Kinh Dị Bé Gái - Nhật Thiên Thanh

Thảo luận trong 'Truyện Ngắn - Tản Văn' bắt đầu bởi Nhật Thiên Thanh, 17/5/2019.

  1. Nhật Thiên Thanh

    Nhật Thiên Thanh Chuyển tiền Tìm chủ đề

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    725
    Xem: 3,131
    Nếu bạn cảm thấy hay, hãy chia sẻ để ủng hộ tác giả
    Title: Bé Gái

    Author: Nhật Thiên Thanh​



    Disclaimer: Tự viết, lấy cảm hứng từ bộ ảnh "Những đứa trẻ mang bầu".

    Genres: Kinh dị - Ma - Tâm lý xã hội.

    Rating: Nội dung nhạy cảm về giới tính và bạo lực (14+), có thể gây ám ảnh. Cân nhắc khi quyết định xem.

    Pairings: Tất cả các nhân vật và tình tiết trong truyện là hư cấu, theo trí tưởng tượng của tác giả (là mình nè). Nếu có vô tình giống với người thật - việc thật nào, thì đó hoàn toàn là sự trùng hợp ngẫu nhiên.

    Status: Đang tiến hành

    Warning: Công sức tâm tư tình cảm của mình đều dồn vào đây, nên đừng đem đi đâu mà không cho mình biết nha.

    Văn Án: Những người quen thuộc, và thân yêu nhất lại là người mang đến nỗi sợ hãi và niềm đau thì phải làm sao, khi ta chỉ là một đứa trẻ?

    Trẻ em là để yêu thương, che chở và chăm sóc. Tâm hồn và thể xác càng non trẻ, thì nỗi đau và sự tổn thương càng nặng nề, hằn sâu. Điều gì có thể bù đắp được đây?

    Chúng ta không có quyền lựa chọn số phận của mình. Nhưng chúng ta có quyền bảo vệ bản thân mình trước những ngược đãi, và bất công.

    [Thảo Luận - Góp Ý] - Các Tác Phẩm Sáng Tác Của Nhật Thiên Thanh
     
    Alissa thích bài này.
    Chỉnh sửa cuối: 28/5/2019
  2. Đang tải...
  3. Nhật Thiên Thanh

    Nhật Thiên Thanh Chuyển tiền Tìm chủ đề

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    725
    Thu gọn
    Nếu bạn cảm thấy hay, hãy chia sẻ để ủng hộ tác giả
    Chương 1: Cảnh Báo

    Bấm để xem
    Đóng lại
    "Ba là cây nến vàng. Mẹ là cây nến xanh. Con là cây nến hồng.." - Tiếng nhạc chuông vang lên, Hân miễn cưỡng dời đôi mắt của mình khỏi tập tài liệu đang đọc dở, nhìn qua màn hình điện thoại có hiện rõ dãy số lạ.

    "Dạ A lô, Ngọc Hân nghe.. À, chào cô, không biết có việc gì không ạ? Dạ, tôi biết rồi. Chiều nay tôi sẽ đến trường sớm đón bé, rồi gặp cô luôn nha. Cảm ơn cô nhiều. Hẹn gặp lại cô!"

    "Haizz" - Tắt máy, Hân ngả người tựa lưng vào thành ghế, khẽ xoay xoay. Đầu óc và cơ thể cô hiện tại quá mệt mỏi, chỉ ao ước có thể ngủ một giấc mà không phải suy nghĩ gì nữa. Đã hơn tuần nay rồi, cô ở lại suốt trong công ty, bao gồm cả ăn uống ngủ nghỉ, không về nhà được một ngày. Vì để triển khai thực hiện dự án mới của công ty, toàn tâm trí và sức lực của cô đều đổ dồn hết vào đây, nên cô đã nhất thời lãng quên gia đình nhỏ của mình, lãng quên luôn "tiểu công chúa" bé bỏng, mà cô yêu thương nhất đời. Giờ nghĩ lại thấy mình tệ quá.

