[Bài Thơ] Bà Má Hậu Giang - Tố Hữu

Thảo luận trong 'Thơ Ca' bắt đầu bởi thienmenhyeutinh, 31 Tháng tám 2019.

  1. thienmenhyeutinh

    Bài viết:
    38
    Trời Hậu Giang, tù và dậy rúc

    Phèng la kêu, trống giục vang đồng

    Đường quê đỏ rực cờ hồng

    Giáo lê sáng đất, tầm vông nhọn trời

    Quyết một trận, quét đời nô lệ

    Quăng máu xương, phá bẻ xiềng gông!

    Hỡi ôi! Việc chửa thành công

    Hôm nay máu chảy đỏ đồng Hậu Giang

    Giặc lùng, giặc đốt xóm làng

    Xác xơ cây cỏ, tan hoang cửa nhà

    Một vùng trắng bãi tha ma

    Lặng im, không một tiếng gà gáy trưa

    Có ai biết, ai ngờ trong đó

    Còn chơ vơ một ổ lều con

    Đạn bom qua, hãy sống còn

    Núp sau lưng rộng một hòn đá to.

    Có ai biết trong tro còn lửa

    Một má già lần lữa không đi

    Ở đây sóng gió bất kỳ

    Má ơi, má ở làm chi một mình?

    Rừng một dải U Minh tối sớm

    Má lom khom đi lượm củi khô

    Ngày đêm củi chất bên lò

    Ai hay má cất củi khô làm gì?

    Hay má lẫn quên vì tuổi tác

    Hay má liều một thác cho yên?

    Bỗng đâu một buổi mai lên

    Trên đường quê ấy qua miền nghĩa quân

    Một tán quỷ rần rần rộ rộ

    Mắt mèo hoang, mũi chó, râu dê

    Súng trường nhọn hoắt lưỡi lê

    Khét nồng khí chết, tanh dề máu oan!

    Chúng rảo bước. Lính quan nện gót

    Mắt nhìn quanh lục mót dạng người

    Đồng không, lạnh vắng, im hơi

    Chỉ đôi bóng quạ ngang trời loáng qua

    Ách là! Thằng quan ba dừng bước

    Rút ống dòm, và ngước mắt nheo

    Xa xa, sau lớp nhà xiêu

    Một tia khói nhỏ ngoằn ngoèo bay lên..

    Hắn khoái trá cười điên sằng sặc

    Nhe hàm răng sáng quắc như gươm

    Vẫy tay lũ tớ gườm gườm

    Như bầy chó đói chực chồm miếng ăn.

    Rồi lặng lặng bước chân hùm sói

    Tiến dần lên tia khói, vây quanh..

    Má già trong túp lều tranh

    Ngồi bên bếp lửa, đun cành củi khô

    Một mình má, một nồi to

    Cơm vừa chín tới, vùi tro, má cười..

    Chết! Có tiếng gì rơi sột soạt?

    Má già run, trán toát mồ hôi

    Chạy đâu? Thôi chết, chết rồi!

    Gót giày đâu đã đạp rơi liếp mành.

    Một thằng cướp, mắt xanh mũi lõ

    Đốc gươm dài tuốt vỏ cầm tay

    Rung rinh bậc cửa tre gầy

    Nghênh ngang một ống chân đầy lối đi!

    Hắn rướn cổ, giương mi, trơn mắt

    Như hổ mang chợt bắt được mồi

    Trừng trừng trông ngược trông xuôi

    Trông vào bếp lửa: Một nồi cơm to.

    Hắn rống hét: "Con bò cái chết!

    Một mình mày ăn hết này sao?

    Đừng hòng che được mắt tao

    Khai mau, du kích ra vào nơi đâu?

    Khai mau, tao chém mất đầu!"

    Má già lẩy bẩy như tàu chuối khô

    Má ngã xuống bên lò bếp đỏ

    Thằng giặc kia đứng ngõ trừng trừng

    Má già nhắm mắt, rưng rưng

    "Các con ơi! Ở trong rừng U Minh

    Má có chết, một mình má chết

    Cho các con trừ hết quân Tây!"

    Thằng kia bỗng giậm gót giày

    Đạp lên đầu má: "Mẹ mày, nói không?"

    Lưỡi gươm lạnh toát kề hông

    "Các con ơi! Má quyết không khai nào!"

    Sức đâu như ngọn sóng trào

    Má già đứng dậy, ngó vào thằng Tây

    Má hét lớn: "Tụi bay đồ chó!

    Cướp nước tao, cắt cổ dân tao!

    Tao già không sức cầm dao

    Giết bay, có các con tao trăm vùng!

    Con tao, gan dạ anh hùng

    Như rừng đước mạnh, như rừng chàm thơm!

    Thân tao chết, dạ chẳng sờn!"

    Thương ôi! Lời má lưỡi gươm cắt rồi!

    Một dòng máu đỏ lên trời

    Má ơi, con đã nghe lời má kêu!

    Nước non muôn quý ngàn yêu

    Còn in bóng má sớm chiều Hậu Giang.
     
    LieuDuong thích bài này.
Từ Khóa:
Trả lời qua Facebook
Đang tải...