Từng Nghe Giọng Nói Của Anh - Nhĩ Đông Thố Tử

Thảo luận trong 'Ngôn Tình' bắt đầu bởi Kim Hoa Lam, 10/8/2019.

  1. Kim Hoa Lam

    Kim Hoa Lam Đôraêmon. Chuyển tiền Tìm chủ đề

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    6,651
    Xem: 41
    Nếu bạn cảm thấy hay, hãy chia sẻ để ủng hộ tác giả
    Từng Nghe Giọng Nói Của Anh

    Tác giả: Nhĩ Đông Thố Tử

    Thể loại: Hiện đại, tinh anh, ngôn tình.

    Độ dài: 76 chương

    Chuyển ngữ: Team edit Lâm Nguyệt

    Biên tập: Hiên Viên Dạ Nguyệt

    Văn án:

    Tô Trản trở về lại Nhã Giang nhiều năm sau đó, nhưng lần này cũng lại chạm mặt người đó một lần nữa.

    Thịnh Thiên Vi lặng lẽ ghé tai cô nói nhỏ: "Thật ra ngày đó tôi cũng nhìn thấy, trong bữa tiệc giải ngũ của đội lão đại ngày đó, anh ấy đè bà ra hôn ở bên bồn rửa tay rồi.."

    Tô Trản liếc nhìn cô.

    "Tôi là fan của anh ấy mười năm, chưa thấy anh ấy như thế bao giờ, yêu một người như vậy, đời này của bà có đáng giá không hả?"

    Chắc là đáng.

    Nói như thế đâm ra lại muốn yêu.

    Nhưng sau đó, bao nhiêu người cô gặp qua, cô đều cảm thấy tẻ nhạt vô vị, chỉ thường thường thôi không có gì nổi bật cả.

    Không quên người đó được, cũng không yêu thêm được ai khác nữa.
     
  2. Đang tải...
  3. Kim Hoa Lam

    Kim Hoa Lam Đôraêmon. Chuyển tiền Tìm chủ đề

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    6,651
    Thu gọn
    Nếu bạn cảm thấy hay, hãy chia sẻ để ủng hộ tác giả
    Chương 1 - 1: Tiết tử

    Bấm để xem
    Đóng lại
    CHUYỂN NGỮ: NQL

    BIÊN TẬP: HIÊN VIÊN DẠ NGUYỆT

    Đầu xuân 2016, thành phố Nhã Giang.

    Ở nghĩa trang trên núi Tạ.

    Cuối tháng hai, đúng vào lúc tiết xuân lành lạnh, vạn vật nên thơ, gió nam ấm áp bên song cửa, không khí trên núi mỏng mảnh, sương mù giăng kín, cây cối xung quanh đâm thẳng lên bầu trời, xuân đã về trên khắp mọi nơi.

    Sáng sớm, ông trời đang đắc ý, thỉnh thoảng reo xuống vài hạt mưa, bay bay đậu đậu.

    Giữa mây mù, loáng thoáng thấy chín mươi chín bậc thang của khu nghĩa trang, bậc trên cùng thì mờ ảo, như thể ở bên kia đám mây, như thể đang tiếp nối với bầu trời. Tô Trản bước từng bước, còn mơ hồ nghĩ đây chính là một con đường mòn trong khu rừng có thể dẫn cô đến được thiên đường.

    Gió xuân tháng Hai thật buốt, nói chẳng hề sai, gió phía nam đang tạt qua gương mặt cô như những nhát dao cùn.

    Cô kéo kéo cái mũ lông chim, ôm hoa vào ngực, hai tay đưa lên miệng, chà xát vào nhau, lúc đó từ lòng bàn tay mới có chút ấm áp, rồi cầm bó hoa, tiếp tục bước.

    Bước lên từng bậc thang, cô đều cúi đầu lẩm nhẩm:

    "Love is patient."

    Yêu là mãi mãi nhẫn nại.

    "Love is kind."

    Có cả ban ơn.

    Cô cúi đầu, lại bước lên một bậc thang nữa, mím môi lại, thì thầm:

    "Love is not envious or boastful or arrogant or rude."

    Yêu là không ghen tị, không khoe khoang, không kiêu ngạo, không thô lỗ.

    Đến những bậc thang gần cuối, cô chậm rãi thả bước, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn xung quanh một cái, rồi lại ngâm nga:

    "It does not insist on its own way."

    Không cầu lợi ích đến với bản thân.

    "It is not irritable or resentful."

    Không dễ dàng nổi giận, không toan tính hại người.

    * * *

    "Love never ends."

    Yêu là không bao giờ ngừng lại.

    "Enter ye in at the strait gate: For wide is the gate, and broad is the way, that leadeth to destruction, and many there be which go in thereat."

    "Hãy theo cửa hẹp mà vào, bởi cửa rộng và đường thênh thang thì dẫn đến diệt vong, và hầu như ai cũng chọn theo lối đó."

    Đến khi leo lên bậc thang cuối cùng, Tô Trản ôm bó hoa đứng yên, quay người lại, nhìn về những bậc thang dốc dốc bên dưới, cô thở dài một hơi, thong thả đọc lên câu cuối cùng:

    "Because strait is the gate, and narrow is the way, which leadeth unto life, and few there be that find it."

    "Cho tới cuối cuộc đời, cửa thì hẹp, đường thì nhỏ, người tìm được lại chẳng có bao nhiêu."

    Cô đã tìm được phần mộ, rất sạch sẽ, dường như vừa mới được dọn dẹp qua. Lúc ấy, phía trước bia mộ đặt một bó cúc tươi mới, hẳn là trước khi cô đến, đã có người ở đây.

    Tô Trản không để ý nhiều, từ từ ngồi xuống, đặt bó hoa xuống bên cạnh, vuốt vuốt nhè nhẹ lên tấm hình trên bia.

    Cô nhẹ giọng cất tiếng: "Lâu rồi không gặp."

    Khu nghĩa trang an tĩnh, không có lấy một bóng người, Tô Trản đem bó hoa mang tới đặt vào chỗ xong lấy từ trong túi xách ra một chai rượu nhỏ, bước vòng quanh phần mộ, rồi lại trở về chỗ cũ, lúc thì thầm chuyện gia đình, giọng cô rất mềm mại và tinh tế, nhẹ nhàng vang vọng trong khu nghĩa trang, cũng như giây phút này mưa phùn kéo dài, lại làm cho người đang phiền muộn trở nên yên lòng.

    Không lâu sau, những điều cần nói cũng đã nói xong, Tô Trản ngẩng đầu nhìn bầu trời u ám, cô đứng lên, nhìn gương mặt mỉm cười trong bức hình nói: "Em đi đây, lần sau em sẽ lại đến thăm chị."

    Cô men theo đường cũ từ khu nghĩa trang đi xuống, Thịnh Thiên Vi đang ngồi trong xe nghịch điện thoại di động, thấy cô đi tới ném chiếc điện thoại qua một bên, ngồi thẳng người, vừa nhìn thấy cô đã vội vã muốn hỏi:

    "Bà mới cắt tóc à?"

    Thịnh Thiên Vi và Tô Trản cùng tốt nghiệp đại học và cùng làm đặc công guống nhau, làm cộng sự ở cái nơi ăn thịt người không nhả xương đó nửa năm, cho đến khi Tô Trản rời đi. Hai cô gái đều là những thiếu nữ chân ướt chân ráo vào xã hội, lại là những cô gái duy nhất trong ngành, chưa tới dăm ba bữa đã tay trong tay đi dạo phố rất tình cảm.

    "Ba năm trước tôi cắt rồi." Tô Trản không lạnh không nhạt đáp lời.

    Cô vốn gầy, xương lại nhỏ, thân hình tiêu chuẩn cao một mét sáu sáu, gương mặt nhỏ nhắn chừng bằng bàn tay, trắng trẻo, vóc dáng khá đẹp, nước da mịn màng, lại thêm vẻ ngoan ngoãn, nhìn qua thấy rất biết điều nhanh nhẹn, đôi mắt to chớp chớp, ngày trước mái tóc dài đến eo, có thể nói khá giống một đứa trẻ ngoan biết nghe lời.

    Hôm nay cắt tóc, nom trông có ba phần kinh nghiệm, bảy phần nữ tính.

    Nhưng cử chỉ thì vẫn nhác bóng dáng của thiếu nữ mái tóc dài đến eo năm đó.

