Cổ Đại Chung Hỉ Tửu - PTCAC

Thảo luận trong 'Truyện Ngắn' bắt đầu bởi Phong Tỷ Chưa Ăn Cơm, 23 Tháng mười 2020.

  1. Phong Tỷ Chưa Ăn Cơm Cái gì cũng từ từ. Để đào hố. =))

    Bài viết:
    5
    Last edited by a moderator: 23 Tháng mười 2020
  2. Phong Tỷ Chưa Ăn Cơm Cái gì cũng từ từ. Để đào hố. =))

    Bài viết:
    5
    Chung Hỉ Tửu - Phong Tỷ Chưa Ăn Cơm (1)

    Bấm để xem
    Đóng lại
    * * *

    Huyện Đông An, thôn Lý Đình có một gốc kim chung cổ thụ đã hơn 500 tuổi. Cây kim chung này kì lạ, hoa nở quanh năm vàng ươm một góc trời. Từng chùm hoa kim chung rũ xuống thật yêu kiều, tỏa ra hương thơm thoang thoảng thật dịu dàng, làm người ta cảm thấy bình yên, thoải mái.

    Gốc hoa lớn ấy nằm trên một mẫu đất nho nhỏ trong thôn, cô đơn suốt mấy trăm năm. Thầy đồng bảo cây hoa này lâu năm hấp thụ tinh hoa nhật nguyệt, tự sinh linh tính. Còn có người đồn rằng cô nương công tử nào yêu thương nhau, đứng dưới gốc cây kim chung cầu nguyện và cùng nhau ngắt hoa kim chung vàng thả vào chén rượu, đan tay kính rượu uyên ương bên dưới cây hoa thì sẽ bên nhau bạc đầu.

    Rất nhiều người tin vào chuyện này, cùng nhau đến bên dưới cây hoa uống rượu và nguyện cầu được hạnh phúc bên nhau trọn đời trọn kiếp.

    Đã qua nhiều năm, lúc này số người tin vào lời đồn ấy đã không còn nhiều. Cây kim chung ấy cô đơn đứng sừng sững trên mẫu đất, xung quanh thoang thoảng hương thơm nhưng không một người màng đến nữa. Cứ như họ đã quá quen thuộc với mùi hương ấy rồi nên chẳng còn để tâm đến.

    Bỗng có một ngày, một thư sinh từ nơi đâu đến thôn Lý Đình, hắn muốn chọn nơi này làm điểm dừng chân, bắt đầu cuộc sống mới. Hắn quyết định xây cho mình một căn nhà, chính là ngay bên cạnh cây cổ thụ hoa vàng kia.

    Ngày hắn hoàn thành căn nhà nhỏ đã quyết định ăn mừng một bữa. Chỉ là chẳng quen biết được ai ở thôn, đất khách quê người. Chàng thư sinh bày một chiếc bàn nhỏ dưới gốc kim chung, tự mình mang rượu ra uống một mình. Thư sinh ấy là Linh Lang.

    Linh Lang rót rượu ra hai chén, dù chỉ có mỗi mình hắn ở đó, hắn vẫn làm vậy với một mục đích nhỏ nhoi, hắn cũng chỉ muốn tự an ủi mình để phần nào vơi bớt nỗi cô đơn không có người cùng hắn thưởng rượu.

    Lúc này một cơn gió từ đâu thổi đến, mang theo hương hoa hòa quyện vào không khí. Cơn gió ấy dịu dàng man mát, như muốn nhẹ nhàng vuốt bay lên mái tóc dài của Linh Lang. Vài cánh hoa kim chung theo cơn gió rơi vào trong chén rượu.

    Mỹ tửu điểm hoa thơm, ngọt say ấm lòng người.

    Linh Lang thấy cánh hoa rơi vào chén rượu, nhẹ cười. Hắn cầm rượu lên, đặt lên môi cạn chén.

    Âm thanh sàn sạt của lá cây truyền sang, hắn nâng mắt nhìn một nữ nhân xinh đẹp tĩnh lặng đứng bên kia, nàng mặc váy màu lục có thêu chỉ vàng, mái tóc xoăn nhẹ bay trong gió. Nàng đứng không xa, đặt bàn chân trần lên lá cây khô dưới đất tiến bước về phía hắn.

    Khi nàng ngồi xuống bệ ghế bằng gỗ đối diện hắn, yên lặng bưng chén rượu còn lại lên, cạn sạch. Nằng đặt chén xuống, nâng ánh mắt dịu dàng nhìn thẳng vào mắt hắn, mỉm cười thật nhẹ tựa lông hồng.

    "Trông ngươi thật cô đơn." Âm thanh trong vắt và lảnh lót vang lên.

    "Chi bằng cô nương uống cùng ta, ta sẽ chẳng còn cảm thấy cô đơn nữa." Hắn cầm chung rượu lên chăm rượu vào hai chén, vẻ mặt dịu dàng nói. "Tại hạ Linh Lang, chỉ là một y giả nho nhỏ trong kinh thành. Nay nước nhà loạn lạc, gia quyến không còn, ta muốn đến một nơi thanh bình ấm áp như thôn Lý Đình, lặng lẽ để cuộc sống trôi qua thật bình yên." Hắn nâng chén rượu lên đưa cho nàng, nàng nhận lấy. Hắn lại cầm chén của hắn lên, làm động tác kính rượu với nàng, nâng chén uống cạn.

    "Thật tiếc thương cho chàng." Nàng một tay chống cằm, một tay cầm chén rượu, nhìn chất lỏng sóng sánh bên trong. "Có thể bầu bạn cùng chàng, thật không tệ chút nào. Dù sao, chàng cũng rất tuấn tú, ta vui." Nàng cười nghịch ngợm, cũng uống cạn chén rượu trong tay.

    Đặt chén xuống, nàng đứng lên phủi váy, từ đâu trong tay xuất hiện hai chiếc trâm cài gỗ khắc hình một chuỗi hoa kim chung. Nàng dùng một chiếc để búi mái tóc dài lên, rồi nhìn chiếc còn lại trên tay một lúc. Nàng lia mắt nhìn về phía hắn.

    Linh Lang lúc này đã không để ý đến nàng nữa, hắn một mình liên tục rót rượu rồi lại uống cạn, vẻ mặt vẫn tỉnh táo.

    Chần chừ một chút, nàng bước đến bên cạnh, vuốt mái tóc đen nửa xõa của hắn, quỳ xuống nhẹ rút chiếc trâm ngọc trên tóc hắn ra. Mái tóc đen mượt mất đi sự kềm chế của trâm ngọc, bung xõa rơi trên bờ vai hắn. Nàng tự tay búi lại tóc cho hắn trong lúc hắn ngơ ngác, rồi cài chiếc trâm gỗ kim chung lên. Nhìn vào mắt hắn, nàng cười nhẹ, khẽ nâng mặt, cúi người hôn lên đuôi mắt Linh Lang, kề sát tai hắn khẽ cười. "Ta là Chung Yêu Yêu, mừng chàng trở thành hàng xóm duy nhất của ta."

