Hiện Đại [Edit] Nồi Nào Vung Nấy - Niêm Thổ

Thảo luận trong 'Đã Hoàn' bắt đầu bởi Hà Linh Chi, 20 Tháng mười một 2020.

  1. Hà Linh Chi Chuyển tiền

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    278
    Nồi nào vung nấy

    [​IMG]

    Tác giả: Niêm Thổ

    Nội dung: Hiện đại, vườn trường, chủ công, ngọt sủng, 1×1, kiện khí trung khuyển công x ôn nhu hướng nội thụ, HE

    Nhân vật chính: Trần Càn x Tiền Miểu.

    Nguồn convert: HủGiới

    Edit & Beta: Hà Linh Chi (*Hoa Cúc*)

    Tình trạng: Dịch hoàn

    Độ dài: 20 chương + 4 phiên ngoại​

    Văn án

    Cho dù bạn có đam mê khó có thể mở miệng, nhưng nếu gặp phải người thích hợp, thì tất cả vẫn sẽ hài hòa vô cùng. Tục ngữ nói, nồi nào xứng vung nấy~

    Luyến đồng công / dáng người nhỏ xinh dịu dàng thụ

    PS: Công thật là người rất khắc chế, tôi tin tưởng, cậu ấy không hề dâm loạn vưới trẻ em.

    Thảo luận và góp ý: [Thảo Luận - Góp Ý] Các Truyện Edit Của Hà Linh Chi
     
    Alissa thích bài này.
  2. Đang tải...
  3. Hà Linh Chi Chuyển tiền

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    278
    ☆, Chương 1

    Edit & Beta: Hà Linh Chi (*Hoa Cúc*)

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Hôm nay là thời gian sinh viên mới nhập học của đại học X, Trần Càn một mình mang theo hành lý đi vào nơi ghi danh. Dáng người cao lớn ấy ở khu phía nam rất dễ khiến người khác chú ý, thêm cả gương mặt đẹp trai như ánh mặt trời, tỉ lệ người trên đường quay đầu lại rất cao. Chờ khi anh đến tân sinh chỗ ghi danh, đàn chị phụ trách tiếp đón sinh viên mới nháy mắt mắt sáng lên. Sau đó anh đã bị mấy đàn chị này chăm sóc đến tận phòng ngủ.

    Thật vất vả thoát khỏi mấy đàn chị nhiệt tình giúp đỡ này Trần Càn cuối cùng cũng có cơ hội dò xét bạn cùng phòng ngủ với mình. Sau đó ở cạnh một góc hẻo lánh dưới giường phát hiện một nam sinh vóc dáng nho nhỏ. Phút chốc khi nam sinh kia quay đầu lại cười, trong lòng của anh lộp bộp một phát. Anh nghĩ 'Nguy rồi'.

    Nam sinh vóc dáng nhỏ xinh cười rất ngại ngùng, khuôn mặt trắng nõn có hai má lúm đồng tiền mê người. Con mắt tuy không lớn, nhưng bởi vì dáng cười mà nheo lại, cả người tản mát một loại hơi thở 'Người tốt'. Cậu tự giới thiệu với Trần Càn "Tôi là Tiền Miểu, hi vọng chiếu cố nhiều hơn!"

    Trần Càn lấy lại tinh thần, có vẻ hơi cứng nhắc bắt chuyện "Xin chào, tôi là Trần Càn." Nói xong lập tức xoay người sang chỗ khác dọn hành lý, tựa như không trông thấy Tiền Miểu muốn tiếp tục mở miệng. Mà Tiền Miểu sửng sốt một chút, cũng không nói thêm gì, quay đầu tiếp tục dọn đồ.

    Thu thập xong mọi thứ qua một ngày, hôm sau bọn họ lên xe của trường học đến quân doanh huấn luyện quân sự. Bốn người trong phòng ngủ 417 của Trần Càn chiếm được một loạt vị trí cuối cùng trên ô tô, Trần Càn và Tiền Miểu ngồi hai bên, ở chính giữa là Vương Bằng Cử và Cao Á Phi. Hai tên nhóc ở giữa chỉ vừa gặp mặt ngày hôm qua mà đã trò chuyện rôm rả, Trần Càn đang nghĩ một số chuyện nên không phản ứng, Tiền Miểu lại yên tĩnh không đáp lời nào, kết quả không hiểu sao thành cục diện bây giờ. Ô tô hướng tới vùng ngoại thành xa xôi, thời tiết âm u, lại cực kỳ oi bức. Không khí trong xe cũng rất nóng. dammy9694. Wordpress.com

    Trần Càn đang suy nghĩ chuyện gì à, tối hôm qua quả nhiên anh nằm mơ.. Lại là mộng xuân khiến anh xấu hổ và giận dữ không thôi. Nam sinh ở cái tuổi này mộng xuân cũng không có gì bất thường. Chỉ là Trần Càn không giống họ, anh mộng xuân đối tượng rất đặc biệt-- nam sinh, hơn nữa nam sinh dáng người nhỏ nhắn xinh xắn, còn có thân thể những thiếu niên chưa phát dục. Khi nằm mơ thì là mộng đẹp, nhưng khi tỉnh lại, là 'Ác mộng' khiến người ta cực kỳ đau đầu. Lần đầu tiên Trần Càn mơ những giấc mơ này khi vào cấp hai.

    Lần lầu tiên thì anh xem như không có gì, nhưng những cảnh tương tự liên tục xuất hiện trong mơ nhiều lần về sau, anh cảm nhận rất sợ hãi. Anh biết yêu trẻ con là một căn bệnh, hơn nữa chính mình chẳng khác nào kẻ biến thái. Vì để chứng minh chuyện này, anh chạy tới trường cấp hai và trường tiểu học chơi bóng mấy lần, mượn cơ hội quan sát những cái.. thiếu niên chưa trưởng thành đó. Nhìn nhiều lần về sau mộng xuân càng nhiều. Đối với nam sinh tuổi này mà chỉ đứng xa để nhìn sao. Làm thế nào bây giờ? Chịu đựng, hoặc chơi bóng rổ phát tiết, dù biến thái thế nào cũng không thể chà đạp trẻ em nhà người khác.

    Trần Càn đau đầu đè lên huyệt thái dương, vừa ngắm Tiền Miểu đang chợp mắt gần cửa sổ.'Có lẽ là vì cậu nhóc này! Cho dù dáng người gầy yếu thấp bé hay là hai cái má lúm đồng tiền kia hoặc đôi mắt cong cong trăng lưỡi liềm mắt đều chọt trúng chỗ đau của mình. Về sau nên cách xa cậu ấy một chút!'Nhưng nghĩ đến hoàn cảnh trong phòng ngủ về sau ngẩng đầu cúi đầu đều thấy, đầu càng nhức.

    Hết chương 1
     
  4. Hà Linh Chi Chuyển tiền

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    278
    ☆, Chương 2

    Edit & Beta: Hà Linh Chi (*Hoa Cúc*)

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Đến quân doanh đã là chạng vạng tối, bọn họ dựa theo đại đội phân trước đó và tập hợp. Sau khi bị huấn luyện viên đe dọa nửa ngày, mọi người xếp hàng nhận chén đũa và chăn nệm, thật vất vả nhận hết rất nhiều đồ đạc rồi mới được vào phòng ngủ, mới đầu không khí còn hơi trầm sau đó các nam sinh lập tức bạo phát nói tục. Nhất thời những tiếng phàn nàn vang lên cả tầng trên.

    "F*ck My Life (1) ! Ngay cả giường cũng không có họ để chúng ta ngủ trên mặt đất sao?"

    (1) 卧槽! = ngọa tào = nói tục = FML = F*ck My Life

    "Thao, đây là chuyện gì?"

    * * *

    Phòng 417 của Trần Càn và phòng 418 bên cạnh hợp thành một phòng ngủ lớn 208, khi một đám nam sinh đi vào phòng ngủ, thấy phòng nhỏ hẹp không có vật gì, sau khi mắng một trận thì có người vào trực tiếp ném nệm cuốn xuống mặt đất. Mọi người hai mặt nhìn nhau nghĩ cuối cùng cũng có người cứu vớt bọn họ.

    "Các học sinh, vì nguyên nhân giường ngủ có hạn, các gian phòng có giường đã ưu tiên phân cho các bạn nữ rồi, mọi người chấp nhận một chút, đặt một tầng lót trắng trên mặt đất, sau đó trải chăn nệm lên."

