Đam Mỹ Xin Hãy Tin Tưởng Em - Nhiếp Thiên

Thảo luận trong 'Truyện Chờ Duyệt' bắt đầu bởi Nhiếp Thiên, 19/11/2019.

  1. Nhiếp Thiên

    Nhiếp Thiên Chuyển tiền Tìm chủ đề

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    4
    Xem: 136
    Nếu bạn cảm thấy hay, hãy chia sẻ để ủng hộ tác giả
    Xin hãy tin tưởng em

    Tác giả: Nhiếp thiên

    Thể loại: Đam mỹ, ngược nhẹ, ngọt

    Link thảo luận: [Thảo Luận - Góp Ý] - Các Tác Phẩm Của Nhiếp Thiên

    Văn án:​

    Tình yêu không có sự tin tưởng sao được gọi là yêu. Chúng ta kết thúc đi.

    "Xin em hãy cho anh một cơ hội nữa, anh hứa sẽ mãi mãi tin tưởng em.

    CP chính: Du Thanh x Lục Vĩ

    Đam mỹ, He.
     
    AlissaVô Ky Cơ Tiện thích điều này.
    Last edited by a moderator: 19/11/2019
  2. Đang tải...
  3. Nhiếp Thiên

    Nhiếp Thiên Chuyển tiền Tìm chủ đề

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    4
    Thu gọn
    Nếu bạn cảm thấy hay, hãy chia sẻ để ủng hộ tác giả
    Chương 1: Lần đầu gặp gỡ

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Ga xe lửa, 1 giờ chiều

    - "Alo, vâng, vâng con tới rồi. Vâng, con nhớ mà. Thôi tới rồi, con tắt máy đây. Dạ, mẹ khỏe."

    Một thanh niên với ngoại hình bình thường, nhưng lại dễ nhớ và nổi bật bước ra từ xe lửa. Cậu là Lục Vĩ, 18 tuổi, đứa con trai duy nhất của Lục gia, một gia đình bình thường, thành tích học tập cũng rất bình thường, nói chung là cậu là một người bình thường trong bình thường không có gì đáng nói (bình thường thật).

    Nhưng Lục Vĩ lại sở hữu một tài năng tuyệt vời, cậu yêu thích nhất là bánh ngọt nên ngay từ nhỏ cậu đã học làm bánh ngọt, và bánh ngọt cậu ấy làm không bình thường như con người cậu ấy.

    Năm nay, Lục Vĩ quyết chí lên thành phố lập nghiệp. Tuy tuổi còn nhỏ nhưng vì kinh tế gia đình, cậu không thể đi học tiếp được, nên đành phải đi làm sớm.

    Từ ga xe lửa đến phòng trọ mà Lục Vĩ thuê mất gần 4 tiếng. Về đến phòng cũng đã năm giờ chiều, cả người Lục Vĩ rã rời, không thể nhắc chân đi dọn phòng được.

    Nhưng vì lễ nghĩa, cũng như cuộc sống sao này, cậu đành phải lết cái thân tàng ma dại này đi biếu lễ gặp mặt. Rất may là trước khi rời quê, Lục Vĩ đã làm rất nhiều bánh ngọt mang theo, nếu không bây giờ có lẽ tới 8, 9 giờ cậu mới làm xong quà.

    - "Cốc cốc, cốc cốc, xin chào, cháu / tớ / em / anh là người mới chuyển tới, xin mọi người giúp đỡ nhiều." nở một nụ cười thật tươi, Lục Vĩ gõ cửa từng phòng và trao quà tặng tay những người hàng xóm sau này của mình.

    Việc này quả thật mệt hơn những gì cậu tưởng, nhưng mà thôi, lỡ rồi, cứ trao hết đi rồi về nằm ngủ một giấc tới sáng. Vừa nghĩ cậu vừa cười, ngẩng ngơ cười mà không biết trước mặt cậu đang có một người khác đang nhìn cậu.