    Thú thật, bản thân cô không phải là một người quá trọng công việc, hay danh vọng tiền tài. Một tháng trước, khi chưa phải mang trên ngực bảng tên có thêm bốn từ "Trưởng Phòng Dự Án", thì cuộc sống của cô khá nhàn nhã, với mức lương đủ sống, công việc yêu thích, thời gian cũng vừa đủ để lo cho gia đình. Khá hoàn hảo, cô không đòi hỏi gì thêm nữa. Rồi cô được đề bạt thăng chức, cô định từ chối. Nhưng anh ấy - người bạn đời của cô - đã khuyên cô nên thử sức, để nâng cao hơn khả năng của mình, và có thêm thu nhập, dành dụm lo cho tương lai của "tiểu công chúa". Còn việc nhà, và "tiểu công chúa", anh ấy sẽ lo giúp cô. Nghe theo anh ấy, cô mới nhận lời.

    Nghĩ đến anh ấy - Thanh Văn, cô khẽ mỉm cười hạnh phúc. Lấy được anh ấy, có lẽ là điều tuyệt vời nhất trong cuộc đời của cô. Nhờ có Văn chăm lo gia đình nhỏ, nên cô mới có thời gian chuyên tâm hơn cho công việc, từ khi thăng chức đến giờ. Anh ấy là người cảnh sát của nhân dân, dũng cảm và trách nhiệm trong mọi công tác. Là người chồng dịu dàng ấm áp, luôn ủng hộ cô trong công việc, chia sẻ mọi khó khăn cực nhọc cùng cô trong cuộc sống. Và là người cha mẫu mực, dù cũng khá bận rộn với công việc, nhưng anh luôn có thời gian để chơi đùa cùng "tiểu công chúa" mỗi buổi tối, trừ những đợt có nhiệm vụ đặc biệt.

    Với một người phụ nữ, thành công không được tính ở học vấn, sự nghiệp hay tiền tài, mà là lấy được tấm chồng tốt. Cô là một trong số ít ỏi những phụ nữ "thành công" ấy. Nhưng không phải vì lẽ đó mà cô cho mình cái quyền ỷ lại, và tự mãn được. Cô phải luôn cố gắng cân bằng mọi thứ. Chính vì vậy, sắp tới phải dành nhiều thời gian hơn chăm lo cho gia đình, bù đắp lại một tuần vừa qua mới được.

    - Cốc.. cốc.. - Tiếng gõ cửa phòng đưa Hân về lại thực tại - Mời vào.

    - Chị Hân, bên đối tác đã đồng ý ký hợp đồng cho dự án mới của chúng ta rồi - Cô nhân viên cấp dưới hớn hở lao vào phòng, báo tin vừa nhận được từ cấp trên cho Hân biết.

    - Tốt rồi, không phí công sức suốt một tuần qua của chúng ta. Giờ có thể thở được rồi. - Hân tinh nghịch nháy mắt với cô nhân viên - Em giúp chị thông báo với mọi người, tối nay phần việc của ai chưa xong thì gắng làm nốt. Ngày mai, mọi người được nghỉ, hoặc làm ở nhà cũng được. Thư giãn với gia đình nha. Ngày kia, chúng ta sẽ liên hoan nhỏ. Chị đãi. Ok?

    - Chị Hân là tuyệt nhất! - Cô nhân viên không quên để lại một câu nịnh nọt, trước khi ra khỏi phòng.

    Ký hợp đồng chỉ mới là bước khởi đầu, con đường phía trước còn dài lắm. Khó khăn nhất có lẽ là thực hiện dự án. Bây giờ cô phải chuẩn bị cho việc đó. Mọi việc vẫn chưa đâu vào đâu, những gì cô nói với cấp dưới chỉ là để khích lệ thêm tinh thần cho họ. Hân lại vùi đầu vào đọc đống tài liệu trên bàn, ghi ghi chép chép, gõ gõ bàn phím máy tính liên tục.

    - Mẹ.. Mẹ ơi.. Mẹ.. - Mới đọc chưa được mấy phút, chợt Hân nghe văng vẳng bên tai tiếng gọi của trẻ con. Giọng đứa trẻ vừa quen lại vừa lạ. Không phải giọng con cô, nhưng lại thấy rất quen.

