Truyện Ngắn Hoa Hồng Có Gai - Lữ Khách Qua Đêm

Thảo luận trong 'Truyện Ngắn' bắt đầu bởi lukhachquadem, 2 Tháng năm 2018.

  1. lukhachquadem Chuyển tiền

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    6
    Hoa Hồng Có Gai - Lữ Khách Qua Đêm

    Ngọn gió ấy vẫn thổi nhẹ qua từng phiến lá, bông hồng bạch nay đã nở rồi, cánh hoa trắng nhị hoa vàng từng phiến lá xanh vẫn trêu đùa ngọn gió ấy. Giống như em một người con gái thật đẹp.

    Ai cũng nói hoa hồng gắn với tình yêu sự chung thủy, nhưng nó chỉ xảy ra khi bạn chợp đúng thời gian tốt nhất mà thôi. Hoa thơm ngửi đúng lúc mới thơm, hoa đẹp nhìn đúng ngày mới đẹp, chẳng ai so sánh được khi nó đã quá thời gian sử dụng như một món đồ rẻ tiền vậy.

    Thanh xuân giống như ngọn gió, chỉ mãi thổi đi và chẳng bao giờ quay lại, đến khi quay lại thì bông hóa đã héo rồi. Cái ánh mắt ấy, nụ cười ấy giống như cánh hoa, ban đầu còn e thẹn, còn ngập ngừng, khi đã rung động nhịp đập của một trái tim mất nhịp nào đó, thì như một đứa tăng động, điên thầm lặng và hấp định kì, nhìn cái gì cũng đẹp, cũng sang, cũng muốn nhanh tay đoạt lấy nhưng than ôi. Đâu phải ai cũng có thể nhanh tay đoạt, cũng có thể đến đúng lúc, có thể thực hiện ước mơ mộng tưởng, hay đơn giản chỉ là than thân trách phận, tự động lùi bước chỉ ngắm chứ chẳng thể cầm, rồi thì lại ngậm ngùi cay đắng.

    Thanh xuân đến và đi và bông hồng từ đẹp đến nhiều gai đến vậy, chẳng phải sờ mà cũng đau, cũng nhức nhối, hối hận và lủi thủi ra về. Đẹp chẳng phải là cái tội mà tội là vì cái đẹp. Đem cái tâm hồn lúc hồn nhiên nhất thơ ngây nhất gửi vào đôi mắt xưa, bóng dáng xưa, giọng nói xưa, hay chỉ là cái mái tóc thơ ngây đến chấm vai tuổi học trò, tuổi mới vào đời hay chỉ vô tình chạm phải.

    Trong mơ cũng gặp cũng ước cũng mong nhưng thật sự thì chẳng thể nào chạm đến, gai nhọn lại đâm nhưng dù đau vẫn cứ muốn tiến tới chạm vào cho biết. Ai biết được đến khi chạm vào thương tích thế nào, đau đớn ra sao, nhưng vẫn tiếp tục chạm vào đến khi tổn thương không thể nào gượng dậy nổi, nghẹt trong tim, khó thở trong tâm hồn sâu thẳm, vĩnh viễn như một vết dao cứa sâu trong tiềm thức.

    Hận ư, trách ư, hay là lẩn tránh, vĩnh viễn phải mà không phải, nói câu tạm biệt mà khó, sâu trong lòng vẫn muốn ai đó quay lại, nói chào một câu hay quan tâm lại một nhịp. Hoa hồng vẫn thơm nhưng lại khó ngửi đến vậy, chẳng còn thoang thoảng hơi nồng mà chỉ còn phô ra những cành gai sắc nhọn, gió vẫn thổi nhưng giờ không còn mát chỉ còn gào thét như những trận cuồng phong, như hòn đá vào mặt hồ phẳng lặng.

    Dù vô tình hay hữu ý thì người với người vẫn đem lại cho nhau mặc cảm sau những cuộc chia tay, chỉ có bông hoa là tàn lụi, hoa có thể trao tay, còn người thì vẫn vẫy tay không thể chạm.

    Hoa hồng gai thô còn thể ngắm

    Người đã bỏ người duyên thắm cũng ra thô.

    Lữ Khách Qua Đêm.
     
    hoa phi hoaAdmin thích bài này.
    Last edited by a moderator: 11 Tháng một 2019
  2. Đang tải...
  3. Hương sad Chuyển tiền

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    710
    Chào bạn, mình là thành viên của bang LOO, vừa đọc truyện ngắn của bạn và có một số nhận xét sau đây.

    Về tên truyện, Hồng nào Hồng chẳng có gai. Hoa Hồng rất đẹp, tượng trưng cho sự quyễn rũ của một người phụ nữ. Sau khi thấy tên truyện của bạn, mình đã nghĩ ngay đến một chuyện tình tuyệt đẹp tựa như tranh vẽ, bên cạnh đó là những thử thách giúp họ vững bền và gắn bó mãi bên nhau. Nhưng hóa ra là một tản văn viết về suy nghĩ cuộc đời đầy ý nghĩa. Mình rất thích điều này.

