Ngôn Tình Yêu Anh Trong Thầm Lặng - Phù Thủy

Thảo luận trong 'Truyện Chờ Duyệt' bắt đầu bởi Phù thủy 97, 22/8/2019.

  1. Phù thủy 97

    Phù thủy 97 Chuyển tiền Tìm chủ đề

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    21
    Xem: 134
    Nếu bạn cảm thấy hay, hãy chia sẻ để ủng hộ tác giả
    Yêu Anh Trong Thầm Lặng

    Tác giả: Phù Thủy

    Thể loại: Ngôn Tình

    [Thảo Luận - Góp Ý] - Các Tác Phẩm Sáng Tác Của Phù Thủy

    Văn án:

    Anh là thanh xuân của cô, ba năm trung học thầm mến anh nhưng sự thầm mến ấy lại lớn dần bằng cái gọi là yêu kia.

    Hai năm học đại học cô và anh thân thiết với nhau, cứ nghĩ cô và anh sẽ tiếp tục gần nhau hơn. Ai ngờ một ngày anh lạnh lùng, hờ hững với cô. Chuyện gì đã xảy ra vậy?

    Năm năm sau cô và anh gặp lại nhau trong buổi họp lớp cấp ba, nhưng anh lại đi chung với bạn cùng lớp của cô với thân phận là bạn trai.

    Có thể tình cảm chưa đủ sâu nên chẳng đủ nhận ra hay là quá cố chấp để không muốn tiếp tục mối tình cảm này.

    Cô nên làm gì đây!
     
    Alissa thích bài này.
  2. Đang tải...
  3. Phù thủy 97

    Phù thủy 97 Chuyển tiền Tìm chủ đề

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    21
    Thu gọn
    Nếu bạn cảm thấy hay, hãy chia sẻ để ủng hộ tác giả
    Chương 1:

    Bấm để xem
    Đóng lại
    "Thanh xuân" khi nhắc đến hai từ này chắc chắn sẽ có rất nhiều người có cảm xúc khác nhau. Bảo Trâm cũng vậy, cô có một thanh xuân quá bình dị nhưng sâu trong đó là cả một nỗi buồn được lấp đầy. Thanh xuân của cô chỉ quanh quẩn với hai người bạn thân và một người đặc biệt nữa đó là người cô yêu. Không chỉ là thích nó là cả một thời thanh xuân 10 năm của cô.

    Hôm nay, là ngày họp lớp cấp 3 tất cả mọi người đều đông đủ. Ai cũng đang nói chuyện vui vẻ với nhau.

    Hai cô bạn thân của cô cũng đã lấy chồng các cô cũng đến kể về những chuyện xảy ra thời đi học.

    Mai Linh một trong số đứa bạn thân cô hỏi:

    - Ê! Trâm! Mày lúc nào mới cho bọn tao ăn cỗ đây!

    Cả lớp nghe câu này cũng đều quay lại nhìn cô:

    - Trâm ơi! 25 tuổi rồi tìm người lấy thôi!

    - Mày là sắp ế nhất lớp rồi đó!

    - Mà này sao vẫn chưa thấy Vy Vy đâu nhỉ!

    Cô chỉ cười nhìn mọi người rồi lại trở về im lặng như thường, chỉ có Lan Anh ngồi cạnh cô và cũng là một trong đứa bạn thân nhất với cô là biết.

    - Mày còn chưa quên được tên đó sao!

    Lan Anh cầm tay cô thở dài:

    - Tao nghĩ mày nên quên hắn đi!

    Cô trầm mặc một lúc, cầm cốc nước cam lên uống một ngụm nhẹ nhàng nói:

    - Có chứ! Tao rất muốn quên nhưng không được! Đã năm năm rồi tao không còn liên lạc với anh ấy nữa!

    Lan Anh lắc đầu buồn thay cho cô bạn, bạn cô đã yêu nhầm người để yêu rồi. Khuyên thì cũng khuyên nhiều lần rồi nhưng Bảo Trâm vẫn giữ lòng mình như vậy.

    Tất cả mọi người đều sôi nổi nói chuyện của mình, rồi bỗng một giọng nói ngọt ngào vang lên xóa tan đi không khí ồn ào lúc nãy:

    - Xin chào! Xin lỗi vì mình đến muộn!

    Tất cả mọi người đều im lặng một lúc sau có người hết lên:

    - Vy Vy của chúng ta đến rồi!

    Vy Vy mỉm cười với tất cả mọi người, vì cô là học sinh ưu tú nhất nên được mọi người rất ưu ái, hiện giờ cô đang là diễn viên.

    Tất cả lớp đều túm tụm lại lôi kéo nói chuyện với Vy Vy.

    Như sực nhớ ra điều gì, Vy Vy đứng dạy tiến về người đang đứng bị bỏ rơi kia. Khoác tay và giới thiệu với mọi người:

    - Mình xin giới thiệu! Đây là bạn trai của mình! Anh Quang Minh tổng giám đốc tập đoàn C thị và cũng là học trưởng của chúng ta đấy!