    - "A hèm. Xin lỗi, có chuyện gì không?" hắng giọng, thanh niên trước mặt Lục Vĩ nở nụ cười nhẹ hỏi. Biết được mình đã vô lễ trước cửa phòng người khác. Lục Vĩ lúng túng cười, đưa món quà cho thanh niên:

    - "Tôi là Lục Vĩ, mới chuyển tới phòng số 5, đây là món quà gặp mặt, sau này xin giúp đỡ nhiều."

    - "Giúp đỡ gì, tôi biết gì đâu giúp đỡ." Thanh niên mỉm cười, trêu chọc cậu.

    Nhìn thanh niên mỉm cười, Lục Vĩ đờ người ra. Người gì đâu mà đẹp dữ vậy không biết. Da trắng, môi hồng, đôi mắt đen láy, nhìn như rơi vào hố sâu, lông mày sắt bén, lông mi dày mà còn dài nữa. Hơn nữa còn rất cao a, chắc cũng 1m8, cậu đây chỉ có 1m7, thậm chí còn chưa tới 1m7. Ganh tị quá à. Cậu cũng muốn đẹp như vậy a

    Thấy Lục Vĩ ngẩn người, thanh niên đối diện cười khổ. Người gì đâu mà đờ người liên tục vậy. Nếu không nhắc nhở thì không biết tới khi nào a. Nhưng mà nhìn vậy cũng dễ thương, thôi cứ để vậy đi.

    Cũng khoảng 2 3 phút sau, Lục Vĩ mới phát hiện ra sự vô lễ của mình, đây không phải một lần, mà là hai lần a. Có ai mà ngẩn người giống cậu không. Vừa nghĩ khuôn mặt cậu đỏ bừng lên, đúng là quá xấu hổ đi mà.

    - "Xin lỗi, xin lỗi, quá thất lễ, tôi thật không nên làm như vậy a."

    - "Không sao, không sao đâu, cũng không có việc gì. Tôi mới là người thất lễ, tôi vẫn chưa giới thiệu tên mình nha. Tôi là Kiến Anh, năm nay 22 tuổi, rất vui khi được làm quen. Sau này giúp đỡ nhiều."

    - "Ukm, vậy thôi, khi nào rảnh tôi mời anh một bữa cơm, xem như tạ lỗi."

    - "Tôi rất mong chờ"

    Lục Vĩ rời đi, Kiến Anh nhìn cho đến khi Lục Vĩ gõ cửa phòng người khác mới trở lại phòng của mình. Lục Vĩ này cũng rất thú vị nha.

    Sau khi chào hỏi Kiến Anh, Lục Vĩ còn chào hỏi một vài phòng khác nữa, đứng trước cửa phòng số 10, phòng cuối cùng của dãy phòng trọ. Lần này thì Lục Vĩ mệt đứt hơi rồi, ngay cả khí lực để đứng 5 phút cũng không có.

    Đang định gõ cửa thì bỗng cánh cửa bật mở ra khiến cho cậu giật mình, đứng không vững té bịch xuống đất. Phía sau cánh cửa là một thanh niên mày sắt mắt kiếm, làn da hồng hào tràn đầy khí lực, cao gần bằng Kiến Anh, chắc cũng khoảng 1m8, nhưng nếu so giữa Kiến Anh và thanh niên này, Kiến Anh là vẻ đẹp tỏa sáng, ôn hòa, dễ gần thì người này là âm trầm, thành thục mà khó gần.

    Khí tràn lành lạnh tỏa ra từ thanh niên khiến cho Lục Vĩ không dám lại gần. Thấy Lục Vĩ ngồi dưới đất, thanh niên chìa tay ra phía cậu, hòng đỡ cậu dậy.

    - "Xin lỗi" thanh niên giọng nói mang vẻ biết lỗi, nhưng khuôn mặt không đổi nói với cậu (( +. +) tôi không tưởng tượng được dáng vẻ đó thế nào)

    - "À.. Không không có gì. Tôi là Lục Vĩ, mới chuyển tới phòng số 5, sau này xin giúp đỡ nhiều hơn. Đây là quà gặp mặt" Lục Vĩ lúng túng đưa phần quà được bọc kĩ.

