Xuyên Không Bổn Toạ Là Sát Thủ Lẫn Chưởng Môn - Kuuhaku

Thảo luận trong 'Truyện Của Tôi' bắt đầu bởi Kuuhaku, 16 Tháng bảy 2021.

  1. Kuuhaku Cute chưa??????

    Bài viết:
    113
    Tên truyện: Bổn tọa là sát thủ lẫn chưởng môn

    Tác giả: Kuuhaku

    Thể loại: Xuyên không, hệ thống, huyền huyễn, hài hước

    [​IMG]

    Giới thiệu truyện (văn án) : Câu truyện kể về một sát thủ chuyên nghiệp nhất thế giới bị người ta đâm chết rồi xuyên không luôn. Tên cô là Lưu Ly, bí danh là Độc y. Còn nội dung cốt truyện ra sao các bạn hãy đọc nha!

    Link thảo luận góp ý: [Thảo luận - Góp ý] - Các tác phẩm của Kuuhaku

    Đăng Ký - Việt Nam Overnight
     
    Chỉnh sửa cuối: 25 Tháng mười 2021
  2. Đang tải...
  3. Kuuhaku Cute chưa??????

    Bài viết:
    113
    Chương 1: Hai người, hai thế giới.

    Bấm để xem
    Đóng lại
    "Cạch cạch.." Tiếng mở két vang lên.

    "Ha ha! Cuối cùng cũng lấy được rồi!" Một tiếng cười vang lanh lảnh khắp căn phòng tối tăm.

    Két! Ối chết rồi. Một bóng đen trên ghế tụt xuống gầm bàn.
    Còn một cái nữa mở cửa ra, trên mặt nở một nụ cười nham hiểm rồi đóng cửa vào.

    "Phù.. May quá, đi rồi. A! Tại sao.."

    Xẹt! Tia máu phun tung tóe khắp phòng, nơi đâu cũng có máu của một ai đó. Thật không ngờ, cậu ta lại biết chỗ trú của người kia. Nhưng thật may, con người này, chính xác hơn là một nữ nhân tóc đỏ mê hoặc dân chúng, thông minh giấu vật đó bên trong ngực của mình, nơi mấy đám nam nhân không dám sờ mó lung tung khi phòng tối.

    "Chậc, không thấy vật kia đâu cả. Mình đoán chắc rằng cô ta vẫn đang cầm mà". Người sát thủ này tìm xung quanh người cô, trừ chỗ đó.

    "Thôi, chẳng tìm nữa, hất xuống rồi gọi cho hội trưởng". Anh ta kéo người kia lên thành cửa sổ. Và cậu ta đẩy cái xác xuống đường.

    Thật dã man!

    "Alo, Dung hội trưởng à, đã xử lí xong Độc y, tiền đâu?"

    Bên đầu dây kia cười phá lên, trả lời:

    "Ha ha! Cậu làm tốt lắm, tôi tin chắc cậu sẽ làm được mà.
    Bây giờ cậu đến nhà hàng Ánh sao trên trời, ở tầng cao nhất, cuối dãy của tầng đó tôi sẽ đưa cho cậu"

    "Được, tôi sẽ đến ngay đây." Người kia nói. Sau đó anh ta lái xe đến nhà hàng Ánh sao trên trời nhận tiền thưởng. Trong lòng anh cảm thấy vui sướng tuyệt độ vì nhận được tiền lại còn có thể giết được con người làm cho cậu ta không thể lên đỉnh cao được.

    Ghíu ghìu! Gáo gào! Tiếng xe cảnh sát và cấp cứu bên tai của Độc y nhỏ dần. Trước khi chết, cô có một câu hỏi: Sự nghiệp, cơ đồ thời huy hoàng, đỉnh cao của mình đã chấm dứt rồi ư? Cô không tin, không tin rằng mình là sát thủ độc nhất vô nhị trên thế giới mà lại bị sát hại trong thời kì huy hoàng.. Thôi, nghĩ gì nữa, chết rồi thì thôi! Đôi mắt cô khép dần lại, rồi tịt hẳn và hơi thở cũng không còn nữa..


    Tại một không gian khác, thời điểm khác! Triều đình Đại Hòa, năm thứ 17..

    "Này Lưu Ly, ngươi có biết tại sao ngươi ở đây không?" Một cô gái xinh đẹp, khuôn mặt thật dịu dàng! Nhưng ngoại hình lúc này lại không giống với cử chỉ hành động của cô ta. Đó là, nữ nhân này lại cầm một con dao rất sắc sảo.

    Thật kinh người mà! Thật độc ác dã man mà!

    Cô định đâm con dao vào nữ nhân trước mặt kia. Người tên Lưu Ly cự quậy thật mạnh để thoát khỏi sợi dây buộc tay mình để cắn, xé rách quần áo, cào cấu vào khuôn mặt của con yêu quái đội lốt người, kẻ ác đội lốt người hiền đấy. Hiểu được ý đó, cô ta - người cầm con dao ôn nhu bảo: "Ha, con tiện nhân phế vật kia ngươi không thoát ra được đâu. Đừng cố gắng làm gì nữa cả. Vì nó là sợi dây ma thuật mà ngươi lại.. không có chứ. Ha ha ha.."

    Mấy tên hạ nhân cũng cười thật khinh bỉ: "Ha ha ha đồ phế vật! Con tiện nhân phế vật!"

    Cảm thấy chưa đủ, cô ta lại sai mấy tên đó:

    "Các ngươi cho cô ta vào cái bao dải dứa kia, buộc kín vào, thả xuống vách núi cho bổn tiểu thư để cô ta tiêu đời, mọi người trong nhà đều khỏi ngứa mắt."

    Bọn hạ nhân nịnh hót rằng: "Tuân mệnh tiểu thư. Tiểu thư thật thông minh, đúng là tấm gương cho chúng tiểu nhân ngước lên nhìn mà học hỏi theo. Thật ngưỡng mộ nhị tiểu thư quá mất thôi!"

    "Ha ha, các ngươi nịnh hót nhiều quá đấy. Nhưng, các ngươi không được nói là nhị tiểu thư mà phải nói là đại tiểu thư. Nghe rõ chưa?" Nữ nhân cười phá lên.

