Ngôn Tình [edit] Tổng Tài Đừng Quá Khi Dễ Người - Bình Phong Tử

Thảo luận trong 'Box Dịch - Edit' bắt đầu bởi Alissa, 15 Tháng mười 2019.

  1. Alissa

    Alissa Đi và không đi nằm ở suy nghĩ. Chuyển tiền

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    1,112
    977 0
    Tổng Tài Đừng Quá Khi Dễ Người

    Tác giả: Bình Phong Tử

    Thể loại: Ngôn tình


    [​IMG]

    Số chương: 161.

    Tình trạng truyện: Hoàn bên Trung.

    Tình trạng edit: Đang bò.

    Lịch đăng: 1 chương/ 1 tuần.

    Editor: Alissa

    Nguồn edit: dembuon.vn

    Thông báo: Sau chương 60 set xu cho mỗi chương từ 500 - 2000 xu.

    Des bìa: Kimnana.

    Văn án:

    Chuyện cổ tích xưa kể lại vào một đêm tối thật trùng hợp một vị tổng tài đã gặp cô nàng lọ lem, vì không muốn gia đình sắp xếp hôn sự nên vị tổng tài đã ép buộc nàng lọ lem phải ở bên hắn tùy hắn sai khiến trong vòng một năm, cô bé lọ lem không phản kháng được đành chấp nhận miễn là tổng tài không làm gì cô. Có lẽ do thường xuyên tiếp xúc nên hai bên đều sinh ra hảo cảm. Cũng có rất nhiều vụng về trong sinh hoạt nhưng cô nàng lọ lem luôn chấp nhận, đây có phải là ép buộc chăng?

    Cô đã cố gắng trốn thoát khỏi lòng bàn tay của tổng tài nhưng đến cuối cùng cô vẫn không thể thoát khỏi lòng bàn tay của hắn. Hai người cứ thế ở bên nhau viên mãng.

    Mục Lục:



    [Thảo Luận - Góp Ý] - Các Tác Phẩm Edit Của Alissa
     
    Chỉnh sửa cuối: 18 Tháng năm 2020
  2. Đang tải...
  3. Alissa

    Alissa Đi và không đi nằm ở suy nghĩ. Chuyển tiền

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    1,112
    Nghe nhạc cùng đọc truyện.


    Chương 1.1: Khách sạn.

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Editor: Alissa.

    Đồng hồ báo thức reo "reng, reng, reng..." đến nổi làm người ta cảm thấy vô cùng phiền phức, Ôn Tiểu Nhã bất đắc dĩ từ trong chăn vươn tay ra tắt nó đi.

    Trong lòng cô thực khó chịu, muốn lười biếng ngủ cũng không được, cô phải dậy đi kiếm tiền nuôi sống chính mình. Trong năm nay mà cô không kiếm được tiền thì cô sẽ chết đói mất.

    Tuy rằng không tình nguyện lắm nhưng cô vẫn rời chiếc giường đi đánh răng rửa mặt, thay quần áo chuẩn bị đi làm.

    Cô đi ngang qua cửa hàng bánh ngọt thuận tiện mua một ổ bánh kem và một cốc sữa bò nguyên chất, bởi vì hôm nay không ngủ nướng nên thời gian rất dồi dào, dọc đường vừa đi vừa ăn, không bao lâu cô liền đến cửa hàng áo cưới.

    Khi tôi vừa bước vào, Lan Lan đã thần thần bí bí sấn tới bát quái, "Tiểu Nhã, cô có nghe được chuyện gì không? Ông chủ nói đêm nay ông chủ sẽ mời mọi người đi ăn hải sản, nói mọi người dạo này tăng ca vất vả quá nên mời mọi người đi thư giãn một chút."

