Ngôn Tình [Edit] Xuyên Nhanh: Định Chế Boss Vai Ác - Lâm Mộc Thập Nhất

Thảo luận trong 'Truyện Drop' bắt đầu bởi Bạch Nhân Ly, 16 Tháng năm 2020.

  1. Bạch Nhân Ly Chuyển tiền

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    113
    [​IMG]

    Mau xuyên công lược: Vai ác boss độc nhất vô nhị định chế

    Tác giả: Lâm Mộc Thập Nhất

    Thể loại: Ngôn tình, hệ thống, xuyên nhanh, cổ đại, hiện đại, HE, Tình cảm, Khoa học viễn tưởng, 1v1

    Editor: Bạch Nhân Ly

    Văn án:​

    Ảnh đế ngạo kiều? Nam thần ấm áp? Bệnh kiều hút máu quý tộc? Chiến thần tướng quân ngây thơ? Mỹ nam gió thổi liền ngã?

    Không tồn tại!

    Ở trong mắt của Tô Mộc, những thứ này đối với cô mà nói, còn không quan trọng bằng tiền.

    Hệ thống Cửu Thiên Tuế: "Kí chủ, nhiệm vụ này có nhiều tích phân!"

    Tô Mộc đôi mắt sáng lên, tích phân nhiều tương đương có nhiều tiền.

    "Tiếp."

    Boss phản diện sớm chờ đợi ở thế giới nhiệm vụ, tới trước mặt Tô Mộc, cầm trong tay một xấp tiền, lạnh lùng nói: "Nghe nói ngươi rất thích tiền, hử?" Tô Mộc luôn luôn lạnh nhạt sắc mặt khẽ biến, nhấc chân chạy, Tô Mộc quay đầu lại, đôi mắt lưu luyến không rời.. Nhìn tiền.. Trên tay hắn.

    Link góp ý: [Thảo Luận - Góp Ý] - Các Tác Phẩm Edit Của Nhân Ly
     
    Chỉnh sửa cuối: 7 Tháng mười 2020
  2. Đang tải...
  3. Bạch Nhân Ly Chuyển tiền

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    113
    Chương 1. Cầu hôn vui lòng chờ một chút.

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Thành phố B.

    Tấp đoàn quốc tế CK cao ốc tầng thứ tám.

    "Tô Mộc, gả cho ta, được không?" người đàn ông cầm một bó hoa hồng hoa, một gối quỳ xuống, trên mặt anh tuấn tràn đầy chân thành và cẩn thận.

    "Tách tách cạch cạch.." trả lời hắn, là một hồi âm thanh gõ bàn phím

    "Tô tổng vẫn còn ở bận, mời Hàn thiếu chờ." Bí thư xinh đẹp tự nhiên tiến lên khách khí nói, nhìn ánh mắt của hắn không có chút rung động nào, không có chút nào ngoài ý muốn.

    Cầu, cầu hôn còn phải chờ?

    Hàn thiếu vẻ mặt cứng đờ, nghĩ lại thân phận Tô Mộc, đem sự bất mãn ngăn chặn dưới đáy lòng.

    Trên mặt sự thâm tình như cũ không thay đổi, chỉ là nhìn cô gái kia ngồi trước bàn làm việc, bị máy vi tính chặn nửa gương mặt, từ đầu đến cuối cô cũng không có cho hắn một ánh mắt, đáy mắt hắn lóe lên vẻ bất mãn.

    Một thân tây trang màu đen cao cấp, khuôn mặt trang điểm tinh xảo, vẻ mặt không thay đổi nhìn màn hình máy vi tính, ngón tay trắng nõn thon dài ở trên bàn gõ cấp tốc

    Nếu như xem nhẹ một thân khí thế ấy, người phụ nữ này hoàn mỹ đủ để mọi người thét chói tai.

    Ánh mắt Hàn thiếu nhìn nàng không khỏi ngây dại.

    Cô gái Tô Mộc này, xác thực xinh đẹp, đến dưới tay công ty giải trí có thể bỏ xa những minh tinh kia đến mấy con phố

    Nàng là bá vương của thương trường, là một người phụ nữ truyền kỳ

    Ở trong mắt người khác, nàng lãnh huyết vô tình, được giới kinh doanh gọi là đệ nhất băng sơn mỹ nhân.

    Ở xã hội thượng lưu, hầu như các gia tộc đều lấy cô làm mục tiêu, dù sao cưới cô, thì tương đương với cưới toàn bộ tập đoàn quốc tế CK.

    Thế nhưng, Tô Mộc lãnh huyết vô tình, băng sơn mỹ nhân, danh hiệu bá vương, cũng không phải tới không.

    Cho đến nay, người theo đuổi nàng, không một ai có thể được cô quan tâm.

    Mà từ chính mình từ C quốc trở về nước Hoa.

    Một lần trong yến hội cùng nàng chạm một chén rượu, sau đó mấy lần hẹn nàng, nàng đáp ứng tới, mặc dù là một bộ mặt không có biểu tình, thế nhưng theo thống kê, còn không có người đàn ông nào theo đuổi cô mà có thể liên tục mời cơm cô

    Cho nên người nhà cũng nhân lúc còn nóng làm cho hắn tới cầu hôn

    Tô Mộc tựa hồ không có cảm nhận được ánh mắt của nam nhân, vẫn nghiêm túc nhìn chằm chằm màn hình máy vi tính.

    Sau một tiếng.

    Bàn tay đánh máy tinh của cô cũng ngừng lại.

    "Lâm bí thư." giọng trong trẻo lạnh lùng của cô vang lên

    "Là, Tô tổng." Lâm bí thư ở bên cạnh biết cô đã hoàn thành công việc trên tay, lập tức đưa cho cô văn kiện đang cầm trên tay

    "Triều Dương bên kia sản phẩm mới đã ra tới, thỉnh Tô tổng qua đi một chuyến." Lâm bí thư biết trong mắt Tô Mộc, cái gì là chuyện quan trọng nhất.

    Nhanh chóng liếc nhìn văn kiện, Tô Mộc gật đầu: "Tốt, an bài thời gian sau bữa cơm trưa."

    "Là, Tô tổng." Lâm bí thư nhìn đồng hồ, kém vài phần liền mười hai giờ trưa rồi.

    Tô Mộc ngước mắt nhìn Hàn thiếu bên kia một chút, Lâm bí thư lập tức giải thích.

    "Tô tổng, Hàn thiếu mới vừa rồi cùng ngài cầu hôn."

    Hàn thiếu phục hồi tinh thần lại, thấy cô đã ngừng công tác, đang cầm hoa đứng dậy, mang theo ôn nhu cùng nụ cười hoàn mỹ, đang muốn quỳ xuống lần nữa cầu hôn, liền nghe được âm thanh nhàn nhạt của cô truyền đến.

    "Hàn thiếu cầu hôn sính lễ phía sau thể nghĩ xong."