    Nói xong, Chung Yêu Yêu rời khỏi, để lại Linh Lang đang ngây người nhìn chén rượu. Hắn đưa tay khẽ sờ lên đuôi mắt, khi nãy nàng kề rất sát, hắn có thể ngửi được hương thơm hoa kim chung trên người nàng. Cảm giác được nơi trái tim liên hồi nhảy lên, hắn thầm nhủ, mệnh của hắn, tới rồi.

    * * *

    Hôm nay là một ngày lộng gió, tiếng lá xào xạc vang mãi trong không gian. Linh Lang mở cửa nhà ra, mặc y phục sạch sẽ bước ra bên ngoài. Hắn cầm theo một túi đồ nhỏ muốn vào trong trấn tìm mua chút lương thực và dược thảo để trữ trong nhà. Trên tóc cài một chiếc trâm gỗ có họa tiết hình hoa kim chung.

    Vừa bước khỏi cổng nhỏ, hắn nhìn thấy một thân ảnh mảnh mai màu xanh lục đứng cách hắn không xa. Trên tóc Chung Yêu Yêu ghim một chiếc trâm gỗ giống hệt chiếc trâm trên tóc hắn.

    Linh Lang cụp mắt xuống, trên má và vành tai ửng đỏ lên. Trâm cài tóc này, rõ ràng là một đôi. Lại mím môi nhớ về chiếc hôn nhẹ nằng đặt lên đuôi mắt hắn hôm qua, mặt Linh Lang đã đỏ lại càng đỏ hơn.

    Hắn đứng bên cổng, yên lặng nhìn nàng. Chung Yêu Yêu cảm nhận thấy ánh mắt kia, cũng nâng mặt lên, nhìn thẳng về phía hắn.

    Hai ánh mắt giao nhau trong không khí vài giây, Linh Lang dời mắt đi, hơi lúng túng chào hỏi: "Chung cô nương."

    Chung Yêu Yêu nghe thấy, khóe môi cong lên. "Linh Lang chàng muốn đi đâu sao? Ta đi cùng chàng có được không?"

    "Nam nữ khác biệt, đi cùng với ta sẽ không tốt cho danh tiết của cô nương, vẫn là tại hạ đi một mình là tốt rồi." Hắn hơi cười một chút rồi cúi đầu, cầm túi nhỏ muốn đi về phía trên trấn.

    Nàng nghe thấy thì bật cười, sải bước chân đuổi theo đi ngay bên cạnh hắn. Bàn tay nhỏ đưa ra chạm cổ tay hắn. "Ta không ngại. Linh Lang cô đơn, ta cũng cô đơn. Chi bằng bầu bạn, không phải sẽ tốt hơn sao?"

    "Cô nương không có người thân sao?" Tim hắn nhảy lên một nhịp, rụt tay lại, hơi xích xa nàng một chút. Sao nàng lại cô đơn? Nàng ở nơi nào? Nàng không có tỷ muội phụ mẫu sao? Sao nàng lại cứ gọi thẳng tên của ta?

    Chung Yêu Yêu nhìn hắn, môi cong cong. Lại nhích một chút đi bên cạnh hắn. "Chẳng phải bảo chúng ta là hàng xóm rồi sao? Quanh cây hoa ấy chàng có thể nhìn thấy gia đình nào à?"

    "Thế cô nương ngụ nơi nào?" Quả thật xung quanh đó trừ nhà hắn vừa xây lên ra thì chẳng nhìn thấy căn nhà nào cả.

    "Ta chẳng ngụ nơi nào. Ta không có nhà, Linh Lang có thể cho phép ta sống cùng chứ?"

    "Chung cô nương!" Hắn dừng bước, nhíu mày nhìn nàng. "Nam nữ thụ thụ bất tương thân, cô nam quả nữ làm sao có thể ở cùng một chổ chứ? Đối với nam nhân nào cô nương cũng thế này sao?" Nàng hết để hắn đeo trâm cài cùng nàng, tự ý động chạm thân mật với hắn, bây giờ còn ngỏ ý muốn cùng hắn sống chung. Họ cũng chỉ mới gặp nhau có một lần. Hắn cảm thấy hơi khó chịu.

    Chung Yêu Yêu đối với phản ứng của hắn lại yên tĩnh lắng nghe, đáy mắt tĩnh lặng như hồ nước đang nhìn thẳng vào hắn.

    "Chàng là người đầu tiên ta giáp mặt, là người đầu tiên nhìn thấy ta trong hình dáng này, chàng cũng là người duy nhất uống rượu, trò chuyện cùng ta." Giọng nàng nhẹ nhàng như gió.

    "Ta cũng đâu giống như loài người các chàng, hôm nay vừa nguyện cầu cho ta nghe là muốn yêu thương cô nương người ta mãi mãi, hôm sau đã cùng một cô nương khác kết tóc se duyên." Nàng chứng kiến toàn bộ. Nàng nghe thấy tiếng khóc của những cô nương nhỏ trách móc nàng, trách rằng tại sao để nàng làm chứng tình duyên của họ rồi mà người ta vẫn phủi áo bỏ đi theo người khác.

    "Ta chỉ muốn cùng chàng như thế thôi. Từ ngày chàng quyết định muốn sống ở bên cạnh ta, ta chỉ muốn thân thiết với một mình chàng thôi."

    Linh Lang hơi ngơ ngác đứng hình. Ý nàng là sao? Nàng đang nói chuyện gì thế? Hắn sống cạnh nàng khi nào? Lại nói, sao lại là "loài người" bọn ta?

    "Chung.. Chung cô nương.. Cô nương nói chuyện gì, ta.. Ta không hiểu." Hắn ngập ngừng, nghi ngờ dâng lên.

    "Ta là một hoa yêu." Nàng dời mắt nhìn trên đất, môi hơi cong lại thẳng thắn trả lời, cũng không biết có khiền hắn sợ không. "Hình hài này là ta lần đầu tiên hóa thành. Chỉ có chàng là người đầu tiên thấy được ta trong hình dáng loài người, chỉ có chàng là người đầu tiền muốn bầu bạn cùng ta suốt hàng trăm năm qua." Nàng từng bước đi đến trước mặt hắn, đưa bàn tay nhỏ nhắn ra.