    "Vâng ạ." Mấy tên hạ nhân lúi húi tên cầm bao, tên đút người bị trói bỏ nàng vào, buộc chặt, nhẹ nhàng đẩy cái bao xuống vách núi.

    "Thôi, thế là được rồi. Chúng ta đi thôi. Con phế vật ngỏm rồi, bây giờ ta đã trở thành đại tiểu thư cao quý và không bị mọi người cười chê nữa. A ha ha..".

    Tiếng cười vang cả khu rừng!

    Đăng Ký - Việt Nam Overnight
     
    Chỉnh sửa cuối: 25 Tháng mười 2021
  4. Kuuhaku Cute chưa??????

    Bài viết:
    113
    Chương 2: Là thực. Mình xuyên không rồi!

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Bịch! "A, đây là đâu vậy, sao tối thế? Mình chưa chết ư? Có phải mình xuyên rồi không?" Trong đầu của Lưu Ly, chính xác là Độc y - sát thủ giỏi đệ nhất thế giới, không có ai giỏi hơn, cảm thấy mình lần đầu tiên có những suy nghĩ ngu ngốc, ngẩn ngơ đến vậy.

    Đúng là.. phải có lúc thông minh đột xuất, ngu bất thình lình! Kể cả người giỏi đến đâu đi chăng nữa. Như Issac Niuton, ông định luộc quả trứng để xem trong bao nhiêu phút thì chín, nhưng.. ông lại cho đồng hồ vào nồi. Hay là ông đục lỗ một to một nhỏ để cho hai con mèo và chó chui qua..

    Hèm. Quay về chủ đề chính.

    "Phải thoát ra ngoài trước đã, ở đây trật trội thật."

    Sau nửa canh giờ chật vật với cái bao dải dứa, cô mới thoát ra được. Phủi bỏ đất cát trên người, cô thốt lên: "Ôi đệt! Thân thể này yếu quá đi mất. Thảm nào chui ra một cái bao nhỏ nhoi cũng cần nhiều thời gian đến như vậy. Nhưng mà.." Cô phóng tầm nhìn ra bên ngoài, một rừng cây vào ban đêm! Có những ánh sáng lập lòe bay, có những tiếng xào xạc của gió thổi. Cô kinh ngạc:

    "Ôi, đẹp quá! Như thế này là mình! Xuyên không rồi aaa.. Không, không, chắc chắn không phải rồi. Nhưng thử xem nào." Lưu Ly kéo hai má của mình ra và kêu:

    "Á.. đau quá. Là thực, mình xuyên không rồi."

    Tự nhiên, trong đầu cô có tiếng nói thánh thót như tiếng chuông của một người xa lạ nào:

    "Ta cho ngươi cơ thể này, đổi lại ngươi phải làm cho ta một việc."

    "Việc gì vậy?"

    "Ngươi hãy trả thù người vừa nãy đẩy ta xuống, tên cô ta là Vũ Linh Linh cũng là muội của ta."

    "Muội muội ngươi, tại sao lại giết?" Lưu Ly bắt đầu nghi hoặc.

    "Cô ta chỉ là dưỡng nữ thôi. Vì đố kị bởi ta là đại tiểu thư cao quý phủ tướng quân nên bị cô ta hãm hại là chuyện bình thường." Người kia đau xót kể.

    "Ừ, được rồi. Bổn Độc y ta đây sẽ chăm sóc cho nàng ta thật tốt thay cho lời cảm ơn." Lưu Ly mỉm cười gật đầu.

    "Cảm ơn ngươi nhiều lắm, ta đi đây. À, ngươi giúp ta một chuyện này có được không?" Người kia sực nhớ ra điều mình nhất thiết phải làm.

    "Còn chuyện gì nữa đây?"

    "Ngươi! Hãy.. hãy.. tìm đến tam vương gia để cho ta được thấy chàng ấy lần cuối." Cái bóng ngập ngùng, e thẹn nói ra điều mà kiếp trước mình chưa thực hiện được khi trút hơi thở cuối cùng.

    "Ngươi cho ta thể xác rồi thì nhìn thấy sao được nữa?" Cô sát thủ lắc đầu.

    "Không, nhìn được đấy. Ngươi chỉ cần lướt qua chàng ấy là đủ rồi. Nếu ngươi không yêu tam vương gia thì cũng chẳng sao cả. Nhưng hãy cho ta nhìn ngài ấy một lần thôi có được không?" Bóng ma cầu xin Lưu Ly với giọng khẩn khoản.

    "Tưởng gì, được ta sẽ thực hiện ước nguyện của cô." Lưu Ly gật đầu.

    "Thế thì hay quá! Cảm ơn ngươi rất nhiều. Hãy sống tốt nhé." Người đó mỉm cười tươi rói như ánh nắng mặt trời. Cái bóng dần tan biến đi.

    Những kí ức đau đớn của người đó tràn về đầu cô!

    Đăng Ký - Việt Nam Overnight
     
    Chỉnh sửa cuối: 25 Tháng mười 2021
  5. Kuuhaku Cute chưa??????

    Bài viết:
    113
    Chương 3: Một chút lí lịch của thế giới mới.

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Lưu Ly- đại tiểu thư phủ Lưu tướng quân, 14 tuổi. Phụ thân là Lưu Hạo Hiên - đại tướng quân lừng lẫy của triều đình Đại Hòa, năm thứ 17, do hoàng đế Hoàng Thiên Nam ngự trị. Mẫu thân là Khương Vân, đan dược sư nổi tiếng ở đại lục Huyền Huyễn.

    Vì một số cuộc chiến mà mẫu thân của Lưu Ly chết khi cô mới một tuổi. Trên đường đi từ biên giới về kinh đô, phụ thân nàng nhìn thấy một đứa bé khóc bên bụi rậm. Thương tình, Lưu Hạo Hiên bảo gia nhân cho dừng xe lại, đích thân bế lên xe và đặt tên là Lưu Linh Linh. Lưu Ly và Lưu Linh Linh cùng lớn lên như hai tỉ muội ruột. Vì sự đố kị với tỉ tỉ của mình, trong cuộc khảo nghiệm thiên phú năm 8 tuổi, Linh Linh sai người làm thuốc độc và để trong cốc nước, mời Lưu Ly uống. Khi thực hiện, cô không có hệ nào. Hạo Hiên sững sờ, không thể tin vào mắt mình được. Còn Lưu Linh Linh là hệ mộc.

