Trọng Sinh [Dịch] Lệ Tiên Sinh, Yêu Khó Kiểm Soát! - An Noãn Noãn

Thảo luận trong 'Truyện Drop' bắt đầu bởi Starlight, 25 Tháng một 2019.

  1. Starlight Ars in my heart

    Bài viết:
    36
    [​IMG]

    Tác phẩm: Lệ Tiên Sinh, Yêu Khó Kiểm Soát!

    Tác giả: An Noãn Noãn

    Dịch giả: Starlight

    Thể loại: Trọng sinh, ngôn tình

    Văn án:

    Xin hãy góp ý cho mình tại:

    [Thảo luận - Góp ý] Lệ Tiên Sinh, Yêu Khó Kiểm Soát! - An Noãn Noãn


    Luôn cập nhật/ update chương mới đầy đủ
     
    Last edited by a moderator: 5 Tháng tám 2020
  2. Đang tải...
  3. Starlight Ars in my heart

    Bài viết:
    36
    Chương 1: Vừa hay, tôi lúc này cũng rất muốn em!

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Màn đêm dày đặc, hai thân ảnh quấn lấy nhau, trong bóng đêm thực hiện những hành động hòa hợp nguyên thủy nhất của loài người!

    * * *

    Hơi nóng cuồn cuộn táp vào mặt! Kỷ Noãn Noãn nhếch miệng cười, trên khóe môi còn vương vệt máu.

    Một trận nổ kinh thiên động địa này, là sự trả thù cô trù mưu hơn ba tháng!

    Ninh Dật, Tô Lâm và cả cô, tất cả yêu và hận, đều sẽ trở thành tro bụi trong ngọn lửa hừng hực này!

    Kỷ Noãn Noãn ôm ngực, đột nhiên nôn ra một ngụm máu tươi.

    Trước mặt là ngọn lửa cuộn trào mãnh liệt!

    Trước mắt cô đột nhiên xuất hiện một vầng sáng, trong vầng sáng ấy có một thân ảnh xuất hiện giữa đám lửa, nhanh chóng lao về phía cô!

    "Noãn Noãn!"

    Bên tai cô vang lên một tiếng gào xé tim xé phổi.

    "Lệ Bắc Hàn.. Không, không thể là anh ấy." Kỷ Noãn Noãn lắc đầu, môi nở nụ cười.

    Đột nhiên sau lưng vang lên một tiếng nổ càng dữ dội hơn! Cô đứng không vững, lùi về sau vài bước.

    Vào giây phút cuối cùng của cuộc đời mình, trong đầu của Kỷ Noãn Noãn lại xuất hiện một gương mặt rất rõ nét.

    "Lệ Bắc Hàn.."

    Nếu có kiếp sau, em nhất định không để mất anh!

    Một ngọn lửa nữa lại vồ lấy cô! Toàn thân cô bị lửa nuốt chửng!

    Tất cả những vấn vương và không nỡ, đều cùng với ngọn lửa này, tan biến!

    Kết thúc rồi, tất cả đều kết thúc rồi..

    * * *

    "Lệ Bắc Hàn.."

    Màn đêm dày đặc, hai thân ảnh kia vẫn quyện vào nhau như vậy.

    Kích tình, triền miên!

    Lệ Bắc Hàn nhìn người phụ nữ dưới thân, mi tâm khẽ nhíu, cô vừa gọi tên anh sao?

    Vốn dĩ động tác nhẹ nhàng, đột nhiên trở nên vừa kịch liệt vừa nóng bỏng!

    Ngày hôm sau

    Mặt trời vừa lên.

    Nằm trong phòng tổng thống của khách sạn Yên Kinh, nơi có vị trí cao nhất trong Yên Thành, vừa hay có thể ngắm cảnh mặt trời mọc diễm lệ này.

    Cửa sổ mở một khe nhỏ, gió nhè nhẹ thổi vào, cùng với rèm cửa uyển chuyển nhảy múa. Một góc rèm theo gió, lướt nhẹ qua mặt người con gái đang say ngủ trên giường.

    Người con gái từ từ mở mắt, ánh mắt vừa trống rỗng vừa bối rối.

    Lệ Bắc Hàn..

    Đột nhiên, người con gái chật vật ngồi dậy!

    "A! Đau quá!" Đau nhức ập đến, giống như vừa bị xe tông vậy!

    Kỷ Noãn Noãn nhìn quanh bốn hướng, cau chặt mày, đầu óc vẫn rối bời.

    Cô đang ở đâu? Cô không phải đã chết trong trận nổ đó rồi sao?

    Cô chưa chết? Cô vậy mà chưa chết? Làm sao có thể! Thật không thể tin được!

    Nhẹ nhàng nâng tay lên, nhìn đôi tay của mình, bàn tay vẫn còn, cánh tay cũng còn đây, thân thể..

    Đợi chút, cô không mặc áo quần?

    Cô lập tức nhìn xung quanh một lượt, cảm thấy mọi thứ rất quen thuộc! Trên giường có dấu vết lộn xộn sau khi làm chuyện ấy!

    Tình cảnh như vậy, giống hệt đêm cô đính hôn với Ninh Dật!

    Tim cô run rẩy!

    Đột nhiên, phòng tắm vọng ra tiếng nước chảy.

    Kỷ Noãn Noãn căng thẳng!

    Cô chưa chết? Mà đã trùng sinh? Lại trở về ngày hôm đó?

    Lệ Bắc Hàn!

    Cô với Lệ Bắc Hàn chính là vào đêm hôm đó phát sinh quan hệ!

    Cô đột nhiên không nhịn được, cười rạng rỡ.

    Tốt quá rồi! Tốt quá rồi!

    Kiếp trước Kỷ Noãn Noãn biết được mình với Lệ Bắc Hàn ngủ với nhau một tối, hận không thể giết chết Lệ Bắc Hàn! Nhưng bây giờ, cô lại vui đến nỗi muốn bay lên!

    Nhớ kiếp trước, lúc cô phát hiện mình với Lệ Bắc Hàn có một đêm hoang đường, vừa tỉnh dậy liền vội vàng rời khỏi khách sạn, đúng lúc bị bọn chó săn ảnh chụp được, mất hết danh dự, bị dán nhãn là đứa lăng loàn!

    Tất cả những điều này đều là do một tay Tô Lâm sắp đặt, trong đó không thể không thể kể đến công lao của vị hôn phu của cô - Ninh Dật!

    Sau khi sự việc đó xảy ra, Ninh Dật không những vẫn tiếp nhận cô, mà làm ra bộ mặt giả dối chịu ủy khuất để cầu toàn, làm cô cảm kích không thôi, sau khi bọn họ kết hôn thì danh chính ngôn thuận cướp đi Kỷ Thị từ tay cô, từng chút từng chút nuốt chửng cả Kỷ gia của cô!

    Ninh Dật không hề đụng vào người cô, trong lòng cô đầy mặc cảm, là vì cô và Lệ Bắc Hàn từng ngủ với nhau, anh ta vẫn là để bụng! Cô cảm thấy có lỗi với anh ta, càng đối tốt với anh ta hơn gấp bội!

    Nhưng, Ninh Dật lừa đối cô cùng với Tô Lâm gắn bó keo sơn!

    Tô Lâm mang thai, Ninh Dật cũng nắm được cả Kỷ gia trong tay, vậy nên, bọn họ nghĩ cách thủ tiêu cô!

    Cô không muốn ngồi đợi bọn họ hành động, lên trước kế hoạch vụ nổ đó, khiến đôi gian phu dâm phụ đó bồi táng cùng với mình! Dùng cách thức bi thảm này kết thúc cuộc đời mình!

    Kỷ Noãn Noãn nhìn một lượt xung quanh, cuối cùng cũng tiếp nhận sự thật, cô trùng sinh rồi, vậy mà lại trùng sinh vào ngay đêm đính hôn đó!

    Nếu ông trời đã cho cô cơ hội sống lại lần nữa, cô tuyệt đối sẽ không giống kiếp trước, bị đôi gian phu dâm phụ đó che mờ mắt nữa!

    Kiếp này, thuộc về cô, ai cũng đừng hòng xâm hại!

    Kỷ Noãn Noãn nhìn về hướng phòng tắm, tiếng nước đột nhiên dừng lại, dọa cô hết hồn.

    Cô không không kìm được mà căng thẳng.

    Lệ Bắc Hàn ở trong đó sao?

    Kiếp trước, cô vì quá phẫn nộ và đau lòng, căn bản không để ý hoàn cảnh xung quanh đã chạy ra ngoài, vừa hay trúng quỷ kế của Tô Lâm!

    Từ đó về sau, cô thống hận Lệ Bắc Hàn!

    Mãi cho đến sau này, cô mới biết, mỗi lần cô gặp nguy hiểm, đều là anh giúp cô giải quyết.

    Ngay đến sự báo thù cuối cùng đó, cũng là cô lợi dụng anh mới có được.

    Giây phút trước khi chết, cô mới phát hiện, người cô vấn vương nhất, không nỡ rời xa nhất chính là anh!

    Nhưng, anh đối với cô thì sao? Lại là tình cảm như thế nào?

    Mặc kệ tình cảm của anh đối với cô thế nào, cô cũng không bao giờ để mất anh nữa!

    Kỷ Noãn Noãn lập tức xuống giường, chân vừa chạm đến sàn liền mềm nhũn, suýt nữa ngã đập mặt xuống đất.

    Cô nhớ kiếp trước lúc này không có yếu đuối đến như vậy mà? Tùy tiện tìm một cái áo sơ mi của Lệ Bắc Hàn mặc vào, đẩy cửa phòng tắm.

    Lệ Bắc Hàn vừa tắm xong, dưới eo quấn khăn, nước vẫn còn dính trên cơ bụng rắn chắc từ từ chảy xuống. Nhìn cảnh này, Kỷ Noãn Noãn ngơ rồi!

    Trên làn da màu lúa mạch, từng giọt nước không ngừng chảy xuống, ánh mắt của cô cũng theo đó mà không ngừng đi xuống..

    Trong phòng tắm, hơi nước mù mịt, ẩm ướt và ấm áp, cùng với mùi hóc môn nam tính từ người Lệ Bắc Hàn tản ra, dẫn đến phản ứng hóa học làm đầu cô nóng lên, hô hấp không thông!

    Gương mặt nhỏ của Kỷ Noãn Noãn bất giác đỏ lên.

    Lúc Lệ Bắc Hàn nhìn thấy Kỷ Noãn Noãn, trong mắt thoáng hiện vẻ kinh ngạc, không có bất kỳ phản ứng gì mà chờ đợi hành động của cô tiếp theo sau.

    Bị cảnh hoạt sắc sinh hương này kích động đến máu dồn lên não, Kỷ Noãn Noãn căn bản là ngơ rồi.

    "Nhìn đủ chưa?"

    Trên đầu đột nhiên truyền đến một thanh âm, Kỷ Noãn Noãn bừng tỉnh.

    Ngại ngùng!

    Vừa ngẩng đầu, đối diện với ánh mắt của Lệ Bắc Hàn, khiến cô khó xử chết mất! Toàn bộ khí phách lúc vừa đi vào phòng tắm đều giảm xuống, ánh mắt bối rối nhìn sang bên.

    Cô phải làm sao? Bám lấy anh? Bắt anh chịu trách nhiệm?

    Hay là câu dẫn anh? Không biết xấu hổ lại "làm" một lần nữa với anh?

    Kỷ Noãn Noãn bị suy nghĩ của mình dọa chết khiếp!

    Lệ Bắc Hàn nhìn phản ứng của cô, sự lạnh lùng trong đồng tử dần dần mất đi, đổi lại hiện lên vài phần thích thú trong đôi ngươi màu hổ phách. Cô ấy hình như không phải đến hỏi tội!

    Cả cái Yên Thành ai cũng biết, cô yêu sâu sắc Ninh Dật. Tối qua, là anh cướp đi lần đầu của cô!

    Kỷ Noãn Noãn cố ý lẩn tránh ánh mắt của Lệ Bắc Hàn.

    Đột nhiên phát hiện hình ảnh phản chiếu từ chiếc gương, nhanh chóng cởi áo sơ mi ra!

    Trời ạ!

    Trên cổ, trước ngực, còn.. đều là vết tích màu dâu tây!

    Rõ ràng kiếp trước, không phải như vậy!

    Chẳng trách lúc nãy cô xuống giường không nổi!

    Lệ Bắc Hàn nhìn phản ứng của cô, đôi mày kiếm dần dần nhíu chặt.

    Kỷ Noãn Noãn quay đầu, giơ một ngón tay trắng muốt chỉ Lệ Bắc Hàn, "Anh.."

    Ánh mắt của Lệ Bắc Hàn như vừa bị gió lạnh thổi qua kết một tầng sương vậy, như chờ đợi thời khắc cô nhắc về việc xảy ra tối qua.

    "Tối qua.."

    "Tối qua.." Kỷ Noãn Noãn đi về phía anh tiếp lời, nhẹ nắm chặt tay, "Tối qua, rốt cuộc anh giày vò em bao lâu!"

    Lệ Bắc Hàn ngẩn người.

    Phản ứng của cô không đúng.

    Không phải là nên hận không thể giết được anh hay sao?

    Kỷ Noãn Noãn liên tục tự cổ động mình! Không được sợ, không được sợ! Đột nhiên giơ tay lên ép anh về một góc tường!

    Chỉ là, tư thế này có chút kì quặc.

    Lệ Bắc Hàn chắc cao trên một mét chín.

    Kỷ Noãn Noãn chỉ có một mét sáu.

    Trong mắt Lệ Bắc Hàn, cô chính là một con nhóc tay ngắn chân ngắn!

    Mà ngay phút này, anh vậy mà lại bị con nhóc tay ngắn chân ngắn ép vào góc tường!

    Kỷ Noãn Noãn tự nghĩ, rất có khí thế. Nhưng trong mắt Lệ Bắc Hàn càng giống với việc làm nũng với anh muốn anh ôm.

    Màn sương lạnh trong mắt Lệ Bắc Hàn dần dần tan biến, hứng thú nhìn cô.

    Kỷ Noãn Noãn thấy khí thế của anh ôn hòa hơn, gan cũng trở nên to hơn, mỉm cười hồn nhiên hỏi: "Chú nhỏ, hôm qua là lễ đính hôn của em với Ninh Dật, tối qua làm sao chú lại ở cùng với em vậy?"

