[Bài Thơ] Bài Thơ Đôi Dép - Nguyễn Trung Kiên

Thảo luận trong 'Thơ Ca' bắt đầu bởi Spring Home, 20 Tháng bảy 2021.

  1. Spring Home

    Bài viết:
    24
    Đôi dép

    Bài thơ đầu anh viết tặng cho em

    Là bài thơ anh kể về đôi dép

    Khi nỗi nhớ ở trong lòng da diết

    Những vật tầm thường cũng viết thành thơ

    Hai chiếc dép kia gặp gỡ tự bao giờ

    Có yêu nhau đâu mà chẳng rời nửa bước

    Cùng gánh vác những nẻo đường xuôi ngược

    Lên thảm nhung, xuống cát bụi, cùng nhau

    Cùng bước, cùng mòn, không kẻ thấp người cao

    Cùng chia sẻ sức người đời chà đạp

    Dẫu vinh, nhục không đi cùng người khác

    Số phận chiếc này phụ thuộc ở chiếc kia.

    Nếu ngày nào một chiếc dép mất đi

    Mọi thay thế đều trở nên khập khiễng

    Giống nhau lắm nhưng người đi sẽ biết

    Hai chiếc này chẳng phải một đôi đâu

    Cũng như mình trong những lúc vắng nhau

    Bước hụt hẫng cứ nghiêng về một phía

    Dẫu bên cạnh đã có người thay thế

    Mà trong lòng nỗi nhớ cứ chênh vênh

    Đôi dép vô tri khăng khít bước song hành

    Chẳng thề nguyện mà không hề giả dối

    Chẳng hứa hẹn mà không hề phản bội

    Lối đi nào cũng có mặt cả đôi.

    Không thể thiếu nhau trên những bước đường đời

    Dẫu mỗi chiếc ở một bên phải - trái

    Như tôi yêu em ở những điều ngược lại

    Gắn bó đời nhau vì một lối đi chung.

    Hai mảnh đời thầm lặng bước song song

    Sẽ dừng lại khi chỉ còn một chiếc

    Chỉ còn một là không còn gì hết

    Nếu không tìm được chiếc thứ hai kia.

    [​IMG]

    1. Tác giả, tác phẩm

    - Bài thơ là thành phẩm của tác giả Nguyễn Trung Kiên khi ông chỉ mới là sinh viên lớp Văn của Đại học Sư phạm TP. Hồ Chí Minh năm 1995. Tác phẩm sau đó đã được giải hai chương trình Tiếng thơ sinh viên năm 1998 của Nhà văn hóa Thanh niên TP Hồ Chí Minh.

    - Lấy cảm hứng từ một cuộc tranh cãi hóm hỉnh với một cô bạn về chủ đề "một đôi dép thì cái nào mòn trước" và tác phẩm "Đôi dép" ra đời theo một nỗi niềm, theo dòng cảm xúc dạt dào, chân thật của chàng trai đang ở độ tuổi mà tình yêu cháy bỏng trong trái tim trẻ tràn đầy nhựa sống. Tác phẩm thuộc thể thơ hiện đại, phóng khoáng, không rập khuôn giới hạn, vẫn mang nét bình dị của tình yêu trong từng câu chữ.

    2. Cảm nhận

    Tác giả lựa chọn hình ảnh đôi dép bởi tính mộc mạc, gần gũi, "có đôi" để tôn lên đức tính cao đẹp của tình yêu, đó là sự thủy chung. "Cùng bước, cùng mòn", không phân cao thấp sang hèn, "dẫu vinh, nhục" cũng không bỏ rơi nhau, câu từ đơn giản nhưng da diết thiết tha một tình yêu chân thành, đồng cam cộng khổ. Bản thân mình thích nhất khổ thơ thứ 4:

    "Nếu ngày nào một chiếc dép mất đi

    Mọi thay thế đều trở nên khập khiễng

    Giống nhau lắm nhưng người đi sẽ biết

    Hai chiếc này chẳng phải một đôi đâu"


    Tình yêu của một người đối với một người là vĩnh cửu, là chung thủy một lòng, dù một ai khác phù hợp hơn về hoàn cảnh, đặc điểm, thói quen thì cũng không thể nói họ là dành cho nhau. Tình yêu cũng là cái duyên, ta đến với nhau trong lẽ tự nhiên, đến với nhau như hai mảnh ghép trong một bức tranh. Ta lấy ra một mảnh ghép, thay thế nó bằng một mảnh ghép khác vừa vặn, nhưng vốn nó không dành cho bức tranh ấy, không thuộc về bức tranh ấy. Theo đó mà ta mới hiểu câu "Mọi thay thế đều trở nên khập khiễng".



    Các bạn hãy chọn ra khổ thơ mình thích nhất và nói cho mình biết lí do bằng cách comment nhé!

    Thích và theo dõi mình để mỗi ngày là một kiến thức thú vị nhé!

    *qobe 21*
     
    Thùy Minh thích bài này.
  2. Đang tải...
Trả lời qua Facebook
Đang tải...