Tiểu Thuyết [Dịch] The Notebook - Nicholas Sparks

Thảo luận trong 'Box Dịch - Edit' bắt đầu bởi Litch, 8 Tháng sáu 2021.

  1. Litch

    Bài viết:
    8
    Tên truyện: The Notebook; Nhật ký tình yêu

    Tác giả: Nicholas Sparks

    Thể loại: Tiểu thuyết tình cảm

    Nguồn: The Notebook read online free - Nicholas Sparks

    Tình trạng raw: Đã hoàn thành

    Editor: Litch

    Giới thiệu: The Note Book – cuốn nhật ký tình yêu được Allie (Rachel McAdams) viết khi đang ở giai đoạn đầu tiên của căn bệnh mất trí nhớ. Căn bệnh đã khiến bà không còn nhận ra chồng mình – Noah (Ryan Gosling) và các con. Noah kiên trì gợi nhớ những kỷ niệm cho vợ mình bằng cách đọc lại những trang nhật ký tình yêu viết về cuộc tình đầy sóng gió của 2 người.

    [​IMG]

    Link thảo luận/ góp ý:

    [Thảo luận - Góp ý] - The Notebook (Nhật ký tình yêu) - Nicholas Sparks
     
    Diệp thích bài này.
  2. Đang tải...
  3. Litch

    Bài viết:
    8
    CHƯƠNG MỘT - Điều kì diệu

    Bấm để xem
    Đóng lại
    TÔI LÀ AI? Và tôi tự hỏi, câu chuyện này sẽ kết thúc như thế nào?

    Mặt trời đã lên và tôi đang ngồi bên khung cửa sổ mờ sương với hơi thở của một người cuộc đời đã trôi qua gần hết. Tôi chìm đắm trong khung cảnh sáng nay: Hai chiếc áo, quần dài, một chiếc khăn quàng quấn hai lần quanh cổ và nhét vào chiếc áo len dày do con gái tôi đan vào sinh nhật tuổi ba mươi. Máy điều nhiệt trong phòng của tôi được đặt ở mức cao nhất có thể và một máy sưởi không gian nhỏ hơn đặt ngay phía sau tôi. Tôi rên rỉ và phà ra khí nóng như một con rồng trong truyện cổ tích, cơ thể tôi vẫn rùng mình vì một cái lạnh sẽ không bao giờ biến mất, một cơn cảm lạnh đã dần hình thành trong tám mươi năm. Tám mươi năm. Tôi tự hỏi nếu điều này sẽ như thế nào đối với tất cả mọi người ở độ tuổi ấy.

    Cuộc đời tôi? Thật không dễ dàng để giải thích. Đó không phải là cảnh ngoạn mục như tôi đã tưởng tượng, nhưng tôi cũng không phải loanh quanh với những con chuột chũi. Tôi cho rằng nó gần giống với một cổ phiếu blue-chip: Khá ổn định, nhiều thăng trầm hơn và có xu hướng tăng dần theo thời gian. Tôi đã học được rằng không phải ai cũng có thể nói điều này về cuộc đời mình. Nhưng đừng bị lừa dối. Tôi không có gì đặc biệt, về điều này tôi chắc chắn. Tôi là một người bình thường với những suy nghĩ bình thường và tôi cũng đã sống một cuộc sống bình thường. Không có bức tượng nào dành riêng cho tôi, sớm thôi tên tôi sẽ chìm vào quên lãng, nhưng tôi đã yêu một người bằng cả trái tim và tâm hồn mình, điều này với tôi thếđã đủ rồi.

    Những người theo chủ nghĩa lãng mạn sẽ gọi đây là một câu chuyện tình yêu; những người hoài nghi sẽ gọi nó là một bi kịch. Trong tâm trí của tôi, đó là một chút của cả hai và cho dù bạn chọn xem nó như thế nào cuối cùng, nó không thay đổi sự thật rằng nó ảnh hưởng rất nhiều cuộc sống của tôi. Tôi không phàn nàn gì về con đường tôi đã chọn và những nơi nó đã đưa tôi đi - con đường luôn luôn là con đường đúng đắn. Tôi sẽ không có nó theo bất kỳ cách nào khác cả.

    Thật không may, thời gian không giúp bạn dễ dàng đi đúng hướng. Con đường vốn vẫn thẳng tắp nhưng giờ đây lại ngổn ngang những tảng đá, sỏi tích tụ bao đời nay. Cho đến ba năm trước, có thể dễ dàng bỏ qua, nhưng bây giờ thì không thể. Có một căn bệnh đang lan tràn khắp cơ thể tôi; Tôi không mạnh mẽ cũng không khỏe mạnh, và những ngày của tôi trôi qua như một quả bóng tiệc cũ: Bơ phờ, xốp và ngày càng mềm hơn theo thời gian.

    Tôi ho, và qua đôi mắt lác, tôi kiểm tra đồng hồ. Tôi nhận ra đã đến lúc phải đi rồi. Tôi đứng và bước từng bước nặng nhọc qua căn phòng; dừng lại bên bàn để nhặt cuốn sổ mà tôi đã đọc qua cả trăm lần. Tôi luồn nó vào bên dưới cánh tay của mình và tiếp tục con đường đến nơi tôi cần phải đến.

    Tôi đi trên sàn nhà lát gạch màu trắng pha chút xám mờ. Giống như tóc của tôi và tóc của hầu hết mọi người ở đây, mặc dù tôi là người duy nhất ở hành lang sáng nay. Họ ở trong phòng của mình, cô đơn ngoại trừ với chiếc tivi, nhưng họ cũng như tôi, đã quen với điều đó. Một người có thể làm quen với bất cứ điều gì, chỉ cần có đủ thời gian mà thôi.

    Tôi nghe thấy những âm thanh bị bóp nghẹt của tiếng khóc ở phía xa và biết rằng ai đang tạo ra chúng. Các y tá nhìn thấy tôi, tôi mỉm cười và chúng tôi đã chào hỏi lẫn nhau. Tôi chắc chắn rằng họ thắc mắc về tôi và những điều tôi phải trải qua hàng ngày. Tôi lắng nghe khi họ bắt đầu thì thầm với nhau khi tôi đi ngang qua.