    Ánh mắt Ôn Tiểu Nhã sáng rực lên, tối nay không cần phải làm thêm rồi, cô có thể về nhà hưởng thụ cái giường yêu dấu của mình, trong lòng cảm thấy sướng lên tận mây xanh. Lan Lan thì không nghĩ vậy, cô ấy rất mong chờ đi ăn hải sản đêm nay nên rất cao hứng. Còn nói đêm nay phải trang điểm xinh đẹp hơn một chút.

    Ôn Tiểu Nhã nói: "Tôi không muốn đi, chỉ muốn ngủ", nhưng Lan Lan lại không chịu buông tha mà lãi nhảy không thôi, Ôn Tiểu Nhã cảm thấy tai mình sắp bị Lan Lan làm cho điếc. Thật ra thì Ôn Tiểu Nhã một câu cũng không muốn nghe, chỉ đáp ân ân. Sau một lúc Lan Lan nghĩ cô đồng ý mình liền không nói gì nữa. Công việc của hôm nay so ra nhẹ nhàng hơn hôm qua nhiều, chỉ xem lại thông tin khách hàng và tìm hiểu một chút những gì khách hàng thích. Một ngày liền cứ thế dễ dàng trôi qua.

    Đến 7 giời tối, Lan Lan gọi điện nhiều lần nhắc nhỡ Ôn Tiểu Nhã, Ôn Tiểu Nhã muốn không đi cũng không được, cô ấy nói cái gì nếu cô không đi sẽ cùng cô tuyệt giao, Ôn Tiểu Nhã đành phải đi. Tất cả mọi người tập hợp đến nơi chỉ định của ông chủ, thật tế, ông chủ đã là người có một gia đình với một người đẹp.

    Ông chủ hỏi: "Mọi người đều đến đông đủ rồi, chúng ta đi vào thôi!"

    Ông chủ lên tiếng, Ôn Tiểu Nhã ngước mắt thấy trước mặt là khách sạn Nam Trì, một trong số khách sạn tốt nhất lớn nhất của thành phố này. Ôn Tiểu Nhã suy nghĩ ông chủ hôm nay đột nhiên lương tâm nổi dậy sao? Bỏ ra số tiền lớn tới nơi này chơi.

    Đi vào bên trong nhìn thấy trang hoàng thật sự quá sa xỉ. Lầu một là sàn nhảy lớn, có một số người đang nhảy, ca sĩ bên kia hát những bản tình ca buồn, một số người khác đang ra sức vạn vẹo cơ thể trên sàn nhảy. Ông chủ mang bọn họ vào phòng riêng. Bọn họ ca hát, uống rượu không biết bao lâu Ôn Tiểu Nhã cảm thấy mình hơi say liền muốn đi, cô không nói lời tạm biệt với mọi người liền rời đi và sau đó không biết chuyện gì đã xảy ra.

    Chờ khi cô tỉnh dậy đã là buổi sáng hôm sau. Nhưng hoàn cảnh xung quanh thực xa lạ, cô bị sốc. Cô nghĩ muốn nhanh chân chạy nhưng cả người mình lại đau nhức. Cô quay đầu sang nhìn thấy, thôi xong rồi, xong rồi, bên cạnh cô là một người đàn ông đang ngủ. Người đàn ông này lớn lên thật mê hoặc chết người. Dù anh ta có mê hoặc vạn chúng đến đâu hiện tại cô cũng không thấy hiếm lạ, lần này cô thực sự khóc không ta nước mắt mà. Cô nghĩ thôi thì bỏ đi! Coi như bị chó cắn, liền chuẩn bị bò dậy liền cảm thấy toàn thân cô bây giờ đau nhức không thôi.

    -----------

    Cập nhật ngày 16/10/2019.
     
    Chỉnh sửa cuối: 21 Tháng một 2020
  4. Alissa

    Alissa Đi và không đi nằm ở suy nghĩ. Chuyển tiền

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    1,112
    Chương 1.2: Khách sạn (tt)

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Người đàn ông nói, "Cô nói đi, cô đối với tôi có ý đồ gì mà tự động tìm lên giường tôi câu dẫn" cô mơ màng nhìn hắn.