    Âm thanh ngọt ngào của giáo viên phụ đạo vang lên sau đó giúp một bạn học đứng cạnh trải chăn nệm xuống góc trong, an ủi bọn họ một chút thì chuẩn bị đi sang phòng ngủ kế tiếp. Trước khi đi còn ném một quả Boom: "Đúng rồi các bạn học sinh, một lát nữa huấn luyện viên sẽ dạy các cậu cách gấp chăn, đêm nay có khả năng sẽ phải tập hợp khẩn cấp, nhưng nhìn tâm tình huấn luyện viên à~~~! Mọi người cố gắng lên nhé!" Để lại một đám người kêu than trời đất. dammy9694. Wordpress.com

    Huấn luyện viên không dịu dàng như giáo viên phụ đạo, sau khi đi vào trực tiếp làm mẫu. Học không được thì mắng, ở bên cạnh cười trộm cũng mắng, mắng tất cả mọi người cũng dần dần thành thật hơn, sau đó mới nhìn đến cái chăn gấp tốt nhất kia.

    "Ơ, cậu gấp không tệ, tôi nhớ cậu rồi, ngày mai tôi sẽ đặc biệt chăm sóc cậu đấy." Nói xong cười đi ra ngoài.

    Tiền Miểu bị chú ý đặc biệt cười vẻ mặt bất đắc dĩ.

    Mọi người còn chưa giới thiệu lẫn nhau, dưới lầu đã vang lên tiếng còi bén nhọn: "Tất cả từ tầng 13 xuống lầu tập hợp, mang thùng, dép lê và khăn mặt, bây giờ tới nhà tắm tắm rửa, các người chỉ có ba phút." Âm thanh huấn luyện viên trong mười phần khí lực, "Lặp lại lần nữa, Tất cả từ tầng 13 xuống lầu tập hợp, mang thùng, dép lê và khăn mặt, bây giờ tới nhà tắm tắm rửa, động tác nhanh!"

    Người phòng 208 mặc kệ đã thu dọn xong hay chưa, đều giống như thỏ chạy chẳng khác nào một làn khói xuống dưới.

    Giáo huấn mấy người đi trễ, mọi người lập tức xuất phát tới nhà tắm.

    "Xếp hàng 13, toàn bộ đã có mặt, bên trái quay, đi đều bước! Một hai một, một hai một.."

    Hết chương 2
     
  5. Hà Linh Chi Chuyển tiền

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    278
    ☆, Chương 3

    Edit & Beta: Hà Linh Chi (*Hoa Cúc*)

    Bấm để xem
    Đóng lại
    "Nghe cho kỹ, các cậu tắm gian giữa thời gian chỉ có 10 phút. Nữ sinh thời gian là 20 phút. Các cậu đã là đàn ông rồi, đừng để tôi phải giày vò cho khốn khổ. Giặt rửa xong nhanh chạy ra đây. Bị trễ thì ngày mai thao luyện cẩn thận một chút." Huấn luyện viên Trần Dẫn đội nói vài câu rồi thả họ vào.

    Không ít người lần đầu tiên tắm giặt ở nhà tắm lớn, cảm giác rất không được tự nhiên. Nhưng thời gian hạn chế, nên vẫn nhanh chóng vung tay khai mở nước giặt rửa. Phòng ngủ 208 ở tận tầng 13 xem như là cái đuôi rồi, lúc tiến vào vòi sen cũng chẳng còn mấy cái. Trần Càn muốn nghĩ cách tránh khỏi Tiền Miểu không thể nghi ngờ là ngâm nước nóng. Hơn nữa khi Tiền Miểu cởi quần áo, tự chủ khinh người của Trần Càn thiếu chút nữa bị nổ thành cặn bã, khó khăn mới không để cho người anh em đứng lên.

    Thân thể Tiền Miểu rất nhỏ rất gầy, có lẽ chỉ cao hơn mét rưỡi một chút. Nhưng thân thể cậu cũng rất cân xứng, không bởi vì trên thân hoặc dưới thân quá dài mà làm mất mỹ cảm. Kích thước eo cực nhỏ, làn da trắng nõn, khi cậu giơ tay lên gội đầu toàn bộ phía sau lưng kéo thành một độ cong cực mê người. Trần Càn nhìn nước theo tóc của cậu chảy xuống, chảy qua cổ, chảy qua xương bướm chính giữa, theo lưng trượt đến mông đùi, sau đó..'Dừng lại, không thể nhìn nữa.'Trần Càn xả mạnh một lượng nước lớn vào mặt, sau đó cầm lấy khăn lung tung lau người lau mặt vài cái, xong hết lập tức chạy ra ngoài. dammy9694. Wordpress.com

    Chạy ra ngoài cả buổi rồi, mà trái tim vẫn còn đập rất nhanh, trong đầu quanh quẩn nhiều lần hình ảnh vừa mới nhìn thấy. Mãi đến khi huấn luyện viên Trần thổi còi tập hợp trạm gác, anh mới giật mình tỉnh lại. "Thao, cái này tính là chuyện gì!" Trần Càn thống khổ gõ đầu, giương mắt nhìn thấy Tiền Miểu vừa mới tắm rửa xong về đơn vị. ".. Thời gian này quả thật không có cách nào để vượt qua"

    Sáng sớm hôm sau, mọi người thành công chạy thoát vụ tập hợp nửa đêm nhưng vẫn không thoát khỏi buổi sáng sớm. Nghỉ hè lười biếng quen rồi mọi người phòng 208 lại bị tiếng còi đánh thức rời giường.

    "Bây giờ cò sớm mà!"

    "Ai nha rời giường rời giường, gấp chăn tử tế, đợi chút nữa còn phải kiểm tra."

    Động tác kéo lê chưa tỉnh ngủ, khi họ tới trạm canh gác mấy người họ thành công trở thành 'Mấy đứa thiếu nợ tập huấn'. Huấn luyện viên Trần dựa theo chiều cao xếp hàng cho bọn, Trần Càn cuối cùng cũn được như ý rời xa Tiền Miểu. Dù chỉ học dậm chân tại chỗ, nghiêm nghỉ, cúi chào nghỉ, đi đều bước một loạt các động tác nhìn như đơn giản nhưng khiến họ đói điên rồi, khi mọi người cuối cùng cũng chờ đến giờ ăn sáng -- cháo nước cơm, màn thầu, cải bẹ-- lại một lần nữa tiếng kêu than dậy khắp trời đất.

    Về sau Binh đại ca mập mạp cười tủm tỉm tức giận phản ánh với huấn luyện viên Trần: "Bên chúng tôi không đủ người, về sau ném bệnh nhân tới giúp việc bếp núc! Còn có những mấy đứa.. bị trễ kia, không phải dậy không nổi sao? Về sau buổi sáng để bọn họ chạy tới giúp mọi người dọn đồ ăn, cam đoan cực kỳ có tác dụng."

    Cao Á Phi khi tắm và buổi sớm tập hợp muộn hai lần vừa vặn đi ngang qua, khuôn mặt khổ bức trở về thông báo cho anh không ra anh, em không ra em phòng 208.

    Các giáo quan vẫn thường nhớ như in khi mình còn là tân binh bị trưởng quan bắt nạt, háo hức muốn tìm kiếm sự cân bằng tâm lý. Đầu tiên cạo chọc đầu, sau đó giáo huấn mấy đứa lùi bước, quả thực không thể đẹp hơn tốt.

    Bởi vì nhỏ nhất đứng đầu hàng thứ nhất bạn học Tiền Miểu vô tội cũng trúng đạn, thân thể vốn không tốt lắm cậu cố giữ vững được cho tới trưa, cuối cùng xế chiều khi ánh mặt trời gay gắt nhất thành công mền oặt, vốn còn muốn kiên trì thêm một lúc thể nghiệm cuộc sống huấn luyện quân sự cậu bất đắc dĩ đưa giấy chứng nhận bệnh cho huấn luyện viên, ngoan ngoãn tới phòng bếp giúp việc bếp núc.

    Khi Tiền Miểu chóng mặt ngã trên mặt đất, trong nháy mắt, Trần Càn cũng đưa tay tóm lấy.'Tiểu tử này chẳng lẽ là vì thân thể quá yếu, thật là..'