    "Anh ta lại đi đến đó nữa." Tôi nghe. "Tôi hy vọng nó quay ra" Nhưng họ không nói trực tiếp với tôi về điều đó.

    Một phút sau, tôi đến phòng. Cánh cửa đã được mở sẵn cho tôi, như thường lệ. Có hai y tá trong phòng, khi tôi bước vào, họ nói "Chào buổi sáng" với giọng vui vẻ, tôi dành một chút thời gian để hỏi về bọn trẻ, trường học và kỳ nghỉ sắp tới. Chúng tôi nói về việc khóc lóc trong một phút hoặc lâu hơn. Họ dường như không để ý: Họ đã trở nên quen với nó, nhưng rồi sau đó, tôi cũng vậy.

    Sau đó, tôi ngồi vào chiếc ghế dần đã giống dáng người tôi. Họ đang hoàn thành ngay bây giờ; cô ấy đang mặc quần áo, nhưng lại đang khóc. Mọi chuyện sẽ trở nên yên tĩnh hơn sau khi họ rời đi. Tôi biết. Sự phấn khích của buổi sáng luôn làm cô cau có, và hôm nay cũng không ngoại lệ. Cuối cùng các y tá bước ra ngoài. Cả hai người đều chạm vào tôi và mỉm cười khi họ đi ngang qua.

    Tôi chỉ ngồi một giây và nhìn vào cô ấy, nhưng cô ấy chẳng ngoái lại lấy một cái nhìn. Tôi hiểu, vì cô ấy không biết tôi là ai. Tôi với cô là một người lạ. Sau đó, quay đi, tôi quay đầu lại và thầm cầu nguyện cho sức mạnh mà tôi biết tôi sẽ cần.

    Bắt đầu thôi nào. Tôi lấy chiếc kính ra từ trong túi áo, đặt nó trên bàn một lúc trong khi tôi mở cuốn sổ. Phải mất hai lần liếm ngón tay xương xẩu của tôi để mở trang đầu tiên. Sau đó, tôi đeo kính lên.

    Luôn luôn có một khoảnh khắc ngay trước khi tôi bắt đầu đọc câu chuyện, khi tâm trí tôi quay cuồng, tôi tự hỏi, liệu nó có xảy ra ngày hôm nay không? Tôi không biết, vì tôi không bao giờ biết trước và trong sâu thẳm, điều ấy thực sự không quan trọng. Đó là khả năng khiến tôi tiếp tục. Mặc dù bạn có thể gọi tôi là một kẻ mơ mộng hay một kẻ ngốc. Tôi tin rằng bất cứ điều gì đều có thể xảy ra.

    Tôi nhận ra rằng cả vận may, và tri thức đang chống lại tôi. Nhưng tri thức không phải là câu trả lời tổng thể. Điều này tôi biết, điều này tôi đã học được trong cuộc đời mình. Điều đó khiến tôi có niềm tin rằng những phép màu, bất kể là không thể giải thích được hay không thể tin được, là có thật và có thể xảy ra mà không cần quan tâm đến quy luật tự nhiên của những thứ xung quanh. Vì vậy, một lần nữa, cũng như tôi làm mỗi ngày, tôi bắt đầu đọc to cuốn sổ để cô ấy có thể nghe thấy, với hy vọng rằng điều kỳ diệu đã đến làm chủ cuộc đời tôi sẽ một lần nữa sẽ xuất hiện.

    Và có thể, chỉ có thể, điều ấy sẽ đến.
     
    Last edited by a moderator: 23 Tháng sáu 2021
  4. Litch

    Bài viết:
    8
    CHƯƠNG 2.1: GHOSTS (Những linh hồn)

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Đó là vào đầu tháng 10 năm 1946, và Noah Calhoun nhìn mặt trời đang tắt dần lặn xuống dưới mái hiên ngôi nhà kiểu nông trại của mình. Anh thích ngồi ở đây vào buổi tối, đặc biệt là sau khi làm việc mệt mỏi cả ngày, rồi suy nghĩ vẩn vơ. Đó là cách anh ấy thư giãn, một thói quen mà anh đã học được từ cha mình.

    Anh đặc biệt thích nhìn cây cối và hình ảnh phản chiếu của chúng trên dòng sông. Cây ở Bắc Carolina rất đẹp vào cuối thu, vàng, đỏ, cam, mọi bóng râm ở giữa, màu sắc chói lóa của chúng rực rỡ dưới ánh mặt trời.

    Ngôi nhà được xây dựng vào năm 1772, là một trong những ngôi nhà lâu đời nhất cũng như lớn nhất ở New Bern. Ban đầu nó là ngôi nhà chính trên một đồn điền đang còn được canh tác, và ông đã mua nó ngay sau khi chiến tranh kết thúc và đã dành mười một tháng qua cùng một sốtiền nhỏ để sửa chữa nó. Phóng viên của tờ Raleigh đã thực hiện một bài báo về nó vài tuần trước nói rằng đây là một trong những công trình cải tạo tốt nhất mà anh ta từng thấy. Ít nhất là ngôi nhà đã từng. Phần còn lại của khu đất lại là một câu chuyện khác, và đó là nơi Noah đã dành phần lớn thời gian trong ngày.

    Ngôi nhà nằm trên diện tích 12 mẫu Anh* tiếp giáp với Brices Creek, và anh ấy đã làm việc trên hàng rào gỗ xếp ba mặt còn lại của khu nhà; kiểm tra xem có bị mục hoặc mối mọt hay không, thay thế các trụ ở những vị trí phải làm. Anh ấy vẫn còn nhiều việc phải làm ở phía tây, và khi cất công cụ đi trước đó, anh ấy đã ghi nhớ để gọi điện và giao thêm một số gỗ. Anh vào nhà, uống một ly trà ngọt, sau đó tắm rửa, dòng nước cuốn trôi đi cả bụi bẩn lẫn sự mệt mỏi.

