Tiểu Thuyết [Dịch] Hoàng Hậu Tái Hôn - Alpha Tart

Thảo luận trong 'Bài Viết Bị Trùng' bắt đầu bởi kyoukadesu, 21 Tháng tám 2020.

  1. kyoukadesu Chuyển tiền

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    12
    [​IMG]

    Tên: Hoàng hậu tái hôn.

    Tác giả: Alpha Tart

    Thể loại: Fantasy, Drama, Romance.

    Rating: [K+]

    Link thảo luận đóng góp ý kiến: Các tác phẩm dịch của Kyouka

    Nội dung:

    Navier là một Hoàng hậu hoàn hảo. Thế nhưng, điều Hoàng đế muốn ở nàng không phải một người đồng sự, mà là một người vợ. Vậy nên, Ngài bỏ mặc Hoàng hậu để có thể ở bên nữ nô lệ của Ngài. Mọi thứ đáng ra vẫn ổn, cho tới khi Navier biết được rằng, Hoàng đế sẽ đưa nữ nô lệ ấy lên ngôi Hoàng hậu. Sau nhiều khổ đau, Navier quyết định tái hôn với vị Hoàng đế của nước láng giềng.
     
    Lệ DiệpThạch Lam thích bài này.
  2. Đang tải...
  3. kyoukadesu Chuyển tiền

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    12
    Chương 1: Ta sắp bị truất ngôi Nữ hoàng.

    Bấm để xem
    Đóng lại
    "Ta chấp nhận ly hôn."

    Thốt ra lời nói ấy với một nụ cười nhạt, có lẽ từ trước tới nay, ta là người duy nhất làm được như vậy vậy.

    Sovieshu nhìn xuống ta, với cái nhìn phần thì nhẹ nhõm nhưng cũng lại xen lẫn phần tiếc nuối. Cái nhìn ấy là giả tạo, hay là lời chân thành?

    Cho tới lúc này đây, ta vẫn luôn là người đồng sự tuyệt vời và cũng là một Nữ hoàng hoàn hảo. Chúng ta thậm chí còn chẳng cãi nhau tới một lời – đó là cho tới khi Ngài mang cô gái ấy tới đây. Ngài gạt ta sang một bên để được ở cạnh tình nhân của Ngài, nhưng cuối cùng, Ngài vẫn giả bộ như một người đàn ông tử tế và một Hoàng đế anh minh. Ta phải rời bỏ ngôi vị Nữ hoàng dưới sự chứng kiến của gia tộc và Đại Linh mục, những con người đã chấp thuận cuộc hôn nhân này. Hiển nhiên là Ngài không muốn phải trải qua phiên tòa ly hôn đầy chậm chạp mà còn chống lại ý nguyện của họ rồi.

    Ngài là loại người, loại Hoàng đế như vậy đấy.

    "Nữ hoàng! Không thể như vậy được!"

    Hầu tước Farang kêu lên, cố gắng chạy tới trước ta nhưng ngay lập tức bị binh lính của Hoàng đế giữ lại, ngăn cản ngài không được tiến lên..

    Hầu tước Farang và nữ Bá tước Eliza, những người đã bảo vệ ta. Ta thực tâm cảm ơn tới tất cả các người.

    Ta nhìn họ đầy biết ơn rồi quay lại với Đại Linh mục.

    "Nữ hoàng Navier. Người có thật sự đồng ý với việc ly hôn này mà không phản đối gì chứ?"

    Vị Đại Linh mục nói với giọng điệu có chút giận dữ. Ông muốn ta phải đấu tranh, đòi lấy lý do cho cuộc ly hôn này.

    Mặc dù tỉ lệ chiến thắng tại phiên tòa gần như bằng không, nhưng điều này sẽ tạo nên một scandal cho Hoàng đế và thê thiếp của Ngài khi nhân dân biết tin. Đó là những gì Đại Linh mục, gia đình và bạn bè ta muốn.

    Nhưng ta từ chối. Phiên tòa ly hôn này có thể tổn hại danh tiếng Sovieshu, nhưng ngay cả cái tên của ta chắc chắn cũng không tránh được việc bị vấy bẩn. Không phải là bởi ta đã làm gì trái với luân lý, nhưng nếu chuyện này trở nên phức tạp hơn, có lẽ ta không thể tận dụng được nó nữa.

    "Ta đồng ý ly hôn."

    Vị Đại Linh mục nhắm nghiền đôi mắt lại, những tiếng thì thầm bàn tán bắt đầu nổ lên.

    "Và, ta cũng yêu cầu được tái hôn."