    Trên đầu ngón tay nàng, một nhành cây nhỏ mọc ra, nhanh chóng kết hoa, nở rộ. Nhành kim chung yểu điệu, xinh đẹp bừng nở trước mặt Linh Lang làm hắn hơi bất ngờ khó tin.

    Chung Yêu Yêu cười. "Linh Lang có thấy không? Nó thích chàng đấy." Nàng phất tay, nhành hoa tách khỏi đầu ngón tay nàng, bay lên cao. Bỗng chúng hơi phát sáng, bung ra. Từng cánh hoa cứ thế rơi xuống giữa hai người họ.

    Linh Lang lúc này hơi trố mắt nhìn một màn mưa hoa, người trước mặt đã tiến tới gần hắn, nhón chân đặt lên má hắn một cái hôn thật khẽ.

    Người hắn cứng lại, ngơ ra một lúc, sau đó bùng phát. Hắn đẩy nàng ra, tay sờ lên má, mặt đỏ bừng.

    Nàng lại hôn hắn!

    "Ta.. Ngươi.. ngươi.." Hắn lắp bắp một lúc cũng chẳng nói được lời nào.

    Linh Lang tay chân cuống quýt ngượng nghịu một lúc không biết phải làm gì tiếp theo, quên luôn chuyện lên trấn, một tay cầm túi, một tay ôm lấy mặt đỏ, xoay người nhanh chóng bỏ về nhà. Để lại bóng hình mảnh khảnh màu lục ở đó vẫn dõi mắt theo hắn. Chung Yêu Yêu chỉ biết khẽ mỉm cười buồn bã. Hắn.. rất sợ nàng sao?

    Lúc này còn không thèm đóng cổng, hắn gấp gáp lao vào trong gian nhà nhỏ, ném túi lên bàn, nhanh chóng đóng cửa ngăn hết ánh sáng bên ngoài vào nhà nhỏ.

    Dựa lưng vào cửa, mặt và tai vẫn đỏ bừng lên, hắn ôm ngực thở, mắt nhắm nghiền, lông mày nhíu lại. Hắn dần dần ngồi xổm xuống mặt đất chắn cửa. Đưa tay lên, hắn rút cây trâm gỗ trên tóc ra, siết thật chặt, mặc cho mái tóc đen ấy xõa tán lạn trên vai, trên lưng.

    Linh Lang vẫn tin, trên đời này vẫn tồn tại yêu - ma - tiên, vẫn có những chuyện kì quái luôn hiện hữu xung quanh. Chỉ là hắn không ngờ, sẽ có một ngày mình phải đối mặt với chuyện như vậy.

    Phải làm sao đây? Hình như.. hắn đã phải lòng một nàng hoa yêu rồi..

    * * *

    Phong Tỷ Chưa Ăn Cơm.

    * * *
     
  3. Phong Tỷ Chưa Ăn Cơm Cái gì cũng từ từ. Để đào hố. =))

    Bài viết:
    5
    Chung Hỉ Tửu (2)

    Bấm để xem
    Đóng lại
    * * *

    Đã qua nhiều ngày kể từ hôm ấy. Linh Lang vẫn chưa gặp lại Chung Yêu Yêu. Nàng cứ như thế biến mất tăm, cứ như không tồn tại, cứ như tránh chạm mặt hắn. Hắn đã lên trấn mua được đồ cần thiết từ mấy ngày trước rồi. Mỗi lần ra suối lấy nước về dùng và tắm rửa, hắn vẫn thấy cây kim chung to lớn sừng sững trước nhà, cách cổng nhà hắn không đến mười bước chân. Tuy không thấy nàng đâu, nhưng cứ mỗi lần hắn bước ra khỏi nhà, cây cổ thụ ấy đều khẽ làm rơi vài chùm hoa rồi lại yên lặng như cũ.

    Hắn thấy hơi bứt rứt. Mỗi ngày hắn đều từ cửa sổ nhìn ra bên ngoài xem cây một chút, xem xem liệu người kia có đi ra hay không.

    Linh Lang vẫn dùng cây trâm gỗ ấy, vì cây trâm ngọc ban đầu hắn luôn dùng đã bị Chung Yêu Yêu lấy đi đâu mất rồi.

    Lại qua vài ngày, nàng vẫn như cũ không có xuất hiện.

    Linh Lang có phần hơi lo lắng.

    Nàng đã nói, hắn là người đầu tiên mà nàng hành động những việc như vậy. Nhưng với hắn, nàng cũng là nữ nhân đầu tiên trừ mẹ hắn ra thân mật với hắn như thế. Nàng cũng làm hắn thấy khó xử.

    Hắn cảm thấy như mất cái gì đó cho nàng, cũng cảm thấy như mất cái gì đó từ chỗ nàng.

    Lúc hắn đang trầm mình vào suy nghĩ của riêng mình, một chuỗi hoa màu vàng từ cửa sổ bay vào, rơi trên tay hắn. Hắn giật mình, nhẹ nâng chùm hoa lên, đưa mắt nhìn ra cửa sổ.

    Ở bên ngoài cổng, có vài tiểu thúc trông vẻ hiền hòa đứng nói chuyện bên ngoài.

    Linh Lang nhìn hoa trong tay một lúc, đặt nó lên bàn trà nhỏ rồi mở cửa ra ngoài.

    "Xin hỏi, các vị tìm tại hạ sao?" Linh Lang mở cổng, lễ độ hỏi mấy tiểu thúc đang nói chuyện.

    Thúc Ất: "A đây rồi! Tiểu tử mới chuyển đến thôn chúng ta mấy tuần vừa rồi đây."

    Thúc Giáp: "Tiểu tử này nha! Vừa chuyển đến cũng không có nhờ vả ai giúp đỡ gì, đều là người cùng thôn cả, có gì khó khăn phải mở lời chứ! Nào, ngươi tên gì?"

    Linh Lang đáp: "Tại hạ họ Linh, tên Lang. Xin hỏi các vị có việc gì tìm ta sao? Ta biết chút y thuật, có thể giúp đỡ ắt sẽ giúp."

    Thúc Bính: "Ầy tìm giúp gì chứ! Thật ra Liên gia chúng ta sắp có hỉ, con gái ta chuẩn bị thành thân với Quý gia nhị công tử, dự là hôn lễ lớn lắm. Muốn mời tất cả mọi người trong thôn cùng tham dự. Thế nên mấy lão già đây muốn sang mời tiểu tử ngươi đi, sẵn tiện giúp ngươi làm quen với chúng ta ấy mà!"

    * * *

    Trừ chùm kim chung hôm ấy ra, vẫn không thấy Chung Yêu Yêu xuất hiện. Linh Lang cũng cố gắng không để tâm nữa. Dù gì cũng chỉ là hành động thân mật một chút, chưa có gì quá đáng nên hắn cũng không muốn quá đặt nặng.