    Sau đó, anh chải lại đầu, mặc một chiếc quần jean bạc màu và một chiếc áo sơ mi dài tay màu xanh lam, tự rót cho mình một ly trà khác và đi ra hiên, nơi anh ngồi hàng ngày vào lúc này.

    Anh với lấy cây đàn của mình, nhớ đến cha của mình như anh vẫn hay làm, nghĩ rằng anh nhớ cha nhiều như thế nào. Noah gảy một lần, điều chỉnh độ căng trên hai dây, sau đó gảy một lần nữa, âm nhạc nhẹ nhàng, êm ả. Ban đầu, anh ấy ngâm nga, sau đó bắt đầu hát khi màn đêm buông xuống xung quanh anh ấy.

    Mãi sau bảy giờ anh mới dừng lại và ngồi vào chiếc ghế xích đu của mình. Theo thói quen, anh ngước lên phía trên và ngắm nhìn sao Lạp Hộ, chòm sao Bắc Đẩu và sao Cực, lấp lánh trên bầu trời mùa thu.

    Anh bắt đầu đếm những con số trong đầu, rồi dừng lại. Anh biết mình đã dành gần như toàn bộ số tiền tiết kiệm cho ngôi nhà và sẽ sớm phải tìm việc làm lại, nhưng anh gạt suy nghĩ đó đi và quyết định tận hưởng những tháng còn lại của việc trùng tu mà không cần lo lắng về điều đó. Điều ấy luôn có hiệu quả, anh ấy biết: Nó luôn luôn như vậy.

    Cem, con chó săn của anh, tiến đến gần anh ta và rúc vào tay trước khi nằm xuống dưới chân anh. "Này cô gái, cảm thế nào rồi?" anh hỏi khi anh xoa đầu nó, nó khẽ rên rỉ, đôi mắt tròn mềm mại nhìn lên trên. Tai nạn xe hơi đã cướp đi một bên chân của Cem, nhưng nó vẫn di chuyển khá tốt và giữ anh bên cạnh vào những đêm như thế này.

    Giờ đây anh đã bước đến tuổi ba mốt, không quá già, nhưng cũng đủ già để cô đơn. Anh ấy đã không yêu đương hò hẹn kể từ khi trở lại đây, chưa gặp bất kỳ ai có vẻ quan tâm đến anh, đó là lỗi của chính anh ấy, anh biết chứ. Có điều gì đó giữ khoảng cách giữa anh và bất kỳ người phụ nữ nào khi bắt đầu gần gũi, điều mà anh không chắc mình có thể thay đổi ngay cả khi anh cố gắng. Đôi khi, trong những khoảnh khắc trước khi chìm vào giấc ngủ, anh tự hỏi liệu số phận mình sẽ cô đơn đến bao giờ.

    Buổi tối trôi qua, vẫn ấm áp, tốt đẹp. Noah lắng nghe tiếng dế kêu hòa cùng với tiếng lá xào xạc, nghĩ rằng âm thanh của thiên nhiên thật hơn và khơi dậy nhiều cảm xúc hơn những thứ như ô tô, máy bay. Những thứ tự nhiên đã cho đi nhiều hơn những gì chúng nhận được, và âm thanh thiên nhiên ấy luôn đưa anh trở lại như cách mà loài người xưa kia từng cảm nhận. Có những thời điểm trong chiến tranh, đặc biệt là sau một cuộc giao tranh lớn, khi anh thường nghĩ về những âm thanh đơn giản này. "Nó sẽ giúp con không phát điên", cha anh ấy đã nói với anh ấy vào ngày anh ấy ra chiến trường. "Đó là âm nhạc của Chúa và nó sẽ đưa con về nhà."

    Anh uống trà xong, vào trong, tìm một cuốn sách, sau đó bật đèn hiên trên đường trở ra. Sau đó lại ngồi xuống, anh nhìn vào cuốn sách. Nó đã cũ, bìa bị rách và những trang giấy bị dính bùn và nước. Đó là Leaves of Grass** của Walt Whitman, và ông đã mang nó theo suốt cuộc chiến. Anh ta để cuốn sách mở ra một cách ngẫu nhiên và đọc những dòng chữ trước mặt anh ta:

    Đến giờ của mày rồi, Linh hồn 0, cuộc chạy trốn đầy tự do của mày trong sự im ắng,

    Xa cái mũi đất, xa khỏi nghệ thuật, ngày bị tẩy xóa, bài học đã xong,

    Chúng hoàn toàn xuất hiện, im lặng, nhìn chằm chằm, cân nhắc các chủ đềbạn yêu nhất,

    Đêm, giấc ngủ, cái chết và những vì sao

    *khoảng 4, 85 ha

    **Leaves of Grass là một tập thơ của nhà thơ Mỹ Walt Whitman, trong đó là tập hợp những bài thơ được kết nối lỏng lẻo thể hiện sự tôn vinh triết lý sống và con người của ông, đồng thời ca ngợi thiên nhiên và vai trò của con người
     
    Last edited by a moderator: 23 Tháng sáu 2021
  5. Litch

    Bài viết:
    8
    CHƯƠNG 2.2:

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Anh cười một mình. Vì một lý do nào đó, Whitman luôn nhắc anh về New Bern, và anh rất vui vì mình đã trở lại. Mặc dù anh ấy đã tha hương được mười bốn năm, nhưng đây vẫn là nhà và anh ấy quen biết rất nhiều người ở đây, hầu hết đều là khi anh còn niên thiếu. Không có gì đáng ngạc nhiên cả. Giống như rất nhiều thị trấn phía Nam, những người sống ở đây không bao giờ thay đổi, họ chỉ già đi một chút theo năm tháng.

    Người bạn thân nhất của anh những ngày này là Gus, một người đàn ông da đen bảy mươi tuổi sống ở ven đường. Họ gặp nhau vài tuần sau khi Noah mua nhà, khi Gus đến với một ít rượu tự nấu và món hầm Brunswick, và cả hai đã dành buổi tối đầu tiên cùng nhau say sưa kể chuyện và nhâm nhi ly rượu nồng.