    - "Cảm ơn, tôi là Du Thanh, xin giúp đỡ nhiều hơn." nhận phần quà, Du Thanh giọng đều đều nhận quà của Lục Vĩ.

    - "..."

    - "..."

    Lục Vĩ, Du Thanh hai người nhìn nhau. Cứ vậy im lặng khoảng 2 phút. Bầu không khí lúc này im lặng đến mức lạ thường, thậm chí có thể nghe được nhịp đập của đối phương. Lục Vĩ bối rối nhìn liếc xung quanh, cuối cùng, không thể duy trì lâu hơn được nữa, Lục Vĩ đành phải đánh vỡ cái bầu không khí kì quái này.

    - "Vậy.. Hẹn gặp lại"

    - "Ukm"

    - "..."

    - "..."

    - "Tạm biệt" Lục Vĩ quay người thật nhanh và chạy đi. Nhưng vì chân cậu đã mềm nhũn, mất sức từ lúc nào không biết, nên sau khi quay đầu chạy được 2 bước thì bỗng "ầm". Cậu nằm dài trên nền đất lạnh buốt

    Thấy vậy, Du Thanh tựa tiếu phi tiếu bước đến, đỡ cậu đứng dậy, rồi nhìn chầm vào cậu. Không biết lúc này, anh đang nghĩ gì? Quá mức xấu hổ, khuôn mặt Lục Vĩ vừa đỏ vừa nóng. Không dám nhìn thẳng vào Du Thanh lí nhí nói tiếng "cám ơn" rồi vụt chạy tới phòng mình mà đóng cửa thật mạnh.

    Nhìn Lục Vĩ vào phòng, Du Thanh cũng bước trở lại phòng mình. Anh lúc nãy bất quá chỉ là muốn ra ngoài hóng gió chút thôi, nhưng không ngờ rằng lại phát hiện Lục Vĩ đứng trước cửa nên mới trò chuyện một phen. Hình như anh khó gần lắm sao ấy mà ai gặp anh cũng như bị Diêm Vương đòi mạng mà chạy. Làm anh chưa nói gì mà biến mất rồi. Nhưng mà Lục Vĩ này cũng thật là ngốc, cậu là người đầu tiên trong đời anh gặp mà ngốc đến vậy. Nhưng cũng khá hài, mong là sau này còn gặp lại, dù sao, cậu cũng là người đầu tiên tặng quà cho anh trừ những dịp lễ. Có lẽ anh không cần ra ngoài hóng gió nữa rồi, vẫn là vào hoàn thành công việc thì hơn.

    Còn về phía Lục Vĩ, sau khi chạy về phòng, cậu nhanh chóng vệ sinh thân thể rồi nằm dài trên chiếc giường. Nhìn lên trần nhà, cậu nghĩ ngợi lại buổi gặp mặt hôm nay. Nghĩ đến Du Thanh cậu chỉ có thể cười khổ không ngừng. Té 2 lần ngay trước mặt anh, đây còn xấu hổ hơn cả lúc gặp Kiến Anh nữa. Haizzzz, thật mệt não quá, thôi không nghĩ nữa, ngủ sớm ngày mai đi nhận việc làm. Đúng là một ngày mệt mỏi.

    * * *

    Mọi người thấy sao? Mình lần đầu viết nha, có gì xin góp. Mong mọi người xem nhiều nhiều
     
    Last edited by a moderator: 19/11/2019
  4. Nhiếp Thiên

    Nhiếp Thiên Chuyển tiền Tìm chủ đề

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    4
    Thu gọn
    Nếu bạn cảm thấy hay, hãy chia sẻ để ủng hộ tác giả
    Chương 2: Công việc mới

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Cầm trong tay tấm giấy tìm việc làm, Lục Vĩ thở dài, đã xin gần hết một ngày rồi mà vẫn chưa tìm được việc làm, cứ như thế kéo dài cậu chỉ còn nước chết đói trên đây mất, sinh hoạt phí sắp hết mà cuối tháng còn phải đóng tiền nhà, gửi tiền về quê, mấy công việc tìm được thì tiền lương lại quá thấp. Vừa đi vừa suy nghĩ, bất tri bất giác cậu đã đến trước cửa một tiệm bánh có để một tấm biển thuê nhân viên.