    Hân theo quán tính, đưa mắt nhìn quanh căn phòng. Đương nhiên là không có ai cả, vì đây là phòng kín mà. Tiếng động lớn bên ngoài cũng chưa chắc đã len lỏi vào được. Thế tiếng cô vừa nghe là ở đâu ra? Hân chợt rùng mình, cái lạnh buốt lan tỏa và thấm toàn thân, trong khi vừa nảy cô vẫn còn đang thấy nóng. Với tay cầm lấy chiếc điều khiển máy lạnh, cô chỉnh nhiệt độ tăng lên đôi chút, rồi lại tiếp tục công việc, loại tiếng gọi ấy ra khỏi đầu.

    - Mẹ.. Mẹ ơi.. Mẹ.. - Lại là tiếng gọi thì thầm của trẻ con bên tai, Hân lắc lắc cái đầu cho tỉnh táo. Chả lẽ thức khuya có mấy hôm mà não cô có vấn đề rồi?

    - Cứu.. Mẹ ơi.. Cứu connnnn.. - Là tiếng của bé Nhã, Hân vội ngẩng đầu lên.

    - Áaaa - Thét lên một tiếng, tay Hân đẩy mạnh vào thành bàn, làm chiếc ghế xoay va vào bức tường phía sau cô một cái rầm. Lý do là vì vừa ngẩng lên, cô đã thấy gương mặt một bé gái với đôi mắt đỏ hoe, bê bết máu, đang dí sát vào mặt cô.

    Sau vài giây hoảng sợ, Hân vội chạy lại gần, giữ chặt hai tay bé gái đang đứng gần cửa phòng.

    - Thanh Nhã, con làm sao vậy? Sao người con máu không thế này? - Vừa nói, Hân vừa dò mắt mình từ đầu đến chân bé gái. Bộ đồng phục lấm lem rác nát, tay chân đầy những vết bầm tím, trầy xước. Đó là những gì đặt vào mắt Hân.

    - Con bị đau chỗ nào? Nói mẹ nghe đi! - Cô cứ xoa, cứ vuốt nhẹ khắp người bé gái xem xét, lòng xót xa - Không phải giờ này con đang ở trường sao? Là ba đón con đưa đến đây đúng không? - Hân bấn loạn hết cả lên khi thấy con mình như thế.

    - Nhã ơi, sao con không nói gì vậy? - Hân thấy nghèn nghẹn, khi nhìn vào đôi mắt vô hồn của bé gái. Đây có phải là con cô hay không? - Tiểu công chúa, con có nghe mẹ nói gì không vậy? - Mất kiên nhẫn, cô dùng lực lây mạnh vai của bé gái. Vẫn không có một câu đáp trả.

    Bỗng, từ phía sau hai bên gáy của cô bé, có đôi bàn tay đang chầm chậm vươn ra, siết chặt lấy đôi gò má bầu bình đến mức căng cứng, như muốn bóp nát gương mặt bé gái ra vậy. Những đường nứt trên mặt bắt đầu xuất hiện, máu bắt đầu chảy ra. Người Hân cũng bắt đầu đông cứng, buông tay ra khỏi vai cô bé.

    Ngay lúc này, đôi mắt của bé gái linh hoạt trở lại, nhòe lệ, và mếu máo:

    "Mẹ, mẹ ơi, cứu con, cứu con với!"

    Nghe thấy tiếng con, Hân như không còn biết sợ hãi, giang hai tay ôm chặt lấy người bé gái. Nhưng thật kỳ lạ, rõ ràng là hai tay cô đã ôm lấy được tấm lưng nhỏ của bé gái rồi, thế mà lại bị vuột mất không giữ lại được. Và đôi bàn tay bí ẩn sau gáy của cô bé cứ thế kéo hẳn người bé gái ngày càng đi ra xa hơn vòng tay của cô, xuyên qua cánh cửa phòng rồi mất hút vào khoảng không vô định nào đó.

