Truyện Teen Cậu Còn Nhớ Tôi Không? - Emerald Ngoclucbao

Thảo luận trong 'Chờ Duyệt' bắt đầu bởi Emerald ngoclucbao, 25 Tháng năm 2020.

  1. Emerald ngoclucbao

    Emerald ngoclucbao Chuyển tiền

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    20
    459 0
    [​IMG]

    Cậu còn nhớ tôi không?

    Tác giả: Emerald Ngoclucbao

    Thể loại: truyện teen, HE

    Số chương: không xác định

    Tốc độ cập nhật: Mỗi tuần một chương nhưng còn tùy thuộc vào lịch học và lịch thi. Hứa sẽ cố gắng và không drop truyện

    Tình trạng: đang tiến hành

    Link thảo luận - góp ý: [Thảo Luận - Góp Ý] - Truyện Do Emerald Ngoclucbao Sáng Tác

     
    Chỉnh sửa cuối: 27 Tháng năm 2020
  2. Đang tải...
  3. Emerald ngoclucbao

    Emerald ngoclucbao Chuyển tiền

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    20
    Chương 1: Tôi không phải đồ ngốc!

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Mùa thu, bầu trời quang đãng, gió heo may hiu hiu thổi. Cô bé trong chiếc váy trắng với đôi mắt nhìn hai bên đường đầy lo lắng, xa lạ xen lẫn hồi hộp. Một cô nhóc mới 4 tuổi thì biết nhận thức, biết cảm nhận thế nào về buổi tựu trường. Xung quanh tiếng bước chân, những tiếng cười nói của học sinh vang khắp nơi đầy vui nhộn. Tôi tự hỏi ' Đi học có gì vui đến vậy'

    - Mom ơi! Đi học vui lắm ạ? Con thích ở nhà hơn! (Kéo vạt áo của mom, tôi nũng nịu)

    Mom tôi cười và nói

    - Tiểu Tuệ à, đến trường con sẽ gặp được nhiều bạn mới và học được nhiều thứ thú vị nữa

    Đúng vậy, ngay từ buổi đầu tiên đi học tôi đã có bài học đắt giá từ người mẹ bá đạo của mình

    - Trưa nay mom đón con về nha. Con không muốn ăn cơm ở trường. 10h nha mom

    Đến cổng trường tôi vẫn không chịu xuống xe. Cố thương thảo với mẹ nốt lần cuối

    - Umm.. 10 thì mom chưa tan làm. Con đợi đến 16h nhé. 16h mom đến đón con

    - Vâng ạ!

    Tôi vui vẻ bước xuống xe tiến vào sân trường mới lạ với đầy hoa và những hình ảnh nhân vật cổ tích. Đang bơ vơ giữa bao người không quen biết thì tôi nghe thấy ai đó gọi mình

    - Tiểu Tuệ!

    - Tuyết tỷ tỷ!

    - Chúng ta được học chung một lớp nè

    Đó là Lạc Như Tuyết-bạn thân từ bé kiêm luôn chị họ xa của tôi. Bố mẹ Như Tuyết còn dạy cùng với bố mẹ ở trung học nên chúng tôi có thể nói biết nhau từ lúc mới chào đời

    Như Tuyết kéo tay tôi vào lớp

    Buổi học đầu tiên, cô giáo cho từng bạn đứng lên giới thiệu bản thân. Tôi thì lơ đãng nhìn ra ngoài. Dù có Như Tuyết ở bên cạnh tôi vẫn ngóng đến giờ mom đến đón. Bỗng nhiên Như Tuyết huých vào tôi rồi nói

    - Tiêủ Tuệ, cậu kia dễ thương chưa kìa

    Tôi quay tâm trí vào lớp với tâm trạng không mấy vui vẻ

    - Xin chào, tôi là Hàn Minh Thiên

    Cậu bé có nước da trắng, đôi má bầu bĩnh và chiều cao cúng khá nổi bật. Ừ cũng đáng yêu đấy.

    Cả buổi sáng chơi đùa cùng các bạn. Đến gần trưa tôi bắt đầu ngấp ngóng. Chả là cô giáo đã đi xuống bếp nhận phần cơm của lớp tôi mà tôi vẫn chưa thế mẹ tôi đến đón. Tôi ngồi một góc nhìn ra cửa mà không thấy bóng xe quen thuộc. Tôi bắt đầu rơm rớm nước mắt.

    - Tiểu Tuệ, sao vậy? Hay đói rồi?

    - Mom bảo đến 16h mom đến đón muội về ăn cơm trưa mà mãi không thấy mom đâu

    Như Tuyết an ủi tôi

    - Chắc một lúc nữa mom đến đón thôi. Đừng khóc nữa

    - Mẹ cậu sẽ không đến đón đâu. Cậu phải ăn cơm trưa ở trường thôi

    Một giọng nói lạnh lùng vang lên. Hàn Minh Thiên đứng ngay trước mặt tôi. Cậu ngồi xuống, lấy túi giấy ra, lau nước mắt cho tôi. Cậu nói tiếp

    - 16h là 4h chiều đấy. Mẹ cậu phải đến chiều mới đón cậu về. Thế mà cũng không biết. Đúng là đồ ngốc.

    Chao ôi! Giờ tôi mới biết tôi bị mẹ tôi lừa. Mà cũng không phải lừa chỉ là tôi không hề biết 16h là buổi chiều. Nhưng hai từ ' đồ ngốc ' gây chấn động mạnh trong đầu tôi làm tôi quên đi việc mình phải ăn cơm ở lớp. Tôi gần như ngừng khóc

    - Tôi không phải đồ ngốc!

    Bất ngờ với thái độ của tôi, có lẽ cậu ta không nghĩ tôi lại ngừng khóc ngay như vậy, Hàn Minh Thiên không nói gì. Cậu đứng dậy cầm mấy tờ giấy dời đi. Thật đáng ghét mà. Dám mắng tôi là đồ ngốc nữa đấy

    Điều đáng ghét nhất với tôi khi tôi ăn cơm ở trường là tôi không thích ăn trứng. Vậy mà thỉnh thoảng trong bữa cơm hay có miếng trứng rán hoặc trứng cút kho thịt. Nhìn đĩa cơm trước mặt mà lòng ngao ngán. Như Tuyết ngồi bên cạnh biết tôi ghét trứng nhưng cũng không thể giúp được vì tỷ ấy vốn cũng không thích trứng. Tôi nàn nỉ:

    - Tỷ Tỷ ăn trứng hộ muội nha. Muội bỏ là bị cô giáo phạt đấy.

    Như Tuyết lắc đầu bất lực

    Bỗng một chiếc thìa bay đến đĩa cơm của tôi tẩu tán hết đám trứng, đồng thời chút cho tôi ít thức ăn khác

    - Không ăn trứng thì không cao lên được đâu. Kén ăn như vậy thì sao thông minh được, bảo sao cậu lại ngốc như vậy

    Tôi chưa kịp phản bác thì Hàn Minh Thiên cầm đĩa cơm quay đi chỗ khác

    - Thôi ăn đi nào. Đâu còn trứng nữa đâu ha.

    Tôi đành lặng lẽ ngoan ngoãn ăn phần cơm của mình và cũng thầm cảm ơn cậu ta. Chỉ một chút thôi.

    Buổi chiều cả daddy và mom đến đón tôi còn mua sẵn cho tôi đồ ăn vặt tôi thích. Chắc vì mom đoán tôi sẽ hậm hực thế nào. Thấy tôi cười đùa với Như Tuyết, daddy và mom thấy yên tâm hơn.

    - Tiểu Tuệ về nhà thôi nào

    - Vâng ạ. Bye Bye tỷ tỷ

    Buổi đầu đi học cũng đầy thú vị nhưng đặc biệt nhất là tôi gặp cậu. Tuy nhiên tuần sau do sắp xếp được vào trường cho con của giáo viên nên tôi và Tuyết Như chuyển đi. Tôi không gặp lại cậu cho đến năm lớp 4, khi tôi 9 tuổi..
     
