Vĩnh Viễn Là Bao Lâu - Nhân Võ

Thảo luận trong 'Truyện Drop' bắt đầu bởi Nhân Võ, 8 Tháng bảy 2018.

  1. Nhân Võ Chuyển tiền

    Sức mạnh:
    Tìm chủ đề
    3
    large3.jpg

    Vĩnh Viễn Là Bao Lâu

    Tác giả: Nhân Võ

    Thể loại: Ngôn tình, tình cảm lịch sử thuần Việt

    Truyện thuần Việt, do không tìm thấy tiền tố nào phù hợp với truyện nên chọn đại Ngôn tình.

    Câu chuyện xảy ra vào những năm 75, khi nền độc lập chưa được bao lâu. Quân Krme Đỏ tràn vào giết hại người dân và đốt phá làng mạt, nổi đau được viết bằng máu ấy có mấy ai hiểu được.

    Thời gian qua đi, người rồi cũng sẽ già. Ông Năm cầm quyển nhật ký ố vàng trong tay, thật lâu lâm vào hồi ức.

    "Ông ơi, cho cháu qua nhà cái Tí chơi nha". Một thằng nhóc nhỏ mập mạp từ trong nhà chạy ra, nãi thanh nãi khí nói.

    Ông Năm cười cười, tóm thằng nhóc đó lại, vổ mấy bạt tai vào mông nó.

    "Thời bình không lo học hành cho đàng hoàng, chờ tới lúc đánh giặc mới chịu học hay sao?".

    Nó cười hắc hắc, vì nó biết ông chỉ đánh cho có mà thôi.

    Góp ý tác phẩm.
     
    Lethao_1901, Static7, Vân Mây1 người nữa thích bài này.
    Last edited by a moderator: 17 Tháng hai 2019
  2. Đang tải...
  3. Nhân Võ Chuyển tiền

    Sức mạnh:
    Tìm chủ đề
    3
    Chương 1: Một chữ duyên

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Đã qua rồi cuộc chiến tranh 30 năm dài đăng đẳng với nhiều mất mát hi sinh. Đã qua rồi những đau khổ và chia li. Giờ đây, cả dân tộc cùng mơ một giấc mơ hòa bình, hạnh phúc. Trong bầu không khí đó, nào có ai kịp dừng lại để nhìn thấy một nguy cơ rất thật, rất gần rằng thắng lợi to lớn của Việt Nam đã đi ngược lại mong muốn của các cường quốc lớn, và họ đã bắt đầu thực hiện âm mưu làm chảy máu Việt Nam ngay giữa những ngày Việt Nam vừa lập lại hòa bình thống nhất. Công cụ khơi màu cho một cuộc chiến tranh mới là Krme Đỏ - một lực lượng đã nô dịch và tàn sát chính dân tộc Campuchia trong chết độ diệt chủng tàn bạo ở bên kia biên giới.

    * * *

    Hò ơ.. mạ xanh mơn mởn nên tình

    Bao nhiêu lá mạ.. bao nhiêu lá mạ

    Hò ớ ơ.. thương mình.. bấy nhiêu.

    Trên đường đê, xe bò đang lộc cộc chậm chạp chạy. Sau xe ngồi một cô gái tuổi chừng đôi mươi, tóc đen như thác nước, đầu đội nón lá, trong tay đang cầm đóa hoa sen, sen chiếu mặt người mặt tựa hoa. Cô gái đang mãi mê nhìn ngắm hoa sen trong tay mình thì nghe thấy tiếng hò bên kia đê vọng lại, bèn nghiêng đầu qua nhìn. Chỉ thấy có ba chàng trai đang bón phân lúa, tiếng hò vừa nãy là từ anh chàng mặc áo thun xanh thốt ra.

    "Ê ẻm nhìn tao kìa mậy!".

    "Bậy, nhìn tao đúng hơn!".

    Duy chỉ có chàng trai áo thun xanh hơi khác người ngượng ngùng chỉ tay lên trời nói "Tôi tên Văn".

    Cô gái thấy điệu bộ của anh thì bật cười, giơ tay lên chào. Ba anh chàng thấy vậy vô cùng vui mừng, nhao nhao tranh luận xem cô ấy chào ai.

    Chẳng mấy chốc xe chở cô về tới nhà, Vân - người bạn thân duy nhất theo cô cùng về quê nhanh chân ra đón, vội vã bảo:

    "Vô ăn cơm luôn nè, mấy món ăn quê cậu nhìn ngon quá chừng".

    Cô gái gật gật đầu tự hào, dù sao đây cũng là quê nội, nơi có cách nấu ăn ngon nhất mà cô từng biết. Thường lệ mỗi năm một lần về thăm, âu cũng vì nhớ thương ông bà nội chỉ có một mình buồn tẻ, phương diện khác là muốn học công thức nấu ăn từ bà nội.

    "Cháu về chơi chừng nào đi". Ông Lý cầm chén cơm, vừa gắp thức ăn vừa hỏi.

    Bà Lý thấy vậy đập vai ông, cười cười nói:

    "Ông này kỳ, cháu nó lâu lâu về chơi. Nè cháu, lâu lắm mới thấy về chung với con Hương, con nhà ai xinh thế không biết".

    Bà Lý vừa nói vừa tấm tắt khen Vân không dứt miệng. Hương biết tánh nội của mình, thẳng thắn không để ý tâm tư người khác, người thân quen thì thôi, còn người lạ mới gặp chắc đã cho rằng ông coi thường họ.

    Là bạn chí cốt của nhau, đã nghe Hương nhiều lần nhắc về ông của mình và cũng nhiều lần theo Hương về chơi nên không mấy để ý:

    "Cháu ở chơi khoảng tuần, cuối tháng tám phải nhập học rồi". Cô gắp thức ăn cho ông và bà Lý.

    "Ông với Bà ở có mình ênh à, không sợ buồn sao?".

    Lần này, bà Lý giành trước "Hai ông bà già ở một mình cũng được, để bọn nó yên tâm làm ăn, mỗi năm nhớ về cúng tổ tiên thì được rồi".

    Vân nghe vậy, lòng bùi ngùi. Vì khi cô sinh ra, cả ông bà nội ngoại đều chết trong loạn lạc cả. Từ khi cùng về quê Hương tới nay, cô xem ông bà của Hương cũng như ông bà của mình vậy.

