Đã Quên - Ngao Du Thiên Hạ

Thảo luận trong 'Văn Thơ' bắt đầu bởi Ngao Du Thiên Hạ, 20 Tháng tám 2020.

  1. Ngao Du Thiên Hạ

    Bài viết:
    1
    ĐÃ QUÊN

    Tác giả: Ngao du thiên hạ


    Tôi đã quên đi những ngày thơ ấu

    Tiếng ầu ơ thanh nhẹ giữa đêm khuya

    Tôi đã quên những lời cha dạy bảo

    Cây roi thô để gác ở sau nhà.

    Tôi quên rồi những khát khao bé nhỏ

    Muốn làm người vun đắp cả non sông

    Quên luôn cả những ước mơ nho nhỏ

    Được tung tăng chạy nhảy khắp sân vườn

    Mỉm cười đùa mình quên đi tất cả

    Quên quá khứ, quên luôn cả tương lai

    Quên hiện tại rằng ta đang từng sống

    Quên cái cách nhận biết mình là ai..

    Cứ vùi mình trong không gian lạnh lẽo

    Những âm vang lại cứ mãi kêu gào

    Tiếng cười đùa trêu chọc cùng kinh bỉ

    Mắng: "Mày ngu thì sống để làm gì"

    Và sợ hãi chôn vùi trong tiềm thức

    Lại trỗi dậy "chống" lại những âm than

    Cố nép mình ẩn sâu vào góc nhỏ

    Để mọi người không thấy mình gian nan.

    Nhưng bỗng dưng những tiếng cười chợt tắt

    Một thân hình vẫn chậm rãi bước lên

    Cười thật tươi như chưa có gì cả

    Ghé vào tai thì thầm những đôi lời:

    "Đau khổ lắm thì cần gì tồn tại

    Một con dao chỉ cần rạch vào da

    Những giọt máu sẽ thi rơi xuống đất

    Ngươi không con sợ hãi giữa nhân gian"

    Vội đứng dậy tìm kiếm cả mọi nơi

    Để nhìn ra được mũi dao sắt nhọn

    Rồi kết thúc đời mình trong tít tắc

    Sẽ không còn thống khổ tại nơi đây.

    Nhưng bỗng chốc một bóng người xông ra

    Ngăn cản mình làm điều ngu ngốc đó

    Mắng to lên là kẻ điên khờ dại

    Và xích lại bằng giọng cùm sắt to.

    Thật hận họ những con người giả tạo

    Hận những người đã sinh đẻ ra mình

    Hận cái nơi mình từng sinh sống ở

    Hận câu nói, cái gọi là gia đình.

    Chỉ biết nằm để quên đi tất cả

    Quên quá khứ quên luôn cả tương lai

    Quên hiện tại rằng ta đang từng sống

    Quên cái cách nhận biết mình là ai..

    (câu chuyện của một người tâm thần)

    *giải thích bóng hình đầu tiên do nhân vật tự tưởng tượng ra và người sau là người thân của nhân vật​
     
    Thơ Thơ thích bài này.
Trả lời qua Facebook
Đang tải...