    Anh quát bảo mấy người phía trước ngừng giễu cợt Tiền Miểu, "Người khác thân thể không tốt có gì buồn cười đâu!"

    "Ai, tao cười gì không liên quan đến mày, có gì mà không thể cười."

    "Đúng đấy, vừa thấp vừa gầy chẳng khác nào đứa con gái, không nghĩ tới yếu y như đứa con gái vậy"

    "Các người!"

    "Ầm ĩ cái gì đó! Còn ầm ĩ được cơ à, năm nào chẳng có người ngất. Mấy đứa thân thể.. có vấn đề thể chất kia mà xảy ra chuyện tôi phụ trách không nổi đâu. Mấy đứa kia cũng đứng có đắc ý mà chê cười người khác, nói không chừng kế tiếp mấy đứa cũng nằm sấp xuống đấy, huấn luyện giờ mới bắt đầu thôi. Đứng ổn rồi phải không, tôi cho chạy vài vòng." huấn luyện viên Trần tới đưa Tiền Miểu té xỉu đi, trông thấy một đám ầm ĩ lập tức nổi giận.

    Hết chương 3
     
  6. Hà Linh Chi Chuyển tiền

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    278
    ☆, Chương 4

    Edit & Beta: Hà Linh Chi (*Hoa Cúc*)

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Khi Trần Càn lần nữa gặp lại Tiền Miểu, đã tới giờ cơm tối. Sắc mặt của cậu vẫn còn chút trắng bệch. Xem ra buổi chiều tuy đã nghỉ ngơi, nhưng vẫn không đủ.

    "Tiền Miểu, cậu khá hơn chút nào không?" Trần Càn cuối cùng cũng xúc động không kềm nén được tiến quan tâm.

    "Ừ, đã tốt hơn nhiều. Cám ơn." Tiền Miểu lại một lần nữa nở nụ cười, một đôi mắt nheo lại đặc biệt đẹp. "Về sau tôi phải làm bếp, không thể huấn luyện cũng với mọi người, thật sự đáng tiếc."

    "Thân thể không thoải mái cũng không thể cố chống đỡ, giúp việc bếp núc thì nhớ giúp chúng tôi đưa thức ăn dễ ăn một chút."

    "Chỉ gọt hoa quả và thái thịt sống thôi, sao gì đến phiên tôi nấu cơm, độc chết mấy người tôi không chịu trách được đâu." Tiền Miểu cười, thần sắc dường như nhẹ đi một chút.

    "Ai, Tiền Miểu, có phải cậu bị thiếu máu không, lúc ấy khi cậu ngất đi sắc mặt trắng bệch luôn đó, khiến tôi hoảng sợ." Cao Á Phi là đứa họng lớn, nhìn thoáng qua cũng thấy là một người hòa sảng thân thiện.

    "Cám ơn cậu quan tâm, cũng không phải chuyện gì lớn, chỉ huyết áp thấp thôi."

    "Không sao là tốt rồi, ngược lại tôi rất hâm mộ cậu đấy, giúp việc bếp núc nhẹ nhõm hơn nhiều! Tôi tuyệt đối không muốn huấn luyện đâu!"

    "Thân thể không tốt thật sự không có gì đáng để hâm mộ" Tiền Miểu thu lại nụ cười, "Có thể được tự do vận động như mọi người mới là tốt nhất." Nói xong quay người đi dọn cơm. Vương Bằng Cử ở một bên sốt ruột, hung ác chọc Cao Á Phi một phát. dammy9694. Wordpress.com

    "Oái, cậu đâm tôi làm gì!"

    Vào ban đêm khi tắm rửa, Trần Càn nhìn Tiền Miểu nhỏ gầy trắng nõn sau lưng, cũng không có dục niệm nồng đậm xông lên đầu như thường ngày, mà mang theo vài tia đau lòng. Những thiếu niên thân thể không nẩy nở như vậy, ở trong mắt anh đúng là cực kỳ xinh đẹp. Nhưng trong mắt người bình thường, lại không được hoan nghênh còn có thể bị chê cười, nhất là với tư cách một nam sinh. Vì thân thể của cậu không tốt, nên quá trình phát dục bị trì hoãn chiều cao cũng không phát triển được.

    Như vậy, những năm gần đây cậu vì thân thể mình đã nhận lấy bao nhiêu tổn thương vô ý hay cố ý đây? Trần Càn nghĩ một thoáng, lập tức chua xót trong lòng. "Về sau không nên tận lực trốn tránh cậu, nếu cậu phát hiện sẽ bị tổn thương. May mắn mới sống chung có hai ngày, cậu còn nhìn không ra! Giống như bạn bè bình thường chậm rãi quen thuộc là được."

    Nghĩ thông suốt Trần Càn quyết định không xoắn xuýt vấn đề này, tận lực không gây bất hòa. Nhưng khi anh không xoắn xuýt nữa, anh phát hiện mình lại không khắc chế được xúc động nhìn chằm chằm tấm lưng trần của Tiền Miểu. Tiền Miểu gầy, đang dùng nước ấm cọ rửa ở dưới thân thể lộ ra xúc cảm thoải mái, thêm các động tác trà xát gắp nơi trên thân thể, ánh mắt Trần Càn đã dính lấy không nhúc nhích được rồi.

    "Thật là đủ rồi, mi thật khiến người ta thất vọng." Trần Càn lại một lần nữa bất đắc dĩ xây dựng lại tâm lý.

    Hết chương 4
     
  7. Hà Linh Chi Chuyển tiền

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    278
    ☆, Chương 5

    Edit & Beta: Hà Linh Chi (*Hoa Cúc*)

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Ngày hôm sau Tiền Miểu tới phòng bếp, giúp việc nấu ăn còn dậy sớm hơn mọi người, hơn nữa, cậu cần phải đi trở đồ ăn. Nhưng không phải một người đi, mà là ba người một cái xe ba gác. Trần Càn đưa mắt nhìn cậu rời giường, gấp chăn. Khi cậu lấy chậu rửa mặt và cốc súc miệng đi ra ngoài thì quyết đoán ngồi dậy đồng thời gọi mọi người rời giường. Khi Tiền Miểu ra đi thấy anh tỉnh còn bắt chuyện với anh. Một ngày huấn luyện quân sự lại bắt đầu rồi.

    Huấn luyện viên Lưu khoảng hơn 30, cũng từng giày vò rất nhiều sinh viên. Lúc mắng người mắng một loạt, nếu bạn làm một động tác không tốt thì về sau cuộc sống của bạn sẽ rất thảm. Nhưng người chỉ động mồm mép đã là không tệ rồi, phó huấn luyện viên họ Ngũ, thích nhất giáo huấn trực tiếp động tay động chân. Đứng không thẳng đạp bạn một phát, bả vai hơi co lại cho bạn hai nắm đấm, hoàn toàn áp chế bằng bạo lực.

    Huấn luyện viên Trần đứng bên cạnh chăm chú nhìn vui tươi hớn hở, thỉnh thoảng còn tóm được mấy đứa lười biếng. Dù Trần Càn thời xuyên chơi bóng rổ thể lực hơn người nhưng đứng hai giờ cũng ăn không tiêu, bắp chân cứng đơ sắp rút gân rồi. Anh tình nguyện chạy thêm hai vòng cũng không muốn đứng như vậy cùng với trời đấy đâu.

    Thật vất vả nhịn đến giữa trưa, trông thấy Tiền Miểu bê đồ ăn dọn trên mặt đất, người phòng 208 tựa như trông thấy cứu tinh. Mọi người cũng không ghét bỏ như buổi sáng trực tiếp đặt mông ngồi xuống đất. Mở đồ ăn, ăn như hổ đói, đồ ăn hương vị thế nào hoàn toàn không biết.

    "Mọi người ăn từ từ, khi tôi phụ trách phân đồ ăn cố ý lấy thêm một chút, không đủ lại đi lấy."

    "Ô ô ô.." Cao Á Phi trong mồm nhét một đống cơm kết quả thiếu chút nữa nghẹn trợn mắt trắng, mọi người xem mà rất bất đắc dĩ.

    "Tiền Miểu, sáng hôm nay cậu làm gì?" Trần Càn cũng đói liều mạng bới cơm được một nửa mới chậm lại tốc độ.

