[Bài Thơ] Dáng Mẹ Trên Đồng - Lý Hoài Xuân

Thảo luận trong 'Thơ Ca' bắt đầu bởi Mẩu Tũn, 2 Tháng ba 2021.

  1. Mẩu Tũn Chuyển tiền

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    207
    Xa rồi mới nhớ, mẹ ơi

    Cánh đồng ta nước trắng trời quanh năm.

    Và bàn tay mẹ bón chăm

    Mỗi cây lúa, mỗi nhọc nhằn buồn vui

    * * *

    Suốt mùa cấy, mẹ đi lùi

    Bàn chân vết nứt đất vùi hóa nâu.

    Hết đồng cạn đến đồng sâu

    Mỏng manh vạt áo bạc màu nắng mưa

    * * *

    Phải là dáng mẹ nghìn xưa

    Lưng cong dấu hỏi giữa trưa gió lùa?

    Cánh đồng buổi sớm, buổi trưa

    Ngấn tay của mẹ vẫn chưa hết bùn

    * * *

    Phải là dáng mẹ run run,

    Bước chân khấp khểnh qua từng bờ đê

    Miếng trầu không đỡ tái tê

    Giấu trong túi áo đi về sớm hôm

    * * *

    Dẫu rằng con đã lớn khôn

    Áo kia mẹ mặc vẫn sờn hai vai

    Vẫn mong đêm ngắn ngày dài.

    Vẫn lo cây mạ ra ngoài tháng Giêng

    * * *

    Hỡi ai bên mẹ đừng quên

    Đỡ cho dáng mẹ khỏi nghiêng trên đồng!
     
    Chỉnh sửa cuối: 2 Tháng ba 2021
  2. Đang tải...
Từ Khóa:
Trả lời qua Facebook
Đang tải...