Vương Phi! Nàng Đừng Trốn Nữa - Neko Nguyễn

Thảo luận trong 'Truyện Drop' bắt đầu bởi neko nguyễn, 16/1/2019.

  1. neko nguyễn

    neko nguyễn Chuyển tiền Tìm chủ đề

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    14
    Xem: 978
    Nếu bạn cảm thấy hay, hãy chia sẻ để ủng hộ tác giả
    Vương phi! Đừng có náo.

    Tác giả: Neko Nguyễn.

    Thể loại: Xuyên không, cổ đại, ngôn tình, dị giới.

    Văn án:

    Một sát thủ tài giỏi ở thế kỉ XXI bỗng chốc chết (Neko: Một cách "nhảm ruồi" ) vô tình xuyên qua dị giới là đại tiểu thư họ Nhược- Nhược Giao Nhi. Lão thiên gia sắp đặt nàng dính phải phiền phức với Nhị vương gia đương triều- Mạc Hàn Ân: Hôn ước đã định. Về vương phủ phải đấu đá với các vị mỹ nhân mà hoàng thượng ban cho, không lâu sau nàng vào cung, chính thức làm Nhị vương phi. Cung đấu bắt đầu.

    Tiết tử: Cái gì? Phu quân nàng có âm mưu lên ngôi thái tử sao? Không thể! Nữ tì bên cạnh bẩm báo. Nhược Giao Nhi nàng không tin mình lấy nhầm người, hắn không thể là người mưu kế, tham quyền vị như thế! Nhất định có uẩn khúc!

    - Hồng Hạnh, mau theo ta- Nàng phải làm rõ chuyện này, vừa xông ra cửa đã đụng người:

    - Nàng muốn đi đâu? - Không ai khác chính là Nhị vương gia- Mạc Hàn Ân.

    - Ta cũng đang muốn gặp người! - Nhược Giao Nhi vờ hung hăng trả lời.

    - Không thể nói năng nhẹ nhàng chút sao?

    - Đại sự. - Nàng nhanh lướt qua tai hắn, hạ nhỏ âm thanh, chuyện này không ai được biết!

    Vĩ thanh: HE (happy end: Kết thúc có hậu)

    Link góp ý: [Thảo Luận - Góp Ý] - Các Tác Phẩm Của Neko Nguyễn

    [​IMG]

    Mọi người cho ý kiến đi ạ. Neko có ý tưởng để viết nhưng lại vẽ cái bìa truyện tranh. Nên làm truyện tranh hay chữ ạ?
     
    Song Ngư, Aki Re, Hany1 người nữa thích điều này.
    Last edited by a moderator: 16/2/2019
  2. Đang tải...
  3. neko nguyễn

    neko nguyễn Chuyển tiền Tìm chủ đề

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    14
    Thu gọn
    Nếu bạn cảm thấy hay, hãy chia sẻ để ủng hộ tác giả
    Chương 1: Xuyên không còn gặp chuyện kì lạ?

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Vương phi, nàng đừng trốn nữa- Neko Nguyễn

    Nàng, Hoàng Giao Nhi hiện nay công việc chính là bác sĩ bệnh viện đa khoa thành phố Z, "làm thêm" ở trong một băng đảng, à.. không! Là tổ chức mới đúng, đó là tổ chức sát thủ nổi tiếng nhất cả nước. Nàng là người xuất sắc và ưu tú nhất, thành tích giết người, ám sát vô số. Kĩ thuật điêu luyện, giết người không gớm tay. Nàng ta thường để lại dấu vết: Hoa bỉ ngạn đỏ bằng máu của nạn nhân, cảnh sát nhìn vào là biết nhưng cũng cho qua, bởi chủ nhân của tổ chức "giết thuê" này là một người khó đụng vào, cái chức cảnh sát quèn của bọn họ sao có thể!