    Dùng cơm xong, khi phụ bà Lý dọn dẹp rửa bát, Hương nhỏ nhẹ rù rì nói với Vân: "Vân này, mày biết hôm nay tao gặp chuyện gì không?".

    Con Vân ngạc nhiên, tò mò hỏi: "Gặp gì?".

    Hương mỉm cười nói: "Một chàng trai có đuôi tam giác". Nói rồi cô cười rộ lên, Vân biết bạn chọc mình, giận dổi quẹt nhọ nồi lên má Hương, còn hương nhanh chóng tránh né, tiện tay tát nước vào mặt Vân. Cả hai cô gái đùa giỡn như hai tinh linh nhảy múa, dịu dàng và uyển chuyển. Bà Lý ở ngoài nhìn vô, cũng chỉ lắc đầu.

    Chiều ngày hôm sau, trong vườn Điều, ba chàng trai đang bắt dế cơm. Loại dế cơm này con to cở ngón tay cái, đùn sâu trong đất, cánh cụt và mỏng, dùng chiên hay kho ăn cũng rất ngon.

    "Đào ở đây mậy". Một anh cầm xô nước thấy hang dế kêu lên.

    Một anh cầm cuốc lại, phụp phụp đào sâu ngập cuốc, sau đó để anh cầm nước chế nước vào ngập miệng hang. Dế bị ngộp sẽ bò ra, Văn thò tay chụp con dế cầm lên. Cả ba xúm lại, thầm thán con này to thật, hơn nửa ngón chân cái chứ chả ít.

    Văn chợt hỏi "cô gái hôm qua là ai vậy?".

    Anh cầm cuốc trả lời ngắn gọn "thôi đi mày, cháu ông lý không dể trêu đâu, hồi nhỏ tao với nó đánh lộn với nhau hoài".

    "Thôi đừng nghe nó nói bậy.. ủa, em nó tới kìa". Anh cầm xô nước đang nói thì ngạc nhiên đưa tay chỉ. Cả ba người cùng nhìn về cùng một hướng, chỉ thấy hai cô gái xinh đẹp chạy xe đạp trên đường đá đỏ.

    Vân đang chở Hương đi dạo thì nghe Hương hối mau dừng lại. Cả hai cùng xuống xe, tò mò đánh giá con vật trong tay Văn.

    "Cô muốn nó à". Văn giơ con dế lên, huơ tay.

    Hương gật đầu. Thấy vậy anh nhanh chân chạy lại gần.

    Ở gần nhìn lấy Hương, sự xinh đẹp của cô làm anh khó thở, hô hấp có chút gấp rút. Hôm nay Hương vận trang phục trắng, trong nắng chiều nó làm cho cô như được bao phủ trong làn sương mù mờ ảo, cùng với gương mặt như thiên tiên ấy làm cho cảnh quê vốn nên thơ cũng vì đó lu mờ.

    Văn cầm con dế đưa cho cô một cách cẩn thận, anh sợ cạnh sắc nhọn của chân nó sẽ làm tổn thương cô. Hương to mò muốn thử, nhưng vừa định chạm tay vào thì Vân đằng sau hô lên.

    "Bọ đó, bẩn lắm". Vân vốn sinh ra và lớn lên ở thành phố nên không biết gì, vừa thấy con dế cô đã nhận lầm nó với bọ hung, mà bọ hung thường đùn trong phân nên cô hảo ý nhắc nhở bạn mình.

    Hương vừa nghe tiếng hô của Vân chợt rụt tay lại, không muốn chạm vào nửa. Anh thấy vậy ngượng ngùng bỏ tay xuống, cảm thấy khó xử vô cùng, những lời muốn nói bây giờ cũng tịt ngòi bế tắc. Hương ngây ngô nhìn anh, lòng thầm nghĩ anh này sống dưới quê đã lâu, chắc mấy chuyện mà nội thường kể anh cũng có biết đi, bèn nhẹ nhàng hỏi:

    "Anh có biết ngôi nhà ma bên kia sông không?".

    "Sao? À có".

    "Anh đưa tôi đến đó được không?".

    "Được". Anh vô thức trả lời.

    "Vậy anh biết chèo thuyền không".

    "Biết".

    Nghe tới đó, cô vui mừng quá đổi.

    "Vậy trưa mai bên bờ sông, anh đưa tôi đến đó nhé". Nói rồi cô không chờ anh trả lời đã quay đầu rời đi.

    Văn thẩn thờ dỏi mắt nhìn theo cho tới khi cô đi khuất. Anh bắt đầu ngây ngô cười, chợt nhớ cái gì, anh vội chạy lại chổ hai đứa bạn đằng kia.

    "Hai đứa mày chỉ tao chèo thuyền đi".

    "Không có cửa đâu". Cả hai đồng thanh hậm hực trả lời, đúng là trọng sắc khinh bạn mà, cái gì trưa mai chèo với cả kéo, rỏ ràng hứa với nhau tát cá còn gì.
     
    Lethao_1901Vân Mây thích bài này.
    Last edited by a moderator: 17 Tháng hai 2019
  4. Nhân Võ Chuyển tiền

    Sức mạnh:
    Tìm chủ đề
    3
    Chương 2: Duyên định

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Chẳng biết bằng cách nào

    Mình đến với nhau thật tình cờ

    Nhưng dẫu sao tình yêu của anh vẫn không đổi

    Như cầu vồng ôm ấp lấy trời xanh.

    * * *

    "Má dùng cơm trưa không cần chờ con nhá, chiều con mới về".

    "Ừ, coi về sớm sớm kẻo tối không thấy đường". Mẹ Văn cưng chiều nói. Dù đã lớn, nhưng trong mắt bà ấy, Văn vẫn là đứa con nít hay đi lạc đấy thôi.

    Từ nhỏ, khi Văn biết chuyện thì ba Văn đã lánh về cõi hạc rồi. Văn với mẹ nương tựa vào nhau sống. Bà làm tất cả để nuôi Văn ăn học đàng hoàng. Trong cái xứ này, chắc cũng chỉ có Văn học cao nhất mà thôi.