    Chỉnh sửa cuối: 26 Tháng năm 2020
  4. Emerald ngoclucbao

    Emerald ngoclucbao Chuyển tiền

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    20
    Chương 2: Bạn cùng bàn

    Bấm để xem
    Đóng lại
    -Tiểu Tuệ, dậy đi nào, không muộn học đấy

    Giấc mơ đẹp bị dập tắt bởi tiếng gọi vọng lên từ dưới nhà. Tôi lê tấm thân vẫn còn ngái ngủ, có chút bực dọc vào nhà tắm. Năm nay tôi 9 tuổi. Chiều cao vẫn phát triển đều đều nhưng tôi vẫn phải kê một chiếc ghế nhỏ dưới chân có thể với được kệ để bàn chải. Thật bực mình, vốn dĩ tôi đâu có thấp chẳng qua daddy cho làm kệ cao quá thôi. Rửa mặt nhiều lần bằng nước mát lạnh khiến tôi tỉnh ngủ. Lúc này mới tính là tôi đã thức dậy

    - Dinh.. dong..

    Đồng hồ trong phòng lúc này mới điểm 6h sáng.'vẫn còn sớm mà. Hazzz..'

    Tôi bước xuống nhà với quần áo đồng phục chỉnh tề. Trông khá ra dáng đấy chứ, mỗi tội chiếc balo quá nặng nề so vơi tôi. Mom đã chuẩn bị sẵn bữa sáng để trước mặt. Eo ôi! Trứng ốp sao! Thấy tôi nhăn nhó, daddy bỏ tờ báo xuống

    - Đừng như vậy chứ. Năm nay con học sẽ vất vả đấy phải ăn đầy đủ mới có sức được

    Chắc các bạn đang thấy vô lí đúng không? Một học sinh lớp 4, 9 tuổi thì có gì mà học hành vất vả. Chả là chúng tôi có kì thi vào lớp chọn để chuẩn bị cho cuối năm nay thi vào học sinh giỏi. Cả mùa hè vừa rồi tôi đã phải vùi đầu để ' dùi mài kinh sử '. Mùa hè trôi qua không mấy thú vị như những năm trước. May sao, không phụ sự cố gắng của tôi, tôi đã được vào lớp chọn. Tôi ăn nhanh bữa sáng

    - Mom, dad. Con đi học đây

    Tôi chạy vội ra cửa, tranh thủ lúc mom vẫn chưa nhận ra miếng trứng vẫn nằm nguyên trên đĩa

    ****​

    Chiếc xe đạp màu trắng đạp thong thả trên đường tấp nập xe cộ. Chiếc xe vừa đi vừa nhìn ngắm phố phường. Một lúc sau, một chiếc xe màu xanh chở hai cô nhóc bắt kịp

    - Ê! Tiểu Tuệ đi chậm vậy!

    - Yoo!

    Hai cô nhóc đấy không ai khác là Tuyết tỷ tỷ và Vân Dao. Cả hai cũng thi được vào lớp chọn giống như tôi nhưng khác biệt ở chỗ, Tuyết tỷ đứng nhất đó nha. Ba cô nhóc đạp xe đến trường cười đùa suốt cả chặng đường còn lại. Đùa vui vẻ đấy! Tai nạn ráng chịu nha! Tập xe từ năm 6 tuổi cộng thêm 4 năm điều khiển xe ba bánh mà không ngờ vẫn gây tai nạn.

    Mải cười đùa mà đen giao thông chuyển đỏ lúc nào không hay. Những chiếc xe đằng trước bắt đầu dừng lại. Xe của tôi vẫn tiếp tục đi và không có dấu hiệu bóp phanh.

    RẦM.. Một vụ tai nạn.. Máu bắt đầu chảy ra.. Mọi người xung quanh xúm lại.. Có người tái mặt.. Chiếc xe màu trắng nằm trên đường..

    Chiếc xe của tôi đã đâm vào một chiếc xe đạp khác màu đen đỗ ở phía trước khiến cho chiếc xe của tôi mất thăng bằng ngã xuống kèm theo đó là người điều khiển chiếc xe. Bàn tay bị chà xuống mặt đường bắt đầu chảy máu. Như Tuyết và Vân Dao bắt ngờ đến tái mặt. Mọi người xúm lại đỡ xe và tôi dậy. Chủ nhân của chiếc xe đen quay lại. A A A A.. Cậu con trai đó mặc chiếc áo đồng phục trường tôi. Đứng dậy mới biết cậu cao hơn tôi khá nhiều. Tiêu rồi, tôi đụng phải một anh khóa trên rồi

    - Em xin lỗi!

    Tôi cúi gằm mặt để tỏ lòng ăn năn rồi ngồi vội lên chiếc xe đạp phóng đi trước khi bị bắt lại để đền. May sao đèn vừa chuyển xanh. Như Tuyết bất ngờ nhưng cũng nhanh nhẹn chạy xe đuổi theo tôi. Tôi đi nốt quãng đường còn lại trong lo sợ.

    ****​

    Buổi tựu trường diễn ra không quá lâu. Sau tiết chào cờ, các giáo viên bắt đầu ra nhận học sinh dẫn về lớp mình. Cô giáo lớp tôi là cô Lâm. Cô độ tuổi trung niên trông khá lâu năm trong nghề và nghiêm khắc. Trước khi vào lớp cô yêu cầu điểm danh và đồng thời xếp chỗ. Theo cô thì không nên để tự chọn chỗ tránh cười đùa trong giờ học và để các bạn cùng nhau giúp đỡ trong học tập.

    - Lạc Như Tuyết ngồi với Vân Dao (á á á tôi không được ngồi với tỷ tỷ rồi.. Ngày gì vậy trời)

    - Hàn Minh Thiên ngồi cùng Lâm Tuệ Vy (ủa ai mà nghe tên quen quen vậy ta)

    Đang ngơ người thì một cánh tay kéo tôi bước vào lớp.'ai đang kéo tôi vậy '. Bước qua đám đông học sinh tụ tập ngoài cửa lớp tôi mới phát hiện ra người kéo tôi là một cậu bạn, đẹp trai, da trắng, cao và đặc biệt là người tôi đã đâm lúc ở trên đường. Cậu kéo tôi ngồi xuống chiếc bàn ngay sau bàn của tỷ tỷ

    - Xin chào! Tôi là Hàn Minh Thiên. (Ô lạ nhỉ. Hình như tình huống này diễn ra rồi quen quen)

    - Chào cậu, tôi là Lâm Tuệ Vy

    Dù cho bộ não vẫn chưa định hình được nhưng trước hết là làm quen đã. Cậu ta không hề bắt tay với tôi mà kéo tay tôi về phía cậu, rút ra băng cá nhân, băng lấy bàn tay bị thương của tôi. Lúc này Như Tuyết và Vân Dao cùng quay xuống làm quen với cậu bạn mới nhưng cậu ta không để tâm lắm chỉ ' ừ'

    - Cậu là người đứng thứ hai trong kì thi vừa rồi đúng không? - Tuyết tỷ tỷ hỏi

    Cậu ấy gần như không đáp chỉ gập đầu, buông đôi tay đã được băng bó ra rồi quay đi lấy sách vở. Người gì đâu mà kiệm lời ít nói. Làm sao một đứa hay cười nói như tôi sông tiếp đây?

    ****​

    Buổi học đầu tiên cô Lâm đã dạy luôn về phép đếm, bỏ mặc quyển sách giáo khoa toán một bên. Cũng đúng lớp tôi đa phần đã được học gần hết chương trình SGK từ trước. Cô chép đề lên bảng rồi quay xuống xem cả lớp làm. Cũng tính là được học rồi nhưng sau khi thi xong tôi không ôn lại mấy dẫn đến kết quả là tôi không nhớ cách trình bày như thế nào. Tôi cầu cứu tỷ tỷ cho xem qua cách trình bày thì

    - Tuệ Vy không được nhìn bài

    Tôi loay hoay một lúc mới trình bày tạm ổn. Đang với tỷ tỷ để đối chiếu kết quả thì Minh Thiên lên tiếng ' kết quả đúng rồi'. Tôi giật mình nhìn sang khi phát hiện cậu ta cũng nói chuyện

    - Lâm Tuệ Vy mang vở lên cô chấm điểm.