    Trong một lần làm nhiệm vụ, Giao Nhi vô tình làm sót lại một quả lựu đạn, Boom! Và thế là nàng hồn lìa khỏi xác. Ai ngờ đâu lại ngẫu nhiên được ông trời thương hại, nàng xuyên vào cơ thể của đại tiểu thư Hoàng phủ - Hoàng Giao Nhi. (Neko-chan: Tình tiết có nhanh quá không nhỉ? : 3)

    - A! Ta là ai, đây là đâu? - Hoàng Giao Nhi xoa xoa mái tóc bù xù của mình. Bỗng một tên mặc đồ đen đánh từ sau gáy khiến nàng không kịp trở tay.

    - Mau đem đi! Đừng để sơ xuất gì, đừng làm cô ta bị thương nếu không chủ hội sẽ không tha cho các ngươi. - Một tên nói.

    - Huyết hội chúng ta chỉ giết, sao lại để sống sót, người yêu cầu lần này muốn gì? - Người khác lên tiếng.

    - Chỉ muốn hủy hoại thanh danh của Đại Tiểu Thư Hoàng Phủ thôi.

    - Là ai? Lại dám để tổ chức giết người nổi tiếng cả lục địa Ý Nhĩ làm việc tầm thường như vậy?

    - Là.. Nhị.. Bỏ đi! Ngươi cũng nhanh chân lên, đừng đứng đó mà huyên thuyên.

    * * *Bên ngoài Nguyệt Vân Lâu***

    "Các ngươi chỉ là con cháu chín trăm chín mươi chín đời nhà ta thôi, tuổi gì mà đòi bắt cóc!" Nàng cười thầm, chợt nhìn thấy trên cánh tay đám người đó có xăm hình hoa bỉ ngạn đỏ "Hoa bỉ ngạn! Đẹp, ta thích!" (Neko-chan: Còn có thì giờ để bình luận đẹp xấu. =. =)

    - Mau đem người vào!

    - Thưa.. cô ta tỉnh rồi.

    - Mặc kệ, nhanh lên. Giao cho Hồng ma ma nói đưa ngân lượng cho nhị tiểu thư Hoàng Tuyết Linh là được. - Bọn chúng cởi trói cho nàng, đe dọa- Ngươi mà la lên thì chết ngay tại đây.

    Nàng cười lạnh nhìn đám người bắt cóc vẻ khinh thường, cảm giác như có sát khí tỏa ra. Một tiểu nữ oa sao có khí thế, uy áp lớn như vậy? Thần sắc không thua kém chủ hội của chúng, bị bán đến thanh lâu còn có thể bình tĩnh đến vậy!

    - Hồng ma ma, bọn ta nhận nhiệm vụ bán người này đến đây, mong bà nhận cho. - Chỉ cần làm nhục cô ta là được*nói nhỏ*

    Nữ nhân này chỉ cần liếc qua cũng biết nàng là ai, khinh thường vì nàng có khuôn mặt xấu xí, nửa muốn mua nửa không, nhưng vì giá thấp nên đồng ý ngay. Biết là Đại Tiểu Thư Hoàng Phủ nhưng không khác một phế vật, bà ta không kiêng nể:

    - Ngươi, từ nay nghệ danh là Bạch Lam, rõ chưa, mau bưng trà tiếp khách. - Lão bà ra lệnh, nàng cũng nhanh chóng làm theo, thật không muốn đứng nơi đông đúc thế này!

    Vừa bước xuống bước lên tay bưng trà, nàng liền nghe giọng nói của bà chủ thanh lâu:

    - Thật là quý hóa quá~Xin mời, xin mời! Nào~người muốn ai hầu hạ đêm nay? Nguyệt Vân Lâu có rất nhiều mỹ nữ, mời chọn~

    - Rốt cuộc là ai mà chào đón nồng nhiệt như thế chứ? - Nàng băn khoăn quay đầu nhìn.