    Bây giờ Gus đến chơi vài lần một tuần vào buổi tối, thường là vào khoảng tám giờ. Với bốn đứa trẻ và mười một đứa cháu trong nhà, ông ấy cần phải ra ngoài ngay lập tức, và Noah không thể trách cứ nổi ông. Thường thì Gus sẽ mang theo chiếc kèn harmonica của mình và sau khi trò chuyện một lúc, họ sẽ chơi một vài bài hát cùng nhau.

    Anh luôn coi Gus như một gia đình. Thực sự không còn ai khác, ít nhất là không phải kể từ khi cha anh ấy qua đời vào năm ngoái. Anh là con một và mẹ anh đã mất vì bệnh cúm khi anh lên hai. Và mặc dù đã có lúc anh ấy muốn kết hôn, nhưng anh chưa bao giờ làm vậy.

    Nhưng anh đã yêu một lần, điều đó anh biết. Một lần và chỉ một lần thôi, nhưng cũng lâu lắm rồi. Và nó đã thay đổi anh mãi mãi. Tình yêu hoàn hảo đã làm điều đó với một người, và điều này thật hoàn hảo.

    Những đám mây ven biển cuồn cuộn từ từ bắt đầu đi ngang qua bầu trời buổi tối, chuyển sang màu bạc với sự phản chiếu của mặt trăng. Khi chúng dần dày đặc hơn, anh ngả đầu vào chiếc ghế bập bênh. Chân anh tự động di chuyển, giữ một nhịp điệu ổn định, và anh cảm thấy tâm trí mình đang trôi về một buổi tối ấm áp như thế này mười bốn năm trước.

    Đó là ngay sau khi tốt nghiệp năm 1932, đêm khai mạc của Lễ hội sông Neuse. Thị trấn đã chật kín người, thưởng thức tiệc nướng và các trò chơi may rủi. Đêm hôm đó trời ẩm thấp - không hiểu sao anh lại nhớ rõ như vậy. Anh ta đến một mình và khi anh ta đi dạo chen qua đám đông, tìm kiếm bạn bè, anh nhìn thấy Fin và Sarah, hai người bạn thanh mai trúc mã, đang nói chuyện với một cô gái mà anh chưa từng gặp trước đây. Cô ấy thật xinh đẹp, anh nhớ mình đã nghĩ vậy, và cuối cùng khi anh đến nói chuyện cùng họ, cô ấy nhìn về phía anh với một đôi mắt mơ hồ. "Xin chào," cô ấy nói đơn giản khi đưa tay ra. "Finley đã nói với tôi rất nhiều điều về anh."

    Một khởi đầu bình thường, một thứ mà lẽ ra sẽ bị lãng quên nếu không phải là bất cứ ai, trừ cô. Nhưng khi bắt tay cô và bắt gặp đôi mắt ngọc lục bảo nổi bật ấy, trước khi trút hơi thở cuối cùng, anh biết rằng cô là người mà anh có thể dành cả đời để tìm kiếm nhưng sẽ không bao giờ tìm lại được. Cô ấy dường như thật tuyệt vời, thật hoàn hảo.

    Từ đó, mọi chuyện xảy ra như một cơn gió lốc. Fin nói với anh rằng cô đang trải qua mùa hè ở New Bern với gia đình, bởi vì cha cô làm việc cho một hãng thuốc lá, mặc dù ông chỉ gật đầu, cách cô nhìn ông khiến sự im lặng của ông có vẻ không sao. Sau đó Fin bật cười, vì anh biết chuyện gì đang xảy ra, và Sarah đề nghị họ đi lấy một ít coca vị anh đào, và bốn người họ ở lại lễ hội cho đến khi đám đông giải tán và mọi thứ khép lại qua đêm.

    Họ gặp nhau vào ngày hôm sau, và hôm sau nữa, và họ sớm trở nên không thể tách rời. Mỗi sáng, trừ Chủ nhật, khi phải đến nhà thờ, anh sẽ hoàn thành công việc của mình càng nhanh càng tốt, sau đó đi thẳng đến Công viên Fort Totten, nơi cô ấy đang đợi anh. Bởi vì cô là một người mới đến và chưa từng sống ở một thị trấn nhỏ trước đây, họ đã dành cả ngày để làm những việc hoàn toàn mới mẻ đối với cô ấy. Anh ấy dạy cô cách mồi câu và câu cá ở cạn để tìm cá vược miệng lớn, đưa cô đi khám phá qua những khu rừng phía sau của Rừng Croatan. Họ chèo xuồng, ngắm nhìn những cơn giông mùa hè, và dường như như thể họ đã luôn quen biết nhau từ lâu rồi vậy.
     
    Last edited by a moderator: 28 Tháng sáu 2021
  6. Litch

    Bài viết:
    8
    CHƯƠNG 2.3:

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Nhưng anh ấy cũng học được nhiều thứ. Tại buổi khiêu vũ của thị trấn ở kho thuốc lá, chính cô là người đã dạy anh cách nhảy điệu Waltz và điệu Charleston, và mặc dù họ đã vấp ngã trong vài bài hát đầu tiên, nhưng sự kiên nhẫn của cô với anh cuối cùng cũng được đền đáp, họ nhảy cùng nhau cho đến khi bản nhạc kết thúc. Anh đưa cô về nhà sau đó, và khi họ dừng lại trên hiên nhà, sau khi nói lời chúc ngủ ngon, anh hôn cô lần đầu tiên và tự hỏi tại sao anh đã phải đợi lâu như vậy.

    Sau đó vào mùa hè, anh đưa cô đến ngôi nhà này, nhìn qua đống đổ nát, và nói với cô rằng một ngày nào đó anh sẽ sở hữu và sửa chữa nó. Họ đã dành hàng giờ cùng nhau để nói về ước mơ của mình - của anh là ngắm nhìn thế giới, của cô là trở thành một nghệ sĩ - và vào một đêm ẩm ướt của tháng Tám. Cả hai đều trao nhau "lần đầu" của mình. Khi cô ấy rời đi ba tuần sau đó, cô đi mang theo một phần của anh và phần còn lại của cô với mùa hè. Anh dõi theo cô rời thị trấn vào một buổi sớm mưa, nhìn qua đôi mắt đã không ngủ vào đêm hôm trước, sau đó về nhà và thu dọn đồ đạc. Anh ấy đã ở một mình trong tuần tới trên Đảo Harkers.