    Đôi mắt người đàn ông ánh lên vẻ lãnh ngạo.

    Đột nhiên! Cầm lấy tay nhỏ của cô, xoay người cô lại rồi ép vào tường!

    Kỷ Noãn Noãn bị anh giam trong lòng, đối diện với vóc dáng cao to cảm giác mười phần bị khí thế áp bức đó, cô như một chú cừu nhỏ đáng thương vậy.

    "Rời xa Ninh Dật!" Thanh âm của Lệ Bắc Hàn mạnh mẽ không cho phép phản kháng.

    "Được thôi!" Kỷ Noãn Noãn sảng khoái đáp lại, không chút do dự!

    Lệ Bắc Hàn kinh ngạc.

    Kỉ Noãn Noãn giơ một ngón tay, chọt chọt vào ngực của anh, thật cứng cáp nha!

    Gương mặt này của Lệ Bắc Hàn đã làm người người ganh tị rồi, thân hình lại đẹp như vậy, kiếp trước mỗi lần ở với anh tại sao lại tắt điện chứ! Thiệt thòi quá!

    Đồng tử Lệ Bắc Hàn trầm lại, cầm lấy bàn tay nhỏ đó: "Em có biết em đang làm gì không?"

    "Câu dẫn anh đó! Không không không, chọc anh!" Kỷ Noãn Noãn cười nói.

    Ánh mắt của Lệ Bắc Hàn nhìn cô lập tức trở nên cẩn trọng!

    Ánh mắt lạnh lẽo của anh làm Kỷ Noãn Noãn có chút sợ hãi, nhưng cô biết, Lệ Bắc Hàn sẽ không bao giờ tổn thương cô.

    Lệ Bắc Hàn nâng cằm cô lên, nhìn kỹ gương mặt nhỏ, phản ứng của cô không giống với dự tính của anh, dường như biến thành một người khác vậy.

    Kỷ Noãn Noãn đột nhiên có chút chột dạ, hành động của cô trước mặt Lệ Bắc Hàn quá bất thường, Lệ Bắc Hàn chắc không nghi ngờ gì chứ?

    Cô không quản nhiều như vậy được, nếu không nắm được cơ hội hôm nay, cô sẽ lại có một thời gian dài muốn có cơ hội gặp Lệ Bắc Hàn cũng không có nữa!

    "Em có một điều kiện nho nhỏ!" Cô yếu ớt nói.

    Điều kiện? Khóe môi Lệ Bắc Hàn khẽ dương lên, được ah, dám bàn điều kiện với anh!

    "Nói!"

    "Anh phải để em" ngủ "lại! Ngay bây giờ!" Cái gì lễ nghi với liêm sỉ, đi gặp quỷ hết đi.

    Lệ Bắc Hàn có trấn tĩnh bao nhiêu thì khi nghe yêu cầu này cũng ngẩn người vài giây.

    "Em muốn" ngủ "với tôi?" Khóe môi anh khẽ dương lên, không đợi cô trả lời đã ôm cô lên ngang với mình.

    Kỷ Noãn Noãn trên người anh, có chút ngần ngại giơ tay lên ôm qua cổ anh.

    "Em muốn" ngủ "như thế nào?" Anh đột nhiên hỏi.

    Thanh âm trên đỉnh đầu cứ chạy vòng vòng, não cô không hoạt động kịp.

    "Em!.. Hay là, anh cứ nợ đấy, em.." cô sợ sệt.

    "Lệ Bắc Hàn tôi trước giờ không muốn nợ người khác."

    Kỷ Noãn Noãn: Tình cảnh này có chút gì đó không đúng!

    Lệ Bắc Hàn đột nhiên ôm cô, đặt cô lên bệ rửa tay.

    "Ah!" Kỷ Noãn Noãn bị dọa giật mình, mặt đỏ lên. "Anh làm gì vậy?"

    "Em nói đó," ngủ "với tôi, ngay bây giờ."

    "Không, không phải như vậy.. Ưm!"

    Môi của cô bị anh chặn lại, hoàn toàn không có cơ hội kháng nghị!

    Nếu đã để cô ngủ thì có thể nào để cô lựa chọn dùng tư thế nào và "ngủ" ở đâu không vậy?

    Vài tiếng sau..

    Kỷ Noãn Noãn yếu ớt nằm trên giường, khóe mắt còn vương vài giọt pha lê.

    Lệ Bắc Hàn ngồi trên sofa, nhìn người phụ nữ trên giường. Thấy Kỷ Noãn Noãn đã tỉnh lại, liền dụi tắt điếu thuốc trên tay.

    "Tỉnh rồi?"

    "Lệ Bắc Hàn, anh cầm tinh súc sinh sao?"

    Lệ Bắc Hàn cười, "Vừa hay cùng cung với em"

    Kỷ Noãn Noãn: .

    Anh đứng dậy đi đến bên giường, cúi người xuống ôm cô lên.

    "Anh muốn làm gì?" Cô có chút sợ hãi.

    "Còn đau không?"

    Kỷ Noãn Noãn đỏ mặt, cặp mày chau lại, cắn răng cắn lợi nhìn Lệ Bắc Hàn. Dáng vẻ này, vừa đáng thương vừa đáng yêu!

    Lệ Bắc Hàn ôm cô vào phòng tắm, bồn tắm to to đã chuẩn bị đầy nước ấm.

    Thì ra, anh là chuẩn bị cho cô tắm. Kỷ Noãn Noãn thở phào một hơi nhưng rất nhanh lại cảm thấy không tự nhiên.

    Kiếp trước lúc cô biết được chân tướng, cùng lúc lập kế hoạch trong ba tháng đó, cô và Lệ Bắc Hàn có vài lần quan hệ, về mặt thân thể ấy! Nhưng mà cô đối với anh về mọi thứ đều xa lạ. Hôm nay, cùng anh, cô vẫn cảm thấy căng thẳng không ngừng.

    "Em có thể tự tắm."

    Lệ Bắc Hàn đặt cô vào nước ấm, cánh hoa vừa hay che hết phần đẹp đẽ khiến người khác mơ màng, Kỷ Noãn Noãn thở phào một hơi, dựa vào thành bồn tắm, không dám động đậy.

    Lệ Bắc Hàn không có rời đi, mà đứng một bên, từ trên nhìn Kỷ Noãn Noãn.

    "Tối qua, là tiệc đính hôn của em và Ninh Dật, nếu tôi không đoán nhầm thì em nghĩ người trong phòng này là Ninh Dật."

    Kỷ Noãn Noãn có chút ngơ ngác, khẩu khí này của anh là ý gì? Sao cô cứ cảm thấy anh dùng một khẩu khí hỏi tội để chất vấn cô?

    Rõ ràng người tối qua làm loạn không phải là anh sao!

    "Tối qua đúng là nghĩ như vậy, sáng nay sau khi tỉnh dậy thì không nghĩ như vậy nữa."

    Lệ Bắc Hàn ngẩn người một lúc, từ từ cúi người xuống, nâng cằm Kỷ Noãn Noãn lên. Ánh mắt cô hiện lên sự chân thành mà anh không thể hiểu được!

    Cô không cần phải nói dối.

    Nhưng mà, thay đổi quá nhanh, làm anh không tin tưởng, cô chỉ sau một đêm đã quên Ninh Dật một cách sạch sẽ! Lại ngã vào vòng tay của anh.

    Còn anh, cảm giác đối với cô, vừa phức tạp vừa mâu thuẫn..

    Kỹ Noãn Noãn nhìn Lệ Bắc Hàn, trước nay chưa hề như vậy, chưa hề nghiêm túc nhìn gương mặt này, anh tuấn như vậy! Đối diện với anh, trong lòng cô cảm thấy hoảng loạn, đôi mắt đen láy không nhìn ra được tâm tình trong đó làm cô cảm thấy không hiểu cũng cảm thấy nguy hiểm!

    Kỷ Noãn Noãn ở kiếp trước, ấn tượng đối với Lệ Bắc Hàn đều là từ tin đồn.

    Anh là con riêng của Ninh gia, là chú nhỏ của Ninh Dật, ai ai cũng nghĩ là anh quay về Yên Kinh là vì tranh giành sản nghiệp Ninh gia! Thủ đoạn của anh, làm cho không ít ông lớn trong thương trường từ trên mây rớt xuống địa ngục chỉ trong phút chốc!

    Lệ Bắc Hàn chỉ cái tên thôi đã làm người nghe đến mặt biến sắc!

    Con người anh vô cùng máu lạnh vô tình, xử lý việc cực kỳ cực đoan, cũng chưa từng có người nào dám thách thức uy quyền của anh.

    Trong ba tháng cuối đời của mình, cô mới biết, thân phận của anh cực kỳ phức tạp và thần bí hùng mạnh, anh trước nay chưa từng để mắt đến Ninh gia.

    Kiếp trước, cô không có cơ hội cùng anh sống vui vẻ. Kiếp này, cô muốn ở bên cạnh anh. Bất kể anh là ai, với cô anh chỉ là Lệ Bắc Hàn.

    "Cho dù em vì nguyên nhân gì mà ngã vào vòng tay của tôi, em đều phải nhớ rõ một câu, từ ngày hôm nay em là người phụ nữ của tôi, với người đàn ông khác sẽ không còn có bất kì quan hệ gì cả! Sau này, ngoan ngoãn nghe lời, nếu không.."

    "Nếu không, anh sẽ đánh em sao?" Kỷ Noãn Noãn ngay lập tức tiếp lời, đôi mắt đẹp đẽ lấp lánh như ánh sao tỏa sáng rực rỡ.

    Khiến cho Lệ Bắc Hàn nghĩ đến vẻ đẹp của cô khi ở trên thân mình. Cũng dùng đôi mắt ướt át này nhìn anh! Khiến anh rơi vào trạng thái mất kiểm soát đến điên cuồng!

    Đôi mắt này, làm một chút nhiệt chưa tiêu hết trong cơ thể anh bỗng chốc tầng tầng tăng lên!

    Đáng chết!

    Anh nâng cằm cô lên, cẩn thận nhìn tỉ mỉ gương mặt nhỏ yêu kiều động lòng của cô, đột nhiên, cười.

    "Có anh, em sẽ không cần người khác nữa, em chỉ muốn anh!" Kỷ Noãn Noãn nhìn anh, từng chữ từng chữ nói với anh.

    Tay nâng cằm cô của Lệ Bắc Hàn đột nhiên buông ra, trực tiếp ôm cô từ dưới nước lên!

    "Ah, Lệ Bắc Hàn, anh làm gì vậy?"

    Anh trực tiếp dùng môi chặn môi cô, "Vừa hay, tôi lúc này cũng muốn em!"
     
    Chỉnh sửa cuối: 11 Tháng ba 2020
  4. Starlight Ars in my heart

    Bài viết:
    36
    Chương 2: Một ngày một đêm không biết xấu hổ.

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Bình minh, hoàng hôn.

    Đám người săn ảnh đợi ngoài khách sạn sắp không đợi được nữa rồi.

    Bọn họ đợi nguyên một ngày trời rồi nha!

    Tiết tấu gì vậy?

    Đại tiểu thư Kỷ gia, rốt cuộc có ở trong khách sạn này không vậy? Đừng nói để họ đợi cả ngày không công nhé?

    * * *..

    Ninh Dật nhìn thấy tình hình bên ngoài khách sạn, tay nắm vô lăng siết chặt, trên gương mặt anh tuấn không biết là tư vị gì.

    Tối qua, anh ta chính mắt nhìn thấy Lệ Bắc Hàn đi vào phòng đó, cũng chưa từng rời khỏi!

    Tô Lâm ngẩng đầu nhìn Ninh Dật, khẽ cau mày.

    Đúng là cô đã hại được Kỷ Noãn Noãn, sau này giữa Ninh Dật và Kỷ Noãn Noãn sẽ không còn bất kỳ chút khả năng nào nữa, nhưng trong lòng cô vẫn có một chút bất an. Sâu trong mắt Ninh Dật, cô vẫn nhìn được một tia phẫn nộ ẩn nhẫn.

    Kỷ Noãn Noãn với Ninh Dật là thanh mai trúc mã, hai người cùng nhau lớn lên, từ nhỏ trong mắt người khác đã là một đôi kim đồng ngọc nữ.

    Ninh Dật không thể không có một chút tình cảm nào với Kỷ Noãn Noãn được.

    Chỉ là, một chút tình cảm nam nữ này so với quá nhiều yếu tố lợi ích, hiển nhiên là không thắng nổi!

    "Ninh Dật." Tô Lâm dịu dàng gọi.

    Tiếng gọi dịu dàng làm Ninh Dật bình tĩnh lại một chút. Anh thích kiểu người con gái dịu dàng, thấu hiểu lòng người, nhu mì thân mật. Giống như Tô Lâm vậy, biết lúc nào anh cần gì.

    Anh biết Noãn Noãn cũng yêu anh, nhưng, kiểu tình yêu đó không phải là điều anh cần. Anh lại càng không cần một người phụ nữ có quyền lực ngang anh làm vợ của mình. Vì bảo toàn lợi ích của mình, anh chỉ có thể làm như vậy.

    Kỷ gia với Ninh gia chỉ có thể bắt tay nhau mới có thể trở nên bất khả chiến bại!

    Đột nhiên bên ngoài khách sạn trở nên ồn ào, đám kí giả cũng nhanh chóng chạy đến.

    Ninh Dật xem tình hình xảy ra bên ngoài cửa xe, ánh mắt tập trung vào hai thân ảnh vừa từ khách sạn bước ra. Nhìn thấy Kỷ Noãn Noãn ôm cánh tay của Lệ Bắc Hàn, đồng tử co rút dữ dội!

    Kỷ Noãn Noãn từ từ đi, cả đoạn đường cô ôm chặt cánh tay của Lệ Bắc Hàn cứ như sợ rằng một khi thả anh ra thì anh sẽ biến mất giữa không khí vậy.

    Đèn đường vừa lên, ráng chiều rực rỡ.

    Cô gái yêu kiều kéo lấy người đàn ông cao lớn, cảnh này, nhìn thế nào cũng rất dưỡng mắt nha.

    Đây nào có phải là vụng trộm gì? Rõ ràng là đang phát thức ăn ngọt ngào cho chó mà! Hai người chỉ việc đứng cùng nhau thôi, nhìn thế nào cũng thuận mắt! Ngay đến những ký giả đã chuẩn bị sẵn những câu hỏi sắc bén cũng ngẩn người cả, không tài nào mở miệng lên tiếng.