    Nghe cô cũng đã hỏi thăm tới sính lễ, Hàn thiếu đáy mắt một trận kinh ngạc, mở miệng: "Lấy 20% cổ phần tập đoàn Hàn thị làm sính lễ, còn có mấy chỗ bất động sản ở nước Hoa, theo Tô tiểu thư chọn."

    Tập đoàn Hàn thị, ở nước Hoa cũng là một trong 10 đại tập đoàn đứng đầu, hai mươi phần trăm cổ phần công ty, đây chính là một khoản tiền lớn!

    "Hai mươi phần trăm.." Tô Mộc theo hoạt động cái ghế lui về phía sau một tấc, sau đó chậm rãi đứng dậy
     
  4. Bạch Nhân Ly Chuyển tiền

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    113
    Chương 2. Chết

    Bấm để xem
    Đóng lại
    "Hàn thiếu cho là ta sẽ hiếm lạ hai mươi phần trăm này?"

    Cô cười khẽ, giống như ô mai nở rộ vào mùa đông lạnh lẽo, minh diễm động lòng người.

    Hàn thiếu kinh sợ nhìn cô.

    Tô Mộc nở nụ cười?

    "Lâm bí thư, xử lý một chút." nói xong, cô đã ra khỏi cửa

    Hàn thiếu bây giờ mới phản ứng được, mơ..

    Cô, cô cứ đi như vậy?

    "Hàn thiếu, ngài hình như hiểu sai ý tứ của Tô tổng, Tô tổng đối với ngài cũng không có tình cảm nam nữ, cũng xin ngài không nên quấy rầy Tô tổng nữa." Lâm bí thư đẩy một cái trên sống mũi mắt, che đậy đáy mắt tinh quang, trên mặt mang nụ cười chuyên nghiệp.

    Tô tổng cùng hắn ăn cơm mấy lần, bất quá là bởi vì hắn đặt nhà hàng, đều là tập đoàn quốc tế CK trên danh nghĩa tiêu phí, Tô tổng đối với tiền một chuyện, từ trước đến nay là có kiếm lời tuyệt không buông tha.

    Cho nên mới làm cho những người đàn ông này cho rằng Tô tổng cùng bọn họ ăn cơm, chính là là tình ý với họ.

    Nếu như bọn họ tỉ mỉ một ít, thì sẽ biết, bọn họ hẹn đến Tô tổng ăn cơm chung, đều là bởi vì bọn hắn đặt là nhà hàng thuộc tập đoàn quốc tế CK.

    Còn có Hàn ít nói lấy hai mươi phần trăm cổ phần tập đoàn Hàn thị làm sính lễ, ah~

    Có lẽ dâng toàn bộ Hàn thị, Tô tổng còn có thể gật đầu một cái đáp ứng một cái kế ước kết hôn.

    Mặt Hàn thiếu đen lại bị Lâm bí thư tiễn ra ngoài.

    Đúng chuẩn vào giờ cao điểm buổi chiều, Lâm bí thư lái xe quán cà phê sát vách đónTô Mộc.

    Sau đó đi đến viện nghiên cứu khoa học kỹ thuật của tập đoàn CK.

    -

    "Tô tổng, đây chính là đội trưởng Hướng Dương mới nghiên cứu ra được sản phẩm, dựa vào tình thế phát triển gần đây, võng du quật khởi..

    Cho nên, Dương đội trưởng hướng dẫn chúng ta cùng nghiên cứu ra cái máy chơi game thực tế ảo. \"

    Một người tuổi còn trẻ dõng dạc hùng hồn giải thích.

    "Máy chơi game có thể mang sóng điện não phản xạ đến giữa võng du, làm cho người chơi có thể cảm được trò chơi của chúng ta càng thêm chân thật hơn"

    "Đội trưởng Dương đã vì kết thúc tốt công việc cuối cùng, ba ngày ba đêm đã không được chợp mắt, sản phẩm mới vừa ra tới, liền báo cáo cho Tô Tổng, hắn trở về ngủ bù rồi."

    Tô Mộc đi một vòng nhìn màu xám bạc tuyệt đẹp của máy chơi game.

    "Ta đi thử một chút." ngón tay vuốt ve bên ngoài máy chơi game hình thành độ cong, vẻ mặt lạnh nhạt mang theo một ít nhiệt ý.

    Một vật độc nhất vô nhị, nếu như bắt đầu vận hành phổ biến rộng rãi, thì cả thị trường đều là của tập đoàn quốc tế CK.

    Tự nhiên tiền đồ vô lượng..

    Tô Mộc nghĩ đến tài khoản của mình lại nhiều thêm mấy số không, tâm tình không khỏi hưng phấn lên.

    Cái gì bá vương hoa, cái gì băng sơn mỹ nhân..

    Chỉ có Lâm bí thư cùng Triều Dương ở bên cạnh nàng sẽ biết, đó là bởi vì Tô Mộc đối với bên ngoài đồ đạc không có chút hứng thú nào.

    Tô Mộc vào máy chơi game, máy chơi game đóng cửa sau đó, bắt đầu nhấn nút, mắt tối sầm lại.

    Lần nữa mở mắt ra, thân thể ở bên trong bức tranh tuyệt đẹp của game, đi khắp nơi đi nhìn xung quanh, đột nhiên cảm nhận được một hồi trận tê dại.

    Toàn bộ ý thức từ thế giới trò chơi cưỡng chế thoát ra.

    Một trận tê dại này..

    Là điện lưu!

    Ở biên ngoài máy chơi game thư kí Lưu và một đám người nghe một hồi "xì xì xì" vang lên, đang nghi hoặc thì nhìn thấy cả khoang máy trò chơi tràn ra một màu xanh nhạt của điện lưu.

    Nhất thời mọi người bắt đầu hoang mang!

    "Tô tổng! Tô tổng!"

    "Mau mở thiết bị ra"

    "Là máy chơi game rò điện rồi! Tại sao có thể như vậy, tại sao có thể như vậy, tôi vừa mới còn thử qua một lần, cũng không có vấn đề."

    "Còn đứng ngây đó làm gì? Mau ngắt nguồn điện đi!"

    "Ah, được, tôi đi ngay."

    * * *

    Tô Mộc cảm nhận thân thể của chính mình bị điện lưu ăn mòn, cả người gân mạch giống như bị đánh nát vậy cực kì đau đớn.

    Cô Tô Mộc, vậy mà là bị điện giật chết?

    Ngạch..

    Tiền trong tài khoản của cô..

    Ý thức dần dần mờ nhạt, thế nhưng rất kỳ lạ, nàng vậy mà nghe rõ âm thanh bên ngoài, ngay cả tiếng bước chân hấp tấp vội vàng của bọn họ đều rõ ràng.
     