    Văn tuy ham chơi nhưng lại rất nghe lời mẹ. Cậu tận mắt nhìn thấy mẹ tần tảo nắng mưa nuôi cậu khôn lớn, công ơn đó dù cho hi sinh cả đời cũng trả không nổi. Nhưng có người mẹ nào lại mong muốn con của mình trả ơn đâu, họ chỉ mong con của mình sống no đủ vui vẽ, còn bản thân chịu chút sương gió đã là gì.

    Nhớ ước định hôm qua với cô gái, Văn háo hức chạy qua thằng Tài nhà gần sông. Mượn nó cái thuyền mà cò kè mặc cả mãi mới được. Chuyện là Văn phải phụ nó lên xóm trên, nghe đâu thằng em nó bị chặn đánh, phận làm anh nên ra mặt giải quyết nhưng khổ nổi không có người. Văn nghe tới đó thì nhăn lông mày lại:

    "Làm gì?".

    Thằng Tài trả lời tỉnh bơ: "Đánh lộn".

    "Bên đó nhiêu người?". Chuyện các thanh niên tụ tập đập nhau cũng không phải hiếm hoi lắm, hồi nhỏ Văn cũng tham gia mấy lần nên không cho là to tát.

    "Tính luôn bọn thằng Đinh cũng khoảng mười đứa".

    "Bên mình?".

    Thằng tài với vẻ mặt đương nhiên: "Mày".

    Văn chờ một hồi, chỉ nghe duy nhất chữ "mày" từ miệng thằng Tài thốt ra, anh tưởng mình nghe lầm nên ngoái ngoái lổ tai hỏi:

    "Mày nói sao, một mình tao?".

    "Ừ, tao dạo này bận cày ruộng cho ông Năm, mày cũng biết ruộng rọc khó làm lắm, thôi mày cố gắng há".

    Văn hít sâu một hơi, bất ngờ chụp vai thằng Tài hét to lên:

    "Mày điên à, một mình tao chấp 10 đứa nó, sao mày không đi chết đi".

    Chơi với nhau từ nhỏ, thằng Tài biết rõ tính Văn vốn ôn hòa, thậm chí cậu chưa bao giờ thấy Văn nổi giận. Đôi lúc, chính cái sự tĩnh lặng như hồ thu đó làm cho cậu sợ. Yêu cầu này cậu đưa ra cũng do ngại mặt mũi đàn anh thôi, nếu người nào khác hỏi cậu như vậy chắc thằng đó cũng hết đường về.

    "Rồi rồi, coi mốt con Huyền về mày nhớ ra đầu cầu đón nó giùm tao".

    "Tưởng gì, thành giao".

    Sẵn tiện Văn mượn luôn bộ đồ của thằng Tài, anh lựa lấy áo sơ mi trắng sạch nhất, quần dài đen mới nhất, chỉ có đều không hợp là đôi dép tổ ong ngã vàng mà anh đang mang, dù cố chà xà bông nhiều lần nhưng vết phèn vẫn không hết được.

    Hôm nay trong Văn vô cùng chỉnh chu, tóc húi cua, súc miệng thơm tho đàng hoàng. Lôi con thuyền lại cạnh bờ rồi ngồi đó chờ. Hai tay chà xát vào nhau, lòng nôn nao suy nghĩ viễn cảnh lúc gặp sẽ nói gì.

    Bên bờ sông vắng lặng, tiếng chim sẽ ríu rít hót trên cành cây, tiếng dế kêu rì rì vang vọng. Cái nắng ban trưa như trải một lớp nghệ vàng lên cảnh vật nơi đây.

    Chợt tiếng hồng hộc bên kia lũy tre truyền đến, bóng dáng một cô thiếu nữ váy trắng lung linh như thiên sứ chạy gấp. Anh nhìn đến mê mẩn, dù tiếng thở dốc vô tình của cô cũng làm anh liên tưởng đến tiếng gọi của thiên nhiên, dịu dàng và ưu mỹ. Có lúc anh tự hỏi trên đời này làm sao có người con gái xinh đẹp đến vậy.

    Anh đứng dậy, cầm tay ngọc dẫn cô ấy lên thuyền. Cảm giác mềm mại từ cánh tay truyền đến làm tim anh mất nhịp, có thể thấy sau gáy anh hơi đỏ lên vì mắc cở.

    Cô gái vừa lên thuyền đã vui vẻ vừa thở dốc vì chạy mệt vừa liên thuyên bất tuyệt, lọt vào tai Văn lại biến tướng thành tiếng hót của loài chim sơn ca.

    "Ông tôi kể rất nhiều về ngôi nhà đó, nhưng cấm không cho đi. Ông rất nghiêm khắc, từ lúc về thăm ông tới nay tôi không được đi đâu chơi cả. Nếu tôi nhờ những người ở đây thì họ sẽ nói với ông tôi mất..".

    Cô kể đủ thứ chuyện, rồi cô hơi ngừng lại, nhìn xung quanh, nhìn anh rồi cúi đầu xuống thỏ thẻ hỏi:

    "Hình như.. chúng ta vẫn ở tại chỗ thì phải?".

    "Vậy sao?". Văn ngượng ngùng, hà hà cười, gảy gảy cái ót phân trần.

    "Thật tình mà nói, đây là lần đầu tiên tôi chèo thuyền".

    Anh cố điều khiển mái chèo cho có vận luật, lúc đầu không quen nhưng dần dà anh cũng nắm được bí quyết. Thuyền con chở hai người xuôi theo dòng nước, vừa chèo, Văn vừa lựa lời:

    "Tên tôi là Văn".

    Cô gái nghe thấy anh nói tên mình thì nhớ ra, cười cười đáp lại:

    "À, tôi quên chưa giới thiệu với anh, tôi là Hương".

    Nhìn cách ăn vận khác xa những cô gái quê, anh nhớ hình như lúc đi học trên tỉnh từng gặp qua nên anh hỏi cô với giọng không chắc chắn lắm:

    "Cô ở Tây Ninh à?".

    "Vâng".

    Lòng thầm nghĩ quả nhiên, tiện đà đốp thêm một câu:

    "Thật trùng hợp, tôi cũng ở Tây Ninh, tôi về thăm má tôi".