    Kỷ Noãn Noãn vẫy tay về phía mọi người, tươi cười như hoa.

    Nhìn thấy nhiều ký giả như vậy mà vẫn không trốn tránh, lại còn niềm nở chào hỏi. Nghênh ngang như vậy đâu có giống vụng trộm gì chứ?

    "Tiểu thư Kỷ, cô không phải cùng Ninh Dật Ninh đại thiếu gia đính hôn rồi sao? Người đàn ông này là ai?"

    "Hai người còn cùng ra khỏi khách sạn, rốt cuộc có quan hệ gì vậy?"

    Những người đứng bên cạnh bắt đầu xầm xì, đối với Lệ Bắc Hàn có một số người có ấn tượng.

    Hình như là con riêng của Ninh gia thì phải? Ninh Dật gọi anh ta là chú nhỏ!

    Còn một số người, hoàn toàn không biết gì cả.

    "Tôi muốn hủy hôn với Ninh Dật, đây mới là người đàn ông của tôi! Oh! Các người đoán không sai, anh ấy chính là chú nhỏ của Ninh Dật, sau này, Ninh Dật phải gọi tôi một tiếng thím rồi!" Nói xong Kỷ Noãn Noãn ngẩng đầu nhìn Lệ Bắc Hàn mỉm cười. Lần này, anh chạy không thoát rồi!

    Ánh mắt trong sáng tinh anh làm Lệ Bắc Hàn mê đắm.

    Đám ký giả cảm thấy dường như đầu mình vừa bị dội một quả bom nguyên tử!

    Nhanh chóng chụp lấy chụp để, tranh thủ để có thêm vài tấm hình!

    Lệ Bắc Hàn đứng bên cạnh Kỷ Noãn Noãn, cúi đầu nhìn cô. Ánh đèn lóng lánh rơi vào mắt anh, làm dậy lên một gợn sóng lòng.

    Cách xa đó, Ninh Dật luôn âm thầm quan sát nghe đến đây, giận đến nổi gân xanh!

    Anh đợi Kỷ Noãn Noãn! Đợi nguyên một ngày! Đợi cô chạy đến xin lỗi anh, đợi cô đến níu kéo quan hệ giữa hai người bọn họ!

    Kết quả, đợi được lại là tin giật gân như thế này!

    Kỷ Noãn Noãn vậy mà lại ở cùng Lệ Bắc Hàn trong khách sạn, một ngày một đêm không biết xấu hổ!

    Tô Lâm cũng ngẩn ngơ rồi!

    Với tình yêu của Kỷ Noãn Noãn đối với Ninh Dật không phải là sẽ vội vàng chạy đến xin lỗi Ninh Dật ngay sao?

    Kỷ Noãn Noãn sợ mất Ninh Dật, nhất định sẽ hai tay dâng Kỷ gia cho Ninh Dật! Mà chuyện này cũng sẽ tạo một đả kích đối với người luôn đinh chằm chằm vào Ninh gia là Lệ Bắc Hàn!

    Đây là kế sách một tiễn trúng hai đích.

    Nhưng bây giờ lại sơ hở như vậy!

    Rốt cuộc là đã sai sót chỗ nào?

    Trong lòng Tô Lâm có chút hoảng loạn.

    Kỷ Noãn Noãn vậy mà lại cùng Lệ Bắc Hàn ở bên nhau, lại còn muốn hủy hôn với Ninh Dật!

    Tô Lâm nhìn sắc mặt của Ninh Dật, nhẹ nhàng nắm lấy tay Ninh Dật, lo lắng nói: "Kỷ Noãn Noãn không phải nhìn trúng Lệ Bắc Hàn rồi chứ?"

    Ánh mắt của Ninh Dật bỗng trở nên lạnh lẽo.

    Tô Lâm lập tức im miệng, không dám nói thêm nửa lời.

    Kỷ Noãn Noãn mặc kệ cho phóng viên chụp hình, lâu lâu lại ngước lên nhìn Lệ Bắc Hàn.

    Cô biết, tính nhẫn nại của anh rất thấp, có thể cùng cô đứng ở đây đã là cực hạn rồi! Thật sợ anh không chịu nổi, phất tay đi mất. Nếu mà như vậy, để mình cô đối diện với tình huống khó xử này làm sao được?

    Đối với việc điên cuồng chụp ảnh của phòng viên, sắc mặt của Lệ Bắc Hàn từ đầu đến cuối vẫn rất trầm mặc, nhưng không hề có ý định muốn rời đi.

    Có anh bên cạnh, Kỷ Noãn Noãn rất an tâm.

    Kiếp trước, cô một mình đối diện với những điều này, thất vọng hoảng loạn. Nhưng giờ phút này, có anh ở bên cạnh, cô chẳng sợ việc gì cả!

    "Tiểu thư Kỷ, cô và Ninh Dật không phải là thanh mai trúc mã sao? Tối qua còn là lễ đính hôn của hai người, sao bây giờ cô lại ở cùng Lệ tiên sinh vậy?"

    "Ai chưa từng mờ mắt một lần chứ?" Kỷ Noãn Noãn hỏi ngược lại, lại càng ôm chặt cánh tay của Lệ Bắc Hàn, "Hơn nữa, tôi với Lệ tiên sinh ở cùng nhau là đôi bên tình nguyện!"

    Đôi bên tình nguyện? Lệ Bắc Hàn không thể không thừa nhận, anh bị bốn chữ này lấy lòng rồi.

    "Vậy cô với vị Lệ tiên sinh này bắt đầu từ tối qua mới quyết định bên nhau sao?"

    "Đúng vậy. Có vài người, chỉ bằng một ánh mắt là có thể xác nhận, anh ấy chính là người tôi muốn gả!" Kỷ Noãn Noãn trả lời như đinh đóng cột.

    "Tiểu thư Kỷ, cô không cảm thấy, cô như vậy gọi là phản bội sao?"

    "Phản bội?" Kỷ Noãn Noãn cười cười, "Mọi người sao không đi điều tra một chút quan hệ giữa Ninh Dật với Tô Lâm? Làm rõ là ai đã phản bội ai, sau đó hãy đến hỏi tôi câu hỏi này nhé."

    Ninh Dật và Tô Lâm?

    Ôi trời!

    Tin tức này đúng là nằm ngoài dự liệu!

    Chẳng lẽ Ninh Dật phản bội Kỷ Noãn Noãn trước? Vậy nên Kỷ Noãn Noãn mới quyết định đến với Lệ Bắc Hàn?

    Lệ Bắc Hàn nhìn Kỷ Noãn Noãn, sau đó lại nghe cô nói Ninh Dật với người phụ nữ khác có tư tình, sâu đáy mắt anh le lói một tia suy nghĩ.

    Lẽ nào, đây chính là nguyên nhân cô lên giường với anh tối qua?

    Báo thù Ninh Dật?

    Kỷ Noãn Noãn cảm thấy khí sắc của người bên cạnh không đúng, ngẩng đầu lên đối mắt với anh!

    Lệ Bắc Hàn kéo Kỷ Noãn Noãn đi về phía trước, bên đường sớm đã có một chiếc xe đậu đó rồi.

    Kỷ Noãn Noãn bị anh nhét lên xe, xe cứ vậy lao vút đi.

    Ánh sáng trong xe mập mờ, thân ảnh của Lệ Bắc Hàn chìm trong bóng tối, không nhìn rõ đang nghĩ gì.

    Tính cách của Lệ Bắc Hàn, trước giờ khó hiểu, tâm tình khó đoán. Vì vậy Kỷ Noãn Noãn không hiểu vì sao anh giận, vậy nên chẳng biết làm gì.

    "Dừng xe." Lệ Bắc Hàn đột nhiên nói.

    Xe nhanh chóng dừng lại.

    "Xuống xe!"

    Kỷ Noãn Noãn ngẩn người, chỉ vào chính mình, "Em?"

    * * *Ngoại truyện..

    Noãn Noãn: Rõ ràng lúc trên giường không phải vậy! Ra khỏi giường mặc áo quần rồi lại trở mặt~

    Bắc Bắc: Hình như anh thiệt hại nhiều hơn! Là em tự mình chọc đến anh.

    Noãn Noãn: Lần đầu là ai động tay động chân trước vậy!

    Bắc Bắc: Anh!

    Noãn Noãn: Hừ!

    Bắc Bắc ngược vợ chỉ sướng một lúc, theo đuổi vợ khó nha~Tiểu yêu tinh của cậu giận rồi! Loại rất khó dỗ ấy!
     
    Chỉnh sửa cuối: 30 Tháng bảy 2019
  5. Starlight Ars in my heart

    Bài viết:
    36
    Chương 3: Tức giận! Loại không dỗ được ấy!

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Ánh mắt của Lệ Bắc Hàn lạnh lẽo thâm trầm, nhìn đến nỗi da đầu cô tê liệt!

    "Lệ Bắc Hàn, anh muốn bỏ em ở đây?" Kỷ Noãn Noãn không tin hỏi lại một lần nữa.

    "Hay là anh đưa em quay lại khách sạn?"

    Kỷ Noãn Noãn: .

    Được! Cô xuống xe! Lập tức xuống xe!

    Xuống xe xong, Kỷ Noãn Noãn dùng hết sức đóng cửa xe lại!

    Dưới đèn đường, thân ảnh cô hiện rõ bất lực và đáng thương.

    Lệ Bắc Hàn! Anh quá đáng ghét rồi!

    Đột nhiên, chiếc xe vừa đi được vài chục mét lại dừng lại, sau đó đi lùi về bên cạnh Kỷ Noãn Noãn.

    Kỷ Noãn Noãn đang đau lòng, nhìn thấy xe của Lệ Bắc Hàn đi lùi về phía mình, lập tức hiện lên một tia cười chờ đợi.

    Cô nhìn anh vài giây, sau đó cao ngạo hất cằm lên.

    Bị anh đuổi xuống xe, cô giận rồi! Cần phải được dỗ dành ấy!

    Nếu không cô tuyệt đối không chủ động leo lên xe đâu!

    Lệ Bắc Hàn từ trên xe vứt ra một vật, cô vô thức đưa tay ra đỡ, cửa xe đột nhiên kéo lên, xe cũng chẳng dừng một giây, vô tình rời đi!

    Kỷ Noãn Noãn nhìn túi xách trong lòng, trợn – mắt – há – mồm!

    Anh chỉ là đến trả túi xách cho cô, không có ý bảo cô lên xe! Hiểu được sự thật này, tâm tình của Kỷ Noãn Noãn tưởng chừng như nổ tung tại chỗ!

    "Lệ Bắc Hàn thối! Lệ Bắc Hàn đáng chết! Khốn nạn!" Cô tưởng chừng như giận muốn chết.

    Đệch, mặc áo quần vào là trở mặt sao?

    So với cô tưởng thì Lệ Bắc Hàn khó xử lý hơn nhiều! Sống hai kiếp người, vậy mà cô lại không rõ tính khí của anh! Không biết dùng biện pháp gì, kiếp này cô nhất định phải nắm được Lệ Bắc Hàn trong tay!

    Kỷ Noãn Noãn ổn định tâm lý, bắt một chiếc taxi đi.

    Ở bên đường cách đó khá xa, một chiếc xe ô tô màu đen đang dừng.

    "Lệ tiên sinh, Kỷ tiểu thư đã bắt taxi đi rồi."

    "Ukm." Lệ Bắc Hàn trả lời nhàn nhạt.

    Tâm tình anh có chút tệ. Trong đầu toàn là hình ảnh Kỷ Noãn Noãn lúc ở trên giường với anh.

    Thật là vì báo thù Ninh Dật nên mới lên giường của anh sao?

    Loại báo thù này, một lần là đủ rồi!

    Vì sao lại nhiệt tình nóng bỏng, to gan lại hoang dã, cùng anh hết lần này đến lần khác?

    Không lẽ, báo thù một lần không đủ? Còn cần phải "làm" vài lần nữa mới hả dạ?

    Anh trở thành công cụ phát tiết của cô?

    Vì sao cách suy nghĩ này làm ngọn lửa trong tim của Lệ Bắc Hàn càng cháy càng to! Thật chỉ hận muốn bóp chết Kỷ Noãn Noãn, nhưng lúc này nghĩ đến cô, anh lại có những phản ứng không kiểm soát được!

    Trong chốc lát, tâm tình càng trở nên tệ hại hơn.

    Những năm trở lại đây, người và việc có thể ảnh hưởng đến tâm tình của anh căn bản không tồn tại.

    Mà Kỷ Noãn Noãn.. cũng tuyệt đối không thể ảnh hưởng đến anh!

    * * *..

    Kỷ Noãn Noãn không về nhà, mà trực tiếp tới bệnh viện.

    Ông nội vì bệnh tim, vẫn còn đang nằm viện, không thể tham gia lễ đính hôn của cô được. Nghĩ đến đây, tim cô như bị kim châm vậy.

    Kiếp trước, vì cô phát sinh quan hệ với Lệ Bắc Hàn ngay đêm đính hôn, bị báo giới chụp được, trong chốc lát hàng loạt bài báo ập tới, cô dường như sắp trụ không nổi! Ông nội vẫn còn đang bệnh, hàng ngày đều lo lắng cho cô, cô nghĩ, nhất định là vì chuyện này mới làm ông mất sớm như vậy!

    Vì cô một lòng muốn níu giữ tình cảm của Ninh Dật, ngày ngày bám lấy anh ta, không chăm sóc chu đáo cho ông nội.

    Lúc nghe tin ông nội mất, cô mới ý thức được, bầu trời của cô đã thật sự sụp đổ rồi!

    Hiện tại, cách thời gian ông mất vẫn còn hơn nửa năm, cô nhất định phải chăm sóc tốt cho ông! Có cô cẩn thận chăm sóc lo lắng nói không chừng ông nội có thể vượt qua cửa này!

    Cô nhớ, kiếp trước, bác sĩ đã nói với cô, ông nội hoàn toàn có thể hồi phục!

    Đến bệnh viện đã là 10 giờ hơn, bình thường giờ này ông nội đã ngủ rồi. Kỷ Noãn Noãn rón rén đẩy cửa phòng bệnh, nhẹ tay nhẹ chân đến bên giường bệnh, nhẹ nhàng kéo một góc chăn lên.

    Đột nhiên, người trên giường bệnh trở mình, trong bóng tối, đôi mắt long lanh có hồn.

