Bạn được HaiLehp mời tham gia diễn đàn viết bài kiếm tiền VNO, bấm vào đây để đăng ký.
0 ❤︎ Bài viết: 0 Tìm chủ đề
40 0
Kiếm tiền
HaiLehp đã kiếm được 400 đ
Một đôi trẻ mang đủ mơ mộng, tình yêu của tuổi hai mươi hai và một chuyến đi ngắn lên núi Voi - để thở sau bốn năm đại học - lẽ ra là một kỷ niệm đẹp.

Một khoảnh khắc của trời đất đã xé đi tất cả. Khi mở mắt, họ không còn trong thế giới đã quen. Trước mặt Minh và Lan là một rừng cổ xanh ngắt và những con người mang dáng hình của một thời đã mất trong sử sách.

Trong vùng đất ấy - nơi đang oằn mình dưới gót ngoại bang - Minh mang theo kiến thức của một người học kỹ thuật quân sự. Lan mang theo trí tuệ của y học – nông nghiệp. Họ không phải anh hùng. Không phải thánh nhân. Chỉ là hai con người bình thường, buộc phải lớn lên nhanh hơn chính họ tưởng.

Đại Lạc - một vùng đất chưa từng ghi tên trên bản đồ - dần hiện hình.

Không chỉ bằng sức mạnh quân sự.

Mà bằng văn hóa, nông nghiệp, kỷ luật và ý chí.

Đây là câu chuyện của những người buộc phải đứng lên - và đã đứng lên thật sự.

Vùng đất đại lạc

- nơi Minh và Lan học cách sống, cách yêu, và cách dẫn dắt một dân tộc từ trong bóng tối bước ra ánh sáng.
 
0 ❤︎ Bài viết: 0 Tìm chủ đề
Chương 1 - cuối hạ trên núi voi

Nắng cuối hạ dội xuống những tảng đá ở núi Voi một lớp vàng đậm như mật tràn. Từng con gió từ phía biển Đồ Sơn thổi ngược lên, mang theo vị mặn lành, len vào từng kẽ lá thông, thúc cả cánh rừng đá xào xạc như thở dài theo mùa.

Minh tắt máy xe, dựng chân chống xuống bãi đất loang ánh nắng loang lổ. Mồ hôi sau gáy rịn ra như sương mỏng, anh quệt nhẹ rồi tháo mũ, đứng nhìn quãng trời trong vắt trước mặt. Lan đứng ngay cạnh, túm lại tóc thành búi nhỏ, động tác nhanh và gọn, như thói quen được rèn qua bốn năm đại học không hề dễ thở.

"Đến rồi."

Cô nói, giọng nhẹ nhưng vang, như tiếng gió vừa chạm vào mặt đá mà lan đi.

Minh cười, đưa mắt nhìn Lan lâu hơn một nhịp. Cô mặc chiếc áo phông xanh nhạt, quần trekking gọn gàng, đôi giày đi rừng đã cũ nhưng sạch. Ánh nắng tạt nghiêng lên khoé mắt, làm cả gương mặt cô sáng hẳn thành thứ ánh sáng mộc, tự nhiên, không tô vẽ.

Tối qua họ vừa nhận bằng tốt nghiệp. Không tiệc tùng, không bia rượu, không bạn bè ồn ã. Minh đề nghị một chuyến đi ngắn - lên núi Voi, nơi tuổi nhỏ anh từng theo cha đi nhặt củi, nơi có rừng đá và gió mang một mùi rất riêng mà anh gọi đùa là "hơi thở của đá".

Lan đồng ý ngay.

Cả hai đều cần một chỗ tách khỏi tiếng ồn của thế giới cũ.

Họ gửi xe tại một homestay nhỏ dưới chân núi rồi đi bộ theo con đường mòn dẫn sâu vào rừng. Con đường hẹp, hai bên là cỏ đầu mùa đang nghiêng mình vàng. Lan đi trước. Bước cô nhẹ, dáng người thẳng, đôi giày lướt qua mặt đất như không tạo tiếng.

"Đi nhanh thế? Bỏ anh lại à?"

Minh trêu, tay vẫn xách túi đồ to nhất.

Lan quay lại, mắt cong lên:

"Không có anh thì ai mang đồ?"