    - Ngươi không biết sao? Là nhị vương gia đó~Ngài ấy dung nhan khuynh quốc khuynh thành, văn thông võ thạo, là ngươi trong mộng của rất nhiều nữ nhân. - Một hồng y nữ tử giải thích.

    - Người như vậy có thật sao? -Hoàng Giao Nhi dò xét: Hừm! Bạch y tao nhã, tóc đen dài, tay cầm quạt, khuôn mặt tuấn mĩ.. Chậc! Đẹp không bằng con cún nhà ta!

    - Hồng ma ma, mau tránh ra. - Nhị vương gia hắn vốn không gần nữ sắc. Nay Hồng lão bà cứ uốn uốn éo éo, sờ mó tay chân càng làm hắn khó xử.

    - Nhưng đã đến đây rồi, hay.. ngài cứ chọn đại một người đi! - Hồng ma ma sợ sệt nhìn hắn nhưng vẫn lôi kéo.

    - Thôi được! Là kẻ đeo khăn mặt kia! - Hắn trỏ chiếc quạt về phía nàng.

    Chúng sanh đang đơ- ing, không hiểu nổi nhị vương gia này. Hơn nữa, cô nương may mắn đó dung mạo thế nào, sao lại đeo khăn che mặt? Thứ nhất là đại mỹ nhân, hai là một xấu nữ. Vâng, Hoàng Giao Nhi trong mắt người khác thuộc vế sau: Dung mạo xấu xí xuất khẩu.

    Góp ý nhiệt tình cho Neko thông báo sập sàn đi a. Cảm ơn mọi người đã dành chút thời gian để đọc truyện của tớ.
     
    Last edited by a moderator: 22/2/2019
  4. neko nguyễn

    neko nguyễn Chuyển tiền Tìm chủ đề

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    14
    Thu gọn
    Nếu bạn cảm thấy hay, hãy chia sẻ để ủng hộ tác giả
    Chương 2: Thoát khỏi tên vương gia rắc rối

    Bấm để xem
    Đóng lại
    -Vậy là Nhị vương gia chọn cô nương đây, mời lối này, ngươi còn không mau tiếp khách quý? - Dư Hồng ma ma trừng mắt nhìn nàng, quay lại khua tay múa chân với Lý Hàn Ân.

    - Bạch Lam thật hân hạnh được hầu hạ vương gia, xin mời đi theo tiện nữ. - Nàng đưa tay mời, sắc thái không chút biến đổi như đã làm ở kĩ viện lâu năm, một tiện nữ, hai tiện nữ cung kính hắn. Trong lòng nàng thầm nghĩ: "Hân hạnh cái đầu heo nhà ngươi, tiện nữ gì chứ! Còn chưa xứng tuổi cháu ta." (Neko- chan: Ừm.. tỷ tỷ có hơi quá không)

    Hai người vào phòng, Lý Hàn Ân quan sát kĩ nàng, hắn đoán xem, sau tấm màn che đó chắc chắn là một đại mỹ nhân rồi! Sao phải che mặt chứ?

    Còn nàng, ngược lại cứ thấy đối phương nhìn mình chằm chằm như thế thì sinh nghi: "Tên biến thái này, hắn có làm gì không chứ? Chẳng lẽ bắt mình" hầu hạ "thật ư? Ta chưa từng làm bao giờ a!" - Hoàng Giao Nhi ngôi lo lắng, hai tay liên tục ma sát với nhau, khuôn mặt đỏ như trái bồ đào. (Neko- chan: Nghĩ hơi nhiều rồi đó. =. =)

    - Ngươi.. có thể bỏ khăn che mặt ra chứ? - Chưa nữ nhân nào làm hắn tò mò như nàng.

    - Không! -Giao Nhi cương quyết, lúc này mới chợt tỉnh, chẳng lẽ bản tính mê trai của nàng phát giác rồi sao!