    "Noãn Noãn? Trễ vậy rồi, sao con đến đây?"

    Nghe giọng của ông nội, tâm tình được chỉnh đốn tốt của Kỷ Noãn Noãn suốt quãng đường đến đây khống chế không được mà bùng nổ! Nhào vào lòng ông nội, ôm chặt lấy ông.

    "Ông nội! Ông nội! Ông nội.."

    Ông nội Kỷ nâng tay lên, nhẹ nhàng xoa đầu cô, "Đã đính hôn rồi, sao lại như con nít thế này."

    Đầu mũi Kỷ Noãn Noãn chua xót, không kiềm được nước mắt tuôn trào.

    "Con nhớ ông nội, rất nhớ rất nhớ."

    "Đứa bé ngốc, mới hai ngày không gặp."

    "Mới hai ngày thôi sao ạ? Sao con lại thấy dài như hai thế kỷ ấy?" Kỷ Noãn Noãn vẫn nằm lì trong lòng ông không muốn rời ra.

    Sau khi ba mẹ qua đời, chỉ có cô với ông nội nương tựa vào nhau mà sống. Ông nội tuy rất yêu thương cô nhưng cũng không quá cưng chiều cô, nuôi dưỡng cô rất tốt. Nếu không phải do cô toàn tâm toàn ý đặt cả trên người Ninh Dật thì chắc chắn hai ông cháu đã có một cuột sống hạnh phúc hơn.

    Là Ninh Dật đã hại cô! Hại cả Kỷ gia!

    Tuy rằng kiếp trước cô đã báo được thù, nhưng kiếp này cô tuyệt đối sẽ không tha cho anh ta!

    Ông nội Kỷ dứt khoát bật đèn lên, cháu gái đến rồi, ông càng không buồn ngủ nữa.

    Kỷ Noãn Noãn nhìn kỹ ông nội Kỷ, ông nội vẫn mặc áo bệnh nhân, sau cuộc phẩu thuật, ông ốm đi rất nhiều, khí sắc cũng trắng bệch yếu ớt, điều không thay đổi đó là đôi mắt trong suốt có thần, vẫn rất hiền hậu, vẫn là dáng vẻ trong ký ức của cô.

    "Sao trễ như vậy rồi mà một mình sang đây con? Ninh Dật đâu? Nó ở đâu? Trễ vậy rồi mà nó yên tâm để con chạy ra ngoài một mình vậy sao!"

    "Ông nội, con muốn nói với ông một chuyện, ông nghe rồi nhất định không được tức giận nhé." Cô lại không thể khống chế được, nước mắt trào ra từ hốc mắt.

    "Sao lại còn khóc? Có chuyện gì?" Ông nội Kỷ vội vàng hỏi, vừa giơ tay lau nước mắt cho cháu gái bảo bối.

    "Ông nội, cháu với Ninh Dật hủy hôn rồi."

    "Hủy rồi? Vì sao?" Ông nội Kỷ thật sự rất bất ngờ.

    "Người cháu yêu không phải là anh ta, hơn nữa anh ta phản bội cháu ở cùng với Tô Lâm, loại đàn ông này cháu không cần." Kỷ Noãn Noãn không nói quá nhiều, cô sợ nói hết trong một chốc lát ông nội tiêu hóa không kịp thông tin.

    Hơn nữa có vài chuyện, ví dụ như chuyện cô trùng sinh, cô sẽ che giấu với ông nội, không để ông biết. Dù gì trùng sinh trở lại, tự cô cũng có thể xử lý đôi gian phu dâm phụ đó rồi!

    "Cậu Ninh Dật này! Sao có thể làm ra cái loại chuyện đó được! Nếu đã vậy chúng ta không cần nữa! Đừng khóc nữa, đàn ông không phó thác được thì nhanh chóng vạch rõ ranh giới!" Ông nội Kỷ lập tức đồng ý, đau lòng lau nước mắt cho cháu gái bảo bối.

    Vốn dĩ, ông cũng không phải là rất thích Ninh Dật. Nhưng, cháu gái của mình lại rất thích, từ sáng đến tối cứ mở miệng ra là Ninh Dật thế này, Ninh Dật thế kia, không phải là Ninh Dật thì không lấy chồng. Ông cũng hết cách.

    "Con nói người con yêu không phải Ninh Dật? Vậy là ai?"

    Kỷ Noãn Noãn phát hiện, ông nội tuy tuổi tác đã cao nhưng không dễ lừa gạt chút nào nha.

    Ký giả đã chụp được cả rồi, cô không nói thì ông nội cũng sẽ biết, vậy chi bằng cô chủ động nói.

    "Người cháu yêu là Lệ Bắc Hàn, tối qua phát sinh vài việc ngoài ý muốn, là Lệ Bắc Hàn cứu con, anh ấy là chú nhỏ của Ninh Dật."

    "Cái gì?" Ông nội Kỷ chút nữa không hít thở được.

    Sao lại có quan hệ với người của Ninh gia nữa vậy? Lại còn là chú nhỏ của Ninh Dật?

    "Ông nội, ông xem."
     
  6. Starlight Ars in my heart

    Bài viết:
    36
    Chương 4: Chính thức tuyên chiến.

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Kỷ Noãn Noãn lập tức lấy điện thoại, tùy ý lướt một chút là đã thấy ảnh của cô và Lệ Bắc Hàn ở khách sạn.

    Tốc độ của đám ký giả này đúng là nhanh thật!

    Ông nội Kỷ nhận điện thoại nhìn một lượt, bình phẩm: "Nhìn thuận mắt hơn Ninh Dật được chút!"

    "Ông nội, ông yên tâm đi, anh ấy là người có thể phó thác cả đời, con kiếp này sẽ không để vụt mất anh ấy."

    Ông nội Kỷ nhìn thấy đôi mắt sinh động rạng rỡ của Kỷ Noãn Noãn, cưng chiều gật đầu. Đôi mắt xinh đẹp này, so với lúc trước nhắc đến Ninh Dật còn sáng lạn hơn! Bất kể Lệ Bắc Hàn này là chuyện gì, thì ông cũng không nhẫn tâm phản đối nữa.

    Ninh Dật với Tô Lâm có quan hệ bất chính, hai người này, còn có lương tâm không! Lại lừa dối cháu gái bảo bối của ông trắng trợn như vậy!

    Ông nội Kỷ lại nhìn tấm hình một lần nữa, "Mắt nhìn của cháu gái ông là tốt nhất!"

    Kỷ Noãn Noãn lại nhào sang, tay vòng lên ôm chặt cổ ông, vô cùng thân thiết làm nũng, "Vẫn là ông nội lợi hại nhất, có thể nuôi dưỡng ra một cô cháu gái ưu tú như vậy!"

    "Đúng là càng ngày càng tự luyến! Được rồi, để ông bảo tiểu Đông đưa con về, trễ lắm rồi."

    "Không muốn! Con muốn ở bệnh viện với ông nội, con không đi đâu cả!"

    "Nói bừa! Bệnh viện đâu phải chỗ con có thể ở, ông có tiểu Đông với thím Ngô ở đây chăm sóc là được rồi."

    "Bọn họ sao có thể so với cháu gái bảo bối của ông được chứ! Con không về, ông còn bắt con về, con khóc cho ông xem!"

    Ông nội Kỷ thật sự không còn cách nào, chỉ phòng khách nhỏ phía ngoài, "Con ngủ tạm sofa một bữa đi!"

    "Dạ!" Kỷ Noãn Noãn lập tức đồng ý.

    Phòng bệnh của ông nội Kỷ rất tốt, là một căn phòng, bên trong là phòng bệnh, bên ngoài có một phòng khách nhỏ.

    Kỷ Noãn Noãn ra đến phòng khách, ngồi trên sofa, vẫn chưa có ý buồn ngủ.

    Kiếp trước, ông nội cũng ở bệnh viện rất lâu, số lần cô đến thăm cũng chỉ đếm trên đầu ngón tay. Đều để cho tiểu Đông với thím Ngô chăm sóc. Lúc ông nội qua đời, cô mới hối hận vô cùng. Nay ông trời cho cô một cơ hội nữa, để cô có thể bù đắp hối tiếc trong lòng, cô nhất định sẽ chăm sóc ông nội thật chu đáo!

    Kiếp trước, cô thật sự là mắt mù tim cũng đui rồi mới không nhìn ra được quỷ kế của Ninh Dật với Tô Lâm!

    Hôm nay trước mặt truyền thông, cô bóc trần mối quan hệ giữa Ninh Dật với Tô Lâm cũng coi như là chính thức tuyên chiến với bọn họ!

    Đôi cẩu nam nữ, đợi mà xem!

    * * *..

    Đêm khuya rồi, Ninh Dật vẫn chưa ngủ được! Điện thoại của anh cả buổi tối chưa từng ngừng reo!

    Tất cả đều từ giới truyền thông gọi tới, truy hỏi mối quan hệ giữa anh và Tô Lâm!

    Kỷ Noãn Noãn làm sao mà biết quan hệ giữa anh với Tô Lâm? Từ trước đến nay, cô chưa từng hoài nghi!

    Tô Lâm giờ này cũng sắp điên rồi! Vốn là xem trò cười của Kỷ Noãn Noãn, làm cho Kỷ Noãn Noãn bị gắn mác lăng loàn, kết quả chính mình lại trở thành trò cười! Số điện thoại của cô cũng không biết làm sao lại bị rò rỉ ra bên ngoài, điện thoại gọi đến không ngừng! Không chịu nổi, cô dứt khoát trực tiếp tắt nguồn điện thoại.

    Căn phòng khách sạn này là do cô cố tình đặt, còn dụng tâm chuẩn bị vài thứ mua vui đàn ông. Bây giờ chỉ có mình cô trong căn phòng trống rỗng, tâm trạng vô cùng dằn vặt.

    Lấy điện thoại của khách sạn gọi cho Ninh Dật, vài lần rồi vẫn trong trạng thái tắt máy.

    Lúc này, bên phía Ninh Dật nhất định so với tình hình của cô thì càng nghiêm trọng hơn.

    Trong lòng cô, càng ngày càng bất an.

    Cô với Ninh Dật ở bên nhau đã hơn nửa năm rồi, hiểu rất rõ tính cách của Ninh Dật.

    Đối với anh, lợi ích mãi mãi đặt lên hàng đầu. Lần này, Ninh Dật sẽ chọn lựa như thế nào?

    Cô không thể để Ninh Dật rời bỏ mình! Cô không có xuất thân tốt như Kỷ Noãn Noãn! Không có Ninh Dật, cô chẳng là cái thá gì cả! Cô còn muốn làm bà chủ nhỏ của Ninh gia, chỉ cần trở thành bà chủ nhỏ của Ninh gia thôi, từ nay về sau, chẳng còn ai dám xem thường cô nữa!

    Cô phải nghĩ cách, xoay chuyển tình huống bây giờ.

    Sáng sớm ngày mai, cô sẽ đi tìm Kỷ Noãn Noãn!

    * * *..

    Ninh Dật đứng ngồi không yên, không hề có ý buồn ngủ! Nửa đêm ba giờ, anh không nhịn được mà mở điện thoại lên, hàng trăm cuộc gọi nhỡ, anh kiểm tra từng số một nhưng chẳng hề tìm thấy số điện thoại của Kỷ Noãn Noãn!

    Không biết vì sao, trong tim anh bùng lên một cơn giận dữ mạnh mẽ! Mà trong sự giận dữ đó có xen một tia bất an âm ỷ.

    Anh không biết sự bất an này là vì cái gì!

    Giống như là con kiến dưới đế giày vậy, dường như có thể chích ngã anh!

    Lệ Bắc Hàn! Chú ta quả thật là một tên khốn!

    Lại có thể giậu đổ bìm leo!

    Kỷ Noãn Noãn là bị bỏ thuốc, thần trí không minh mẫn, hơn nữa nghĩ người trong căn phòng đó là anh!

    Lệ Bắc Hàn lại tỉnh táo!

    Đây là phạm tội!

    Anh muốn bắt Lệ Bắc Hàn phải ngồi tù!

    Trong tim của Ninh Dật như có một con mãnh thú đang gầm gừ! Anh đứng dậy đi đến trước tủ rượu lấy ra một bình rượu, hung hăn ngửa cổ uống! Đã hết nửa bình rượu vào bụng mà lửa giận trong lòng anh vẫn chưa nguôi chút nào!

    * * *..

    So với Ninh Dật và Tô Lâm một đêm mất ngủ, Kỷ Noãn Noãn lại ngủ rất ngon!

    Sáng sớm thức dậy, giống một chú chim nhỏ vui vẻ vậy, chạy vào phòng của ông nội.

    "Ông nội, chào buổi sáng."

    "Chào buổi sáng."

    Kỷ Noãn Noãn mở cửa sổ, rồi lại đem bình hoa đi vào phòng vệ sinh thay nước, sau đó lại đặt lên bàn.

    Tài xế tiểu Đông với thím Ngô vừa tới phòng bệnh thấy bóng dáng của Kỷ Noãn Noãn liền bị dọa một hồi.

    "Tiểu.. tiểu thư, sao cô lại ở đây?"

    "Con đương nhiên là đến ở cùng ông nội rồi, thím Ngô, có đem cơm sáng cho con không? Con ăn sáng xong còn phải đến công ty đó!"

    "Có, đồ ăn nhiều như vậy lão gia ăn không hết, tiểu thư có thể cùng lão gia ăn."

    "Dạ!" Kỷ Noãn Noãn gật đầu, rồi lại tiếp tục dặn dò: "Thím Ngô, chút nữa thím về lấy một ít áo quần với đồ dùng cá nhân, buổi tối đem thêm nhiều đồ ăn một chút, con với ông nội cùng ăn."

    "Tiểu thư, cô là muốn ở bệnh viện luôn sao?" Thím Ngô kinh ngạc.

    "Nói bừa! Con sao có thể ở bệnh viện?" Ông nội Kỷ thả đũa xuống, nghiêm túc nói.

    "Con muốn chăm sóc ông nội đó, cho dù ông nội không cần con chăm sóc, con cũng phải ở cùng với ông nội, ông nội thương con nhất, ngày ngày đều gặp con, nói không chừng bệnh tình nhanh chóng khỏi đó! Nếu ông nội thương con thì phải phối hợp trị liệu thật tốt với bác sĩ, nhanh chóng khỏe mạnh rồi ông cháu mình cùng về nhà!"