    "Tên cô ấy thật giống mình." Lưu Ly mỉm cười, nụ cười toả ánh nắng ban mai cho mọi người, mặc dù ở đây chẳng có mống người nào, toàn cỏ cây hoa lá vô chi vô giác không biết cảm nhận vẻ đẹp kinh diễm có một không hai của cô.

    Theo lời nữ bóng ma ấy nói, đây là đại lục Huyền Huyễn - thế giới của những người tu tiên. Ở đây chia thành các nước từ cửu quốc đến nhất quốc (các nước cửu quốc có thể gọi là thành). Về tông môn, cũng được chia thành cửu lưu đến nhất lưu. Như thế Đại Hòa quốc là cửu quốc, lại còn bé nhất nữa.

    Về võ đạo thì được chia thành thập đại cấp, và mỗi đại cảnh giới của các cấp đều có cửu trùng (kiểu như là tầng ấy) và một tầng đỉnh phong. Gồm:

    Cấp 1: Hạ, Trung, Thượng.

    Cấp 2: Chân Linh cảnh, Võ Linh cảnh, Hạ Linh cảnh, Trung Linh cảnh, Thượng Linh cảnh.

    Cấp 3: Hạ Võ cảnh, Trung Võ cảnh, Thượng Võ cảnh.

    Cấp 4: Linh Giai Hạ cảnh, Võ Giai Thượng cảnh.

    Cấp 5: Phân Giai Thần cảnh, Hợp Giai Thần cảnh, Siêu Phàm cảnh.

    Cấp 6: Phân Tiên cảnh, Thánh Tiên cảnh, Huyền Thoại Tiên cảnh, Truyền Thuyết Tiên cảnh, Đại Đế Tiên cảnh.

    Cấp 7: Phân Thánh cảnh- Thánh cảnh- Huyền Thoại Thánh cảnh- Truyền Thuyết Thánh cảnh- Đại Đế Thánh cảnh.

    Cấp 8: Phân Huyền cảnh- Thánh Huyền cảnh- Huyền cảnh- Truyền Thuyết Huyền cảnh- Đại Đế Huyền cảnh.

    Cấp 9: Phân Truyền Thuyết cảnh- Thánh Truyền Thuyết cảnh- Huyền Thoại Truyền Thuyết cảnh- Truyền Thuyết cảnh- Đại Đế Truyền Thuyết cảnh.

    Cấp 10: Đại Đế Tôn cảnh.

    "Nghĩ đi nghĩ lại thì! Ừm! Thật thú vị nha. Chắc lão thiên đế thương bổn Độc y bị chết oan nên cho Độc y này đến một nơi để quẩy tung lên! A ha ha cảm ơn ông nha, lão thiên đế thúi." Lưu Ly cười khanh khách, ngẩng cổ lên trời.

    Nếu mà lão thiên đế nghe thấy thì chắc bổn Độc y nhà ta bị thiên lôi với thiên đạo đánh đến chết rồi!

    "Soạt soạt.."

    Tiếng động làm cho Lưu Ly bừng tỉnh!

    Đăng Ký - Việt Nam Overnight
     
    Chỉnh sửa cuối: 25 Tháng mười 2021
  6. Kuuhaku Cute chưa??????

    Bài viết:
    113
    Chương 4: Lập khế ước đi!

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Một cục bông bông nhảy qua đùi của Lưu Ly. Thấy mềm mềm, Lưu Ly nhanh tay túm lấy bộ phận của nó, hình như là cái đuôi. Cục bông bỗng nhiên bị kéo lại, kêu đau. Sau đó, Lưu Ly giơ lên trước mặt, lạnh lùng hỏi:

    "Ngươi là cái thá gì vậy? Tại sao lại phá vỡ mạch suy nghĩ của ta?"

    "Bản tôn có phá vỡ đâu?" Oai hùng, nó trả lời.

    "Ta hỏi lại, ngươi là gì? Nói!" Lưu ly tức giận.

    "Bản tôn là gì thì phàm nhân ngươi cũng xứng đáng để biết à?" Cục bông nhất định không chịu trả lời cô.

    "Tiểu thú thú à! Ngươi thành công chọc giận bổn Độc y ta rồi đấy! Ngươi xem cái đuôi này của ngươi còn hay không nữa đi nhá!" Cô tức điên lên.

    "Thôi thôi, bản tôn sợ ngươi đấy." Con thú mơn chớm sợ, run run bảo.

    "Xin tự giới thiệu. Bản tôn là Cửu vĩ thú vương, chúa tể của mọi loài thú." Uy phong như một vị chúa tể, con thú tự tin nói.

    Nghe xong, Lưu Ly cười: "Thế giới này còn có vị chúa tể đểu như ngươi sao? Thân thì nhỏ tí xíu, méo oai gì cả. Lại còn chẳng uy áp được phàm nhân nhỏ bé như ta. Buồn cười thật sự."

    "Ngươi bảo bản tôn không uy hiếp được ngươi? Dừng lại cái điệu tự tin thái quá của tiểu nha đầu ngươi đi. Bản tôn chắc chắn ngươi sợ run kịch liệt đến nỗi vãi.. ra quần thôi." Cửu Vĩ thú vương khịa.

    "Ha ha, vãi ra quần á? Mi xem ta có vãi không? Xạo ghê đó." Độc y lắc đầu, trong lòng cười thầm, chuyến này chắc phải cố gắng thu thập bé này đây, rất được, và rất được là đằng khác.

    "Ta rất có thực lực và rất nghịch thiên, vậy ngươi có muốn phục tùng ta hay không?" Cô đang diễn tiết mục nói ba hoa khoác loác.

    "Ngươi? Thôi thôi, bản tôn không.."