    - Làm thì đúng nhưng trình bày lỗi nhiều quá trừ ba điểm. Gạch ba lỗi, mỗi lỗi trừ một điểm. 4 điểm về chỗ

    Ẹc ôi! Cô chấm đắt vậy. Tôi rầu rĩ bước về chỗ thì cô gọi Như Tuyết lên bảng trình bày

    ****​

    Tan học tôi đạp xe về nhà mà lòng buồn rầu. Ngày đầu mà xui vậy. Bị đụng xe, không được ngồi với tỷ tỷ, bị điểm kém.. Tôi biết về nhà báo cáo sao đây. Hazzzz.. À mà Minh Thiên gặp ở đâu rồi thì phải.
     
  5. Emerald ngoclucbao

    Emerald ngoclucbao Chuyển tiền

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    20
    Chương 3: Lạc Như Tuyết tỷ tỷ

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Không gian buổi chiều tối đối với tôi không phải là lúc gợi buồn nhưng hôm nay buồn thật. Bước chân vô nhà tôi đã thấy khuôn mặt hình sự của mom. Trong lòng tôi cảm thấy run sợ. Tôi đoán mom đã biết chuyện tôi bị điểm kém. Vì sao á? Nếu các bạn để ý thì cô giáo Lâm cùng họ với tôi. Và đúng vậy chính là bác của tôi đó. Hè vừa rồi tôi, Như Tuyết, Vân Dao đều được tu luyện trong lò của cô giáo Lâm. Hazzz.. Tàn đời thật rồi

    - Tiểu Tuệ, hôm nay đi học có gì không?

    Sát khí bao khắp phòng, tăng dần theo từng câu chữ. Đến nước này thì tôi đành thú tội để mong nhận được sự khoan hồng của mom

    - Con.. Con.. Con bị điểm kém với cả.. Con bị đụng xe nữa

    - Hazzz, bác Lâm vừa gọi điện cho mẹ bảo con trình bày bài thì không đâu vào với đâu, cẩu thả, trong lớp thì không tập trung. Còn vụ đụng xe là sao? Đi đứng không cẩn thận gì hết. Lần sau như thế nữa là mẹ tịch thu xe nha.

    - Vâng ạ :((

    ****​

    Nuốt từng câu chữ của mom. Sáng hôm sau tôi đi đường rất cẩn thận, nhìn trước ngó sau, không lơ đãng. Như Tuyết và Vân Dao ở gần nhà tôi nên sáng nào hai đứa cũng đèo nhau rủ tôi đi học

    - Tỷ nè. Hình như bọn mình gặp Minh Thiên rồi nhỉ?

    Đang đi tôi chợt nhớ ra điều quan trọng vội quay sang hỏi Như Tuyết

    - Ừ. Đúng rồi. Muội gặp cậu ấy năm 4tuổi. Muội không nhớ à?

    À, tôi bắt đầu mang máng nhớ về chuyện ấy. Nhắc đến Minh Thiên, Vân Dao ngồi đằng sau bắt đầu khen câu ta học giỏi, đẹp trai, cao.. v.. v. Trời ơi! Tôi nghe mà phát ngán. Tôi còn lạ gì tính mê trai từ trong bụng mẹ của cô ban chứ. Như Tuyết không nói gì chỉ gật đầu tỏ vẻ tán thành với Vân Dao còn lại lặng lẽ đạp xe mặc kệ tôi với Vân Dao đấu khẩu

    ****​

    - Tôi đã gặp cậu trước đây rồi phải không?

    - Uk. Bây giờ mới nhận ra à? Cậu đúng là đồ ngốc

    Máu bắt đầu dồn lên não. Tôi tức đến đỏ cả mặt. Cậu ta lại nói tôi là đồ ngốc. Tôi mà ngốc thì tôi đâu có ngồi đây, học cùng lớp với cậu, nói chuyện với cậu chứ. May cho cậu ta, nếu lúc đó cô Lâm không bước vào lớp thì tôi cho cậu ta một trận rồi. Cô Lâm bước vào khiến cả lớp đang ồn ào bỗng im lặng. Chà! Bác của tôi có uy thật!

    Cô Lâm đề nghị lập ban cán sự lớp. Cô bầu Như Tuyết là lớp trưởng (hoan hô tỷ tỷ), bầu Minh Thiên là lớp phó học tập (hoan. Hô -_-) và bất ngờ cô bầu tôi làm lớp phó kỉ luật (về sau tôi mới biết do lúc đó tôi khá nghịch nên bác cho tôi làm để tôi có trách nhiệm gương mẫu trong việc thực hiện nề nếp. Quả là cao tay)

    ****​

    Những ngày đi học tiếp theo, nhóm ba người chúng tôi có thêm một thành viên không mấy được hoan nghênh. Nhà Minh Thiên hóa ra cũng cùng đường đi đến trường nên đi đường hay gặp câu ấy thành ra cậu ấy đi học cùng chúng tôi. Đương nhiên Vân Dao rất vui vì điều này. Nói là vậy cậu ta ít nói nhưng nói ra câu nào cũng chọc tôi tức điên lên. Cậu ta có khá nhiều việc liên quan đến lớp cần thảo luận với Như Tuyết còn lại thì chẳng nói gì khác.

    Dù tôi là cháu cô giao nhưng tôi không phải học trò cưng của cô. Học trò cưng của cô là Như Tuyết. Cũng phải thôi, tỷ tỷ vừa học giỏi nè, thi toàn đứng nhất, chữ đẹp, cẩn thận.. Còn đối với tôi thì cô hay khắt khe hơn. Cô hay mắng tôi cẩu thả, không tập trung trong giờ học. Cô có chút thiên vị tỷ tỷ hơn. Ví dụ nhé: Bài kiểm tra tôi gặp hai số ở hai chỗ thì bị trừ 2 điểm. Tỷ tỷ gạch một đoạn dài do trình bày nhầm thì cô trừ 1 điểm. Hazz. Nhưng dù sao thì tỷ tỷ luôn là người tôi ngưỡng mộ

    Nhưng buồn là tỷ tỷ càng ngày càng ít nói chuyện với tôi. Ngày càng nhiều buổi chỉ có tôi với Vân Dao đi với nhau. Có hôm tôi với Vân Dao mới bước vào lớp thì nghe tiếng xôn xao

    - Minh Thiên thích Như Tuyết đấy

    - Lớp trưởng với lớp phó thật xứng đôi nha

    Chuyện gì vậy? Mấy đứa tôi hồi đó rất hay ghép cặp các bạn trong lớp và đem ra trêu ghẹo. Lúc ấy Minh Thiên vẫn đóng vai khúc gỗ im lặng chẳng nói gì. Còn Như Tuyết thì đang ra sức phản bác lại

    - Không phải vậy mà

    Mặt tỷ tỷ đỏ lên trông thấy. Nhưng có vẻ như không có tác dụng với đám con dân kia. Nhờ khả năng bắt sóng cực tốt của Vân Dao thì tôi được biết. Tỷ tỷ và Minh Thiên nhiều lần đi học cùng với nhau. Hôm nay lúc Minh Thiên đang chơi đá bóng thì Như Tuyết tiến lại. Minh thiên đã đỡ cho Như Tuyết không bị bóng bay vô mặt. Thế là cả lớp rồ lên. Đúng là chả rõ ràng gì cả. Hazzzz..

    ****​

    Những ngày sau thì luôn là những câu trêu ghẹo cặp đôi vàng này. Nhưng điều khiến tôi để tâm là Như Tuyết càng ngày càng bỏ mặc chúng tôi biến mất tăm. Chỉ có Vân Dao và tôi đi học cùng với nhau và thỉnh thoảng Minh Thiên đạp xe theo cùng chúng tôi nữa.

    Tỷ tỵ lạ thật..
     