    Cái gì mà đối với hắn có ý đồ, cái gì tự động dâng mình tới cửa, cô nói:

    "Đại ca à tuy tôi lớn lên không giống anh, nhưng người theo đuổi tôi cũng nhiều a, không tới mức chạy tới đây câu dẫn anh, lại nói người bị hại là tôi có được không? Xem anh lớn lên cũng không tệ cái lý gì mà ăn nói khó nghe vậy, thật là thực có lỗi với bộ mặt này."

    Người đàn ông một bộ dáng muốn giết người diệt khẩu, Ôn Tiểu Nhã sợ tới mức ngậm miệng chạy nhanh. Sau khi bò dậy xuống giường, thật sự toàn thân đều đau nhức muốn chết, liền tùy tiện rửa mặt chảy đầu một chút nhanh chạy khỏi khách sạn, cô trực tiếp đến cửa hàng áo cưới đi làm.

    Lan Lan cáu kỉnh hỏi, "Tiểu Nhã, tối hôm qua sau mới một chút đồi về nhà thế, gọi điện thoại lại tắt máy."

    Cô lúc này mới đúc tay vào túi, nơi nào đó không còn cái di động. Nhất định buổi sáng bị doạ tới lẫn rồi quên lấy đi. Đúng là người xui xẻo uống nước lạnh cũng bị nghẹn nha. Cái điện thoại kia cô ăn mặc cần kiệm lắm mới mua nổi, hiện tại đợi chờ sau khi tan giờ làm cô phải đi mua một cái mới quá, xã hội hiện tại một ngày mà không di động là không được, nghĩa tới cái điện thoại mấy triệu mà đau lòng, chính mình dùng tay ôm ngực đau lòng.

    Ở khách sạn bên này, Thượng Quan Nam Trì ngữ khí muốn giết người gọi điện thoại cho cấp dưới Tiểu Lý, nói:

    "Nhanh đi tra đêm qua chuyện là như thế nào, thuận tiện tra ra người phụ nữ kia làm gì và như thế nào chạy đến phòng của tôi."

    Chốc lát năm sáu phút sau, Tiểu Lý gọi điện thoại tới nói:

    "Chủ tịch, đêm qua là bà nội an bài, bà mua chuột người động tay động chân vào rượu của ngài, còn thỉnh một nữ nhân xinh đẹp tới, muốn cho người vì chuyện này duy truyền nồi giống tổ tông, nhưng nữ nhân kia chưa kịp vào phòng thì một cô gái đã tiến vào phòng ngài."

    Tiểu Lý báo cáo xong rồi lẳng lặng chờ đợi Thượng Quan Nam Trì lên tiếng, kết quả chủ tịch trực tiếp treo máy.

    Thượng Quan Nam Trì nghĩ tới trách sao hắn mới uống hai ly rượi liền cảm thấy có điểm không thích hợp, đúng lúc đó có cô gái xiêu xiêu vẹo vẹo đẩy cửa đi vào phòng hắn, cũng không nhìn tới hắn mà trực tiếp lướt qua hắn hướng lên giường hắn đi qua. Hắn cảm thấy kì quái mới đem cô gái đó kéo lên, vốn định đem cô ta kéo đi ra ngoài nhưng sức lực xuất quỷ nhập thần kéo mãi không đứng dậy.

    Hắn nhìn xem cô gái này lớn lên cũng không kém cỏi, chắc là do rượu làm cho khuôn mặt cô có điểm hồng, dáng người cũng tốt. Hắn bởi vì do dược tính cứ như vậy bị một cô gái bình thường hấp dẫn, nghĩ đến đây. Hắn xốc chăn lên chuẩn bị rời giường, mắt không cẩn thận nhìn đến chỗ khăn trải giường có một đóm hồng nhỏ, hắn liền tỉnh ngộ. Hắn nhanh chóng chạy đi gọi điện thoại cho trợ lý Tiểu Lý,

    "Cậu dùng cách nhanh nhất điều tra gia cảnh cùng các mối quan hệ ngày thường của cô gái kia liền."