Nắng qua tán cây rơi thành từng đốm sáng nhỏ trên vai Lan. Mỗi bước chân của cô như chạm vào mùi rừng, làm hơi thở của Minh cũng nhẹ đi theo. Dù đã quen nhau ba năm, có những lúc anh vẫn ngạc nhiên vì Lan mang đến cho rừng một nét gì đó vừa tương phản vừa hòa hợp - như người sinh ra để hợp với thiên nhiên.

Minh thầm nghĩ:

"Chuyến này hợp với tụi mình."

Lan quay lại, có lẽ đoán được anh đang nghĩ gì, cười một cái rồi tiếp tục đi.

Họ tìm được một hang đá nông ngay dưới vách núi - Minh biết nơi này từ nhỏ. Hang không sâu nhưng thoáng, có mái đá quặp xuống che mưa tự nhiên, có mặt đất phẳng đủ để trải tấm lót ngủ. Qua một khe hẹp trên cao, ánh sáng len vào, tạo thành một vệt trắng dịu như một đường thở.

Lan đặt ba lô xuống, xoay vai:

"Chỗ này được đấy."

Minh treo chiếc đèn nhỏ vào mấu đá, ánh vàng nhạt như lọc qua lớp hồ suối, khiến hang trở nên ấm và thân thuộc hơn.

Lan ngồi xuống tấm trải, chống hai tay ra phía sau. Minh ngồi cạnh, hơi nghiêng người, nhìn gương mặt Lan trong ánh vàng. Cô cũng nhìn anh, ánh mắt hơi mềm - không phải vì mệt, mà vì bình yên.

"Em lạnh không?"

"Có chút."

Minh đưa tay kéo Lan lại gần.

Lan không né.

Khoảng cách giữa hai người thu hẹp trong một nhịp thở. Minh đặt tay lên lưng cô, chạm nhẹ. Lan ngước mặt lên - ánh mắt không hỏi, không đợi, chỉ là một lời đồng thuận yên tĩnh.

Họ hôn nhau.

Ban đầu chậm.

Rồi sâu hơn, dài hơn, như hai người tự tìm lại hơi ấm sau một chặng đường dài đầy nén chặt. Minh ôm lấy eo Lan, kéo cô lại. Lan vòng tay quanh cổ anh, hơi nghiêng người để giữ nhịp hôn. Không vội vàng, không gấp gáp - chỉ có nhịp gần như tự nhiên giữa hai người đã quá quen, quá tin vào nhau.

Lan đẩy nhẹ Minh nằm xuống tấm trải, tóc rơi phất qua má anh. Cô ngồi lên, đôi tay chống vào ngực anh để giữ thăng bằng. Minh nhìn lên, cười khẽ. Lan cúi đầu chạm môi vào anh lần nữa, chậm hơn, sâu hơn.

Gió ngoài hang khẽ đổi hướng, tiếng lá quệt nhau nhẹ như ai đang thì thầm. Ánh đèn nhấp nháy từng đợt, bóng hai người đan vào nhau lên vách đá - không rõ rệt, chỉ như nét phác mềm của hai hình dáng tìm thấy nhau giữa một khoảng rừng mênh mông.

Họ ở bên nhau khá lâu, không ồn ào, chỉ là hơi thở đều dần từ căng thành mềm, từ mạnh thành ấm. Lan nằm nghiêng sát vào Minh, đầu tựa lên vai anh.

Minh vuốt nhẹ tóc cô.

"Ổn chưa?"

Lan khẽ gật, đôi mắt khép một nửa.

"Ổn."

Một khoảng lặng dài, ấm như ngọn lửa nhỏ.

Gió đổi lần nữa - lần này mạnh hơn.

Lan mở mắt vì nghe tiếng lá quất vào đá.

Minh chống tay ngồi dậy.

Trời bên ngoài đột ngột xám lại. Mây tụ xuống rất nhanh, như ai gom về chỉ trong vài hơi thở. Không khí trong hang lạnh đi thấy rõ, luồng gió đẩy hơi mằn mặn của biển vào sâu hơn.

Rồi-

Một tiếng nổ chát lạ nổ ngang bầu trời.

Lan giật mình, Minh kéo cô vào lòng:

"Ở yên."

Tiếng sấm thứ hai rền xuống, không giống tiếng sấm thường. Nó khô và dội, như tiếng đá lớn va vào nhau ngay trên đầu. Ánh chớp lóa trắng, không phải tia, mà là một quầng sáng tròn, xoáy nhẹ như có tâm ở giữa.