    Vào khoảnh khắc ta vừa dứt lời, bầu không khí bất chợt thay đổi hoàn toàn. Sự kinh ngạc tới yên ắng thế chỗ cho sự xì xào to nhỏ, và đôi mắt vị Đại Linh mục lại mở chừng chừng. Mọi người liếc nhìn lẫn nhau, tưởng như mình đã nghe nhầm điều gì.

    Sovieshu trông thật bối rối, nhíu mày nhìn ta. Vị Đại Linh mục vẫn còn đang choáng bởi những gì mình vừa nghe thấy.

    "Nữ hoàng Navier.. sẽ tái hôn?"

    Ta đưa tay ra chỉ về một hướng thay cho lời trả lời. Như chỉ đợi thời khắc này, một người đàn ông với tấm khăn thêu che phủ gương mặt anh bước ra với nụ cười đầy hài lòng.

    "Giờ thì ta xuất hiện được rồi chứ?"

    [​IMG]

    Sự im lặng lại một lần nữa bị phá vỡ bởi tiếng xì xào của đám đông. Người đàn ông đó băng ngang qua tòa án và dừng lại bên cạnh ta. Và khoảnh khắc anh ta bỏ tấm mạng che mặt xuống, Sovieshu bất chợt nhảy dựng lên.

    "Naview! Hắn là!"

    "Là người mà ta sẽ kết hôn."

    Đôi mắt vị Đại Linh mục trông thật thẫn thờ. Ta mỉm cười và quay sang người đàn ông đứng cạnh ta. Ngài nhìn ta như thể muốn nói, "Nàng đã mong chờ những phản ứng này phải không?"

    Vì lí do nào đó, ta bỗng cảm thấy vô cùng hài lòng.

    Mặc dù đây thậm chí chẳng phải là một cuộc trả thù mà ta mong muốn.

    * * *

    Xuất thân từ gia tộc Troby, gia tộc mang trong gia phả rất nhiều Nữ hoàng trong lịch sử. Trong những gia tộc hoàng gia hay quý tộc, các cuuojc hôn nhân được sắp đặt chẳng còn là gì xa lạ. Hôn nhân là vì chính trị, còn tình yêu là cho tình nhân, và điều ấy đã trở nên vô cùng phổ biến cho những quý tộc, dù là nam hay nữ khi họ có tình nhân bên cạnh.

    Tiên đế Ossis III đã chọn ta làm bạn đời cho Hoàng Thái tử, và từ khi còn rất nhỏ, ta đã được giáo dục những nghi thức và học tập trong cung điện bởi Nữ hoàng đương nhiệm. Thật may mắn là Hoàng Thái tử Sovieshu và ta khá hợp nhau và nhanh chóng trở thành bạn tốt.

    Chúng ta không hề coi nhau như người yêu, nhưng vẫn luôn có một mối liên kết nào đó giữa hai người. Đó là một mối quan hệ mà cho dù ta và Ngài có tranh cãi ở nhà đi chẳng nữa, thì chúng ta vẫn cùng nhau tiến vào lễ đường với nụ cười trên môi.

    Ta và Sovieshu làm việc với nhau vô cùng ăn ý, và thật may vì điều đó. Giới quý tộc cho rằng, Sovieshu và ta chắc hẳn là một cặp trời sinh, khi mà bọn ta thường chụm đầu vào nhau và tranh luận về đất nước mà ta sẽ cùng nhau xây dựng. Rồi khi Sovieshu trưởng thành, Ngài thừa kế ngai vàng từ Tiên đế, sau lễ đăng quang, chúng ta vẫn luôn có một mối quan hệ tốt đẹp.

    * * *Rồi khoảng ba năm sau.

    * * *

    Thật là một ngày tồi tệ để lên kế hoạch cho năm mới.

    Sau một ngày dài tham khảo ý kiến các công chức, ta trở về phòng, bắt gặp những nữ quan[*] . Của mình với vẻ lo âu.

    [*] (Chú thích của người dịch) : Ở đây bản gốc là "lady-in-waiting", hiểu nôm na là gần giống với cung nữ nhưng có xuất thân từ quý tộc, chuyên phục vụ cho Nữ hoàng. Nói là cung nữ nhưng chức vụ vẫn cao hơn nhé. Nữ quan giống thư kí của Nữ hoàng thì hơn là người hầu.

    "Có chuyện gì sao?"

    Ta nhìn quanh một cách lo âu, một trong số họ trả lời với giọng gay gắt.

    "Bệ hạ vừa đi săn và Ngài mang về một ả lang thang."

    "Rồi Ngài cho gọi chúng thần tới và lệnh cho chúng thần phải tắm rửa cho cái thứ bẩn thỉu ấy."