    Mười phút đổ lại, Tiểu Lý gọi điện tới, nói: "Tổng tài, cô gái kia gọi là Ôn Tiểu Nhã, 22 tuổi, hiện tại làm ở áo cưới Thiên Sứ, năm lên mười mẹ mất, không bao lâu cha cô là Ôn Chấn Hoa cưới vợ mới, cũng chính là người mẹ kế hiện tại, Kỳ Mỹ Cầm. Cô ấy có một người em trai nhỏ hơn mình 3 tuổi gọi là Ôn Hằng, một người em gái của mẹ kế mang về kêu Ôn Bối Bối.

    Kể từ đó tự nhiên cuộc sống của cô cùng em trai trải qua cũng không tốt lành gì, hiện tại cô ấy thuê nhà ở bên ngoài, cha cô có một xưởng nhỏ chế thuốc cũng bình thường."

    Nghe xong Tiểu Lý hồi báo, Thượng Quan Nam Trì kéo khoé miệng hơi hơi nâng lên, ai cũng không biết hắn nghĩ cái gì.

    Tiểu Lý lại nói: "Tổng tài, tôi nhớ ra rồi, công ty chúng ta hình như có cùng xưởng của Ôn Chấn Hoa có một ít hợp tác."

    Giờ tan làm đến, Thượng Quan Nam Trì phân phó Tiểu Lý đi cùng hắn tới cửa hàng áo cưới một chuyến, Tiểu Lý không hiểu vì sao tới đây, hỏi: "Tổng tài, ngài muốn mua áo cưới sao?"

    Thượng Quan Nam Trì cười lắc đầu. Bởi vì hiện tại hắn nghĩ đến cô gái đêm qua, hắn lại không hiểu được mình sao lại muốn nhìn cô, còn bà nội không phải là đang lo lắng hắn không tìm được bạn gái sao? Hiện tại hắn thay đổi chủ ý, hắn muốn cô gái này giả làm bạn gái hắn, đỡ phải cùng bà nội ngày ngày buộc hắn cùng những người mẫu, mình tinh kia kết duyên. Nghĩ đến đó liền mau mau muốn tới chỗ làm của Ôn Tiểu Nhã

    Tiểu Lý nhìn vẻ mặt tươi cười của Thượng Quan Nam Trì, nghĩ thầm: 'Hôm nay tổng tài làm sao thế này, là nhặt được bảo vật sao?'

    -----o0o------

    Editor: Alissa.

    Cập nhật 29/10/2019.
     
    Tuyết Hoa Nhi, CornunaGill Marock thích bài này.
    Chỉnh sửa cuối: 10 Tháng năm 2020
  5. Alissa

    Alissa Đi và không đi nằm ở suy nghĩ. Chuyển tiền

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    1,112
    Chương 2.1: Đe dọa.

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Ôn Tiểu Nhã bước ra khỏi cửa hàng áo cưới, Tiểu Lý liền bước tới ngăn lại hỏi: "Cô có phải là cô Ôn Tiểu Nhã không?" Ôn Tiểu Nhã nhìn người đàn ông tuổi xấp xỉ mình đang chặn trước mặt, cô đảm bảo mình không có nợ tiền của người này lại càng không quen, sau đó mới hỏi: "Chúng ta có biết nhau không?"

    Tiểu Lý thấy bộ dáng này của Ôn Tiểu Nhã buồn cười nói: "Cô với tôi đúng là không biết nhau, nhưng cô biết chủ tịch của tôi, tổng tài của tôi có cái này tặng cô." Nhìn theo tay của Tiểu Lý cô thấy một chiếc siêu xe màu đen đầy khí phách. Anh ta đưa cô ra xe rồi thức thời tránh đi.