    Đã đến ngày kết hôn Liên gia và Quý gia. Linh Lang buổi sáng đã dậy sớm đi chẩn bệnh, kê toa thuốc giúp hai nhà dân trong thôn. Hiện tại hắn cũng coi như một đại phu nhỏ trong thôn, nhà ai có người bệnh đều đến hỏi hắn khám giúp, dù sao mời hắn cũng nhanh hơn mời các y quán khác trên trấn.

    Tầm nữa giờ tỵ* hắn trở về nhà, cây kim chung khẽ vờn tán lá, rơi mấy cánh hoa trên người hắn. Linh Lang đã quen với phản ứng này của cây hoa mỗi khi thấy hắn xuất hiện. Buổi sáng lúc ra cửa, kim chung cũng thả mấy cánh hoa rơi lên y phục hắn. Như để nhắc nhở, như để đánh dấu. Nhưng dù thế nàng ấy vẫn không lộ mặt.

    *Giờ tỵ: Từ khoảng 9 giờ sáng đến 11 giờ trưa, nữa giờ tỵ ở đây là khoảng 10 - 11 giờ.

    Những bệnh nhân của hắn có kể qua cho hắn nghe. Gốc kim chung lớn kia dù có mưa bão hay khô hạn đều vẫn cứ nở hoa, nở rất nhiều, nở vàng ươm cả cây, đến mức chuỗi hoa vàng lấp hết cả lá xanh. Luôn luôn tỏa hương thơm nhàn nhạt. Họ cũng kể cho hắn về rượu kim chung. Nhiều năm trước, nam nữ yêu nhau sẽ ngắt hoa thả vào chén rượu uống giao bôi, ngụ ý uyên bạc đầu. Nhà nào có hỉ sẽ dùng hoa kim chung ướp làm rượu, dùng dâng lên phụ mẫu, dùng làm rượu tân hôn. Nhưng bây giờ không còn truyền thống như thế nữa cây kim chung lớn trở nên cô đơn trên mảnh đồi nhỏ suốt gần trăm năm nay.

    Gốc kim chung ấy trở thành biểu tượng của thôn Lý Đình vì nó ở sâu trong thôn, riêng lẻ một mình phủ bóng xuống mảnh đất bên dưới. Xung quanh gốc hoa chẳng có ai ở vì họ cảm thấy cây hoa có linh tính, không dám thân cận. Cho đến tháng trước hắn dọn đến, xây nhà ở bên dưới cây hoa.

    Hắn nhớ lại những lời hôm ấy Chung Yêu Yêu nói, lúc này mới cảm nhận được nỗi cô đơn trong lời bộc bạch của nàng, sự yếu ớt, đè nén cảm xúc ở sâu bên trong thanh âm dịu dàng ấy.

    Hắn hơi trầm ngâm một lúc, bỗng đứng dậy mở cửa nhà ra, bước ra bên ngoài đến bên dưới cây kim chung.

    Linh Lang với tay kéo nhành cây xuống dùng sức mà giật. "Chung cô nương, ta muốn cùng nói chuyện với nàng." Lần này nàng không ra mặt, hắn sẽ dùng hết sức bình sinh giật đến gãy nhành cây cho nàng xem!

    Mãi một lúc, một tán cây khẽ hạ xuống áp vào người Linh Lang làm hắn hơi gượng gạo. Một giọng nói thanh lảnh mềm mại phát ra từ nơi nào đó: "Linh Lang tìm ta thật sao?"

    "Ta.. tìm nàng." Hắn thả nhành cây ra, rụt tay lại.

    Một cơn gió thổi nhẹ qua, cánh hoa kim chung liên tiếp tơi xuống thật nhiều, từ phía sau lưng hắn vang đến âm thanh khúc khích cười. "Linh Lang, ta ở đây rồi."

    Hắn giật mình xoay người lại, ánh mắt hắn chạm phải đôi mắt trong suốt của nàng. Vẫn là hình hài ấy, vẫn là mái tóc gợn sóng ấy. Trên đầu nàng ngoài cây trâm gỗ còn ghim nhiều thêm một chiếc trâm ngọc màu trắng xanh. Môi hồng cong lên một chút, vẻ mặt dịu dàng nhìn hắn làm hắn hơi xao xuyến.

    Hắn có chút ngây người. Ngại ngùng nói: "Thật ra, thật ra ta chỉ muốn hỏi xin của nàng một chút hoa tươi, không biết có được không? Ta.. ta có thể giúp nàng việc gì đó để cảm ơn!" Phải! Hắn chỉ muốn nhờ nàng một chút, không hề cố ý muốn tìm gặp nàng đâu.

    Hoa yêu nghe thế, hơi rũ mắt xuống cười. "Linh Lang đã cầu thì sao ta từ chối được, chỉ là thù lao của ta sẽ hơi nặng." Nàng nâng mắt lên nhìn hắn, môi đỏ khẽ cong: "Giúp chàng trước vậy, điều kiện ta nói sau." Nàng híp mắt cười thật tươi làm hắn cảm thấy tim đập lỡ một nhịp.

    Chung Yêu Yêu bỗng tiến đến nắm lấy cổ tay Linh Lang làm hắn hơi sững sờ. Nàng kéo hắn đến bên dưới gốc cổ thụ, cầm nhành cây đánh dấu một khoảng đất. "Chàng đào lên đi. Aiz.. Đây là hũ sớm nhất đấy. Mới hơn hai mươi năm thôi."

    Hắn sờ sờ cổ tay một lúc, nghe ngữ điệu nàng nói thì hơi khó hiểu, cũng vén tay áo lên bắt đầu đào chỗ đất dưới gốc cây. Đào thấy một vật được một mảnh vải đỏ bịt lại, hắn đào nhanh hơn. Lúc nhấc lên là một hũ vại tròn cao hai gang tay, trên hũ khắc thời gian cách là đây hai mươi ba năm trước. Hắn cầm hũ vại nhìn sang nàng, thấy trong vại toàn là chất lỏng thì hơi ngờ vực.

    "Rượu. Ta tự tay ủ đấy. Chắc chàng muốn dâng lễ cho tiệc hỉ nhà người ta chứ gì. Dùng nó đi, hoa thôi thì làm sao đủ thành ý chứ." Nàng cười cười.

    Linh Lang ngỡ ngàng. Một hủ rượu hoa ủ hai mươi năm, bây giờ không dễ tìm đâu. Giá cũng không thấp. Nàng chỉ vì hắn mở lời xin một chút mà mang thứ này ra sao?