    "Ừ, đầu tiên đi trở đồ ăn, sau đó nạo cải trắng và khoai tây đến tận trưa. Ở nhà tôi chưa từng dùng dao phay, nạo lần đầu bị cắt hết vào thịt, lão đại đau lòng hung ác bắt tôi dừng lại, ha ha."

    "Tôi ở nhà cũng chưa từng vào phòng bếp, khi còn bé vì muốn uống sữa bò nóng mà thiếu chút nữa làm cháy lò."

    "Thật vậy sao? Xem ra tôi so cậu thì tốt hơn tốt một chút. Buổi chiều tôi muốn thử thái thịt, nhưng rất sợ bị đứt tay."

    "Thái lớn một chút không sao, dù sao cũng không ai biết rõ là cậu làm, nhưng đừng băm nát thớt gỗ là được rầu~!"

    "Ăn của cậu đi." Tiền Miểu cười híp mắt.

    "Đúng rồi, sáng nay thông báo, cơm tối hôm nay là cơm, có cải bẹ, bí đỏ, cà quả và khoai tây."

    "Ah! Không có có thịt ah!"

    "Ừ, mấy người lên bảng tin lớp thử xem?"

    "Thôi đi, được rồi.."

    Huấn luyện hết buổi chiều sau đó cơm tối, thời điểm tắm ở gian giữa đối với Trần Càn vừa thống khổ lại ngọt ngào lập tức tới rồi. Anh không có cách nào khắc chế ánh mắt mình, nó vẫn cứ nhìn chằm chằm thân thể Tiền Miểu. Ban đầu anh nghĩ qua có nhìn một lát thôi không vấn đề gì, nhưng vừa nghĩ tới sau khi quay lại trường học bọn họ sẽ không có cơ hội tắm chung, vì vậy quyết đoán tiếp tục liếc trộm. Nhưng liếc trộm cũng chỉ một vài lần, bởi vì sợ người khác phát hiện. Cho dù như vậy, Trần Càn vẫn rất quen thuộc với tấm lưng trần của cậu, đến trình độ nhắm mắt cũng có thể vẽ lại được. dammy9694. Wordpress.com

    "Ah, không thể nhìn nhiều, ban ngày huấn luyện đã đủ mệt mỏi, nếu nửa đêm còn bị bóc lột thì ngày mai không nhịn được rồi."

    May mắn, Trần Càn đúng là rất cẩn thận, người bên cạnh trông thấy anh luôn nghiêng người giặt rửa cho là thói quen của anh như vậy, dù sao có tường bên cạnh cũng không có gì, thật ra không biết anh nhưng vậy vì muốn đối diện Tiền Miểu.

    Dù hôm nay không bị phơi nắng, nhưng làn da Tiền Miểu phơi nắng ngày hôm qua bây giờ để lại chút dấu vết. Nhưng vẫn rất mê người. Thói quen vệ sinh của cậu rất tốt, tắm rửa vô cùng cẩn thận, dù thời gian có hạn nhưng vẫn đủ để tắm xà phòng. Trần Càn lần này không chạy trốn như trước, ngược lại trấn định nhìn toàn bộ quá trình cậu tắm rửa lau khô mặc quần áo, sau đó hạnh phúc thu thập đồ của mình rồi đi ra ngoài.

    Khi họ tắm rửa xong trở về phòng ngủ. Tiền Miểu nói còn phải đi nấu cháo cho sáng mai rồi lại ra ngoài. Lúc cậu trở lại mọi người đang nói chuyện phiếm chuẩn bị ngủ. Cậu không tham dự, cởi giày sau đó yên tĩnh ngủ. Vốn sàn lạnh những vẫn sạch sẽ, rất nhanh tiếng ngáy vang lên. Chỉ có Trần Càn nghĩ đến hương vị Tiền Miểu vừa mới mang vào mà ngủ không được.

    Hết chương 5
     
  8. Hà Linh Chi Chuyển tiền

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    278
    ☆, Chương 6

    Edit & Beta: Hà Linh Chi (*Hoa Cúc*)

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Bốn ngày huấn luyện qua đi, giới hạn của Tiền Miểu và bạn cùng trong phòng càng thêm rõ ràng. Mọi người không huấn luyện, buổi chiều sẽ ngồi nói chuyện mà cậu lại thường không tham dự, cậu như người xa lạ với mọi người trong phòng ngủ. Chỉ có Trần Càn lúc ăn cơm sẽ đáp lời cũng cậu. Tiền Miểu chủ động bắt đầu với chủ đề không tệ, nên mỗi lần Trần Càn nói chuyện và nhìn về phía cậu tâm tình cũng rất tốt. Có đôi khi Tiền Miểu sẽ nói cho anh một số chuyện lý thú xảy ra khi cậu giúp việc trong bếp, có một lần còn cầm theo một cây củ cải trắng khắc hoa cho anh xem.

    "Đây là kỹ thuật dùng dao phay điêu luyện của lão đại chúng tôi đấy, thật lợi hại. Anh ấy nói khi nhàm chán sẽ lấy ra chơi."

    "Ừ, đúng là rất lợi hại, mỗi ngày nghe cậu nói, thậm chí tôi cũng muốn tới nhà bếp giúp việc."

    "Thể trạng này của cậu muốn làm bệnh nhân cũng không dễ dàng."

    "Nói cũng đúng" Trần Càn gãi gãi đầu.

    Nhưng khí trời phía nam vào thời điểm giao mùa cuối thu từ trước đến nay luôn có dịch cảm mạo, ngày hôm nay vầng dương vẫn lớn, có thể do nhiệt độ quá cao mà chiều có mưa nhỏ. Sau đó buổi sáng ngày thứ ba vẫn nắng, nhưng tiếp đến buổi chiều gió lại rất lớn. Thân thể khỏe mạnh phương Bắc của Trần Càn bất hạnh bị ốm. Quang vinh phát sốt cảm mạo trở thành bệnh nhân, sau đó thật vui vẻ trong ánh mắt oán niệm của mọi người chạy về phía phòng bếp.

    "Tiền Miểu, tôi đến rồi."

    "Ồ? Cậu cảm mạo mà sao không ở tại phòng ngủ nằm hai ngày, thế nào nhanh như vậy đã bỏ chạy đến đây."

    "Tôi ở phòng ngủ một mình chịu không được, ngủ đến mức xương cốt toàn thân sắp giòn rồi, nên chạy tới đây tìm một ít việc làm."

    "Vậy được rồi, tôi tìm lão đại đưa tin trước, bây giờ cậu cứ ở đây hỗ trợ gọt đồ đi!"

    Có tới năm bệnh nhân, đều phát sốt cảm mạo. Phòng bếp nhân thủ nhiều mọi chuyện nhẹ nhàng hơn không ít. Trần Càn cuối cùng cũng có thể hạnh phúc ở bên cạnh Tiền Miểu gọt đồ. Nhưng ở phương diện này tay anh hiển nhiên phế (1).

    (1) Phế: Trong tàn phế, vô dụng

    "Ah! Trần Càn, cậu gọt da quá dày rồi, cậu gọt hết khoai tây thì mất đi một nửa luôn. Nhẹ tay một chút, đúng đúng đúng, cứ như vậy. Chịu khó dùng đao móc xuống, dùng lưỡi dao rất lãng phí."

    "Ahhh, gọt vào tay."

    "Sao lại không cẩn thận như vậy, nhanh đi rửa đi, ở đây tôi có băng dán cá nhân."

    Trần Càn làm ầm ĩ nửa ngày học thế nào cũng không gọt được một củ khoai tây nguyên vẹn nên phải đi rửa khoai tây.

    "Má ơi, mệt quá, cảm giác con mệt hơn cả huấn luyện. Mẹ tôi làm cơm nhiều năm như vậy thật là khổ cực."

    "Ừ, từ sau khi tôi tới đây cũng mới biết được mẹ mình thật vất vả. Về sau làm việc nhà cho bà bớt lo."

    "Nhưng mà rất thú vị đấy, trước kia tôi chưa từng thấy khoai tây dạng hồ lô."

    "Ha ha, về sau cậu sẽ còn thấy nhiều thứ hình thù kỳ quái. Hai ngày trước tôi mới thấy một cây củ cải trắng có ba chân và cà chua kép đấy."

    "Được rồi! Nhưng tiếc là không thể chụp ảnh lưu niệm"

    "Không có cách nào khác, nghe nói không thể tiết lộ tin tức quân doanh."

    "Còn như vậy nữa? Thực sự không nghĩ tới."