    Lúc này, cửa kính xe từ từ mở ra, Ôn Tiểu Nhã sốt ruột nói vào trong xe: "Xin hỏi, anh có thứ gì cho tôi, tôi đang rất vội." Người đàn ông trong xe ngẩng đầu từ từ quay về phía cô, cô gần như sợ tới mức ngồi xuống đất rồi dùng tay vỗ vỗ nhẹ vào trái tim xém nhảy khỏi ra lòng ngực.

    Đây không phải người ngủ với cô hôm qua sao? Mặc dù sáng hôm sau đã trốn đi vội vã, nhưng cái khuôn mặt quyến rũ với đôi mắt sáng dưới mí mắt kia điểm thêm ánh mắt mà chẳng ai có thể nhìn thấu anh ta đang nghĩ cái gì ấy cùng cái miệng đang nhếch lên hướng về phía cô thì lại không quên được nổi.

    Thượng Quan Nam Trì hài lòng với biểu cảm của Ôn Tiểu Nhã, tao nhã mở miệng nói, "Cô Ôn trí nhớ không được tốt lắm thì phải, mới trôi qua có mấy tiếng liền quên tôi rồi? Vậy để tôi giúp cô Ôn nhớ lại một chút chuyện tốt. Tối qua, cô Ôn chạy vào phòng dụ dỗ tôi, điều đó làm tôi ủy khuất và tổn thất nặng, cô Ôn đây thậm chí không nói lời cảm ơn cứ như vậy muốn chối bỏ trách nhiệm sao?"

    Ôn Tiểu Nhã thật muốn tìm một miếng đậu phụ và tụ đánh mình đến chết. Khuôn mặt của tên đàn ông nào đó ngồi trên xe có điểm nào ủy khuất, rõ ràng là bộ khuôn mặt rất đắc ý. Người đàn ông này quá không biết xấu hổ rồi, còn dám chạy tới đây kêu oan, rõ ràng người nên ủy khuất là cô mà?

    Sau đó, cô không có lựa chọn nào khác đành hỏi: "Thưa anh vậy anh muốn gì đây, tôi không có tiền để bồi thường vả lạ nhìn anh cũng không phải người thiếu tiền!"

    Thượng Quan Nam Trì đắc ý đáp: "Mặc dù tôi không phải người thiếu tiền, nhưng tôi cũng muốn cô Ôn đây cho tôi một đáp án. Hoặc là mất tiền hoặc là cùng tôi tới đồn cảnh sát nói với cảnh sát rằng tối hôm qua cô lẻn vào phòng tôi còn dụ dỗ nữa, tôi còn giữ bằng chứng, nếu cô Ôn muốn trả tiền, tôi sẽ nhờ luật sư tính toán tổn thất đưa cho cô Ôn một con số hài lòng."

    Ôn Tiểu Nhã cuối cùng cũng không nhịn được nổi, nói to: "Không phải chỉ ngủ với anh một đêm sao? Đến luật sư, cảnh sát cũng muốn lôi ra, anh rốt cuộc muốn gì nào, chẳng lẽ anh lại muốn ngủ với tôi một đêm nữa mới chịu bỏ qua ư?" Thượng Quan Nam Trì cười đến đắc ý, Ôn Tiểu Nhã giận tới mức gần như muốn đấm thẳng vào mặt anh ta.

    "Nếu cô Ôn muốn như thế, tôi đây cung kính không bằng tuân mệnh, nhưng bây giờ tôi chưa muốn lại ngủ với cô Ôn đây. Còn một kiến nghị thứ ba là chỉ cần cô hứa với tôi một điều này thì chuyện ngủ không tính toán nữa." Ôn Tiểu Nhã nghe anh nói phấn chấn nói "Là điều kiện cái rắm gì, anh mau nói đi."