  5. Bạch Nhân Ly Chuyển tiền

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    113
    Chương 3. Cửu Thiên Tuế

    Bấm để xem
    Đóng lại
    [ Xin chào, ta là hệ thống Cửu thiên tế yêu cầu trói định, Yes or No] Âm thanh máy móc vang lên trong đầu nàng

    Hóa ra là người sau khi chết, còn có thể có ý thức, còn có thể nghe được người khác nói chuyện, có phải hay không cô có thể nhìn xem một chút tài sản đi về phía này?

    [ thỉnh cầu trói định, YesorNo? ] vốn dĩ trước mắt đang là một tối đen, đột nhiên xuất hiện một hàng chữ to màu trắng.

    "Từ chối." Mặc dù là Tô Mộckhông biết đây là có ý gì, thế nhưng cô đối với hai chữ trói định này kháng cự.

    Trói định cô, như vậy tiền của cô, chẳng phải là cũng sẽ bị phân chia?

    Máy móc t trầm mặc một hồi.

    [ Tô Mộc tổng tài tập đoàn quốc tế CK, số tiền gửi trong ngân hàng trên danh nghĩa..]

    Chính xác nói ra tin tức của Tô Mộc, ngay cả số lẻ trong tài khoản của cô cũng không sai, còn có cô ở nước Hoa cùng với nước ngoài có nhiềuchỗ bất động sản.

    "Ngươi, là ai?" cảm thấy bị uy hiếp, Tô Mộc cảnh giác hỏi, thậm chí ngay cả tài sản trên danh nghĩa của cô cũng rõ ràng như vậy.

    [ hệ thống cửu thiên tuế, hợp tác vui vẻ.]

    "Hợp tác? Hạng mục nào? Ký hợp đồng rồi?"

    Hợp tác bằng kiếm tiền.

    Tô Mộc suy nghĩ ở trong đầu một chút, không tìm ra gần đây có cái tên "Hệ thống cửu thiên tuế" cùng hợp tác như vậy.

    "Ngài có hợp tác hạng mục gì, mời nói chuyện cùng Lâm bí thư."

    Cửu thiên tuế: .

    [ cô đã chết, vừa rồi những gì bổn hệ thống nói ở trên, đều đã không thuộc về cô, bổn hệ thống nói cùng cô hợp tác là bổn hệ thống trói định cô, chúng ta cùng nhau hoàn thành nhiệm vụ]

    "Ta chết.." Tô Mộc nỉ non, giọng nói có chút tiếc nuối.

    [ đúng vậy.]

    "Thẻ ngân hàng của ta đốt qua đây, ở chỗ này có thể sử dụng sao?"

    Đáng tiết những bất động sản kia, may mắn cô cơ trí, lập được di chúc, nếu như cô chết, hết thảy chi phiếu, thẻ ngân hàng dưới danh nghĩa của cô đều sẽ đốt xuống hết cho cô

    Cửu thiên tuế: .

    Người phụ nữ này.. Đối với tiền thực sự là, cố chấp!

    [ không thể.] cửu thiên tuế kiên định trả lời, [ cho nên mời xác định một phen, cùng bổn hệ thống trói định, bắt đầu tiến hành nhiệm vụ.]

    "Như lời ngươi nói, ta đã chết, tiền cũng bị mất.. Cái gì cũng đều là phù vân" Tô Mộc vô cùng đáng tiếc, không biết tiền của cô là sẽ bị sung công? Hay là bị nuốt riêng?

    [ cùng bổn hệ thống trói định, hoàn thành nhiệm vụ, thu hoạch tích phân, ngươi liền có thể có được cơ hội sống lại.]

    "Từ chối." tiền cũng bị mất, vì sao chết còn có thể có ý thức?

    Tô Mộc cùng cửu thiên tuế nói chuyện căn bản không ở cùng một ý nghĩ.

    [ chỉ cần hoàn thành nhiệm vụ, cô có thể được tích phân, tích phân có thể đổi thành tiền thật. Một tích phân bằng một nghìn đồng.]

    Hoàn thành nhiệm vụ = kiếm tiền.

    Tích phân = tiền.

    Tô Mộc đầu óc nhanh chóng chuyển động, tuy là chết, thế nhưng còn có thể có cơ hội kiếm tiền.

    "Tốt."

    Cửu hệ thống còn chuẩn bị các loại bài thuyết phục: .

    [ thỉnh cầu trói định, Yes or No? ]

    "Ta muốn xác nhận một chút, số tiền này, ta chết cũng có thể dùng?"

    [ mời xem rõ trói định.] cửu thiên tuế thao thao bất tuyệt giải thích rõ ràng.

    Tô Mộc lấy một đống văn bản xuất hiện trước mắt xem, công thức hóa mở miệng: "Lâm bí thư, sàng chọn trọng điểm nội dung."

    Không được đáp lại, Tô Mộc mới phản ứng được, mình đã chết.

    Nhíu nhíu mày lại, sau một khắc liền thấy rõ văn bản trước mắtgiảm bớt, không phải trọng điểm nói rõ hoặc hợp lại, hoặc lược bớt

    "Cảm ơn, hệ thống cửu thiên tuế." nơi đây không có có người khác, chỉ có thể là cái tên "Hệ thống cửu thiên tuế" làm

    [ bản hệ thống tên: Cửu thiên tuế, không cần nhiều hơn một cái tiền tố, nếu như ngại kêu ba chữ phiền phức, ngươi có thể bốn bỏ năm lên, gọi bổn hệ thống là: Vạn tuế.]

    "Vạn.." vạn tuế? Tô Mộc giật giật khóe môi, lại còn có thể gọi như vậy sao?
     
    EC.Bắc.Hà, kuro222, Dieuaine7 người khác thích bài này.
  6. Bạch Nhân Ly Chuyển tiền

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    113
    Chương 4. Nhiệm vụ bắt đầu

    Bấm để xem
    Đóng lại
    "Ngươi rốt cuộc là cái gì?" vì sao cô chết, còn có sao nó có thể cùng mình khai thông.

    [ đơn giản mà nói, bổn hệ thống là một cái hệ thống cao cấp mà cô không thể nào biết được, hiện tại lấy sóng điện não để tồn tại, cần trói định để ngươi trở thành kí chủ của ta, cùng nhau hoàn thành nhiệm vụ, trong lời giải thích đều có.] cửu thiên tuế giải thích.

    Tô Mộc gật đầu, nhìn kĩhướng dẫn trước mặt mình.

    Đơn giản mà nói.

    Chính là cùng hệ thống trói định sau đó, bọn họ sẽ cùng nhau nhận nhiệm vụ, sau đó tiến vào thế giới nhiệm vụ, hoàn thành nhiệm vụ quy định, mới có thể thu được được tích phân.

    Những tích phân này là do người giao nhiệm vụ cho bọn họ thanh toán

    Tích phân có thể đổi thành tiền thật, cũng có thể đổi đồ vật trong hệ thống thương

    [ những thứ này vượt quá nhận thức ban đầu của cô, miễn là tiến hành nhiệm vụ, cô rất nhanh thì có thể hiểu được.]