    Giờ đây tất cả mọi người đều "Ồ" lên chúc mừng Vy Vy. Người đàn ông mỉm cười chào mọi người: - Xin chào!

    Một người đứng dạy nhường chỗ cho hai người ngồi và gọi chủ quán thêm đồ dùng.

    Khi tất cả mọi người đang vui vẻ ăn uống thì trong một góc kia có một ánh mắt đượm buồn nhìn người đàn ông đang chăm sóc cho cô gái đó.

    Đúng Quang Minh chính là mối tình 10 năm trôn giấu kĩ nhất trong lòng cô chỉ duy nhất một người bạn biết đó là Lan Anh.

    Từ khi anh và Vy Vy bước vào cô đã chú ý tới anh. Đã có bao nhiêu câu hỏi đặt ra với cô "Anh về nước từ lúc nào", "sao anh lại đi cùng Vy". Nhưng sau phần giới thiệu kia cô đã biết được đáp án. Anh việc gì phải bảo với cô khi nào anh về chứ cô và anh có là gì của nhau đâu.

    Trong không khí đang vui vẻ như vậy, một bạn gái ngồi ngay cạnh Vy Vy nói:

    - Đấy tôi nói đúng chưa! Vy Vy và anh Quang Minh rồi sẽ có một ngày hai người này thành một đôi, ấy vậy mà lại là sự thật!

    - Này đừng nói với mọi người hai người lại giấu mọi người mà đã yêu nhau từ hồi còn đi học nha!

    - Lớp trưởng! Em nói đúng không?

    Cậu bạn lớp trưởng đang uống rượu với cậu bạn bên cạnh cũng bỏ ly rượu xuống và nói:

    - Tôi cũng thật thắc mắc! Học trưởng Quang Minh anh theo đuổi Vy Vy nhà chúng em lúc nào vậy! Thật là tò mò!

    - Không biết lúc nào mới được ăn kẹo cưới của hai người đây!

    Sau đó là bảo nhiêu câu hỏi cùng một lúc lại tiếp tục. Quang Minh mỉm cười nhìn mọi người:

    - Tôi và Vy Vy đã quen nhau từ năm năm trước rồi! Còn về kẹo cưới chắc sẽ không để mọi người chờ lâu đâu!

    "Ồ" tất cả mọi người đều ngạc nhiên khi nghe câu trả lời của Quang Minh. Vy Vy mỉm cười hạnh phúc hôn lên má của anh khiến bao nhiêu ánh mắt ghen tị đổ dồn về phía hai người.

    Lan Anh lo lắng nhìn cô bạn mình:

    - Bảo Trâm mày sao vậy!

    - Trâm mày lại thức khuya rồi đúng không!

    Mai Linh cũng lo lắng hỏi. Cô cố gắng nặn ra nụ cười nhìn hai cô bạn thân:

    - Tao không sao?

    Đột nhiên một giọng nói khinh bỉ vâng lên:

    - Đã ốm yếu rồi thì ở nhà đi! Bày đặt đến đây làm mất hứng mọi người!

    - Thủy! Sao mày lại nói như vậy! Hôm nay là ngày họp lớp mà trả nhẽ lại không cho cậu ấy đến!

    Nhung cô bạn ngồi ngay cạnh Vy Vy nói nhẹ nhàng nhưng lại mang giọng khinh miệt.

    - Đã quê mùa rồi còn bày ra làm sang hứ!

    Thủy vẫn không chịu buông tha cho cô tiếp tục nói những lời xỉ nhục. Lan Anh không chịu được đập bàn đứng dạy nói:

    - Mày im đi mày có quyền gì nói người khác như vậy! Mày nghĩ giỏi hơn người khác à!

    Mai Linh cũng không chịu thua đứng dạy vén tay áo lên:

    - Này nha không động trạm gì đến mày thì thôi nha cũng không khiến mày nói đâu!

    - Ơ kìa! Chúng này dám!

    Thủy định đứng dạy nhưng bị cậu lớp trưởng kéo lại:

    - Các cậu thôi đi! Mấy năm mới có một lần gặp nhau mà lúc nào cãi nhau! Đây mà là tinh thần tập thể của lớp sao! Tôi gọi mọi người đến đây để họp chứ không phải là để nói nhau và không tôn trọng nhau như vậy! Đứng có hở ra một tí lại đánh nhau như vậy! Chúng mình đã 25 tuổi rồi cũng đã làm mẹ làm bố rồi! Vậy tại sao chúng mình không nhẫn nhịn một chút đi! Được không!

    Tất cả mọi người đều im lặng một lúc sau đều đồng thanh.

    - Được!

    Rồi mọi người lại bắt đầu tiếp tục ăn uống nhưng không còn vui vẻ như lúc trước nữa.

