[Bài Thơ] Em Đi Đây, Em Đi Đây - Olga Berggoltz

Thảo luận trong 'Thơ Ca' bắt đầu bởi Cô Hồn, 13 Tháng mười một 2018.

  1. Cô Hồn

    Bài viết:
    42
    EM ĐI ĐÂY, EM ĐI ĐÂY..

    Olga Berggoltz


    Em đi đây, em đi đây

    Nương theo dòng nước mở

    Đừng tìm em qua dấu chân bé nhỏ -

    Nước xóa liền mọi vết chảy trôi

    Phía sau em cầu sẽ mở thôi

    Để bắt đầu một điều tươi mới

    Và ở nhà ga, bến phà anh tới

    Họ cũng chẳng cho anh tin tức của em

    Hãy tưởng về giọng em nhẹ êm

    Giọng hát bài ca xưa mộc mạc,

    Nhớ sợi tóc hiền ngoan ngơ ngác

    Ấm êm mềm mượt chói vàng

    Nhưng anh chớ hỏi thăm kẻ qua đường

    Đừng miêu tả về em – họ làm sao hiểu được:

    Em sẽ khác đi, sẽ không giống trước,

    Sẽ chẳng một ai biết tới em đâu

    Và khi là người khác em về,

    Rất giản dị, em đã là người lớn

    Cúi chào anh – anh không thể đoán

    Không nhận ra ai đã chào mình.

    Nhưng trào lên thương nhớ bất thình lình,

    Không rút tay về, anh sẽ hỏi:

    - Biết chăng cô một người con gái,

    Nàng đã hết yêu tôi?

    - Vâng – Em sẽ trả lời - Tôi có gặp người

    Thiếu phụ ấy trên đường đi, anh ạ.

    Nàng khi đó đang buồn rầu kỳ lạ -

    Chẳng thể nào bình tâm..

    Không cho tôi được phút yên thân,

    Cứ lảm nhảm điều gì, rối bời lẩn thẩn

    Thứ quyền lực xa xăm quái đản

    Nàng chờ mong được áp đặt lên mình.

    Tôi đã chia tay với thiếu phụ ấy lâu rồi,

    Tôi từng sống một mình một bóng,

    Phê phán nàng ta thì tôi chẳng dám,

    Và cũng không hay nàng ấy ở đâu..
     
    Last edited by a moderator: 16 Tháng một 2019
  2. Đang tải...
Trả lời qua Facebook
Đang tải...