    "Ta vừa mới nghe nói ngươi nói cái từ" Trọng sinh "này."

    [ đúng vậy, chỉ cần cô cùng bổn hệ thống trói định, khi đó là mở được hệ thống thương thành, đến lúc đó cô liền hiểu.]

    "Ngươi cùng ta trói định, là quan hệ làm thuê, ngoại trừ hoàn thành nhiệm vụ nhận tích phân ra, tiền làm thuê của ta tính thế nào?" Trong giới kinh doanh ở nước Hoa, giá trị của cô là trên chục tỉ

    Cửu thiên tuế: .

    Nó thực sự là hối hận, tìm thời gian dài như vậy, vì sao chính mình lai5 muốn bắt một linh hồn như vậy? Đổi, đổi, đổi!

    Từ khi cô xuất hiện, cô không khiếp sợ hay sợ hãi đối với mình

    Cho tới nay, sự chú ý của cô, cái quái gì toàn bộ đều ở tiền tiền vậy!

    "Không có?" Tô Mộc nheo mắt, tựa hồ đang suy nghĩ.

    [ chờ cô xác nhận hoàn thành toàn bộ nhiệm vụ, sẽ có phần thưởng phong phú.] cửu thiên tuế lo lắng nói, chính nó chọn trúng người, khóc cũng phải trói định!

    "Ta liền hỏi một câu, là tiền sao?"

    [.. Là!]

    "Ngươi như thế nói mà không có bằng chứng, rất khó làm cho ta tin phục, trả trước một bộ phận, coi như là tiền đặt cọc."

    [.. Tốt! Trói định sau đó, bổn hệ thống sẽ đưa cho kí chủ 100 tích phân.] hệ thống cắn răng nghiến lợi nói

    100 tích phân = mười vạn tệ.

    Tô Mộc vẻ mặt thờ ơ, cái này ngay cả số lẻ của giá trị bản thân cô cũng chưa tới.

    "Một nghìn tích phân."

    Tô Mộc thường ngày nửa phút trên một triệu, bây giờ vì một chút tiền như vậy cùng một cửu thiên tuế gì đó trả giá.

    Thực sự là hổ xuống đồng bằng..

    Lúc này cũng không chính xác, cô hiện giờ là quỷ.

    [ hai trăm, không thể nhiều hơn nữa.] lần đầu tiên gặp phải kí chủ như vậy, cửu thiên tuế cũng phục.

    Trong im lặng.

    Cửu thiên tuế lại mở miệng: [ lại tặng thêm một ít đạo cụ mà cô có thể sử dụng ở thế giới nhiệm vụ.]

    \ "Tốt, thành giao, nhớ kỹcho tôi phần thưởng phong phú sau khi hoàn thành nhiệm vụ, còn có một ngàn tích phân khấu trừ hai trăm tích phân là 800 tích phân." Tô Mộc vui thích tính toán từng cái rõ ràng rồi.

    Cửu thiên tuế: .

    Vì sao cuối cùng sẽ biến thành như vậy?

    [ xin xác nhận có hay không tròi định.] giọng nói lạnh lùng của cửu thiên tuế xen lẫn một chút tuyệt vọng.

    "Xác định." kiếm tiền, ở nơi nào đối với Tô Mộc mà nói cũng không đáng kể.

    [Trói định.. trói định thành công.]

    [ tư liệu.]

    Tính danh: Tô Mộc

    Tích phân: 200

    Đạo cụ: Phi công, cưỡi gió, giấc mơ, lưỡi dao sắc bén, hoa Anh Đào.]

    [ hệ thống thương thành, mở.. Đã mở.]

    [ nhiệm vụ đang bắt đầu.. Vui lòng đợi..]

    Tiếng máy móc kèm theo âm thanh mở khóa.

    Trước mắt Tô Mộc sáng tỏ thông suốt.

    Cô đang ở trong một căn phòng không có gì.

    Trước mắt màn hình lớn đang hiện lên tư liệu của cô.

    Nhìn đạo cụ một bên trên, năm tấm bài ba chiều tưng tự như bài tarot

    Một bản đồ được vẽ trên thẻ thí điểm, phía dưới ghi chú có chữ nhỏ: Ở thế giới nhiệm vụ sử dụng đạo này cụ, là để dẫn đường cho cô, thẻ này mọi thế giới đều có thể sử dụng.

    Cưỡi gió trên vẽ lấy một người đang bay lượn, phía dưới ghi chú: Ở thế giới nhiệm vụ sử dụng đạo cụ này, là được phi hành, thẻ này chỉ có thể sử dụng ở thế giới có linh khí.

    * * *

    [ Thẻ ở trong cột, chỉ có thể dùng một lần, nếu như kí chủ có nhu cầu, mời đến hệ thống thương thành đổi.] cửu thiên tuế giải thích.

    Hệ thống thương thành = phải bỏ tiền.

    Tô Mộc quyết đoán không nhìn, bây giờ cô chỉ có từng ấy điểm, một chút cảm giác an toàn cùng không có.

    Nhìn lại một chút đạo cụ trên cột, nhìn rất đẹp mắt, cũng không biết trị giá bao nhiêu tiền?

    "Những đạo cụ này có thể đổi tiền sao?"

    Cửu thiên tuế: [.. Kí chủ xin hãy chuẩn bị, nhiệm vụ mở ra sắp hoàn tất.]
     
    EC.Bắc.Hà, kuro222, Dieuaine6 người khác thích bài này.
  7. Bạch Nhân Ly Chuyển tiền

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    113
    Chương 5. Thiếu nữ vô lương (1)

    Bấm để xem
    Đóng lại
    "Tí tách.." tiếng mưa rơi không ngừng vang bên tai, Tô Mộc chợt mở mắt, quan sát xung quanh. Trong bóng đêm, con ngõ hẽm mờ tối. Cơ thể cô đang ở một cái dưới mái hiên, chắc là đang tránh mưa.

    [ kí chủ đã đi vào thế giới nhiệm vụ, bắt đầu truyền cốt truyện của vị diện, nhiệm vụ lần thứ nhất, sẽ có chút không khỏe, mời chịu đựng.] tiếng hệ thống vừa dứt, Tô Mộc liền cảm nhận được một trận đau đớn trong đầu truyền đến. Từ mô tả nhiệm vụ nói rõ trước đó, cô biết cô phải vào thế giới nhiệm vụ hoàn thành nhiệm vụ, sử dụng một nhân vật nào đó tồn tại trong thế giới nhiệm vụ. Liền giống thân thể này nguyên chủ, tên là Bạch Cập, cha cô là Bạch Nghĩa lão đại của tổ chức Hắc Dạ Diễm.

