Truyện Ngắn Viết Cho Thanh Xuân Của Tôi Và Bạn

Thảo luận trong 'Truyện Ngắn' bắt đầu bởi selcouth, 15 Tháng bảy 2018.

  1. selcouth :> I'm nothing.

    Bài viết:
    12
    fsdfứ.jpg

    Tản văn: Viết cho thanh xuân của tôi và bạn​

    Tác giả: Selcouth​

    ..​

    "Thanh xuân giống như một cơn mưa rào. Dù cho bạn đã từng cảm lạnh vì tắm mưa, bạn vẫn muốn được đắm mình trong cơn mưa ấy lần nữa." *

    Thanh xuân của mỗi người ắt hẳn là những cơn mưa rất riêng, không ai giống ai nhưng đều có một điểm chung là rất tuyệt vời. Thật, tuổi thanh xuân có thể được xem là độ tuổi đẹp nhất đời người, độ tuổi mà ta đủ trẻ, đủ nhiệt huyết, đủ sức sống để trải nghiệm và chinh phục tất thảy những điều ta ấp ủ bấy lâu. Thanh xuân cũng là khi trong mỗi chúng ta bắt đầu nhen nhóm những cảm xúc đầu đời, những cảm xúc chân thật và sơ nguyên của tuổi mới lớn, tinh khôi và đẹp đẽ như đóa hoa trắng chỉ nở đúng một lần.

    Điều tuyệt vời nhất thanh xuân mang đến cho bạn là gì?

    Phải chăng là những ngày vùi đầu vào sách vở đổi lại nụ cười và niềm tự hào của gia đình, của thầy cô? Sau này lớn lên liệu có còn ai luôn bên cạnh dẫn dắt ta từng bước một, liệu có còn ai động viên ta cố gắng từng ngày để tương lai sau này có thành công đợi ta bước đến? Có bao giờ ta thử nghĩ xem quanh ta ai là những người như thế, để mà trân trọng, mà kính yêu. Ba năm ngồi trên ghế nhà trường, ba năm học tập dưới mái trường, ta đã từng cố gắng vì bản thân, vì niềm tin của gia đình và thầy cô hay chưa, ta đã từng cảm ơn thanh xuân đã giúp ta có được những điều ấy chưa nhỉ?

    Hay điều tuyệt nhất là những ngày vô tư cùng bạn bè đồng trang lứa? Những ngày than trời than đất học hành mệt quá rồi rủ rê "đồng bọn" cúp một buổi học thêm. Những ngày len lén ăn vụng nơi góc lớp, cẩn thận né ánh nhìn của thầy cô rồi cười xòa thích chí. Những ngày nắng vàng ươm từng con hẻm nhỏ cùng bạn đèo nhau trên chiếc xe chạy quanh thị trấn, mặc cho nắng gió làm mặt đứa nào đứa nấy mặt cứ đỏ hây hây, đến khi đêm về đứa cảm đứa sốt cũng không chịu chừa. Tất thảy những kỉ niệm ấy đều là những dấu note quan trọng trên "lịch thanh xuân" của mỗi người, để mai này mỗi khi nhìn lại đều mỉm cười vì mình từng có một thanh xuân ngông cuồng nhưng "trẻ" như thế!

    Có người lại bảo được bên người mình thầm thích là điều tuyệt vời nhất. Nhắc đến tình yêu tuổi học trò thì mỗi người mỗi ý khác nhau, người ủng hộ, người phản đối nhưng tuyệt nhiên chẳng ai ngăn được. Xao động đầu đời xuất hiện âm thầm như đóa hoa vô ưu lặng lẽ nở giữa thanh xuân, ai hay mà ngăn cấm, ai biết mà bỏ đi, đến khi đóa hoa ấy nở rực rỡ thì đã có được sự bảo bọc của "chủ nhân" nó rồi. Có những lúc nói với nhau vài lời hỏi thăm cùng đôi ba câu trò chuyện, cố tình mượn cây bút, mượn cuốn vở, ngóng trông đến giờ sinh hoạt dưới sân trường chỉ để nhìn thấy nụ cười, thấy bóng lưng của người mà bản thân phải ngược nắng ngược gió cả thanh xuân để dõi theo. Thật giản đơn và rất đỗi ngây ngốc.

    "Mỗi người đều từng có khoảng thời gian bồng bột ấy. [..], đi qua tháng ngày với những trò nghịch ngợm hoang đường không tên. Thế rồi, thanh xuân lặng lẽ qua đi." **

    Thanh xuân ngắn lắm, nhanh lắm nên còn được ở cùng thầy cô, cùng bạn bè thì hãy trân trọng đi, bởi một khi thanh xuân đã qua là chẳng bao giờ trở lại nữa. Có bao giờ ta đợi nhau giây lát giữa guồng quay của cuộc sống, đợi nhau để cùng nhau bước qua thanh xuân một cách trọn vẹn. Cứ sống hết mình, cháy hết mình để vào một ngày trời trong vắt của vài năm sau, ta ngồi nhớ về thời học sinh, về thời thanh xuân và cười nhẹ như cơn gió, thấy đời thanh thản như mây trời vì không có điều gì trong quá khứ làm ta nuối tiếc và hối hận.

    (*, **: Trích "You are the apple of my eyes" – Cửu Bả Đao)​

     
    Muối thích bài này.
    Last edited by a moderator: 20 Tháng năm 2021
  2. Đang tải...
Trả lời qua Facebook
Đang tải...