    Rồi cô cũng không biết có xin phép về lúc nào, cô chỉ biết hiện tại đồng óc mình rất trống rỗng. Tất cả mọi thứ diễn ra thật nhanh khiến cô không nhớ nổi đây có phải là sự thật không.

    Một mình cô bước trên đường không biết là đã đi lúc nào, cô vẫn mặc bộ quần áo công sở vì cô đi làm về là đi họp lớp luôn giờ cũng đã muộn rồi trên đường đã không còn ai nữa.

    Bíp.. bíp..

    Đột nhiên có tiếng còi xe vang lên làm cho cô chú ý. Chiếc xe ôto hạng sang đang dừng bên cạnh cô, kính xe hạ xuống lộ ra gương mặt xinh đẹp của Vy Vy:

    - Bảo Trâm sao cậu lại đi bộ một mình vậy! Lên xe đi để bọn mình đưa cậu về!

    Cô cúi xuống nhìn người đang lái xe kia, hóa ra là anh, anh vẫn nhìn thẳng về phía trước mà trả quay ra nhìn cô dù chỉ một lần nào cả. Cô cố nặn ra nụ cười nhìn Vy Vy nhẹ nhàng nói:

    - Mình sắp về đến nhà rồi không cần đâu!

    Vy Vy hờn dỗi nói:

    - Sao vậy! Trời khuya rồi con gái đi một mình rất nguy hiểm, hơn nữa lúc nãy sắc mặt của cậu nhợt nhạt thế kia rõ ràng là không khoẻ vậy mà còn lì! Nhanh lên để bọn tớ đưa về!

    - Nhưng mà!

    Cô định từ chối tiếp nhưng một giọng nói lạnh lùng vang lên:

    - Lên xe đi! Tôi còn rất nhiều việc không chờ được đâu!

    Vy Vy ngoái đầu nhìn anh một lúc rồi mỉm cười nhìn cô:

    - Tính anh ấy như vậy đấy! Cậu đừng để bụng lên xe đi!

    Khi ngồi vào trong xe cô có một cảm giác lạnh lẽo bắn về phía mình ngước mắt lên, à hóa ra là ánh mắt của anh. Cô nhếch môi cười nhìn ra ngoài cửa sổ. Hóa ra, bây giờ anh ấy đã ghét cô như vậy rồi.

    Xe đi được một đoạn thấy không khí quá trầm lặng Vy Vy lên tiếng:

    - Trâm này! Mình thay mặt Thủy xin lỗi cậu nha vì chuyện lúc nãy!

    Cô ngoái đầu nhìn Vy Vy mỉm cười nhẹ nhàng nói:

    - Chuyện lúc nãy sao mình vốn dĩ không để bụng đâu!

    Vy Vy quay lại nhìn cô vui vẻ nói:

    - Tuy cậu nói như vậy! Nhưng mình vẫn phải nói xin lỗi! Thế nhưng mà xin lỗi xuông không được để mình hôm nào mời cậu đi ăn nha!

    - Không cần đâu mình không để bụng thật mà!

    - Hihi.. nhìn mặt cậu kìa cần gì phải nghiêm trọng như vậy! Thôi không nói vấn đề bày nữa! Nói về truyện tình cảm của cậu đi!.. Ừ! Nghe nói cậu vẫn như vậy chưa có người yêu!
     
    Chỉnh sửa cuối: 1/9/2019
  4. Phù thủy 97

    Phù thủy 97 Chuyển tiền Tìm chủ đề

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    21
    Thu gọn
    Nếu bạn cảm thấy hay, hãy chia sẻ để ủng hộ tác giả
    Chương 2:

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Đột nhiên Vy Vy hỏi vậy làm cô bối rối, lén lén nhìn anh một lúc rồi cúi xuống nhẹ nhàng nói:

    - Lúc trước mình có thích một người nhưng giờ đây đã không còn rồi!

    Vy Vy lè lưỡi tinh nghịch xin lỗi, không khí lại tiếp tục trầm lặng. Một lúc sau điện thoại của Vy Vy reo lên cô nhấc máy nghe:

    - Alo! Chị Tú có chuyện gì vậy!

    - Sao cơ! Hôm nay có cảnh quay sao.. được rồi, được rồi em đến bây giờ đây!

    Vy Vy đưa ánh mắt xin lỗi nhìn cô rồi nhìn Quang Minh bối rối nói:

    - Anh! Em lại thất hứa với anh rồi để hôm khác nha!

    Quang Minh mỉm cười nhìn Vy Vy, đưa tay vuốt tóc cô dịu đang nói:

    - Không sao đâu nói có việc thì đi thôi!

    Hình ảnh ấy như là gai đâm vào tim cô, quay mặt đi sang hướng khác cô cảm thấy không khí ở đây thật ngột ngạt.