    Chung Yêu Yêu thấy vẻ mặt của hắn thì cũng hiểu ý. "Không sao đâu. Ta còn rất nhiều hũ khác lâu hơn nữa. Ở đây này! À, chỗ này một hũ này. À! Đây nữa, đây cũng có.. Còn.." Nàng chỉ một số vị trí quanh gốc kim chung. Gốc cây rất to, năm sáu người mới ôm hết. "Ta cho chàng hết, có được không?" Nàng ngẩng mặt lên, nhìn hắn cười thật dịu dàng.

    Tim hắn lại đập thật nhanh, vành tai đỏ lên. Một câu "ta cho chàng hết" của nàng làm lòng hắn nhói lên xao xuyến.

    "Ta.. không cần nhiều như thế. Còn hũ rượu này, cảm ơn nàng." Hắn cũng không hiểu vì sao từ lúc này đã không còn kêu nổi một câu "Chung cô nương" nữa. Có lẽ chỉ đơn giản là không muốn kêu, cũng có lẽ là muốn gần gũi với nàng thêm một chút.

    Hoa yêu cười ấm áp, rũ mắt xuống nhìn chân, nàng vẫn luôn đi chân trần. Linh Lang nhìn bàn chân trắng nõn kia dẫm lên lá khô và đá nhỏ, thấy một chút xót xa. Nàng lại lia mắt nhìn về phía trong thôn, mắt dịu xuống sâu sắc mỉm cười nhẹ bẫng. "Sắp giờ ngọ rồi, họ chuẩn bị đón dâu. Chàng mau sửa soạn một chút rồi đi đi, đừng lỡ mất, người ta sẽ buồn chàng." Nói xong, nàng lại đưa mắt về nhìn hắn, cười thật ngọt ngào. "Thật ra Linh Lang không sửa soạn vẫn rất tuấn mỹ, ta cảm thấy ta rất thích chàng."

    Linh Lang nãy giờ vẫn luôn nhìn nàng, vừa nghe nàng nói xong, trong đầu hắn như nổ ùm một cái, mặt và tai đỏ bừng lên. Hắn cúi đầu thật thấp xuống, cố che đi vẻ mặt của hắn bây giờ.

    "Ta.. Ta sẽ, cho nàng một câu trả lời.. Ta.. Ta phải đi đây." Câu trả lời, một tháng không gặp nhau này, hắn vẫn luôn canh cánh trong lòng những cảm giác kì quái khi thấy cây cổ thụ kia. Lòng hắn vẫn thường sôi lên mỗi khi bước ra khỏi nhà, kim chung rung lên thả hoa lá xuống, hắn cảm thấy rung động mãnh liệt từ sau lần đầu tiên nàng búi tóc cho hắn, hôn mắt của hắn. Hắn muốn cho nàng một câu trả lời rằng,

    Hắn có cảm giác với nàng.

    Ôm hũ rượu đi vào trong nhà, hắn đóng cửa lại, đặt rượu lên bàn. Trầm mặc mất vài giây, hắn đưa tay lần đến vị trí trái tim trong lồng ngực, nhịp đập thật mãnh liệt. Hắn cảm nhận thấy nơi này đang dần xuất hiện một cái gì đó mà trước đây chưa từng có được, lấp đi sự trống rỗng nơi con tim.

    * * *

    Thay một kiện y phục trắng xanh, hắn mang theo hũ rượu kia ra khỏi nhà. Không còn thấy nàng đâu, nhưng khi hắn đi ra, một trận mưa hoa lại thổi đến, thơm lừng. Một chuỗi hoa vàng tươi tắn xinh đẹp bay đến giắt quanh miệng hũ rượu. Giọng nói thanh lảnh mềm mại của nàng vang lên trong gió. "Thêm chút hoa cho chàng, không cần cảm ơn đâu. Mau đi đi, tối ta sẽ đến đó xem một chút."

    Hắn nhìn cây hoa lớn, mím môi, cụp mắt gật đầu một cái rồi quay đi.

    Trên đường đến Quý gia, hắn suy nghĩ rất nhiều chuyện. Từ chuyện thân thế quá khứ của hắn, đến chuyện liệu hắn dọn đến ở bên dưới tán cây rộng lớn kia là đúng hay sai? Nghĩ miên man một lúc đã đến trước cửa Quý gia. Hắn sực nhớ lại câu nói của nàng, buổi tối nàng sẽ đến xem một chút? Xem cái gì? Xem hắn sao? Nàng sẽ đến đón hắn sao?

    Trong lòng lại tràn ra sự ấm áp. Đại cô bên cạnh thúc tay hắn một cái, hỏi: "Linh đại phu, ngươi không phải đã vừa ý cô nương nào quanh nơi này rồi chứ? Nhìn ai mà mặt đỏ thế?"

    Hắn nhanh chong một đưa tay lên bưng mặt. "Tại hạ không có." Hắn rũ mắt xuống, nghẹn ngào ấm áp một chút. "Tại hạ đang, nhớ, ở nhà.." Hắn như nấc lên một chút khiến câu nói không được lưu loát. "Một bông hoa.." Đưa tay lên che cả mắt lại, môi mím chặt. Mặt hắn thấy thật nóng quá.

    Đại cô ngẩn ra, lại cười thật vui vẻ. "Thì ra là ở nhà đã có một đóa hoa! Linh đại phu phải giới thiệu nương tử của ngươi cho bọn ta đó! Haha, đến xem hôn lễ người ta cũng nhớ nương tử nhà mình, cô nương ấy chắc là may mắn lắm mới gả được cho ngươi." Đại cô khuôn mặt hiền lành, cười thật vui vẻ.

    Hắn hơi gật đầu. Kiệu hoa bên kia đã nâng đến, tiếng kèn hỉ vang vọng khắp con đường. Liên tiểu thư được Quý gia nhị công tử cõng từ kiệu hoa xuống, bước qua chậu than hồng, đến bên trong nhà chờ thời gian làm lễ. Lúc này đã đến lúc dâng lễ hỉ. Mấy cô mấy thúc mấy nam nữ quanh sảnh đều từ từ đưa quà lên. Quý gia và Liên gia trong thôn là hai nhà thương nhân có chút tiếng nói, đương nhiên ngoài các hộ dân trong thôn được mời ra, còn có một số các thế gia từ các huyện trấn lân cận.

    Nhà giàu tặng lễ, đều là vải lụa, trâm cài, mấy lượng bạc. Những nhà bình dân khác trong thôn thì đưa chút lạp xưởng, rượu trắng, củ cải muối tự làm. Lúc đã gần hết, Linh Lam mới cầm hũ rượu lên.

    Hắn cười một chút với quản sự của Quý gia, đưa hũ rượu có cài chuỗi hoa kim chung lên.