    Thịnh Thiên Vi giương đôi mắt phiền muộn nhìn cô, cảm khái nói: "Chị hai Tô Trản à, chị thay đổi nhiều quá rồi đấy."

    Tô Trản đang tựa người vào chiếc ghế cạnh ghế lái ngắm cảnh ngoài xe, nghe thấy cô nàng nói như vậy, quay đầu lại nhìn một cái, rồi lại quay ra, "Người năm ấy rồi cũng sẽ thay đổi, sẽ trưởng thành, và sẽ già đi." Trong câu nói chưa đầy những thổn thức từ tận đáy lòng về quá khứ.

    Lúc cô nói trong xe đã phát bài 'Thời gian xưa cũ'

    Vừa vặn đến câu: ".. Tiếng đàn phong cầm trầm bổng, hôm nay hình dáng chúng ta thay đổi, vì cuộc sống mỗi ngày lo toan đủ thứ, nhưng chỉ cần nhớ đến những thời gian xưa cũ, ánh mắt ta cũng trở nên lấp lánh lạ thường.."

    Bầu không khí trong phút chốc trở nên trầm lắng, cả hai cô gái đều yên lặng ngồi trong xe, mỗi người theo đuổi một suy nghĩ riêng.

    Thật ra thì Thịnh Thiên Vi không hiểu, ban đầu hai người bọn họ rõ ràng tốt vô cùng, mọi người đều biết, tình yêu rất trong sáng vô tư cũng rất phóng khoáng.

    Sao lại trở thành như bây giờ?

    Chị của Tô Trản mất rồi.

    Lão đại cũng biến mất.

    ".. Hôm nay chúng ta thay đổi hình dáng, nhưng sinh mạng này vẫn tràn đầy khát vọng, nếu có thể quay về với thời gian xưa cũ, dù chỉ là trong khoảnh khắc.."

    Mưa phùn rả rích bỗng biến thành mưa như trút nước, Tô Trản thu hồi tầm mắt, vô vỗ đầu cô gái ngồi bên cạnh, "Nè, bà đang nghĩ gì thế, sao không đi đi?"

    Thịnh Thiên Vi dè dặt quan sát cô, thấy mặt cô không biến sắc, lúc đó mới nhỏ giọng nói: "Thật ra thì, tôi cũng nhìn thấy, hôm đó trong bữa tiệc giải ngũ của lão đại, anh ấy đè bà ra hôn ở bên bồn rửa tay rồi.."

    Tô Trản yên lặng nhìn cô một cái.

    Trước khi gặp Thịnh Thiên Vi trong lòng đã định sẵn rồi, biết rõ là khi nghe hai chữ đó, có thể thẳng thừng nói ra từ miệng cô nàng như vậy, Tô Trản vẫn hơi kinh ngạc trong lòng một chút, nếu không phải mấy năm qua ở bên ngoài dã tôi luyện đến mức chẳng nề hà đao thương, chỉ sợ lúc này cô giả vờ lãnh đạm nhưng về nhà lòng lại đau như cắt.

    Thịnh Thiên Vi lại bận bịu lo giải thích: "Tôi không cố ý đâu, tình cờ thấy thôi."

    Thực ra thì ngày đó, Thịnh Thiên Vi cô đã định nhân cơ hội bày tỏ rồi, muốn bày tỏ sự ngưỡng mộ mười năm cô dành cho người ấy, như kiểu sùng bái thần tượng vậy. Lúc cô định lại tinh thần, không khéo lại bắt gặp một màn ân ái như vậy.

    "..."

    "Tôi là fan của anh ấy mười năm rồi, chưa từng thấy anh ấy như vậy." Thời điểm này Thịnh Thiên Vi nghĩ tới còn có chút xúc động, bỏi vì kiểu hôn đó thật sự rất bá đạo, rất thâm tình, sau đó cô cười buồn: "Nhưng nói thế nào, yêu một người như thế, đời này của bà liệu có đáng hay không?"

    Chắc là đáng.

    Nói như thế lại muốn yêu thêm lần nữa.

    Nhưng càng về sau, bất luận là cô gặp ai, đều cảm thấy tẻ nhạt vô vị, cảm thấy rất tầm thường không có gì nổi bật.

    Không quên anh ấy được, cũng không thể yêu thêm bất kì ai khác nữa.

    *

    Kịch mới của Tô Trản khai máy, biên kịch như cô phải đi mười mấy chỗ để tìm cảnh, Nhã Giang là điểm dừng chân cuối cùng.

    Ngày thứ ba, đoàn làm phim cũng tới, Tô Trản bị kéo đi uống rượu, trong phòng tề tựu đủ các lãnh đạo, bọn tiểu bối thi nhau tâng bốc bợ đỡ, a dua nịnh nọt. Tô Trản vốn không hay nói chuyện, liền ngồi yên lặng một chỗ, chống cằm, bữa tiệc linh đình, uống mấy ly rồi, đầu óc Tô Trản đã có phần nặng nề mê man.

    Vất vả mãi mới tìm được khe hở, vội vàng xin lãnh đạo đi wc. Mà đi xong Tô Trản cũng không hề muốn quay trở lại cái nơi xa hoa đồi trụy đó, ngực cô hơi khó chịu, ngẫm nghĩ một chút, cô xoay người đi tới cửa quán rượu hút thuốc.

    Áo choàng dài cô đã để trong phòng bao mất rồi, nên trên người hiện tại chỉ mặc một bộ vừa rộng thùng thình lại mỏng, chân nhỏ quần dài, đôi chân vừa thẳng vừa dài, cứ như thế dựa vào cột đá trước cửa quán rượu, châm điếu thuốc, ngẩng đẩu, thả ra một làn khói xám, đôi mắt lạnh lùng nhìn người qua kẻ lại trên đường.

    Cô có dáng người đẹp, lại xinh xắn, nên người qua đường không nhịn được phải ngoái lại nhìn hai lần.

    Vừa lúc đó, một chiếc xe đỗ lại ven đường, vây quanh là ba người đàn ông.

    Tô Trản liếc mắt nhìn bóng dáng đó, mới chỉ thấp thoáng chiếc bóng thôi cô đã khẳng định đó là anh rồi.

    Nhã Giang vốn không lớn, chạm mặt nhau chỉ là chuyện sớm muộn mà thôi.

    Cô quay người, tựa vai vào cây cột, rít một hơi thuốc lá, thả ra khói xám, nheo mắt, bắt đầu cẩn thận quan sát. Đã lâu không nhìn thấy, ánh mắt cô hơi tham lam, tựa như đó là một vùng biển sâu thăm thẳm.

    Người đó dựa người vào cửa xe, quay lưng về phía cô, đang nói chuyện cũng hai cậu con trai trước mặt.

    Tóc dường như ngắn hơn, trên trán có vài sợi hơi rủ xuống, nhưng cũng không che đi được vầng trán cao, ngũ quan anh tuấn, một gương mặt cương trực mà nhu hòa, trên người mặc một chiếc áo sơ mi trắng là lượt gọn gàng, cổ áo bẻ vuông vắn, lộ ra một đoạn cổ trắng trẻo, tay áo lại được xắn lên tới tận khuỷu tay, quần dài giầy da, đúng là mười phần chỉnh tề ngăn nắp

    Có thể mặc áo sơ mi chau chuốt đến mức đó, chắc cũng chỉ có mỗi người này.

    Ba người không biết nói những gì, anh ấy khóe miệng hơi cong, cúi người nhìn qua cửa kính xe, lấy gói thuốc ra, anh rút ra một cây thuốc lá kẹp vào tay, ở đầu búng búng, rồi sờ vào hai túi quần, phát hiện ra bật lửa lại để trong túi âu phục.

    Một cậu thanh niên lôi ra chiếc bật lửa của mình, đưa đến gần miệng anh.

    Anh hơi nghiêng đầu, ánh lửa trong đêm tối nhấp nháy, khiến cho guong mặt anh càng trở nên rõ ràng, gương mặt nhìn nghiêng trông nhu hòa hơn nhiều, ngậm khói trong miệng, sau đó lại quay người dựa vào xe, cởi bung cúc cổ áo, ngửa đầu nhả ra một làn khói xám.

    Dáng vẻ lúc này, mới có phần giống ngày xưa, một người đàn ông có phần lưu manh.