    "Vậy à". Cô cũng thấy ngạc nhiên nhưng không mấy để ý, vẫn hồn nhiên nhìn về con nước và hàng cây dại nở hoa hai bên bờ sông. Còn Văn lại nghĩ khác, tự mình lẩm bẩm lấy:

    "Có lẽ là định mệnh".

    "Hả?". Hương có chút bấc ngờ, nhưng tiếng rì rào nước chảy át đi giọng nói nhỏ nhẹ của Văn nên cô nghe không rỏ.

    "À, không có gì". Văn biết mình thất thố, ngượng ngùng người nghiên qua nghiên lại lúc lắc như con lật đật.
     
    Vân Mây thích bài này.
    Last edited by a moderator: 17 Tháng hai 2019
  5. Nhân Võ Chuyển tiền

    Sức mạnh:
    Tìm chủ đề
    3
    Chương 3: Ma

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Chẳng biết bằng cách nào

    Mình đến với nhau thật tình cờ

    Nhưng dẫu sao tình yêu của anh vẫn không đổi

    Như cầu vồng ôm ấp lấy trời xanh.

    * * *

    Từ đường nhà họ Hồ tọa lạc trên gò đất cao, được xây dựng vào đời Hiến Tổ Triệu Thị, duy trì theo tập tục kiến trúc phong kiến. Cuối 1862, quân Pháp thấy nơi đây thuận lợi cho việc quan sát chốt chặn biên giới nên cho phá bỏ tạo dựng lại, gọi là Chốt Cam. Năm 1957, quân tai sai Ngụy vào thay thế, quy mô được mở rộng lên hơn ba mẩu đất, gồm các đình viện, phòng tiếp khách, kho bãi đầy đủ, vòng lũy bên ngoài được đắp chắc chắn bằng bao cát, bên trên có gắn kẽm gai phòng ngừa người ngoài trèo vào. Đến đêm mùa thu 1960, không biết vì nguyên do gì mà quân Ngụy đồng loạt rút về huyện lị, cũng từ đó nơi đây triệt để bị bỏ hoang.

    Trưa hôm nay, bầu trời như được cọ rửa xanh như màu ngọc bích, thỉnh thoảng có làn mây vờn nhẹ bay qua. Cái nắng hè không có gì che đậy, trực tiếp dội thẳng xuống đại địa. Hơi nóng hừng hực làm cho không gian như bị bẻ cong, có thể nhìn thấy không khí trên đường kẹo lại thành từng đợt gợn sóng uốn lượn.

    Xung quanh Chốt, cây xanh lâu năm rủ bóng mát, cỏ dại cùng dây leo vắt vẻo đan dệt che kín cả đường đi. Gió xào xạc thổi, đâu đó lại có tiếng quạ đen cạc cạc quái dị kêu, làm cho nơi đây cùng bên ngoài như hai thế giới cách biệt khác nhau.

    Một thanh niên cùng cô gái trẻ mon men lại cổng chính, cảnh vật xung quanh bỗng yên lặng, gió ngừng thổi, chim ngừng kêu, con chuột bò khỏi hang chợt đánh rùng mình vội chui trở vào lại.

    Hương thường nghe nội kể nhiều về nơi này. Nhưng bảo một người có ăn học như cô tin vào mấy chuyện ma quỷ đó là việc không thể nào. Nay nhân dịp về quê, cô muốn kiểm nghiệm thử xem giữa những gì trên bài giảng và nhân gian mê tín rốt cuộc có gì giống và khác nhau.

    Hương bạo dạn lên trước đẩy cửa ra. Chỉ nghe lạch cạch vang lên chói tai, do lâu ngày bám bụi và rỉ sét nên mở hơi khó khăn. Văn tiến lại dùng vai chống bên cửa, tạo khoảng trống cho Hương đi vào.

    Cô gái bất giác vuốt vuốt đôi tay mình, không hiểu vì sao trong đây lại lạnh lẽo vô cùng, so với cái nắng cháy da bên ngoài quả là một trời một vực. Cô ngó qua ngó lại, chợt để ý bên mình không có ai, cô liền quay đầu lại thì thấy Văn ở đằng sau còn lúp ló bên cánh cửa.

    Văn chưa đến nơi này bao giờ, nhưng hể dính líu tới vật không rõ kia thì nơi này cũng không phải chổ tốt lành gì. Anh do dự bước vào rồi lại lui ra đôi lần. Cùng lúc thấy Hương nhìn mình, anh mắc cỡ đưa tay lên miệng vội tằng hắng một tiếng, ưỡng ngực dõng dạc đi vô, mặc dù vậy cũng không khỏi thầm nuốt nước miếng một cái.

    Hương bước thật chậm, mò mẩm tiến lên, cô nhìn chầm chầm vào giếng nước phía sau gốc cây ngoài kia.

    "Đó có phải là ma không?".

    Không có người trả lời, cô hơi sợ thì thấy Văn và cô vốn đi hai hướng khác nhau. Sở dĩ cả hai người đều sợ ma, Hương sợ vì cô tò mò cái không biết, còn Văn sợ vì cái thần bí cùng không rõ. Văn lo lắng vuốt vai, ánh mắt chăm chú một nơi nên vô tình tách khỏi Hương.

    Cô nhanh chóng chạy lại gần, nép sát vào anh để lấy thêm can đảm, định thần theo anh ngó nhìn phía trước.

    "Anh thấy ma bao giờ chưa?".

    Văn nghe giọng nói ngây thơ dịu dàng và có chút run rẩy từ Hương. Anh cảm thấy buồn cười, gặp rồi thì đến đây đi chết sao, nhưng anh vẫn đềm đạm trả lời:

    "Dĩ nhiên gặp rồi".

    "Hể?". Cô có nghe lầm chăng.

    "Gặp trong gương ấy". Anh quay lại, vừa nhìn lấy cô vừa nói, hai tay giơ thành trảo ngang đầu, lúc lắc minh họa thêm. "Thực ra tôi là ma đây".

    "Thôi đi". Cô bất mãn, hơi sợ đấm thùm thụp vào ngực anh mấy cái, rõ ràng mình run muốn chết mà tên đó còn trêu ghẹo.

