Tính cả hai đời Mục Tình cũng đã sống hơn bốn mươi năm, thế mà vẫn chưa bao giờ thấy phương thức tạ ơn kỳ lạ như thế.
Rốt cuộc là cái gì đây?
Ơn cứu mạng nên lấy thân báo đáp?
Mục Tình chỉ có thể lạnh mặt từ chối: ".. Ta tu luyện vô tình đạo."
"Không có gì đâu, ngươi cứ thử xem. Ngươi cự tuyệt là vì ngươi chưa từng biết đến tư vị đó thôi.."
Tu sĩ vừa nói, vừa nở nụ cười.
"Sau khi đã thử qua tư vị hợp hoan, đến lúc làm quỷ cũng muốn làm quỷ phong lưu nha."
Mục Tình: "..."
Không muốn thử qua, không muốn nếm thử, càng không muốn làm quỷ phong lưu, ngươi nhanh cút đi!
Cuối cùng tu giả Hợp Hoan Phái kia không khuyên nhủ được nàng, chính mình lại phải vội vàng đi về môn phái, liền để lại một quyển sách cho nàng: "Tiên tử, đây là công pháp của Hợp Hoan Phái bọn ta. Nàng nếu tu vô tình đạo quá lâu mà cảm thấy tịch mịch, có thể thử nhìn xem. Công pháp này của bọn ta, so với Vấn Kiếm Phong, Sơn Hải Tiên Các cũng chẳng kém gì đâu."
Người đang tu tập Vấn Tâm Kiếm – Mục Tình: "..."
"Tên kia là người thế nào nha?"
Trích Tinh cầm công pháp tấm tắc cảm khái.
Mục Tình: ".. Ngươi nhanh bỏ quyển sách đó đi! Trích Tinh, không được xem loại sách này!"
"Có quan hệ gì chứ?"
Trích Tinh không thèm để ý, quơ quơ sách trong tay, đắc ý nói: "Mục Tình, ngươi ngây thơ quá đi. Ngươi không lẽ không biết trong Tàng Thư Các của tiên các cất giấu thứ còn lợi hại hơn cái này gấp mười lần, còn đa dạng hơn sách này gấp trăm lần?"
"..."
Ngươi câm miệng!
Không được phá hư hình tượng của Sơn Hải Tiên Các!
Đi lại ở Tây Châu mấy ngày, Mục Tình rốt cuộc cũng đến Ổ Thành. Ổ Thành chỉ cách Thương Di Kiếm Trủng một con sông, cũng là thành trì gần Kiếm Trủng nhất.
Hiện tại, bên trong thành vô cùng náo nhiệt.
Kiếm Trủng sắp mở ra, vừa lúc Thiên Cơ Các lại đưa ra tiên đoán, vì thế người khắp năm châu bốn biển đều mong muốn lấy được kiếm, lại có kẻ thích xem náo nhiệt hoặc muốn tìm mua đồ đều tập trung tại Ổ Thành.
Mục Tình cũng quyết định vào thành.
Ổ Thành thuộc về phạm vi thế lực của Hợp Hoan Phái.
Đệ tử Hợp Hoan Phái canh giữ ngay tại cửa, đưa cho tu sĩ phiếu đăng ký, sau khi đăng ký xong thì lại đưa đến trà lâu, có thể dùng phiếu đổi một bình trà Bạch Hổ.
Nhìn qua dường như bọn họ nhiệt tình hiếu khách, nhưng thực chất lại đang quản lý tu sĩ, đăng ký danh sách, phòng ngừa có những nhân sĩ lẻn vào trong thành gây chuyện.
Mục Tình đi qua đăng ký, hỏi: "Sơn Hải Tiên Các Tần Vô Tướng tới rồi sao?"
Hợp Hoan Phái đệ tử nhìn tờ danh sách, nói: "Chưa đến. Mục tiên có thể gửi lại lời nhắn ở đây, đến lúc sư huynh của tiên tử đến, bọn ta sẽ báo lại cho y."
Mục Tình lấy ra hai khối ngọc bài màu trắng từ túi Càn Khôn, đưa một khối ngọc bài và một ít bạc trắng giao cho tên đệ tử canh cửa: "Khi sư huynh của ta tới, làm phiền tiểu huynh đệ đem ngọc bài này giao cho y."
Đây là pháp khí do Tần Hoài luyện chế.