    "Chung.. Chung hỉ tửu! Là Chung hỉ tửu!" Quản sự hơi lắp bắp lại nhìn nét chữ cũ kĩ khắc trên hũ. "Ủ, ủ đã hai, hai.."

    Trong sảnh ồn ào. Chung hỉ tửu ủ hai năm? Ủ được chung hỉ tửu ở thôn Lý Đình trong một hai năm chính là hàng tốt. Linh công tử thật hào phóng!

    "Hai mươi năm!" Quản sự dường như hét lên.

    Trong sảnh khắp nơi toàn là khách bỗng im lặng quỷ dị. Linh Lang cũng hơi hoảng. Hắn chỉ biết với rượu thông thường ủ hai mươi năm là rượu quý, nhưng vẻ mặt của bọn họ đối với bình rượu kim chung hai mươi năm này rất sinh động.

    Có mấy thế gia từ trấn lân cận đến không biết có gì khó hiểu, cũng thì thầm hỏi một chút. Chung hỉ tửu là thứ gì? Hai mươi năm thôi cũng kinh động như thế?

    Có người dùng giọng điệu hơi hoảng giải thích: "Chung hỉ tửu này là rượu ủ từ hoa kim chung, trong thôn bọn ta chỉ có một cây kim chung, nhưng đã là cổ thụ hơn năm trăm năm rồi. Muốn lấy đủ số hoa tươi để ủ rượu thì rất khó vì cây quá cao."

    Một người khác tiếp tục giải thích. Thì ra trong thôn có tục rằng ngày hỉ sẽ hái một chút hoa kim chung thả vào trong rượu hỉ để tượng chưng thôi. Nhà nào giàu lắm sẽ dùng hẳn rượu chung hỉ để bái đường làm rượu hỉ chứ không dùng rượu trắng. Nhưng mấy chục năm gần đây không nhiều nhà theo tục này nữa. Rượu kim chung cũng hiếm dần. Vì phương pháp ủ hoa kim chung rất khó, lại phải chăm rất kĩ trong bốn hay năm tháng đầu mới có thể chôn xuống đất ủ được.

    Một tràng giải thích này khiến mọi người lần nữa rát mắt nhìn hũ rượu. Quý lão gia và Quý phu nhân gấp gáp đứng lên khỏi ghế chủ vị, nhanh chóng nhận lấy mỹ tửu.

    Mặt mũi hai ông bà tươi như nhặt được vàng, liên tục tán thưởng và khen Linh Lang, nói hắn hôm nay là quý nhân, nhất định chiêu đãi tốt. Linh Lang cũng cười cười ngượng ngùng tiếp nhận.

    Thêm một vài vị khách dâng lễ, lúc này bắt đầu bái đường.

    Bái đường xong, tân lang tân nương dắt nhau về phòng tân hôn. Yến tiệc bắt đầu bày ra, thêm một vài trò chơi nhỏ cho các công tử so cờ tướng, cờ vây, mấy cô nương cùng nhau so cầm, so họa. Không khí vui vẻ vô cùng.

    Linh Lang cũng thấm mệt, giao hữu một chút, một vài nhà hẹn hắn đến xem bệnh, có người lại hỏi hắn có ý trung nhân hay chưa để ngỏ lời gả con gái họ cho hắn, hắn cũng chỉ ngượng ngùng gật đầu "đã có", ngoài ra không nói thêm. Nột màn này kéo dài, đã gần giờ dậu*.

    *Giờ dậu: Từ 5 giờ chiều.

    Tiết trời tháng mười khiến trời tối sớm. Mới gần năm giờ đã không còn ánh nắng, bầu trời một mảng màu cam.

    Hắn chỉ chào hỏi một lúc, ngỏ ý với Quý lão gia và Quý phu nhân là muốn về sớm một chút. Họ cười toe toét tiễn Linh Lang ra khỏi cửa lớn, còn hứa hẹn sau này khám bệnh nhất định sẽ mời hắn khám.
     
    TrieuPhuong0711Phan Kim Tiên thích bài này.
  4. Phong Tỷ Chưa Ăn Cơm Cái gì cũng từ từ. Để đào hố. =))

    Bài viết:
    5
    Chung Hỉ Tửu (3)

    Bấm để xem
    Đóng lại
    * * *

    Linh Lang có ghé sang sạp bánh hoa quế mua hai cái rồi từ từ về nhà. Trời đã hơi tối, sắp về đến nhà thì gặp Chung Yêu Yêu đang đi bộ đến. Hắn biết, nàng muốn đi đón hắn về cùng.

    Chuẩn bị chào hỏi một chút, bỗng dưng vẻ mặt Chung Yêu Yêu tái đi, có vẻ hơi giận. Hắn hơi thầm hỏi, không lẽ hắn chọc gì nàng sao?

    Chung Yêu Yêu một mạch quay đầu đi thẳng về nhà hắn. Hắn cũng đuổi theo. Vừa về đến nhà, thấy Chung Yêu Yêu mặt mũi cau có ngồi chỗ cái bàn đá, hắn vào nhà cất đồ, mang một chút rượu trắng của hắn và bánh hoa quế ra ngồi đối diện nàng.

    Mắt của nàng lúc này găm vào hai cái bánh hoa quế được dùng giấy dầu gói lại đang nằm trên tay hắn. Linh Lang nghĩ nàng giận chắc vì nghĩ hắn mua ăn một mình lại không mua cho nàng ăn cùng. Mở ra, cầm một cái lên cắn một ngụm, đưa cái còn lại cho nàng. Mắt Chung Yêu Yêu lại càng ác liệt hơn, lườm chằm chằm cái bánh hắn đưa tới. "Giỏi lắm. Chê hoa kim chung ăn không ngon, ngươi mua bánh hoa quế về ăn thay phải không?"

    Linh Lang: "?"

    Nàng đứng phực dậy đi sang chỗ hắn giật hai cái bánh kia nặng nề ném vào giấy gói bánh trên bàn, Linh Lang hơi ngơ ngác, vừa ngẩng đầu lên muốn nhìn nàng đã bị hai bàn tay mềm mại chụp lấy mặt, hôn xuống.

    Cả người hắn cứng lại.

    Nàng.. hôn lên môi hắn?

    Chung Yêu Yêu cúi xuống ngậm lấy môi Linh Lang, hắn hơi ngơ ngác đã khiến nàng thành công dưa lưỡi mềm xâm nhập vào bên trong. Hắn thở gấp, muốn đẩy nàng ra nhưng tay lạy không hề động, còn có ý giữ lấy hông nàng để nàng không bị mất thăng bằng ngã khỏi ghế đá nhỏ. Quấn quít một lúc, Linh Lang lúc này bị hôn đến ý thức mơ hồ, chỉ cố gắng được thở, mắt ngập một tầng hơi nước, mỗi lần hít vào đều là hương hoa dịu dàng làm lòng hắn mềm đi một trận.