    Một ánh sáng lóe ra từ trong người Lưu Ly. Vội cởi áo ra, cô thấy tỉ thú vô cương. Cửu Vĩ thú vương sững sờ:

    "Đó, đó có phải là là.. tỉ thú vô cương, nơi phong ấn mười đại thanh kiếm tạo ra đại lục này đúng không? Tại sao ngươi lại có nó?"

    Lưu Ly ngạc nhiên vì vật cô lấy hôm ấy cũng xuyên không luôn. Ngạc nhiên hơn nữa là tiểu thú biết viên ngọc bí ẩn này. Lưu Ly bắt đầu kế hoạch B, thân thể toát hàn khí ra bên ngoài, hỏi:

    "Ngươi nhận ta là chủ nhân hay muốn chết?"

    Tiểu thú lạnh sống lưng, không biết lý trí hay trái tim đã cảm thấy người này đủ mạnh để có thể đưa tới đỉnh cao một lần nữa, Cửu Vĩ thú vương dõng dạc nói với Lưu Ly:

    "Chủ nhân, từ giờ trở đi hãy để bản tôn đi theo ngươi. Lập khế ước đi."

    "Ừ được rồi, tên mới của ngươi sẽ là Tiểu Vĩ." Lưu Ly thu hết hàn khí của mình vào.

    Sau đó Lưu Ly cắn tay của mình lấy máu nhỏ giọt vào trán của Tiểu Vĩ. Từ trên trán, có một vòng tròn nhỏ đỏ xuất hiện, rồi rất nhanh nó tịt hẳn xuống. Thế là vừa mới xuyên không mà Lưu Ly đã có một người thân bên cạnh để quẩy tung đại lục này..

    Đăng Ký - Việt Nam Overnight
     
    Chỉnh sửa cuối: 25 Tháng mười 2021
  7. Kuuhaku Cute chưa??????

    Bài viết:
    113
    Chương 5: Tiểu Lôi- khế ước thứ hai

    Bấm để xem
    Đóng lại
    "Oáp, buồn ngủ quá." Lưu Ly ngáp ngủ.

    "Cái giề? Buồn ngủ sao?" Tiểu Vĩ há cái miệng nho nhỏ của mình ra.

    "Khò.." Tiếng gáy nho nhỏ vang lên.

    "Trời ơi vậy! Vậy đã ngủ rồi hả?" Tiểu vĩ ngạc nhiên, há cái miệng nhỏ nhỏ xinh xinh của mình ra.

    "Mình cũng buồn ngủ quá. Ngủ vậy, dậy tính tiếp."

    Tiểu Vĩ nằm gối đầu vào người Lưu Ly. Thế là, cả hai ngủ một mạch đến sáng sớm hôm sau mới dậy. Tỉnh ngủ, nhìn sang thấy tiểu thú đang ngủ khò bên cạnh, Lưu Ly mỉm cười, lấy tay chọt chọt vào tiểu thú:

    "Ê! Dậy coi! Sáng rồi."

    "Bản tôn vẫn còn muốn ngủ à."

    "Ngủ cái đầu ngươi đấy. Dậy đi, dẫn đường để ta rời khỏi khu rừng này." Lưu Ly đập nhẹ lên người Vĩ.

    "Chủ nhân không biết đường à? Nhưng thôi, để bản tôn chỉ cho." Tiểu Vĩ nhảy từ dưới nền cỏ lên vai Lưu Ly.

    Lưu Ly bắt đầu xuất phát cuộc hành trình trả thù cho cố chủ nhân của cơ thể này!

    Đi được một đoạn, bỗng nhiên có tiếng kêu cứu của ai đó vọng lại. Lưu ly liền chạy đến gần chủ nhân của tiếng kêu, Tiểu Vĩ ngăn lại:

    "Chủ nhân cẩn thận đấy! Bên đó là con Lôi Hổ thú."

    Lưu Ly lôi tiểu thú ra trước mặt, bảo:

    "Chắc Tiểu Vĩ Vĩ sẽ bảo vệ chủ nhân phàm nhân thấp kém nhỉ?"

    "Không không. Tiểu Vĩ Vĩ nhỏ bé thế này sao làm được a?" Tiểu Vĩ vội tiếp lời.

    "Hài! Chịu thua ngươi luôn. Ta phải nhanh chóng cứu người mới được. Nhỡ đâu cứu được muội muội hay tỉ tỉ xinh đẹp thì sao?" Lưu Ly bộc lộ tính cách thật của mình ra.

    "Cái giề? Thật không hiểu nổi, ngươi hứng thú với nữ nhân sao, chủ nhân?" Tiểu Vĩ lại có một hố kinh ngạc nữa. Trời ơi, rốt cuộc mình lập khế ước nhận sai chủ nhân sao?

    "Tiểu Vĩ ngươi có cách gì không vậy?"

    "Dạ, có ạ." Con thú trả lời.

    "Cách gì?" Lưu Ly hỏi dồn.

    "Cách này có hơi.." Tiểu Vĩ lúng túng.

    "Nói đi. Chỉ cần cứu người là được rồi."

    "Thế thì được. Chủ nhân, lại đây.." Tiểu Vĩ thì thầm vào tai Lưu Ly giảng cách tiểu thú định làm.

    "Kê luôn. Cách đấy cũng được. Nhưng làm thế nào để dụ được tiểu miêu đó?" Lưu Ly hỏi.

    "Tiểu thú cũng không biết a." Tiểu Vĩ nguây nguẩy cái đầu.

    "Thật vô dụng!" Lườm tiểu thú thật sâu, cô bắt đầu suy nghĩ.

    Để xem, ừm! Hổ thuộc loài mèo, mà mèo lại thích chơi cuộn len ừm..

    "A, ta có cách rồi." Đôi mắt của cô sáng rực lên.

    "Cách gì vậy, chủ nhân?" Tiểu Vĩ cũng sáng.

    "Ngươi không cần biết đâu, cứ theo ta xem đi." Lưu Ly nở nụ cười bí mật. Nói rồi, Lưu Ly tìm xung quanh xem có cái dây nào không. Chợt thấy một dây cây leo dày dưới chân, Lưu Ly cầm lấy cuộn tròn lại. Xong xuôi mọi việc, Lưu Ly bảo:

    "Chúng ta đi thuần phục tiểu miêu thôi."