    Thượng Quan Nam Trì nói: "Cô Ôn có phải là người không lịch sự không? Những lời thô tục này không phải một người lịch sự nói ra, làm sao mà những lời không hay này lại nói ra khỏi miệng của cô được? Thật không thể tin nổi."

    Ôn Tiểu Nhã đáp: "Lịch sự cũng cần xem đối với loại người nào, còn đối với cái loại không biết xấu hổ tôi đây không nói được, anh có điều kiện gì mau nói nhanh, tôi không muốn dong dài với anh."

    Thượng Quan Nam Trì lắc đầu: "Cô thực sự là một đứa trẻ hay nôn nóng, thì là tôi muốn cô Ôn đây giả làm bạn gái của tôi và diễn cảnh yêu đương trước mặt gia đình cùng bạn bè của tôi và chỉ cần là tôi gọi điện đến thì không được từ chối, gọi là tới. Tôi nghĩ cô Ôn nên chấp nhận điều kiện thứ ba này bởi vì cô không có tiền bồi thường cho tôi lại không thể đến đồn cảnh sát, một cô gái đi nói cái đó sau này làm sao ngẩng mặt nhìn ai, tôi nói xong rồi."

    ____________oOo______________

    Editor: Alissa.

    Cập nhật 30/1/2020 tại Việt Nam Overnight truyện.
     
    Chỉnh sửa cuối: 10 Tháng năm 2020
  6. Alissa

    Alissa Đi và không đi nằm ở suy nghĩ. Chuyển tiền

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    1,112
    Chương 2.2: Đe dọa (tt)

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Anh nhìn cô vừa cười vừa nói. Cô vừa mới nguôi đi cơn tức thì giờ cơn tức lại theo cấp số nhân mà tăng cao nhưng lại không làm gì được, sau khi cô suy nghĩ một chút, thì cô cũng đáp lại:

    "Anh gọi thì tôi phải đến thế là không dùng hợp đồng sao? Tôi cũng không phải là nhân viên của anh, tại sao tôi phải làm không công hả?"

    Ôn Tiểu Nhã trong lòng không hài lòng cũng vì chính mình mà tìm một lý do chính đáng, không muốn bị anh ta cứ dắt mũi kéo đi mãi thế được, nhưng cũng không phải vì cô tìm ra một cái lý do nào đó liền có thể dễ dàng làm hài lòng cả hai. Anh nghe cô tự nghĩ cho mình mà tìm lý do biện hộ thì nói:

    "Những việc này tôi sẽ tự xử lý, cô chỉ cần làm tốt những gì tôi nói là được."

    Những lời nói điều luôn có giá trị của nó, đây coi như là lời anh hứa sẽ báo đáp với việc cô đồng ý giả làm bạn gái. Khi thấy cô có vẻ đồng ý thì nói:

    "Giới thiệu một chút đi, tôi Thượng Quan Nam Trì, 33 tuổi, còn những việc khác về sau cô sẽ biết, đến cô."

    Cô đảo tròng mắt, nhìn anh ta một cách không ưa rồi nói:

    "Anh không có giới tính à? Hay anh là gay đây?"

    "Có phải là gay hay không, không phải đêm qua cô Ôn đây đã thử rồi sao? Hay là do đêm qua cô Ôn chưa kịp xác định, vậy nên chúng ta có cần nghiệm chứng lại một lần nữa không, tôi không ngại hi sinh bản thân để tạo niềm vui cho cô Ôn đây nha."

    Cô thực sự đã cạn lời rồi, thật không nghĩ ra phải đối phó với tên này ta sao.

    "Tôi, Ôn Tiểu Nhã, 22 tuổi, những cái khác không có gì đặc biệt lắm."

    Hai bên đều đã giới thiệu xong xui. Anh đưa cô một chiếc điện thoại còn mới tinh, sau đó gọi Tiểu Lý đưa anh về công ty, còn cô tuy rằng có điện thoại mới nhưng lại không thể vui vẻ nổi cứ thế chậm rãi mà đi về nhà.

