Một cốc cà phê chẳng đủ cho những dở dang cùng trăn trở, ngày ngày mình đã giả vờ và cứ tưởng là quên. Nhưng không, mình vẫn nhớ, trong trốn chạy.
Cuộc đời này khi nào mới ổn, cho những người ngày đêm khao khát bình yên?
Mình chẳng nhớ gì khi vui, và chỉ có nỗi buồn mới đem ai đó vứt về thực...