    - KHÔNGGGGGGG - Hân hét lớn, và choàng tỉnh. Mồ hôi cô vả ra như tắm. Thì ra Hân đã ngủ gục trên bàn. Đó chỉ là một giấc mơ, nhưng quá chân thật.

    Reeng.. reeng.. Tiếng chuông báo thức của đồng hồ để bàn, đã điểm 16 giờ chiều. Hân định thần lại, rồi nhanh chóng thu dọn đồ đạc và rời khỏi phòng. Cô sắp trễ cuộc hẹn chiều nay tại trường của 'tiều công chúa "rồi.

    - Cô Hân - Đang loay hoay tìm xe trong tầng hầm vắng người, vì chưa đến giờ tan ca, thì bỗng cổ tay Hân bị siết chặt bởi bàn tay lạnh lẽo của một người phụ nữ lớn tuổi, khiến Hân giật mình.

    - Thím Ba, sao thím ở đây? Thím làm con hết hồn. - Hân ngạc nhiên trước sự xuất hiện thình lình của bà lao công trong văn phòng mình.

    - Cô nên cẩn thận - Giọng người phụ nữ ồ ồ, mắt cứ chằm chằm nhìn Hân, rồi lại liếc nhìn vào một hướng nào đó không rõ, đôi mắt láo liên - Cô phải cẩn thận, biết chưa! Phải hết sức cẩn thận. Đừng để "nó" làm hại gia đình cô, mà nhất là con cô đó.

    - Sao ạ? Thím nói gì con không hiểu? Cẩn thận việc gì? Ai hại con? - Hân thắc mắc hỏi dồn.

    - Cái đó.. tôi không nói được. Tôi.. Tôi chỉ có thể nhắc cô là phải cẩn thận - Người phụ nữ chợt nói lắp bắp, ánh mắt sợ hãi - Tôi.. tôi phải đi đây. "Nó" không thích tôi nói chuyện với cô. Cô.. khi nào thấy không ổn thì.. Tôi đi.. đi liền đây.. đi liền đây - Người phụ nữ định nói thêm gì đó với Hân, nhưng rồi không dám nói nữa, như có ai đó đang ngăn cản bà vậy.

    Cứ thế bà lẩm bẩm một mình, tay quơ qua quơ lại, và khấn vái liên tục, như đang nói chuyện với ai đó nữa ngoài Hân, trong khi nhà xe hiện chỉ có hai người bọn họ. Rồi bà quay lưng đi như chạy, mất dạng nhanh chóng sau cửa thoát hiểm, bỏ lại Hân vẫn còn chưa hết ngây ngốc. Cơn ác mộng giữa trưa, và lời cảnh báo không rõ đầu đuôi. Hôm nay có lẽ là một ngày không tốt đẹp cho lắm.
     
    Lô Cát Gia, BabamamaAlissa thích điều này.
    Chỉnh sửa cuối: 28/5/2019
  4. Nhật Thiên Thanh

    Nhật Thiên Thanh Chuyển tiền Tìm chủ đề

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    725
    Thu gọn
    Nếu bạn cảm thấy hay, hãy chia sẻ để ủng hộ tác giả
    Chương 2: Biểu Hiện Lạ

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Từ công ty Hân đến trường bé Nhã, chỉ mất khoảng nửa tiếng. Suốt quãng đường, đầu óc Hân không rảnh chút nào. Cô hết nghĩ đến cơn ác mộng, rồi đến lời nói quái lạ của thím Ba, và liên kết với việc nhà trường của con cô mời gặp mặt. Linh cảm có chuyện không hay xảy đến với bé Nhã, làm lòng Hân như lửa đốt. Cô kéo tay ga, chạy nhanh hơn.

    Đến trường tiểu học X, theo chỉ dẫn của bảo vệ, Hân vào thẳng phòng Giám thị, gõ cửa.