    Trần Càn dựa vào tốc độ khôi phục chậm chạp của mình ở trong phòng bếp một tuần, thành công kéo gần khoảng cách với Tiền Miểu trở thành bạn thân. Đồng thời thành công nịnh nọt lão đại lấy được quyền ở lại về sau không cần đi huấn luyện. Tiền Miểu cảm thấy anh không huấn luyện có chút đáng tiếc, nhưng Trần Càn giả đáng thương nói mình đứng tứ thế quân đôi sẽ bị chuột rút, Tiền Miểu cũng không nhắc lại nữa. dammy9694. Wordpress.com

    "Quả nhiên rất dễ mềm lòng, thật tốt." Trần Càn vui sướng như đánh thắng trận.

    Vượt qua 20 ngày phong phú trong quân doanh, thời gian huấn luyện quân sự cuối cùng cũng kết thúc. Sinh viên tuy trên miệng thì nói hận các giáo quan muốn chết, nhưng đợi đến lúc thật sự phải đi, mọi người lại cực kỳ không nỡ. Lão đại phòng bếp cố ý tiểu táo (2) vào ngày cuối cùng, làm một nồi khoai tây thịt kho tàu cho mọi người. Mọi người được quả thực hạnh phúc rơi lệ đầy mặt, có thịt là tốt nhất. Rất nhiều người lưu lại dãy số của huấn luyện viên, quyết định về sau nhiều liên hệ.

    Huấn luyện quân sự 'Cực kỳ tàn ác', cuối cùng cũng khiến mọi người khắc sâu trong cuộc sống đại học. Trần Càn cũng như thế. Đương nhiên anh có.. thu hoạch khác, nếu không có mâu thuẫn gì lớn, anh có thể làm bạn tốt với Tiền Miểu vào giai đoạn đầu thời đại học. Có lẽ, coi như là tưởng tượng cũng được, anh còn có thể có được Tiền Miểu.

    (2) Tiểu táo: Tiêu chuẩn ăn tập thể cao nhất, phân biệt với trung táo và đại táo.

    Hết chương 6
     
  9. Hà Linh Chi Chuyển tiền

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    278
    ☆, Chương 7

    Edit & Beta: Hà Linh Chi (*Hoa Cúc*)

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Sau khi từ quân doanh trở về bọn họ tập hợp rồi được nghỉ dài hạn ngày 1 tháng 10 (1). Cao Á Phi và Vương Bằng Cử đều là người địa phương, trực tiếp đi về. Trần Càn nhà ở phương bắc, nên anh cũng không có ý định trở về, mà bắt đầu tìm việc làm ngắn hạn. Nhà Tiền Miểu cũng không ở gần, bị Trần Càn lôi đi theo.

    (1) Ngày 1 tháng 10: Quốc khánh Trung Quốc

    Bọn họ nghĩ, không muốn phát truyền đơn nhàm chán, nên có chủ ý muốn bán sỉ bóng bay. 150 cái bóng bay đủ loại hình phim hoạt, nếu buôn tốt một buổi có thể bán được 30 cái. Ngày Quốc khánh trên đường chen chúc, nhưng do có nhiều trẻ em, nên bóng bay bán rất chạy. Buổi sáng bán được hơn hai mươi cái. Trong đó vì Trần Càn đẹp trai nên lấy được tình cảm từ các bà các mẹ trẻ tuổi, thu được rất nhiều lợi nhuận. Buổi chiều bọn họ tiếp tục bán được thêm 30 cái, bán đến ngày thứ tư thì hết sạch. Trần Càn mãnh liệt đề nghị hai người đi quan lẩu làm một chầu.

    Ở quán lẩu không có quá nhiều người, Trần Càn kéo Tiền Miểu tìm một bàn ngồi xuống. Tiền Miểu rõ ràng hơi mệt, sau khi ngồi xuống thì cả người bắt đầu ũ rủ.

    "A Miểu, có gắng gượng được không?"

    "Không sao, chỉ đi lại hơi nhiều thôi, không phơi nắng là tốt rồi. Chân hơi đau, ngày mai có thể không đứng dậy được." Tiền Miểu cầm chén trà uống một hơi cạn sạch, lại mềm nhũn ghé lên mặt bàn.

    "Nếu không đêm nay về tôi xoa cho cậu, trước kia tôi chơi bóng rổ thường xuyên nên cũng dễ bị đau cơ, khi muốn mở lactate còn không động đậy được."

    "Cậu dạy tôi đi, tôi cũng giúp cậu xoa bóp, cậu cũng đi lâu như vậy mà."

    "Được!" Trần Càn trong nội tâm vui cười.

    Lẩu rất nhanh được mang lên, nồi lẩu dành cho ba người ăn nhưng hai người vừa trong thời kỳ thiếu thịt và bị đói nên ăn hết sạch sẽ, ngay cả đồ ăn thêm cũng không dư thừa một chút, cơm thì ăn hết cả nồi.

    "Ăn thật ngon, nhưng tiếc vẫn thiếu thịt." Trần Càn ăn chưa thỏa mãn.

    "Ừ, nhưng không thể ăn tiếp, bỏ đó đi. Chúng ta trở về đi!"

    "Được."

    Hai người chậm rãi về trường học, vì thật sự rất mệt nên họ từ bỏ ý định đi dạo quanh trường học.

    "A Miểu, cậu tắm trước đi."

    "Được, tôi đi trước."

    Tiền Miểu đi vào WC, Trần Càn đặt mông ngồi xuống đầu giường xây dựng nội tâm, đợi chút nữa là có thể trực tiếp chạm vào da thịt A Miểu rồi, nha!

    Mộng đẹp của Trần Càn thiếu chút nữa thất bại, vì Tiền Miểu mặc đồ ngủ đi ra. Anh uể oải cầm đồ đi vào WC, mới chợt nhớ mình còn có rượu thuốc, thật quá tốt. dammy9694. Wordpress.com

    Khi Trần Càn lúc đi ra Tiền Miểu đã nằm ở trên giường mơ mơ màng màng ngủ. Anh vụng trộm thưởng thức dung nhan khi ngủ của Tiền Miểu, nhưng vẫn kiên định gọi cậu tỉnh.

    "A Miểu, tỉnh, tôi muốn xoa chân với cậu."

    "Ừ? À." Tiền Miểu mơ màng trở mình, ghé trên giường.

    "A Miểu, A Miểu, cởi quần ngủ ra, tôi và cậu dùng rượu thuốc xoa bóp."

    Nghe được phải cởi quần, Tiền Miểu thanh tỉnh hơn rất nhiều. Cậu xoay người bắt đầu, đương nhiên có chút ngại ngùng.

    "Không cần, để tôi tự mình làm!"

    "Thẹn thùng cái gì, khi huấn luyện quân sự còn cùng nhau tắm nhiều lần như vậy mà, mọi người ở đó đều thấy được hết rồi."

    "Ai, nhưng"

    "Cho dù để cậu xoa cậu cũng không cách xoa cơ mà, đợi chút nữa cậu còn phải xoa lại cho tôi đây này! Trước cứ học tập một chút đi."

    ".. Được rồi"

    Trần Càn sợ cậu xấu hổ, nên cũng không chăm chú nhìn cậu cởi quần. Tiền Miểu cởi xong nằm úp sấp trên giường, hai chân hơi mở ra, Trần Càn thực sự cảm thấy hình ảnh kia quá tuyệt vời. Anh giúp Tiền Miểu xoa bóp đùi, sau đó mau nhanh chóng mở rượu thuốc ra xoa, cứ như vậy làm đi làm lại nhiều lần.

    "Thế nào, có thoải mái hơn không?"

    "Thoải mái hơn nhiều, cám ơn cậu Trần Càn."

    "Khách khí làm gì, cậu cũng phải giúp tôi xoa bóp!"

    Trần Càn không nói thêm gì nữa, cẩn thận cảm thụ ngón tay trượt trên làn da cậu. Sau khi xoa đùi lại xuống bắp chân, xoa xong sau lại bắt đầu nắn bóp, cực kỳ cẩn thận. Anh đau lòng Tiền Miểu, nhưng không nói để Tiền Miểu nghỉ ngơi tự mình bán, bởi vì nhất định sẽ khiến cậu tự ái. Chỉ có dùng cách này giảm bớt mệt nhọc thân thể cho cậu, thuận tay sỗ sàng, đúng là nhất cử lưỡng tiện.