    Gương mặt Văn lại tỏ vẻ hưởng thụ lấy, cảm giác đôi tay mềm mại đó chạm vào ngực mình như tiên nữ xoa bóp, chỉ hận Hương không mọc thêm đôi tay để đánh nhiều thêm chút.

    Cô nhìn lấy bản mặt anh ta, nghi hoặc trong lòng, chẳng lẻ mình đập mạnh quá làm anh ta ngốc luôn rồi. Cô cầm tay Văn, vừa lắc lại lo lắng hỏi:

    "Này, anh bị sao thế?".

    "À, ừm, khụ khụ". Anh ho vài tiếng, xấu hổ gảy gảy cái ót, có lẽ bị cô bắt gặp bộ dạng bỉ ổi lúc đó của mình nên hơi quê.

    Văn vò đầu lững thững qua chổ khác, còn cô chậm chạp bước lên thềm gổ, chạm tay định hé cửa sổ nhìn vào trong thì rắc một tiếng, chân cô giẩm phải phần gổ mục không chắc chắc nên sụp xuống. Cô bị đau vội hét lên, anh nghe tiếng hét bất chợt của cô mà muốn rụng tim theo, vội vỗ ngực bình hơi xong nhanh chóng chạy lại xem cô thế nào.

    "Có bị sao không?". Anh đau lòng nhìn chân cô dính đầy bụi đất, vết xướt do dăm gổ gây ra, cũng may chỉ là vết thương nhẹ ngoài da, khi lành sẽ không để lại sẹo. Tay mò vào túi quần, thầm mắng mình vô dụng, ngay cả chai dầu gió cũng quên đem theo.

    Cô cảm động nhìn lấy anh, rồi lại mắc cỡ cúi gầm mặt xuống, lí nhí như tiếng muổi kêu, nếu không phải anh ở gần có lẽ sẽ không nghe được.

    "Ừm không sao, nhưng anh đừng xoa nữa".

    Văn cười khan lãng tránh qua chuyện khác, chợt anh và cô cùng nhìn vào mắt của nhau như ra hiệu rồi cùng lúc quay đầu nhìn về phía sau lưng.

    Vừa nãy, giữa lúc Văn và Hương đang trò chuyện thì có thứ gì đó vừa lướt qua. Cái cảm giác lành lạnh rợn người đó làm hai người nghiêm túc lại. Văn để ngón tay lên miệng mình, Hương hiểu ngay là phải im lặng và bình tĩnh, nhưng cô không khống chế được sự hồi hộp và hít thở sâu nặng hơn.

    Văn dựa vào sát vách tường, bước chân nhè nhẹ, chậm rãi, từ từ và thong thả. Hương theo sát phía sau, tay nắm lấy góc áo anh.

    Tới hốc tường, anh cúi người thấp xuống, đưa mắt nhìn vào trong nhà, vẩn chưa thấy gì khác lạ.

    Văn quay lại nhìn Hương một chút rồi lại nhìn góc cua phía trước, hít sâu một hơi bước dần lại. Lưng dựa tường, tay cung thành nắm đấm, phốc một tiếng, anh bước nhanh ra.
     
    Last edited by a moderator: 17 Tháng hai 2019
  6. Nhân Võ Chuyển tiền

    Sức mạnh:
    Tìm chủ đề
    3
    Chương 4: Điên

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Chẳng biết bằng cách nào

    Mình đến với nhau thật tình cờ

    Nhưng dẫu sao tình yêu của anh vẫn không đổi

    Như cầu vồng ôm ấp lấy trời xanh.

    * * *

    Văn rõ ràng sợ ma muốn chết, nhưng vì sự nghiệp cua gái cao cả nên mệnh đành phó thác cho trời. Người xưa có câu rất hay - sống chết tùy số - tức sinh tử một người tự có thiên ý sắp đặt. Trời bảo tối nay ngươi chết thì ngươi không thể sống quá canh ba. Văn chán nản nghĩ đến, âu có chết thì chết, nhưng anh không quên quay lại nhắc nhở Hương.

    "Lỡ anh có chuyện gì, em cứ mặc kệ chạy trước mặc anh".

    Lại cảm thấy có gì đó sai sai nên Văn vội bổ sung thêm.

    "Đừng quên gọi thôn dân đến cứu anh nha".

    Vừa nói xong, anh quay đầu lại bước ra con hẻm, bộ dáng anh hùng quyết tử cho tổ quốc quyết sinh, vì mỹ nhân thì dù là ma quỷ cản đường cũng bất chấp. Trong mắt Hương lúc này, hình tượng của anh trở nên cao lớn hơn cả, mặt trời soi sáng trên cao kia cũng không thể vùi lấp bóng dáng của anh. Sự cảm động khởi nguồn từ chân thành, con gái yêu khi nghe lời hay ý đẹp cũng như con tim cô không biết từ lúc nào đã dành một chổ e ắp bóng hình mờ ảo của anh rồi.

    Văn bước ra một bước, định rống to lên cho ma quỷ sợ, nhưng nhìn thấy những vật phía trước làm anh im bặt đi. Trống, đúng, hoàn toàn trống trơn, không có gì ngoài kho chứa củi đã sụp đổ hơn nửa. Năm tháng mưa nắng. Mối mọt làm cho kho chứa củi mục nát, rêu xanh mọc đầy trên vách đất, mái tranh lõm xuống thành hố to hơn thao nước. Nhìn vào ụ mối cao chạm mái, Văn nuốt nước miếng chậm rãi đi lại bên cửa, gọi nhỏ:

    "Có ai không?".

    Im phăng phắc. Văn nhìn kho chứa xiêu vẹo nghiên hẳn qua một bên. Có lẽ chỉ cần một cơn gió làm mồi, cái kho sẽ đổ ầm xuống lập tức. Anh đưa tay hé cửa nhìn vào trong. Vừa nhìn anh liền hét rầm lên như heo chọc tiết, Hương núp đằng kia cũng đánh cái giật thót, tim tuột lên cổ họng.