    Tô Trản dập điếu thuốc, vứt vào thùng rác, quay người lên lầu trở về phòng hát, không thể nhìn tiếp được nữa rồi, nhớ lại thứ này, có độc, không đụng vào được.

    Trước đây, anh rất ít khi mặc áo sơ mi trắng, thích mặc áo liền mũ hoặc không cũng là vệ phục, sau đó đi đường lúc nào cũng thủ sẵn áo có mũ, đeo khẩu trang. Vậy mà bây giờ, một thân âu phục, vẻ ngoài lại đẹp trai, nhưng so với trước kia lại bớt phần phóng khoáng, thêm phần rạng rỡ trưởng thành.

    *

    Lúc đó trong phòng bao cũng đã ngồi hai giờ đồng hồ, các vị lãnh đạo mới không còn hứng thú và chuẩn bị rời đi.

    Tô Trản về cuối cùng, trong cả phòng bao chỉ có cô là không say, ngay cả lãnh đạo cấp ngay trên cô cũng say đến mức hồ đồ, chỉ còn thiếu nước vứt cô lên giường của mấy vị lãnh đạo cấp cao mà thôi, nhưng vẫn biết tính cách của cô, nên cũng không dám làm quá mức.

    Cô kéo tay lãnh đạo tựa vào người mình đỡ vào trong thang máy, người uống rõ là nhiều, mặt mũi đỏ bừng, đứng cũng chẳng vững, miệng vẫn lải nhải không ngừng: "Tiểu Tô à, có mấy lời anh nói mày phải nghe, bây giờ mày có danh tiếng, mọi người đồng ý làm việc với mày, nhưng đến khi trong tay mày chả có gì cả, thì đó là lúc mày lại là người đi cầu xin người khác, có chỗ tốt để mắt đến mày, thì là số mày tốt, chứ đừng nghĩ mày thanh cao, thanh cao của mày có mài ra cơm ăn được không?"

    Tô Trản vờ như không nghe thấy gì: "Anh nói xong chưa? Tôi giúp anh tìm xe nhé?"

    Lãnh đạo vung tay lên: "Rốt cuộc mày nghe có lọt tai không hả?"

    Thấy cô vẫn không có phản ứng gì, lúc này anh ta mới bất mãn lầm bầm một câu: "Con ranh này xấu tính thật đấy, không biết là ai chiều nó hư thân thế này."

    * * *

    Anh ấy chắc đang hút thuốc bên ngoài nhỉ

    Thang máy dừng lại ở tầng năm.

    "Đinh đông!" cửa chậm chạp mở cửa ra hai bên.

    Tô Trản kéo tay vị lãnh đạo cho anh ta dựa vào thang máy, nghe tiếng, cô vừa chớp mắt, theo bản năng ngẩng đầu, một bóng dáng quen thuộc đứng ở cửa, sau lưng người đó còn có chàng thanh niên giúp anh bật lửa.

    Tim chợt hẫng một nhịp, hô hấp có phần khó khăn.

    Vừa nãy cô chỉ len lén quan sát bóng dáng ấy trong bóng đêm, bây giờ không kịp đề phòng xuất hiện bất ngờ trước mắt cô, hoàn toàn rõ ràng dưới ánh đèn.

    Nhìn gần như vậy, tóc ngắn đi nhiều, trông trẻ hơn, một đôi mắt đen bình tĩnh, vành mắt rất sâu, da trắng, ngũ quan càng thêm tinh tế, chín chắn rất nhiều. Giờ phút này, áo sơ mi trắng phối với quần âu, đôi chân mang một đôi giày da Ý thủ công, quần áo vừa vặn người, đường cong trên cơ thể thêm rõ ràng.

    Đã sớm nói.

    Anh ấy sẽ là người đàn ông mặc âu phục đẹp nhất trên thế giới mà.

    Từ Gia Diễn đang gọi điện thoại, cửa thang máy mở ra, ngẩng đâu nhìn bên trong một lượt.

    Bốn mắt bỗng nhiên nhìn nhau.

    Không sợ hãi như đã nghĩ

    Không ngạc nhiên, mừng rỡ, phẫn nộ như đã nghĩ.

    Đôi mắt nhìn về phía cô, người khác không thể nhìn ra bất kì tâm tư, Tô Trản nhớ, anh là một người tính khí nóng nảy không giỏi kiên nhẫn cũng không giỏi che giấu cảm xúc.

    Nên cô hoàn toàn biết được

    Anh lạnh lùng và hời hợt, là do từ trong nội tâm anh muốn thế

    Anh ung dung không vội vàng đi vào, ánh mắt chỉ nhàn nhạt lướt qua trên người cô, rất nhanh lại quay đi, đi tới một bên thang máy đứng, tiếp tục gọi điện thoại, coi cô như người xa lạ chưa từng gặp mặt.

    Anh không nói quá nhiều, hầu hết là người đầu dây bên kia nói, anh chỉ kiên nhẫn nhỏ giọng nói từng từ một.

    "Ừ"

    "Được."

    Tô Trản nhớ, trước kia có một câu nói về anh ấy như thế này, "Kiên nhẫn của anh ta để cho chó ăn hết rồi."

    Anh cúp điện thoại, thang máy đi xuống, bên trong chỉ có bốn người bọn họ.

    Chàng thanh niên đột nhiên hỏi người đó: "Anh chờ để đón chị ấy à?"

    "Ừ"

    "Vậy em đi cùng với, anh không trách em quấy rầy hai người đấy chứ?"

    Từ Gia Diễn lúc này mới ngẩng đầu lên nhìn anh chàng kia một cái, giọng bất cần trước sau như một, đùa: "Mày từ lúc nào mà trở nên thấu tình đạt lý thế hử?"

    Chàng thanh niên cười ha hả không ngừng.

    Thang máy xuống đến tầng 1

    Âm thanh "đinh đông" truyền tới.

    "Từ Gia Diễn."

    Những từ này lúc bất ra khỏi miệng cô, cô dường như sắp cắn nát đôi môi của mình rồi, nhưng vẫn không khống chế được bản thân mình.

    Người đó chỉ dừng lại trong chốc lát, không đáp lại, cũng không quay đầu nhìn cô.

    Tô Trản cũng không biết cô muốn nói điều gì, chỉ là cảm thấy, nếu không gọi anh ấy lại, có cái gì trong lòng cô chợt biến mất, chìm nghỉm, rồi chẳng thấy nữa.

    Cả thế giới bỗng dưng tĩnh lặng.

    Như thể có điều gì đang chờ tuyên án.

    Giây sau, Từ Gia Diễn tiếp tục bước ra, không nói một câu mà rời đi.

    Chàng trai kia đuổi theo, "Hình như ai gọi anh kìa."

    "Nghe lầm rồi." Anh bình tĩnh như thể chưa từng gặp qua cô vậy.

    Tô Trản nhắm hai mắt.

    Vừa lòng mày chưa, trò hề này làm mày vừa lòng chưa hả?

    Cô cắn chặt môi, sau đó lại cảm thấy có vị tanh.

    Không quay lại thật tốt biêt mấy, tìm cảnh nơi nào không tìm, tại sao cứ hết lần này đến lần khác là nơi này.

    Thật ra thì cô sớm biết rồi

    Nhưng cũng chỉ là muốn gặp lại người đó một lần mà thôi.

    Tay buông thong xuống hông, nắm chặt lại

    Bây giờ gặp được rồi

    Hài lòng chưa?

    Hay nên tuyệt vọng rồi nhỉ?

    Cái thứ hy vọng vẫn còn đang hấp hối ấy dập tắt được rồi chứ?

    Wiliam Shakespeare từng nói: "Khách không mời mà đến chỉ được hoan nghênh khi đã cáo từ mà thôi."

    Cũng nên vĩnh biệt được rồi

    *

    Cửa thang máy lại khép lại

    Tô Trản còn chưa hoàn hồn, vị lãnh đạo đưa tay quơ quơ trước mặt cô: "Tiểu Tô, mày tỉnh lại chưa?"

    Trong đầu Tô Trản chỉ toàn là bóng lưng dài cao ngất của người đó, anh đi cực nhanh, không hề do dự, tựa như đang trốn khỏi cô.

    Sau đó, cô chỉ cười mỉm một cái, chẳng nói gì

    Chớp mắt, thất giọt nước mắt rơi tách một tiếng lên mu bàn tay, bản thân cũng sửng sốt

    Sao lại khóc?