    Sáng sớm ngày hôm sau, cô đi đến chỗ làm, vừa mới đến đã bị sếp kéo vào văn phòng, còn thuận tay đóng cửa phòng lại luôn.

    "Tiểu Nhã à, về sau cô phụ trách đánh văn kiện là được rồi, còn có chuyện gì cần giúp đỡ cứ nói với tôi một tiếng."

    Cô ngạc nhiên vô cùng, tưởng mình đã làm sai trái việc gì nên hướng sếp liên tục xin lỗi.

    "Sếp, em có làm gì sai chị cứ nói, em sẽ sửa, nhất định sẽ sửa mà."

    Cô càng nói càng lộn xộn. Sếp bảo mình cũng không biết chuyện gì cả chỉ là sáng sớm đến cửa hàng đã nhận được một cuộc gọi tới từ cấp trên. Muốn cô ấy bố trí cho Tiểu Nhã một công việc nhẹ nhàng, còn nữa bảo có việc gì cũng phải để cô tan làm đầu tiên. Cái này đúng là làm cô ấy thực sự quá khó xử, suy nghĩ lâu lắm mới nghĩ ra việc cho Tiểu Nhã đánh văn kiện, cái tiệm nhỏ này của cổ chỉ có việc đó là nhẹ nhất rồi.

    Ôn Tiểu Nhã dù có mơ cũng không nghĩ tới là do Thượng Quan Nam Trì quan tâm mình mà an bài cho cô.

    Ngày hôm qua khi về đến nhà anh đã cho Tiểu Lý đi điều tra về cái tiệm áo cưới mà cô đang làm do ai quản lý. Lúc đầu đối phương đã từ chối anh, nhưng khi nghe anh là Thượng Quan Nam Trì với lại còn muốn hỗ trợ tài chính cho cửa hàng. Nghĩ đến cửa hàng thì cô (sếp của Tiểu Nhã) không thể nào cự tuyệt được nha? Đây chẳng phải là điều mà cô cầu còn không được sao? Cho nên liền đồng ý với anh ta sẽ chiếu cố Ôn Tiểu Nhã.

    ----------oOo-----------

    Editor: Alissa.

    Cập nhật 7/5/2020 tại Việt Nam Overnight truyện.
     
    Tuyết Hoa Nhi, LphuongGill Marock thích bài này.
  7. Alissa

    Alissa Đi và không đi nằm ở suy nghĩ. Chuyển tiền

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    1,112
    Chương 3.1: Về nhà.

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Editor: Alissa.

    Một tuần trôi qua nhanh chóng, ngày mai là cuối tuần cũng tới phiên Ôn Tiểu Nhã được nghỉ, do cửa hàng áo cưới không có ngày nghỉ vào cuối tuần nên mọi người chỉ có thể thay phiên nhau nghỉ. Ôn Tiểu Nhã đang nằm thoải mái trên giường nghĩ đến ngày mai có thể được ngủ nướng thật tốt, tự an ủi bản thân hôm nay phải ngủ thật ngon tạo một giấc mộng đẹp.

    Đang nhắm mắt chuẩn bị tiến vào mộng thì điện thoại lại vang lên tiếng chuông, cô nhấc điện thoại lên và nói, "Alo, có gì không? Có việc gì mau nói, không có gì thì tôi cúp máy, đừng làm phiền tôi ngủ." Đầu dây bên kia nghe được những lời này của cô, sắc mặt khẽ chuyển đen, nói "Dường như cô muốn làm trái lại lời của tôi, trước còn nói mạnh miệng cái gì kêu là đến, làm sao cô có thể quên nhanh như vậy."