    Tất cả những nữ quan đều là thê thiếp và vợ của những gia đình quý tộc danh giá, và tất nhiên họ chỉ tắm cho ta. Thậm chí một tiểu thư còn chẳng tự tắm cho chính mình, quả là một điều kì lạ. Thêm nữa, Hoàng đế hẳn phải biết tới lòng tự tôn của những nữ quan nhiều hơn ai khác, vậy mà Ngài vẫn lệnh cho họ tắm rửa cho một người phụ nữ mà Ngài mang về sau khi đi săn?

    "Người phụ nữ đó là?"

    "Chúng thần không biết. Có lẽ là một tù nhân hoặc nô lệ."

    "Chân ả ta có đeo xiềng."

    "Chân?"

    "Vâng. Bệ hạ tìm thấy cô ả bị mắc bẩy nên đã cứu ả.."

    Những nữ quan liếc nhìn nhau, dường như muốn nói thêm điều gì đó nhưng lại sợ phải nói trước mặt ta.

    "Không sao. Cứ nói tiếp di."

    Sau vài phút căng thẳng, một trong số họ miễn cưỡng nói.

    "Dù ả ta trông bẩn thỉu nhưng vẫn mang một vẻ đẹp kì lạ. Tôi nghĩ tôi chỉ tưởng tượng mà thôi, nhưng khi tắm rửa xong, ả thật sự vô cùng xinh đẹp."

    "Vẻ đẹp ấy phải được so với Công nương Tuania, người phụ nữ đẹp nhất thế giới."

    Rồi họ lập tức nói thêm khi nghĩ rằng ta có thể sẽ cảm thấy khó chịu.

    "Nhưng tất nhiên không thể so sánh với Người, thưa Nữ hoàng."

    Gương mặt của ta có lẽ là khá hấp dẫn. Đó là bởi, khi đã là một tiểu công chúa và cũng là một Nữ hoàng, sẽ luôn luôn được người khác nịnh bợ. Thế cho nên tới giờ ta vẫn không chắc bản thân mình đẹp tới mức nào. Vì vậy ta luôn tự loại mình ra khỏi những chuyện so sánh như thế này.

    Tuy nhiên, Công nương Tuania luôn được cho là người phụ nữ đẹp nhất trong xã hội. Xuất hiện trước công chúng ở tuổi mười bảy, và cho tới tận khi nàng đã bốn mươi, nàng vẫn là một nàng bướm đẹp không tì vết.

    Và bây giờ thì một người phụ nữ bí ẩn lại được sánh ngang với Công nương Tuania? Thậm chí còn được đánh giá bởi những quý cô kiêu hãnh này nữa?

    Có lẽ Hoàng đế thật sự đã cứu sống vị nữ nhân xinh đẹp này từ buổi đi săn. Chẳng có lý do gì để những nữ quan của ta phải để tâm nếu cô ả chỉ đơn thuần là có chút sắc đẹp.

    "Các ngươi cứ nói hết đi. Ta thấy có vẻ vẫn còn nhiều điều ngươi muốn nói."

    Khi ta khích lệ họ lần nữa, một tiểu thư khác, sau khi thu hết can đảm của mình đã quyết định nói hết tất cả.

    "Sự thực là.. Bệ hạ có vẻ khá quan tâm tới ả."

    Gương mặt vị tiểu thư đó trở nên trắng bệch như thể nàng ta sợ hãi chính những ngôn từ nàng vừa thốt ra.

    "Hoàng thượng ư?"

    "Sau khi tắm rửa cho ả, thần cho ả ta mượn một bộ đồ cùng cỡ, rồi Bệ hạ khi ấy nhìn ả với ánh nhìn vô cùng lo lắng.'Sao nàng lại bị thường? Sao nàng lại gầy như vậy? Nàng trông có vẻ ốm yếu..'"

    "Như vậy cũng là hợp lý mà?"

    Trước lời nhận xét của ta, những nữ quan lại một lần nữa trao đổi nhau cái nhìn đầy ngại ngùng.

    "Nữ hoàng mới chỉ trưởng thành, có lẽ Người chưa từng yêu ai bao giờ nhưng.."

    "Rõ ràng là cái bầu không khí ấy, thưa Nữ hoàng."

    "Chúng thần luôn ở phía Người, nhưng điều này thì khó nghe thật."

    "Nếu thật sự không có gì xảy ra thì thật tốt biết mấy."

    Trong số những nữ quan, chỉ có tiểu thư Laura là cùng tuổi ta, và đa phần còn lại đều lớn tuổi hơn. Hiển nhiên, khi có vấn đề liên quan tới tình người, họ sẽ hiểu rõ hơn ta.