    "Đinh đông!" âm thanh nhắc nhở của thang máy lần nữa vang lên, xuống đến tầng hầm, Tô Trản bỗng nhiên nói một câu: "Là anh ấy?"

    Lãnh đạo không hiểu, mặt ngẩn ra nhìn cô gái nhỏ bên cạnh.

    Cô cười mỉa mai, trong mắt còn lấp lánh nước, dáng vẻ nhỏ bé đó thật khiến người ta đau lòng.

    "Không phải anh vừa nói, xấu tính như thế là do ai chiều hư hay sao?"

    "Là do anh ấy chiều hư đó."

    Là ai đã nói yêu càng nhiều hận càng sâu? Cô không biết ngay từ đầu Từ Gia Diễn có yêu cô hay không, cô chỉ biết là.

    Vào thời điểm đó, anh ấy đã rất chiều chuộng cô.
     
  4. Kim Hoa Lam

    Kim Hoa Lam Đôraêmon. Chuyển tiền Tìm chủ đề

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    6,651
    Thu gọn
    Nếu bạn cảm thấy hay, hãy chia sẻ để ủng hộ tác giả
    Chương 1 - 2:

    Bấm để xem
    Đóng lại
    CHUYỂN NGỮ: NQL

    BIÊN TẬP: HIÊN VIÊN DẠ NGUYỆT

    Lần đầu tiên Tô Trản gặp Từ Gia Diễn là vào mùa đông năm 2012, tại sân bay Bắc Tầm.

    Năm ấy, cô mới tốt nghiệp đại học một năm.

    Cõ lẽ do có lời đồn về trước ngày tận thế, năm ấy mùa đông ở Bắc Tầm đến rất sớm, khí lạnh cứ tràn về từng đợt lại từng đợt, nhiệt độ bỗng nhiên hạ xuống mười mấy độ, gió bấc vù vù lạnh đến thấu xương, giận dữ rít gào, giống như con sư tử đang gầm thét.

    Hôm đó, trời rất lạnh.

    Lúc có luồng khí lạnh mới tràn về, Tô Trản đang dùng tốc độ ánh sáng để cuốn gói đồ về Nhã Giang.

    Cô đặt vé máy bay về phía nam, nhưng công ty hàng không lại chậm trễ nên chuyến bay phải hoãn đến hai tiếng sau. Khi đó, cô đang ở phòng chờ của sân bay lật tạp chí một cách nhàm chán, lúc quay đầu, ánh mắt bị một đám thanh niên thu hút.

    Bọn họ mặc trang phục màu trắng giống nhau, trước ngực in chữ tiếng Anh chắc là logo, đồng phục bên ngoài là chiếc áo lông màu đen dài đến gối, trên vai khoác chiếc balo cũng màu đen giống nhau, mấy thằng nhóc mới lớn vừa cười nói từ chỗ đứng đi vào phía cửa.

    Tô Trản liếc mắt thấy Từ Gia Diễn đeo khẩu trang đi ở phía cuối, anh không khoác balo, chỉ một tay nghịch điện thoại di động, một tay len lỏi vào những lọn tóc đen sẫm, vuốt vuốt rồi đi về phía phòng chờ.

    Anh cũng cao ngang tầm đám thanh niên này, tóc đen, cắt ngắn gọn gàng, đôi mắt mười phần tinh anh, nhưng lạnh lùng như một hố nước sâu. Sống mũi cao ẩn bên trong chiếc khẩu trang màu đen, nhìn xuống dưới, có thể thấy chiếc cổ trắng trẻo, cục yết hầu nổi rõ, anh không mặc đồng phục in logo, bên trong chỉ mặc chiếc áo mũ màu xám tro, bên ngoài thì cũng mặc áo lông dài đến gối như bọn họ.

    Nhìn vóc dáng đẹp quá sắp không kiềm chế được nữa rồi.

    Đúng, không kiềm chế được, lúc Tô Trản lần đầu nhìn thấy Từ Gia Diễn, trong đầu đã hiện ra ngay từ khóa cửa ải thứ nhất.

    Sau đó mới là mê hoặc

    Không thể không thừa nhận, chàng trai này đã hớp hồn cô mất rồi.

    Bởi vì chuyến bay vào lúc rạng sáng, nên hành khách trong phòng chờ cũng không có nhiều, ngoài Tô Trản và đám thanh niên chắc là vận động viên đó ra, thì còn có một đôi tình chàng ý thiếp đắm đuối chẳng hề để ý đến ai, và hai gã người ngoại quốc đang trò chuyện rất vui vẻ.

    Trong phòng chờ mọi âm thanh nói chuyện đều khá nhỏ.

    Tô Trản lại cúi đầu lật xem tạp chí trong tay, nhưng có lẽ cô chẳng thể đọc vào chữ nào cả.

    Tâm tư và đầu óc đã bay đâu mất rồi.

    Bởi vì Từ Gia Diễn ngồi đối diện cô, rạng chân, tư thế ngồi thật phóng khoáng.

    Anh vừa vào từ cửa đã cắm cúi nghịch điện thoại di động, mắt không rời chiếc điện thoại lấy một giây, lúc này đang dựa vào ghế ngồi, cúi đầu càn quét trò chơi. Ngồi bên cạnh anh là một hàng trai nhuộm tóc vàng, vắt chân lên, thỉnh thoảng nói mấy từ, nhưng phần lớn là xem người bên cạnh chơi game.

    Bên kia thỉnh thoảng truyền tới vài câu "ahihi" của tên tóc vàng, Tô Trản tò mò nhìn sang, người đó từ đầu đến cuối chỉ mím môi nghịch điện thoại.

    Một tiếng sau, anh bỗng nhiên tắt điện thoại, nhét vào túi chiếc áo lông, xoa xoa gáy nói với người kế bên: "Tao ngủ một lát nhé."

    Giọng trầm trầm buồn ngủ sao mà dễ nghe, Tô Trản nghe thấy tiếng mới ngẩng đầu nhìn lên, chiếc khẩu trang đã được anh tháo xuống từ bao giờ để ở bên cạnh, lộ ra cả khuôn mặt.

    Sống mũi thẳng, đôi môi mỏng, đường nét đều rõ ràng.

    Đẹp quá, thật là đẹp quá đi, đáng tiếc tướng mạo này trời sinh bạc tình rồi.

    Tóc vàng nhìn anh một cái, nói rõ to: "Hôm qua mày lại thức đêm à?"

    Anh nhàn nhạt ừ một tiếng, lại đeo khẩu trang vào, dựa vào ghế bắt đầu nhắm mắt nghỉ ngơi.

    Tóc vàng lắc đầu một cái, khuyên nhủ: "Tao đã nói mày nên chú ý đến sức khỏe rồi mà."

    Lúc này mắt anh còn chẳng buồn mở, chỉ cười một tiếng, thể hiện là đáp lại.

    Tóc vàng bĩu môi một cái, tiếp tục nói chuyện với những người khác.

    Mười phút sau, từ những lời tán gẫu của mấy thanh niên này, Tô Trản nắm được trọng điểm, bọn họ chính là tuyển thủ eSport chuyên nghiệp.

    Tô Trản không hề xa lạ với cái nghiệp eSport này, bởi vì trợ lý trước kia của cô, Tạ Hi, cực kì mê eSport. Từ những người xung quanh đang nói chuyện với thái độ của bọn họ với người kia, Tô Trản cảm giác, người đó không hề tầm thường.

    Hai gã ngoại quốc sau lưng Tô Trản, từ lúc chàng trai kia bước vào, vẫn thì thầm bằng tiếng Anh:

    "Oh, my god, he is pot!"

    "TED leader, pot."

    "I have watched every game of his."

    "..."

    "He was the most valuable player gaming China occupation."

    "Would you like to ask him to sign?"

    Tô Trản trong lòng yên lặng bỗng nhận ra điểm quan trọng.

    TED leader?

    Tuyển thủ eSport có giá trị nhất trong nước?

    Âm thanh nhắc nhở lên máy bay vang lên.

    Từ Gia Diễn mới vừa tỉnh lại, liền nghe thấy hai gã ngoại quốc bên cạnh bạn mình muốn xin chữ ký, anh xoa xoa tóc, đứng lên, vui vẻ kí tên xong đưa cho bọn họ, còn trao đổi qua quýt vài ba câu.

