Đam Mỹ [Edit] Lưỡi Dao - Đào Công Tử

Thảo luận trong 'Đã Hoàn' bắt đầu bởi Minh Nguyệt, 1 Tháng tám 2018.

  1. Minh Nguyệt Thanh Xuân

    Bài viết:
    572
    Lưỡi Dao

    Tác giả: Đào Công Tử

    Editor: Minh Nguyệt

    Thể loại: Đoản văn

    Trạng thái: Hoàn

    Văn án:

    Mọi người luôn nói tôi là một người lạnh lùng, bất kể là ngoại hình hay tính cách đều tỏa ra khí lạnh. Mỗi khi người khác nhắc đến tôi đều vô tình nhíu mày, hết cách rồi, bất cứ ai nhìn thấy tôi cũng đều liên tưởng đến xác chết, máu và tội phạm.

    Link Thảo Luận- Góp Ý: Các Tác Phẩm Của Minh Nguyệt
     
    AmiLee, ngngyvy, Hany5 người khác thích bài này.
    Chỉnh sửa cuối: 20 Tháng hai 2020
  2. Đang tải...
  3. Minh Nguyệt Thanh Xuân

    Bài viết:
    572
    Chương 1

    "Bấm Để Xem"
    Mọi người luôn nói tôi là một người lạnh lùng, bất kể là ngoại hình hay tính cách đều tỏa ra khí lạnh. Mỗi khi người khác nhắc đến tôi đều vô tình nhíu mày, hết cách rồi, bất cứ ai nhìn thấy tôi cũng đều liên tưởng đến xác chết, máu và tội phạm.

    Hắn mang tôi từ một cửa hàng dụng cụ bếp cao cấp về nhà, từ lúc hắn đẩy cửa vào, tôi đã chú ý đến hắn. Cao to, mạnh mẽ, hắn ta mặc một chiếc áo sơ mi màu xám và quần dài màu trắng nhàn nhã, cả người khoan khoái nhẹ nhàng lại nho nhã. Nghe hắn cùng với nhân viên cửa hàng nói chuyện, nói là lưỡi dao trong nhà đã không dùng được rồi, nên muốn thay cái mới, rồi nhân viên cửa hàng đã trực tiếp mang hắn vòng qua đống nồi bát để đi đến chỗ của tôi và nói:

    "Đây là hàng mới nhập của chúng tôi, anh thử xem."

    Chỉ thấy hắn thuận tay cầm lấy một cái, ngón tay thon dài, móng tay bình trơn, dáng vẻ lấy đao rất đẹp, tư thế thuần chất. Hắn sờ bên trong phiến dao, độ dày vừa phải, hơi nghiêng về đơn giản. Vốn tưởng tôi phải chờ một vị khách khác, nhưng hắn đột nhiên bỏ cây dao kia xuống và nắm chặt lấy thân thể tôi, đầu tôi có chút choáng váng, tất cả các giác quan cũng không thấy, chỉ biết được có một tia nhiệt độ từ phía dưới đốt lên, bao phủ toàn thân.

    Đây chính là nơi bắt đầu của hai chúng tôi. Nhà hắn giống phân nữa kiểu nhà bếp, cho nên mỗi ngày tôi đều có thể mở to mắt nhìn hắn ra ngoài, về nhà, xem tivi, hoặc ngủ gật ở trên sofa. Thời gian trôi qua tôi quan sát hắn tỉ mỉ, hắn có phẩm chất tốt đẹp của một người đàn ông, chỉ là tôi không đoán ra được nghề nghiệp của hắn. Có lúc hắn ở nhà ngẩn ngơ suốt nửa tháng, ngoại trừ thỉnh thoảng ra ngoài mua đồ, không thì ngồi vùi ở ghế sofa nhìn đĩa, hoặc là dùng tôi thái rau làm cơm để làm cho hắn ăn.

    Lần thứ nhất tôi khóc cũng bởi vì hắn, đột nhiên hôm đó hắn nảy sinh ý nghĩ muốn ăn cà ri bò, thế là mua được hai củ hành tây, hắn càng lột càng chảy nước mắt, thiếu chút nữa là làm tôi bật cười. Có thể làm tôi lập tức không cười chính là, hắn nắm tôi lên, ép tôi xuống hai củ hành tây kia, tôi liều cả cái mạng già kêu to cũng không thể ngăn cản việc được sắp xảy ra. Không có chút lo lắng nào, tôi khóc ào ào, tôi xin thề không bao giờ muốn nhìn thấy hắn nữa.

    Cũng không chờ tôi thực hiện lời hứa của mình, trong nhà xuất hiện một người lạ. Thực ra người này đối với tôi mà nói là người ngoài, còn đối với hắn e rằng là vật quý báu. Hắn cười đến ôn nhu, tôi chưa từng thấy vẻ mặt đó, sự đố kị không thể nói rõ, chính là có chút mỏi, ê ẩm, tôi xin thề tuyệt đối là nguyên nhân bởi vì cơm tối hôm nay có sườn xào chua ngọt.

    Ánh đèn màu da cam chiếu rọi xuống hai người, làm nổi bật lên một bầu không khí ấm áp, khóe miệng hắn chứa nụ cười, liên tục giúp đối phương gắp thức ăn, bởi vì người kia đưa lưng về phía tôi, tôi không nhìn rõ mặt hắn, tuy nhiên có thể tưởng tượng ra hắn có vẻ rất hài lòng, theo tôi, rất ít người có thể chống lại sự ôn nhu của hắn.
     