Hai khối ngọc khi ở cùng một phạm vi nhất định, có thể cảm giác được vị trí của nhau, cũng có thể truyền đi một ít tin tức.
Đệ tử của Hợp Hoan Phái nhận được ngân lượng, vô cùng vui vẻ nói: "Ta nhất định sẽ đem vật này hoàn hảo đưa đến cho Tần tiên trưởng, Mục tiên tử xin hãy yên tâm."
Mục Tình gật gật đầu, cất bước vào thành.
Trích Tinh đi theo sau lưng nàng hỏi: "Tần Vô Tướng không thích ở cùng một chỗ với ngươi, đối với hắn thì Ổ Thành quá náo nhiệt, hắn sẽ vào thành sao?"
"Không bằng ngươi đi qua bờ bên kia sông của Ổ Thành, đứng trước cửa Kiếm Trủng chờ hắn."
Tần Vô Tướng là tam sư huynh của Mục Tình.
Mấy tháng phía trước, y rời khỏi Sơn Hải Tiên Các để đi du ngoạn, hành tung khó định, gần như chỉ dựa vào linh bồ câu để giữ gìn liên lạc với sư môn. Tin tức Kiếm Trủng mở ra, hẳn là do Phong Thiên Lan dùng linh bồ câu báo cho hắn.
Y còn chưa tìm thấy bảo kiếm bản mạng của riêng mình, vậy nên lần này Kiếm Trủng mở ra, hắn hẳn là sẽ đi vào để tìm kiếm.
Mục Tình tính toán trước khi Kiếm Trủng mở ra, sẽ đi với hắn.
Nhưng giống như lời Trích Tinh nói. Ở Ổ Thành chờ Tần Vô Tướng dường như cũng không đáng tin cho lắm.
Tần Vô Tướng là người mang hỗn huyết giữa Nhân tộc và Yêu tộc.
So với Thanh Tuân, y càng bất hạnh hơn, y hoàn toàn không có cách nào sống hòa nhập trong nhân giới, y trời sinh đã có một đôi tai hồ ly, hơn nữa còn không có cách nào dùng phép thuật che lại, dù cho là ai nhìn thấy y lần đầu tiên cũng có thể biết rõ hắn chính là Yêu tộc.
Y sinh ra chưa được mấy ngày, thì đã chẳng được cha mẹ che chở.
Năm đó Tần Hoài đi chu du bên ngoài, nhìn thấy y đang bị một thôn dân ôm đến bờ sông, có vẻ muốn ném y vào dòng sông. Tần Hoài không đành lòng, liền đem y đem về tiên các, đặt tên là Tần Vô Tướng.
Nhưng tới Sơn Hải Tiên Các rồi, cuộc sống thường ngày của Tần Vô Tướng cũng không quá tốt.
Các đệ tử nội môn của tiên các đều không thể chấp nhận được chuyện hắn mang huyết thống Yêu tộc, lại ghen ghét y có cơ duyên xảo hợp được Tần Hoài nhận làm đệ tử, bởi vậy rất nhiều kẻ phê bình y.
Tuy rằng e sợ uy danh của Tần Hoài, các đệ tử sẽ không động thủ, nhưng bị người khác chế nhạo là chuyện không thể nào tránh khỏi.
Tần Vô Tướng trong hoàn cảnh như vậy mà lớn lên.
Y tự ti đến cực điểm, vì thế cả ngày chỉ dùng áo bào đen để che đậy tướng mạo của mình. Y chán ghét quá nhiều người, nên cứ thấy đám đông thì sẽ tránh đi.
Tựa như Trích Tinh nói như vậy.
Ổ Thành quá mức náo nhiệt, Tần Vô Tướng rất có thể sẽ không đi vào, mà là trực tiếp đi đến Kiếm Trủng. Đến Kiếm Trủng chờ hắn có lẽ là lựa chọn tốt hơn, tránh cho đợi hụt.
Mục Tình lắc lắc đầu nói: "Không, hắn nhất định sẽ đến."
Trích Tinh kỳ quái hỏi: "Vì sao ngươi dám khẳng định như vậy nha?"
Mục Tình: "..."
Bởi vì ta biết trước nội dung nha.
Trong nguyên tác "Vấn Đỉnh Tiên Đồ", Tần Vô Tướng là vai phản diện nổi danh nhất.
Do y là hỗn huyết, lại
trưởng thành trong hoàn cảnh bị Nhân tộc cô lập. Y cứ thế mà lớn lên, ngày qua ngày, đã sớm không còn mong chờ gì đối với Nhân tộc.