  6. Emerald ngoclucbao

    Emerald ngoclucbao Chuyển tiền

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    20
    Chương 4: Kì thi cuối cùng

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Thời gian trôi đi không nhanh không chậm, theo một tốc độ nhất định nhưng nó cũng khiến cho con người nhiều lúc phải giật mình thản thốt. Bước qua tháng hai, sau kì nghỉ tết đầy vui vẻ, tiết trời vẫn còn âm ẩm và mưa phun của mùa xuân. Thời điểm này chính là lúc nước rút của tất cả các đội tuyển dự những kì thi học sinh giỏi các cấp. Và lớp tôi cũng cuốn vào thời điểm gấp gáp đầy gay cấn. Những cô cậu học trò nhỏ như vậy gần như không cảm nhận, nhận thức được tính quan trọng và xác định được mục tiêu cần đề ra trong kì thi sắp tới. Chúng tôi chỉ cảm thấy vội vã hơn, vất vả hơn, hồi hộp và áp lực hơn rất nhiều. Tuy nhiên cũng có những trường hợp ngoại lệ. Đó là Như Tuyết và Minh Thiên. Chỉ có hai người học là hiểu được, cố gắng học tập và tích cực tự giải đề, không ' bị ép ' như người khác. Có thể nói Như Tuyết là con người cầu toàn từ nhỏ và sau này cũng vậy.

    Các kì thi thử, thi loại đội tuyển diễn ra liên miên. Kết quả lần nào Như Tuyết cũng đứng đầu. Còn tôi thì nằm top an toàn thôi. Thi văn và toán mà văn luôn là điểm yếu của con trai nên Minh Thiên không vượt được lên đứng đầu. Lúc đó tôi vẫn khá nhởn nhơ. Đi học về vẫn đi chơi, xem phim hoạt hình. Cô giáo giao thì tôi làm không thì cũng thôi. Đúng là thanh niên bàng quan với mọi thứ ^_^

    Đương nhiên đâu phải nhẹ nhàng như vậy. Một hôm đi học nọ. Cô giáo bước vào cho chúng tôi làm bài kiểm tra thử hai môn thi

    Đề toán thì ổn thôi. Dù tôi chẳng ôn tập gì nhưng vẫn có thể giải được tầm 15-16 điểm như mọi lần.

    Nhưng khi nhìn xuống đề văn, câu cảm thụ thì đã được dạy -vẫn còn nhớ mang máng. Câu văn "Em hãy tả một nhân vật hoạt hình em yêu thích" (đến bây giờ vẫn nhớ như in bài văm đấy :(( (). Câu văn này tôi đã học thuộc đâu. Tôi còn chả nhớ nhân vật đấy tên là gì thì biết tả thế nào. Nhìn xung quanh ai cũng viết được gần hết một mặt giấy thi. "Tôi biết làm sao bây giờ". Mở vở chép thì hồi đây tôi chưa có gan. Tôi vò đầu di di ngòi bút xuống tờ giấy nháp trong bất lực

    - Lâm Tiểu Vy làm bài đi chứ


    Cô giáo nhắc mà tôi giật cả mình. Nhìn trang giấy trắng mà tôi muốn khóc thật sự.

    Bỗng lúc đấy một tờ giấy nháp được gấp nhỏ đẩy sang chỗ tôi. Tôi quay ra nhìn tờ giấy dù chưa mở ra tôi đã biết đó là vật cứu tinh cho tôi đợt này. Minh Thiên ngồi bên cạnh ra dấu chỉ chỉ vào tờ giấy nháp ý nói tôi hãy đọc nó. Tôi vui mừng quá xá. Tôi làm kí hiệu cảm ơn cậu ta bằng tận đáy lòng của mình. Tự nhiên hôm nay Minh Thiên tốt thể nhể!

    Tôi chưa chạm được vào chiếc phao được tung ra cho mình thì có một bàn tay khác nhắt lên. Cô Lâm đứng ngay bên cạnh tôi. Cô mở tờ giấy và đọc. Tim tôi muốn rớt ra ngoài. Dù tình huống không một tiếng động nào nhưng cả lớp đang làm bài đều đồng loạt quay ra nhìn. Tim tôi muốn rớt ra ngoài và đập thình thịch..

    Sau một vài giây im lặng mà trôi qua tựa như cả thế kỉ khiến con người bị đẩy vào bờ vực phải tự làm mình thấy tuyệt vọng

    - Tuệ Vy, đứng dậy. Tờ giấy này là của ai?

    -, Tôi im lặng không nói gì. Tôi không thể tố cáo người có ý giúp mình được. Đầu tôi trống rỗng, lạnh buốt cả óc.

    - Tờ giấy đó của em ạ - Minh Thiên đứng dậy nhận trong sự ngác nhiên của tất cả mọi người và người sốc nhất là tôi. - Em viết ý ra nháp để dễ viết và em vô tình đẩy qua chỗ Tiểu Tuệ.

    Cô giáo thấy vậy nhíu mày nhìn tôi với ảnh nhìn xuyên tim. Con tim tôi vẫn còn đang thổn thức

    - Hai em ngồi xuống làm bài đi

    Tôi ngồi xuống chỉ cảm thấy nhẹ nhõm một chút, trong lòng vẫn đầy những nỗi lo. Bỏ giấy trắng thì không được rồi. Tôi vận dụng hết trí tưởng tượng, khả năng 'thiên bẩm ' của văn chương, viết một bài văn hoàn toàn khác, về một nhân vật khác. Hồi cấp một, đa phần học sinh học vă theo khuôn mẫu, bài văn mẫu của giáo viên, tự viết là cả một thử thách lớn

    Trống ' Tùng.. Tùng.. Tùng..'tiếng trống báo hiệu tan trường buổi sáng cũng là lúc dừng bút thu bài. Tôi vừa viết xong những chữ cuối của bài văn thì Như Tuyết đã thu mất, tôi không kịp soát lại lỗi của mình. Tôi ra về một mình trong im lặng và đầy lo lắng. Ngay buổi chiều cô sẽ trả bài.

    ****

    Chiều hôm ấy cô phát ngay tập bài đã được chấm. Do lớp tôi khá ít nên cô chấm cũng nhanh. Tôi dõi theo Minh Thiên, Như Tuyết cầm xấp bài đi phát cho khắp lớp. Đợi một hồi không thấy bài mình.

    - Cậu không thấy bài tôi à? - tôi hỏi ngay Minh Thiên khi cậu ấy vừa phát xong

    - Tập của tôi không có bài cậu có thể Như Tuyết cầm

    - Bài của Tuệ Vy cô sẽ không trả. Chiều tối nay em ở lại cô sẽ gọi phụ huynh lên trường.

    Cô giáo cầm tờ bài duy nhất trên tay nói ngay sau câu hỏi thắc mắc của tôi. Giờ học buổi chiều trôi qua thật nặng nề. Tôi gần vừa lo muốn khóc vừa thấy sợ hãi. Bị gọi phụ huynh thì nặng lắm. Tôi ngước nhìn đồng hồ mong sao đừng đến giờ tan học. Nhưng đương nhiên níu kéo thế nào được thời gian.

    Khi cả lớp đã ra về chỉ có tôi và cô trong lớp. Chỉ vài phút sau mẹ tôi bước vào. Cô đưa bài làm của tôi cho mẹ xem cô nói:

    - Tiểu Tuệ làm thế này là không được. Phần toán thì tính sai, trình bày không cụ thể, những câu được học rồi mà không làm được. Cùng đề này Như Tuyết làm được 19 điểm mà Tiểu Tuệ chỉ được 13 điểm

    - Còn phần làm văn thì con bé không hề học bài. Bài cảm thụ thì viết lủng củng, thiếu ý. Bài tập làm văn mới đáng nói. Bài viết văn sơ sài, mắc nhiều lỗi chính tả mà đặc biệt không viết theo những gì được học. Chứng tỏ về nhà không hề ôn tập.

    Mẹ tôi cầm tờ bài thi của tôi xem xét rất lâu. Bạn phải biết là mẹ tôi là giáo viên dạy toán trung học nổi tiếng nhiều năm giảng dạy lớp chất lượng và các anh chị nói rằng "học cô Lâm Anh thì muốn hư cũng không hư được". Lần này tôi kiểu gì cũng bị mẹ mắng té tát có khi bị phạt nặng. Cô giáo chỉ nhận xét về bài làm mà không hề đả động đến tờ giấy nháp

    - Chị không biết con bé về nhà làm gì nhưng cứ tình hình này thì không ổn một chút nào, sắp thi đến nơi rồi. Lần này bài làm của con bé đứng gần cuối lớp

    - Con đi xe thì về trước đi, bác nói chuyện với mẹ con đã - Cô Lâm quay sang tôi nói như vậy

    Tôi cất sách vở vào cặp bước ra cửa. Tôi bước đi đầy nặng nề như trọng lực tăng gấp ba trong đó hai phần là tâm trí. Tôi nửa muốn về nửa muốn ở lại..