    Ôn Tiểu Nhã giật mình một cái ngồi dậy, cười cười lấy lòng "Thì ra là ngài Thượng Quan, xin hãy bớt giận, tôi tưởng người khác, không nghĩ tới đó ông già nhà anh, xin hỏi anh tìm tôi có việc gì?" Thượng Quan Nam Trì nghe cô gọi mình là ông già, tức giận thiếu chút nữa hột luôn cả máu, hắn dám khẳng định nếu giờ Ôn Tiểu Nhã đứng trước mặt hắn nói như thế thì hắn sẽ "làm" Ôn Tiểu Nhã để biết anh đây có phải ông già không.

    Nhưng hiện tại không có cách nào, trước tiên hắn muốn nói chuyện chính sự với cô gái này, "Ngày mai trang điểm đẹp một chút, tôi đưa cô tới nhà tôi giới thiệu với người nhà." Ôn Tiểu Nhã nhanh nhảu đáp, "Ngài Thượng Quan à, tổng cộng chúng ta mới thấy mặt nhau được có hai lần, ngày mai anh đưa tôi về nhà anh, anh chắc chắn là thích hợp sao?"

    "Hợp hay không hợp là do tôi định đoạt, không cần cô nhọc lòng nghĩ, chỉ cần cô nghe theo tôi thì có thể, cũng đừng quên cô từng đồng ý với tôi tùy kêu tùy đến, không được cự tuyệt với bất cứ lý do gì." Thương Quan Nam Trì nói xong đắc ý cong cong khoé miệng. Ôn Tiểu Nhã đành đồng ý ngày mai sẽ đợi sẵn ở dưới lầu.

    Sáng sớm hôm sau, Ôn Tiểu Nhã còn đang mơ màng trong mơ bỗng nghe thấy tiếng chuông vang lên, sờ soạng một hồi lâu mới tìm thấy điện thoại, đang muốn nhận máy thì tiếng chuông đã ngừng, một giây sau một hồi chuông khác lại vang lên, cô nhanh tay bắt máy, "Alo, người nào đó, mới sáng sớm đã điện tới làm phiền giấc mơ của tôi vậy?"

    Đầu dây bên kia lạnh giọng nói, "Ôn Tiểu Nhã, cô không muốn sống nữa sao? Bây giờ là giờ nào rồi, cô còn đang trong mơ, tôi đang đứng dưới lầu nhà cô, mười lăm phút sau cô lập tức xuất hiện trước mặt tôi ngay." Sau đó liền ngắt điện thoại. Ôn Tiểu Nhã là người đầu tiên bắt hắn chờ và hắn cũng sẽ chờ xem cô sẽ bị mình đối phó như thế nào.

    Ôn Tiểu Nhã nhìn đồng hồ báo thức mới điểm 9 rưỡi nghĩ cũng còn sớm nhưng cái tên Thượng Quan Nam Trì cứ như đòi mạng cô không bằng. Ôn Tiểu Nhã lấy tốc độc nhanh nhất có thể chuẩn bị tất cả, xuống lầu đến cạnh xe của hắn. Thượng Quan Nam Trì nhìn cách cô trang điểm liền tức tới muốn hộc máu, vì nó nhìn y như học sinh tiểu học.

    Tóc buộc cao, áo phong trắng có tay dài, bên ngoài khoác một chiếc áo khoác cao bồi, túi vải được đeo chéo trên vai và dưới là chiếc quần jean màu xám tro. Dưới chân mang đôi giày vải màu vàng. Tổng từ đầu đến chân giá từ hai trăm đồng đổ lại, đây là muốn để người ta nói Thượng Quan Nam Trì đi dụ dỗ một nữ sinh? Đưa về nhà rồi bà nội chắc chắn lại nói hắn đi lừa bé gái. "Ôn Tiểu Nhã, cô không còn bộ đồ nào khác ngoài bộ này sao?" Hắn kìm chế tính khí bản thân lại để hỏi cô.

    _________oOo_________

    Cập nhật 16.5.2020 tại Việt Nam Overnight.
     
    LphuongTuyết Hoa Nhi thích bài này.
    Chỉnh sửa cuối: 16 Tháng năm 2020
Trả lời qua Facebook
Đang tải...