Cho nên sau này, khi y biết được thân thế của mình, Tần Vô Tướng không chút do dự, lập tức quay trở về Bắc Hải Yêu tộc, hơn nữa bởi vì chính kiến bất đồng mà giết cha đoạt vị, trở thành yêu hoàng tân nhiệm.
Yêu hoàng Tần Vô Tướng bởi vì vô cùng căm ghét Nhân tộc, mấy lần khơi mào chiến tranh, bốn phía xâm phạm Nhân tộc và tiên đạo, làm cho Tu chân giới lúc nào cũng nằm trong tình trạng gió tanh mưa máu.
Mãi cho đến khi nam chính Phương Du giết chết y, Tu chân giới cùng Yêu tộc mới có thể thoát khỏi đại nạn này.
Mục Tình: "..."
Vì sao ta với các vị sư huynh của ta, một người rồi lại tới một người, đều là đá kê chân cho nam chính vậy?
Cả sư môn của ta thiếu tiền tác giả à?
Mục Tình nhớ rõ bên trong nguyên tác, lúc lần đầu tiên Tần Vô Tướng chờ ngày Kiểm Trủng mở ra, có gặp phải Yêu tộc đang lẩn trốn trong Nhân tộc ở ngay tại Ổ thành.
Tên nội gián đó gặp phải Tần Vô Tướng, nhận ra hắn có một nửa huyết thống Yêu tộc đến từ Yêu hoàng nên mời hắn trở về Yêu tộc, sau đó hắn mới giết cha đoạt vị khởi xướng lên cuộc chiến giữa hai tộc.
Mục Tình: "..."
Nàng thân là sư muội của Tần Vô Tướng, là đồ đệ của người đệ nhất chính đạo, tuyệt đối không thể để cho cái cốt truyện quỷ quái này phát sinh.
Cho nên, nàng muốn ở Ổ Thành này bắt được tên Yêu tộc kia, xóa bỏ tình tiết của nguyên tác, cứu lấy tam sư huynh của nàng.
Trà lâu Ổ Thành, một đám người ghé vào trên bàn đĩnh đạc mà nói.
"Lần này Sơn Tiên Các có hai đệ tử đến, hơn nữa đều là đồ đệ của Tần Hoài, các đại kiếm phái cũng có không ít kiếm tu đến. Lần này Kiếm Trủng mở ra, đúng thật là anh tài hội tụ."
"Hai đệ tử của Sơn Hải Tiên Các là?"
"Tam đồ đệ của Tần Hoài, Tần Vô Tướng, tứ đồ đệ Mục Tình, đều là người xuất sắc trong số tất cả kiếm tu. Ta đoán nha, lần này lời tiên đoán chủ nhân của thần kiếm từ Thiên Cơ Các, chắc là một trong hai người họ."
"Ngươi nói đùa, Mục Tình có lẽ thực sự có khả năng, nhưng Tần Vô Tướng, chỉ sợ cả đời vô duyên với thần kiếm."
"Vì sao?"
"Tần Vô Tướng là hỗn huyết giữa Nhân tộc và Yêu tộc, tuy được Tần Hoài nhặt về Sơn Hải Tiên Các, tu tập chính đạo, nhưng bởi vì huyết mạch mà mang theo một thân tà khí chi lực. Thần kiếm dù sao cũng là thần kiếm, là tuyệt đối sẽ không nhận yêu làm chủ."
"Ta chưa từng nghe qua thần kiếm tuyển chủ còn có thêm điều kiện này. Đây là do đạo hữu ngươi suy đoán đi?"
"Ý của ngươi là ta nói bừa sao?"
Những người này đều đã uống rượu, có chút say. Bọn họ nói về thần kiếm, bên nào cũng tự cho là mình đúng, ngữ khí càng thêm không tốt, chuẩn bị đánh nhau đến nơi rồi.
Hai bên giương cung bạc kiếm, không khí vô cùng tệ.
Một thiếu nên áo xanh bên eo đeo thêm một thanh kiếm, ở ghế dài tìm chỗ ngồi xuống, tự đổ cho mình một chén rượu.
Mọi người đồng loạt nhìn về phía hắn, trong ánh mắt mang theo mờ mịt: Ngươi là ai? Vì sao lại đột nhiên ngồi uống rượu với bọn ta?
"Việc mà chư vị mới nói, có thể kể lại tường tận không?"