    AmiLee, Hany, Nguyễn Nguyễn2 người khác thích bài này.
    Last edited by a moderator: 3 Tháng ba 2019
  4. Minh Nguyệt Thanh Xuân

    Bài viết:
    572
    Chương 2

    "Bấm Để Xem"
    Cơm tối bắt đầu từ chín giờ kéo dài đến mười một giờ, vào lúc đó tôi hơi buồn ngủ, bỗng nhiên nghe thấy một tiếng to lớn vang lên, tôi vội vàng mở mắt ra, chỉ thấy hai người giằng co, khắp nơi trên mặt đất đều bừa bộn.

    "Cậu dừng lại đi, sớm muộn gì cậu cũng bởi vì.. thứ này mà bị bắn chết!"

    "Đừng gây rối được không, sự việc không đơn giản như cậu nói đâu."

    "Tại sao không đơn giản, lẽ nào cậu không làm, bọn họ còn có thể dùng súng đe dọa cậu sao?"

    "Phải, bọn họ sẽ không dùng súng đe dọa tôi, mà là bọn họ sẽ trực tiếp bắn tôi."

    Lời nói của hắn vừa dứt, người kia không nói nữa, lúc này tôi cho rằng sự việc đã kết thúc, đột nhiên người này bước đến nhà bếp, lúc này tôi chưa lấy lại tinh thần đã bị hắn nắm ở trong tay. Môi của tôi kề sát cổ hắn, chỉ cần hắn dùng thêm sức thì tôi sẽ được nếm chất lỏng màu đỏ kia.

    "Cậu nghe lời, bỏ đao xuống, được không, chúng ta ngồi xuống từ từ bàn luận."

    "Tôi hỏi cậu, bây giờ tôi dùng chính mình để buộc cậu, cậu sẽ chọn như thế nào, nếu cậu chọn tôi, chúng ta lập tức thu dọn đồ đạc ra nước ngoài."

    Tôi nhìn hắn, lúc này hắn cởi sạch sành sanh, mặt ôn nhu, ánh mắt phức tạp nhìn phía bên này, miệng ngậm lại, thủy chung không mở miệng. Tôi cảm giác có chất lỏng gì đó lạnh lẽo nhỏ xuống trên người tôi, là nước mắt của người này.

    "Kẻ hèn nhát, cậu không phải sợ chết, mà cậu là không nỡ để cho bọn họ mang của cải của cậu đi. Cậu biết không, tôi đã quên hết, cậu rốt cuộc là vì cái gì, tại sao phải thay đổi vậy.."

    Sự việc xảy ra trong nháy mắt, khi hắn bước tới gần tôi, tôi đã đâm vào cơ thể của người này, bụng mềm mại bị tôi cắt ra, ấm áp cùng ẩm ướt bao quanh lấy tôi, cái cảm giác này có chút kì diệu, nhưng tôi hơi muốn ói.

    Hôm nay là ngày mở phiên tòa, tôi bị đặt ở trong túi được gói kín, nhìn thấy hắn ngồi ở chỗ bị cáo, chỗ ngồi bị can, sắc mặt bình thường, không nhìn ra vẻ căng thẳng. Cuối cùng cũng đến lúc quan tòa tuyên đọc phán quyết, tôi thấy hắn nhắm chặt mắt lại, có lẽ là nghĩ tới người kia, cái này giải thích vì sao hắn lại báo cảnh sát là mình giết người. Cho dù như thế nào, tất cả những thứ này cứ coi như là bụi trần lắng đọng, bởi vì hắn sẽ bị điều tra ra buôn bán hàng cấm mà bị xử tử.

    Bây giờ tôi đang bị nhốt trong một cái ngăn kéo nhỏ, tối tăm, không hề có một chút ánh sáng, nhưng tôi không để ý, bởi vì đêm nay tôi sẽ ra khỏi nơi này, mặc dù là mai sau sẽ mất đi cảm giác, trở lại thành một thanh đao bình thường.

    Bốn phía đều là một mảnh đen như mực, tôi tìm mùi, tìm được hắn rồi, hắn lẳng lặng nằm ở nơi đó, vẫn đẹp trai như vậy, thế mới giống một người tốt. Ngạo mạn từ từ đến gần hắn, đưa tay ra muốn chạm vào hắn, nhưng lại sợ nhiệt độ lạnh lẽo làm hắn tỉnh lại, không thể làm gì khác hơn là ngơ ngác đứng ở trước giường hắn. Đêm đó tôi nhìn hắn mãi đến tận trời rạng sáng, đêm nay tôi đem toàn bộ hình dáng của hắn khắc ghi trong lòng, cho dù là ai cũng không thể xóa đi được.

    Tôi cúi đầu, đầu tiên tôi nhẹ nhàng dùng môi của mình hôn lên môi của hắn, cái hôn này tôi cảm thấy đủ rồi. Sau đó mặt hơi nghiêng xuống, di chuyển đến cần cổ hắn, hé miệng..

    "Đôi môi của cậu là băng cũng là lưỡi dao." Tôi nhớ tới có ai hát rất hay, thật sự rất chuẩn xác. Cơ thể của hắn từ từ lạnh lẽo, vết thương trên cổ đang chảy ra máu đỏ tươi, người đời nói không sai, nhìn thấy tôi sẽ liên tưởng đến máu tươi cùng xác chết, sẽ không có tình yêu.

    Tôi ngồi sập xuống đất, dựa vào giường, hắn đưa tay đến sát gò má của tôi. Tôi nghĩ từ nay về sau, sẽ không còn hành tây có thể làm cho tôi khóc nữa.

    - _END__
     
    AmiLee, Hany, Aki Re2 người khác thích bài này.
    Last edited by a moderator: 3 Tháng ba 2019
Trạng thái chủ đề:
Đã bị khóa
Trả lời qua Facebook
Đang tải...