Tản Văn Đông Qua Xuân Đến, Anh Nhớ Em – Phúc Thanh

Thảo luận trong 'Truyện Ngắn' bắt đầu bởi Phúc Thanh, 3 Tháng mười 2020.

  1. Phúc Thanh

    Bài viết:
    4
    Đông qua xuân đến, anh nhớ em

    Tác giả: Phúc Thanh

    Thể loại: Tự truyện

    Số chương: 1

    Thế là lại một mùa đông nữa đang dần trôi qua. Và trong anh vẫn luôn nhớ về mùa đông ấy với nỗi đau vô tận. Đó là vào một buổi sáng gió lạnh, phảng phất mưa nhỏ và em rời xa vòng tay anh không bao giờ trở lại nữa. Từ đó anh luôn rất sợ hãi sự giao mùa đông và xuân.

    Khi ta bên nhau, mỗi ngày trời lạnh giá, em luôn mang theo khăn ấm cho anh, luôn nhắc anh mặc thật nhiều thật nhiều áo kẻo con gió mùa đông sẽ khiến anh cảm lạnh, luôn nói lời yêu thương sưởi ấm con tim anh, cùng anh vi vu trên từng con phố thủ đô, ăn những món ăn vặt bên đường, lượn lờ bên bờ Hồ Gươm, ngắm thành phố đang trở mình.. Hôm nay trời lạnh quá, gió thổi tung đám lá vàng trên phố nhỏ, hàng cây trụi lá như đang co quắp lại chịu trận.. và em sẽ không bao giờ thấy những cảnh ấy nữa. Em đã ra đi mãi mãi, không kịp một lời từ biệt anh.

    Anh nghĩ về bàn tay em, về đôi má hồng, rồi về đôi môi đỏ xinh của em, cuối cùng biến mất vào khoảng không không để lại một dấu vết. Vào ngày mùa đông năm ấy, em không kịp nhìn anh lần cuối, em đã bỏ rơi anh. Để anh sống trong nỗi ân hận tiếc thương mãi một đời. Em đi rồi, bên nấm mồ cô đơn của em, anh đứng ngây người trong gió thét, mãi gọi thầm tên lên. Em ngủ trong vùng đất lạnh lẽo, năm này qua năm khác. Anh đã từng chìm trong giấc mơ, nghĩ rằng em lên thiên đường, nhưng thiên đường đâu chẳng thấy. Khi tỉnh dậy sau giấc mơ, anh biết rằng bầu trời vẫn cô đơn, nơi không có em chẳng gì mang lại hạnh phúc cho anh. Đêm qua anh lại thấy bóng lưng em trong giấc mơ, gió lạnh thổi và từng hạt mưa rơi, anh ở sau lưng em, không ngừng la hét gọi em, nhưng em dường như không nghe thấy, anh muốn đuổi theo em, nhưng không thể nào đến được. Em vẫn từng bước chậm rãi tiến về phía trước, không để lại dấu chân, và anh mãi không thể chạy theo bước em, tìm lại thấy em.

    Lại là một mùa đông nữa đang đi qua, anh cất bước trở lại chốn xưa, trở lại bên nấm mộ đầy cỏ và hoa dại. Bên đường những cây bàng đã xơ xác, rải đầy trên mặt đất là màu lá vàng đỏ, như màu thời gian. Vạn vật đều vô tận, chịu đựng trải qua thời gian. Đây có phải chăng là số phận? Một kẻ đã mãi đi phương xa, một kẻ một đời mong mỏi gặp lại. Và đông qua xuân lại tới.. /.

    End
     
  2. Đang tải...
  3. Hương sad

    Bài viết:
    265
    Chào bạn, mình là thành viên của bang Land Of Oblivion, mình vừa đọc tự truyện của bạn và có một số góp ý sau.

    Về tên truyện, mình thấy rất phù hợp với nội dung truyện của bạn. Đông qua, xuân đến, một nỗi buồn dai dẳng mang tên "anh nhớ em". Nhớ một người là cảm giác rất khó tả, đau nhói và nhiều cảm xúc xen lẫn vào nhau. Tên truyện của bạn rất hay, nó chính là lý do đưa mình đến với truyện. Tuy nhiên, để truyện của bạn phong phú và bắt mắt hơn, mình nghĩ bạn nên thêm một hoặc hai ảnh bìa có liên quan. Ảnh bìa sẽ trang trí và góp phần tạo tô màu cho truyện của bạn. Các bạn khác nhìn vào cũng sẽ có tình cảm và ấn tượng hơn.

    Về nội dung truyện, mình nghĩ đây chính là tâm trạng, cảm xúc của bạn, đúng không? Mình đọc và thấy những lời tâm sự ấy rất chân thật, không hề giả dối. Một chuyện tình buồn, một nỗi nhớ không có hồi kết, không thể dứt điểm. Mình có thể tưởng tượng qua lời kể của bạn, hẳn cô gái đó rất đẹp và là cô gái hạnh phúc nhất trên thế gian này, vì tình yêu mà bạn dành cho cô ấy sâu rộng hơn biển cả. Biết bao kỉ niệm được bạn nhắc đến trong truyện, kí ức ùa về, khao khát được gặp lại cô ấy, nhưng không thể. Bạn đã miêu tả nội tâm nhân vật rất sâu, sắc nét. Đọc truyện của bạn mình rất cảm động, một nỗi buồn man mát len lỏi trong tim. Có điều gì đó vương vấn, day dứt, tiếc nuối. Mình ước gì kết truyện sẽ đưa ra một lối thoát mang tên hạnh phúc, nhưng hình như là không thể. Thế nhưng truyện của bạn rất có hồn, sinh động, dù kết hơi buồn nhưng đọng lại trong mình rất nhiều cảm xúc, mình nghĩ có lẽ các bạn đọc khác cũng sẽ có suy nghĩ giống mình.

    Về hình thức, lời văn của bạn rất mượt, mình đọc thấy rất trôi chảy và rất thích, không bị vấp ở chỗ nào hết. Mình tặng bạn một điểm cộng ở chỗ này, vì đọc truyện của bạn mình thấy rất lôi cuốn, từ ngữ mạch lạc, rõ nghĩa. Mình thấy bạn không bị mắc lỗi cấu trúc câu hay lỗi chính tả, ngắt nghỉ đúng nhịp.

    Sau đây là chút nhận xét của mình. Cảm ơn bạn đã đọc và lắng nghe. Chúc bạn sau này có nhiều tác phẩm hơn. Và nhớ viết dài hơn nhé bạn, ngắn quá mình đọc chưa đủ đã í. Hi.
     
    Mạnh Thăng, AlissaPhúc Thanh thích bài này.
  4. Phúc Thanh

    Bài viết:
    4
    Cảm ơn bạn nhiều nha! *qobe 102*
     
    Alissa thích bài này.
Từ Khóa:
Trả lời qua Facebook
Đang tải...