    Văn hoảng hồn bỏ chạy luôn một mạch, cái gì lời thề son sắt, hứa hẹn đều bị anh vứt bỏ sau ót. Cái đó quá đột nhiên, quá kinh hồn và quá đổi không thể tưởng tượng nổi. Hương nhìn anh chạy đi so với thỏ còn muốn nhanh, cô cũng muốn chạy theo nhưng chân như đeo hai quả tạ, không nhấc lên nổi, cô muốn gọi anh quay lại dẫn chung cô đi nhưng miệng không thể thốt nên lời.

    Cô cảnh giác nhìn vào kho chứa củi, cả người căng thẳng, có thể thấy từng giọt mồ hôi rịn thấm ướt tóc mai trên má hồng. Nhìn một hồi vẫn im lặng, kho củi như vị khách ẩn danh chốn hoang dã, đằng sau cánh cửa đó có thể là một thế giới khác, chứa đựng nổi sợ hãi và tột cùng của tội ác.

    "Giả, là giả, nhất định phải tỉnh táo lại".

    Hương liên tiếp mặc niệm trong lòng cho đỡ sợ. Dù sao đi nữa thì đây cũng là sự tò mò xuất phát từ tâm tính của cô như bao thiếu nữ mới lớn khác. Yêu ma quỷ quái dù sao chỉ là hư ảo không có thật, nhưng người dân bao đời nay vẫn tin vào nó. Cô muốn biết, muốn hiểu, muốn thấy tận mắt một trong các thứ đó dù chỉ một lần trong đời. Và giờ đây cô muốn rút lui sao, có lẽ sẽ không bao giờ.

    Hay tay nắm chặt, Hương cẩn thận chậm rải bước lại gần cửa nhà kho. Một tay từ từ chạm hé mở cánh cửa vừa đủ để nhìn vào, bên trong tối om một mảnh như miệng ác quỷ há rộng chờ chực con mồi vào bẩy vậy. Cô cố gắng bình ổn tâm trí, hít một hơi thật sâu rồi thô bạo đạp cửa.

    Cả kho củi đều chấn động run lên nhè nhẹ. Hương xông vào thật nhanh rồi vội vàng lui ra, thảng thốt hét rầm lên như điên dại.

    "Aaa..".

    Bên trong mờ mờ ảo ảo một cổ quan tài gỗ chỉ chôn gần nữa, nắp quan nằm lệch một bên làm lộ khe hở vừa vặn nhìn thấy đầu người. Tóc tai bù xù, gương mặt hốc hác đen nhẻm lem luốc như bị quẹt nhọ nồi, đôi mắt hao háo đỏ rực nhìn chầm chầm Hương. Cô quá đổi kinh hãi, ngã ngồi xuống đất lúc nào không biết.

    Roạt. Một bàn tay sần sùi mụn cóc trắng hếu đẩy nắp quan qua một bên. Hương thấy vậy càng kinh khủng, vừa thét vừa lếch lùi ra sau mặc kệ cơ thể xơ cứng không chịu điều kiển của cô nửa.

    "Mày khùng à, la muốn điếc con rái".

    Bổng một tiếng gầm lên trầm nặng át đi tiếng thét chói tai của cô. Người trong quan tài bực bội ngồi dậy, đứng lên đi ra ngoài. Lúc đi ngang qua cô, hắn còn lẩm bẩm lấy cái gì đó thật khó hiểu. Thì ra tên này là dân xứ khác qua. Hắn vốn là một kẻ điên, cuộc sống nay đây mai đó chẳng buồn cũng chẳng có âu lo. Lúc đi ngang qua nơi này, vô tình gặp Chốt bỏ hoang, định vào ở nhưng các phòng xung quanh đều gắn khóa xích sắt to bản, trừ cái kho chứa củi lụp xụp này. Trong đây có sẵn cái quan tài nên hắn lấy làm giường ngủ luôn. Ban đầu không sao, nhưng dần dần ý thức của một người điên mách bảo hắn rằng quan tài phải chôn xuống đất, một phần còn lý trí sót lại vừa lúc bật đèn xanh cho hắn nhận thấy cổ quan trên kệ leo ra leo vô cực khổ. Thế là hắn bỏ công sức mấy ngày trời, bằng đôi tay trần đào đất khiên quan để có chỗ ngủ tựa như những gì người dân hay gọi về nó là "bán quan nhập thổ".

    Văn đang chạy chúi nhủi thì nghe tiếng thét của Hương. Con tim anh muốn thắt lại, yết hầu lên xuống hai ba lượt rồi anh quyết định quay trở lại.

    Xông tới cổng chính, vừa lúc người điên ló đầu ra làm Văn hết hồn la lên.

    "Ma..".

    "Ma mẹ mày!". Do ở gần, kẻ điên kia bị anh la choáng váng. Thầm nghĩ con nhỏ bị mình hù cũng thôi đi, đến thằng này không biết từ đâu nhảy ra làm mình run cả bọng đái, vô quan quên coi ngày đúng là xui xẻo, mặc dù hắn chả biết ngày tháng là cái đếch gì.


    Văn nhận ra người này hồi nhỏ anh từng gặp hay lang thang ven hồ sen. Nhớ rỏ lúc đó anh còn nhỏ ham chơi, theo mấy đứa bạn khốn nạn rủ nhau lén ba mẹ ra hái sen. Chỉ vì nghe nói cái gì trà sen, cơm lá sen, canh sen nên muốn thử.

    Con thuyền nhỏ lướt trên mặt nước phẳng như gương. Năm thằng con trai trên thuyền, ba đứa mười bốn mười lăm tuổi, hai đứa còn lại đều lên mười. Hai đứa ít tuổi nhất là anh em kết nghĩa của nhau, vấn đề này là do cha mẹ hai bên lúc mới mang thai có hứa hẹn nếu sinh một trai một gái sẽ là vợ chồng, cùng giới kết nghĩa anh em hoặc chị em. Đứa em họ Trần tên Văn, thằng anh họ Võ tên Trung Tài, hơn kém nhau nửa tuổi.

    "Mấy anh nhìn kìa, ông già biến thái còn ngồi ở đó". Văn vừa nói vì chỉ về phía người ngồi dưới gốc tràm. Người này đầu tóc rối bù, râu quai hàm tua tủa như lông nhím, râu tóc còn đen mướt chứng tỏ tuổi còn trẻ vậy mà mặt đầy các nếp nhăn sâu như ông cụ bảy tám chục tuổi, mình bận quần đùi đen, áo thun lam, trước ngực quàng lên cổ một chiếc yếm vải của trẻ sơ sinh, trên yếm thêu cảnh con mèo hoa đuổi bướm. Văn nói:

    "Ông già biến thái này ngồi đó cả nửa ngày chẳng thấy động đậy gì hết".