    Dần dần Chung Yêu Yêu thả hắn ra, vẻ mặt nàng hồng hào dịu dàng, có lẽ đã hơi nguôi giận. Nàng nhìn cánh môi hắn vừa đỏ lại ướt át, lại thấy hơi đau lòng ban nãy nàng kích động quá. Linh Lang lúc này được thả ra, cả người mềm đi dựa vào người nàng. Đầu tựa vào hõm vai Chung Yêu Yêu hít thở, hai má đỏ rực nóng bỏng. Hai tay hắn để bên hông nàng sớm đã víu chặt quần áo của nàng lại.

    Cổ họng hắn lúc này cũng vô lực, rúc mặt vào cổ nàng thều thào gọi hai tiếng.

    "Yêu Yêu.."

    Chung Yêu Yêu nghe thấy, trong lòng mềm nhũn ra. Một tay quàng lên vai hắn, ôm lấy hắn, một tay vuốt khuôn mặt đỏ bừng của hắn. "Ta xin lỗi, ta làm chàng sợ rồi sao? Chàng.. chàng cũng sẽ, ghét bỏ ta sao?" Nàng hơi ngập ngừng, hiển nhiên là e ngại chuyện đó, lần trước hôn má thôi mà hắn cũng giận dữ bỏ về nhà đóng chặt cửa không muốn nhìn mặt nàng.

    Linh Lang mở đôi mắt mơ hồ ra nhìn nàng, mím môi một lúc, lắc đầu. Hai tay lúc nãy đang víu lấy áo nàng cũng bắt đầu vòng qua ôm chặt lấy eo nàng, lại rúc mặt vào trong cổ hít lấy hương hoa.

    Trời đã tối hẳn, có lẽ vì hôm nay hơi mệt nên hắn cứ như vậy ngủ mất trong lòng nàng. Chung Yêu Yêu thấy không thể cứ để hắn ôm nàng ngủ bên ngoài như thế này được, nàng dịu dàng ôm hắn lên, đi vào trong phòng đặt hắn lên giường. Nàng phất tay, xuất hiện mấy chuỗi hoa vàng chỉ to cỡ một chùm nho, búng tay một cái, chúng phát sáng. Mấy chuỗi hoa tự động bay đến treo giữa nhà một chuỗi, đầu giường một chuỗi, bàn trà một chuỗi, khu bếp cũng một chuỗi.

    Căn phòng sáng bừng lên. Nàng quay lại cởi giày cho hắn, đắp chăn cho hắn. Ngồi bên giường nhìn hắn một lúc, vẻ mặt lại là nét dịu dàng.

    Gặp lại chàng sau mấy trăm năm cũng thật ngoài ý muốn. Ta.. không muốn buông tay chàng nữa.

    Nàng cúi xuống, vén tóc hôn thật nhẹ lên môi hắn, lên mắt hắn.

    Bên ngoài đang yên tĩnh, đột nhiên đưa đến mấy ánh lửa, ồn ào tiếng vó ngựa, kiếm mác. Chung Yêu Yêu nghe thấy thì ngồi dậy, đi ra mở cửa xem có chuyện gì.

    Một đám người mặc y phục xanh thẫm, hông đeo trường kiếm, cưỡi ngựa chiến xếp thành ba hàng đứng bên ngoài. Một tên đứng đầu trong đám đó hô lớn vào bên trong. "Linh tứ công tử! Ngươi không trốn được đâu, tưởng chạy tới cái nơi hoang vu này là bọn ta tìm không được à?"

    Nàng hơi nhíu mày. Linh Lang làm gì rồi? Đám người này nếu không nhầm thì là người của triều đình. Sau lưng vang lên tiếng lộp bộp, nàng khẽ liếc mắt nhìn Linh Lang lúc này đã tỉnh giấc. Mi hắn nhíu rất chặt, vẻ mặt căm phẫn nhìn đám quan binh bên ngoài.

    Thấy hắn bất động vẫn ngồi đó, chỉ là ánh mắt đã rất sa sầm. Chung Yêu Yêu đã ngợ ra việc gì.

    Linh gia là gì? Là một thế gia rất giỏi độc dược lẫn y thuật, nhưng độc dược chiếm số đông. Hắn bảo gì? Gia quyến đã không còn, một mình hắn từ kinh thành chạy đến trốn ở nơi thôn trấn bé nhỏ này.

    Sự việc thế này, một là chính tay hắn diệt gia rồi chạy đến nơi này, hai là, Linh gia bị triều đình truy sát toàn gia.

    Với tính cách của hắn thì vế đầu tiên chắc chắn không thể, chỉ có thể là vế thứ hai. Với thực lực của Linh gia, đắc tội hoàng đế chắc chắn có thể.

    Lúc này Linh Lang đứng dậy, bước đến nắm lấy tay Chung Yêu Yêu, kéo nàng vào lòng siết thật chặt rồi thả tay ra vuốt mặt nàng. Hắn kê trán hắn lên trán nàng, hai đầu mũi chạm nhau. Chỉ trong một chốc thì hắn thả ra, đẩy nàng vào trong phòng, từ bên ngoài khóa cửa lại nhốt nàng bên trong. Tất cả chỉ trong tích tắc.

    "Yêu Yêu, xin lỗi."

    "Chết tiệt Linh Lang! Chàng thả ta ra! Linh Lang! Ngươi muốn nhốt ta trong này à? Linh Lang!.."

    Mặc kệ nàng thét toáng lên, đá cửa thật mạnh, hắn lưu luyến một chút rồi đi ra bên ngoài đối mặt với đám quan binh.

    Có lẽ rất lâu, cũng có lẽ rất nhanh. Bọn quan binh nói chuyện một chút với Linh Lang thì tiến lên bắt giữ hắn. Chúng gặng hỏi nhiều thứ, Linh Lang chỉ trả lời hắn không biết. Tên cầm quyền trong đám quan binh không kiên nhẫn nữa muốn cầm đuốc đốt nhà của hắn. Hắn kinh hãi nhìn mấy tên lính cầm đuốc đi về phía nhà, một tên khác lại cầm đuốc đi về phía cây hoa. Linh Lang lúc này đầu như ong ong vài tiếng, dùng hết sức bình sinh vùng khỏi tay mấy tên lính, lao về phía cây hoa mà che chắn.

    Cửa phòng bên kia bị đạp gãy, thân hình người con gái màu lục vụt một cái chớp tắt xuất hiện bên cạnh Linh Lang. Nàng giận lắm.