Lan thì thầm, giọng nghẹn:

"Minh.. Đó không phải chớp bình thường."

Minh ôm chặt cô, cơ thể anh che gần hết thân Lan.

Quầng sáng nở rộng, tràn xuống cửa hang như tấm màn trắng bị ai kéo sập. Sét không đánh xuống đất - nó trôi vào hang như một khối sáng đặc, lững lờ, rồi nở bùng như một vòng lửa trắng.

Mọi âm thanh bị hút đi.

Không còn tiếng gió, tiếng lá, tiếng đất.

Chỉ còn ánh sáng.

Lan kêu một tiếng nhỏ.

Minh ôm siết lại, toàn thân anh bao quanh cô như một cái kén cuối cùng giữ cô lại với thế giới này.

Ánh sáng trùm lên họ.

Càng lúc càng mạnh.

Cả hang đá nghiêng đi như đang bị xóa khỏi chiều không gian.

Lan cắn nhẹ vào vai Minh, cố giữ mình tỉnh.

Minh giữ lấy cổ cô, thì thào bên tai - không nghe rõ lời, chỉ thấy môi anh cử động như muốn nói rằng: "Anh ở đây."

Rồi tất cả vỡ ra thành một khoảng trắng đặc quánh.

Thời gian gãy.

Màu sắc biến mất.

Cơ thể họ chao như bị ném vào khoảng trống không đáy.

Ánh sáng nuốt trọn cả hai người.

Và rồi -

Họ không còn ở đó nữa.

Họ biến mất hoàn toàn khỏi hang núi Voi.
 
0 ❤︎ Bài viết: 0 Tìm chủ đề
Chương 2: Vùng đất lạ

Minh mở mắt vì mùi đất ẩm lạ - thứ mùi không giống rừng An Lão. Nồng hơn, dày hơn, mang cảm giác của một nơi chưa từng chịu dấu giày người hiện đại. Anh bật dậy nửa chừng, thân còn nặng như vừa bị nhấc khỏi thế giới cũ. Tay anh theo phản xạ kéo Lan lại.

Lan cũng vừa tỉnh. Mắt cô chớp nhanh như đang cố xâu lại những hình ảnh cuối cùng trong hang núi Voi - ánh đèn chao nhẹ, tiếng gió quất, rồi ánh sáng trắng xóa.

"Minh.. Chỗ này không phải núi Voi."

Giọng Lan run nhẹ, không vì sợ mà vì quá nhiều điều không khớp.

Minh nhìn quanh.

Không còn vách đá xám.

Không còn nền đá lạnh.

Không còn tiếng dội gió trong hang.

Thay vào đó là thảm cỏ rộng mênh mông, còn ướt sương, trải dài đến tận hàng cây thấp xanh sẫm. Gió thổi qua làm mặt cỏ xao động như những con sóng nhỏ. Không có lối mòn, không có dấu chân người, không có mảnh ni-lông hay dấu hiệu nào của người từng đi qua.

Phía xa, một dãy núi dựng lên - cao, thô, rậm rạp.

Đúng hình dáng núi Voi.. Nhưng trẻ hơn, hoang hơn. Mặt đá chưa trơ, chưa có vết chặt gốc, chưa có vết của khai thác đá, cũng không có đường mòn dân đi rừng.

Lan khẽ nói:

"Giống.. Mà không phải."

Minh hạ thấp người, tựa tay xuống cỏ, cảm giác ẩm lạnh chạy ngược lên cổ tay. Anh mở balo kiểm tra: Chai nước, tấm trải, túi nhỏ của Lan, chiếc đèn treo..

Và cả chiếc pin dự phòng Teralite.

Viên pin nặng, cứng như thép, đèn báo vẫn sáng một vạch dài - may mắn kỳ lạ sau khi bị cuốn đi bởi ánh sáng kia.

Minh xoay nó một vòng, thì thào:

"Nó còn nguyên."

Lan thở ra, gật khẽ. Chỉ cần chiếc pin này còn, ít nhất họ vẫn có thể bảo toàn thiết bị và dữ liệu quan trọng lúc cần kíp.

Nhưng Minh nhanh chóng nhận ra điều quan trọng hơn:

Mùi cây cỏ xung quanh, kiểu đất, âm thanh chim hót xa xa, hình dáng những bụi cây thấp.. Tất cả không thuộc thời hiện đại.