    Xe dừng lại ở ven đường, Vy Vy bước xuống xe quay lại nói xin lỗi cô tinh nghịch trêu hắn:

    - Xin lỗi nha Trâm không đưa cậu về đến nhà được! Anh ấy sẽ thay mặt tớ đưa cậu về nhà nha!.. Em mà nghe được anh bắt nạt bạn em là biết tay em!

    Rồi xoay người đi về hướng ngược lại, nhìn thấy Vy Vy lên xe anh mới đạp chân ga cho xe chạy. Không khí trong xe càng trở nên ngột ngạt khiến cô rất khó chịu, cô rất muốn thoát khỏi nơi này.

    - Anh có thể dừng xe ở đây được rồi!

    - Tôi đã hứa với Vy đưa cô về nhà an toàn!

    Giọng nói vẫn lạnh lùng như vậy, làm cô càng thêm khó chịu cô sắp không thở nổi nữa rồi.

    Chiếc xe vẫn tiếp tục không có ý định dừng lại vẫn tiếp tục duy trì tốc độ.

    Không khí trong xe càng ngày càng ngột ngạt và chiếc xe càng ngày càng tăng tốc trên đường quốc lộ.

    Xe dừng lại trước khu chung cư nhà cô ở, không khí vẫn như cũ nhưng tâm trạng cô đã dần ổn định, bình tĩnh cầm lấy túi sách đeo lên vai.

    - Cảm ơn anh đã đưa tôi về!

    - Không cần cảm ơn tôi! Nhưng tôi sẽ nhận lời thay Vy!

    Khi cô sắp bước xuống xe lại nghe giọng nói lạnh lùng vàng lên sau lưng, câu nói đó như gai đâm thẳng vào tim cô khiến cô dừng lại một lúc. Điều chỉnh lại tâm trạng mỉm cười dịu dàng chào anh:

    - Vậy tôi cảm ơn hai người!

    Xoay người bước đi về phía chung cư bước chân của cô ngày càng nhanh hơn như muốn thoát khỏi người phía sau lưng mình. Mở cửa phòng đóng cửa lại ngay lập tức, người cô tựa lên cửa bật khóc thật to. Cô cố gắng không để nước mắt mình rơi từ lúc gặp hắn nhưng cô đã cố nén lại.

    Cô không biết là hóa ra từ bắt đầu ngày hôm đó khoảng cách của hai người đã quá xa như vậy. Hóa ra vẫn chỉ có cô tin là mọi chuyện vẫn ổn, hóa ra cô vẫn là tự mình đa tình.

    Ba năm trung học thầm mến nhưng sự thầm mến lại nảy ra cái gọi là yêu kia. Sau khi học xong cấp ba cô nghe nói anh đang học ở trường Đại học C, và cô đã cố gắng thi vào trường đó chỉ để được gặp anh. Hai năm học Đại học cô và anh ngày càng thân nhau cô cứ nghĩ cô và anh sẽ càng tiến gần nhau hơn. Ai ngờ một ngày anh trở nên lạnh nhạt với cô, khiến cô không biết nguyên nhân là gì rồi từ ngày ấy anh càng xa cô xa đến nỗi khiến cô không nhận ra. Rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra khiến anh phải như vậy với cô chứ.

    Cô đã mệt mỏi lắm rồi có lẽ chuyện tình đơn phương này nên chấm dứt tại đây. Cô nằm xuống sang nhà lạnh ngắt mệt mỏi mặc cho nước mắt rơi.

    Dưới khu chung cư của cô, chiếc xe vẫn ở đó bên trong xe khói thuốc bay nghi ngút. Ánh mắt dợm buồn của anh vẫn nhìn về phía khu chung cư kia. Cũng không hiểu tại sao anh lại vẫn ở đây không chịu đi nữa. Một lúc sau chuông điện thoại reo, anh nhấc điện thoại lên giọng ấm áp nói:

    - Vy Vy đến chỗ làm rồi sao!

    - Anh đưa Trâm về đến nhà rồi sao!

    - Ừ!

    - Vậy bây giờ anh đến nhà chưa!

    - Đến rồi!

    - Vậy anh ngủ sớm đi! Em phải vào diễn rồi!

    - Tạm biệt!

    Cúp điện thoại nhìn lên khu chung cư lần cuối rồi nhấn ga đi. Anh không biết hôm nay anh bị làm sao nữa, gặp lại cô cảm xúc của anh luôn phức tạo như vậy. Nghĩ đến ngày hôm đó ánh mắt của anh lại bắn một tia lạnh lẽo về phía khu chung cư.

    Sáng hôm sau, cô mệt mỏi bước đến phòng làm việc của mình. Sau khi ra trường cô đã xin vào làm việc tại công ty chi nhánh nhỏ của tập đoàn C thị, hiện cô đang làm trưởng phòng kế toán.

    Thấy cô mệt mỏi đi qua cô thư ký chạy đến mỉm cười cúi chào cô:

    - Trưởng phòng, buổi sáng tốt lành!