    "Tiểu miêu? A, chủ nhân đợi bản tôn với." Tiểu Vĩ đứng hình mất mấy giây, rồi chạy lon ton theo chân Lưu Ly đi làm nhiệm vụ.

    Gần đến nơi, Lưu Ly lấp vào bụi cây, khéo léo ném cuộn dây leo tới tầm mắt Lôi Hổ thú. Thế rồi, con hổ rời khỏi con mồi để chơi với món đồ chơi lạ này. Thừa cơ hội, Lưu Ly nhanh chân chạy đến người đó đem vào bụi cây. Nghe thấy tiếng động, con Lôi Hổ thú nhảy đến chỗ Lưu Ly đang đứng. Gầm gừ, con thú bảo:

    "Tiểu nha đầu, ngươi đến đây làm mồi cho ta hả?"

    "Ta thách ngươi dám làm đấy." Lưu Ly cười khiêu khích.

    "Ha, thật hoang đường. Ngươi xem ta đây." Con thú hống hách nói mà nó chẳng biết rằng nghiệp quật sắp rơi trúng đầu.

    "Ngươi hãy chống mắt mà xem ta làm gì ngươi đi." Cô nở một nụ cười nham hiểm.

    Một lúc sau.

    "Ha ha ha! Buồn quá! Chủ nhân đừng.."

    "Ngươi nói ta là chủ nhân?" Lưu Ly gằn mạnh hai chữ 'chủ nhân'.

    "Ta có gọi đâu? Nhưng, thôi, nể món đồ chơi của ngươi, ta nhận ngươi là chủ nhân."

    "Được, ngươi sẽ là Tiểu Lôi." Lưu Ly dừng lại việc làm của mình.

    "Vâng." Lôi Hổ thú ngoan ngoãn ngồi xuống để bắt đầu lập khế ước.

    Các nghi thức cũng được làm giống của Tiểu Vĩ.

    Đăng Ký - Việt Nam Overnight
     
    Chỉnh sửa cuối: 25 Tháng mười 2021
  8. Kuuhaku Cute chưa??????

    Bài viết:
    113
    Chương 6: Ta tên Cố Dương

    Bấm để xem
    Đóng lại
    "Ủa, đây là đâu? Ta chưa chết ư?" Người đó tỉnh dậy.

    Sau đó, nhìn tới chỗ phát sáng, nghĩ: "Đó là lập khế ước với thú sao? Ai thế nhỉ?"

    "Ngươi vẫn còn bị thương nặng đấy, hãy nằm im, đừng đi đâu cả, ta đi lấy thuốc về bôi cho ngươi." Nghe thấy tiếng động, Lưu Ly chạy đến. Rồi cô cật lực đi tìm. Một lúc sau thì cô về.

    Đến gần người thanh niên, Lưu Ly dịu dàng nói: "Ngươi cởi áo ra đi để ta bôi lá thuốc cho."

    Thanh niên này ngơ ngác một lúc, giật mình, hét lên: "Ngươi là ai tại sao lại bắt ta cởi áo? Để cho con Lôi Hổ thú ăn thịt ta à?"

    Quả là, lúc Lưu Ly nói câu đó, Lôi Hổ thú chợt nhiên bước đến cạnh cô.

    Lưu Ly cười ha hả: "Ha ha! Có vẻ ngươi rất sợ nhỉ? Nhưng tiểu miêu kia không thể ăn được đâu?"

    "Tại sao?" Tên nam nhân chớp mắt hỏi.

    "Nó không có răng để mà ăn nha." Lưu Ly trêu đùa.

    "Có mà ta không thèm thịt của ngươi đó. Người gì mà toàn xương, không có chút thịt nào thì ăn không bõ dính răng ta à." Tiểu Lôi dọa.

    "Tiểu miêu, có vẻ ngươi nói rất thẳng thắn đấy. Ta khen." Lưu Ly vỗ tay bồm bộp.

    "Tất nhiên rồi. Ta rất thích sự thẳng thắn. Thẳng thắn là sở trường của ta mà." Tiểu Lôi bắt đầu cái tính kiêu ngạo của mình.

    "Ừm." Lưu Ly gật đầu rởm.

    "Nè, sao các ngươi không chịu nghe ta nói hả?" Tên nam nhân tức giận.

    "Ngươi câm miệng vào, rồi cởi áo ra." Lưu Ly nói.

    "Không, ngươi có quyền gì mà bắt ta cởi?" Cậu ta cứ cố chập không chịu bỏ chiếc áo trên người mình ra.

    "Quyền gì á? Ta cũng không biết. Ta chỉ biết rằng là nếu ngươi không cởi ra thì vết thương của ngươi sẽ nặng hơn đó nha!" Lưu Ly giở cái tính lưu manh ức hiếp 'con trai' nhà lành mà dọa dẫm khiến cho cậu ta xanh cả mắt, lẩy bẩy cả người.

    "Ta cởi, ta cởi." Vội vàng, run sợ, nhanh tay cởi áo ra để con người kia hài lòng.

    "Rồi, rồi, phải thế chứ." Ân cần, dịu dàng đến bôi. Nhưng! Trong lòng của Lưu Ly lại khác: Ặc, body đẹp nhường này, cơ ngực đẹp thế này, thật sự không chịu nổi nữaaaa! Máu sắp phun trào rồi aaa! Ta chết luôn đây! Ựa..

    "Bôi nhẹ thôi nha." Anh chàng dường như dịu hẳn.

    "Đồng ý." Lưu Ly liên tiếp gật đầu.

    Bôi xong, cậu ta ngại ngùng nói: "Cảm ơn ngươi đã cứu ta. Ta tên Cố Dương, còn ngươi?"

    "Ngươi cứ gọi ta là Độc y. Không phải cảm ơn đâu, đừng khách sáo làm chi." Lưu Ly nở nụ cười tươi rói. Đột nhiên..