    - Cô là Hân, mẹ của bé Nhã? - Người mở cửa là một phụ nữ trung niên, tóc búi cao, cặp kính lão bao bọc đôi mắt, dáng vẻ toát lên sự nghiêm nghị - Tôi là Hà, Giám thị của trường. Mời cô vào!

    Căn phòng đủ lớn, thoáng đãng và sạch sẽ, thích hợp để tiếp phụ huynh và hội họp. Một góc phòng là bàn làm việc. Còn giữa phòng là chiếc bàn dài với tấm khăn trải bàn tinh tươm, bộ ấm trà đẹp mắt, cùng 12 chiếc ghế tựa xếp đều hai bên. Và đập vào mắt Hân là bé Nhã đang ngồi trên một trong những chiếc ghế đó. Mặt bé cúi gằm, mỗi bàn tay nắm chặt lấy ngón tay cái, cả người gồng lên. Bộ đồng phục của bé bị vấy bẩn bởi máu.

    - Nhã ơi, con sao thế này? - Hân chạy vội lại ôm con, khẽ lây. Và đáp lại cô vẫn là đôi mắt vô hồn, như trong giấc mơ mà Hân thấy. Có lẽ linh cảm của Hân đã không sai.

    - Cô Hân bình tĩnh, ngồi vào ghế đã, rồi chúng ta sẽ nói chuyện - Người Giám thị ôn tồn khuyên. Khi thấy Hân đã yên vị bên cạnh bé Nhã, mới nói tiếp - Tôi vào thẳng vấn đề luôn. Ba hôm nay thái độ và hành động của bé Nhã rất khác lạ. Trong giờ học các môn, bé cứ nói lẩm bẩm một mình. Khi được hỏi, thì bé bảo là đang nói chuyện với bạn. Nhưng các bé ngồi xung quanh đều nói là không có nói chuyện với Nhã.

    "Ba hôm nay sao? Ba hôm nay mình không có ở nhà, nên đã không rõ tình trạng của con" - Hân nhủ thầm, vẻ mặt đau lòng tự trách.

    - Còn một chuyện khá là nghiêm trọng nữa.... - Người giám thị do dự, nhìn Hân thăm dò.

    - Dạ, còn việc gì cô cứ thẳng thắn nói ra giúp tôi ạ. Có gì về nhà tôi sẽ dạy bảo lại cháu. - Hân áy náy cùng nhà trường, vì sự vô tâm của mình với con.

    - Hôm nay, bé Nhã đã....cắn tay thầy giáo chủ nhiệm lớp mình. Chúng tôi cố kéo ra nhưng không được. Đến khi kéo ra được thì tay thầy ấy đã chảy máu ròng ròng. Vết thương khá nặng. Còn bé Nhã thì cứ cười điên dại, với miệng dính đầy máu. Bé chỉ mới ngừng cười khi cô đến đấy. - Người giám thị chưa hết hoang mang, khi hồi tưởng lại sự việc xảy ra cách đây vài giờ.

    - Cắn...cắn...tay??? - Hân như không tin vào những gì tai mình đã nghe, nên lắp bắp hỏi lại.

    - HẮN LÀ ĐỒ RÁC RƯỞI! HẮN PHẢI CHẾT. PHẢI CHẾT!!! - Người Giám thị chưa kịp trả lời Hân, thì đã bị bé Nhã quát lớn vào mặt. Mắt bé long lên sòng sọc, đầy căm phẫn. Rồi lại cúi gằm mặt, rên hừ hừ như còn rất uất ức.

    Hân kinh ngạc pha lẫn chút sợ hãi khi thấy thái độ của bé Nhã. Và chắc chắn người Giám thị cũng đồng cảm giác với cô. Cả hai đưa mắt nhìn nhau, và tự dưng không ai nói thêm gì nữa. Riêng Hân thì khẽ vuốt ve tấm lưng bé nhỏ của Nhã, để trấn an.