    Noah kiểm tra đồng hồ của mình. Tám giờ mười hai. Anh đứng dậy đi ra trước nhà nhìn ra đường. Không nhìn thấy bóng hình của Gus, Noah nghĩ rằng nay ông ấy sẽ không đến. Anh ấy quay trở lại chiếc xích đu và lại ngồi xuống.

    Anh nhớ đã kể chuyện với Gus về cô ấy. Lần đầu tiên anh nhắc đến cô. Gus lắc đầu và cười. "Vì vậy, đó là" bóng ma "mà cậu luôn trốn tránh." Khi anh hỏi ý của ông là gì. Gus nói. "Cậu biết đấy," bóng ma ", ký ức. Tôi đã quan sát cậu làm việc cả ngày lẫn đêm, làm việc chăm chỉ đến mức mà gần như không có thời gian để lấy lại hơi thở của mình. Mọi người làm điều đó vì ba lý do. Hoặc họ điên, hoặc ngu ngốc, hoặc cố quên thứ gì. Và với cậu, tôi biết cậu đang cố gắng quên. Tôi chỉ không biết điều ấy là gì."

    Tất nhiên, Gus đã đúng. Bây giờ New Bern đã bị ám. Bị ám ảnh bởi "bóng ma" đầy kỉ niệm của cô. Anh nhìn thấy cô ở Công viên Fort Totten, nơi của họ, mỗi khi anh đi ngang qua. Khi anh ngồi trên hiên nhà vào buổi tối với cây đàn guitar của mình, anh nhìn thấy cô bên cạnh mình, lắng nghe khi anh chơi bản nhạc của thời thơ ấu. Nhìn đâu cũng thấy những thứ đã khiến hình bóng cô trỗi dậy trong kí ức anh.

    Noah lắc đầu, khi hình ảnh của cô bắt đầu mờ nhạt, anh trở lại với Whitman. Anh ta đọc trong một giờ, thỉnh thoảng nhìn lên để thấy gấu trúc và thú có túi đang nháo nhào gần con lạch. Chín giờ ba mươi, anh đóng sách, lên lầu vào phòng ngủ và viết nhật ký. Bốn mươi phút sau anh ta đã ngủ. Clem lang thang lên cầu thang, đánh hơi anh ta khi anh ta ngủ, rồi đi đi lại lại trước khi cuộn mình ở chân giường.

    Trước buổi tối hôm đó và cách đó hàng trăm dặm, cô ngồi một mình trên hiên nhà của cha mẹ cô, vắt chéo chân, tự hỏi liệu mình có đưa ra quyết định đúng đắn hay không. Cô ấy đã vật lộn với nó trong nhiều ngày - và đã đấu tranh thêm vài lần nữa vào tối nay - nhưng cuối cùng cô ấy biết rằng mình sẽ không bao giờ tha thứ cho bản thân nếu để cơ hội vuột mất.

    Lon không biết lý do thực sự mà cô ấy rời đi vào sáng hôm sau. Tuần trước, cô ấy đã gợi ý cho anh rằng cô ấy muốn có thể ghé thăm một số cửa hàng đồ cổ gần bờ biển. "Chỉ còn vài ngày nữa thôi," cô nói, "và ngoài ra, em cần tạm dừng việc lên kế hoạch cho đám cưới." Cô cảm thấy tồi tệ về lời nói dối, nhưng biết rằng không có cách nào để nói cho anh ta biết sự thật. Việc cô ra đi không liên quan gì đến anh, và sẽ thật không công bằng với cô nếu yêu cầu anh hiểu.

    Lái xe đi từ Raleigh khá dễ dàng, hơn hai giờ một chút, và cô đến nơi trước mười một giờ. Cô nhận phòng trong một quán trọ nhỏ ở trung tâm thành phố, về phòng và mở đồ đạc trong vali, treo váy vào tủ và cất mọi thứ khác vào ngăn kéo. Cô ăn trưa nhanh chóng, hỏi nhân viên phục vụ chỉ đường đến các cửa hàng đồ cổ gần nhất, sau đó dành vài giờ đồng hồ để mua sắm. Đến bốn giờ ba mươi, cô ấy đã trở lại phòng của mình.
     
    Last edited by a moderator: 7 Tháng bảy 2021
  7. Litch

    Bài viết:
    8
    CHƯƠNG 2.3:

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Nhưng anh ấy cũng học được nhiều thứ. Tại buổi khiêu vũ của thị trấn ở kho thuốc lá, chính cô là người đã dạy anh cách nhảy điệu Waltz và điệu Charleston, và mặc dù họ đã vấp ngã trong vài bài hát đầu tiên, nhưng sự kiên nhẫn của cô với anh cuối cùng cũng được đền đáp, họ nhảy cùng nhau cho đến khi bản nhạc kết thúc. Anh đưa cô về nhà sau đó, và khi họ dừng lại trên hiên nhà, sau khi nói lời chúc ngủ ngon, anh hôn cô lần đầu tiên và tự hỏi tại sao anh đã phải đợi lâu như vậy.

    Sau đó vào mùa hè, anh đưa cô đến ngôi nhà này, nhìn qua đống đổ nát, và nói với cô rằng một ngày nào đó anh sẽ sở hữu và sửa chữa nó. Họ đã dành hàng giờ cùng nhau để nói về ước mơ của mình - của anh là ngắm nhìn thế giới, của cô là trở thành một nghệ sĩ - và vào một đêm ẩm ướt của tháng Tám. Cả hai đều trao nhau "lần đầu" của mình. Khi cô ấy rời đi ba tuần sau đó, cô đi mang theo một phần của anh và phần còn lại của cô với mùa hè. Anh dõi theo cô rời thị trấn vào một buổi sớm mưa, nhìn qua đôi mắt đã không ngủ vào đêm hôm trước, sau đó về nhà và thu dọn đồ đạc. Anh ấy đã ở một mình trong tuần tới trên Đảo Harkers.