    Bạch Nghĩa có nhiều vợ bé, toàn bộ đều sinh con gái, mẹ của cô cũng là một trong những người vợ bé đó, thế nhưng khác nhau chính là, bà ấy sinh là "Con trai". Nhưng mà nguyên chủ chỉ là một cô bé, mẹ của nguyên chủ vì tranh thủ tình cảm, mới để cho cô từ nhỏ đã lấy thâm phận là con trai lớn lên. Lúc đầu Bạch Nghĩa cũng không đến sự tồn tại của Bạch Cập. Thời điểm mẹ nguyên chủ mang thai liền hạ quyết tâm dù đứa bé sinh ra có phải là con trai hay không, đều sẽ trở thành một đứa con trai. Cho nên lúc mẹ nguyên chủ sinh, xác định là con gái, mẹ nguyên chủ sợ cô sẽ sớm bị phát hiện, nên lén nuôi cô cho đến khi cô 12 tuổi, mới mang theo cô trở lại bên người Bạch Nghĩa nhận tổ quy tông. Hơn 40 tuổi Bạch Nghĩa biết mình rốt cục có con trai, cực kì vui mừng, tận tụy cưng chìu, mẹ nguyên chủ cũng mẫu bằng "Tử" quý, được Bạch Nghĩa coi trọng, ở trong một đám vợ bé đắc ý. Nhưng mà sự thực chung quy cũng sẽ có một ngày bị vạch trần, sinh nhật lúc Bạch Cập 20 tuổi, bị vạch trần. Cha Bạch bị lừa, dưới cơn tức giận, đem cô đưa cho thuộc hạ một đám sói đói, từ đó rơi xuống vực thẳm, không chịu nổi nhục cô nhảy từ tòa nhà 40 tầng để tự sát. Vạch trần Bạch Bập, là thế lực đối nghịch của Bạch Nghĩa "Răng nanh" lão đại Phác tiêu cố ý tiết lộ cho con gái Bạch Nghĩa, lợi dụng cô dễ dàng trừ đi người nối nghiệp Bạch Cập, sau đó từ từ đem "Dạ diễm" thâu tóm. Phác Tiêu này là một trong những đối tượng của nhiệm vụ này. Chỉ định nhiệm vụ: Chia rẽ Phác Tiêu.

    Hoàn thành nhiện vụ thưởng tích phân: 30 tích phân. "Làm nhiệm vụ chỉ có chút tiền ấy?" Tô Mộc trong đầu đang xem tích phân khi nhìn thấy tích phân thì liền tự động đổi, cửu thiên tuế cho Tô Mộc giải thích: [ lần đầu tiên nhận được nhiệm vụ tương đối đơn giản, bởi vì khách hàng ra nhiệm vụ này không thể cung cấp đủ tiền, cho nên sau khi giao tiếp, cuối cùng để lại nhiệm vụ quan trọng nhất.]

    "Nhiệm vụ này là có ý gì?" coi như là cô vừa mới bắt đầu a! Ít điểm một chút thì ít điểm, chậm rãi tích góp liền nhiều.

    [ cũng chính là khách hàng nhiệm vụ yêu cầu chia rẽ hai người Phác tiêu cùng Bạch mạn Tinh, kí chủ chỉ cần nhớ kỹ, tuyệt đối không thể để cho hai người bọn họ không thể ở bên nhau là được.]

    "Nhìn cái này, ta còn tưởng rằng nó là một thí nghiệm hóa học." Tô Mộc tiếp tục đem cốt truyện trong đầu tiếp thu. Hiện tại nguyên chủ vẫn là 18 tuổi, vừa mới tốt nghiệp trung học, chuẩn bị bước vào đại học. Nguyên chủ sắp lên đế đô đại học, là danh trường học quý tộc danh chính nguôn thuận, trong trường học tàng long ngọa hổ. Phác tiêu chính là trong đó hàng dài, trên mặt nổi thân phận làngười kế thừa tương lai tập đoàn Phác thị, còn có một cái thân phận khác, chính là thủ lĩnh của một trong ba tổ chức hắc đạo lớn ở Đế đô. Bạch Mạn Tinh cùng Bạch Cập cùng tuổi, là chị em cùng cha khác mẹ, là một trong nhiều cô con gái, mẹ cô ốm đau nằm trên giường lâu ngày, Bạch Mạn Tinh ở Bạch gia sinh hoạt phá lệ gian nan. Bạch Nghĩa đối với vợ con, duy nhất khá một chỗ, chính là đời sống vật chất sẽ không bạc đãi. Cho nên Bạch Mạn Tinh cùng Bạch Cập đã học cùng một trường đại học
     
  8. Bạch Nhân Ly Chuyển tiền

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    113
    Chương 6. Thiếu nữ vô lương (2)

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Lúc Phác Tiêu và Bạch Mạn Tinh đi tựu trường, cả hai đều là tự mình lái xe đến, sau đó đụng phải nhau, cô lớn tiếng dọa người muốn cho hắn bồi thường thiệt hại về tổn thất tinh thần, nhưng Phác tiêu phớt lờ cô.

    Bạch Mạn Tinh tính tình quật cường hiếu thắng, lôi hắn muốn giảng đạo lý, Phác tiêu khó chịu hất cô ra.

    Trong hoảng sợ cọ nắm lấy áo của anh bằng tay kia. Khi một người kéo, trọng tâm của Phác tiêu không ổn định khiến hai người cùngngã xuống đất, Mặt của Phác Tiêu liền chôn ở trong ngực cô, cô thất kinh tát anh một cái.

    Ân oán của hai người bắt đầu từ đó, và trong nhiều lần tiếp xúc với nhau, cả hai đã có tình cảm với nhau.

    Coi như biết thân phận của hắn, nhưng Bạch Mạn Tinh cũng nguyện ý vì hắn, đem Bạch gia bán đứng, hai người nội ứng ngoại hợp, và nguyên chủ bị bại lộ thân phận, Bạch gia bị thâu tóm.

    Phác gia lúc đầu phản đối hai người đến với nhau cũng vì vậy mà đồng ý.

    Cuối cùng hai người hạnh phúc mỹ mãn ở cùng một chỗ.

    [ kí chủ hiểu sao? ]

    Tô Mộc gật đầu, đáy mắt hiện lên một tia tinh quang: "Gia sản của Bạch gia.."

    Bạch gia liên quan đến hắc đạo lẫn Bạch đạo, gia sản phong phú, cô hiện tại là "Con trai" duy nhất của Bạch Gia. Chỉ cần không bị vạch trần, những gia sản này đều là của cô rồi.

    Bạch gia = tiền.

    Cửu thiên tuế đã triệt để im lặng, chịu trách nhiệm tiếp tục giải thích.

    [ người yêu cầu nhiệm vụ này, là Đường Tuyết thanh mai trúc mà và cũng là vị hôn thê của Phác Tiêu, kí chủ chú ý trong khi làm nhiệm vụ không thể gây thương tổn có hại cho khách hàng.]

    [ kí chủ ở thế giới nhiệm vụ có được các loại vật chất, đều không thể mang đi, bao quát tiền.]