Lan chỉ vào mặt đá lộ ra ở chân núi phía đông:

"Minh xem.. Tầng đá này không phải kiểu khai thác bây giờ. Không có vết cắt, không có dấu đục, không có đường nhân tạo."

Minh nuốt khan.

"Tức là.. Chúng ta đến một nơi không thuộc thời của mình."

Lan im lặng.

Một khoảng im rất mỏng, nhưng đủ để cảm giác bất an kéo dọc sống lưng.

Con suối nhỏ ngay cạnh bãi cỏ chảy trong veo. Dòng nước không có rác, không có dấu chai nhựa, không có dấu người từng cắm trại. Chỉ có tiếng nước chảy nhẹ và bóng cá lượn nhanh dưới đáy. Những con cá có hình dáng lạ - thân thon dài, vảy đậm màu hơn bình thường.

Họ đi men dọc bờ nước, cố tìm dấu hiệu quen thuộc.

Gió thoảng qua các tán cây phát ra âm thanh dày hơn âm của rừng hiện đại. Chim hót, nhưng tiếng sắc và cao như vang xa hơn bình thường.

Lan dừng lại, nghiêng đầu:

"Em nghe gì không?"

Minh nín thở.

Rõ ràng có tiếng bước chân.

Không phải thú.

Không phải gió.

Là người.

Họ nhanh chóng nấp sau một gốc cây to. Minh đứng che Lan, mắt hướng ra khoảng trống giữa hai lùm cây. Tiếng bước chân đều và thận trọng như của người quen rừng.

Ba bóng người xuất hiện.

Thân hình rắn chắc, da sạm màu nắng gió, tóc buộc bằng dây thừng thô. Áo họ mặc được dệt thưa, nhuộm đất. Một người cầm giáo gỗ dài có đầu nhọn mài kỹ. Hai người phía sau mang cung ngắn, dây bằng sợi thực vật xoắn, mũi tên nhọn màu đen.

Họ đứng cách Minh và Lan mười bước.

Không nói.

Không tiến.

Không bỏ chạy.

Chỉ quan sát - ánh mắt thăm dò, cảnh giác, như người nhìn thấy vật lạ nhưng không vội kết luận.

Minh che Lan theo phản xạ.

Người đàn ông đi đầu cất tiếng.

Âm phát ra như tiếng Việt cổ bị thời gian đẽo mòn:

"Ngừ.. Lạ?"

"Từ mô.. Tới?"

Lan nghe, căng tai đến mức nín cả thở:

"Âm giống cổ ngữ trung châu.. Nhưng xưa hơn nhiều."

Người đàn ông lặp lại, chậm hơn:

"Rơi.. Xuống đây?"

Từ "rơi" rất rõ.

Lan giật mình vì hiểu.

Minh đáp nhỏ, cố giữ giọng bình tĩnh nhất có thể:

"Chúng tôi.. Không hại ai."

Người đàn ông nhìn Minh thật lâu.

Rồi quay sang người già đứng sau - người có ánh mắt sâu đến mức Minh cảm giác ông ta không nhìn bề ngoài, mà nhìn xuyên qua cả ý nghĩ.

Ông già nói, giọng khàn nhưng rõ:

"Đi theo."

Không đe dọa.

Không cố dồn ép.

Nhưng là giọng của người có uy, người quen được nghe theo.

Minh nắm tay Lan.

Cả hai theo sau ba người bản địa, băng qua một vùng cây thấp.

Rừng mở ra dần, lộ một thung lũng rộng.

Những mái nhà lá như nửa vỏ sò nối nhau.

Khói bếp mảnh như tơ.

Tiếng giã gạo đều và nhẹ.

Phụ nữ phơi cá, phơi lá thuốc trên những phên tre dài.

Trẻ con chạy chân trần, bám bụi đất, cười lanh lảnh.

Không có dấu của thời hiện đại.

Không điện.

Không đường xẻ núi.

Không xe máy.

Không tiếng động cơ.

Lan thì thầm, môi gần như không cử động:

"Minh.. Nếu đây là núi Voi.. Thì.. Chúng ta đang ở rất xa quá khứ."

Minh siết nhẹ tay cô.

"Anh nghĩ vậy."

Hai người bị đưa sâu vào thung lũng -

Không biết rằng đây sẽ là nơi cuộc đời họ đổi hướng mãi mãi.
 