    "Chủ nhân, ngài sao vậy a?" Tiểu Vĩ và Tiểu Lôi hốt hoảng.

    "Nè, ngươi sao vậy?" Cố Dương cuống cuồng.

    "Xin ngươi cứu chủ nhân ta." Hai con thú biết mình không thể làm được gì, chúng mở to con mắt siêu đáng yêu của mình ra để cầu khẩn Cố Dương.

    "Ừ được. Đi về nhà ta đi. Ca ta sẽ cứu cho." Thật may Cố Dương đồng ý.

    "Cảm ơn ngươi, may mà có ngươi. Không thì chủ nhân ta đã.." Tiểu Vĩ cúi người xuống lạy cảm tạ.

    "Không có chi nha. Đằng nào chủ nhân nhà ngươi cũng cứu ta một mạng." Cố Dương vui vẻ.

    Rồi, cả ba đều chạy như bay về nhà nam nhân để cứu Lưu Ly bị phụt máu đã ngất đi..

    Đăng Ký - Việt Nam Overnight
     
    Chỉnh sửa cuối: 25 Tháng mười 2021
  9. Kuuhaku Cute chưa??????

    Bài viết:
    113
    Chương 7: Cố Nguyệt. Những tay thuộc hạ đầu tiên của Lưu Ly

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Trên đỉnh núi Lạc Yên sơn có người đang luyện đan dược. Khói sặc sụa bay thành từng chùm khắp mọi hướng.

    "Thử một lần nữa." Tiếng nói của một ai đó vọng lên.

    "Nguyệt ca ca, đệ về rồi nè."

    Người đó ngừng tay, quay ra nói với giọng dịu dàng:

    "Đệ về rồi à? Kia! Là ai, nữ nhân sao, đệ mang về làm gì?"

    Cố Dương vui vẻ:

    "À, đây là Độc y. Lúc đệ đi, có một con Lôi Hổ thú tấn công. Chính cô ấy đã giải cứu đệ. Vì như vậy, ngất luôn. Ca có thể chữa được không?"

    Nghe thấy, người được gọi là Nguyệt ca ca xám mặt lại, lạnh giọng bảo Cố Dương:

    "Đệ bỏ cô ta ra đi, ca không chữa đâu."

    "Ứ ừ, đây là ân nhân của đệ. Nếu không có nàng ấy thì đệ cũng không được trở về với ca còn gì." Cố Dương nũng nịu.

    Bỗng có một đám thổ phỉ xông từ trong rừng ra, hống hách hét:

    "Hai tên kia, chúng mày có trả tao ngân lượng không? Bao tháng rồi hả?"

    Cố Dương cau mày:

    "Bọn ta chưa có để trả các ngươi, hẹn tháng sau."

    "Cái gì, tháng sau á? Thôi đi. Các ngươi nên biết rằng nếu không trả thì cái cổ sẽ lìa ra khỏi thân từng đứa một trong cùng một lúc đấy. Nào, các huynh đệ của ta, xông lên." Một tên thổ phỉ khỏe nhất nói.

    "Vâng, tuân lệnh đại ca." Bọn đàn em hưởng ứng.

    Chợt tỉnh, Lưu Ly lấy một viên tròn tròn từ trong người ra đút vào miệng nuốt. Thế là cô hồi được sức mạnh của mình. Lưu Ly bí mật lờ đờ đưa thân mình lết đến chỗ bọn thổ phỉ.

    Bất ngờ, cô giáng một cú đấm vào không khí.

    Bất ngờ, bọn chúng bay xa ngàn dặm.

    Bất ngờ, huynh đệ Cố Dương không tin vào mắt mình.

    Đứng ngây ra một lúc, Cố Dương chạy đến bên Lưu Ly lay cô dậy, nói: "Ca, cứu cô ấy đi."

    "Được, ca sẽ cứu. Đệ lấy cho ca cái siêu đang đun vào trong phòng." Người được gọi giật mình, đến chỗ Lưu Ly bế cô vào trong nhà, đặt cô lên chiếc ghế dài. Tách miệng ra, người nam nhân đổ bát thuốc vừa sắc vào.

    Nửa canh giờ sau, Lưu Ly từ từ mở mắt.

    Có tiếng: "A, dậy rồi sao? Ngươi làm bọn ta lo quá. Tiểu đệ, Độc y dậy rồi."

    "Thật sao ạ? Đệ vào ngay đây." Tiếng Cố Dương vọng lại. Tiểu Vĩ và Tiểu Lôi không biết từ đâu nhảy lên giường, vào trong lòng Lưu Ly làm nũng:

    "Chủ nhân, ngươi làm chúng ta lo lắng quá. Nghe Cố Dương nói ngươi tỉnh rồi bọn ta chạy xồng xộc vào đấy."

    "Ồ thế à?"

    "Độc y, ngươi dậy rồi hả, sao nhắm mắt lâu vậy, làm ta tưởng ngươi chết rồi chứ, hu hu.." Cố Dương chạy nhanh như tên bắn, hét to rồi lại khóc.

    "Sao ngươi lại có tiểu đệ lắm lời như vậy?" Lưu Ly lắc đầu thở dài.

    "Không biết. Giới thiệu luôn, ta tên Cố Nguyệt. Còn ngươi là.." Cố Nguyệt tự giới thiệu mình.

    "Ta là Lưu Ly." Lưu Ly mỉm cười.

    "Ừm.. Vậy, sau khi khỏi bệnh, ngươi sẽ làm gì?" Cố Nguyệt lại hỏi. Lưu Ly không cười nữa, thay vào đó là ánh mắt hằm hằm sát khí, nghiến răng nói:

    "Sẽ làm gì à? Câu hỏi thú vị đấy. Trước tiên, ta sẽ trả thù kẻ đã hãm hại ta. Sau đó, ta sẽ phiêu bạt trên đại lục Huyền Huyễn, tạo ra một thế lực sát thủ mạnh nhất, không có ai có thể tiêu huỷ được."