    "Nha đầu thối này!" Ông nội Kỷ bị nói sắc mặt có chút hồng, "Ông trước nay vẫn luôn phối hợp với bác sĩ đó được không?"

    Kỷ Noãn Noãn cười, cũng không lật tẩy ông.

    "Con cười cái gì? Ông nói đều là sự thật, không tin thì hỏi thím Ngô đi!"

    Thím Ngô lập tức xoay người, thu dọn đồ đạc.

    Kỷ Noãn Noãn không nhin được cười, hai vai run cả lên.

    Đột nhiên, ngoài cửa xuất hiện một dáng người, ý cười của Kỷ Noãn Noãn bị đóng băng, trong chốc lát lại tiêu biến đi mất.

    Tô Lâm bước vào trong, mang theo vài phần áy náy nhìn Kỷ Noãn Noãn.

    Kỷ Noãn Noãn còn nghĩ Tô Lâm còn có thể chịu đựng thêm một chút, không ngờ, nhanh như vậy đã đến tìm cô rồi.

    Cũng đúng, Tô Lâm của hiện tại phải thận trọng từng bước, quyền không có mà tiền cũng không, vẫn phải nhìn sắc mặt của cô mà sống qua ngày, vẫn còn người cha nợ nần chồng chất, cách hai ba ngày lại đến tìm cô ta đòi tiền.

    Tô Lâm tất nhiên là sợ!

    "Ông nội Kỷ, Noãn Noãn, con hôm nay đặc biệt đến thăm ông, ông khỏe hơn chút nào chưa?"

    "Khỏe nhiều rồi." Ông nội Kỷ lạnh nhạt trả lời.

    Trước đây, vì nhà Tô Lâm có quan hệ huyết thống với mẹ của Noãn Noãn, ông còn có vài phần khách sáo. Hiện này, một chút khách sáo này cũng không cần nữa rồi!
     
  7. Starlight Ars in my heart

    Bài viết:
    36
    Chương 5: Có cơ hội trả đũa, nhất quyết không để qua đêm.

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Quan hệ giữa Kỷ Noãn Noãn với Tô Lâm cũng được xem là chị em họ.

    Bố của Tô Lâm là anh cùng mẹ khác cha với mẹ của Kỷ Noãn Noãn, chỉ một chút quan hệ huyết thống đó thôi.

    Sau này, bố của Tô Lâm cùng cả nhà đến Yên Kinh, mẹ Noãn Noãn thấy họ đáng thương nên cũng lo cho chỗ ăn chỗ ở tại Yên Kinh.

    Tô Lâm cũng cầu tiến, đỗ vào trường đại học danh tiếng.

    Ấn tượng mà Tô Lâm mang đến cho người khác từ trước đến nay đều là một cô gái ngoan ngoãn dịu dàng, đơn thuần thiện lương lại có chút thẹn thùng nhát gan.

    Lúc ba mẹ của Kỷ Noãn Noãn còn sống, thường xuyên mang cô với Tô Lâm ra ngoài chơi. Người từng nhìn thấy Tô Lâm đều nói, Tô Lâm so với Kỷ Noãn Noãn càng giống mẹ của Kỷ Noãn Noãn hơn một chút. Còn có lúc, có người còn nhầm lẫn thân phận giữa cô và Tô Lâm, nghĩ Tô Lâm mới là đại tiểu thư Kỷ gia!

    Kỷ Noãn Noãn cũng có lúc cảm thấy kì lạ, vì sao mình không giống mẹ cũng không quá giống ba, thậm chí có người còn nói đùa là cô từ trên trời rớt xuống!

    Kiếp trước, ấn tượng của cô với Tô Lâm rất tốt, luôn bị Tô Lâm lừa lọc.

    Sau đó Tô Lâm đến công ty Ninh Dật làm thư ký cho Ninh Dật. Lúc đó, Kỷ Noãn Noãn còn nói đùa. Có Tô Lâm bên cạnh Ninh Dật là có thể quản lý được Ninh Dật. Ninh Dật sẽ không dám có người phụ nữ nào khác rồi!

    Việc đáng cười là, Tô Lâm mới là người "đào góc tường" nhà cô.

    Thấy Kỷ Noãn Noãn mãi chẳng lên tiếng, ông nội Kỷ lại lạnh nhạt với mình trong lòng Tô Lâm có chút căng thẳng, chủ động nói: "Noãn Noãn, chị đã từ chức ở chỗ Ninh Tổng, sẽ rời khỏi công ty Ninh tổng ngay lập tức! Hôm nay chị đến đây là vì muốn giải thích một chút, giữa chị và Ninh tổng là hoàn toàn trong sạch."

    Tô Lâm nói xong, nước mắt cũng theo đó mà rơi xuống, nhìn dáng vẻ như đang chịu uất ức đến tận cùng vậy.

    "Chị với anh ta, thật sự không có quan hệ gì không chính đáng sao?" Kỷ Noãn Noãn cố ý hỏi ngược.

    Tô Lâm vẫn cứ nghĩ Kỷ Noãn Noãn dễ lừa như trước đây, lại rơi thêm vài giọt nước mắt vô cùng chân thành, cật lực gật đầu.

    "Noãn Noãn, chị nói đều là sự thật! Em đừng có hiều lầm! Ninh tổng yêu em như vậy, anh ấy làm sao nhìn trúng người phụ nữ khác được chứ? Chị rất trân trọng tình cảm giữa hai chị em mình, lại càng không thể làm ra chuyện như vậy được! Nếu có một nửa lời dối trá, chị chết không yên thân!"

    Đúng thật là chết không yên thân! Đôi mắt của Kỷ Noãn Noãn lướt qua một tia cười mỉa mai.

    "Noãn Noãn, xin em nhất định phải tin chị." Tô Lâm bước nhanh về phía trước, nắm lấy tay của Kỷ Noãn Noãn, sợ Kỷ Noãn Noãn không tin mình.

    Kỷ Noãn Noãn rút tay của mình lại, ánh mắt nhìn ra sau lưng Tô Lâm, Ninh Dật đứng ở đó. Rút lại tầm nhìn của mình, lộ ra một tia cười nhẹ.

    Hai người này là kết bè kéo đến lừa bịp cô sao?

    Còn nghĩ, cô là một đứa ngốc sao?

    Tâm tình của Tô Lâm nhẹ nhõm một chút, nghĩ Kỷ Noãn Noãn đã tin mình.

    Đột nhiên! Kỷ Noãn Noãn giơ tay tát về phía Tô Lâm!

    "Phách!" tiếng tát giòn tan trong phòng bệnh yên ắng!

    Tô Lâm bị tát đến nỗi mắt nổi đom đóm, mặt đau rát, trên gương mặt trắng nõn hằn lên vết 5 ngón tay!

    Ông nội Kỷ chỉ ngẩng đầu nhìn, không nói một lời.

    "Noãn Noãn!" Tô Lâm vội vàng ngẩng đầu nhìn Kỷ Noãn Noãn không dám tin. Kỷ Noãn Noãn vì sao tát cô?

    "Tối hôm đính hôn, là chị đỡ tôi đi vào căn phòng đó, chị giải thích cho tôi!"

    "Chị.. chị.." Tô Lâm ngỡ ngàng, "Phòng là đã đặt từ trước, em lại uống say, chị liền dìu em vào nghỉ ngơi, những chuyện phát sinh sau đó chị hoàn toàn không biết gì cả."

    "Phách!" Kỷ Noãn Noãn lại giơ tay tát bên kia mặt của Tô Lâm một cái nữa!

    Vốn là người có cơ hội trả đũa quyết không để qua đêm, Kỷ Noãn Noãn không nghĩ mình có thể dễ dàng bỏ qua cho hai tiện nhân này!

    Nếu đã dâng đến tận cửa, cô mà không ra tay, không phải trong não có hố rồi sao!

    Ninh Dật nhìn thấy tất cả, âm thầm nắm chặt tay, bước đến đứng bên Kỷ Noãn Noãn, "Tô Lâm, tối hôm đó, là em dìu Noãn Noãn vào phòng khách sạn sao?"

    Kỷ Noãn Noãn nghe giọng điệu chất vấn của Ninh Dật, trong lòng cười mỉa.

    Trốn tránh trách nhiệm? Đừng hòng!

    Tô Lâm lập tức giải thích, "Ninh tổng, em nghĩ hai người muốn qua đêm cùng nhau ở khách sạn, với lại phòng đã đặt sẵn từ trước, em đưa Noãn Noãn đến phòng liền rời đi, em thật sự không nghĩ sau đó lại phát sinh chuyện như vậy!"

    Ninh Dật chuẩn bị mở miệng, đột nhiên cảm thấy có một làn gió đến.

    "Phách!" Kỷ Noãn Noãn chẳng hề nương tay mà tát Ninh Dật một cái.

    Ninh Dật bị tát đến ngơ rồi, kinh ngạc nhìn Kỷ Noãn Noãn!

    "Ninh Dật, hôm đó là lễ đính hôn của chúng ta, không thấy tôi, anh * nó đang ở đâu? Anh không nghĩ qua đi xác nhận tung tích của tôi sao?" Kỷ Noãn Noãn tức giận hỏi.

    "Noãn Noãn, anh.." Ninh Dật ngập ngừng một chút, bị ánh mắt mạnh mẽ của Kỷ Noãn Noãn nhìn, lập tức nói: "Anh bị đám bạn lôi đến bar chúc mừng, không thể thoát thân được. Anh cứ nghĩ em cùng Tô Lâm về trước rồi."

    Kỷ Noãn Noãn không hề do dự, giơ tay tát Ninh Dật một cái nữa!

    Rất nhanh, Ninh Dật với Tô Lâm giống nhau, hai bên mặt đỏ như tôm luộc, sưng lên như cái bánh bao!

    "Haha! Anh * nó tim thật to nha! Lễ đính hôn của mình, anh lại cùng với đám bạn bè kia đi chúc mừng? Vị hôn thê của anh ở đâu anh còn không biết? Anh có tồi hay không?"

    Ninh Dật bị chất vấn không nói ra được nửa chữ.

    Kỷ Noãn Noãn sao lại biến thành như thế này? * nó.. không thể hiểu nổi!

    Trước đây, cô tuy rằng có chút mạnh mẽ, nhưng không đến nỗi như vậy, trước mặt anh còn có vài phần thiếu nữ yêu kiều!

    Những việc hôm nay phát sinh, so với những gì anh tưởng tượng hoàn toàn khác xa!

    Cô với Lệ Bắc Hàn trong khách sạn lăn lộn lâu như vậy, một chút hối lỗi cũng không có sao? Lại còn ra tay đánh người!

    Nhưng, Ninh Dật không dám chất vấn, thậm chí, không dám chọc giận Kỷ Noãn Noãn! Kỷ Noãn Noãn đã thông báo cho truyền thông, muốn hủy hôn với anh, lúc này, anh tuyệt đối không để điều đó xảy ra!

    "Noãn Noãn, em đừng tức giận, việc phát sinh vào tối hôm đó anh nhất định sẽ đòi lại công bằng cho em!" Ninh Dật nắm vai của Kỷ Noãn Noãn, đem người cô xoay lại đối diện với mình.

    Ha ha! Vì lợi ích của anh ta, anh ta đúng thật là có thể nhịn nhục nha! Kỷ Noãn Noãn trong lòng cười lạnh. Cô đã thông báo rõ ràng trước truyền thông như vậy, Ninh Dật lại có thể từ bỏ đi tôn nghiêm của một thằng đàn ông mà đến tìm cô như vậy!

    "Anh muốn đòi lại công bằng cho tôi như thế nào?"

    "Lệ Bắc Hàn phải trả giá đắt! Em uống say rồi, chú ta lại thừa nước đục thả câu làm ra chuyện như vậy! Anh biết, em nói những lời đó trước truyền thông đều là giả, đều do tức giận, giận anh không bảo vệ em cho tốt! Noãn Noãn, anh xin lỗi, đều là lỗi của anh, để em chịu ủy khuất lớn như vậy."

    Kỷ Noãn Noãn nhìn Ninh Dật, trong đầu lại xuất hiện hình ảnh của kiếp trước.

    "Ninh Dật, anh phải tin em! Em thật sự không biết đã phát sinh những chuyện gì, em cứ nghĩ người trong phòng là anh. Cho đến sáng hôm sau tỉnh dậy mới phát hiện người đó không phải anh. Anh nhất định phải tin em!"

    Lúc đó, cô bất lực nhường nào, trăm miệng cũng không giải thích hết. Nếu Ninh Dật chịu đứng ra bảo vệ cô thì cô cũng không đến nỗi bị gắn mác lăn loàn, bị nghìn người chê cười!

    "Kỷ Noãn Noãn, cô yêu tôi yêu như vậy sao? Đến người lên giường với cô là ai cô còn không phân biệt rõ ràng!"
     
  8. Starlight Ars in my heart

    Bài viết:
    36
    Chương 6: Anh yêu tôi? Chứng minh cho tôi xem.

    Bấm để xem
    Đóng lại
    "Ninh Dật, em biết, em bây giờ có nói gì thì có lẽ anh cũng chẳng tin. Sự việc cũng đã phát sinh, em chẳng có cách nào quay trở lại ngày hôm đó! Em muốn kiện Lệ Bắc Hàn! Muốn anh ta trả giá!"

    "Cô còn chê mất mặt chưa đủ sao? Đó là chú nhỏ của tôi! Còn muốn tôi sau này không ngẩng đầu lên được nữa hay sao?"

    Kỷ Noãn Noãn hít một hơi thật sâu, từ trong hồi ức trở lại.

    Ninh Dật nắm vai của Kỷ Noãn Noãn thật chặt, anh không xác định được, Kỷ Noãn Noãn đang định làm gì, "Việc phát sinh tối đó, đều để nó lại quá khứ đi, chúng ta bắt đầu lại được không?"

    Kiếp trước kiếp này, phản ứng của Ninh Dật hoàn toàn trái ngược! Nhưng mục đích thì chỉ có một. Đúng là châm biếm mà! Kỷ Noãn Noãn cười lạnh.

    "Ninh Dật, tôi đên người cùng tôi lên giường là ai còn không phân biệt rõ ràng! Anh cảm thấy tôi thật sự yêu anh sao?"

    Ninh Dật mặt mũi trắng bệch.

    "Tôi ngủ với Bắc Hàn rồi, hơn nữa không chỉ một lần, chúng ta còn có thể bắt đầu lại không?"