    Từ cuộc nói chuyện có thể thấy gã ngoại quốc kia chính là fan ruột, từ lúc gã bắt đầu chơi game đã để ý anh rồi.

    Thực sự luôn để ý tới anh trong mỗi cuộc tranh tài.

    Ba người nói chuyện thật vui vẻ.

    Tô Trản không nhịn được nghe ngóng một hồi, mà cái gì cũng không hiểu.

    Loa trong sân bay vang lên lần nữa nhắc nhở lên máy bay, Từ Gia Diễn thể hiện mình phải đi trước, gã ngoại quốc bên cạnh cô gắng rs dấu tay, quyến luyến không thôi:

    "You are my most love gaming players, no one."

    Anh là tuyển thủ eSport tôi thích nhất, ngoài ra không có ai khác.

    Không thể không nói, gã ngoại quốc kia rất hiểu lộ số.

    Từ Gia Diễn bỗng nhiên bật cười, lộ ra tám cái răng tiêu chuẩn, giống như một cậu thiếu niên vậy, rồi anh vẫy tay với bọn họ, xoay người đi.

    Anh đi bộ rất rắn rỏi, so với cái dáng ngồi phóng khoáng vừa rồi, thật là hai con người khác nhau.

    Cho đến khi máy bay hạ xuống sân bay Nhã Giang, lúc Tô Trản đi lấy hành lý kí gửi, lại chạm mặt bọn họ lần nữa.

    Một đám người cười cười nói nói bên cạnh băng chuyền hành lý để chờ lấy hành lý của mình, Tô Trản hé mắt nhìn thấy Từ Gia Diễn bị một đám thanh niên vây vào giữa, chiếc khẩu trang màu đen treo lủng lẳng ở phía tai, hành lý của anh đã được đưa ra từ lâu rồi, bây giờ chi đang đứng vắt chéo chân, ngồi ở chỗ hành lý nghịch điện thoại di động, chờ của người khác được đưa ra.

    Tô Trản híp mắt, cẩn thận quan sát anh lần nữa

    Chắc lần này ánh mắt cô quá nóng bỏng, lại ở khoảng cách gần, nên người đó dường như có cảm giác, anh ngẩng đầu lên, lơ đãng nhìn qua người cô. Lúc máy bay hạ xuống là hơn năm giờ sáng, ánh nắng buổi sớm nhàn nhạt, thưa thớt, ánh mắt hai người chạm nhau chính là lần đầu tiên đó.

    Không cảm xúc, vẻ mặt bình thản, rất nhanh sau đó, anh lại cúi đầu xuống, tiếp tục nghịch điện thoại di động của mình.

    Chẳng qua là lần này, anh còn che luôn chiếc khẩu trang bên tai.

    Tô Trản không khỏi đỏ mặt một phen.

    Thôi xong.

    * * *Nhất định bị quy là nhìn lén suốt rồi.

    *

    Tô Trản vừa bước ra khỏi sân bay, liền bị ánh đèn xe của Thành Tuyết chiếu đến chói cả mắt.

    Một con Audi nhỏ màu đỏ trông khá là bảnh bao, Thành Tuyết đang ngồi trong xe, hơi cúi đầu. Váy ngắn, trong tay còn cầm điếu thuốc, vẫy vẫy cô cực kỳ nhiệt tình. Tô Trản kéo hành lý đi tới, đem cất hết vào trong cốp xe ô tô, rồi ngồi vào kế bên ghế lái, vừa bước lên, Thành Tuyết không chút lưu tình véo má cô một cái, "Con mẹ nó cuối cùng mày cũng biết đường về rồi à? Tao còn tưởng mày đến thành phố là quên mẹ nó chúng ta đã từng sinh ra và lớn lên ở nơi vùng quê này rồi chứ"

    Hai người là bạn tốt đã mười năm, thật sự là lâu lắm không gặp luôn, lúc thi vào cao đẳng xong, Thành Tuyết học một trường đại học Sư phạm ở gần nhà, còn Tô Trản năm đó gần như là đậu Thủ khoa, lại một thân một mình lên phía bắc học một trường đại học tốt nhất.

    Sau khi tốt nghiệp, ở phương Bắc một năm, cô lại vội vã thu dọn hành lý trở về.

    Đã lâu không gặp, nhớ quá đi, hai cô gái nhỏ trong xe hết cười lại khóc, lúc lấy lại được sức, trời đã sáng choang, Thành Tuyết lái xe cong cong quẹo quẹo, đưa Tô Trản đến quán bánh rán ngon nhất Nhã Giang.

    Lúc hai người còn đi học, thích đến ăn bánh ránh ở cửa hàng này nhất, không nghĩ tới, đã qua nhiều năm như vậy, quán này vẫn còn mở, Tô Trản cực kỳ vui mừng.

    Thành Tuyết cũng không nghĩ đến: "Ôi không tin được đấy? Bánh rán này ngon ngon ngon cực luôn, ban đầu nói muốn phá dỡ, tao tưởng nó ngỏm luôn rồi, ai ngờ sau đó hủy, ông chủ chỉ thích chỗ này thôi, nếu đổi sang đất khác, chắc ăn không như mùi vị cũ nữa, mày xem, cách con sông nhỏ này, tao nhìn thấy được chỗ chúng mình hay trốn học đi hái quả trên núi hồi nhỏ ấy."

    Quán bánh rán của ông Dương ở đầu hẻm bên bờ sông, ông chủ ở đây làm nghề này hai mươi mấy năm, cứ sáng sớm đúng giờ mở cửa, đến tối đúng giờ đóng cửa, mọi thứ giá cả đều tăng, chỉ có bánh rán ở đây giữ giá như cũ, năm đồng tiền hai cái.

    Bao nhiêu khách quen đều khuyên ông: "Ông Dương à, ông làm ăn như thế này làm sao nuôi con nhỏ được?"

    Ông Dương cười nói: "Sao mà không nuôi được, trẻ con không phải vẫn lớn lên tốt đấy sao? Chúng tôi ở đây cả đời làm bánh rán, hàng xóm láng giềng đều thân thiết, chăm sóc lẫn nhau, chỉ cần mọi người ăn ngon là được."

    Sau này khi Thành Tuyết đi làm cũng thường hay ghé quán của ông Dương mua bánh, đến mức thành khách quen luôn, nên lúc vừa bước vào quán, cô đã kêu gào ầm ĩ: "Chú Dương à, chú nhìn xem hôm nay ai tới đây này?"

    Ông Dương nghiêng cái đầu ra từ bếp: "Tiểu Tuyết đấy à? Con đem ai tới thế? Bạn trai à?"

    Thành Tuyết cười: "Không phải đâu ạ!"

    Vừa dứt lời, ông Dương liền nhìn thấy Tô Trản sau lưng Thành Tuyết, kinh ngạc vui mừng há miệng, cười ha hả nói: "Đây chẳng phải là Tiểu Tô sao? Càng lớn càng xinh đẹp ra đó?"

    Tô Trản hơi cúi người, lễ phép hỏi han: "Chú Dương, đã lâu rồi con không gặp chú."

    Ông Dương nhìn cô một lượt, vô cùng xúc động: "Cn bé này, thật sự là lâu lắm rồi không thấy mặt, nghe nói con lên bắc học đại học hử? Sao rồi? Bánh rán bên đó ngon không?"

    Tô Trản cười: "Không ngon bằng của chú được đâu a."

    "Thế à." Ông Dương kiêu ngạo vỗ ngực một cái, kêu các cô ngồi xuống: "Mấy con tìm bàn ngồi xuống đi, muốn ăn gì?"

    Lúc cắn miếng bánh rán của ông Dương vào miệng, Tô Trản có cảm giác như thật sự mình đã trở về cố hương vậy.

    Cơm nước xong, tạm biệt ông Dương, Thành Tuyết chở Tô Trản về nhà.

    Lúc đỗ xe, Tô Trản mới nhớ ra một chuyện: "Em trai mày năm nay lớp mười hai nhỉ?"

    Thành Tuyết nhìn gương chiếu hậu, quay xe, nhắc đến tên nhóc này lại nghiến răng nghiến lợi: "Đừng nói nữa, nó sắp thi vào cao đẳng đến nơi rồi, mà suốt ngày chơi game, thời gian trước, còn làm việc cho cái ban ESport thiếu niên gì đó, cả ngày chỉ biết cắm đầu vào game thôi."