    Noah kiểm tra đồng hồ của mình. Tám giờ mười hai. Anh đứng dậy đi ra trước nhà nhìn ra đường. Không nhìn thấy bóng hình của Gus, Noah nghĩ rằng nay ông ấy sẽ không đến. Anh ấy quay trở lại chiếc xích đu và lại ngồi xuống.

    Anh nhớ đã kể chuyện với Gus về cô ấy. Lần đầu tiên anh nhắc đến cô. Gus lắc đầu và cười. "Vì vậy, đó là" bóng ma "mà cậu luôn trốn tránh." Khi anh hỏi ý của ông là gì. Gus nói. "Cậu biết đấy," bóng ma ", ký ức. Tôi đã quan sát cậu làm việc cả ngày lẫn đêm, làm việc chăm chỉ đến mức mà gần như không có thời gian để lấy lại hơi thở của mình. Mọi người làm điều đó vì ba lý do. Hoặc họ điên, hoặc ngu ngốc, hoặc cố quên thứ gì. Và với cậu, tôi biết cậu đang cố gắng quên. Tôi chỉ không biết điều ấy là gì."

    Tất nhiên, Gus đã đúng. Bây giờ New Bern đã bị ám. Bị ám ảnh bởi "bóng ma" đầy kỉ niệm của cô. Anh nhìn thấy cô ở Công viên Fort Totten, nơi của họ, mỗi khi anh đi ngang qua. Khi anh ngồi trên hiên nhà vào buổi tối với cây đàn guitar của mình, anh nhìn thấy cô bên cạnh mình, lắng nghe khi anh chơi bản nhạc của thời thơ ấu. Nhìn đâu cũng thấy những thứ đã khiến hình bóng cô trỗi dậy trong kí ức anh.

    Noah lắc đầu, khi hình ảnh của cô bắt đầu mờ nhạt, anh trở lại với Whitman. Anh ta đọc trong một giờ, thỉnh thoảng nhìn lên để thấy gấu trúc và thú có túi đang nháo nhào gần con lạch. Chín giờ ba mươi, anh đóng sách, lên lầu vào phòng ngủ và viết nhật ký. Bốn mươi phút sau anh ta đã ngủ. Clem lang thang lên cầu thang, đánh hơi anh ta khi anh ta ngủ, rồi đi đi lại lại trước khi cuộn mình ở chân giường.

    Trước buổi tối hôm đó và cách đó hàng trăm dặm, cô ngồi một mình trên hiên nhà của cha mẹ cô, vắt chéo chân, tự hỏi liệu mình có đưa ra quyết định đúng đắn hay không. Cô ấy đã vật lộn với nó trong nhiều ngày - và đã đấu tranh thêm vài lần nữa vào tối nay - nhưng cuối cùng cô ấy biết rằng mình sẽ không bao giờ tha thứ cho bản thân nếu để cơ hội vuột mất.

    Lon không biết lý do thực sự mà cô ấy rời đi vào sáng hôm sau. Tuần trước, cô ấy đã gợi ý cho anh rằng cô ấy muốn có thể ghé thăm một số cửa hàng đồ cổ gần bờ biển. "Chỉ còn vài ngày nữa thôi," cô nói, "và ngoài ra, em cần tạm dừng việc lên kế hoạch cho đám cưới." Cô cảm thấy tồi tệ về lời nói dối, nhưng biết rằng không có cách nào để nói cho anh ta biết sự thật. Việc cô ra đi không liên quan gì đến anh, và sẽ thật không công bằng với cô nếu yêu cầu anh hiểu.

    Lái xe đi từ Raleigh khá dễ dàng, hơn hai giờ một chút, và cô đến nơi trước mười một giờ. Cô nhận phòng trong một quán trọ nhỏ ở trung tâm thành phố, về phòng và mở đồ đạc trong vali, treo váy vào tủ và cất mọi thứ khác vào ngăn kéo. Cô ăn trưa nhanh chóng, hỏi nhân viên phục vụ chỉ đường đến các cửa hàng đồ cổ gần nhất, sau đó dành vài giờ đồng hồ để mua sắm. Đến bốn giờ ba mươi, cô ấy đã trở lại phòng của mình.
     
    Last edited by a moderator: 7 Tháng bảy 2021
  8. Litch

    Bài viết:
    8
    CHƯƠNG 2.4:

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Cô ngồi xuống mép giường, nhấc điện thoại gọi cho Lon. Anh không thể nói được lâu, nhưng trước khi cúp máy, cô đã cho anh số điện thoại nơi cô ở và hứa sẽ gọi vào ngày hôm sau. Được rồi, cô nghĩ trong khi cúp điện thoại. Cuộc trò chuyện như thường lệ, không có gì khác thường. Không có gì để khiến anh ấy nghi ngờ.

    Cô ấy biết anh gần 4 năm nay, năm 1942, khi họ gặp nhau, là lúc chiến tranh thế giới và nước Mỹ cũng đã trôi qua một năm. Mọi người đều làm việc và cô tình nguyện làm tại bệnh viện ở trung tâm thành phố. Những đợt binh lính trẻ bị thương đầu tiên đang dần trở về quê nhà, và cô ấy đã trải qua những ngày tháng với những người đàn ông tàn tạ và những thân thể thương tích trầm trọng. Khi Lon, với sự quyến rũ của mình, dễ dàng giới thiệu bản thân tại một bữa tiệc, cô đã nhìn thấy ở anh chính xác những gì cô cần: Một người tự tin về tương lai và khiếu hài hước đánh bay mọi nỗi sợ hãi trong cô.