    "Ta hiểu.."

    Ta lẩm bẩm trong sự xấu hổ. Cho dù những gì nữ quan nói là sự thật, và Hoàng đế có chút gì quan tâm tới một người phụ nữ khác mà Ngài ấy cứu, thì ta nên làm gì? Ta có nên tới thẳng phòng Bệ hạ và hỏi rằng liệu Ngài ấy có thật thích ả tủ nhân ấy, hay ta nên đuổi ả đi, hay nên để cô ả làm việc tại cung điện? Ta thật sự không biết nên làm gì.

    Nữ Bá tước Eliza lên tiếng một cách cẩn thận.

    "Người nghĩ sao nếu thử nói với Bệ hạ rằng, Người nghe tin Bệ hạ tìm thấy một người phụ nữ bị thương?"

    Mọi người đều đồng ý và khuyên ta nên làm vậy.

    "Có lẽ Người nên nói rằng Người nghe được từ vài người hầu chẳng hạn.."

    "Chỉ để đề phòng mà thôi."

    Ta gật đầu và mỉm cười, hy vọng rằng đây không phải vấn đề quá lớn.

    "Ta sẽ thử. Cảm ơn các ngươi. Hoàng đế bệ hạ là một người rất vị tha, có lẽ Ngài ấy chỉ mang cô ấy về đây vì thương cảm mà thôi."

    * * *

    Ta nên hỏi Hoàng đế về người phụ nữ ấy lúc nào đây? Sau khi cân nhắc rất nhiều, ta quyết định sẽ hỏi Ngài vào bữa tối mai. Mặc dù chúng ta là vợ chồng, phòng riêng của chúng ta lại chia thành hai phía đông và tây. Mọi người kể lại rằng, phòng đặt ở vị trí như vậy là để biểu trưng cho chế độ quân chủ đã hỗ trợ cho mỗi miền của đất nước. Mặc dù ý nghĩa đó bây giờ đã phai mờ nhưng vẫn mang lại sự sắp xếp tuyệt hảo cho Hoàng đế và Nữ hoàng có thể sống độc lập mà không cần tiếp xúc với nhau.

    Dù Sovieshu vẫn chưa có thê thiếp, chúng ta vẫn ăn uống và ngủ ở nơi riêng biệt bởi lịch trình bận rộn, và cũng vì cách sống khác nhau. Tuy vậy nhưng ta vẫn thường ăn tối với Ngài hai lần một tuần, tức là ngày mai.

    Đúng. Sẽ thật tầm thường nếu ta đích thân tới thăm và hỏi về người phụ nữ ấy ngay hôm nay. Ta sẽ đợi một ngày, bởi ta vẫn chưa quên lời mẫu thân dặn dò trước khi kết hôn.

    "Đừng gây khó dễ cho Sovieshu, kể cả khi nó nạp thiếp sau này."

    "Như vậy thật sự ổn sao?"

    "Hãy nhìn vào lịch sử đi. Liệu có bất kì một Hoàng đế nào mà không có thiếp không cơ chứ? Kể cả Ossis II, vị Hoàng đế nổi danh là một thiên tài quân sự, cũng có tới hai mươi người thiếp. Đừng phí công sức của con vào chuyện đó."

    "..."

    "Navier. Những gì con phải làm chỉ là trẻ, đẹp.. và khỏe mạnh. Con có hiểu lời ta nói không? Con sẽ tìm được một người đàn ông khác nhờ đó và thu hắn làm tình nhân của mình thôi."

    Một thường dân hẳn sẽ trợn tròn mắt vì những vấn đề như thế này, nhưng nó lại vô cùng bình thường trong giới quý tộc, khi mà hôn nhân chính trị trở nên phổ biến.

    Tất nhiên, quyền thừa kế chỉ được trao cho con của một cặp đã cưới, nên vấn đề sẽ nảy sinh khi người bạn đời rơi vào lưới tình với người còn lại, và cuối cùng là không thể chịu đựng được tình nhân của người kia. Vậy nên, đúng như lời dặn của mẫu thân, ta sẽ không gặp Sovieshu hôm nay mà sẽ hỏi Ngài ấy vào ngày mai.

    Và cho dù Ngài ấy có nạp cô ta làm thiếp, ta cũng nên vờ như không quan tâm điều đó.

    "..."

    Ta không hề yêu Ngài ấy. Ta biết những người khác cũng sống như vậy.

    Thế nhưng, khi ta nghĩ tới việc chồng mình nạp người phụ nữ khác làm thiếp, lại có một cảm giác cô đơn bất chợt như xâm chiếm lấy trái tim ta. Thật kì lạ.