    Tài nói:

    "Đừng có gọi là ông già biến thái, hãy gọi là bác, mày mà gọi ông già biến thái nửa kẻo ổng giận đó". Lúc này thằng Tài cháu ngoan lể phép khác hẳn so với lúc lớn lên, đúng là thói đời, người rồi cũng sẽ thay đổi theo thời gian.

    Văn khinh khỉnh nói:

    "Như vậy còn không phải ông già biến thái nửa sao, già thế kia còn đeo yếm vải, ông ta mà giận á hả, chửi bới hát hò lộn xộn, râu tóc dựng lên như vầy nè, vui lắm".

    Nói đoạn, đứa nhỏ nhặt một cái đài sen trong thuyền ném mạnh về phía người kia. Chiếc thuyền cách người kia mấy mét, Văn tuy ít tuổi nhưng sức ném không yếu, lại rất chuẩn do con nít dưới quê thường xuyên ném đá bắn chim nên quen tay. Tài vội gọi:

    "Ê đừng". Định ngăn lại nhưng không kịp, chỉ thấy đài sen bay thẳng tới mặt người kia. Hắn hất hàm một cái đã đớp được đài sen, đầu lưỡi chuyển động cuốn đài sen vào miệng nhai rao ráo.

    Tụi nhỏ nhìn người đó nhai đài sen chẳng buồn tách vỏ, tựa như hổ đói ngấu nghiến con mồi nên có chút sợ. Cả đám vội chèo thuyền vào bờ rồi xúm nhau vọt nhanh về nhà, đem chuyện ở đây kể cho già làng nghe.

    Ông Tám là người có tuổi nhất trong làng và cũng là người hiểu biết rộng nhất. Nghe mấy đứa nhỏ kể chuyện bên bờ hồ hái sen, ông dặn hỏi thêm chi tiết về người đó. Ông yên lặng một chút như nghĩ tới cái gì rồi khe khẽ thở dài:

    "Lâm vào tình cảnh như nó thì ai chả điên cơ chứ".

    Văn định thần lại nhìn lấy người này, thời gian mới đó mà ông ta đã già nua hơn xưa, râu tóc hoa râm rối bời, quần áo cũ bám đầy bụi đất và chiếc yếm vải trên cổ đã sờn rách từ lâu. Tận mắt nhìn thấy là người sống sờ sờ không phải ma quỷ thì mới yên lòng trở lại, dù sao một người điên so mấy thứ không sạch sẽ kia vẫn tốt hơn nhiều.

    Văn lập tức chạy nhanh vào xem Hương thế nào. Tới chổ, thấy Hương cũng đã ổn định đứng dậy, hai vai run run, gương mặt hồng nhuận vì hưng phấn. Anh nắm lấy tay Hương, cả hai nhìn nhau vừa ha hả cười to vừa thét dài.

    Đó là tiếng thét của sự thỏa mãn, trải nghiệm lý thú, có kích thích, niềm vui mừng quá đổi khi phát hiện điều mà bản thân muốn biết, đó liệu đó cũng là hạnh phúc như những gì sách vở từng đề cập tới chăng.
     
    Tinh Tổng thích bài này.
    Chỉnh sửa cuối: 17 Tháng hai 2019
  7. Nhân Võ Chuyển tiền

    Sức mạnh:
    Tìm chủ đề
    3
    Chương 5: Là yêu sao?

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Hãy cho anh biết

    Vì sao trời lại mưa

    Anh cầu xin

    Vì anh chẳng thể hiểu nữa rồi

    * * *

    Miền nhiệt đới không có gì ngoài cơn mưa bất chợt, từng làn gió nhẹ mang hạt mưa trãi đều lên không gian như tấm lụa mỏng đung đưa trong gió.

    Bên bờ sông, một người con trai và cô gái đứng gần nhau, thẩn thờ nhìn con thuyền mộc trôi lở đễnh giửa dòng.

    Hương ngạc nhiên nhìn Văn rồi lại nhìn con thuyền ngoài kia. Cô do dự không biết làm sao vì cô hiểu lúc này cô không thể nói gì, lỗi tất cả không phải do anh mà một phần do cô nữa. Hương giật nhẹ góc áo Văn rồi rời đi trước, vừa chạy một đoạn cô quay lại thấy anh vẫn còn đứng ngu ngơ thì hô lên, phải nhanh về vì mưa dần nặng hạt rồi.

    Văn xạm mặc lại, thầm hận bản thân quá vô dụng, ngay cả buộc neo cũng quên. Anh bất lực lưu luyến nhìn chiếc thuyền lần cuối rồi quay lưng đuổi theo lên đường đê nơi Hương đang chạy.

    Mưa không to nhưng dai dẵng, đây là đặc điểm duy nhất chỉ có của những cơn mưa hè do gió mùa Tây Nam gây ra.

    Trên con đường mòn dọc bờ ruộng, nơi vốn dĩ vì người dân nơi đây thường xuyên đi lại mà thành. Một chút có lòng hảo tâm người còn bồi thêm chút đất để con đường nhỏ này rộng thêm chút, và đường mòn trở nên mấp mô không còn mòn như tên nó nên có.

    Văn trước dẫn đường, hai người hối hả vừa chạy vừa vuốt mặt che mưa. Đường trơn trượt và khó đi do nước mưa thấm đẩm, Hương lại là con gái thành thị chưa lâm vào tình cảnh này bao giờ. Cô chạy lúc chậm lúc nhanh nhưng bỗng "ối" một tiếng, cô ngồi gục xuống ôm chân hô đau.

    Văn đang chạy đằng trước nghe tiếng kêu bất chợt của Hương thì hết hồn, loạng choạng lại xem. Nơi cẳng chân Hương có vết trầy tím bầm, vài tia máu theo đó ứa ra. Văn đau lòng, không biết vì sao người bị thương là cô ấy nhưng bản thân mình lại đau như vậy.