    Lán xe vắng tanh chỉ duy nhất chiếc xe của tôi dựng ở đó. Chắc chắn Vân Dao và Như Tuyết đã về. Tôi ở lại cũng khá lâu còn gì. Mặt trời bắt đầu đi xuống. Tôi dắt xe ra đến cổng. Đạp bàn đạp chuẩn bị đi thì bỗng nhìn thấy bóng người đứng đợi

    - Này (người đó chìa về phía tôi cốc trà xanh mattcha, loại mà tôi thích hơn cả trà sữa). Cho cậu đấy, đừng buồn nữa.

    Chắc ai cũng biết người đó là ai

    Tôi nhận lấy cốc trà vẫn còn mát lạnh bởi đá mà lòng thấy như được an ủi và bao bọc

    - Cảm ơn cậu nhiều nhé! Mà cậu đi mua ở đâu vậy (tôi nhớ đâu có quán nào ở gần trường)

    - Uống đi còn về nhà nữa. Thi có lúc này lúc khác, không làm sao đâu (^^) - rồi cậu ấy đạp xe đi

    - Ê từ từ đợi tôi với (tôi quàng vội túi nước vào tay lái đạp theo cậu ta) Đợi đến lúc này rồi đừng để tôi về mội mình chứ Minh Thiên


    ****

    Tối về tôi không bị mắng như tôi đoán nhưng tôi cảm thấy buồn và ăn năn hơn. Mom gọi tôi lại để hỏi xem tôi có không hiểu phần nào trên lớp không. Và tôi được biết mỗi tối tôi sẽ đi học nhà bác Lâm. Tôi phải cố gắng không sẽ bị loại khỏi đội tuyển..
     
    Chỉnh sửa cuối: 29 Tháng năm 2020
  7. Emerald ngoclucbao

    Emerald ngoclucbao Chuyển tiền

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    20
    Chương 5: Cố gắng 200% sức lực

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Sáng đi học lúc 6h30

    Trưa, 11 giờ về. 1 giờ 30 lại đi học chiều đến 5 giờ 30

    Tối 7 giờ học thêm nhà cô Lâm. 11 giờ về nhà lại làm bài tập đến 12 giờ 30 mới đi ngủ. Sáng hôm sau 5 giờ dậy học tiếp

    Thời gian biểu hơn một tháng trời của tôi là như vậy. Tôi học không ngừng nghỉ. Đến bây giờ, tôi nghĩ lại cũng cảm thấy phục sát đất khả năng chịu đựng của mình. Tôi học nhiều đến nỗi mà sáng tôi gặp cô Lâm, chiều tôi gặp cô Lâm, tối tôi cũng gặp cô Lâm thậm trí nhiều hôm lúc tôi đi ngủ còn mơ thấy cô.

    Trong khoảng thời gian đấy tôi không biết bất cứ thứ gì khác ngoài đề và hai quyển vở toán và văn. Tôi luôn bị ăn mắng và bị so sánh với Như Tuyết rất nhiều. Câu nói nặng nhất của cô Lâm đối với tôi là "về nhà, hỏi Như Tuyết ăn cái gì thì ăn theo nhé để cận thận hơn chứ cứ ẩu với lười thế này mãi sao được". Tôi cực kì ghét cô Lâm.

    Một hôm, trên đường tan học ca tối về, tôi vẫn rất bình thường. Tôi vẫn ngồi học thêm rồi lên giường đi ngủ. Nhưng sáng hôm sau, tôi tỉnh dậy lúc gần 5 giờ, trước cả đồng hồ báo thức. Tôi ngơ ngác nhìn mọi thứ xung quanh. Đầu óc rất tỉnh táo, không hề buồn ngủ như mọi hôm.

    Rồi đột nhiên, tôi cảm thấy nôn nao, thấy khó chịu. Một thứ gì đó trào ngược lên trên. Tôi tung chăn chạy vội xuống giường. Nhưng không kịp, tôi nôn ngay ra ga giường khi đặt chân xuống đất. Tôi chạy vào nhà tắm tiếp tục tống hết mọi thứ ra khỏi người. Mẹ tôi thấy động vội chạy sang

    - Tiểu Tuệ, con làm sao vậy? Sao dậy sớm vậy?

    Mẹ chạy vô phòng thấy bãi chiến trường của tôi bèn vội vàng vào nhà tắm xem tôi thế nào. Mẹ gọi bố sang lột ga giường của tôi ra. Sau khi không còn gì tồn đọng trong hệ tiêu hóa ngoài nước bọt, tôi cảm thấy đỡ hơn nhưng kiệt sực và lả đi. Mẹ bế tôi vô phòng và đi lấy kẹp nhiệt độ để kiểm tra. Lúc đấy tôi đang sốt 38, 5 độ. Tôi vừa nôn hết ra nên không thể cho uống thuốc được. Mẹ đành hạ nhiệt bằng cách dân gian như lau nước ấm, chườm ấm. Thời tiết vào tháng 3 vẫn khá lạnh, mẹ nấu một bát cháo mà tôi rất thích ăn.

    - Tiểu Tuệ, dậy ăn đi con, ăn thì mới uống được thuốc.

    Từ bé đến lớn tôi không phải đứa kén ăn khó nuôi nên tôi cũng dễ dàng đón nhận bát cháo dù cho miệng đắng và khô.

    - Mẹ ơi, tí nữa con có đi học được không?

    - Con cứ ăn cháo đi rồi uống thuốc nữa xem có đỡ không? Bây giờ mới gần 6 h, vào lớp muộn một chút cũng được mà?

    Tôi ngoan ngoãn xúc thìa cháo. Tôi phải cố gắng khoẻ vì tôi không muốn nghỉ một chút nào.

    Miếng cháo đầu tiên trôi xuống thực quản, chưa đến được dạ dày để tiêu hóa đã ngay lập tức chuyển hướng ngược lại. Tôi vội kéo ngay cái chậu dưới gầm giường. Thế là trả lại hết, bụng vẫn rỗng. Mẹ vội đưa nước cho tôi. Tôi uống ngụm nước tuy không bị trào ra nhưng cũng rất khó khăn để nuốt vào. Ăn miếng cháo thứ hai cũng như miếng đầu tiên.

    Tôi bèn đẩy bát cháo ra trong bất lực.

    - Không ăn được thì đừng cố. Hay con uống sữa nhé

    Tôi cầm hộp sữa uống ngụm nhỏ thấy bình thường. Tôi chậm rãi uống từ từ. Uống được nửa hộp thì cảm thấy không ních thêm được. Mẹ đỡ tôi nằm xuống. Ngay khi thế năng của thức ăn so với dạ dày bằng không thì đống sữa bắt đầu theo miếng cháo kia nhao nhao chạy ngược lên. Thế là tôi lại cho ra hết.

    Mẹ nhìn tôi với ánh mắt lo lắng

    - Hay con ngủ đi cho đỡ mệt

    ****​

    Buổi sáng hôm đấy tôi chẳng có cái gì vào bụng đúng hơn là không có thứ gì vào được ngoài nước. Tôi cũng đỡ sốt hơn. Thấy tôi chỉ uống được mấy thứ cực kì lỏng, bố tôi làm một món mà tôi chưa thấy bao giờ. Lớn lên tôi cũng chưa từng thấy ai lại đem một nắm cơm cho vô cối xay, xay thành nước. Thế là tôi ăn à nhầm tôi uống nước cơm xay. Cái này thì được. Dạ dày tôi không phản đối.

    Tôi nằm trên giường, bát nước cơm đặt bên cạnh và được dẫn cô miệng bằng ống hút. Căn bản tôi không đủ sức để ngồi dậy.

    Buổi chiều, tôi nằng nặc đòi đi học. Mẹ tôi nói không nghe bèn dùng biện pháp mạnh.. Mẹ tôi gọi cho cô Lâm. Và lúc này tôi mới thôi không đòi đi nữa.