    - Dám cãi lời bổn vương, ngươi muốn mất đầu. - Hắn cau mày, híp mắt nhìn nàng.

    - Tiện nữ không dám. - Hoàng Giao Nhi liếc nhanh về phía ngoài cửa, có một tên cận vệ, không nên manh động!

    - Vậy thì mau lên.

    - Mời Nhị vương gia đến gần một chút Phiền ngài đóng cửa, ta không. Muốn. Ai. Thấy. Được. Ngoài. Chàng. - Nàng thầm cười gian xảo, trong tay thủ sẵn một vật (Neko- chan: Hừm! Đoán xem là gì nào)

    Lý Hàn Ân không tin nha đầu này dám giở trò trước mặt mình, hắn bước đến không phòng vệ.

    - Đắc tội! - Hoàng Giao Nhi thì thầm, nhanh chóng dùng máy chích điện đâm vào cổ khiến hắn "..." lớn rồi ngất đi.

    Tránh người ngoài phát hiện, nàng còn la:

    - A! Vương gia, nhẹ một chút. - Nàng vờ thở hổn hển.

    Muốn trốn khỏi đây, nàng ngắm nghía bộ trang phục diêm dúa của mình, lam y họa tiết sắc sảo, thêu hoa tỉ mỉ, ăn mặc thế này mà ra đường thì.. một nghìn phần trăm bị người của Nguyệt Vân Lâu phát hiện.

    - Phải cải trang thành nam nhân thôi! Nhưng.. y.. phục.. A! - Hoàng Giao Nhi nheo mắt cười nham hiểm- Nhị vương gia à, ngươi cho ta mượn bộ đồ nha xong rồi.. cho luôn cũng được.

    Nàng khá khó khăn nâng thân hình cao lớn của hắn, mặc quần áo nữ nhân vào, nàng mặc quá đẹp! Hoàng Giao Nhi bụm miệng cười. Không sao, không sao! Chỉ là đổi đồ cho nhau thôi mà. ;'>

    Thân ảnh như gió phi thân ra ngoài, nàng về Hoàng phủ đánh một giấc ngon lành. Còn Lý Hàn Ân lúc này chợt tỉnh, cô gái kia ăn gan hùm mới có thể tấn công hắn mà.. bằng cái vật kì dị gì đó. Nhìn trên người mình bây giờ là nữ y, hắn càng thêm giận nàng, tiểu nha đầu dám gạt hắn!

    - Hắc Tinh, mau đem cho ta một bộ quần áo.

    - Nam hay nữ thưa chủ nhân? - Tên hộ vệ hỏi lại.

    - Cho ta, hiểu chưa. - Hàn Ân đóng "rầm" cửa, quay đi.

    "Không phải chủ nhân vừa ân ân ái ái sao? Cớ gì lại tức giận như vậy chứ?" Hắc Tinh chỉ thầm nghĩ, không giám nói ra, thấy chủ nhân đan giận, hắn ta đâu muốn chỉ vì một câu nói mà về chầu Diêm Vương chứ!

    Lý Hàn Ân thay xong đồ liền ra ngoài, ra lệnh bí mật cho tên thủ vệ điều tra kĩ về tiểu nữ oa kia.

    * * *Phủ Đại Tiểu Thư ***

    Hoàng Giao Nhi đang vắt chéo chân, miệng nhâm nhi li trà gừng mà Thanh Hạnh vừa pha, nàng đắc ý: "Bổn tiểu thư cũng thật thông minh! Đáng đời tên Nhị Vương Gia đó."

    - Tiểu.. tiểu thư. Ngươi có chuyện gì vui sao cười tủm tỉm một mình vậy? - Thanh Hạnh là lạ, sao nàng hôm nay lại có thể điềm tĩnh uống trà lại còn mặc y phục nam nhân. Xem xét thì bộ đồ này là của quý tộc giống như của các.. vương gia. Hả? Sao tiểu thư lại có thứ này?
     