    Sau khi Trần Càn dừng lại, Tiền Miểu tỏ vẻ mình đã tốt hơn nhiều. Cậu bận rộn chuẩn bị cả buổi rồi bảo Trần Càn nằm xuống, tự mình mở chân.

    "Lực tay thích hợp chứ?"

    "Ừ, rất thoải mái, quả nhiên hưởng thụ được nhiều hơn khi tự mình làm."

    "Ha ha, vậy là tốt rồi."

    Trong đầu Trần Càn có thể tưởng tượng được dáng vẻ cậu cười, nhắm mắt lại cũng nở nụ cười.

    Hết chương 7
     
  10. Hà Linh Chi Chuyển tiền

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    278
    ☆, Chương 8

    Edit & Beta: Hà Linh Chi (*Hoa Cúc*)

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Ba ngày đã bán hết bóng bay, hai người suy nghĩ một chút, cảm nhận năng thực thừa nhận của thân thể mình, quyết định đi chơi hết bốn ngày còn lại, dù sao tiền bán bong bay vẫn còn một ít.

    Ngày thứ tư nghỉ ngơi lấy lại sức, ngày thứ năm vì Tiền Miểu có lòng hiếu kỳ mãnh liệt với bảo tàng của Tỉnh, nên họ mang nước và Cameras an vị lên tàng tàu điện ngầm đi bảo tàng.

    Vào tầng đầu tiên là triển lãm tranh tết quán và cổ văn (chữ cổ). Tiền Miểu vì rất hứng thú lôi kéo Trần Càn chạy tới trước mấy bức tranh tết. Sắc thái trong tranh tết tươi đẹp đặc biệt hấp dẫn ánh mắt hai người. Có một số bức tranh tết từ những năm cuối triều đại nhà Thanh được bảo tồn đến nay, nhưng vẫn không bị phai màu. Dùng màu vàng kim vẻ phác họa rất mảnh giống như những nhân vật trong đó mặc đồ thật cho thấy những bức họa này chế tác rất công phu.

    Phúc Lộc Thọ, mỗi năm có thừa, những đồ án thông thường như Thiên Quan chúc phúc thì không cần phải nói. Còn có Môn Thần, Ông Táo, Phật Bà Quan Âm và các vị thần khác. Những bức vẽ này cực kỳ tinh mỹ, khổ giấy khá dài, có thể nhìn ra được đây là do một gia đình phú quý chuẩn bị. Cũng có một vài bức tranh tết rất có hương vị quê cha đất tổ, miêu tả cày bừa vụ xuân, có miêu tả người nhà đoàn tụ mở tiệc rượu, còn có cảnh đốt pháo đón giao thừa, có lẽ là treo ở trong trong phòng, nhìn khổ giấy đó mà hình dung được tuổi thọ của chúng.

    Bình thường chỉ thấy trên TV nay ngẫu nhiên được nhìn tận mắt nên mặt hai người gần như dán xát vào tường thủy tinh, Trần Càn thì liên tục dùng Cameras quay chụp.

    "Thưa ngài, xin ngài đừng sử dụng đèn flash, sẽ gây ảnh hưởng khi chúng tôi bảo tồn giấy." nhân viên viện bảo tàng lập tức đi tới.

    "Ah, thành thật xin lỗi, tôi tắt ngay." Trần Càn trước kia luôn ngâm mình trên sân bóng rổ, chỉ khi còn bé được cha mẹ mang tới viện bảo tàng, nên đã sớm quên hết những quy định này.

    Chuyện nhỏ xen giữa qua đi, hai người bắt đầu nhỏ giọng hàn huyên.

    "Thật là đẹp, khi tôi còn bé tranh tết đều tới nhà máy in ấn làm, hoàn toàn không thể nào sánh được dược với những thứ này." Trần Càn biểu lộ khoa trương.

    "Đúng rồi! Xinh đẹp như được vẽ lên tường ấy, nhưng tấm thứ hai rách rồi, thật đáng tiếc." Tiền Miểu dùng tay cách thủy tinh vuốt ve bức họa. "Thời kỳ trước người ta chỉ có dùng tay mà vẽ hoặc khắc in ấn họa, bây giờ khoa học kỹ thuật phát triển, những bức họa này nhất định cũng dần dần biến mất, dù sao cũng rất tốn công."

    Hai người thưởng thức xong mới có tâm tư chụp ảnh chung làm lưu niệm. Trần Càn cố sức chụp thật nhiều ảnh Tiền Miểu đứng cạnh những bức tranh tết xinh đẹp kia, anh cảm thấy Tiền Miểu cũng đẹp như những bức họa đó, hắc hắc hắc sau đó cười ngây ngô. dammy9694. Wordpress.com

    "Cậu cười cái gì vậy? Nét mặt của tôi kỳ quái ở đâu à?"

    "Không, tôi đang nghĩ về sau có nên tới tìm bạn ở học viện mỹ thuật giúp đỡ mô phỏng mấy tấm này rồi treo lên. Như vậy có thể coi là sưu tầm được không nhỉ?" Trần Càn vội vàng che dấu.

    "Chủ ý không tệ, đúng là có thể thử. Treo phòng ngủ chắc chắn rất nhanh có tin mừng." Tiền Miểu lại một lần nữa cười cong mắt, tim Trần Càn lập tức đập mãnh liệt một hồi.

    "Đừng chụp tôi nữa, xem mấy bức vẽ nguyên vẹn này đi. Chụp thế là đủ rồi rồi, đến lượt tôi chụp cho cậu mấy tấm nhé."

    Cuối cùng cũng chụp đủ rồi hai người thỏa mãn mang theo bản phục chế tranh tết màu đơn của viện bảo tàng đi tiếp.

    Khu cổ vật lớn hơn khu tranh vẽ rất nhiều, hai người theo đi dọc theo con đường xem các loại đồ dùng đồ gốm nguyên thủy của người dân cổ đại phát triển thành đồ đồng sau đó được mài rũa trở nên tinh xảo hơn. Bọn họ nhìn thấy đồ gốm đáy ngọn hình mũi khoan một chân mà đứng thẳng được tỏ vẻ rất kinh ngạc, cũng thử gõ phục chế chuông nhạc. Đối với những thanh kiếm đồng bảo tồn từ thời nhà Ngô đến nay mà còn chưa bị gỉ họ có khát khoa rất lớn.

    "Đàn ông thời Ngô ai không mang theo kiếm móc, thì ra kiếm móc cái dạng này" Tiền Miểu cảm thán, "Nghe nói chế pháp kiếm đồng thời Hán Đường thất truyền rồi, nhưng người thời nay phục chế rất nhiều cách luyện thép rèn kiếm, có thể chém một đồng tiền, thổi đứt tóc. Nhưng tôi thấy cho dù làm ra một con dao găm, cũng trở thành dụng cụ cắt gọt."

    "Thật hâm mộ đàn ông dân tộc Tạng có thể mang đao." Trần Càn cũng cảm thán.

    Lưỡng Hán nổi danh với người tượng (1) và các bức họa vẽ mài gạch trên tường tinh mỹ được chi tiết cẩn thận dù nhìn qua rất mộc mạc. Giống như quốc họa, những bức vẽ mài gạch đó thoạt nhìn chỉ có hình cắt đơn giản, nhưng lại khiến người ta say mê hấp dẫn với những gì bao hàm trong đó. Trong đó một bức họa khiến Trần Càn phải kêu lên.

    (1) Người tượng: Hình nộm hình người bằng đất sét, an táng chung với người chết thời cổ.

    "Oa ah! Tổ tiên của chúng ta thật cởi mở, bức họa như vậy mà vẽ lên tường mộ đá thật sao?"

    Tiền Miểu nghe tiếng đã chạy tới xem, lập tức ngốc trệ.

    Bức họa gạch này tên là "Hí mật", nó điêu khắc hai thân thể dây dưa với nhau, đường cong tinh tế tỉ mỉ xoay tròn, rất sinh động. Nhà gái ở phía dưới còn triền miên quấn một chân lên lưng nhà trai. Tiền Miểu cảm thấy không còn hứng thú gì để đi xem tiếp nội dung những bức họa trên tường nữa, quay thân đi tìm một chỗ ngồi xuống. Trần Càn thấy thế hai chân lập tức chạy theo.