    Chiều tối, thật bất ngờ, bạn tôi tới thăm. Đúng hơn là Minh Thiên đến thăm tôi. Thật đúng lúc là tôi đang nằm "uống cơm" và cầm cuối vở văn để học thuộc

    - Cậu ốm yếu đến mức độ này à?

    - Ai đây? - tôi ngớ người, não bị đơ luôn

    - Bị sốt đến hỏng luôn rồi à?

    Cậu ta có vẻ hơi tức tức, tiến vào phòng mà không xin phép rồi ngồi luôn lên giường tôi. Tôi vội nhả ống dẫn nguồn năng lượng duy nhất ra định ngồi dậy thì cậu ta ấn tôi.

    - Nằm im đi. Tôi mang bài tập hôm nay đến cho cậu tiện thể xem cậu thế nào (có khi đi thăm tôi tiện thể mang bài tập ý)

    Minh Thiên ngồi giảng bài cho tôi từ lúc chiêù tối đến tối. Cậu ta còn phụ mẹ tôi thay khăn chườm đầu cho tôi và còn giúp tôi nạp năng lượng nữa. Mãi đến khi đường sáng đèn cậu ấy mới chào bố mẹ tôi để đi về

    Tôi đỡ dần hơn. Xem chừng có vẻ sáng mai là khoẻ lại. Tôi có thể tiếp tục đường đua.

    Đến nửa đêm tôi bị bàn tay của ai đó đánh thức. Đó là mẹ tôi. Tôi tỉnh dậy mới phát hiện ra tôi đang lên cơn co giật. Mẹ đang gọi tôi dậy bằng được rồi ngay lập tức dựng tôi lên lau người. Tôi càng run cầm cập. Bố đã cho xe ra. Mẹ bế tôi lên xe đưa ra bệnh viện cấp cứu gấp

    Vô viện các bác sĩ kiểm tra, tôi mới biết mình bị sốt hơn 40 độ. Các bác bảo may mà mẹ tôi phát hiện kịp không tôi cắn vô lưỡi thì toi rồi. Tôi được cho uống ngay viên sủi để hạ sốt.

    Tôi nằm viện mất 5, 6 ngày. Xét nghiệm máu cho thấy tôi không bị sốt do virut chắc do tôi bị cảm lạnh. Mấy ngày vô viên tôi vẫn không trôi được thức ăn phải truyền nước. Đến hôm ăn được cơm mới xuất viện. Những ngày nằm viện tôi vẫn tiếp tục làm đề dưới sự trợ giúp của mom.

    ****​

    Ngày tôi xuất viện cũng là lúc cách kì thi khoảng hơn một tuần. Ngạc nhiên là Như Tuyết và Minh Thiên đều đi đón tôi. Mọi người ở lớp đều rất lo lắng cho tôi

    - Tiểu Tuệ, đi học lại tỷ sẽ phụ đạo cho muội không phải lo đâu

    - Tôi tưởng là tôi nhận trách nhiệm hỗ trợ Tiểu Tuệ chứ.

    Minh Thiên lên tiếng xác định quyền lực.

    - Có cả hai người giúp đỡ thì tôi lo gì chứ. Hai học bá đều ở đây mà..

    - Học vừa thôi không lại vô viện tiếp đấy - Minh Thiên lạnh lùng nói

    - Ê, cậu trù tôi thế à?

    Những ngày cuối cùng tôi lao đầu vào, căng sức chạy trên đường đua về vạch đích. Minh Thiên ngày nào cũng kè kè bên tôi. Sáng đưa tôi đi học vì lo tôi còn yếu không lái được xe. Bố mẹ tôi cũng không phản đối vì hướng đi làm của bố mẹ ngược với của tôi. Cậu ta cứ vô và ra nhà tôi như nhà mình trong khi tôi còn chưa có cơ hội biết nhà cậu ta. Không công bằng. Tôi hỏi nhiều lần rồi mà cậu ta đều không nói. Nhu Tuyết nói là giúp tôi nhưng toàn bị Minh Thiên đẩy ra với lí do "lắm thầy nhiều ma"

    Ngày thi quyết định đã đến. Đây là lúc gặt hái và đền đáp xứng đáng với những gì tôi đã cố gắng.
     
    Chỉnh sửa cuối: 8 Tháng sáu 2020
  8. Emerald ngoclucbao

    Emerald ngoclucbao Chuyển tiền

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    20
    Chương 6

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Dù trải qua bao nhiêu năm tháng, lớn lên, thì mỗi người đều giữ cho mình những kí ức riêng. Đó có thể là những kí ức vui, hoặc những kí ức buồn nhưng khi nó đã đọng lại trong ta thì nó luôn là những thứ quan trọng. Lắm lúc ta dành hàng giờ để nhớ lại những kỉ niêm, sự kiện hay những người đã từng bước qua cuộc sống của mình..

    Gió mùa xuân nhè nhẹ mang theo hơi ẩm lướt qua những trồi non và mái tóc của cô nữ sinh đang đứng dựa mình vào lan can, ngắm nhìn sân trường. Khung cảnh vắng lặng. Chỉ có cô và ngọn gió ấy. Đôi mắt nhìn vào khoảng không, nghĩ mông lung về cái gì đó xa lắm. Cô nữ sinh ấy có mái tóc đen dài được cột gọn gàng bằng chiếc nơ rất đặc biệt.

    - Này đang làm gì mà đứng đực ra vậy?

    Một cậu nam sinh bước đến. Chiếc áo sơ mi trắng bỏ lửng. Cặp sách đeo lêch một bên. Đôi tay đang cầm chiếc điện thoại, rõ ràng cậu cũng chỉ vừa rời mắt khỏi nó để bước lên bậc thang. Nhìn dáng vẻ đã thấy câu không hề thuộc tuýt học sinh ngoan ngoãn, kỉ luật, mà có chút gì đó nghịch ngợm, ranh mãnh.

    - Ồ! Không ngờ người như ông cũng có lúc đi sớm như vậy

    Cô gái nở nụ cười, cất giọng nói pha chút châm trọc

    - Ôi, Tiểu Tuệ à, bà đâu thể nghĩ tôi xấu như vậy. Thời tiết ấm áp thể này không ra ngoài thì hơi phí

    Cậu nam sinh ấy chính là Hoàng Gia Phong. Một trong những hotboy của khối 8. Không chỉ có vẻ ngoài được các bạn nữ đánh giá là thu hút hay chiều cao 1m75 mà cậu còn là một trong những học bá của trường. Cậu học giỏi các môn tự nhiên đặc biệt là môn toán. Có thể nói cậu ta là một đồng đội và cũng là một đối thủ nặng kí.

    - Này, học nhiều quá hóa ngốc à? Bà có ổn không đấy mà đơ ra vậy?

    Gia Phong đưa tay lên cốc đầu cô và xoa nhẹ với vẻ mặt rất tinh nghịch. Có thể nói nụ cười của cậu ta cũng khá đẹp.

    Cô cảm thấy cực kì khó chịu. Không phải vì cô ghét cậu ta mà vì bất cứ ai chạm vào đầu cô đều không thích. Cô nhăn nhó hất tay cậu ra. Nhưng Gia Phong đâu chịu bỏ qua dễ vậy, cậu tiếp tục trêu cô. Cô tức giận định cho cậu ta một trận

    - Tôi đang nhìn thấy cái gì vậy nè. Hai người đang ân ái cho ai xem đấy

    Giọng nói đã làm cho đôi 'uyên ương' kia bất giác giật mình. Gia Phong thu đôi tay trắng, dài của mình lại, mặc dù vẫn hơi nuối tiếc mái tóc mềm mại kia. Cậu thủng thẳng bước vô lớp để hai cô nữ sinh gắn nhau như sam kia ' buôn chuyện'

    * * *

    - Thôi nào, bị người ta bắt gặp nên thấy khó chịu à? Xin lỗi vì đã làm bóng đèn nha.

    Vân Dao với vẻ mặt hí hửng như bắt được vàng không ngừng chọc tức tôi. Vân Dao vẫn luôn đồng hành với tôi từ năm ấy đễn bây giờ. Chúng tôi gần như trở thành cặp bài trùng, hiểu nhau hết ý và cũng không bỏ qua bất cứ một cơ hội nào để trêu đối phương.