  5. neko nguyễn

    neko nguyễn Chuyển tiền Tìm chủ đề

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    14
    Thu gọn
    Nếu bạn cảm thấy hay, hãy chia sẻ để ủng hộ tác giả
    Chương 3: Xiêm y rắc rối.

    (Sorry tui chỉ nhá hàng thôi, lâu quá quên mất a.)

    Bấm để xem
    Đóng lại
    -Tiểu thư, mau, người mau cất bộ đồ này đi! - Thanh Hạnh khẩn trương đẩy nàng vào trong dục bồn, đem đồ trên người nàng cất đi triệt để, liền giặt sạch sẽ.

    - Khiếp! Em cứ làm như là có virus H5N1 trong bộ đồ ấy! Được rồi, ta bỏ ra được chưa, đem đốt hết đi- Nàng cười cười phất tay ra lệnh.

    - Virus? H5N1? Là cái gì? - Trong đầu Thanh Hạnh nghi vấn ngập tràn. -Nhưng.. tiểu thư, nô tì mạo muội hỏi một câu được không?

    - Cứ nói- Nàng quay người, hơi nghiêng đầu, dáng vẻ xinh đẹp thanh đạm, thuần khiết vô cùng. Mấy giọt nước trên tóc cũng làm cho nhan sắc nhỏ thêm phần lung linh. Đôi môi anh đào bé xinh hơi nhấp, đồng tử đen tuyền khiến cho người có cảm giác bị hút vào trong. Chỉ có điều.. ngoại trừ vết bớt tối màu nho nhỏ nơi đuôi mắt, nếu không nàng thực sự là tiểu mỹ nhân rồi!

    Thanh Hạnh hơi ngây ra, liền lấy lại tâm trạng vốn có, rụt rè hỏi:

    - Đây có phải là xiêm y của một vị vương gia nào đó không?

    - Phải. Ta nói thật với ngươi- Nàng ngoắc tay gọi Thanh Hạnh đến gần- Là của Lý Hàn Ân đấy.

    - Uy! Tiểu thư, tên của Nhị Vương Gia không thể gọi tùy tiện như vậy. Với cả, sao người lại yêu cầu đốt bộ xiêm y đó chứ!

    - Tùy tiện cái QQ*, à đúng! Ngươi nhắc ta mới nhớ, đúng là ta ngu ngốc, y phục thêu chỉ vàng bạc, lụa chất lượng tốt như vậy cắt ra làm quần áo cũng rất đẹp và tiện, ngoài ra đem đi bán cho tiệm vải cũng được ít nhiều bạc đấy!

    Thanh Hạnh: "..."

    - Ý nàng ta không phải vậy a! - Nô tì xin lui.

    Hoàng Giao Nhi gật đầu.

    Nàng đang ngâm nga một điệu hát hiện đại, bỗng ngoài cửa sổ có tiếng gió, một bóng thiếu niên chừng 16, 17 ngang nhiên mở cửa dễ dàng. Còn bước vào đường đường chính chính như chủ nhà vậy.

    Sát thủ như Hoàng Giao Nhi đã phát hiện, nàng vội lên bờ gạch hoa, tìm chủy thủ nhưng.. Thanh Hạnh đã cất cùng đống y phục kia rồi! Chết mie ta rồi! Đậu xanh thằng lưu manh nào dám vào chứ! Nàng lấy tấm màn bằng voan đỏ vội cuốn lên người, bước ra kiêu ngạo.

    - Tên cẩu nào dám phá hoại lúc bổn tiểu thư đang lâm bồn hả? Lăn ra đây! - Nàng hất cằm, chẳng lẽ bao năm huấn luyện của nàng lại bỏ phí, cần quái gì vũ khí.

    - Tiểu nha đầu, còn nhớ ta chứ? - Một nụ cười thân thiện nhưng đầy nham hiểm hiện ra
     
Trả lời qua Facebook
Đang tải...