[Lyrics] Hai Kỷ Niệm Một Chuyến Đi - Như Quỳnh

Thảo luận trong 'Việt Nam' bắt đầu bởi Ann Chi, 30 Tháng tám 2021.

  1. Ann Chi

    Bài viết:
    98
    Khi hát bài hát này, nữ ca sĩ Như Quỳnh chỉ mới 32 tuổi, nhưng với lối tư duy âm nhạc tuyệt vời cùng với chất giọng trời cho của mình, cô ấy đã thực hiện bài hát này vô cùng thành công. Tiếng piano cùng với tiếng violin khắc khoải kết hợp cùng với chất giọng đầy tự sự của nữ ca sĩ đã đem bài hát khắc họa rõ nét cuộc chia ly của hai người bạn "tiễn người yêu trước, đến giờ bạn đi sau, gãy thêm nhịp cầu". Dù cho "áo" có "đẹp màu chinh nhân" nhưng "lối đi hôm nay, hứa hẹn tràn đầy thế mà đời mình chỉ như bóng mây" đã tiên đoán trước chuyến đi này khó mà bình an. Và khi xa nhau, họ "đôi khi chợt nghe tiếng tâm tư vọng não nề, ngược dòng thời gian để hồn đi tìm quá khứ" để nhớ về nhau và "tay ôm kỷ niệm buồn ghi vào thơ". Theo mình, đây là một trong những bài hát thành công nhất của nhạc sĩ Tuấn KhanhHoài Linh và đây cũng là bài hát mà mình yêu thích nhất của ca sĩ Như Quỳnh.



    Lời Bài Hát

    Tôi đưa người đi bước chân hoa mộng vào đời.

    Một chiều nhẹ mưa mây thành u buồn giăng lối.

    Pháo vương trên đường dài,

    Mắt em xanh màu trời hết rồi ngày mai ơi!

    Khi yêu nghe mộng đẹp trong vòng tay.

    Có mấy ai ngờ chiều nay là đây?

    Cánh buồm theo lái, những kỷ niệm buông trôi

    Nói chi lần cuối.

    Hôm nay bạn đi gót chân theo nhịp dạ hành.

    Tuổi đời vừa xinh như nụ hoa nở thêm cánh.

    Đã phân ly một lần, tiễn anh thêm một lần

    Áo đẹp màu chinh nhân.

    Tôi anh đôi bạn đường ta dìu nhau

    Anh đi tôi ở mình vui được sao?

    Tiễn người yêu trước đến giờ bạn đi sau

    Gãy thêm nhịp cầu.

    Không gian tuy bao la mà đầy trời mây.

    Tâm tư khi duyên không tròn tìm nào thấy!

    Lối đi hôm nay hứa hẹn tràn đầy

    Thế mà đời mình chỉ như bóng mây

    Lầu không trăng soi tình xưa khôn nguôi

    Và trong tương lai là cơn gió trôi.

    Đôi khi chợt nghe tiếng tâm tư vọng não nề

    Ngược dòng thời gian đưa hồn đi tìm quá khứ

    Lúc môi không còn mềm, giấc mơ không nẽo tìm

    Bóng ngã chiều hoang tím.

    Nghe hơi sương lạnh chỉ e trời mưa.

    Tay ôm kỷ niệm buồn ghi vào thơ.

    Kiếp mình là bến tiễn đoàn tàu trong đêm,

    Bến hoang im lìm.
     
  2. Đang tải...
Trả lời qua Facebook
Đang tải...