    Cô mỉm cười gật đầu sau đó bước vào phòng làm việc. Cô thư ký với khuôn mặt đáng yêu ngơ ngác đứng nhìn cô bước vào văn phòng, trong lòng thắc mắc "sao hôm nay trưởng phòng làm sao vậy! Mọi hôm mình chào trưởng phòng đều vui vẻ nói chuyện lại với cô mà".

    Đột nhiên nhớ ra gì đó cô thư ký hốt hoảng chạy vào trong văn phòng của cô.

    Vừa ngồi xuống bàn làm việc cô đã thấy thư ký hốt hoảng chạy vào.

    - Na thư ký! Em làm sao vậy! Chạy thục mạng không sợ bị ngã sao!

    Na thư ký thở hồng hộc vì mệt:

    - Trời ơi!.. hù.. em quên mất báo với chị, hù hù.. cấp trên thông báo hôm nay có tổng giám đốc mới đến nhận chức đó!

    - Vậy sao!

    Cô nghe Na thư ký nói nhưng vẫn tiếp tục làm công việc của mình, vốn dĩ cô chẳng quan tâm đến nhưng lời Na thư ký nói. Na thư ký nhìn biểu hiện của cô thấy không được tự nhiên cho lắm:

    - Chị sao chị không tò mò xem người đến nhận chức là người như thế nào?

    Cô liếc mắt nhìn Na thư ký lắc đầu vẫn tiếp tục với công việc của mình. Na thư ký thở dài kéo ghế đối diện bàn làm việc của cô trống cằm suy tư.

    - Em nghe nói! Tổng giám đốc này vừa từ nước ngoài trở về! Và đặc biệt anh ta chính là con trai của chủ tịch đó!

    Nghe đến đây tay đang gõ bàn phím của cô đột nhiên dừng lại. Na thư ký vẫn luyên thuyên nói tiếp:

    - Nghe nói anh ta rất rất là soái nha! Nhưng mà rất tiếc anh ta lại có bạn gái mất rồi! Chị có muốn biết bạn gái của anh ta là ai k? Đó chính là!

    - Thôi được rồi! Chị biết rồi em ra ngoài đi!

    Đột nhiên một giọng nói chen ngang làm Na thư ký đang luyên thuyên phải ngừng lại. Mặt Na thư ký sụ xuống lững thững bước ra ngoài.

    Trái đất này thật bé mới hôm qua gặp, hôm nay lại tiếp tục gặp mặt cô phải điều chỉnh lại cảm xúc của mình thôi, thở dài gạt bỏ mọi thứ tiếp tục làm việc của mình.
     
  5. Phù thủy 97

    Phù thủy 97 Chuyển tiền Tìm chủ đề

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    21
    Thu gọn
    Nếu bạn cảm thấy hay, hãy chia sẻ để ủng hộ tác giả
    Chương 3:​

    Bấm để xem
    Đóng lại
    "Có thể là chưa đủ sâu đậm để người ta nhận ra, thôi thì đành chấp nhận buông tay vậy!"

    Hôm nay tất cả mọi người trong công ty bận rộn vì có tổng giám đốc lên nhận chức, tất cả các sổ sách trong năm năm nay phải thu thập đầy đủ để nộp báo cáo.

    Trong cuộc họp tất cả mọi người đều đang ngồi đợi. Trong đó có cô, một bộ công sở nhẹ nhàng, tóc dài búi ở sau, có mấy sợi tóc lớt phớt trước mặt. Ánh nắng dọi lên người cô khiến cho cô nổi bật hơn bất cứ người nào ở đây.

    Cánh cửa phòng họp mở ra, tất cả mọi người đều dừng hoạt động nhìn về phía cửa. Có một người đàn ông mặc vest màu đen bước chân nện vào phòng họp quần Tây dài, áo vét ngay ngắn chỉnh tề, khuân mặt lạnh lùng điển trai khiến ai cũng phải nhìn. Sau lưng anh là mấy người đi theo cầm trên tay những tập tài liệu.

    Khi thấy anh đến tất cả mọi người đều đứng dạy cúi đầu chào anh, anh ngồi vào chỗ ra hiệu cho mọi người ngồi xuống.

    - Chào mọi người, tôi là Vương Quang Minh sẽ đảm nhiệm chức vụ tổng giám đốc công ty ở đây mong mọi người chỉ giáo nhiều thêm. Trước khi vào cuộc họp tất cả các giấy tờ sổ sách mọi người sẽ làm báo cáo nộp cho tôi.

    Thư ký ngồi ngay cạnh anh đứng dạy thu hết tất cả cái tài liệu mà mọi người đã chuẩn bị. Khi cuộc họp kết thúc mọi người đều ra về và cô cũng vậy sắp xếp tài liệu trên bàn định bước ra khỏi phòng họp nhưng một giọng nói lạnh lùng vâng lên:

    - Học muội Bảo Trâm không định chào nhau một tiếng sao?