    - Tôi...tôi xin phép được đưa bé Nhã về nhà, và nghỉ ngơi mấy hôm. Có gì tôi liên hệ lại với cô sau. - Được vài phút, thấy bé Nhã vẫn ngồi im không chút động tĩnh, Hân mới lên tiếng. Cô nghĩ nên đưa bé Nhã ra khỏi đây. Có thể ở trường, ở lớp đã có chuyện gì đó không tốt, gây chấn động tâm lý con cô, nên bé mới có những hành động kỳ lạ như vậy. Cô cần ở riêng với con, để hiểu thêm về vấn đề bé đang gặp phải.

    - Được, cô cứ đưa bé về trước. Mọi chuyện sau này, nhà trường sẽ xem xét, và xử lý sau. - Người Giám thị nói, khi tiễn Hân và bé Nhã ra cửa - À, có chuyện này....tôi muốn nhờ cô, nhưng không biết có tiện không? - Giọng người Giám thị trở nên ngập ngừng, rào đón.

    - Dạ, cô cứ nói. Nếu trong khả năng giúp được, tôi sẽ giúp. - Hân khảng khái đáp.

    - Bé Tuyết Nhi, bạn cùng lớp với bé Nhã, hình như cũng là hàng xóm với nhà cô đúng không? Cũng ba hôm nay rồi, bé ấy không đi học mà cũng không có phụ huynh đến xin phép. Nhà trường có gọi về nhà, thì cũng không có ai nghe máy. Giáo viên chủ nhiệm đến nhà, thì nhà cũng không có ai ở nhà. Nói chung là chúng tôi không liên lạc được gì với bé Nhi, và phụ huynh của bé cả - Người Giám thị thuật lại sự việc - Thế nên, nhờ cô có thể liên hệ với phụ huynh của bé được không? Vì cô ở gần nhà, nên chắc sẽ dễ dàng hơn chúng tôi.

    - Vậy sao? - Hân bất giác hỏi lại, mặt lộ rõ vẻ khó hiểu. Nhưng vẫn nhận lời - Được, tôi sẽ giúp cô liên hệ với ba mẹ của bé Nhi.

    Tạm biệt người Giám thị, Hân dẫn bé Nhã đi băng qua khuôn viên trường để ra cổng. Tâm trạng cô rối bời, đầu óc cô đầy ắp những nghi vấn. Đi được một lúc, thì tay cô bị lắc mạnh bởi một bàn tay nhỏ:

    - Mẹ, hôm nay mẹ đến đón con sao? Mẹ không bận việc nữa ạ? - Giọng lảnh lót của bé Nhã kéo Hân về hiện tại.

    Hân vội ngồi xuống để ngang tầm với Nhã. Nhìn gương mặt tươi tắn, nụ cười hớn hở, và đôi mắt lanh lợi của bé, cô có cảm giác đây mới chính là con cô, chứ không phải là bé Nhã lúc ở trong phòng Giám thị. Không hiểu sao cô lại có ý nghĩ không giống ai này.

    - "Tiểu công chúa" ơi, mẹ đã đến đây lâu như thế, mà giờ con mới biết sao? - Hân cười nhạt, trêu bé Nhã - Mà con nói cho mẹ nghe đi, vì sao con lại cắn tay thầy giáo chủ nhiệm? - Hân nghĩ đây là lúc thích hợp để chất vấn bé.

    - Không phải con - Bé Nhã vô tư nói - "Bạn ấy" làm đó. "Bạn ấy" nói thầy giáo lớp con là người xấu xa, đáng bị hơn thế.

    - "Bạn ấy"? "Bạn ấy" là ai? Nói mẹ nghe xem - Hân tò mò, nắm vai bé Nhã khẽ siết.

    - Á - Nhã biết đã lỡ lời, vội dùng hai bàn tay che lấy miệng, lắc lắc đầu kiên quyết không muốn tiết lộ người bạn bí ẩn - Con không nói được, con hứa rồi. Phải giữ lời hứa!

    - Có phải "bạn ấy" là người mà con hay nói chuyện cùng, khi ở trong lớp học không? - Thấy Nhã gật đầu, mà Hân lo lắng. Không lẽ con cô bị bệnh hoang tưởng? - Chỉ có con thấy "bạn ấy" thôi sao? Mẹ muốn thấy "bạn ấy" được không? - Hân tiếp tục dò hỏi.