0 ❤︎ Bài viết: 0 Tìm chủ đề
Chương 3: Gặp tộc trưởng

Căn nhà lớn hơn hẳn các nhà khác, sàn đất nện phẳng, mái lá xếp dày đến mức ánh sáng chỉ lọt vào thành vài vệt mỏng trên nền. Khói trầm phảng phất như thứ hương của rừng bị cô lại qua nhiều mùa.

Minh đứng hơi nghiêng về phía Lan, để cô ở vị trí an toàn nhất.

Một người phụ nữ bước ra từ phía sau tấm phên tre.

Dáng bà cao, gầy, tóc dài buộc thấp, trên cổ đeo những vòng cườm bằng xương nhỏ. Ánh mắt bà sắc, nhưng không hằn sự dữ dội - ánh nhìn của người quen gánh nhiều trách nhiệm.

Người đàn ông dẫn đường cúi đầu rất khẽ.

Minh nhận ra sự kính trọng ấy.

Người phụ nữ nhìn hai người thật lâu, như cân từng hơi thở.

Rồi bà cất tiếng:

"Ngừ.. Mới."

"Tên.. Gọi?"

Giọng bà không tròn từ như tiếng nói hiện đại, nhưng Minh vẫn hiểu được phần nào vì ngữ điệu gần tiếng Việt cổ trong những đoạn đọc Minh từng xem ở trường.

Anh nói chậm, rõ:

"Anh là Minh. Đây là Lan."

Bà lặp lại, giọng rời rạc hơn:

"Min.. Lăn.."

Lan hơi cúi đầu đáp lại sự lịch sự của bà.

Người phụ nữ tiếp tục nhìn cả hai, rồi hỏi câu thứ hai - nặng hơn:

"Từ.. Mô đến?"

Lan nuốt nước bọt.

Không thể nói thật.

Không thể nói dối quá sâu.

Cô đáp lơ lửng, nhưng đủ tự nhiên:

"Bọn.. Em đi.. Lạc."

Bà nhíu mày một thoáng, rồi gật - như thể câu trả lời ấy chưa thuyết phục, nhưng không có lý do để bác bỏ.

Một cụ già chống gậy xuất hiện từ góc tối. Ánh mắt ông sâu như hai giếng cổ. Ông nhìn Minh và Lan từ đầu đến chân, rồi chuyển ánh nhìn xuống chiếc ba lô Minh đang đeo.

Ông hỏi:

"Đồ.. Gì mang.. Theo?"

Minh cảm nhận Lan hơi căng người lại.

Anh đáp đơn giản:

"Vật dùng.. Đi đường."

Ông già không hỏi tiếp, chỉ nhìn họ thật lâu. Một ánh nhìn không hề thù địch, nhưng đủ để Minh hiểu rõ: Họ đang được cân xem có thể tồn tại ở đây hay không.

Người phụ nữ ra hiệu cho một thiếu nữ đem vào hai bát nước.

Lan cầm bát, ngửi trước rồi uống một ngụm nhỏ - nước suối tinh sạch, mát lạnh. Minh cũng uống, cảm giác vị nước lạ nhưng không khó chịu.

Bà hỏi tiếp:

"Đến.. Đây.. Muốn gì?"

Lan và Minh liếc nhau.

Câu hỏi ấy thẳng, không vòng vèo.

Nó giống câu hỏi của người sống trong thời buổi không thể dễ dãi.

Minh đáp:

"Chúng tôi.. Chỉ muốn ở tạm. Học cách sống ở đây."

Người phụ nữ nhìn sâu vào mắt anh, rồi nhìn sang Lan.

Bà nói chậm, rõ từng chữ:

"Ở đây.. Đất khác.. Ngừ khác."

"Không dễ.."

Lan khẽ gật.

"Bọn em hiểu."

Bà im lặng một lúc, như đang nghe điều gì đó phía ngoài căn nhà. Rồi bà cất tiếng:

"Ở lại một đêm."

"Sáng.. Xét."

Hai chữ cuối hơi nặng - "xét".

Không rõ là xét tư cách, xét nguy hiểm, hay xét xem họ có được phép tiếp tục sống ở thung lũng này hay không.

Minh cúi đầu thay lời cảm ơn.

Lan cũng làm theo.

Người phụ nữ quay đi, bóng bà mờ dần giữa ánh sáng mỏng.

Còn lại cụ già.