    "Chắc trật chân rồi". Hương nhíu mày, tiếng lí nhí như muỗi kêu.

    "Hay để tôi cõng cho".

    Văn ngồi xuống thủ thế chờ Hương leo lên. Thấy Hương do dự không quyết, Văn lại ít nói không biết làm sao nên đành dùng ánh mắt khích lệ.

    Hương chần chờ chút rồi cũng từ từ leo lên lưng Văn.

    Văn cõng Hương rất cẩn thận, vừa chạy chậm vừa nhìn đường dưới chân. Qua hơn mười vòng ruộng có cái chòi nhỏ, Văn mừng lắm, bèn tăng tốc.

    Hai người vào chòi trú mưa, vì lạnh nên Hương ngồi thành một đoàn, đôi tay ôm chân, cằm tựa gối lắc lư cho ấm. Văn nhìn trời mưa rồi nhìn cô:

    "Trời sẽ nhanh tạnh mưa thôi".

    Anh cởi áo thun ngoài vắt sạch nước, mỉm cười đưa cho Hương:

    "Dùng cái này lau nước đi"

    Hương ân ân cảm ơn, ngượng ngùng cầm chiếc áo lau tay, khi thấm lên mặt, ánh mắt cô len lén nhìn Văn rồi vội tránh ra ngay.

    Lau xong, cô cầm áo bằng hai tay trả lại cho Văn. Anh nhận áo vắt khô, nhìn ngoài trời lúc này mưa cũng đã ngừng.

    "Tạnh mưa rồi, mình cứ đi men theo bờ sông, như thế tới được bến đò tuy hơi xa một chút".

    Nói đoạn, Văn lao ra khỏi chòi, chạy lại thưa ruộng dưa hấu gần đó, anh lựa trái to nhất, búng ngón tay thử xem chín chưa rồi cắt dây ôm lại chòi. Hương trố mắt ngạc nhiên nhìn anh. Văn lấy mấy phiến lá lót ở dưới rồi đặt trái dưa lên ngay ngắn, bàn tay giơ cao mạnh chặt dọc xuống. Dưa hấu vốn tính giòn dể vỡ nay chịu nước mưa tưới đẫm làm vỏ dưa càng thêm giòn ra, ngay khi tay vừa chạm thì trái dưa đã chịu lực không thấu, lập tức bể làm đôi, để lộ thịt dưa đỏ ao.

    Hương vổ tay khen hay, nhưng to quá lại không biết ăn kiểu gì. Thấy vậy, Văn lựa nửa to để lên đùi chấn làm đôi, một phần cho Hương một phần mình gậm lấy gậm để.

    Hương vui mừng nhận nửa dưa hấu trên tay, nhìn anh ăn như hổ đói thì bật cười khúc khích. Chậm rãi cắn một ngụm nhỏ, miếng dưa vừa ngọt lại mát lạnh, vào miệng vừa ngon vừa thoải mái. Đây có lẽ là lần đầu tiên cô được ăn tại đồng như vậy, cảm giác mới lạ mà nơi thành thị cô chưa từng thử qua.

    Mưa tạnh thì trời cũng đã xế chiều, đâu đó ánh cầu vồng mờ ảo ngang trời, ráng hồng trận trận. Gió nhè nhẹ thổi, cành cây lay động, những giọt nước sáng lóng lánh còn đọng trên lá, tiếng chim hót, nhái kêu làm mọi vật như bình tĩnh.

    Trời dần tối, những vì sao khảm lên bầu trời lung linh như hòn ngọc quý, góc nhỏ ánh trăng chiếu sáng qua khóm mây như tráng bạc.

    Văn cõng Hương trên lưng lững thững đi ven sông. Hương tựa đầu sát vào bờ vai rắn chắc của Văn, cảm nhận được hơi ấm từ cơ thể anh toát ra, bất giác tim cô thình thịch đập rộn lên. Còn Văn một mặt hưởng thụ, hai đoàn mềm mại chèn áp trên lưng làm hắn muốn hô to một tiếng sảng khoái. Một sợi tóc đâu đó của Hương chạm nhẹ lên má Văn, mùi thơm dịu nhẹ thoang thoảng bên mũi làm hắn mê thất, bước chân trở nên phù phiếm lên.

    "Tôi nặng lắm phải không"

    Văn giật thót, hít thở đều lại:

    "Không, cậu không nặng lắm".

    Thấy Văn cố ý, Hương tuy có lo lắng nhưng trong lòng mừng thầm:

    "Tôi nặng thật mà, tôi ăn nhiều nữa"

    Văn hít sâu một hơi:

    "Đừng lo mà, mình có thể cõng Hương đi đến bất cứ nơi nào".

    Hương nén cười thốt ra:

    "Cậu xạo quá".

    "Mình không xạo đâu", Văn phản pháo.

    Hương cười trộm:

    "Có xạo".

    Văn chính nghĩa lẩm nhiên, lời nói dứt khoát có lực:

    "Không xạo, không có xạo mà".

    Hai người đồng thời ha hả cười to lên.

    Văn cõng Hương sẵn tiện ghé nhà thằng Tài bạn hắn, nhưng nhìn trời vừa tối mà không có đèn chắc thằng này lên nhà đứa nào ngủ nhờ rồi.

    Tiếng chó sủa vang lên, một con chó cỏ dẫn theo hai chó con như hai cục bông chạy vòng quanh người Văn ô ô hô loạn. Hương thấy vậy thì ngẩn người, thầm nhủ đây là nhà anh ta hay sao, phạch một cái mặt đỏ bừng. Cô vừa nghĩ tới việc giờ phải ra mắt người nhà của Văn nên chưa chuẩn bị khẩn trương lên.

    Ở Hương nhận biết, chó chỉ mừng chủ nhưng nào biết rằng chó còn nhận người quen. Văn vốn thường hay qua đây chơi, nhìn chúng nó từ nhỏ tới lớn, mổi lần đều cho chúng ăn nên tình cảm khá thâm hậu, vô tình làm Hương hiểu lầm.
     
    Lethao_1901 thích bài này.
    Chỉnh sửa cuối: 17 Tháng hai 2019
Trả lời qua Facebook
Đang tải...