    - Mẹ biết "bạn ấy" đó. Hiện tại thì "bạn ấy" không muốn gặp ai, ngoài con đâu. Rồi sẽ đến lúc người nào cần thấy, thì sẽ thấy được "bạn ấy". "Bạn ấy" nói vậy. - Lời nói của Nhã khiến Hân toát mồ hôi lạnh. Hân ôm chặt Nhã vào lòng. Con cô cần một bác sĩ tâm lý.

    - Mẹ cõng Nhã! Mẹ cõng Nhã! Đi bộ Nhã mỏi chân quá - Thấy Hân ôm, Nhã lấn tới, nhõng nhẽo. Cũng đã lâu rồi khi Nhã lên lớp năm, cơ thể và vóc dáng cũng phát triển, lớn hơn hẳn, nên vợ chồng Hân hạn chế bồng bế và cõng bé, để bé tự thân vận động cho quen, và cứng cáp hơn. Riêng hôm nay, Hân sẽ chiều con.

    - Mẹ cõng con ra cổng trường, đợi ba đến. Rồi dẫn con đi ăn nha - Hân tự nhủ phải bồi bổ cho con. Biết đâu ăn uống đủ chất, tinh thần sẽ ổn định lại.

    - Mẹ là tuyệt nhất! Con yêu mẹ! - Nhã rối rít, nhảy lên lưng Hân, tay vòng qua cổ Hân, còn hai chân quấn chặt eo cô. Điệu bộ vô cùng đáng yêu.

    - Con muốn ăn gì nè? - Vừa cõng Nhã đi, Hân vừa hỏi. Nhưng không thấy Nhã trả lời - Con muốn ăn ở nhà hàng Nhật, Hàn, hay Trung? - Hân lại tiếp tục hỏi, mặt Nhã vẫn tiếp tục gục vào cổ Hân, im lặng.

    - Mẹ, con muốn có mẹ - Nhã chợt trả lời không đúng chủ đề, mà giọng rất não nề, mang theo chút tiếng gió như từ đâu đó vọng lại, không nghe rõ.

    - Mẹ, Mẹ ơi! Con....chỉ muốn có mẹ! Và con nhất định....sẽ có được mẹ - Lần này thì Hân nghe rõ mồn một bên tai mình. Không phải là giọng của con cô, mà là giọng nói của bé gái mà cô đã từng nghe trong giấc mơ ở văn phòng lúc trưa. Giọng trẻ con mang nhiều bực tức. Hân đứng khựng lại, tim đập nhanh. Chưa biết trả lời sao, thì cổ Hân đang dần bị siết chặt hơn, bởi vòng tay ôm của bé Nhã.

    - Ặc....ặc... Nhã, ặc...thả tay con ra, ặc...ặc...mẹ... không thở được - Hân vừa sặc, vừa khẩn khoản - NHÃ, NGHE MẸ NÓI KHÔNG! - Hân lớn tiếng, dùng cả hai tay thô bạo kéo mạnh vòng tay bé nhỏ của con ra khỏi cổ mình. Nhưng vẫn nắm chặt, để con không bị rơi xuống đất - MẸ VẪN LUÔN LÀ MẸ CỦA CON MÀ.

    - Con xin lỗi. Tại con đói quá run người, nên không làm chủ được tay chân - Nhã phân bua với giọng dễ thương nhất có thể - Mẹ đừng giận Nhã, đừng giận Nhã nha.

    - Được rồi, được rồi. Đói thì nhanh đi ăn thôi! - Hân thở dài bất lực. Nhanh chân tiến ra cổng trường.

    Nhưng lòng cô có một linh cảm là con cô đang không ổn chút nào. Mà có lẽ linh cảm đó là đúng, nếu cô nhìn thấy được nụ cười nửa miệng tinh ranh, đang ẩn hiện trên khuôn mặt bầu bĩnh của bé Nhã.


     
    Ký Mặc thích bài này.
Trả lời qua Facebook
Đang tải...