    Cô ngừng bước chân khó hiểu nhìn anh, chẳng phải hôm qua chính anh là người bơ cô trước sao.

    - Tổng giám đốc Vương xin chào!

    "Tổng giám đốc Vương" thật xa lạ, bây giờ trong văn phòng chỉ còn hai người nhìn nhau, không gian im lặng chỉ còn tiếng đồng hồ kêu. Cô khàn giọng một cái mỉm cười nhìn hắn:

    - Nếu không có việc gì tôi đi trước!

    Xoay giày bước đi chỉ để anh nhìn lại bóng lưng xinh đẹp, anh thở dài tựa vào ghế ngước mắt lên nhìn trần nhà.

    Tan làm tất cả mọi người đã về hết trong văn phòng chỉ còn nghe lại tiếng đánh bàn phím. Hôm nay anh đến nhận chức nên công việc ở đây rất bận rộn, đứng dậy đi pha cho mình một cốc Cafe. Đến nơi anh thấy một bóng người nhỏ bé đàn hí híu với máy pha cafe.

    Cô hôm nay phải tăng ca định lấy cho mình cốc cafe nhưng thế nào mấy nó lại hỏng. Đang hí híu đột nhiên bị một bàn tay kéo ra ngoài làm cô giật mình hét lên "aaaaaa".

    - Tổng giám đốc! Sao anh lại ở đây?

    Đứng ngay ngắn ngạc nhiên khi nhìn thấy anh, trái tim của cô lại đập loạn lên. Anh nhìn cô lạnh lùng nói:

    - Tôi muốn uống cafe!

    - Ồ! Nhưng máy hỏng rồi!

    Cô cúi đầu xuống để che dấu đi ánh mắt buồn của mình, rồi nhìn anh tiến lại gần cái máy cafe ngồi xuống sửa. Đột nhiên cô nhớ đến 10 năm trước lần đầu cô và anh gặp nhau cũng chính như hoàn cảnh này, nhưng mọi thứ đã thay đổi không còn nụ cười của anh, không còn ánh nắng của mùa hè năm ấy và đó là máy tự động bán nước.

    - Cốc cafe của cô đâu?

    "A" một giọng nói làm cô thức tỉnh suy nghĩ, nhìn anh đưa tay ra liền đưa cốc cafe cho anh. Một lúc sau, trước mặt cô là một cốc cafe thơm ngát đưa tay nhận lấy uống một ngụm.

    Ánh mắt hai người chạm nhau, đều có cảm xúc không nói nên lời. Anh hẵng giọng lạnh lùng nói:

    - Tôi về phòng đây! Nhớ nghỉ ngơi sớm tôi không muốn cho nhân viên của mình xuất ngày bị ốm đâu!

    Nghe anh để lại lời nói đó rồi bước đi, làm cô ngơ ngác nhìn. Anh không biết là anh nói như vậy sẽ làm cho bức tường thành của cô mới xây xong sẽ sụp đổ mất.

    Mấy tuần sau, kể ra anh cũng nhận chức ơn đây được hai tháng rồi. Từ sau hôm chạm mặt ở máy pha cafe tự động ấy, cô và anh cũng không hay gặp nhau. Tuy là làm cùng công ty nhưng số lần cô gặp anh chỉ đếm được trên đầu ngón tay.

    Tiếng chuông điện thoại trong phòng làm việc vang lên cô nhấc máy nghe:

    - Alo! Trưởng phòng kế toán xin nghe!

    Ở đầu dây bên kia truyền đến một giọng nói ngọt ngào vang lên:

    - Trưởng phòng Trâm, tổng giám đốc bảo cô mang tập tài liệu của kế hoạch tháng trước cho ngài ấy xem!

    - Được! Tôi lên ngay!

    Đứng trước phòng làm việc của anh thở dài chỉnh quần áo lại ngay ngắn.

    "Cốc cốc"

    Bên trong phòng truyền đến giọng nói lạnh lùng:

    - Mời vào!

    Mở cửa bước vào, cô không quên đóng cửa lại đặt tập tài liệu trước mặt anh:

    - Đây là tập tài liệu mà ngài cần!

    - Để đó đi!

    Anh nhìn vào máy tính trước mặt bâng quơ nói, tiếp tục làm việc của mình. Nhìn anh không nói gì làm cô phải đứng lâu chờ anh mỏi cả chân khiến cô vặn vẹo bàn chân cho thoải mái.

    - Tổng giám đốc nếu như không có chuyện gì tôi đi trước!

    Lúc này anh mới ngước lên nhìn cô nói:

    - Công ty tổ chức buổi đi dã ngoại cô đi không?

    Cô có nghe nói qua nhưng cô chưa biết lịch cụ thể, chung quy là cô không muốn đi. Cô định mở miệng từ trối nhưng ai kia đã chen vào trước:

    - Hôm đấy là ngày chủ nhật chắc cô không có việc gì đâu! Hôm đấy Vy Vy cũng muốn tham gia nên cô cứ đi đi coi như để cho Vy Vy có bạn cùng!