    Ta đặt tay lên ngực. Trái tim ấy chẳng đập chậm đi hay nhanh lên.

    * * *

    Ngày hôm sau, tin đồn về "người con gái ở bãi săn" thậm chí còn được lan truyền nhanh chóng hơn. Những người duy nhất dám nói với ta về chuyện đó chỉ có những nữ quan của ta, nhưng kể cả khi ngồi nơi yên tĩnh nhất, ta vẫn nghe được những tiếp bàn tán khắp lâu đài.

    Trong bữa trưa, những nữ quan vẫn phàn nàn về điều đó.

    "Thần nghe được rằng con ả bẩn thỉu lang thang ấy thực ra là một nô lệ bỏ trốn. Ả hẳn đã chuồn vào trong bãi săn đó."

    "Bãi săn được thông với khu tài sản của Tử tước Roteschu, ả chắc chắn đã trốn thoát từ nơi đó."

    "Nếu ả thật sự là một nô lệ bỏ trốn, ả nên được gửi lại ngay lập tức. Thần không thể tin được là Bệ hạ lại thương xót cho ả và bắt chúng thần chăm sóc nó."

    Trước bữa tối, những nữ quan vận cho ta bộ đồ có phần sang trọng hơn bình thường. Họ mặc cho ta bộ đầm thật lấp lánh và tô điểm ta với trang sức bạc hay khuyên tai ngọc trai, rồi ca tụng ta không ngớt lời. Dù họ luôn luôn chăm sóc cho ta nhưng hôm nay thì đặc biệt kiên quyết hơn hẳn.

    "Không quan trọng ả nô lệ kia đẹp tới đâu, Người vẫn là Nữ hoàng của chúng thần."

    "Hoàng đế nhất định sẽ được rửa lại đôi mắt mình khi Ngài nhìn thấy bộ dạng này của Người."

    Những nỗ lực ấy nghe thật sống rỗng, chẳng lọt vào tai ta. Nếu Sovieshu yêu ta bởi những gì ta mặc, không phải Ngài ấy đã yêu ta từ trước đó rồi hay sao?

    Sau khi chuẩn bị xong, ta tới Cung điện phía Đông, nơi Hoàng đế ở, và ngồi xuống chiếc bàn ăn lớn tới mức không cần thiết với chỉ hai người. Ban đầu, ta chỉ nói chuyện về những vấn đề chính trị gần đây, như việc chuẩn bị cho Lễ Giao thừa. Ta đã đợi Sovieshu nhắc tới câu chuyện về người phụ nữ ở bãi săn đó, nhưng dù ta đợi bao lâu đi chăng nữa, Ngài cũng chẳng hề nhắc tới cô ta.

    Cho tới khi Ngài ấy bắt đầu cắt miếng thịt ra, ta mới mở lời.

    "Ta nghe nói Ngài gặp một nô lệ bỏ trốn ở bãi săn. Có phải vậy không?"

    Một tiếng cách vang lên khi con dao đập vào đĩa, Ngài ấy dừng lại và nhìn ta một lúc lâu.

    "Ai bảo nàng như vậy."

    Giọng bộ của Ngài có vẻ không hài lòng. Thậm chí còn có phần khó chịu.

    Nhìn thấy cái nhíu mày ấy, ta vẫn thong thả giấu đi nguồn cơn thật sự của câu chuyện.

    "Mọi người đều nói vậy. Thật khó để nghe không lọt tai."

    "Hẳn là những nữ quan của nàng."

    "Chẳng quan trọng ai đã nói điều đó với ta. Một lần nữa, có thật là như vậy không?"

    Sovieshu trông rất không thoải mái khi ta lặp lại câu hỏi của mình.

    "Hoàng thượng?"

    "Đừng có thúc giục ta."

    "..."

    "Ta không biết nàng đã nghe những gì, nhưng mọi chuyện chỉ là ta tìm thấy một người phụ nữ bị thương nặng, và ta đã cứu cô ấy."

    Ngài ấy gọi cô ta là người phụ nữ, không phải nô lệ bỏ trốn..

    "Ta hiểu rồi. Vậy cô ấy đâu?"

    "Nữ hoàng."

    ".. Có thể nói cho ta biết không?"

    "Chúng ta chỉ có hai bữa ăn chung một tuần. Ta có nhiều thứ khác để bàn hơn, nàng không nghĩ vậy sao?"

    Sự lạnh lẽo trong lời nói của Ngài là quá đủ đối với ta.

    Không can dự vào chuyện này bằng mọi giá.
     
    Thạch Lam thích bài này.
Trả lời qua Facebook
Đang tải...