Nhàn
Một mai, một cuốc, một cần câu
Thơ thẩn dầu ai vui thú nào
Ta dại, ta tìm nơi vắng vẻ
Người khôn, người đến chỗ lao xao
Thu ăn măng trúc, đông ăn giá
Xuân tắm hồ sen, hạ tắm ao
Rượu đến gốc cây, ta sẽ nhắp
Nhìn xem phú quí, tựa chiêm bao
Nguyễn Bỉnh Khiêm
Lời bình:
"Thơ khởi...
Khi bạn đang học "Nhàn" của Nguyễn Bỉnh Khiêm và bạn nhàn đến mức "vung tay múa bút" họa lại một bài "Nhàn" phiên bản fake khác:
"Nhàn"
Một đề, một bút, một tờ phao
Thơ thẩn đề thi khó thế nhờ
Ta dại ta nhìn phao thấp thỏm
Người khôn đã học tự thuở nào
Thu đi quán net, đông ngủ nướng...
Nhàn
(Nguyễn Bỉnh Khiêm)
Một mai, một cuốc, một cần câu
Thơ thẩn dầu ai vui thú nào
Ta dại, ta tìm nơi vắng vẻ
Người khôn, người đến chốn lao xao
Thu ăn măng trúc, đông ăn giá
Xuân tắm hồ sen, hạ tắm ao
Rượu đến gốc cây, ta sẽ nhắp
Nhìn xem phú quý, tựa chiêm bao
TRẮC NGHIỆM:
Câu 1 ...
Mẫu 1
Nguyễn Bỉnh Khiêm (1491 – 1585), quê ở Hải Phòng. Ông là người thông minh, uyên bác, chính trực, coi thường danh lợi. Mặc dù về ở ẩn nhưng ông vẫn tham vấn cho triều đình nhà Mạc và được phong tước Trình Quốc công. Ông là nhà thơ lớn của dân tộc. Thơ ông là tiếng nói của tầng lớp trí...
Nguyễn Bỉnh Khiêm (1491-1585), hiệu Bạch Vân am cư sĩ, được các môn sinh tôn là Tuyết Giang phu tử. Ông là một trong những người có ảnh hưởng đến lịch sử và văn hóa TK VI. Ông được biết đến với tài thơ văn xuất chúng và là một nhà giáo thời Nam-Bắc triều. Đặc biệt, ông được nhiều người nhắc đến...
NHÀN (NGUYỄN BỈNH KHIÊM)
Trải qua bao biến đổi thăng trầm của lịch sử, nhiều nhà trí thức lỗi lạc trong giới tinh hoa của xã hội phong kiến đã để lại kho tàng văn học đồ sộ với những giá trị nhân văn sâu sắc. Ví như Nguyễn Bỉnh Khiêm - là người có học thức uyên thâm, được suy tôn là Tuyết Giang...
Một mai, một cuốc, một cần câu
Thơ thẩn dầu ai vui thú nào
Ta dại, ta tìm nơi vắng vẻ
Người khôn, người đến chốn lao xao
Thu ăn măng trúc, đông ăn giá
Xuân tắm hồ sen, hạ tắm ao
Rượu, đến cội cây, ta sẽ uống
Nhìn xem phú quý tựa chiêm bao.
Nguyễn Bỉnh Khiêm
Dại khôn - Nguyễn Bỉnh Khiêm
Làm người có dại mới nên khôn,
Chớ dại ngây si, chớ quá khôn.
Khôn được ích mình, đừng rẻ dại,
Dại thì giữ phận chớ tranh khôn.
Khôn mà hiểm độc là khôn dại,
Dại vốn hiền lành ấy dại khôn.
Chớ cậy rằng khôn khinh kẻ dại,
Gặp thời, dại cũng hóa nên...
Puskin từng viết: "Linh hồn là ấn tượng của một tác phẩm. Cây có sống được là nhờ ánh sáng, chim muông sống được là nhờ tiếng ca, một tác phẩm sống được là nhờ tiếng lòng của người cầm bút". Thật vậy, từ bao giờ thơ ca luôn là nơi dừng chân của bao thi sĩ, là tiếng hát của bao trái tim, là nơi...