    Tô Mộc: ?

    Không thể mang tiền đi?

    "Tự ta kiếm khoản thu nhập thêm, cũng không thể mang đi."

    [ đúng vậy, kí chủ.]

    Khoản thu nhập thêm?

    Kí chủ này thật sự thích tiền như mạng

    Ánh mắt Tô Mộc ảm đạm xuống.

    Một trận gió thổi qua, kèm theo trời mưa xuống mang theo ướt lạnh, Tô Mộc ăn mặc đơn bạc lạnh run người.

    Chậm rãi đứng dậy, vỗ vỗ bụi trên người.

    Thời gian bây giờ, là lúc nguyên chủ mới vừa lên đại học, ngày mai sẽ là đi đại học Đế Đô báo danh, đây cũng là lúc Phác Tiêu và Bạch mạn Tinh gặp nhau lần đầu tiên.

    Một ngày trước lúc nguyên chủ báo danh, cũng chính là ngày hôm nay, phát hiện mình chọn chuyên ngành bị Bạch Mẫu sửa lại, dưới cơn tức giận cùng Bạch Mẫu ầm ĩ một trận lớn rồi rời khỏi nhà.

    Sau đó là dáng vẻ như bây giờ.

    Nhìn những hạt mưa vẫn tí tách rơi như cũ, Tô Mộc dọc theo mái hiên hướng đến cái hẻm nhỏ đi ra ngoài, ra cái hẻm nhỏ, chính là một chợ đêm.

    Tô Mộc sờ sờ tiền trong túi, chỉ có lẻ tẻ hơn - ba mươi đồng tiền tiền mặt.

    Chút tiền như vậy, thật là không có cảm giác an toàn.

    Ngẩng đầu nhìn có một cái bảng hiệu quán cafe internet đầy màu sắc bên tay phải

    Tô Mộc cuối thấp tầm mắt, sau đó nhấc chân hướng quán cafe đi vào.

    Cô gái nhỏ buồn ngủ lễ tân nhìn thấy một người đẹp trai lạnh lùng, mắt to sóng mũi cao "Soái ca", ngay cả một cái áo hoodie màu xám đơn giản, được anh ta mặc vào lộ ra một cảm giác lãnh khốc, không thể dời mắt nhìn.

    "Xin hỏi, soái ca muốn lên internetsao?"

    "Đúng vậy."

    Tô Mộc nhìn giá một chút, từ trong túi lấy ra thẻ căn cước cùng hai mười đồng tiền.

    "Soái ca xin chờ một chút." cô bé ở quầy thu ngân cười ngọt ngào, con mắt tựa hồ dính ở trên người Tô Mộc.

    Không bao lâu, tài khoàn được mở ra.

    "Soái, soái ca, có thể thêm Wechat được không?" cô bé ở quầy thu ngân nhìn cô, hơi ngượng ngùng.

    "Thật ngại quá, không mang điện thoại di động." ngón tay thon dài cầm thẻ căn cước cùng tài khoản lên mạng, xoay người liền hướng bên trong tìm kiếm vị trí.

    Cô bé ở quầy thu ngân đang bưng mặt, nhìn bóng lưng của cô, đều cảm thấy phong thái hiên ngang, không giống người thường.

    Ngày hôm nay thực sự là may mắn, trực đêm đụng phải một suất ca, chỉ tiếc không có thể có thêm phương thức liên lạc, đợi lát nữa cô tìm cơ hội hỏi số điện thoại di động một chút.
     
    kuro222, qqqqqq, dem co don5 người khác thích bài này.
  9. Bạch Nhân Ly Chuyển tiền

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    113
    Chương 7. Thiếu nữ vô lương (3)

    Bấm để xem
    Đóng lại
    [ kí chủ, hệ thống nhắc nhở, cô bây giờ cần phải đặt ra một kế hoạch nhiệm vụ cụ thể.]

    Nhìn cô vào thế giới nhiệm vụ, vẫn bình tĩnh như chưa từng xảy ra chuyện gì, cửu thiên tuế có ảo giác chính mình trói định với một kí chủ giả

    Tô Mộc điều chỉnh tốt cái ghế, sau đó khởi động máy, cầm khăn tay lau bàn phím, con chuột, tai nghe.

    Sau đó mới lo lắng hỏi: "Còn cần ta lập kế hoạch, thêm tiền sao?"

    Thêm, thêm tiền?

    Kí chủ điên rồi sao? Muốn tiền muốn điên rồi!

    [ gợi ý của hệ thống: Kí chủ nếu chưa hoàn thành nhiệm vụ, nên sẽ không thu được tích phân, cũng chính là không có tiền.]

    Tô Mộc đeo tai nghe và nói: "Ta biết rồi."

    Mặt không có biểu tình như cũ nhập mã tài khoản, lên mạng.

    Cửu thiên tuế nhìn kí chủ ra trình duyệt máy tính để kiểm tra tình hình ngân hàng tài chính quốc tế gần đây, còn có các sự kiện lớn gần đây của giới kinh doanh trong nước

    Sau một tiếng, ánh mắt Tô Mộc vẫn lướt qua các trang web gian, cửu thiên tuế bội phục nhìn kí chủ.

    Nếu như cô hoàn toàn chuyển đổi giữa các trang web, trí nhớ của cô cùng tư duy logic rất mạnh.

    "Phanh!"

    "A a a!"

    "Bùm bùm'

    Tiếng ồn huyên náo vang lên, trong quán internet hỗn loạn.

    Tô Mộc như trước không để ý đến chuyện bên ngoài, một lòng chỉ nhìn ở màn hình máy vi tính.

    Thẳng đến bên người đột nhiên vọt tới một bóng đen, trên cổ một trận cảm giác mát, Tô Mộc chỉ có miễn cưỡng nghiêng đầu nhìn lại.

    Nam tử một đầu tóc ngắn màu đen, ánh mắt cực kì hung ác nhìn chằm chằm.

    Hắn nhìn diện mạo Tô Mộc, đáy mắt hiện vẻ kinh ngạc.

    Lập tức hung hăng nói:" Đừng tới đây, bằng không ta sẽ giết hắn! "

    Theo lời của hắn, Tô Mộc ngẩng đầu.

    Chứng kiến nam tử một đầu tóc ngắn màu đen, mặt mày sắc bén, mũi cao thẳng, môi mỏng mím chặt.

    Tuấn dật phi phàm, trời sinh có khí thế đẹp đẽ quý giá

    [ Nhắc nhở kí chủ: Người này là Phác tiêu.]

    Đôi mắt Tô Mộc vốn không có một gợn sóng giờ mang theo một tia đánh giá.

    Đây là đối tượng nhiệm vụ Phác Tiêu.

    Vừa nhìn chính là loại nam chính trong phim thần tượng.