    Tiệm bánh này không phải rất to nhưng trang trí khá đẹp và bắt mắt, tường sơn màu hồng nhạt được phát họa vài cái bánh dễ thương, mép tường là những bụi hoa đầy màu sắc, phía trên có các khung cửa sổ hình chữ nhật trong suốt có thể thấy rõ quang cảnh phía trong tiệm. Bên trong dùng đèn ánh sáng màu vàng nhạt tạo thành một khung cảnh ấm áp mà không quá nóng bức. Bước vào trong cửa tiệm, đập vào trong mắt của Lục Vĩ là một quầy bánh với các loại bánh đầy màu sắc và họa tiết trang trí tỉ mỉ. Trong tiệm có loại bánh tiramisu, bánh kem, chesse cake, mochi, macaron, rán.. v.. v. Khách hàng có thể lựa chọn mang về hoặc ngồi lại ăn, còn có thể đặt trước các loại bánh kem sinh nhật, bánh cưới.. Bên phải quầy bánh là bàn ghế được sắp xếp ngay ngắn, phía trên là bàn có 2 ghế, dần dần về sau là 4 ghế. Bàn dùng khăn trải màu trắng trong khá sạch sẽ, phía trên để một bình hoa màu xanh nhạt, trong bình là một nhành hoa hồng thắm, kế bên bình hoa là menu màu đỏ.

    Cách trang trí của cửa tiệm, bầu không khí yên tĩnh mà ấm áp, mùi thơm thoang thoảng của những chiếc bánh ngọt tạo nên một sự thu hút cho các bạn học sinh, các cặp đôi và cả gia đình, là một sự lựa chọn tuyệt vời cho một ngày nghỉ cuối tuần, là một nơi để xả stress giải tỏa căng thẳng mệt mỏi sau một ngày làm việc. Những điểm này đã lôi kéo sự chú ý của Lục Vĩ, cậu yêu những chiếc bánh ngọt, cậu thích được làm ra, được thưởng thức bánh ngọt đối với cậu nơi này là một nơi tuyệt vời, lúc này cậu thực sự muốn được làm việc ở chỗ này, cho dù chỉ là phục vụ.

    - "Xin chào, tôi đến nhận việc." Đến trước quầy, Lục Vĩ kêu một tiếng thật to.

    - "Vâng, tôi đến ngay đây." một giọng nói vang ra từ trong phòng bếp. Một thanh niên cao gầy bước ra, trên thân là một cái áo sơ mi trắng ở cổ mở ra hai nút làm lộ ra xương quai xanh tinh xảo, trên áo còn dính một chút bột, phía dưới là một cái tạp dề, vì tạp dề màu đen nên phần bột dính trên thấy rất rõ.

    - "Kiến Anh!"

    - "Lục Vĩ!" Hai người đồng thanh kêu to.

    - "Anh cũng làm ở đây sao" Lục Vĩ kinh ngạc hỏi, không ngờ rằng đi bậy đi bạ mà lại gặp được anh hàng xóm thân thiện mới làm quen ngày hôm qua.

    - "Ukm, anh làm đầu bếp ở đây, mau mau ngồi xuống, có chuyện gì từ từ nói." Kiến Anh đưa ra đề nghị, y không ngờ rằng vậy mà gặp được em hàng xóm khả ái ngày hôm qua. Từ sáng sớm y đã ra cửa rồi nên không gặp được Lục Vĩ, y còn muốn cảm ơn vài cái bánh ngọt ngày hòm qua đây.

    - "Cảm ơn bánh của em ngày hôm qua, bánh rất ngon!"