    - Được!

    Thì ra là vậy, hóa ra anh hỏi cô cũng là đều có mục đích cả. Vậy cô đành đồng ý thôi:

    - Nếu không có việc gì nữa tôi đi đây!

    Bước ra khỏi phòng làm việc của anh thay vì nụ cười lúc nãy là khuôn mặt buồn, rõ ràng muốn buông bỏ nhưng thật là khó.
     
  6. Phù thủy 97

    Phù thủy 97 Chuyển tiền Tìm chủ đề

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    21
    Thu gọn
    Nếu bạn cảm thấy hay, hãy chia sẻ để ủng hộ tác giả
    Chương 4:​

    Bấm để xem
    Đóng lại
    "Nhìn anh tay trong tay với cô ấy, còn em chỉ đứng ở bên cạnh nhìn anh ân cần chăm sóc cho cô ấy chính là điều tàn nhẫn nhất."

    Trong buổi đi dã ngoại chủ nhật, tất cả mọi người đều lên trên xe khách mà công ty đặt. Cô mặc chiếc váy dài màu trắng, tóc đen dài được buộc gọn gàng, đội mũ, đeo kính dâm và đeo một chiếc túi xách.

    - Trưởng phòng Trâm, em ở đây!

    Na thư ký gia hí hửng vẫy tay từ trong cửa xe với cô, lúc này cô đang dứng ở trước sảnh công ty. Nhìn thấy Na thư ký gọi, cô mỉm cười bước đến chiếc xe đó. Vì đi đến chiếc xe đó phải đi qua một con đường nữa, nên lúc đi qua cô không để ý trên đường còn có xe chạy.

    Đột nhiên một tiếng hét to vang lên làm cô chỉ biết đứng yên một chỗ.

    - Cẩn thận!

    Một vòng tay rắn chắc ôm lấy cô, đầu óc cô choáng váng cứ nghĩ mình bị xe cán chết rồi cũng nên!

    Ngửi thấy mùi hương bạc hà quen thuộc và mùi thuốc lá pha lẫn, ngạc nhiên ngẩng đầu nhìn lên người cứu mạng mình là anh.

    Tại sao cô lại nhìn thấy trong đôi mắt của anh có sự lo lắng và trách móc chứ!

    Cô và anh cứ vẫn duy trì trạng thái lúc nãy, đến lúc có một giọng nói vang lên mới làm hai người bỏ nhau ra:

    - Trâm cậu không sao đâu chứ!

    Vy Vy bước đến xoay người cô qua lại để xem cô có bị thương không.

    - Vy mình không sao đâu!

    Cô mỉm cười nhìn Vy Vy rồi quay lại nhìn anh, đột nhiên bắt gặp được ánh mắt lạnh lẽo và giọng nói cáu gắt của anh:

    - Cô có biết là lúc nãy nguy hiểm như thế nào không? Cô lớn từng này tuổi rồi mà còn không biết nhìn đường sao? Nếu như không có tôi cô có biết hiện tại cô sẽ đứng yên ở đây sao?

    - Tôi!

    Không để cô kịp nói tiếp anh đã kéo tay Vy Vy đi chỉ để cô một mình đứng ngơ ngác nhìn hai rời đi.

    - Chị! Chị không sao chứ! Lúc nãy làm em giật hết cả mình!

    Na thư ký chạy hồng hộc đến bên cô, lo lắng kiếm trả xem trên người cô có bị thương không.

    - Chị không sao, mình đi thôi!

    - Ồ!

    Na thư ký nhìn cô đi trước, đưa tay lên gãi đầu rõ ràng lúc nãy có hai người ở đây cùng trưởng phòng mà đi đâu rồi.

    Đến nơi đó là một bãi biển nhân tạo, y như một bãi biển thật sự ở giữa trung tâm thành phố C và cũng là khu nghỉ dưỡng. Tất cả mọi người vui vẻ, nô đùa trên bãi cát.

    Cô nằm trên chiếc ghế mát hưởng thụ từ cơn nắng mùa hè và uống nước dừa. Na thư ký không biết đã thay bộ đồ bikini màu hồng từ lúc nào chạy đến ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh cô.

    - Trưởng phòng Trâm chị không đi thay quần áo sao!

    Na thư ký ít hơn cô hai tuổi đã là cô gái 23 tuổi rồi mà tính tình vẫn như một cô bé 18 tuổi vậy.

    - Chị mặc thế này là được mà!

    Khó hiểu nhìn Na thư ký, cô có định xuống tắm đâu mà phải mặc bikini chứ!

    - Chị người ta đi biển là phải mặc bikini rồi! Trả có ai mặc như chị cả, thôi đi cùng em thay đồ đi chị!