    Kỷ Noãn Noãn nhìn Ninh Dật, không bỏ qua bất cứ biểu tình nào trên mặt anh ta, cô lại muốn xem xem, anh ta có thể nhịn được tới đâu.

    Ninh Dật có vẻ ngoài anh tuấn, gia thế hiển hách, trong mắt mọi người tinh anh ngời ngời, là bạch mã hoàng tử trong tim biết bao thiếu nữ. Bao nhiêu người ngưỡng mộ Kỷ Noãn Noãn, không những có xuất thân tốt, lại còn có một nơi quy tụ tốt hơn.

    Đã từng, chính Kỷ Noãn Noãn cũng đã nghĩ như vậy.

    Cô bảo vệ bong bóng hạnh phúc, bị vẻ lấp lánh dưới ánh mặt trời của nó mê hoặc.

    Cô theo đuổi, cẩn thận bảo vệ, chỉ sợ nó lúc nào cũng có thể vỡ vụn!

    Thật ra, lúc nó thật sự vỡ nát thì cũng chính là lúc cô được giải thoát!

    Ninh Dật ôm Kỷ Noãn Noãn trong lòng, nhẹ nhàng vỗ về lưng cô, dỗ dành: "Noãn Noãn, đừng sợ, anh biết là chú ta cưỡng ép em."

    Kỷ Noãn Noãn đẩy Ninh Dật ra, cười xinh đẹp: "Không, tôi từng nói qua, tôi với Lệ Bắc Hàn là đôi bên tình nguyện, chẳng ai cưỡng ép ai cả."

    "Noãn Noãn, em nhất định là đang giận anh, em cố ý chọc tức anh có đúng không?" Ninh Dật có chút hoang mang, anh đã hạ mình thấp như một hạt cát rồi, cô lại còn có thái độ như vậy!

    "Hôn ước giữa chúng ta đã hủy bỏ rồi! Giữa chúng ta chẳng còn quan hệ gì cả! Một lời tôi không muốn nói hai lần, đi đi, không tiễn!"

    Ninh Dật nhìn thái độ của Kỷ Noãn Noãn tuyệt nhiên, xoay người nhìn ông nội Kỷ đang ngồi trên sofa.

    "Ông nội, chuyện này cháu biết là do sơ suất của mình gây ra, để Noãn Noãn phải chịu nỗi ủy khuất lớn như vậy, trong lòng cháu cũng rất buồn, chuyện này cháu nhất định sẽ nghĩ hết cách để bù đắp cho Noãn Noãn. Còn về Lệ Bắc Hàn, mặc cho chú ta có thân phận gì, cháu cũng sẽ đòi lại công bằng cho Noãn Noãn."

    "Cái gì công bằng với không công bằng, chuyện tình cảm không thể miễn cưỡng, Noãn Noãn cũng đã nói rõ ràng như vậy rồi, chuyện hôn sự giữa cậu và Noãn Noãn, coi như chưa từng có đi." Ông nội Kỷ là người nổi tiếng thương cháu.

    Ông chỉ là già rồi chứ không phải não úng rồi!

    Sáng nay, Tô Lâm cùng Ninh Dật đồng thời xuất hiện, nói rõ giữa bọn họ có vấn đề.

    "Ông nội! Đây.." Ninh Dật có chút ngạc nhiện. Ngàn vạn lần không ngờ, Kỷ Noãn Noãn nhất thời đòi hủy hôn, Kỷ lão gia cũng dung túng!

    Rõ ràng người sai là Kỷ Noãn Noãn! Bây giờ anh đến chịu ủy khuất để cầu toàn, lại bị ông cháu họ sỉ nhục như vậy!

    Ninh Dật cố nuốt lửa giận trong lòng xuống, nhìn Kỷ Noãn Noãn, cô với Lệ Bắc Hàn lăn lộn một ngày một đêm trong khách sạn, nào có chút biểu hiện hối lỗi nào? Lẽ nào, cô từng nói yêu anh, đều là giả cả sao?

    "Noãn Noãn, có phải em yêu Lệ Bắc Hàn rồi không? Lẽ nào tình cảm mà em đối với anh đều là giả cả sao?"

    "Ninh Dật, anh yêu tôi không?" Kỷ Noãn Noãn không trả lời lại hỏi.

    "Anh đương nhiên yêu em!"

    "Phải không? Anh yêu tôi như thế nào, từ bây giờ trở đi hãy thể hiện cho tôi xem! Đợi đến lúc nào tôi thực sự cảm nhận được tình yêu của anh thì tôi sẽ suy nghĩ về mối quan hệ giữa chúng ta." Kỷ Noãn Noãn như một nữ vương thao túng được tất cả, mãn nguyện nhìn biểu tình biến hóa muôn hình phong phú của Ninh Dật.

    Kiếp trước, Ninh Dật không phải cũng đã không ngừng bắt cô thể hiện sao?

    Vậy nên cô mới đem cả Kỷ gia, hai tay dâng lên!

    Bây giờ nghĩ lại, cô hận không thể băm vằm chính mình! Ngu xuẩn cực kỳ!

    "Được! Anh sẽ để em cảm nhận được tình yêu anh dành cho em!" Ninh Dật rít một câu qua kẽ răng, âm thầm nắm chặt tay.

    "Tôi rất mong chờ." Kỷ Noãn Noãn cười cười, xoay người đi về hướng Tô Lâm đứng ngẩn ở đó đã lâu.

    Tô Lâm bị đánh nên có tâm lý bị ảnh hưởng, vừa nhìn thấy Kỷ Noãn Noãn đi về phía mình liền phòng bị lùi về sau một bước.

    Kỷ Noãn Noãn càng có ý cười, đột nhiên nắm lấy tay Tô Lâm. Tô Lâm sợ đến nỗi run cả vai.

    Ngón tay của Kỷ Noãn Noãn lướt qua mặt cô, khiến cô rùng mình.

    Tim của một người, có thể đen tối đến mức độ nào nữa? Tô Lâm hiện nay vẫn chưa có quyền lực chưa có tiền của, giống như một con rắn độc con vừa thoát ra khỏi trứng, vẫn rất yếu đuối. Chỉ cần cho Tô Lâm một ít thời gian thôi, cô ta liền biến thành toàn thân đều là độc, một phát cắn là cô mất mạng ngay.

    "Tô Lâm, chị thật sự không cố ý mang tôi đến căn phòng đó để hại tôi chứ?" Kỷ Noãn Noãn mở to đôi mắt xinh đẹp, nghi hoặc hỏi Tô Lâm.

    Tô Lâm lập tức ngấn lệ gật đầu, "Noãn Noãn, em nhất định phải tin chị! Chị thật sự nghĩ rằng em và Ninh tổng đã đặt phòng trước rồi nên mới dìu em sang đó!"

    "Xem ra, thật sự là tôi trách nhầm chị rồi, lúc nãy giận quá, đánh chị đau rồi phải không?" Kỷ Noãn Noãn giơ tay xoa xoa gương mặt của Tô Lâm.

    Tô Lâm né một chút, liền nắm lấy tay của Kỷ Noãn Noãn, độ lượng lắc lắc đầu, "Noãn Noãn, chị không có trách em chút nào cả, xảy ra chuyện như vậy chị hiểu tâm trạng của em, chỉ cần em và Ninh tổng tốt đẹp, chị yên tâm rồi."

    "Tôi và anh ta có thể tốt đẹp hay không, vẫn còn chưa biết." Kỷ Noãn Noãn cố ý nói.

    Sắc mặt của Tô Lâm có chút gượng gạo. Trong lòng thì thầm mắng một câu: Không biết xấu hổ!

    Kỷ Noãn Noãn vẫn giống như lúc trước, vài ba lời là tin ngay lời cô nói. Nhưng không biết vì sao, lúc Kỷ Noãn Noãn chạm vào lại làm cô sởn gai ốc!

    "Ninh Dật, Tô Lâm nói chị ấy từ chức rồi." Kỷ Noãn Noãn xoay người nói với Ninh Dật.

    "Anh không cần thư ký, có một trợ lý là được rồi, hay là để Tô Lâm đến công ty em làm việc." Ninh Dật lập tức đề nghị.

    Lúc này, anh làm sao dám giữ lại Tô Lâm! Tuy là ngày nào cũng ở bên nhau thì vài khía cạnh nào đó cũng sẽ tiện lợi hơn. Bây giờ điều quan trọng hơn là phải ổn định Kỷ Noãn Noãn! Tô Lâm ở bên cạnh Kỷ Noãn Noãn cũng là giúp anh giám sát Kỷ Noãn Noãn.

    Kỷ Noãn Noãn cười ngọt ngào. Cẩu nam nữ phải đi đôi với nhau! Cô làm sao lại chia cách hai người chứ? Để Tô Lâm bên cạnh mình, chẳng phải tự chuốc lấy một trái bom nổ chậm sao?

    "Xem ra, là tôi hiểu nhầm hai người rồi, nếu đã là hiểu lầm thì sao phải từ chức chứ?"

    "Noãn Noãn, chị.." Tô Lâm vội vàng nói nhưng bị Kỷ Noãn Noãn ngắt lời.

    "Quyết định vậy đi, chị vẫn cứ làm việc ở công ty Ninh Dật! Tôi phải thay đồ chuẩn bị đi làm rồi, hai vị cứ từ từ đi, không tiễn."

    Đối diện với lời đuổi khách như vậy, Ninh Dật với Tô Lâm cũng không còn mặt mũi nán lại thêm, chỉ đành rời đi.

    Hai người một trước một sau cho đến hầm đỗ xe, Tô Lâm nhìn bóng lưng trước mặt mình, đột nhiên đi nhanh về phía trước, từ phía sau ôm lấy Ninh Dật!
     
  9. Starlight Ars in my heart

    Bài viết:
    36
    Chương 7: Lúc trước, cô đem não cho chó ăn rồi.

    Bấm để xem
    Đóng lại
    "Em làm gì vậy? Không sợ người khác nhìn thấy sao?" Ninh Dật lạnh giọng cảnh cáo.

    "Ninh Dật, một phút thôi, chỉ một phút thôi là được rồi! Để em cảm nhận một chút, một phút này là thuộc về em." Tô Lâm ôm chặt lấy Ninh Dật, giống như người sắp chết đuối ôm được một khúc gỗ vậy.

    Mất đi Ninh Dật, cô chẳng còn gì cả!

    "Hôm nay ủy khuất cho em rồi."

    "Không ủy khuất, em một chút cũng không cảm thấy ủy khuất, vì anh, em cam tâm tình nguyện hy sinh tất cả của mình, Ninh Dật, em yêu anh." Tô Lâm nhanh chóng bộc bạch lòng mình.

    Tâm trạng của Ninh Dật lúc này có bao nhiêu phiền não, cô hoàn toàn hiểu được. Hơn nữa lại bị Kỷ Noãn Noãn sỉ nhục như vậy, cô đúng là thấu hiểu lòng người, thừa chỗ trống mà chen chân. Cô phải từng chút từng chút một chiếm lấy trái tim của Ninh Dật!

    "Kỷ Noãn Noãn vẫn đang hoài nghi chúng ta, hơn nữa hôn ước của bọn anh cũng đã hủy bỏ, anh lo sẽ ảnh hưởng đến dự án phát triển vịnh Hải Tân, vì vậy, gần đây chúng ta trước hết nên tránh một chút, khỏi để người khác chụp được!"

    "Vâng, em biết rồi." Tô Lâm ngoan ngoãn gật đầu.

    Ninh Dật gỡ tay Tô Lâm ra, bước nhanh về phía trước.

    Tô Lâm thấy bóng Ninh Dật xa dần, lập tức lấy gương từ trong túi ra. Da mặt cô căng cứng, răng vẫn còn đau!

    Vừa nhìn thấy hình ảnh phản chiếu từ trong gương, Tô Lâm xém chút nữa đạp vỡ gương rồi! Mặt cô vừa đỏ vừa sưng lại có một ít máu bầm nữa, gương mặt này, chẳng có cách nào mà gặp người khác!

    Tình hình của Ninh Dật cũng không khác cô là bao!

    Kỷ Noãn Noãn điên rồi sao? Đến Ninh Dật cũng đánh?

    Hai cái tát này, cô nhớ kỹ rồi! Sớm muộn cũng có một ngày, cô muốn Kỷ Noãn Noãn phải trả lại gấp bội!

    Cô nhất định sẽ gả cho Ninh Dật! Đợi đến lúc cả Kỷ gia đã nằm trong tay Ninh Dật, cô trở thành bà chủ nhỏ Ninh gia, Kỷ Noãn Noãn không còn gì hết! Cô nhất định sẽ chà đạp Kỷ Noãn Noãn như chà đạp một hạt bụi vậy!

    * * *..

    Tiểu Đông đưa Kỷ Noãn Noãn đến công ty, cô phát hiện mọi người trong công ty trên trên dưới dưới nhìn cô bằng cặp mắt rất khác. Mỗi người đều ra vẻ mình rất bận, thực chất là đang né tránh cô. Đêm đính hôn xảy ra chuyện như vậy, bất luận là thực hư ra sao, thì cũng sẽ trở thành một đề tài để người ta dị nghị.

    Kiếp này, Kỷ Noãn Noãn hoàn toàn không để tâm.

    Tình hình ở công ty so với kiếp trước cũng không khác biệt là bao. Chỉ là ở kiếp này, cô đi làm sớm hai ngày.

    Vừa ngồi xuống, liền vang lên tiếng gõ cửa, trợ lý Bạch Cẩm bước vào.

    "Kỷ tổng, cô không sao chứ?" Bạch Cẩm là người đầu tiên dám quan tâm cô như vậy.

    Kiếp trước, Kỷ Noãn Noãn lại bỏ qua mất sự quan tâm chân thành như vậy, lại nghĩ Bạch Cẩm đang xem chuyện cười của cô! Lại vì Bạch Cẩm trong hội nghị phản đối hợp tác với công ty Ninh Dật mà cô đã thẳng tay khai trù Bạch Cẩm

    Bọn họ vừa là quan hệ cấp trên cấp dưới, vừa là bạn học lúc du học. Năng lực của Bạch Cẩm thế nào cô hiểu rõ. Năm đó, cũng là cô một tay kéo Bạch Cẩm từ nước ngoài mời trở về.

    Sai lầm của kiếp trước, kiếp này, cô sẽ nghĩ cách bù đắp.