Ông chống gậy lại gần, đứng trước Lan. Tay ông run nhẹ, nhưng ánh mắt thì không.

Ông hỏi, giọng thấp:

"Lăn.. Biết.. Lá thuốc?"

Lan khựng lại.

Rõ ràng ông nhận ra điều gì đó từ ánh mắt hoặc cách cô quan sát kho lá ở ngoài sân.

Cô gật:

"Biết một chút."

(Những gì cô học ở đại học về sinh học thực nghiệm - ít nhưng đủ để nhận ra nhiều loại cây trong rừng)

Cụ già không nói gì thêm.

Chỉ gật một lần, rất nhẹ.

Rồi ông bước ra ngoài.

Minh và Lan được dẫn đến một căn nhà đất nhỏ hơn ở rìa thung lũng - nơi họ sẽ nghỉ tạm. Một tấm phản tre, ít rơm, một khoảng đất để đốt lửa.

Lan thở ra, thả người xuống tấm phản.

"Minh.. Họ nghi ngờ mình."

"Ừ. Nhưng không thù địch."

Lan nhìn anh:

"Em thấy.. Họ cẩn trọng, nhưng không ác."

Minh ngồi cạnh, cầm tay cô.

"Vậy là tốt rồi."

Một đứa trẻ con bưng rổ cá đi ngang, tò mò nhìn vào bên trong rồi chạy đi. Cửa sổ nhỏ lùa gió đêm vào, mang theo mùi suối và mùi lá non.

Lan nói khẽ:

"Mọi thứ ở đây.. Thật sự xưa."

Minh gật.

"Từ cách họ nói.. Đến công cụ.. Đến cả ánh nhìn."

Lan chợt dựa đầu vào vai anh, hơi thở mỏng:

"Có chút sợ.. Nhưng lạ là không muốn chạy."

Minh cười nhẹ:

"Vì còn anh."

Lan véo nhẹ tay anh, nhưng không phủ nhận.

Bầu trời bên ngoài tối dần. Đám mây dày như thể vừa được ai vo lại. Tiếng côn trùng trong rừng vang thành từng lớp. Lạ, nhưng không đáng sợ.

Lan nằm nghiêng, giọng nhỏ:

"Ngày mai.. Họ sẽ 'xét' kiểu gì nhỉ?"

Minh không trả lời ngay.

Anh đang lắng tiếng động phía ngoài - tiếng bước chân chậm, đều, như người đang tuần.

Cuối cùng anh nói:

"Không biết. Nhưng chắc sẽ là thử."

Lan quay sang anh:

"Thử gì?"

Minh nhìn ra khe cửa.

Ánh đuốc nhỏ phản chiếu bóng một người đang đứng gác ngay trước cửa căn nhà họ.

Lan ngồi bật dậy:

"Họ.. Canh mình?"

Minh kéo cô xuống nhẹ nhàng:

"Cũng tốt. Ít nhất họ chưa nghĩ mình là kẻ xấu."

Lan nằm lại, không nói gì thêm. Nhưng bàn tay cô tìm tay Minh và nắm chặt - như sợ mất nhau giữa một thế giới không thuộc về họ.

Đêm xuống sâu hơn.

Gió rừng đập vào mái lá từng đợt.

Minh vẫn thức, lắng nghe mọi âm thanh.

Lan ngủ thiếp đi, hơi thở đều dần.

Minh mỉm cười nhẹ - cô mạnh mẽ, nhưng vẫn có những lúc dễ tổn thương như thế.

Anh nằm xuống, kéo tấm vải phủ lên hai người.

Căn nhà nhỏ im lặng như đang giữ một bí mật lớn.

Rồi -

Một tiếng tù và vang lên rất xa.

Dài.

Trầm.

Không phải tiếng cảnh báo - mà giống tiếng gọi những người trong làng tụ lại.

Minh xoay người, lắng nghe kỹ.

Lan mở mắt ngay.

"Tiếng gì thế?"

Minh chưa kịp trả lời thì một tiếng quát ngắn từ bên ngoài vọng vào, giọng người gác:

"Đến lúc.. Xét."

Câu nói ấy làm cả hai lạnh sống lưng.

Và khi Minh bước ra, bóng người của cả thung lũng đã bắt đầu tụ lại -

Đúng chỗ mà họ chưa biết sẽ quyết định điều gì về số phận mình.
 

Những người đang xem chủ đề này

Xu hướng nội dung

Back