    Cửu thiên tuế vô cùng kinh ngạc: [ kí chủ vẫn còn biết phim thần tượng? Bổn hệ thống còn tưởng rằng ngươi chỉ biết là kiếm tiền cùng tiền.]

    Tô Mộc nhàn nhạt trả lời:" Người nào mà không có cái lúc còn trẻ. "

    Cửu thiên tuế: Lời này không có gì sai.

    Lúc Phác Tiêu nhìn Thấy Tô Mộc, đáy mắt hiện lên một tia kinh diễm.

    Rõ ràng là một người nam nhân, lại đẹp đến quá phận.

    Ánh mắt anh nhìn đến người đang cầm dao găm để trên cổ Tô Mộc, đáy mắt hắn lạnh lẽo.

    " Anh trai sát thủ này. "Ánh mắt Tô Mộc nhìn lại người đằng sau đang cầm dao găm đe dọa mình.

    Sát thủ sửng sốt, hạ giọng:" Muốn trách, thì trách người đàn ông đối diện kia. "

    " Chúng ta làm một vụ giao dịch, anh muốn trốn, tôi có thể giúp anh. "

    Sát thủ chỉ cảm thấy thật buồn cười, mạng người này đều ở trên tay mình, vậy mà nói muốn cùng mình làm giao dịch, giúp mình trốn, cô đầu óc có vấn đề?

    Tiếng Tô Mộc không lớn, nhưng cũng đủ để cho Phác tiêu cùng đám người kia nghe được.

    Người này điên rồi?

    " Cho ngươi thời gian 10 giây quyết định. "Tô Mộc lại mở miệng nói, cảm giác được dao găm trên cổ đang siết chặt về phía cô một lần nữa

    Đôi mắt cô híp lại đầy nguy hiểm.

    " Thình thịch! "

    Trực giác sát thủ cảm nhận được nguy hiểm, theo bản năng phản ứng muốn né tránh, thế nhưng thân thể không thể khống chế ngã về hướng Phác Tiêu cùng đám người kia.

    NhìnTô Mộc ném người qua vai một cách lưu loát, Phác tiêu chỉ muốn nói một câu: Xinh đẹp!

    " Nghe nói qua một câu này chưa?"Tô Mộc đứng dậy, đi tới trước mặt sát thủ, thấp tầm mắt nhìn hắn, lúc trong ánh mắt vô cùng kinh ngạc và nghi hoặc, đôi môi khẽ mở.
     
    kuro222, qqqqqq, dem co don4 người khác thích bài này.
  10. Bạch Nhân Ly Chuyển tiền

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    113
    Chương 8. Thiếu nữ vô lương (4)

    Bấm để xem
    Đóng lại
    "Phản diện chết bởi nói nhiều."

    Sát thủ: .

    Hắn, hắn nói nhiều từ lúc nào rồi?

    Toàn bộ quá trình bọn hạ chẳng qua chỉ nói vài câu mà thôi.

    "Còn có không biết từ lúc nào Tô Mộc đã đoạt lấy dao găm trên tay sát thủ, đang thưởng thức con dao của hắn, ngồi xuống trước mặt hắn.

    " Thời đại nào, còn dùng loại vật này, súng, không phải càng có lực uy hiếp? "

    Sát thủ: .

    Hắn ngày hôm nay ra khỏi cửa không coi ngày, thuận tay bắt con tin, lại bắt được một nhân vật nguy hiểm.

    Ma ma, hắn phải về nhà..

    Cô ngẩng đầu, ánh sáng trên đầu được phản chiếu mờ nhạt trong đôi mắt của cô, có thêm vài phần huyến lệ, trong sáng và rực rỡ.

    Phác Tiêu không nói lời nào trong suốt quá trình bắt gặp ánh mắt của cô, đáy mắt xuất hiện ánh sáng.

    " Vị tiên sinh này. "Giọng nói trung tính trần ổn của cô truyền đến," Chúng ta làm cái giao dịch, ta đem cái tên sát thủ này giao cho các ngươi, các ngươi chỉ cần cho ta tiền thưởng, như thế nào. "

    Sát thủ: .

    Hắn có loại cảm giác ăn cẩu lương.

    " Nếu như ta không đáp ứng thì sao? "Phác tiêu hỏi lại, cái tên sát thủ này căn bản là của hắn, nhưng hiện tại hắn không thể giải thích được, thế nhưng cũng sẽ không có chuyện ngoài ý muốn.

    Phác Tiêu cho rằng sẽ không có gì ngoài ý muốn đã bị Tô Mộc vả mặt.

    " Vậy phiền toái vị sát thủ này đi gặp diêm vương rồi. "Con dao trên tay cô để ở cổ tên sát thủ.

    Từ người uy hiếp, đến bị người uy hiếp, tên sát thủ rất muốn khóc.

    Phác tiêu nhếch môi, cô đang uy hiếp hắn?

    " Thiếu gia, trên tay hắn nắm giữ tình báo quan trọng, không thể chết được. "Người phía của Phác Tiêu nói nhỏ.

    Phác tiêu nhìn Tô Mộc, cau mày một cái, rõ ràng khó chịu.

    Tô Mộc cũng không gấp, chờ Phác tiêu quyết định.

    Sát thủ bị uy hiếp ngượng cười, thương lượng:" Anh Soái ca này, ngươi vừa mới nói giao dịch, bây giờ còn có thể tiếp tục không? "

    Hắn không thể rơi vào trong tay đám người Phác Tiêu, hiện tại chỉ có thể trông cậy vào cái người trước mắt này.

    " Không thể. "Tô Mộc sảng khoái từ chối hắn.

    Cô vừa mới cho hắn cơ hội, chỉ là hắn không có quý trọng, thiếu chút nữa cắt đứt cái cổ trắng nõn của cô.

    Không thể tha thứ!

    Sát thủ muốn khóc lần nữa, con mắt chuyển động, nghĩ kế sách, người con trai trước mặt này, nhìn có vẻ suy nhược vô lực, cái cổ tay trắng nõn mảnh khảnh này, cảm giác vặn nhẹ một cái liền gãy..

    Sát thủ nghĩ, nhìn thấy ánh mắt an tâm của Tô Mộc, nhất thời lúng túng.

    Mạng nhỏ mình còn ở trên tay cô, coi như rơi vào trong tay Phác Tiêu, Chỉ cần bọn hắn không moi ra được tình báo, hắn vẫn còn có thể sống chờ tổ chức đến cứu.

    Hắn chính là sát thủ! Nên phải ra dáng sát thủ!

    " Ra cái giá. "Phác tiêu chung quy vẫn là thỏa hiệp.

    " 500 vạn. "

    " Công phu sư tử ngoạm, tốt như vậy sao? "

    " Là tiền trọng yếu, hay vẫn là người trọng yếu? "

    Phác tiêu sắc mặt trầm xuống, đôi mắt nhìn thiếu niên nhiều hơn một tia sát ý.

    Quả nhiên tất cả những thứ đẹp, đều là mang độc.