    Nghe xong, cả hai sững sờ, cảm thấy người này đủ mạnh để đi theo nên khuỵ chân xuống, dõng dạc nói:

    "Ta là Cố Dương (Nguyệt), chúng ta là huynh đệ sinh đôi, dù đi đến đâu cũng theo, lăn dưới biển, đi đất thẳng, bay lên trời, đồng sinh cộng tử, tuyệt đối không hai lòng, không phản bội. Nếu không thì trời chu đất diệt."

    "Được, cứ như thế a. Đi theo ta các ngươi không sợ bị thiệt đâu. Hãy nhớ lời thề hôm nay đấy." Cô cười.

    "Vâng, thuộc hạ tuân lệnh."

    "Rồi. Đầu tiên.. hãy đi nấu ăn cho ta đã, đói rồi a." Lưu Ly xoa chiếc bụng đói của mình.

    "Ca đi đi. Đệ cũng đói." Cố Dương ùa theo.

    "À ờ." Cố Nguyệt đi xuống bếp.

    "Tiểu chủ nhân, ca nhà ta nấu ngon lắm đấy. Dù hơi lạnh lùng thôi nhưng chu đáo lắm. Thôi chủ nhân nằm đi, Dương Dương đi xuống với ca đây."

    Lưu Ly cười méo:

    "Ặc, cảm thấy cứ buồn nôn làm sao ý."

    Đăng Ký - Việt Nam Overnight
     
    Chỉnh sửa cuối: 25 Tháng mười 2021
  10. Kuuhaku Cute chưa??????

    Bài viết:
    113
    Chương 8: Chữa khỏi vết thương

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Một lúc sau, Cố Nguyệt đi lên với một bát cháo, Cố Dương chạy theo.

    "Chủ nhân ăn đi rồi uống thuốc."

    "Thơm thật, cảm ơn ngươi. Nhưng các ngươi không ăn sao?" Lưu Ly cười.

    Cố Dương nhanh nhảu trả lời:

    "Bọn thuộc hạ ăn từ vừa nãy rồi, tiểu chủ nhân ăn đi."

    "Hai ngươi cũng ăn đi." Chàng ta đưa hai đùi gà cho Tiểu Vĩ và Tiểu Lôi, chúng sáng mắt lên:

    "Đùi gà kìa, chén thôi." Hai con gặm ngon lành cành đào.

    Lưu Ly thưởng thức bát cháo xong, gật đầu khen: "Nguyệt, ngươi nấu thật ngon a."

    "Dạ, không có gì đâu." Cố Nguyệt ngượng ngùng quay mặt sang chỗ khác.

    "À, chủ nhân đi tắm cho sạch sẽ."

    "Nhưng ta đâu có áo a." Lưu Ly lắc đầu.

    "Thuộc hạ đã để trong phòng rồi. Nó hơi dài, chắc không sao ạ?" Cố Nguyệt gợi ý.

    "Ừm, thế cũng được." Lưu Ly vào phòng tắm. Vừa tắm cô vừa nghĩ: "Không biết ở nhà có ai nhớ đến con phế vật ta không nhỉ? Mong chờ được về nhà gặp nàng ta lắm nha. Tên nàng là gì nhỉ? À, là Vũ Linh Linh, cũng tạm được."

    (*Tiểu Tác: Trời ơi, tên của người ta đẹp thế mà bảo tạm được. Cất công cha ngươi suy nghĩ ròng rã hàng tháng trời a! *)

    Được một lúc, Lưu Ly mặc quần áo rồi lên giường đắp chăn bay vào những giấc mơ khá đẹp đang mong chờ cô.

    Ngày hôm sau.

    Cô bay ra khỏi những giấc mơ để đón chào một ngày mới. Trên chiếc bàn giản dị mộc mạc còn thơm mùi gỗ mới, có một bát cháo nóng hổi, một tô thuốc đắng đáng ghét và một tờ giấy. Trong đó viết: Chúng thuộc hạ đi có việc. Chủ nhân hãy ăn cháo đợi chúng ta trở về sẽ đi. Nhớ uống thuốc nhé.

    "Nè, dậy đi, sáng rồi. Hai ngươi định ngủ như lợn à, không cho ăn đùi gà nữa giờ."

    "Đùi gà đâu?" Liếng thoắt dậy để ăn thịt gà, hai con thú tỉnh cả ngủ.

    "Đây nè. Hê hê, nhưng thôi, để ta ăn, các ngươi đang ngủ mà." Lưu Ly đùa cượt.

    "Ấy, bọn ta có ngủ nữa đâu. Chủ nhân iu quý, cho chúng ta đi mà. Tiểu thú bọn ta biết lỗi rồi, hu hu." Tiểu Vĩ và Tiểu Lôi vùng vằng. Lưu Ly cười, nghiêng người véo má chúng:

    "Các ngươi có lỗi gì, nói ta nghe?"

    "Dạ! Dạ là! Không nghe lời chủ nhân ạ. Nhưng ngài cho bọn ta ăn đi a." Hai con thú vẫn chưa bỏ cuộc.

    "Bó tay với các ngươi luôn, này ăn đi." Lưu Ly chịu thua luôn.

    "Cảm ơn chủ nhân đại nhân! Ngài đẹpppp tựa tiên nữ giáng trần, xinh như.." Bọn chúng sướng quá hóa rồ, bắt đầu điên cuồng nịnh hót Lưu Ly.

    "Xinh như cái gì?"

    "Xinh như con tinh tinh." Tiểu Vĩ mạnh miệng nói.

    "Thế sao? Các ngươi chuẩn bị tinh thần đi." Lưu Ly bốc cháy ngọn lửa, hù dọa chúng.

    "Ây dà, sao chủ nhân lại làm thế? Trêu tí mà." Tiểu Vĩ lùi lại đằng sau.

    "Hi hi, ngày tận thế của ngươi sắp đến rồi đấy." Đôi mắt cô dần dần trở nên nham hiểm, lườm Vĩ và Lôi.

    "Chủ nhân ơi, chúng thuộc hạ về rồi nè. Chủ nhân ra đây xem chúng ta có cái gì a." Lưu Ly lườm Tiểu Vĩ một cái thật sâu, choàng dậy ra khỏi giường. Vĩ và Lôi ngã xuống đất, lật đật chạy theo Lưu Ly ra ngoài.