    Na thư ký vẫn không chịu buông tha cô lôi kéo bắt cô đứng dậy bằng được. Hầm hực bị Na thư ký lôi đi đến phòng thay quần áo.

    Trên bãi biển rất nhiều người vì hôm nay là ngày nghỉ tuy nó không được rộng lớn như một bãi biển thật sự nhưng những ngày nghỉ đến lại có rất nhiều vị khách đến thăm.

    Từ xa, một bóng màu đen và màu hồng bước đến khiên ai cũng phải ngước nhìn. Na thư ký huých vào tay cô, rồi nháy mắt.

    - Trưởng phòng sao mình đi qua họ, mà họ nhìn mình ghê vậy!

    Cô lắc đầu nhìn Na thư ký, đúng là không nên mặc cái bộ này làm gì?

    Từ xa cô đã thấy anh, người anh để chần chỉ mặc quần đùi lộ ra cơ bụng sáu mũi, cơ bắp rắn chắc. Bên cạnh anh là Vy Vy mặc bộ bikini màu đỏ trông nhưng rất xinh đẹp làm nổi lên làn da trắng.

    Cô và Na thư ký bước đến cố nặn ra mỉm cười chào anh và Vy Vy.

    - Tổng giám đốc chào anh! Vy Vy chào cậu!

    Vy Vy õng ẹo mỉm cười nhìn cô.

    - Trâm cậu đến lâu chưa! Lúc này không sao đâu chứ tớ còn đang lo lắng cho cậu mà bị Minh lôi đi rồi!

    Cô mỉm cười nhìn Vy Vy rồi nhìn anh.

    - Lúc nãy anh đi vội quá! Nên tôi chưa cảm ơn anh vì đã cứu tôi!

    Anh mỉm cười, một nụ cười giả tạo nhìn cô:

    - Không việc gì! Dù gì cô là bạn của Vy nên tôi cứu là việc hiển nhiên rồi!

    Cố nặn ra nụ cười, thì ra lại là Vy Vy cô có nên chết tâm ở đây luôn không.

    Na thư ký đứng một mình nhìn ba người coi như mình là không khí bèn chen vào.

    - Tổng giám đốc chào ngài! Đây là bạn gái ngài sao? Sao.. sao! Tôi thấy quen quá vậy?

    Na thư ký ngốc nghếch nhìn Vy Vy, khiến Vy Vy mỉm cười bỏ kính mát xuống.

    - Không ngờ trong công ty anh lại có nhân viên đáng yêu như vậy!

    Na thư ký hét lên, thật không thể tin được cô lại gặp được thần tượng của mình điều này làm cô vui quá quên mất đây là chỗ đông người nên không để ý.

    Tất cả mọi người khi nhìn thấy Vy Vy đều túm tụm lại xin chữ ký của cô khiến cho Bảo Trâm và Quang Minh bị đẩy ra sau. Lão đảo suýt nữa ngã không biết từ lúc nào đã có một cánh tay ôm lấy eo cô giữ chặt thoát khỏi đám người náo nhiệt này.

    Bước đi trên nền gạch trong khu nghỉ dưỡng cô khó hiểu nhìn anh, tại sao anh lại lôi cô đến đây chứ.

    - Tổng giám đốc anh định đưa tôi đi đâu?

    Anh dừng bước quay lại nhìn cô, không còn là khuôn mặt nụ cười giác tạo lúc nãy giờ là khuôn mặt vốn lạnh lùng như mọi hôm nhìn cô:

    - Tôi đã suy nghĩ rất nhiều, tôi muốn hỏi cô vài điều!

    Hai tay cô nắm chặt lấy nhau, cắn môi khó hiểu nhìn anh.

    - Năm năm trước, sao không đến chỗ mà tôi hẹn cô!

    Hẹn, chỗ hẹn nào cơ sao cô không biết. Lắc đầu nhìn anh, cô không biết anh hẹn cô lúc nào cả.

    - Cuộc hẹn nào sao tôi không biết?

    Anh khó hiểu nhìn cô, định nói gì đột nhiên tiếng Vy Vy gọi khiến anh rời chú ý.

    - Minh anh ở đây sao, làm em tìm anh khắp nơi! Trâm cậu cũng ở đây sao?

    - Mình cũng ở đây!

    Vy Vy chạy đến ôm cánh tay anh như muốn nói lên quyền sở hữu của mình.

    Anh vẫn nhìn cô đôi chân mày nhíu lại, rõ ràng đang suy nghĩ gì đó. Cô cũng vậy thắc mắc câu hỏi anh vừa nói.

    Buổi tối đến, mọi người vào khu nghỉ dưỡng ăn tối, Vy Vy có buổi diễn nên anh đưa đi về trước. Mọi người uống rượu đến vui vẻ, riêng cô không uống được nhưng bị mọi người chúc mấy chén cũng đã ngà ngà say rồi.
     
Trả lời qua Facebook
Đang tải...