    Thành tích của Thành Huy không tốt lắm, lại mê điện tử, Tô Trản vẫn biết điều này, mấy năm nay hai người cắt đứt liên lạc, Thành Tuyết mỗi lần nhắc đến chuyện này là một lần đau đầu.

    Lúc này, Tô Trản trầm ngâm trong chốc lát, hỏi: "Chắc nó cũng có tương lai chứ nhỉ?"

    Thành Tuyết đậu xe xong, rút chìa khóa xe, sờ sờ đầu Tô Trản, giọng kinh ngạc: "Cục cưng, mày có làm sao không thế? Trước kia không phải mày nói với tao khác à?"

    "Tao nói như thế nào?'

    Thành Tuyết bắt chước giọng nghiêm trọng của cô:" Mày nói, game gủng các kiểu, không nên đụng vào, cũng như khói vậy, không thể đụng vào. "

    Lúc đang nói chuyện, đầu Tô Trản theo bản năng hiện lên bóng người kia, cả cặp mắt trong trẻo lạnh lùng đó nữa.

    Cô tìm một lý do để thỏa mãn bản thân:" Mỗi nghề đều đáng được tôn trọng mà. "

    Thành Tuyết cũng không đùa cợt nữa, nghiêm túc nói:" Nhưng có một số thứ mày lại không thể thay đổi được thành kiến của xã hội. "

    Ví dụ như bây giờ

    Là một thời điểm ngoài ý muốn.

    *

    Thành Tuyết còn có cuộc họp, ăn sáng xong liền chạy tới trường luôn, lúc Tô Trản dọn hành lý xong, Thành Huy mới chịu dậy, mặt mũi đầy mệt mỏi, mắt liếc nhìn Tô Trản rồi chào hỏi qua loa với Thành Tuyết, đi tới bồn rửa tay, một lát sau lại quay lại phòng vệ sinh, trở lại trước mặt Tô Trản, nhìn chằm chằm hồi lâu mới vui vẻ nói:" Chị Tiểu Tô ạ? "

    Tô Trản đứng yên tại chỗ, đưa tay xoa xoa đầu thằng nhóc, cười thành tiếng:" Đi tắm nhanh lên chút, rồi chị đưa em đi ăn bánh rán ông Dương nhé. "

    Thằng nhóc vừa nghe thấy bánh rán ông Dương, trong chớp mắt đã tỉnh cả ngủ, vui sướng nói:" Vâng ạ "

    Vừa đánh răng thằng nhóc cũng khôn quên thò đầu ra nói chuyện với Tô Trản:" Sao chị tới sớm thế nhỉ? Nghe chị em nói là chuyến bay của chị bị hoãn à? "

    Tô Trản dựa vào bên bệ cửa châm điếu thuốc, sương mù sáng sớm ở xa, ánh nắng chiếu cả bầu trời phía tây, cô phủi phủi tàn thuốc lơ đễnh nói:" Chơi game đến mụ đầu rồi hả nhóc, nếu chị em mà mơ hồ như em thì chắc chị giờ chết lạnh ở sân bay rồi. "

    Thành Huy rửa mặt sửa sang rồi lại đi ra, đứng trước mặt cô, Tô Trản nhìn thằng nhóc một lượt, gật đầu một cái, rồi véo má thằng bé như hồi xưa:" Bé quá, ít ra cũng không làm sao, không làm chị em mất mặt. "

    Thành Huy cười hì hì, liếc nhìn thuốc lá trong tay cô, lấy lòng hỏi:" Còn nữa không? "

    Tô Trản vỗ đầu thằng bé:" Ăn sáng đi, trẻ con trẻ cái học điều xấu à? "

    Thành Huy hơi dịch người người về phía sau:" Hừ, chẳng phải chị lên trung học đã hút thuốc à, đừng nghĩ em không biết nhé, em nhìn thấy đấy, chị với chị em hai người, trốn dì lén núp trong hẻm con hút thuốc. "

    Tô Trản làm bộ đánh thằng bé, Thành Huy vội chạy vào phòng khách ăn sáng.

    Thành Huy hì hục chén hai chiếc bánh rán, Tô Trản hút thuốc xong, đi tới, kéo cái ghế ngồi xuống bên cạnh thằng nhóc.

    " Em thích chơi game à? "

    Trong miệng Thành Huy còn đang nhai bánh rán, nghe được chữ game, liền gật đầu không ngừng

    Tô Trản lại hỏi:" Vậy em có biết Pot không?"
     
  5. Kim Hoa Lam

    Kim Hoa Lam Đôraêmon. Chuyển tiền Tìm chủ đề

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    6,651
    Thu gọn
    Nếu bạn cảm thấy hay, hãy chia sẻ để ủng hộ tác giả
    Chương 2

    Bấm để xem
    Đóng lại
    CHUYỂN NGỮ: NQL

    BIÊN TẬP: HIÊN VIÊN DẠ NGUYỆT

    "Em biết chứ!" Thành Huy cắn cả quả táo lại thêm miếng bánh rán cuối cùng cũng không tha, vội vã uống một ngụm sữa đậu nành, ánh mắt lấp lánh, nói vội vàng: "Em nói cho chị biết nhé, ở eSport không ai là không biết anh ấy đâu."

    Tô Trản đưa khăn giấy cho thằng nhóc, "Từ từ thôi."

    Thành Huy nhận lấy khăn giấy, cảm thấy có điều bất thường, ánh mắt kỳ quái liếc nhìn cô một hồi, "Ây dô -- sao bà chị lại hỏi tới người đó thế?"

    "Lúc chị xuống máy bay thì tình cờ gặp người này." Tô Trản bình thản trả lời, không để lộ một chút sơ hở.

    Thành Huy la lên. "Tình cờ gặp được đại thần ư? F*ck, sao chị không đi xin chữ ký?"

    "Chị làm sao mà biết được."

    Trên thực tế, cái cô muốn là số điện thoại kìa.

    "Cũng đúng." Thành Huy trầm ngâm, lúc này mới cầm khăn giấy quệt quệt qua miệng, không để cô được nói thêm. Giọng từ khó hiểu chuyển sang kính nể, "Để em kể chị nghe, luận về eSport, em chỉ phục có hai người thôi, một là T. O, còn người kia chính là anh ấy, Pot. Hai người đó trước kia cùng một chiến đội, là thành viên chủ lực của chiến đội ST đứng đầu cả nước. Sau đó vì T. O giải nghệ, chiến đội ST mới tuyên bố giải tán. Pot khi đó liền tự thành lập chiến đội riêng của mình, cùng với mấy vị thành viên chủ lực cho đến tận bây giờ. Anh ấy là một vị thần mất rồi, 16 tuổi đã vào chiến đội, 18 tuổi trở thành quán quân, 19 tuổi thành lập đội riêng, đến bây giờ, làm mưa làm gió mười năm rồi, chứ hồi mấy năm đầu, chẳng suôn sẻ đâu, chị cứ nhìn chị em thì biết, cái nghề này chịu nhiều thành kiến của xã hội lắm."

    Nói đến đây, Thành Huy cười gượng, "Ngày đó anh ấy cũng mới chỉ là học sinh lớp 12, vẫn còn đi học, xung đột với gia đình nhiều lần lắm, mọi đường đều không thuận lợi, nhưng vận mệnh của mình đều nằm trong bàn tay anh ấy, hơn nữa trong đội còn có nhiều người như thế, còn nhiều người muốn kiếm miếng cơm, muốn được huấn luyện. Huống hồ khi đó anh ấy không có gì cả, thế mà hết lần này đến lần khác anh ấy đều vượt qua được, từng bước dìu dắt đội của mình, đi đến ngày như hôm nay."

    Đến ngày hôm nay, vinh quang, danh dự hết thảy đều giúp anh ấy đạt đến đỉnh cao.

    Tô Trản trầm tư trong chốc lát, lơ đãng nói: "Hình như anh ấy có rất nhiều fan hâm mộ."

    Thành Huy cười nhạt: "Người yêu mến anh ấy hẳn là người nhìn anh ấy từng bước đi lên, chứ chị định nói mấy bà chị kia chơi game vì hâm mộ anh ấy á? Có cái b**p ấy! Mấy bà chị đó ngay cả gank mid[1] là gì cũng không biết!"

    "Còn.. còn cả fan nữ cơ á?" Tô Trản giả vờ ngạc nhiên.

