[Bài Thơ] Thù Hận, Tình Yêu Và Công Lý - Thanh Toàn

Thảo luận trong 'Văn Thơ' bắt đầu bởi Ttoan, 18 Tháng mười một 2021.

  1. Ttoan

    Bài viết:
    14
    [​IMG]

    Thù Hận, Tình YêuCông Lý

    Tác giả: Thanh Toàn (Ttoan)

    Thể thơ: Song Thất Lục Bát

    ***

    Tao mày đối mặt trong gang tấc
    Trời không dung thì đất cũng không
    Tao thì thủ pháp phụng công
    Còn mày là kẻ tay không giết người

    Người con gái còn chưa hỏi cưới
    Vậy nỡ nào tức tưởi tim gan
    Họa chăng ba mẹ ngăn can?
    Nên mày lang sói giết nàng làm vinh

    Nghĩa phu thê sao không nhẫn nhịn?
    Nghĩa tào khang cảm tính thế sao?
    Dù cho nhẫn cưới chưa trao
    Nhưng mà nàng ấy khác nào vợ ngươi?

    Nàng chấp nhận mày lười, ham ngủ
    Chấp nhận mày chè rượu lao đao
    Nàng thương mày đến nhường nào
    Thứ nàng quý nhất cũng trao cho mày

    Lễ vu quy định ngày hết cả
    Nàng nguyện mong được gả cho ngươi
    Thế mà như một "trò cười"
    Bông hoa này đã không tươi hết mùa

    Vì mẹ.. khinh ngươi không có của
    Ba nàng còn nguyền rủa mày vong
    Ông nàng ghét kẻ dân nông
    Bà nàng nét mặt lại không đành lòng

    Ôi! Chuyện đã tan thành giấc mộng
    Đã còn đâu ước vọng ái ân!
    Mày dù mạng có chẳng cần
    Cớ sao mày lại vong ân giết nàng?

    Tiếng sấm nổ lúc trời chạng vạng
    Nàng ra đi chẳng oán, chẳng than
    Vì nàng thương tận tâm can
    Dù ngươi vong phụ chẳng màng thương ngươi

    Nay đối mặt tao mười mày một
    Đừng quanh co dại dột hiểm sâu
    Tòa đây-một bậc quân hầu
    Thân ngươi chỉ hạng Cao Cầu mà thôi

    Hãy thành thật mày còn nhẹ tội
    Ta há chi nối dối kẻ dân
    Từ đôi mắt kẻ sát nhân
    Như là hối hận ăn năng đôi lời

    Thưa tòa bởi mẹ nàng chửi bới
    Gia đình nàng vời vợi trên cao
    Cũng vì lòng dạ kiếm đao
    Nên giờ tôi mới nhà lao đợi chờ

    Vô nhất dạ, nhưng ôi! Người vợ!
    Chính tay tôi gây nợ máu xương
    Còn đâu luân lí cương thường
    Tôi đây vong phụ là phường ác nhân

    Kẻ giết vợ nhìn ta căm hận
    Hắn hận ai? Hắn giận bản thân!
    Ta thì phụng việc vì dân
    Là vì lẽ phải công bằng đẹp tươi

    Còn tên đấy giết người tanh máu
    Nào khác chi Tào Tháo khi xưa
    Hắn, ta chẳng phải dây dưa
    Ta quyết thủ án, quyết thưa tên này!

    Nhưng sao lại lung lay thân xác?
    Phải chăng ta tan nát lương tâm?
    Mặc dù kẻ đó sai lầm
    Nhưng vì bất lực mới lâm cảnh này

    Giờ nhìn lại thân gầy của hắn
    Vì nàng nên dãi nắng đội sương
    Vì nàng ngươi cũng từng nhường
    Nhưng gia đình đó chẳng thương thân nghèo

    Nàng dẫu biết nhà mình bạc bẽo
    Nàng biết ngươi lạnh lẽo tim gan!
    Ngươi thì chẳng có bạc vàng
    Gia tài chỉ mỗi thân tàn mà thôi

    Vì ta giận nên lôi ngươi mắng
    Chứ biết ngươi không hẳn xuống tay
    Lúc nàng mất, ngươi đã say
    Kẻ cuồng vì rượu không may hại nàng

    Lỗi vô ý ngươi mang.. ta biết
    Ta chỉ buồn chỉ tiếc cho nàng
    Bởi vì mối họa nàng mang
    Vì gia môn đó tham vàng mà thôi

    Mười năm chẵn đày ngươi tù tội
    Nhưng thương nàng đã vội ra đi
    Ta đây nào phải vô tri
    Chỉ vì nàng ấy đôi khi mềm lòng

    Duyên đã lỡ không mong sầu muộn
    Nào ai vui chỉ thấy đau buồn
    Thôi thì gán giữ nét khuôn
    Mười năm đã giảm để buông tâm xà

    Cố tu dưỡng không cần đa tạ
    Ta vì nàng chứ há vì ngươi
    Còn gia môn đó chớ cười
    Tham lam, lang sói chín mười gặp ta!


    ***

    Bài thơ này mình sáng tác dựa trên một câu chuyện và câu chuyện này cũng chính do bản thân mình nghĩ ra. Mình sẽ rất vui nếu mọi người đọc bài và hiểu được câu chuyên mà mình muốn nói và nếu có thời gian, mình mong mọi người sẽ để lại bình luận nếu mọi người cảm nhận được nội dung bài thơ trong câu chuyện giống mình. Mình xin chân thành cảm ơn và chúc mọi người có một ngày thật tốt lành!
     
    Chỉnh sửa cuối: 18 Tháng mười một 2021
  2. Đang tải...
Từ Khóa:
Trả lời qua Facebook
Đang tải...