    Kỷ Noãn Noãn đứng dậy ôm lấy Bạch Cẩm.

    Bạch Cẩm ngẩn một hồi, mới giơ tay lên ôm Kỷ Noãn Noãn.

    Tuy cô với Kỷ Noãn Noãn là bạn học, lại trở thành bạn thân, nhưng cô trước nay vẫn rất biết chừng mực, ở công ty Kỷ Noãn Noãn chính là BOSS của cô, cô với những đồng nghiệp khác không hề có chút khác biệt nào.

    "Cậu xem, mình có giống như xảy ra chuyện gì không? Mình đá Ninh Dật rồi."

    "Đá rồi thì tốt!"

    Kỷ Noãn Noãn ngẩng đầu, "Tiểu Bạch, từ hôm nay cậu thăng chức trở thành giám đốc dự án."

    Tiểu Bạch? Bạch Cẩm ngẩn người một hồi, ở công ty trước nay Noãn Noãn chưa bao giờ gọi cô như vậy.

    Vẫn chưa đợi Bạch Cẩm kịp tiêu hóa những lời mình vừa nói, Kỷ Noãn Noãn lại nói tiếp.

    "Lần trước cậu có đề cập đến vấn đề của dự án vịnh Hải Tân hợp tác cùng với công ty của Ninh Dật, tớ có cân nhắc cẩn thận. Định vị thị trường của chúng ta là thành phố hạng hai và ba, đột nhiên chuyển thành hạng nhất, đích thật có rủi ro rất lớn."

    "Kỷ tổng, cậu nói thật sao?"

    "Tất nhiên là thật rồi." Kỷ Noãn Noãn vừa cười vừa gật đầu, "Cậu nghĩ mình cướp cậu về đây là để cậu làm trợ lý cho mình mãi sao?"

    "Ý của cậu là, hủy bỏ việc hợp tác với Ninh tổng?"

    Bạch Cẩm không phải không tin mình đã thăng chức rồi! Mà là không tin, Noãn Noãn yêu Ninh Dật như vậy, có thể một dao cắt đứt!

    "Đúng vậy, vẫn chưa chính thức gọi thầu, chúng ta với Ninh Thị cũng chưa ký bất kì một hợp đồng hợp tác nào, nhiệm vụ này không khó chứ? Xử lý không tốt thì cút về đây tiếp tục làm trợ lý cho mình!"

    "Không khó! Đương nhiên không khó! Kỷ tổng, mình là sợ cậu hối hận."

    "Nếu tiếp tục hợp tác, mới hối hận đó."

    "Vâng! Kỷ tổng, mình bảo đảm dùng tốc độ nhanh nhất hoàn thành nhiệm vụ!"

    "Tiểu Bạch!" Kỷ Noãn Noãn gọi Bạch Cẩm lại.

    "Sao vậy? Kỷ tổng?"

    "Sau này, bất kể lúc nào ở đâu, đều phải gọi mình là Noãn Noãn."

    "Được thôi, Loãn Loãn!"

    Kỷ Noãn Noãn: . "Thôi vậy! Hãy cứ gọi là Kỷ tổng đi!"

    Bạch Cẩm bất lực lắc lắc đầu, cô thật sự phát âm không chuẩn! Cũng không thể trách cô được.

    Kỷ Noãn Noãn dựa và ghế, vô vị nhìn khoảng trời ngoài cửa sổ, lúc cô tiếp nhận công ty cũng là lúc công ty ổn định nhất.

    Không cần cô phải nhiệt huyết sôi sục mà đi bành trướng, cũng không cần cô phải làm ngày làm đêm để cải thiện hiệu suất. Cũng chính vì công ty ổn định như vậy mà cô kiếp trước đã quá dung túng mình.

    Người ta nói chết trong an nhàn cũng không phải là không có đạo lý.

    Cũng là công ty bất động sản, Bất động sản Ninh Thị là công ty lớn nhất trong lĩnh vực, Kỷ Thị chỉ xếp sau Ninh Thị.

    Nhưng đường hướng phát triển của hai công ty hoàn toàn không giống nhau, Ninh Thị chủ yếu hướng tới thành phố hạng nhất, căn hộ cao cấp, trung tâm thương mại.

    Kỷ Thị thì hướng đến thị trường thành phố hạng hai hạng ba, chủ yếu là các căn hộ dân cư. Thành phố hạng hai cũng rất ít, chủ yếu là thành phố hạng ba.

    Cùng với thời gian phát triển, Kỷ Thị từng bước ổn định, tích lũy được danh tiếng rất tốt. Tên tuổi không ngừng tăng lên, gần như ngang bằng với Ninh Thị.

    Nếu nói về thương hiệu, Kỷ Thị khẳng định không bằng Ninh Thị nhưng nói về độ giàu có, Kỷ Thi có thể nói là giàu có vô cùng.

    Người khổng lồ như Ninh Thị, khả năng bị lật đổ càng lớn!

    Lần này Ninh Dật đề nghị hợp tác, chủ yếu là vì từ khi Ninh Dật tiếp nhận tập đoàn Ninh Thị phát triển quá nhanh, dẫn đến vốn quay vòng không kịp. Dự án vịnh Hải Tân vừa lúc lại đi vào phát triển. Các công ty bất động sản khác sớm đã nhìn chằm chằm vào miếng thịt béo bở này. Ninh Dật tất nhiên không chịu buông tay!

    Vì vậy, hợp tác với Kỷ Noãn Noãn là lựa chọn hợp lý nhất. Đây cũng là bước đầu tiên trong công cuộc nuốt chửng Kỷ Thị.

    Đợi sau này nhận giấy kết hôn với Kỷ Noãn Noãn rồi, Kỷ Thị dần trở nên phụ thuộc Ninh Thị, sau đó dùng tiền của Kỷ Thị, Ninh Dật cũng chẳng còn phải kiên kỵ gì nữa!

    Kỷ Noãn Noãn lại một lần nữa khinh thường chính mình!

    Thành phố hạng hai hạng ba không ngừng phát triển đã là một miếng bánh thật lớn, với danh tiếng của Kỷ Thị như bây giờ tiếp tục đi lên thì sẽ được lợi nhuận vô cùng rồi.

    Não của cô đúng là có hố! Lại hai tay dâng Kỷ Thị lên cho Ninh Dật!

    Kiếp này, cô nhất định nắm bắt bất kì một cơ hội nào, không những phải bảo vệ Kỷ Thị mà còn phải phát triền Kỷ Thị ngày càng cường mạnh!

    Kỷ Noãn Noãn lật đống kế hoạch kinh doanh trên bàn, từ trong đó chọn ra một cái, ký tên rồi gọi người mang đi.

    Kiếp trước, cô đem toàn bộ tiền tài cho Ninh Dật, làm cho vốn của công ty mình thiếu hụt, cũng bỏ qua rất nhiều cơ hội. Chỉ trong đống kế hoạch kinh doanh trước mặt này tùy ý chọn một cái cũng có thể thành công rồi!

    Đúng là não tàn! Kiếp trước cô đem não cho chó ăn rồi sao?
     
  10. Starlight Ars in my heart

    Bài viết:
    36
    Chương 8: Đến tên của cô ấy cũng đều khắc cậu.

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Kỷ Noãn Noãn lại một lần nữa khinh thường chính mình!

    Kiếp này, ngoài việc bắt đôi cẩu nam nữ kia trả giá ra! Cô còn phải kiếm tiền, kiếm thật nhiều thật nhiều tiền! Đủ để câu dẫn Lệ Bắc Hàn, ngâm Lệ Bắc Hàn trong tiền, đưa Lệ Bắc Hàn lên đỉnh cao cuộc sống!

    Vào lúc Kỷ Noãn Noãn huyễn tưởng làm sao để cưa được Lệ Bắc Hàn, Lệ Bắc Hàn cũng đang xuất hiện tại văn phòng tổng giám đốc của công ty giải trí Tinh Thước.

    Trong phòng còn có một người nữa, còn vào phòng sớm hơn cả anh, tùy tiện ngồi trên bà làm việc, hiên ngang hứng thú nhìn Lệ Bắc Hàn vừa bước vào. Người này, chính là nam diễn viên vừa nhận giải ảnh đế Kiều Diệm. Cũng là nghệ sĩ dưới trướng công ty giải trí Tinh Thước.

    "Nè nè nè! Một luồng khí ám muội thể hiện hết lên mặt rồi nha!" Kiều Diệm cười toe toét, không hề sợ Lệ Bắc Hàn người mà còn lạnh hơn cả khí hậu ở Siberia.

    Lệ Bắc Hàn quét mắt qua Kiều Diệm một cái, không khí trong phòng lại giảm xuống vài độ.

    "Hai người ngủ với nhau rồi? Cô nam quả nữ ở với nhau trong khách sạn một ngày một đêm, không chỉ làm một lần chứ?" Kiều Diệm lập tức hóa thân một bảo bảo nhiều chuyện.

    Tin đồn của Lệ Bắc Hàn đó, ngàn năm khó gặp!

    Lệ Bắc Hàn ngồi trước bàn làm việc, không hề để ý lời trêu chọc của Kiều Diệm.

    "Yên Kinh quả là một nơi tốt nha, vạn tuế nghìn năm cũng khai hoa rồi! Bắc Hàn cũng muốn đón hơi ấm mùa xuân của phương Nam rồi sao?" Lúc Kiều Diệm nhận được tin này, cả đêm vẫn không thể tiêu hóa nổi!

    Nhưng, truyền thông phát ra, bất kể là video hay là hình ảnh, bên cạnh đại tiểu thư Kỷ gia luôn là hình ảnh của Lệ Bắc Hàn! Những cái này có Photoshop cũng không làm được nha!

    Trong đầu Lệ Bắc Hàn vô thức nhớ lại tình cảnh tối hôm đó.

    Đó là phòng anh đặt, lúc anh đẩy cửa vào thì thấy trên giường đã có một thân ảnh say bất tỉnh nhân sự.

    Anh cứ nghĩ lại là người mà ai đó tặng đến. Vô tình lật chăn lên thì mới phát hiện, người đó lại là Kỷ Noãn Noãn.

    Giây phút đó, dường như có cảm xúc gì đó dâng lên!

    Mất kiểm soát, không thể dừng lại!

    Lệ Bắc Hàn lập tức từ hồi ức bừng tỉnh! Không dám tiếp tục nhớ lại tất cả những gì xảy ra tối đó.

    Anh phát hiện, ảnh hưởng của Kỷ Noãn Noãn lên anh đã vượt qua tất cả những gì anh có thể khống chế.

    Kết thúc ở đây, là kết quả tốt nhất!

    "Giữa chúng tôi, đến đây là kết thúc!" Khẩu khí lạnh lùng vang lên trong phòng.

    Lệ Bắc Hàn cầm một bản hợp đồng với nghệ sĩ lên lật lật.

    "Lời cậu nói, tôi một chút cũng không tin! Đến đây là kết thúc? Còn chưa bắt đầu hai người đã kết thúc rồi?"

    Kiều Diệm đến bên Lệ Bắc Hàn, lại bắt đầu thao thao bất tuyệt, "Vậy cậu sao lại ngủ với con gái nhà người ta, lại còn vào ngay đêm người ta đính hôn nữa! Cậu đừng nói mấy lời như cậu bị người ta tính kế! Cậu tự nói, còn có người có thể cưỡng ép cậu sao? Hơn nữa lại còn là làm loại chuyện kia!"

    "Cô ấy gả cho Ninh Dật đối với tôi không có điểm nào tốt. Ninh Dật đối với Kỷ Thị như hổ dòm nhà, cô ấy gả cho Ninh Dật chỉ có nước bị ăn đến cái xương cũng không còn."

    "Vì vậy, cậu không do dự liền đội mũ xanh cho cháu trai lớn của cậu? Nhưng mà, giọng điệu nghe ra lại giống như lo lắng cô ấy gặp phải người xấu, cậu hóa thân chính nghĩa đứng ra cứu cô ấy khỏi nguy hiểm ấy!"

    Lệ Bắc Hàn gấp tài liệu trong tay lại, ánh mắt trầm ngâm, mơ hồ nói: "Xem như là báo đáp ơn cứu mạng đi!"

    "Ơn cứu mạng lấy thân báo đáp nha!" Kiều Diệm nhìn Lệ Bắc Hàn với vài phần thích thú, "Một đêm mà đủ?"

    "Cậu rảnh quá không có chuyện làm?" Khẩu khí của Lệ Bắc Hàn mang vài phần giận dữ.

    "Không, không, tôi rất bận nha! Hôm này có buổi thử máy, đi liền đây!"

    Lệ Bắc Hàn nắm chặt tài liệu trong tay, đôi mày nhíu lại. Không khống chế được nhớ lại hình ảnh trong phòng tắm, đôi mắt ướt át nhìn anh, đầy chân thành nói với anh: "Có anh, em sẽ không cần người khác nữa, em chỉ cần anh!"

    Anh như dã thú đã bắt được con mồi! Muốn độc chiếm vẻ đẹp của cô! Anh tham lam muốn chiếm hữu cô!

    Cảm xúc của Lệ Bắc Hàn lại lũ lượt dâng lên, anh cật lực kiềm chế bản thân, không được nghĩ về bất kì việc gì có liên quan đến Kỷ Noãn Noãn!

    Giữa bọn họ, tuyệt đối không được phát triển thêm gì nữa!

    Đột nhiên, điện thoại của Lệ Bắc Hàn reo lên.

    Kiều Diệm vẫn chưa rời đi lại hứng thú lên, quét mắt về hướng điện thoại. Đây là điện thoại cá nhân của Lệ Bắc Hàn! Người biết số điện thoại này chỉ có thể đếm trên đầu ngón tay nha!

    Lệ Bắc Hàn trầm mặc nhận điện thoại, bên tai liền truyền đến thanh âm ngọt ngào.

    "Bắc Bắc~chào buổi sáng."

    Kỷ Noãn Noãn!

    Tâm tình vừa mới ổn định của Lệ Bắc Hàn bây giờ lại bị ảnh hưởng!

    "Sao em lại biết số điện thoại của tôi?" Giọng điệu nghe ra vài phần phiền muộn.

    "Tranh thủ lúc anh đi tắm, em lấy điện thoại anh gọi vào điện thoại em, điện thoại anh cũng không khóa mà?"

    Không phải là không khóa mà là không cần thiết! Trước nay chưa từng một ai dễ dàng động vào đồ cá nhân của Lệ Bắc Hàn anh!