    - "Anh quá khen! À mà phải, em thấy ngoài cửa có để bảng thuê nhân viên, không biết có còn nhận không anh?" Lục Vĩ cười nhẹ hỏi

    - "Em đến xin việc sao? Tuyệt quá, bọn anh đang rất cần người!"

    - "Bọn anh?" Lục Vĩ thắc mắc, vậy là còn người nữa sao?

    - "Kiến Anh, có ai tới tìm sao?" một giọng nói trầm thấp đầy từ tính, không chứa đựng mảy may cảm xúc nào vang lên. Một thanh niên có chiều có gần bằng thậm chí muốn cao hơn một chút Kiến Anh bước ra từ phòng bếp.

    - "Du Thanh?" Lục Vĩ và Kiến Anh đồng thời kêu lên. Trong tiếng kêu của Lục Vĩ chứa đựng một sự bất ngờ và không thể tin được, còn của Kiến Anh thì lại là chỉ là một phản xạ thôi.

    - "Cậu là.. Nhóc số 5" Du Thanh nghi hoặc nhìn về phía Lục Vĩ.

    - "Anh ấy cũng làm ở đây sao? Làm đầu bếp? Quen với anh à?" Lục vĩ ngạc nhiên hỏi, bao nhiêu nghi vấn đổ dồn về phía Kiến Anh. Y bật cười nhìn Lục Vĩ:

    - "Ukm cậu ấy cũng làm ở đây, đúng là làm đầu bếp, ngoài ra còn là nhân viên phục vụ nữa. Chúng tôi quen nhau từ hồi nhỏ, cả hai là thanh mai trúc mã. Sao nào, không thể tin tưởng được Du Thanh như vậy mà lại là đầu bếp đúng không? Hahaha"

    - "..."

    Đúng là không thể tin được Du Thanh lại là đầu bếp, nhưng nhớ lại phản ứng có phần hơi quá khi nãy của mình Lục Vĩ vẫn là cảm thấy khá xấu hổ. Cậu im im không biết nói gì nhìn về phía Du Thanh. Lúc này Du Thanh đang từng bước tiến đến chỗ ngồi của Kiến Anh và Lục Vĩ, kéo một cái ghế, anh ngồi giữa Lục Vĩ và Kiến Anh.

    - "Du Thanh, tiểu Vĩ muốn làm việc ở tiệm bánh của chúng ta, có được không?" Kiến Anh trưng cầu ý kiến nhìn về phía Du Thanh, dù sao tiệm này cũng không phải của một mình y, y vẫn cần sự đồng ý của Du Thanh mới nhận Lục Vĩ làm việc được.

    - "Tùy cậu, miễn sao cậu ta làm được việc" Du Thnah nhẹ giọng trả lời.

    - "Yeah! Tuyệt, cậu được nhận Lục Vĩ, lại đây, chúng ta bàn một chút về hợp đồng."

    Lục Vĩ bất ngờ nhìn về phía Kiến Anh và Du Thanh, cậu không ngờ được nhận nhanh như vậy. Lúc bàn về hợp đồng, mọi việc đều thuận lợi, tiền lương đến thời gian làm việc đều hợp lý, nên Lục Vĩ không chút do dự mà nhận ngay.

    Nhìn Kiến Anh và Lục Vĩ bàn bạc, Du Thanh lại quay về bếp, trước khi vào trong, anh quay lại nhìn về phía Lục Vĩ đang chú ý nghe Kiến Anh nói, một cảm xúc là lạ xẹt qua, Du Thanh đi thẳng vào bếp, nhưng chắc chắn lúc này, đã có một thứ gì đó đã thay đổi trong anh mà chính anh lại không hay biết.

    * * *

    Xong một tập nữa rồi, hura hura nhưng mà phát triển nhanh thiệt, mới hai tập, chạm nhau chưa nói mấy câu mà đã có gì thay đổi rồi. Phải chăng đây là vừa gặp đã yêu, tiếng sét ái tình. Hehe, không phải như vậy, nhưng ai biết được.
     
    Last edited by a moderator: 19/11/2019
Từ Khóa:
Trả lời qua Facebook
Đang tải...