    Thành Huy trưng ra vẻ mặt "Giờ chị mới biết à"

    "Có chứ, người chơi nữ rất nhiều, nữ game thủ thích Pot lại càng không thiếu. Mà đừng nói nữ game thủ, ngay đến cả mấy bà có chút nhan sắc, game thì cũng biết đánh đấm tí xíu cũng từng công khai tỏ tình với người đàn ông như Pot đấy, hơn nữa đàn ông con trai như bọn em, dáng dấp đẹp, game giỏi, chị nghĩ có nhiều à? Các em gái không phải là tranh giành nhau hay sao? Người hâm mộ trong giới này không hề kém giới giải trí là mấy đâu."

    "..."

    "Nhưng cũng người có yêu eSport thật sự, chỉ có những người như bọn em chơi game bản đầu tiên mới có nhiệt huyết thôi."

    Còn mấy bà chị đó cũng chỉ coi như một trò giải trí thôi.

    Thành Huy nghĩ trong lòng.

    Tô Trản ngước nhìn đồng hồ treo tường. ".. Được rồi, em nhanh đi học đi, để lát nữa sẽ muộn học đó."

    Thành Huy lúc này mới sực nhớ ra sáng nay nhóc còn có tiết, uống ngụm sữa đậu nành cuối cùng, khoác balo lên, vội vã đi, trước khi đi còn không quên vẫy tay với Tô Trản đang ngồi ở bàn ăn nói lớn: "Chị hai Tiểu Tô ơi, đợi tan học em sẽ về nói thêm cho chị nha!"

    Thành Huy đi rồi, Tô Trản ngồi yên trong chốc lát, điện thoại di động trên bàn rung lên từng hồi "ring ring __", cô cúi đầu nhìn qua, là trợ lý Tạ Hi của cô gọi tới, kệ, cô nhìn ra ngoài cửa sổ, châm điếu thuốc.

    Điện thoại lần nữa vang lên, cô lại bơ.

    Cứ như vậy mấy lần, điện thoại vẫn kiên trì vang lên, Tạ Hi này cũng thật cố chấp quá, Tô Trản hiểu mà.

    Cho đến khi điện thoại reo đến lần thứ mười, Tô Trản mới tức giận dập điếu thuốc, ấn núi màu xanh nghe điện thoại, giọng trầm xuống, lộ ra vẻ không vui: "Tiểu Tạ à."

    Tạ Hi còn kêu trước khi cô nổi giận: "Chị hai ơi, tôi bị bắt cóc rồi nè!"

    Nếu không phải trải qua mấy năm sống chung, đã sớm quen với khổ nhục kế của cái lão Tạ Hi này, Tô Trản suýt chút nữa là bị mắc lừa rồi, cười nhạt: "Thế à? Quay video lại cho tôi nhìn xem nào? Để tôi xem ai không có mắt lại đi băt cóc cái con quỷ nghèo như anh thế này?"

    Tạ Hi này chính là một "Thẻ nô", làm việc như trâu như ngựa cũng chỉ vì mười tám tấm thẻ tín dụng bị quẹt quá đà, tiền lương tiền thưởng từ bao đời nay chẳng khi nào tới được tay. Khoác lên cái vẻ nợ nần, cả thế giới đều biết túi quần anh chàng này có khi còn sạch hơn cả mặt anh ta nữa ấy chứ.

    Điện thoại bên kia ngừng lại một chút, Tạ Hi tự biết trò đùa đã bị lộ rồi, cười gượng gạo gấp gáp nói lảng sang chuyện khác: "Chị Tiểu Tô à, cô đi đâu vậy? Sao nhà cửa lại dọn dẹp trống trơn hết vậy trời, nếu do không tìm được cảm hứng hay là cô xin nghỉ phép mấy ngày đi đây đi đó, xong lại trở về với tôi như trước nha!"

    "Cái anh này, anh không có mắt à? Tôi đã đưa đơn từ chức, không phải đơn xin nghỉ phép đâu."

    Nếu muốn nói trên đời này ai hiểu Tô Trản nhất, Tạ Hi kia mà xưng đệ nhị, không ai dám xưng đệ nhất.

    Lúc Tô Trản gặp Tạ Hi là khi cô đang tập viết lách lúc năm ba đại học, Tạ Hi khi đó chỉ là một biên tập nhỏ con, cũng coi như là Bá Nhạc gặp được Thiên lý mã[2], nhìn một cái thấy Tô Trản thực sự là một hạt giống tốt cho giới văn học, nên đem cô tới công ty chỉ bảo hai năm, cứ thế tiến cử lên, còn để cô viết chuyên mục.

    Dần dần, Tô Trản có được chút thành tích, mà tính khí của cô Tạ Hi cũng là người hiểu rõ nhất. Cô điển hình là loại người thích mềm không thích cứng, có việc gì nếu nói với cô từ tốn cẩn thận thì cô ấy còn nghe, chứ nếu mà cưỡng ép thì dù có phải liều mạng tới sứt đầu mẻ trán cô ấy cũng không để người đó được thoải mái.

    Vì thế nên anh ta cực kì mềm mỏng: "Chị hai Tiểu Tô của tôi ơi, tôi biết cô trở về Nhã Giang, đó là nhà cô, mỗi khi bị bắt nạt thì ai cũng nghĩ đến gia đình đầu tiên đúng không? Nếu cô cảm thấy mệt mỏi, không sao hết, cô cứ nghỉ ngơi trước một thời gian đi, tôi cũng không quan tâm công việc gì cả, mà cũng trùng hợp bên đó tôi có người bạn đi nước ngoài rồi, còn một nhà để trống, ngày mai tôi bảo người qua đón cô nhé. Cô ấy, nên ở đó trông cây nuôi chim đi, sửa cái tính khí của cô nữa, tôi biết cô chắc chắn là không muốn ở cùng người khác ở cái nơi rộng bằng bàn tay đó đâu."

    Từ lúc đầu gặp Tô Trản, Tạ Hi đã biết rõ về hoàn cảnh của cô rồi.

    Cô quê ở Nhã Giang, nhưng nơi đây lại không có nhà cô, chỉ có một người bạn tốt mười năm, hôm nay còn có thêm cậu em trai lớp mười hai không nghe lời nữa, với tính tình thích một mình của Tô Trản, ở một hai ngày còn tạm được, chứ về lâu về dài cô hẳn cũng không quen.

    Mà vốn cô cũng định mấy hôm nữa đi tìm nhà ở.

    Tô Trản cũng biết, cái tên Tạ Hi này nếu chưa đạt được mục đích thì còn lâu mới bỏ qua, cũng như ban đầu lúc mới gặp cô, nếu không theo anh ta thì bất luận thế nào anh ta cũng phải dính lấy cô, cô đi nơi nào thì theo nơi đó, đến khi Tô Trản bó tay hoàn toàn thì thôi. Cho nên lúc này cô mới đồng ý đi qua chỗ anh ta bảo xem một chút.

    Nếu cô không đáp ứng, dễ mai anh ta xuất hiện trước mặt cô la lối om sòm rồi làm ầm ĩ một trận lắm.

    Tô Trản đồng ý.

    "Ok luôn, nếu cô muốn ở nhà bạn cô vài hôm hàn huyên tâm sự một chút cũng được, nhưng mai tôi cứ đưa cô đi xem nhà rồi xem có cần mua sắm thêm thứ gì không thì làm luôn, đợi đến khi cô muốn qua, thì tôi tìm người giúp cô dọn đồ."

    Anh ta sắp xếp chuyện lớn chuyện nhỏ đâu ra đấy, nghiêm túc như một ông già quản gia tám mươi tuổi.

    "Vâng, thưa quản gia Tạ." Tô Trản trêu chọc.

    *

    "Quản gia Tạ" hiệu suất làm việc cực cao, sáng sớm ngày hôm sau, đã có ngay một chiếc xe hạng sang màu vàng nhạt đỗ trước cửa. Thành Tuyết từ cửa sổ nhìn xuống, lắc đầu thán phục: "Lai lịch của trợ lý mày là gì thế? Tìm đâu xe sang quá vậy mày?"

    Lúc đó, Tô Trản đang ngồi trên salon lật giở cuốn tạp chí, chẳng buồn ngẩng đầu, đáp lời nhạt nhẽo: "Anh ta chỉ là một con quỷ nghèo kiết xác bị các ngân hàng siết cổ do nợ mười tám thẻ tín dụng thôi."