    "Có cái gì vậy?"

    "Tuyết Linh Liên hoa một ngàn năm." Cố Nguyệt nói.

    "Oa, thế sao. Các ngươi nhanh nhanh đi tắm rồi đi bán luôn a." Lưu Ly sáng cả mắt.

    "Vâng, À mà, người khoẻ hơn chưa?" Cố Nguyệt quan tâm.

    "Rồi, khỏe hơn là đằng khác. Thôi, các ngươi đi tắm đi." Ly cười xoà.

    "Được ạ." Cố Dương tít mắt trả lời.

    Nửa canh giờ sau, cả hai anh chàng bước ra: Cố Nguyệt-hắc y, Cố Dương-bạch y.

    "Oa, soái ca, soái ca! Bọn họ đều là soái ca cả!" Lưu Ly chuẩn bị chảy nước bọt.

    "Nguyệt, sao lại đốt nhà?" Lưu Ly hốt hoảng nhìn ngọn lửa cháy rừng rực thiêu rụi cả căn nhà bé nhỏ xinh xinh giữa ngọn núi Lạc Yên sơn quanh năm xanh mát.

    "Ngôi nhà này chỉ là tạm thời thôi. Chúng ta đi nhé, chủ nhân." Cố Nguyệt phủi bụi bám trên áo.

    "Hảo."

    Thế là ba người dần dần thẳng tiến dời xuống núi. Cuộc hành trình của họ bắt đầu rồi!

    Đăng Ký - Việt Nam Overnight
     
    Chỉnh sửa cuối: 25 Tháng mười 2021
  11. Kuuhaku Cute chưa??????

    Bài viết:
    113
    Chương 9: Khởi động hệ thống

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Đi được một lúc, Lưu Ly quay lại nói:

    "Khi xuống, gặp ai các nguơi hãy gọi ta là Độc y công tử."

    "Tuân lệnh chủ nhân." Cả hai cùng nói.

    "Hừ, Lưu Linh Linh, ngươi cứ đợi đấy và.. hãy rửa sạch cái cổ ngươi đi nha, đợi tỉ tỉ ruột của ngươi trở về." Lưu Ly nghĩ, cười lạnh.

    "Chủ nhân làm sao thế?" Cố Dương ngạc nhiên thấy cảm xúc trên mặt Lưu Ly, ngơ ngác hỏi.

    "Ây dà, không sao đâu. Chúng ta đi tiếp thôi." Lưu Ly quay về thực tại. Bọn họ bắt đầu đi tiếp.

    Bỗng, trời tối sầm lại, gió vù vù bay tứ tung khắp nơi khắp chốn, làm bọn họ đi xuống thật khó. Các con thú trong rừng kêu rống lên, thật rợn người. Các đụn cát đụn đất cứ thi nhau quật vào ba con người kia. Một cơn lốc kì lạ quấn quanh Lưu Ly bay đi, để Cố Dương và Cố Nguyệt, Tiểu Vĩ và Tiểu Lôi ở lại.

    "Dương, Nguyệt, cứu ta với." Lưu Ly kêu thất thanh.

    "Chủ nhân, chúng thuộc hạ không thể a! Cơn lốc mạnh quá." Dương và Nguyệt cố gắng đi tới nhưng không được.

    "Dương, Nguyệt.." Cơn lốc bay đến thật nhanh và bay đi cũng nhanh, trời sáng trong xanh trở lại.

    "Chủ nhân, về nhà nhất định chúng ta sẽ phái người đi tìm ngài." Cố Nguyệt nghiến răng, hậm hực dắt Tiểu Vĩ, Tiểu Lôi và Cố Dương đến nơi gọi là 'nhà'.

    * * *

    Tại một địa điểm khác.

    Bất chợt tỉnh dậy, Lưu Ly thấy màu đen xì đen xịt. Cô hét lên:

    "Ôi ở đâu đây, tưởng bị gió thổi đi mà?"

    "Xin chào kí chủ! Đó là cơn lốc của hệ thống chúng tôi. Linh hồn ngài đã kí kết với hệ thống. Ngài cần hoàn thành nhiệm vụ chính là trong 100 năm phải thành lập môn phái nhất đẳng mạnh nhất và thế lực sát thủ uy lực nhất đại lục này. Nếu không thì linh hồn ngài sẽ biến thành tro bụi." Một giọng nói vang lên trong đầu Lưu Ly.

    Một cái bảng hiện lên trước mặt cô. Mặc dù cô chả hiểu cái quách gì nhưng vẫn đọc.

    Tên: Lưu Ly

    Tuổi: 14 tuổi

    Chủng tộc: Phàm nhân

    Tên môn phái (hội sát thủ) : Chưa đặt

    Đẳng cấp môn phái: Cửu lưu

    Nhiệm vụ chính: Trong 100 năm phải thành lập môn phái nhất đẳng mạnh nhất và thế lực sát thủ uy lực nhất đại lục Huyền Huyễn.

    Các chức năng môn phái (hội sát thủ) : Chưa có

    Nhiệm vụ siêu cấp: Chưa có

    Điểm hoàn thành nhiệm vụ: 0/100

    Cô hỏi hệ thống:

    "Này, ta có chơi cái này đâu?"

    "Ngài không chơi thì linh hồn ngài tan thành tro bụi thôi, không còn ít nào vương vấn nữa đâu." Hệ thống trầm thanh bảo.

    Ôi, con em nó! Cái hệ thống kì quặc đang đùa cô kìa!

    Nhưng.. hệ thống đã nói gì? A, nó nói là nếu không hoàn thành thì biến thành tro bụi a. Có phải là 'cà khịa' lão thiên tử không mà bắt lão nương phải làm trò quái quỷ này chứ!

    Ô, mà.. khoan đã, thành lập cũng thú vị đấy chứ! Chẳng lẽ một thân một ngựa tu à!

    "Ôkê, ta nhận nhiệm vụ này. Để xem nào.."

    Đăng Ký - Việt Nam Overnight
     
    Chỉnh sửa cuối: 25 Tháng mười 2021
Trả lời qua Facebook
Đang tải...