    Mình nghĩ bạn nên thêm ảnh bìa để câu chuyện được sinh động hơn, thổi hồn vào đó những màu sắc nên thơ và độc đáo. Như vậy truyện của bạn sẽ được chú ý nhiều hơn. Ngoài ra bạn nên thêm phần thảo luận góp ý để nếu ai có ý kiến hay bình luận nào thì bạn có thể đọc và cùng chia sẻ tâm sự với họ.

    Về phần nội dung, đây không phải là một câu chuyện có các nhân vật mà là lời tâm sự từ tận đáy lòng của chính bạn. Mình thấy những điều bạn viết thật đáng được trân trọng và suy ngẫm.

    Như bạn đã viết "Ai cũng nói hoa hồng gắn với tình yêu sự chung thủy, nhưng nó chỉ xảy ra khi bạn chợp đúng thời gian tốt nhất mà thôi. Hoa thơm ngửi đúng lúc mới thơm, hoa đẹp nhìn đúng ngày mới đẹp, chẳng ai so sánh được khi nó đã quá thời gian sử dụng như một món đồ rẻ tiền vậy." Không phải ai cũng nghĩ được như bạn, thật sâu sắc và để lại trong lòng mỗi độc giả những tán thưởng, gật đầu, những giây phút lắng đọng trong những tâm hồn đồng điệu. Mình nghĩ rất nhiều người đồng tình với bạn về câu nói đấy. Và mình cũng không phát hiện được nó sai ở đâu.

    Về hình thức, mình thấy lời văn bạn rất mạch lạc, trôi chảy, không sai lỗi chính tả. Nhưng mình nghĩ từ Hoa Hồng phải viết hoa vì nó là tên riêng của một loài hoa. Ngoài ra, có những đoạn bạn dùng quá nhiều dấu phẩy, không có dấu chấm. Ví dụ như.

    "Dù vô tình hay hữu ý thì người với người vẫn đem lại cho nhau mặc cảm sau những cuộc chia tay, chỉ có bông hoa là tàn lụi, hoa có thể trao tay, còn người thì vẫn vẫy tay không thể chạm."

    Bạn nên sửa lại như sau.

    "Dù vô tình hay hữu ý thì người với người vẫn đem lại cho nhau mặc cảm sau những cuộc chia tay. Chỉ có bông hoa là tàn lụi. Hoa có thể trao tay, còn người thì vẫn vẫy tay không thể chạm."

    Và ở đoạn này nữa. Nếu là câu hỏi bạn nên để dấu hỏi thay vì dấu phẩy nhé.

    "Hận ư, trách ư, hay là lẩn tránh, vĩnh viễn phải mà không phải, nói câu tạm biệt mà khó, sâu trong lòng vẫn muốn ai đó quay lại, nói chào một câu hay quan tâm lại một nhịp. Hoa hồng vẫn thơm nhưng lại khó ngửi đến vậy, chẳng còn thoang thoảng hơi nồng mà chỉ còn phô ra những cành gai sắc nhọn, gió vẫn thổi nhưng giờ không còn mát chỉ còn gào thét như những trận cuồng phong, như hòn đá vào mặt hồ phẳng lặng."

    Bạn sửa như sau.

    "Hận ư? Trách ư? Hay là lẩn tránh? Vĩnh viễn phải mà không phải? Nói câu tạm biệt mà khó. Sâu trong lòng vẫn muốn ai đó quay lại, nói chào một câu hay quan tâm lại một nhịp. Hoa hồng vẫn thơm nhưng lại khó ngửi đến vậy? Chẳng còn thoang thoảng hơi nồng mà chỉ còn phô ra những cành gai sắc nhọn. Gió vẫn thổi nhưng giờ không còn mát, chỉ còn gào thét như những trận cuồng phong. Như hòn đá vào mặt hồ phẳng lặng."

    Và ở đoạn này.

    "Thanh xuân đến và đi và bông hồng từ đẹp đến nhiều gai đến vậy, chẳng phải sờ mà cũng đau, cũng nhức nhối, hối hận và lủi thủi ra về."

    Bạn bị lặp chữ "và" nữa.

    Bạn sửa như sau.

    "Thanh xuân đến và đi như một bông hồng từ đẹp đến nhiều gai đến vậy. Chẳng phải sờ mà cũng đau, cũng nhức nhối, hối hận và lủi thủi ra về."

    Sau đây là những góp ý của mình về truyện của bạn. Cảm ơn bạn đã lắng nghe. Trân trọng.
     
    Mạnh Thănghoa phi hoa thích bài này.
Từ Khóa:
Trả lời qua Facebook
Đang tải...