    "A Miểu, cái đó có gì phải kinh khủng hay xấu hổ đâu, đây là tác phẩm nghệ thuật mà."

    "Tôi cũng không phải đang xấu hổ, chỉ là cảm thấy thứ như vậy để ở chỗ này triển lãm rất kỳ quái."

    "Được rồi! Còn không phải xấu hổ à, viện bảo tàng rất thoải mái bày ra đó, cậu còn xoắn xuýt cái gì. Chúng ta đi xem tiếp nào."

    Bọn bọ xem đến một mặt tường lớn khắc 《Lan Đình Tập Tự》, xem qua dường như là đồ gốm uống rượu đời Đường của người Hồ và Tây Vực, xem cả hình Đức Phật tinh xảo vô cùng, xem đến đai lưng vàng ròng siêu lớn của quý tộc Mông Cổ mắt chói mù luôn, có cả áo bào vàng của Hoàng Đế, ngọc Thanh Hoa lưu ly tráng màu. Thông qua đó, như là đi qua một dòng lịch sử lâu đời, khiến người ta phải cảm thán cho cuộc sống.

    "Xem hết những.. này, khiến tôi nghĩ thậm chí mình đã từng vượt qua. Đi Xuân Thu đi Tây Hán đi Thịnh Đường rồi." Bạn học Trần Càn không có ý định đi tiếp.

    "Những cái đó chỉ tồn tại trong tưởng tượng thôi, nếu ngày nào đó cậu thực sự xuyên qua thì cậu chỉ có đứng đó mà khóc thôi?"

    "A Miểu, khi nào thì miệng cậu trở nên ác độc như vậy rồi."

    "Trên lầu còn có khu trưng bày thơ họa dân tộc, chúng ta đi xem."

    Hai người bọn họ đi từ 10h sáng, cơm trưa chỉ gặm bánh mì. Một mạch đến năm giờ chiều mới gần như xem hết toàn bộ viện bảo tàng. Dù chẳng hề chạy một đoạn đường nào, nhưng kết quả ra về mới phát hiện quá mệt mỏi.

    "Không nghĩ tới lại mệt như vậy, như rất có giá trị. Còn được miễn phí, có thêm nhiều kiến thức như vậy." trên đường về Trần Càn cầm Cameras vừa xem vừa nói. dammy9694. Wordpress.com

    "Rất vui nhỉ, học được thiệt nhiều thứ, tôi vốn cho rằng mình đã biết rất nhiều rồi, bây giờ xem đúng là tự cao tự đại."

    "Cũng không thể nói mình như vậy nha A Miểu, cậu cũng có kế hoạch rồi mà. Hiện tại coi như tiếp tục tăng kiến thức!"

    "Cậu đang an ủi tôi à."

    "Không phải an ủi cậu, xem tôi này, trước kia không có hứng thú với những nơi này, nếu không phải cậu dẫn tôi tới, thì cả đời tôi cũng không bước chân vào cái thế giới này."

    "Dù sao cũng gần, nếu cậu sẵn lòng chúng ta có thể cùng đi nữa" Tiền Miểu nói, "Cậu thích vận động chạy khắp nơi như vậy mới tốt, hơn nhiều so với một con mọt sách như tôi. Về sau khi cậu thi đấu tôi nhất định sẽ cổ vũ."

    "Đã nói rồi đấy nha!"

    "Ừ."

    Hết Chương 8
     
  11. Hà Linh Chi Chuyển tiền

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    278
    ☆, Chương 9

    Edit & Beta: Hà Linh Chi (*Hoa Cúc*)

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Đi hết viện nhà bảo tàng họ trở về trường học, cơm tối giải quyết ở căn tin. Tiền Miểu có thói quen viết nhật ký, yên tĩnh an vị trước bàn bắt đầu viết. Trần Càn cảm thấy nội dung nhật ký hôm nay xem ra dài bằng một quyển sách, cũng không quấy rầy cậu, rất đi phối hợp tắm rửa.

    Sau khi tắm rửa lại gội đầu, lúc Trần Càn đi ra, Tiền Miểu đã viết xong đang thu dọn đồ đạc.

    "Trần Càn, tôi cảm thấy còn thiếu rất nhiều vật dụng hàng ngày. Chậu không đủ dùng, hộp xà phòng và mắc áo cũng thiếu, còn thiếu vài cuốn vở nữa. Mấy hôm trước làm sắp xếp cảm thấy đã đủ rồi, nhưng bây giờ nhất định phải mua thêm. Cậu có thấy thiếu gì không, ngày mai chúng ta cùng đi mua."

    "Ừ? Cũng thế, tôi cũng thiếu những vật này. Ngày mai chúng ta cùng đi! Tới phố Nam bên cạnh trường học"

    "Được, chúng ta liệt kê một danh sách các đồ vật muốn mua, đỡ bị nhầm lẫn."

    "Vẫn là cậu chu đáo."

    * * *

    Đợi đến lúc mua đồ họ mới biết đồ thiếu còn nhiều hơn so với tưởng tượng. Chậu, bóng tắm, xà phòng, mắc áo, cốc uống nước, thìa, đèn bàn, vở, bút, bút chì, kéo, dao thường, dao gọt trái cây..

    "Thần của tôi ơi! Sao lại nhiều như vậy chứ." Trần Càn trên tay xách đầy đồ, Tiền Miểu cũng vậy. "May mắn có A Miểu đi cùng tôi, bằng không chắc chắn không thể tưởng được lại nhiều như vậy."

    "Dù sao tôi cũng phải mua, chúng ta nhanh trở về thôi, đồ nhiều lắm phải sắp xếp lại."

    "Đi."

    Khi hai người hoàn toàn sửa sang xong đồ đạc của mình, đã đến ăn cơm chiều. Trong lúc này Cao Á Phi và Vương Bằng Cử trước sau từ nhà về tới trường học, đóng gói thêm đủ các loại đồ ăn.

    "Mẹ tôi rất khoa trương, túi của tôi thiếu chút nữa nứt luôn, tôi đã bỏ ra ngoài bớt một số thứ, mà còn nhiều như vậy đấy." Vương Bằng Cử ý bảo mọi người xem cái túi du lịch sắp to bằng cái trống của mình.

    "Mẹ cậu thương cậu đấy, đừng có kêu than nữa, chúng tôi còn phải tự mình đi mua tự mình thu dọn đây này." Trần Càn nhìn thịt kho thơm ngào ngạt của cậu ta, nội tâm lập tức cảm thấy không công bằng. Nhà mình làm thịt kho cũng rất ngon, nhưng quá xa mang không được.

    "Hai người các cậu ở thành phố khác đúng là rất bất tiện, đừng dọn nữa, tới ăn thịt kho, đồ đang còn nóng, ăn nhanh lên."

    "Được rồi, nếu không chúng ta đi mua cơm về rồi ăn chung?" Cao Á Phi đề nghị.

    "Được nha! Ài, hai người thu dọn nhanh lên, tôi và Cao Á Phi đi mua cơm, các cậu muốn ăn gì."

    "Đa tạ bạn thân, tùy tiện đi."

    "Cám ơn, tôi cũng vậy ăn gì cũng được."

    Cùng nhau ăn cơm là biện pháp xúc tiến tình cảm tốt, nhất là khi có gì đó chia xẻ cho nhau. Nhà Vương Bằng Cử có thịt kho, nhà Cao Á Phi có chân giò hun khói, hơn nữa còn có thêm thức ăn mua, bốn người ăn vô cùng ngon miệng. Khi ăn thuận tiện thảo luận chương trình học ngày mai và các giáo sư, cũng là tiêu khiển không tệ. dammy9694. Wordpress.com

    "Hình như, chúng ta qua cấp bốn mới có chứng nhận học vị." Tiền Miểu khó được mở miệng trước. "Trường học thống nhất toàn bộ rồi, dường như tháng sau sẽ làm."

    "Ài, còn như vậy à, quả nhiên đến lớn học thì không thoát khỏi tiếng Anh" Cao Á Phi đau khổ đầy khuôn mặt, "Trình độ rách nát của tôi."

    "Xem ra phải chuẩn bị cẩn thận, chiều ngày mai chúng ta không có lớp, đi thư viện nhìn xem tình huống thế nào." Trần Càn bình tĩnh nói, tiếng Anh của anh cũng không tệ lắm.