    Anh đẹp trai, thông minh và có chí hướng, một luật sư thành đạt hơn cô tám tuổi, và anh theo đuổi công việc của mình với niềm đam mê, không chỉ đơn thuần là thắng kiện mà còn tạo dựng được tên tuổi cho bản thân. Cô hiểu sự theo đuổi thành công mãnh liệt của anh, đối với cha cô hay hầu hết những người đàn ông cô gặp trong xã hội đều giống như vậy. Giống như họ, anh ấy được nuôi dạy theo cách đó, trong chế độ đẳng cấp của miền Nam, gia thếvà thành tích thường là yếu tố quan trọng nhất trong hôn nhân. Trong một số trường hợp, chúng là thứ duy nhất được xem trọng.

    Mặc dù cô ấy đã âm thầm phản đối tư tưởng này từ khi còn nhỏ và đã hẹn hò với một vài người đàn ông thường được mô tả là liều lĩnh nhất, cô ấy vẫn thấy mình bị cuốn hút bởi phong thái tự tin của Lon và dần dần yêu anh. Dẫu có làm việc trong nhiều giờ, anh vẫn tốt với cô. Anh ấy là một người đàn ông lịch lãm, chín chắn và có trách nhiệm, và trong những giai đoạn khủng khiếp của chiến tranh khi cô ấy cần một người để giups mình an tâm, anh ấy chưa một lần quay lưng lại với cô. Cô cảm thấy an toàn với anh và biết anh cũng yêu cô, đó là lý do cô chấp nhận lời cầu hôn của anh.

    Nghĩ đến những điều này khiến cô cảm thấy có lỗi khi ở đây, cô biết mình nên thu dọn đồ đạc và rời đi trước khi đổi ý. Cô cầm túi xách lên, do dự và suýt nữa thì ra cửa. Nhưng sự tình cờ đã đẩy cô đến đây, và cô đặt chiếc túi xuống, một lần nữa nhận ra rằng nếu cô bỏ việc bây giờ, cô sẽ luôn tự hỏi điều gì sẽ xảy ra. Cô ấy không thể sống với những suy nghĩ như vậy.

    Cô vào phòng tắm và bắt đầu tắm. Sau khi kiểm tra nhiệt độ, cô bước đến tủ ngăn kéo trong phòng ngủ, tháo đôi bông tai vàng khi đi ngang qua phòng. Cô lấy chiếc túi đựng đồ vệ sinh cá nhân của mình, mở nó, lấy ra một con dao cạo râu và một thanh xà phòng, sau đó cởi quần áo trước tủ ngăn kéo. Cô nhìn mình trong gương. Cơ thể cô săn chắc và cân đối, vòng một nở nang, bụng phẳng, chân thon. Cô được thừa hưởng đôi gò má cao, làn da mịn màng và mái tóc vàng của mẹ, nhưng nét đẹp nhất của cô lại là nét riêng của cô. Cô ấy có "đôi mắt như sóng biển", như Lon muốn nói.

    Lấy dao cạo và xà phòng, cô vào phòng tắm một lần nữa, tắt vòi, đặt một chiếc khăn tắm ở nơi cô có thể với tới và rón rén bước vào bồn tắm.

    Cô thích cách mà một bồn tắm giúp cô thư giãn, và cô thả lỏng mình trong nước. Một ngày dài và lưng cô đau nhức, nhưng cô hài lòng vì đã mua sắm xong một cách nhanh chóng. Cô ấy phải đánh xe ngựa thuê đến Raleigh với một vài thứ rõ ràng, và những thứ cô ấy chọn ra sẽ hoạt động tốt. Cô ghi chú để tìm tên của một sốcửa hàng khác trong khu vực Beaufort, sau đó đột nhiên nghi ngờ mình sẽ cần đến chúng không. Lon không phải là kiểu người sẽ kiểm tra cô.

    Cô với lấy xà phòng, xoa lên người và bắt đầu cạo lông chân. Khi làm vậy, cô nghĩ về cha mẹ mình và họ sẽ nghĩ gì về hành vi của cô. Không nghi ngờ gì nữa, họ sẽ phản đối, đặc biệt là mẹ cô. Mẹ cô chưa bao giờ thực sự chấp nhận những gì đã xảy ra trong mùa hè mà họ đã trải qua ở đây và sẽ không chấp nhận nó bây giờ; bất kể với lý do gì mà cô đưa ra.
     
  9. Litch

    Bài viết:
    8
    CHƯƠNG 2.5:

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Cô ấy ngâm mình một lúc nữa trong bồn tắm trước khi cuối cùng ra ngoài và quấn khăn. Cô vào tủ tìm một chiếc váy, cuối cùng chọn một chiếc dài màu vàng hơi chùng về phía trước, loại thường thấy ở miền Nam. Cô mặc nó vào và nhìn vào gương, quay từ bên này sang bên kia. Nó thật vừa vặn, nhưng cuối cùng cô vẫn quyết định cởi nó ra và đặt trở lại giá treo. Thay vào đó, cô ấy tìm một chiếc váy giản dị hơn, ít hở hang hơn và mặc nó vào. Màu xanh nhạt pha chút ren, cài cúc ở phía trước và mặc dù trông không đẹp bằng chiếc đầu tiên, nhưng nó thể hiện một hình ảnh mà cô nghĩ sẽ phù hợp hơn.

    Cô trang điểm nhẹ nhàng, chỉ đánh phấn mắt và chuốt mascara để tạo điểm nhấn cho đôi mắt. Tiếp xịt thêm nước hoa, không quá nhiều. Cô tìm một đôi bông tai nhỏ có vành khuyên, đeo vào, rồi xỏ vào, đôi dép thấp gót mà cô đã đi trước đó. Cô ấy chải mái tóc vàng của mình, kẹp nó lên và nhìn vào gương. Không, nó không hợp chút nào, cô nghĩ, và cô đã để tóc như cũ. Tốt hơn rồi.

    Cuối cùng, cô lùi lại và đánh giá bản thân. Cô trông khá ổn: Ăn mặc không quá cầu kỳ, không quá xuề xòa. Cô không muốn làm quá. Rốt cuộc, cô không biết mình phải chờ đợi điều gì. Đã lâu lắm rồi - có lẽ là quá lâu - và nhiều chuyện khác nhau có thể đã xảy ra, thậm chí có những điều cô không muốn tính đến.