    "Bắc Bắc, hôm nay thời tiết rất tốt, trời xanh mây tạnh, có chút nhớ anh, gió xuân phơi phới, rất muốn gặp anh.. hay khí trời đẹp như vậy, thời gian đẹp như vậy, chúng ta cùng ra ngoài ăn cơm đi?"

    Cô là nhân viên dự báo thời tiết sao?

    Lệ Bắc Hàn ngẩn ngơ gần mười giây, mới lạnh lùng nói: "Không rảnh!"

    Kỷ Noãn Noãn nghe khẩu khí lạnh băng băng của anh, không vừa ý chau mày. Cô đã không giận anh rồi, cũng không tính toán anh bỏ cô giữa đường, chủ động gọi điện tới hẹn đi ăn, anh lại còn tỏ thái độ!

    "Anh làm gì mà hung như vậy chứ!" Kỷ Noãn Noãn dỗi, "Không phải anh nói em là người phụ nữ của anh sao? Anh chính là đối xử như vậy đối với người phụ nữ của mình sao? Hẹn ăn cơm cũng không được sao? Chẳng lẽ phải hẹn lên giường anh mới chịu sao?"

    Lệ Bắc Hàn: !

    Đây không phải là Kỷ Noãn Noãn mà anh biết!

    "Nếu như, em muốn dùng tôi để báo thù Ninh Dật thì như vậy đã đủ rồi!" Anh từng chữ từng chữ nói.

    "Anh nói cái gì? Anh lại có cách nghĩ như vậy sao? Em lúc nào lấy anh để trả thù Ninh Dật chứ?" Kỷ Noãn Noãn ngơ rồi! Lập tức đứng dậy gõ gõ đầu mình, cô rốt cuộc đã sai ở đâu để anh có cách nghĩ như vậy chứ?

    Lẽ nào chính vì anh hiểu lầm cô với anh như vậy là để báo thù Ninh Dật nên mới vứt cô ra khỏi xe?

    "Chúng ta đến đây kết thúc." Điện thoại lại truyền đến thanh âm lãnh khốc mà chỉ anh mới có.

    "Đừng! Lệ Bắc Hàn, anh nghe em giải thích, anh nhất định hiểu lầm em rồi!"

    "Bất luận là có hiểu lầm hay không, đáp án của tôi chỉ một."

    "Em không muốn! Dựa vào cái gì chứ! Anh nói mà, sau này em chính là người phụ nữ của anh! Mặc áo quần vào rồi thì trở mặt sao?" Kỷ Noãn Noãn lo sốt vó, quá trình cô tưởng tượng không phải như vậy!

    Cho dù có chút gập ghềnh thì cũng không đến nỗi chưa bắt đầu đã kết thúc như vậy chứ!

    "Lệ Bắc Hàn, em muốn gặp anh, chuyện này chúng ta phải gặp mặt nói rõ ràng!"

    "Được!"

    Lệ Bắc Hàn đặt điện thoại xuống, vừa xoay người liền đối diện với ánh mắt trêu người của Kiều Diệm.

    "Điện thoại lúc nãy là của Kỷ đại tiểu thư gọi đến?" Kiều Diệm bắt chước dáng vẻ và ngữ khí của Lệ Bắc Hàn: "Giữa chúng ta, đến đây kết thúc!" Nói xong, Kiều Diệm không nhịn nổi cười lớn, "Cậu đây là kết thúc kiểu gì vậy? Lão đại, đến số điện thoại cá nhân cũng cho người ta rồi!"

    Lệ Bắc Hàn: .

    "Noãn Noãn, Kỷ Noãn Noãn, nghe thôi cái tên này cũng thấy khắc cậu."

    "Cút!"
     
  11. Starlight Ars in my heart

    Bài viết:
    36
    Chương 9: Máy bật lửa biết đi.

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Kỷ Noãn Noãn đặt điện thoại xuống, nhìn áo quần trên người một chút rồi cầm chìa khóa xe đi ra ngoài.

    Bộ quần áo này của cô không được, phải về nhà thay một bộ thật đẹp, tốt nhất là có thể làm cho Lệ Bắc Hàn vừa gặp đã máu huyết sôi sục ấy!

    Cô không muốn dễ dàng bị loại từ vòng gửi xe như vậy đâu!

    Vì vậy, lúc nãy dự định hẹn ăn cơm trưa, bây giờ đổi thành cơm tối, cô muốn có đủ thời gian làm đẹp cho mình.

    Kỷ Noãn Noãn một mạch đi vào biệt thự Kỷ gia, vứt chìa khóa cho quản gia rồi đi thẳng vào phòng thay đồ, mở tủ đồ lễ phục, cẩn thận tỉ mỉ xem xét!

    Cổ chữ V, hở lưng! Cái nào gợi cảm lấy cái đó!

    Cuối cùng chọn được một bộ lễ phục dạ hội kiểu mới, váy màu xanh ngọc, vừa sang trọng vừa khiêm tốn, trước ngực có đính vài viên kim cương nhỏ, lấp la lấp lánh.

    Vừa thay đồ xong, gương mặt Kỷ Noãn Noãn bỗng dưng đỏ lựng.

    Trên người cô còn dấu vết mà Lệ Bắc Hàn để lại, mặc như vậy tất cả đều lộ ra cả rồi!

    Như vậy cũng tốt, đều là tội chứng mà anh để lại! Xem anh còn dám nuốt lời không!

    "Kỷ Noãn Noãn! Đừng sợ, tiến lên!" Cô tự cổ vũ mình!

    Kỷ Noãn Noãn mặc dù chỉ cao một mét sáu, không được xem là cao, nhưng vì từ nhỏ có luyện tập nên thân hình đặc biệt chuẩn, những chỗ cần phát triển thì một chút cũng không kém, trong bộ trang phục dạ hội thì càng lộ rõ đường cong tinh tế và duyên dáng.

    Làn da của cô rất trắng, mềm mại như sữa vậy, sáng ngời như ngọc, những dấu vết kia cứ như những cánh hoa đỏ rơi vào người cô, điểm xuyết cho làn da trắng của cô.

    Gợi cảm, mê hoặc, yêu kiều!

    Nhìn hình ảnh phản chiếu trong gương, Kỷ Noãn Noãn gật đầu hài lòng.

    Trang điểm nhẹ, rồi lại dụng tâm chọn giày với túi xách phối hợp, ở nhà đợi Lệ Bắc Hàn.

    Anh đã đồng ý gặp cô, cô liền nhân cơ hội yêu cầu anh đưa đón! Thật may, anh không từ chối.

    Kỷ Noãn Noãn ngồi ở phòng khách, gương mặt nhỏ cứ chốc chốc lại ngóng ra ngoài.

    Cách giờ hẹn càng lúc càng gần rồi. Không biết Lệ Bắc Hàn có tới hay không?

    Với cái tính cách khốn nạn đó, cũng thật là có thể cho cô leo cây lắm!

    Đột nhiên, bên ngoài vọng vào tiếng động cơ xe, Kỷ Noãn Noãn lập tức chạy ra.

    Một chiếc Maybach đen dừng trước biệt thự Kỷ gia.

    Kỷ Noãn Noãn nhìn thấy một tài xế lạ mặt, lại nhìn Lệ Bắc Hàn ngồi ghế sau bất động, tâm tình không thoải mái!

    Không phải đã nói rồi sao, cuộc hẹn chỉ hai người thôi sao?

    Anh không thể tự lái xe đến đón cô sao? Tên Lệ Bắc Hàn khốn kiếp này một chút phong độ đàn ông cũng không có, cũng không xuống mở cửa xe cho cô nữa!

    Kỷ Noãn Noãn kéo cửa xe, nhưng không mở được!

    Cửa xe vẫn còn đang khóa! Trong chốc lát, lửa giận ngùn ngụt!

    "Lệ Bắc Hàn!"

    Cửa xe từ từ di chuyển, lộ ra gương mặt anh tuấn mê người của Lệ Bắc Hàn!

    Lửa giận trong lòng Kỷ Noãn Noãn không chút tiền đồ nào liền giảm mất bảy tám phần.

    Khốn kiếp! Đẹp trai, quả nhiên rất lợi hại!

    Nhưng, cô cũng đẹp gái mà! Lệ Bắc Hàn rốt cuộc có biết yêu cái đẹp không vậy? Lại còn không thèm nhìn cô một cái!

    Lệ Bắc Hàn xoay đầu, nhìn lên Kỷ Noãn Noãn. Lúc nãy cô đi ra, anh đã nhìn thấy cô hôm nay trang điểm như thế nào.

    Đến gần càng nhìn rõ, ánh mắt lướt qua những dấu vết trên người cô, kiềm chế không được lại nhớ về cảnh tượng tối hôm đó! Trong chốc lát, chỗ nào kia ở bụng dưới nóng cả lên!

    Anh đột nhiên phát hiện, đối với anh mà nói Kỷ Noãn Noãn không phải đơn giản chỉ là người dễ dàng ảnh hưởng đến cảm xúc của anh nữa. Mà là máy bật lửa của anh!

    "Em muốn ăn mặc như vậy ra ngoài cùng tôi?"

    "Đẹp không?" Kỷ Noãn Noãn lập tức thể hiện một chút thân hình đẹp đẽ của mình, dưới ánh nhìn của Lệ Bắc Hàn xoay một vòng.

    Xoay một vòng 360 độ thể hiện sự xinh đẹp của mình như vậy, anh có mãn ý không?

    "Cho em mười phút, thay một bộ khác!"

    "Vì sao? Em mặc bộ này đẹp như vậy? Sao phải thay? Hay là vì vẻ đẹp của anh khiến anh không dám nhìn thẳng? Có phải vừa nhìn một cái đã không kiềm chế được không." Kỷ Noãn Noãn lớn tiếng hỏi.

    Cách châm chọc này, cô ấy học ở đâu vậy!

    Lệ Bắc Hàn nâng tay xem đồng hồ, lạnh lùng nói: "Vẫn còn chín phút hai mươi bảy giây."

    "Anh! Anh đúng là không thể hiểu được! Mở cửa!" Kỷ Noãn Noãn đá mạnh vào cửa xe. "A! Đau quá đau quá!" Cơ thể không vững lùi lại sau 2 bước, lúc nãy không khống chế được lực, đau đến nỗi cô sắp khóc.

    "Vẫn còn tám phút năm mươi giây!" Giọng nói lạnh lùng lại lần nữa cất lên.

    Kỷ Noãn Noãn xoay người chạy vào trong nhà.

    Lúc mười phút chỉ còn lại ba mươi giây, thân ảnh nhỏ nhắn đó lại từ trong nhà chạy ra, trên người mặc một chiếc váy liền không tay màu hồng, giày còn chưa kịp mang ngay ngắn, khập khiễng chạy về hướng xe.

    "Còn kịp, còn kịp!" Cô rất sợ vượt qua mốc thời gian, tên Lệ Bắc Hàn này có thể bỏ mặc cô mà chạy mất!

    Vì quá vội vàng, mặt của Kỷ Noãn Noãn càng đỏ, càng rực rỡ. Tóc có chút rối, lại thêm vài phần dễ thương mơ hồ.

    Cô ấy mà lại, thật sự chạy đi thay đồ!

    Trong lòng Lệ Bắc Hàn, dậy sóng.

    Cửa xe mở ra, Kỷ Noãn Noãn thở hồng hộc ngồi bên cạnh Lệ Bắc Hàn, đem đôi giày cao gót chưa kịp mang chỉnh tề tháo ra luôn, trực tiếp để hai chân trần.

    "Lệ Bắc Hàn! Anh.. anh đúng là quá độc ác! Cho một cô gái đẹp mười phút để thay đồ, anh đúng là.. Ây ya mẹ ơi! Mệt chết tôi mất! Hẹn một cuộc với anh thôi cũng cần mạng của tôi rồi!"

    "Đi thôi!" Lệ Bắc Hàn không để ý Kỷ Noãn Noãn càm ràm, trực tiếp bảo tài xế lái xe đi.

    Kỷ Noãn Noãn thở một hơi, xoay người nhìn Lệ Bắc Hàn đột nhiên nở một nụ cười sáng lạn, ôm lấy cánh tay của Lệ Bắc Hàn nhào sang.

    Đột nhiên hương thơm ngọc ngà đến gần mình làm thân thể Lệ Bắc Hàn cứng ngắc! Máu nóng cuồn cuộn, giống như một con ngựa bị trật dây cương, kích động, điên cuồng!

    Lệ Bắc Hàn cúi đầu nhìn đôi tay thon dài ngọc ngà ôm cánh tay mình.

    "Buông ra!"

    "Anh bắt người ta mệt đến như vậy rồi, người ta dựa một chút thì có làm sao?" Kỷ Noãn Noãn nũng nịu, giơ một ngón tay ra chọc chọc trước ngực Lệ Bắc Hàn.

    Cô lại còn dám chọc anh!

    Chỗ ngón tay chạm vào, như có một dòng điện, trừng phạt trái tim không thành thực của anh!

    Anh rất muốn cô!

    Ngay bây giờ!

    Đặt cô dưới thân, mạnh mẽ bắt nạt! Làm cho cô cầu xin anh, không ngừng rên rỉ "muốn" và "đừng"!

    Loại xung động này, làm Lệ Bắc Hàn kinh ngạc.

    Lặng lẽ nắm chặt tay, khôi phục lại vẻ bình tĩnh. Trong chốc lát, lưng áo đã bị mồ hôi túa ra làm ướt cả rồi.

    "Tôi nghĩ, em chưa hiểu rõ ý của tôi." Lệ Bắc Hàn không muốn lãng phí thêm thời gian, "Giữa chúng ta, đến đây là kết thúc."

    "Hôm đó anh không phải nói như vậy đâu! Anh nói em là người phụ nữ của anh!

    " Lời của đàn ông lúc ở trên giường mà em cũng tin à? "

    " Tin! Lời của anh, bất kể là lúc nào em cũng đều tin! "

    Lệ Bắc Hàn: . Rốt cuộc là anh không bình thường hay là Kỷ Noãn Noãn không bình thường!

    Đây là tình tiết gì vậy!

    " Bắc Bắc~Em thật sự không có ý dùng anh để trả thù Ninh Dật, em làm sao nỡ chứ."Kỷ Noãn Noãn dịu dàng nói.
     
Trả lời qua Facebook
Đang tải...