    " Tốt. "Chỉ có thể thỏa hiệp.

    Thuộc hạ Phác Tiêu đưa hai tấm thẻ," Một tấm 200 vạn, một tấm 300 vạn. "

    " Mật mã. "

    Báo cho biết mật mã sau đó, Tô Mộc đem một tấm thẻ trong đó có 300 vạn cho sát thủ.

    Sát thủ nghi hoặc nhìn thẻ trong tay.

    Cho hắn tiền, là có ý tứ gì.

    Tô Mộc giải thích là:" Xem như là cùng nhau kiếm, ngươi ba ta hai, rất công bằng."

    Sát thủ: .

    Quan trọng, mẹ nó hắn là dùng mạng nhỏ để kiếm, còn cô chỉ cần nói, thế nhưng cầm 200 vạn?

    A không phải, không phải, ai muốn cùng với cô dùng phương thức này để hợp tác kiếm tiền?

    Tô Mộc đứng dậy, con dao ném ở một bên, đem thẻ bỏ vào túi.

    Hạ cơ, cầm tài khoản đến trước sân khấu thối tiền còn thừa lại, sau đó rời đi quán cafe internet.
     
    kuro222, qqqqqq, dem co don5 người khác thích bài này.
  11. Bạch Nhân Ly Chuyển tiền

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    113
    Chương 9. Thiếu nữ vô lương (5)

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Nhìn bóng lưng thong dong tự tại của Tô Mộc, kinh diễm mọi người.

    Phác tiêu hơi giật mình nhìn, bỗng nhiên lấy lại tinh thần, phát hiện mình lại bởi vì là một người "Nam nhân" mà thất thần.

    "Dẫn đi." nhìn về phía sát thủ trên đất, Phác tiêu lạnh lùng nói.

    Bên kia Tô Mộc, sau khi rời khỏi quán cà phê internet, dưới bầu trời tí tách mưa nhỏ, bước chậm trong mưa.

    [ hệ thống nhắc nhở lần nữa: Kí chủ, số tiền này, ngươi không mang theo được.]

    Mi mắt Tô Mộc nâng lên, nhìn chợ đêm nghê hồng trong cơn mưa: "Ta biết."

    [ cho nên kí chủ hẳn là nên chuyên tâm với hoàn thành nhiệm vụ, thu hoạch tích phân, mà không phải loại đồ vật vô dụng đối với kí chủ]

    "Vô dụng?" đối với cô mà nói cũng không phải là.

    Khóe môi Tô Mộc gợi lên một cười nhạt, cao ngạo, như những đám mây trên trời kia, cao không thể với tới, hư vô mờ mịt.

    Từ trong trí nhớ nguyên chủ, đã biết vị trí Bạch gia, ở cách nơi này không xa một khu biệt thự dành cho nhà giàu.

    Tô Mộc bước đi cũng mất hơn nửa canh giờ mới đến.

    Vì sao kí chủ không có đón xe đi về, cửu thiên tuế phỏng đoán, là bởi vì đón xe sẽ mất tiền.

    Tô Mộc chân trước vừa bước vào Bạch gia, về đến phòng, cửa phòng liền có tiếng "Phanh phanh phanh.." tiếng gõ cửa liền vang lên

    Là Bạch Mẫu, đây là chỗ ở của Bạch gia chủ, Bạch Mẫu bởi vì thân phận Bạch Cập, cho nên có thể được Bạch phụ đồng ý cho vào ở, nơi đây, trong ngày thường, cũng chỉ có ăn cơm và Bạch phụ cho phép, các người vợ bé khác mới có thể qua đây.

    Tô Mộc tóc bị mưa dính ướt, đang lau tóc, nhấc chân từ từ đi ra cửa.

    "Đã trễ thế này, ngươi ầm ĩ con trai đi ngủ làm gì?" giọng nói không giận tự uy, hào phóng truyền đến.

    "Lão gia, con trai, con trai.."

    "Két!"

    Kèm theo giọng nói ấp úng của Bạch mẫu, Tô Mộc mở cửa.

    Nhìn con trai soái khí nhà mình, khuôn mặt chữ điền của Bạch phụ lộ vẻ uy nghiêm của bề trên, lộ một tia mỉm cười: "Con trai, mới vừa tắm rửa xong à."

    "Đúng vậy, cha." Tô Mộc rất dễ dàng nhập vai nhân vật Bạch Cập, tự nhiên đáp.

    Cửu thiên tuế cảm thấy rất vui mừng, tuy là kí chủ đối với tiền có chút cực đoan, thế nhưng sau khi đi vào thế giới nhiệm vụ, có năng lực thích ứng, mạnh nhất trong số các kí chủ mà nó từng trói định.

    "Ngày mai con khai giảng, nghỉ ngơi thật tốt, sáng mai ta để người của ta đưa con đi, trường học bên kia đã chuẩn bị xong rồi, con trai con cũng không cần quá mệt nhọc." Bạch phụ từ ái nhắc đi nhắc lại. "

    " Vâng, cha, ngủ ngon. "

    " Tốt tốt, con trai cũng ngủ ngon. "

    Bạch phụ nhìn" Con trai "nhà mình, hài lòng liên tục gật đầu, con trai trưởng thành, còn tri kỉ biết chúc hắn ngủ ngon rồi.

    Lúc xoay người muốn đi, ánh mắt dừng lại trên người Bạch Mẫu, lại khôi phục uy nghiêm:" Còn không đi. "

    Ngụ ý, là chê bà ở chỗ này quấy rối" Con trai "đi ngủ.

    Bạch Mẫu rụt cổ một cái, nhẹ nói:" Vâng, lão gia. "

    " Con trai, đi ngủ sớm một chút đi. "Bạch Mẫu ân cần hướng Tô Tô Mộc nói, len lén cho Tô Mộc một ánh mắt.

    " Mẹ, ngủ ngon. "Tô Mộc nói.

    Bạch Mẫu coi như cô biết ý của mình, bước chân nhẹ nhàng hướng đến phòng mình đi về.

    " Đi theo ta làm cái gì? Còn không trở về phòng của mình. "Bạch phụ cau mày nhìn Bạch mẫu đi theo hắn đến cửa phòng.

    Bạch Mẫu sửng sốt:" Lão, lão gia.. "

    " Lão gia, ngài đã trở về. "Cánh cửa sang trọng của Bạch phụ mở ra, và thấy đứng trước cửa là một người phụ nữ sinh đẹp, dịu dàng hiền thục, nhu tình như nước.

    " Ừ. "Bạch phụ gật đầu, không để ý đến Bạch mẫu sau lưng, vào phòng.

    " Chị, đây là.."người phụ nữ xinh đẹp trong phòng vô tội thoáng nhìn Bạch Mẫu
     
    kuro222, qqqqqq, dem co don6 người khác thích bài này.
Trả lời qua Facebook
Đang tải...