    "Nghe nói thấy giáo dạy tiếng Anh của chúng ta mới đi du học từ Anh về rất đẹp trai, tiết đầu ngày mai là tiết của thầy ấy, thử xem sao." Vương Bằng Cử không biết từ chỗ nào nghe được tin tức.

    "Đẹp trai thì có gì mà nhìn, lớp chúng nhiều nữ sinh như vậy, bốn người chúng ta là nam cao lớn, muốn xem đương nhiên phải xem mỹ nữ nha!" Cao Á Phi cãi lại.

    "Được ha, nhưng có Trần Càn rồi, ai để ý cậu!" Vương Bằng Cử cười.

    "Cái này không nhất định, tôi cũng không tệ mà."

    Tiền Miểu yên lặng nhìn lướt qua Trần Càn, Trần Càn vô tội cũng trúng đạn, rất muốn nói mình không hề để ý khi mình không được nữ sinh hoan nghênh. Nhưng không thể nào giải thích nổi.

    Đợi khi mọi người nằm chết dí trên giường, Trần Càn lại bắt đầu chú ý đến một vấn đề. Viện văn học nam rất ít, trái lại nữ nhiều, trong đó không thiếu mỹ nữ tài nữ. Nếu như Tiền Miểu thích một người trong đó, thậm chí nói chuyện yêu đương, thì mình phải làm sao bây giờ?

    Vấn đề phức tạp này quấn lấy Trần Càn, khiến anh không biết làm thế nào cho phải. Ngay từ đầu anh vì sự háo sắc của mình mà động tâm với Tiền Miểu, nghĩ nhất định phải tránh cậu, không thể để cậu phát hiện. Càng về sau khi chậm rãi ở chung với Tiền Miểu, càng phát hiện mình thực sự rất thích nam sinh dịu dàng ngại ngùng này. Anh tự giác tiếp cận Tiền Miểu, cậu chiếm cứ tầm mắt anh, anh trở thành bạn tốt của cậu. Tình cảm ngày càng tăng khi sống chung với Tiền Miểu.

    Nhưng, chỉ trong xuân mộng đẹp đẽ ấy, anh mới quang minh chính đại là một đôi với Tiền Miểu. Tiền Miểu thích anh, người nhà của họ cũng ủng hộ. Anh có thể không kiêng nể gì hôn Tiền Miểu, chiếm hữu thân thể cậu, thân thể đẹp nhỏ nhắn xinh xắn mê người kia.

    Thế nhưng trong hiện thực, anh trăm phương ngàn kế thôi miên chính mình, nhất định phải bảo trì quan hệ của hai người ở hai chữ 'bạn tốt', không thể vượt qua, không thể bị phát hiện. Anh không biết cũng không dám thăm dò Tiền Miểu có ý tứ gì với mình không. Nếu như cứ bảo trì tình trạng bây giờ, anh còn có thể chịu được việc dùng quan hệ bạn tốt mà sống chung với Tiền Miểu, cho đến tốt nghiệp, cho đến chia lìa không.

    Nhưng, anh vô ý thức lảng tránh một khả năng, là Tiền Miểu có nữ sinh mình thích, thậm chí hai người đã thành công ở cùng một chỗ, cô ấy sẽ chiếm hết lực chú ý của Tiền Miểu, Tiền Miểu không cười tự do với mình nữa. Anh không có cách nào thản nhiên đưa lên lời chúc phúc, không có cách nào chịu được, không có cách..

    Mãi đến khi tiếng ngáy vang lên trong phòng, Trần Càn vẫn không ngủ được, anh nghĩ không ra được, chỉ có thể chờ đợi, chờ đợi thời gian cho anh một cơ hội, cho dù là tốt, hay xấu.

    Sáng ngày thứ hai khi đồng hồ báo thức vang lên, mọi người phòng ngủ 417 biểu lộ vẻ mặt không muốn rời giường nhất trí đến thần kỳ.

    "Để cho thấy dạy Tiếng Anh mặt mũi, chúng ta nên dậy thôi! Ngày đầu tiên nhất định sẽ điểm danh, chúng ta không thể lãng phí thanh xuân ở trong chăn." Vương Bằng Cử ục ục thì thầm xuống giường rửa mặt.

    "Oa, nửa đêm hôm qua cậu bị bóc lột à! Sao quầng thâm mắt nghiêm trọng như vậy." Cao Á Phi gào to với Trần Càn.

    "Đi đánh răng đi, tối hôm qua ai lẩm bẩm lớn như vậy!" Trần Càn rõ ràng tức giận.

    "A Miểu, cậu cũng ngủ không ngon à?"

    "Ừ, có chút mất ngủ."

    "Ừ? Ngày đầu tiên đi học kích động như vậy."

    "Có lẽ, hoàn toàn không biết chương trình học ở đại học sẽ thế nào nữa trời."

    "Chắc chắn rất khác với trường cấp 3! Dù sao cũng sắp được biết rồi."

    Bốn người sửa soạn rất nhanh, đi căn tin mua bánh bao thịt vừa đi vừa ăn.

    "Sách, mì phở phía Nam quả nhiên không thể ăn." Sau khi Trần Càn được chứng kiến màn thầu trong quân doanh thì không ôm hy vọng gì với mì phở phía Nam. dammy9694. Wordpress.com

    "Đừng ghét bỏ như vậy, mỗi địa phương đều có nét đặc sắc riêng, không giống nhau. Chúng tôi không có sở trường về mặt cán bột." Vương Bằng Cử rất không phục.

    "Đừng cãi cọ, nhanh lên đi. Tòa nhà số 9 cách đây không gần." Tiền Miểu lên tiếng.

    Bọn họ tới phòng học, thì còn 10 phút tự học. Lớp tiếng Anh ngữ là lớp loại nhỏ, bốn người họ chiếm một góc phòng học. Họ đến, phòng học chỉ còn các vị trí phía sau. Phía trước ngồi đầy nữ sinh, trông thấy có nam sinh tiến vào hiếu kỳ nhìn xem.

    Bình thường Cao Á Phi lắm lời lại yên tĩnh đến thần kỳ thậm chí còn ngượng ngùng. Bốn người yên lặng đếm ngược bốn vị trí chính giữa từ hàng thứ ba ngồi xuống.

    Lớp tự học không có người đến kiểm tra, mọi người líu ríu nói chuyện này chuyện nọ. Trần Càn xuất thân ban khoa học tự nhiên toàn nam thấy cảnh này, sợ ngây người.

    "Náo nhiệt như 'bầy vịt'." Anh nhỏ giọng thì thầm với Tiền Miểu.

    "Không nên nói như vậy, do cậu không quen thôi. Là âm thanh của nữ sinh hơi chói tai một chút. Đừng nói với tôi lớp khoa học tự nhiên không có thầy giáo thì không ồn ào." Tiền Miểu cũng quay lại góp lời với anh. Tay của cậu đã đưa đến lỗ tai Trần Càn, lỗ tai Trần Càn lập tức đỏ lên.

    "Được rồi, mọi người ở trường cấp 3 không khoa trương như vậy." Cả buổi sau Trần Càn mới trả về một câu.

    Khi giờ tự học qua được một nửa, thầy giáo dạy tiếng Anh tuấn tú trong truyền thuyết cuối cùng cũng xuất hiện.

    "Đẹp quá"

    "Thật sự rất đẹp trai" Những lời tán thưởng này lập tức tràn đầy cả phòng học.

    "Quả nhiên không cô phụ sự chờ mong của tôi, đúng là tuấn tú." Vương Bằng Cử mặt mũi viết 'Tôi rất hài lòng'.

    Trần Càn cũng đánh giá vị thầy này một thoáng, mày rậm mắt to, cách ăn mặc rất nề nếp, cử chỉ ưu nhã, khí chất xuất chúng, quả nhiên là học giả đẹp trai. Anh liếc nhìn Tiền Miểu, thấy Tiền Miểu chỉ cảm thán một cái sau đó tiếp tục mở sách giáo khoa, không hiểu sao có chút vui vẻ.

    "Tự giới thiệu một chút, tôi họ Thẩm. Tên tiếng Anh là Jason. Mọi người trước tiên có thể xem sách giáo khoa, tôi sẽ giới thiệu trước một chút rồi chúng ta bắt đầu quá trình.."

    Hết Chương 9
     
Trạng thái chủ đề:
Đã bị khóa
Trả lời qua Facebook
Đang tải...