    Chung Yêu Yêu kéo hắn ra sau lưng, nàng vung tay, mấy lá cây xào xạc rụng như mưa, nhưng cơn mưa này thật nguy hiểm. Mấy chiếc lá như những lưỡi dao cắt thẳng vào động mạch cổ của mấy tên lính. Thế nhưng chỉ chống đỡ được một lúc, sắc mặt hoa yêu đã có chút không ổn. Thực vật khỏe nhất vào buổi sáng. Chiến đấu vào buổi tối đối với hoa yêu mà nói chính là dùng gậy gỗ đánh giáo sắt. Nàng vừa vận yêu lực vừa phải bảo hộ người bên cạnh nàng đã có chút khó khăn.

    Dẫu thế, đánh được địch trước mặt, không đánh được địch sau lưng. Hai tên lính từ phía sau cầm kiếm xông tới, Hoa Yêu trở tay không kịp, trong con ngươi đen của nàng chỉ có thể thấy thân ảnh màu lam kia đưa thân chắn kiếm cho nàng.

    "Không được!"

    Tích tích..

    Thời gian như ngưng đọng, mấy giây trôi qua nhanh như cả thế kỉ. Khoảnh khắc nàng trừng to đôi mắt thét lên hai tiếng không thể ấy như thước phim quay chậm. Nhưng thiếu niên chỉ nhẹ mỉm cười, chắn cả hai thanh kiếm, hắn không được nữa rồi. Phải từ biệt thôi.

    "Yêu Yêu.. Ta.. Yêu nàng." Một nụ cười bi thương tỏa sáng giữa màn đêm.

    Thân ảnh màu lam ngã xuống, bốn phía ngưng đọng. Hoa yêu như bức tượng lặng yên đứng nơi đó giương mắt nhìn thân thể nam nhân đang nằm trước mặt. Như nghẹn ngào, nước mắt trào ra. Ta đợi người năm trăm năm, chỉ đổi được tương ngộ hơn một tháng ngắn ngủi, chỉ đổi được chàng gọi tên ta hai tiếng "Yêu Yêu", cũng chỉ đổi được cái hôn rực cháy như tích tắc giọt nước rơi xuống mặt hồ.
     
    TrieuPhuong0711Phan Kim Tiên thích bài này.
  5. Phong Tỷ Chưa Ăn Cơm Cái gì cũng từ từ. Để đào hố. =))

    Bài viết:
    5
    Chung Hỉ Tửu (4) -Kết-

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Hoa yêu như điên cuồng, gió táp nổi lên thổi bay mái tóc xoăn, thổi nước mắt trên mặt nàng khô lại, mắt nàng trừng lớn, chất chứa toàn bộ thù hận.

    Đêm ấy, có nàng hoa yêu thảm sát điên cuồng, kim chung tắm máu. Hoa vàng biến thành sắc đỏ, người ta gọi chúng là hoa diêm chung.

    Hoa yêu nâng xác chàng lên, lặng lẽ ôm ở nơi đó.

    Bình minh ló dạng, ánh sáng mặt trời dần dần phủ lên thân ảnh hai bóng người nơi đó, có chàng thiếu niên đang ngủ say trong lòng cô gái nhỏ. Nàng cảm nhận được ánh mặt trời, cảm nhận được sức mạnh cuộn trào trong cơ thể.

    Nàng cúi đầu dịu dàng nhìn người trong lòng, đặt lên môi hắn cái hôn chan chứa tình yêu thật dạt dào. Nàng mỉm cười. "Dẫu sao cũng là số phận, ta dùng năm trăm năm tu vi này trả cho chàng một đời bình an, kiếp trước chàng trao cho ta sinh mệnh, kiếp này, ta dùng sinh mệnh của mình gửi lại chàng."

    "Lần trước chàng còn nợ ta một lời hứa, bây giờ ta muốn chàng phải sống, ta cũng muốn chàng đời sau hãy đến tìm ta."

    Nàng đặt môi hôn hắn, truyền vào cổ họng hắn một viên ngọc châu màu lục.

    "Nếu thật sự có kiếp sau, đôi ta lại tương ngộ. Ta sẽ không nói lời từ biệt đâu, vì ta còn muốn gặp lại chàng một lần nữa. Ta, yêu chàng."

    * * *

    Linh Lam được thôn dân đưa về chăm sóc, Quý gia chi trả toàn bộ tiền thuốc thang. Hắn hỏi nàng ở nơi đâu, bọn họ không ai thấy nàng cả, chỉ thấy lúc hắn thoi thóp nằm dưới gốc kim chung kia, tay đang nắm chặt hai chiếc trâm cài.

    Một chiếc trâm gỗ giống hệt trên tóc hắn, một chiếc trâm ngọc rướm máu đỏ diễm lệ.

    Về sau, cây kim chung ấy không còn ra hoa nữa. Có chàng thiếu niên sống bên cạnh cây xanh, ngày ngày tưới nước, chăm cây, lặng lẽ đợi một đóa hoa mãi mãi không nở rộ. Chàng thi thoảng hành y cứu người, lại dùng cả đời mình ngẫm mãi những bình chung hỉ tửu trân quý, ai ngỏ ý mua chàng cũng không bán.

    Cuối đời, chàng cho người đào toàn bộ những chung rượu còn sót lại dưới gốc cây hoa lên, dặn dò mỗi khi trong thôn có hỉ, hãy gửi tặng mỗi nhà một chén rượu hoa thơm.

    Tang sự của chàng, trên tóc chàng vấn ba chiếc trâm, ngôi mộ đá lặng lẽ nằm dưới gốc hoa, cây hoa lúc này chỉ nở duy nhất một chuỗi hoa màu đỏ, như tiếc thương chàng, rơi xuống trước bia mộ..

    * * *

    Thế kỉ XXI, có chàng bác sĩ nọ, một ngày bỗng bị mấy món đồ mỹ nghệ trong một cửa tiệm thủ công ở Đà Lạt thu hút. Chàng rất thích hai chiếc trâm cài khắc hình hoa kì lạ, cô thợ thủ công có mát tóc xoăn mượt cười thật ngọt ngào. "Hôm nay không muốn bán, tôi gói chúng lại, chỉ tặng cho anh thôi."

    Chàng cầm hai chiếc trâm, nói với cô nàng hai tiếng cảm ơn.

    Lần đó là lần cuối cùng cửa tiệm thủ công ấy còn mở cửa.

    Đã tương ngộ rồi, còn lý do gì để luyến lưu..

    - HOÀN_
     
    TrieuPhuong0711Phan Kim Tiên thích bài này.
Trả lời qua Facebook
Đang tải...