    - Mày thôi đi nha. Người khác thì tao không nói nhưng mày là bạn thân tao chẳng nhẽ lại không biết. Trêu hoài luôn á.

    - Vâng vâng. Cô nương đừng giận nữa mà.

    Vân Dao véo đôi má tôi khá mạnh khiến cho đôi má bị ửng đỏ lên.

    - Này, tao tức ông Phong từ nãy đến giờ nha. Mày còn cà chớn vậy nữa là ăn đòn đấy.

    - Ôi. Bình tĩnh nào. Vẻ ngoài hiền dịu của lớp trưởng đi đâu mất rồi. Để ai kia nhìn thấy sẽ thất vọng lắm đây.

    Tôi bực mình đá cho vân Dao một cái. Cô nàng nhanh nhẹn né sang một bên.

    - Rồi rồi tao không trêu mày nữa. Mày với ông Phong thì tao còn lạ gì. Cơ mà mày cũng nên cẩn thận, vệ tinh quanh ông đấy nhiều lắm, có ngày lại mang họa vào thân ấy.

    - Tao biết rồi.

    - Thế sao hôm nay mày có vẻ trầm tư vậy. Dạo này ôn mệt quá hay sao? Mày không nên cố quá sức đâu, kì thì nếu nhỡ không được thì mày vẫn còn nhiều cơ hội mà. Thoải mái ra đi.

    - Ừ. Tao chỉ đang nghĩ một vài chuyện thôi.

    Vẻ mặt tôi đượm buồn hơn khi nhắc lại chuyện ấy. Vân Dao biết chỉ có duy nhất một chuyện mới khiến tôi như vậy

    * * * ừ nhỉ, nói mới nhớ mới đó đã gần 4 năm rồi. Kì thi tới này kiểu gì mày cũng gặp lại cậu ta thôi

    - Tao không biết gặp lại cậu ta nên vui hay nên buồn nữa.

    Tôi với Vân Dao đều im lặng không ai nói gì nữa. Bởi lẽ, cả hai chúng tôi đều biết năm ấy là một năm đặc biệt, không phải ai cũng từng có cơ hội trải qua, nhất là khi chúng tôi khi ấy còn quá nhỏ. Kì thi lần ấy không phải là kì thi để lại quá nhiều nuối tiếc cho tôi. Có lẽ còn là kì thi đầu tiên cũng là thành công nhất của tôi từ trước đến nay. Nếu như các bạn nghĩ rằng đặc biệt chỉ là học tập, cố gắng với cuộc đua mang tính cạnh tranh lớn thì chưa đủ. Mãi về sau tôi mới nhận ra đó là sự tranh giành qua đỗi gay gắt và những toan tính không thể ngờ tới. Sau kì thi top 5 học sinh đứng đầu được trường năng khiếu tuyển chọn. Đấy là hệ thống các trường từ tiểu học đến trung học phổ thông, đào tạo những học sinh xuất sắc, có tài năng thiên bẩm về các bộ môn, duy nhất và đứng đầu cả nước. Ngay sau khi kì thi kết thúc, cậu ta nhận được giấy mời nhập học. Gia đình cậu hè ấy lập tức chuyển đi cũng một phần vì anh cậu đang học lớp 10 trường Hạo Nhiên. Nhưng không ngờ, một người nữa không hề trong top 5, thậm trí xếp sau tôi cũng chuyển đi ngay hè đấy.

    Trong kí ức của tôi là một cô bé đang vui mừng về kết quả thì thì phát hiện ra một ngày hai người bạn thân đột nhiên biến mất cùng nhau mà không hề để lại thông báo gì. Lúc ấy tôi đã buồn rất nhiều, cảm thấy cô đơn, lạc lõng..

    - Hôm nay hai con vẹt lại ít nói thế?

    Bước về phia chúng tôi là cô nữ sinh có thân hình nhỏ nhắn, chiếc mũi cao, đôi mắt đen láy trông rất dễ thương nhưng cũng có một chút chảnh. Đó là Phương Thảo. Cô bạn tôi quen khi bước chân vào lớp 6 và rất nhanh trở thành thành viên còn lại trong đám bạn thân của tôi. Phương Thảo học sinh chuyên văn nên cô nàng có dáng vẻ của người mộng mơ và kiều diễm. Đối với những ai không thân thì thấy cô rất lạnh lùng nhưng tôi biết đó chỉ là cái mác ngoài thôi

    - À Tiểu Tuệ này, hôm nay mày có đi ôn tiếp không? Tuần sau mày lên Hạo Nhiên thi rồi nhỉ?

    - Ừ. Thầy bảo tuần sau thi nên cần thoải mái đừng quá ép mình nhưng tao thấy cần luyện thêm đề nữa mới ổn được

    - Thế lần này thi mà được kết quả tốt thì có được tuyển không?

    - À. Cái này chỉ mang tính chất giao lưu thôi. Kết quả cao thì cũng có lợi cho đợt thi tuyển cuối năm nay

    - Này cô nương đừng lên sớm quá, đợi sang năm tao với bé Thảo thi cùng nữa chứ.

    (Vân Dao chen vào cuộc trò chuyện với tôi và Phương Thảo)

    * * *

    Tùng.. tùng.. tùng

    Tiếng trống quen thuộc báo hiệu chấm dứt cuộc trò chuyện ở đây.

    Ba cô nữ sinh rời khỏi vị trí đứng bước vô lớp. Đang đi cùng đám bạn thì ngay lập tức tôi bị kéo giật ngược lại

    - Đi đâu đấy. Thầy gọi lên phòng tổ học kìa

    Gia Phong kéo tay tôi, lôi một mach lên phòng tổ. Con đường từ lớp học lên phòng tổ nguy hiểm như đi qua chiến trường vậy. Muôn vàn những cái nhìn hình viên đạn chĩa vào tôi. Mấy cô gái đẹp, xinh xắn, dễ thương hiền lành hàng ngày đều chứa bên trong một con sư tử. Con sư tử đó đang rất giận dữ khi con cún con đang tranh mất miếng thịt yêu thích của mình. "Mình cứ dây dưa với ông này lâu có ngày bị ăn thịt mất"

    - Anh Gia Phong anh đang đi đâu đấy?

    Hot girl của trường yểu diệu nhẹ nhàng cầm tay của hotboy níu lại. Hotboy chả đếm xỉa gì đến vẻ ngoài dễ thương của hotgirl lạnh lùng nói:

    - Băng Băng, tôi đang vội

    Cũng rất vô tình hất tay hotgirl ra, tay còn lại nắm lấy tay con cún tiếp tục kéo đi.

    - Phong, ông bỏ tay tôi ra. Ông muốn tôi bị mấy em gái của ông ám sát à?

    - Ai dám làm gì bà chứ. Bỏ tay ra mới khiến bà dễ bị hại đó

    "Có mà ở gần ông mới dễ chết" tôi tức giận định cãi lại nhưng Phong có điện thoại

    - Alo! Thầy ạ. Em với Tiểu Tuệ đang lên phòng tổ ạ

    - Ừ. Thầy có việc bận, một chút nữa thầy lện. Hai em lấy đề trên bàn làm nhé. Tính giờ xong thầy chữa,

    Hai học sinh, một nam một nữ kéo nhau vào một phòng trống khép cửa lại
     
  9. Emerald ngoclucbao

    Emerald ngoclucbao Chuyển tiền

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    20
    Chương 7

    Bấm để xem
    Đóng lại
    - Cốc.. cốc.. cốc..

    Cánh cửa bằng gỗ ép đã cũ từ từ di chuyển. Làn gió mát từ bên ngoài trườn vào phòng khiến chồng giấy bay không kiểm soát. Tiếng động của cánh cửa làm những người bên trong giật mình ngẩng lên.

    - Ui, xin lỗi nha, mình khép cửa lại ngay.