    Cô nhìn xuống và thấy tay mình đang run, và cô tự cười một mình. Thật lạ; bình thường cô không lo lắng như vậy.

    Cô tìm túi xách và chìa khóa xe, sau đó lấy chìa khóa phòng. Cô ấy lật nó trên tay mình vài lần, nghĩ - Mày đã tiến xa đến mức này, đừng bỏ cuộc ngay bây giờ. Cô ấy gần như rời đi sau đó, nhưng thay vào đó lại ngồi trên giường. Cô kiểm tra đồng hồ của mình. Gần sáu giờ. Cô biết mình phải đi trong vài phút nữa - cô không muốn đến sau khi trời tối - nhưng cô cần thêm một chút thời gian.

    "Chết tiệt," cô thì thầm. "Mình đang làm gì ở đây? Mình không nên ở đây. Không có lý do gì cho điều đó cả." Nhưng khi nói vậy, cô biết điều đó không đúng. Nếu không cónf gì nữa, cô sẽ có câu trả lời cho mình.

    Cô mở túi xách của mình và lục lọi cho đến khi tìm thấy một tờ báo đã được gấp lại. Sau khi lấy nó ra một cách chậm rãi, gần như thành kính, cô mở nó ra và nhìn chằm chằm vào nó một lúc. "Đây là lý do tại sao," cuối cùng cô tự nói với chính mình, "tất cả là thế này".

    Noah thức dậy lúc năm giờ và chèo thuyền kayak trong một giờ đến Brices Creek, như anh ấy thường làm. Khi xong việc, anh thay bộ quần áo đi làm, làm nóng vài ổ bánh mì hôm trước, lấy vài quả táo và kết thúc bữa sáng với hai tách cà phê.

    Anh lại làm hàng rào, sửa chữa các trụ. Đó là một mùa hè ở Ấn Độ, nhiệt độ trên 80 độ (*), và đến giờ ăn trưa, anh ấy nóng bức, mệt mỏi và mừng vì được nghỉ giải lao.

    Anh ăn ở con lạch vì cá đối đang nhảy. Anh thích xem chúng nhảy ba hoặc bốn lướt trong không khí trước khi biến mất vào vùng nước lợ. Vì một lý do nào đó mà anh luôn hài lòng bởi thực tế rằng bản năng của chúng không thay đổi trong hàng nghìn, có thể hàng chục nghìn năm.

    Đôi khi anh ấy tự hỏi liệu bản năng của con người đã từng thay đổi chưa và luôn kết luận rằng loài người không làm vậy. Ít nhất là theo những cách cơ bản, sơ khai nhất. Theo như anh có thể nói, con người luôn hiếu chiến, luôn cố gắng thống trị, cố gắng kiểm soát thế giới và mọi thứ trong đó. Cuộc chiến ở Châu Âu và Nhật Bản đã chứng minh điều đó.

    Anh ngừng làm việc một chút sau ba giờ và đi bộ đến một nhà kho nhỏ nằm gần bến tàu của anh. Anh đi vào, tìm cần câu cá, một vài con mồi và một số con dế sống mà anh ta giữ trên tay, rồi bước ra bến, mồi câu và quăng dây câu của mình.

    Câu cá luôn khiến anh suy ngẫm về cuộc đời mình, và bây giờ anh lại làm như vậy. Sau khi mẹ mất, anh có thể nhớ mình đã trải qua những ngày tháng ở hàng chục ngôi nhà khác nhau. Vì lý do này hay lý do khác, anh bị tật nói lắp tồi tệ khi còn nhỏ và bị trêu chọc vì điều đó. Anh bắt đầu nói ngày càng ít đi và đến năm tuổi thì anh hoàn toàn không nói được nữa. Khi bắt đầu đến lớp, các giáo viên nghĩ rằng anh chậm phát triển và khuyên anh nên thôi học.

    Thay vào đó, cha anh đã tự mình giải quyết vấn đề. Ông giữ cậu lại trường và sau đó bắt cậu đến bãi gỗ nơi cậu làm việc để vận chuyển và xếp gỗ. "Thật tốt khi chúng ta dành thời gian bên nhau," ông ấy sẽ nói khi họ làm việc cùng nhau, "giống như bố ta với ta đã làm vậy".

    Cha anh thường nói về động vật hoặc kể những câu chuyện và truyền thuyết phổ biến ở Bắc Carolina. Trong vòng vài tháng, Noah đã nói trở lại, mặc dù không được tốt lắm, cha cậu quyết định dạy cậu đọc sách bằng thơ. "Học cách đọc to điều này và con sẽ có thể nói bất cứ điều gì bạn muốn". Cha anh đã đúng một lần nữa, và đến năm sau, Noah đã hết tật nói lắp. Nhưng anh vẫn tiếp tục đến bãi gỗ mỗi ngày chỉ vì cha anh ở đó, và vào buổi tối anh sẽ đọc to các tác phẩm của Whitman và Tennyson khi cha anh đung đưa bên cạnh. Anh đã đọc thơ kể từ đó.

    Khi lớn hơn một chút, anh đã dành hầu hết những ngày cuối tuần và kỳ nghỉ một mình. Anh khám phá rừng Croatan trên chiếc ca-nô đầu tiên của minh, đi dọc theo Brices Creek trong hai mươi dặm cho đến khi anh không thể đi xa hơn, sau đó đi bộ một dặm còn lại đến bờ biển. Cắm trại và khám phá đã trở thành niềm đam mê của anh, và anh đã dành hàng giờ trong rừng, huýt sáo lặng lẽ và chơi guitar của mình cho hải ly, ngỗng và diệc xanh hoang dã. Các nhà thơ biết rằng sự tách biệt trong tự nhiên, xa rời con người và mọi vật do con người tạo ra, là tốt cho tâm hồn và anh luôn đồng tình với họ.
     
    Chỉnh sửa cuối: 24 Tháng bảy 2021
Trả lời qua Facebook
Đang tải...