    Bóng dáng cô nữ sinh kiều diễm nhẹ nhàng khép cửa lại rồi thong thả tự nhiên bước vào trong mặc cho cái nhíu mày khó chịu của Gia Phong và vẻ mặt không mấy quan tâm của tôi. Băng Băng lấy chiếc ghế cuối phòng rồi từ từ đặt xuống ngồi bên cạnh Gia Phong. Cái bàn không đến nỗi thiếu thốn về diện tích nhưng do Băng Băng chen vào mà chỗ của Gia Phong khá chật. Tôi dịch chuyển chỗ của mình sang phía đối diện

    - Này! Ngồi chỗ đấy khuất ánh sáng có hại cho mắt lắm. Bà ra chỗ tôi ngồi này.

    Gia phong giữ tôi lại và nhanh chóng đổi vị trí sách vở của chúng tôi. Cậu ta làm tôi khá buồn cười. Cậu ta như muốn chạy thật xa khỏi Băng Băng vậy khiến cô hotgirl ngồi ngơ ngác nhìn bàn cở thay đổi quá chóng vánh.

    Sở dĩ chúng tôi đang ngồi làm bài theo lời của thầy, Băng Băng đúng là đến làm phiền chúng tôi thật. Đối với tôi, tôi cũng không quý cô hotgirl này lắm. Con gái ý mà, để ý, ngắm vuốt, bánh bèo.. cũng không có sao. Phương Thảo cũng thế nhưng thật sự Băng Băng khiến tôi không ưa lắm. Nhưng hai đứa cũng không qua lại nhiều nên cũng động chạm.

    - Phong Phong, cho Băng mượn cái bút.

    - Phong Phong, cho Băng xin tờ giấy đôi nào..

    - Oa, Phong học giỏi ghê, làm nhanh ghê ý..

    * * *

    Băng Băng sấn tối chỗ Gia Phong với cười nói hết chuyện mượn cái này cái kia đến chuyện khen đủ thứ. Tôi bị làm phiền liên tục không tập trung vô bài mình được. "Tự nhiên mình bị kẹp với đôi trai tài gái sắc này làm gì cơ chứ. Trời ơi!"

    Đúng lúc Băng nhoài người qua bàn thì tôi ngay lập tứ kép cậu ta ngược lại.

    - Băng này, cậu không cần vất vả như thế. Nếu cậu không học thì có thể kéo ghế sang ngồi bên cạnh người ta cho tiện giao lưu ha. Hoặc hai cậu dắt nhau ra gốc cây lan ở sau trường ý. Có bóng mát, phong cảnh trữ tình tha hô bày tỏ sự quan tâm nha. Trong phòng vừa bé vừa bí không tiện, không tiện đâu.

    Nói rồi tôi còn tặng cho cô hotgirl một nụ cười thân thiện rồi cúi xuống làm bài tiếp. Không khí yên ắng hẳn, đúng thứ tôi cần mặc dù phải đổi lấy ánh mắt viên đạn xéo qua gáy, lạnh hết sống lưng. Gia Phong nhìn tôi cười thầm. Đúng là lòng người khó đoán. Tôi vừa giúp cậu ta thoát khỏi phiền phức không cảm ơn thì thôi lại còn gây họa. Gia Phong cứ năm đến mười phút lại quay sang xem rồi chỉ chỉ vô nháp và bài của tôi. Thấy như vậy Băng Băng lại tiếp tục nhõng nhẽo.

    - Trời sinh một cặp có khác. Phiền hai bạn nếu không làm gì nữa thì có thể để mình làm được không?

    Gia Phong đùa cợt, đưa tay lên xoa đầu tôi

    - Tiểu Tuệ ngoan nào. Làm bài đi không ai làm phiền nữa đâu.

    Cách cửa lại tiếp tục được kéo ra. Lần này người bước vào có vẻ được hoan nghênh hơn

    - Băng Băng, cô gọi đi hk kìa.

    - Ủa tớ thấy phòng tổ văn có mở đâu?

    - Ừ, lúc nãy thì chưa nhưng ở trong phòng tổ toán không có chìa khóa mà cậu cần đâu.

    Phương Thảo nói rồi lạnh lùng quay đi. Băng Băng bước ra với tinh thần không hợp tác mấy.

    - Phong Phong, tí nữa đưa Băng về nha

    - Xin lỗi, tôi về muộn

    - Băng chờ cũng được, hôm nay xe Băng bị hỏng?

    - Xin lỗi, vì về muộn nên tôi phải đưa Tuệ Nhi về, cậu nên đi nhờ người khác, tôi không giúp được

    Cô nàng giận dỗi dời phòng, trả lại sự yên tĩnh vốn có của nó

    * * *

    Hôm nay đúng là về muộn thật, lúc tôi ra lấy xe ánh mặt trời cũng gần tắt. Sức lực cuối cùng cũng dần tiêu biến. Tôi cảm thấy mệt mỏi và chân tay giã rời. Nếu bây giờ mà phải đạp xe về thì chắc tôi xỉu ngang đường mất.

    - Để xe ở trường đi, lên tôi đèo về nhè

    Gia Phong ngồi trên xe máy điện, trên tay cầm sẵn chiếc mũ bảo hiểm.

    - Cảm ơn, nhưng tôi có thể về được

    Tôi bướng bỉnh, cố hết sức tàn còn lại gạt chân chống dắt xe đạp đi. Gia Phong xuống xe rồi vươn tay giữ yên sau của tôi lại.

    - Sao bà thích cãi tôi vậy?

    - Tôi có thể tự về được mà

    - Tối thế này kể cả bà có tự đi về được thì tôi cũng phải đi cùng, đi một mình nguy hiểm, chính vì vậy thì lên xe tôi đèo cho nhanh, đỡ mệt

    - Không cần đâu, không phiền đến ông. Ông về đi kẻo trễ, ngược đường mà.

    Tiếng chuông điện thoại vang lên, gia phong nghe máy

    - Alo ạ

    - Phong à con, đội tuyển được về chưa vậy?

    - Dạ thầy vừa cho nghỉ ạ

    - Thế à, bác nhờ con đèo Tiểu Tuệ về hộ bác được không? Trời tối mà trưa nó ăn ít, bác sợ nó không có sức đạp xe về đâu. Con bảo nó gửi xe ở trường cũng được. Bác nhờ con nhé.

    - Vâng ạ, bọn con đang chuẩn bị về, bác yên tâm ạ


    Gia Phong cúp máy

    - Bây giờ bà chịu nghe lời tôi chưa? Đủ sức đi không đấy hay để tôi bế lên xe.

    Bất ngờ bị trêu tôi thoáng đỏ mặt theo phản xạ tự nhiên. Vội vàng quay đi tiến về phía chiếc xe điện

    - Không cần, về lẹ lên

    - Tuân lệnh

    Trên đường về, không thèm để ý đến ý kiến của tôi, Phong mua một phần bánh hamburger và một cốc matcha, giúi cho tôi

    - Ăn đi, cẩn thận không hạ đường huyết đấy. Bà cần phải ăn nhiều vào.

    Đưa tôi về đến tận cửa còn tiện thể vô chào hỏi bố mẹ tôi. Mẹ tôi khá quý, à không phải, quý, à hơn thế, rất rất quý Gia Phong. Mẹ muốn giữ cậu lại ăn cơm nhưng cậu từ chối.

    Tôi đi thẳng lên phòng tắm rửa thay đồ, không quan tâm cậu ta về hay chưa. Cái bánh làm tôi hơi no nên không muốn xuống ăn cơm. Tôi ngồi vào bàn học, định bụng khuya sẽ xuống pha cốc sữa. "Tinh.. tinh.." điện thoại báo tin nhắn: Hoàng Gia Phong "ăn cơm tối đi, cái bánh đủ lo đâu, đừng có lười" kèm theo vài icon với vẻ mặt nghiêm nghị.

    Tôi nhắn tin trả lời ' biết rồi'. Sau đó tắt đèn học đi xuống dưới nhà

    Kì thi này hơi quá sức đối với một đứa như tôi. Trận ốm năm ấy khiến sức khỏe tôi cũng giảm đi ít nhiều. Nhưng tôi sẽ không từ bỏ kì này, tôi phải cố gắng nắm lấy cơ hội học trường Hạo Nhiên mà tôi đã bỏ lỡ.
     
Trả lời qua Facebook
Đang tải...