    "Không thể nào." Thành Tuyết lắc đầu tỏ vẻ không tin, vừa nói, cô lại vén màn cửa lên dò xét bên ngoài, "Tao nói mày này có phải mày ở ngoài được người ta.. bao không hả."

    Tô Trản liếc mắt: "Mày nhìn tao giống à?"

    Thành Tuyết kéo tay cô, quan sát một vòng trên dưới trái phải, chống cằm trầm tư một lát, nghiêm túc gật đầu một cái: "Giống mà, quá giống, da trắng, mặt đẹp lại còn có khí chất, dáng người đẹp, eo thon, chậc chậc.. Không bao mày thì bao ai, tao mà là đàn ông, tao bao mày luôn đó."

    Thành Huy chẳng biết gì cũng xen vào góp vui: "Em cũng bao, em cũng bao."

    Thành Tuyết ấn đầu thằng nhóc đó qua một bên, cười mắng nó cút ra chỗ khác, đang lúc nháo loạn vui vẻ, tiếng chuông cửa vang lên.

    Thành Huy đi ra mở cửa

    Đứng ở cửa là một người đàn ông mặc âu phục, trông mặt chừng ba mươi tuổi, thân hình cao lớn vạm vỡ, nhìn thằng nhóc cung kính cúi người chào, "Chào cậu, không biết Tô Trản tiểu thư có ở đây không?"

    * * *

    Căn phòng nằm trong một khu nhỏ ở phía tây thành phố Nhã Giang, không quá sầm uất, cũng không buồn tẻ vắng lặng.

    Vị tài xế đậu xe trong gara, sau đó xuống đi vòng qua đầu xe mở cửa cho Tô Trản, đưa cô vào khu nhà. Căn phòng nằm trên tầng mười, tầng cao nhất, nhìn cảnh cũng không tệ, đẹp đẽ và tĩnh mịch, không hề nhốn nháo.

    Tầng mười chỉ có hai căn nhà, cửa đối diện nhau.

    Căn nhà rất rộng, kết cấu đơn giản, thông nhau, thoải mái. Tầng trên cùng có một gian phòng nhỏ, ngăn cách với gian ngoài bằng một cái ban công nhỏ hình vòng cung, nhìn sang bên kia là những tòa nhà cao tầng thi nhau mọc lên san sát. Tô Trản nhìn xuống, hai bên đường là hàng cây bạch dương thẳng tắp, lặng lẽ đón gió, giống như những người lính gác đứng canh.

    Cô xoay người đi xuống tầng, vị tài xế cũng theo xuống.

    Tô Trản chậm rãi đi vòng quanh nhà, từ từ quan sát, từ từ suy nghĩ, phòng khách ở lầu một không lớn lắm, bởi có hẳn một quầy bar chiếm diện tích, quầy bar hình vòng tròn tông đỏ lưu ly, sau là một tủ rượu gỗ màu nâu đỏ dựa lưng vào tường, bên trong bày rất nhiều loại rượu, đều là rượu Tây: Whisky, vodka, champagne..

    * * *Còn có cả rượu Tuyết lợi mà Tô Trản thích nhất.

    Cô bị chứng mất ngủ, buổi tối có thói quen uống rượu, không uống lại thấy khó ngủ. Tạ Hi quả thật hiểu sở thích của cô, cho nên vì cô mà dọn hẳn tới đây một tủ rượu thế này à? Nhưng Tô Trản không tin nổi, tên quỷ nghèo đói Tạ Hi mỗi tháng phải trả nợ làm sao sắm được cả một quầy bar sang trọng như thế này?

    Ở một phương diện nào đó, Tô Trản cũng hơi cố chấp.

    Ví dụ như nếu cô thích một thứ gì đó, cô sẽ đi khắp nơi để sưu tầm về, mua rất nhiều rất nhiều loại để ở nhà, nhưng cô sẽ chẳng bao giờ đụng tới chúng. Như rượu chẳng hạn, cô thích rượu, đi khắp nơi tìm các loại rượu, rượu mạnh, nhưng cô lại chưa bao giờ thử, trước khi ngủ cô cũng chỉ uống một ly nhỏ rượu tuyết lợi giúp ngủ dễ hơn thôi.

    Ví dụ như cô thích thuốc lá, sưu tầm các thương hiệu thuốc lá nổi tiếng.. để ở trong ngăn kéo, nhưng cô chỉ dùng mỗi Nhuyễn Ngọc Khê

    Còn cả nước hoa nữa, cô thích thu thập nước hoa, Dior, Chanel, Versace.. Nhưng lại rất ít khi dùng, trừ khi là tham dự buổi tiệc nào trọng đại thôi.

    Mỗi lần Tạ Hi cùng cô đi dạo phố mua sắm, túi lớn túi nhỏ xách về nhà lại chẳng dùng gì đến, anh ta chỉ mắng cô là đồ thần kinh, thừa tiền như thế chi bằng giúp anh ta trả nợ đi. Thật ra Tạ Hi lại cũng còn có điểm tốt, lúc cúi đầu trước mặt người khác thì tỏ vẻ đáng thương nhưng Tô Trản đã nói qua nhiều lần là giúp anh ta trả nợ.

    Tạ Hi sẽ lại nhảy cẫng lên mắng cô: "Điên à, tôi mà phải lấy tiền của đàn bà con gái các cô á?"

    Tô Trản có tiền, Tạ Hi biết.

    Mấy năm nay tuy nói cô viết lách cũng không tệ, kiếm được kha khá, nhưng lúc Tạ Hi mới quen Tô Trản, cô thực sự có rất nhiều tiền, cô căn bản chẳng buồn để ý cái gì là danh vọng địa vị. Cùng cô nói về tiền bạc, sẽ chẳng bao giờ thuyết phục được cô cả, Tạ Hi chỉ cảm thấy cô nàng này thật không hợp với nhân gian khói lửa, cô giống như đứa con của thượng đế thất lạc nơi đây vậy, cô độc tịch mịch, hơn nữa lại hết lần này đến lần khác không coi trọng sự đời.

    Lần này trở về, đơn giản là Tô Trản muốn thoát khỏi cuộc sống xa hoa trước đây, cô muốn tìm lại chính mình, có thể những gì mà Tạ Hi này đem đến lại giống như một cái lồng vàng nhốt lấy cô.

    Thật ra trước khi rời khỏi Bắc Tầm, cô và Tạ Hi đã tranh luận nhiều lần.

    Khi đó cô nói với Tạ Hi, cô muốn thay đổi cách sống của mình.

    Tạ Hi có hỏi cô là cách nào.

    Cô nhất thời không trả lời được, liền đáp: "Thì giống như cuộc sống của cô nhóc mới tới tổ mình ấy."

    Trong công ty có một cô gái mới tới khá giản dị, không màu mè, mặc mỗi một tông màu, ngày ngày bắt xe buýt đi làm, lúc tan sở lại lên tàu điện ngầm trở về, ở cùng bạn trai trong một căn nhà cho thuê nhỏ chừng hai mươi mấy mét vuông. Tô Trản đã nhiều lần thấy cô ấy tan làm, bạn trai đứng chờ ở cửa, sau đó hai người cùng ngồi tàu điện ngầm về nhà.

    Một chút cũng không có cảm giác cô độc

    Ít nhất so với cô là không cô độc.

    Tạ Hi nghe cô nói thế liền sỉ vả: "Còn lâu, cô mang mệnh nữ hoàng rồi, chuyển qua sống kiểu đó, không quá ba ngày, cô sẽ không chịu nổi nữa đâu."

    Tô Trản ra bên ngoài, dựa vào bức tường cửa căn nhà gọi điện thoại cho Tạ Hi, đầu óc đang tính toán xem sẽ hỏi Tạ Hi như thế nào về căn phòng này.

    Tiếng tút tút vang lên hai lần.

    Cô dựa lưng vào tường, một tay cầm điện thoại, một tay chống vào tường, ngón trỏ gõ gõ vô thức, đối diện chính là cửa thang máy, vốn thang máy đang dừng ở tầng một, bỗng nhiên bắt đầu đi lên.

    Tô Trản nhìn chằm chằm vào con số bên trên, chờ đối phương bắt máy.

    "Đinh đông" thang máy dừng lại ở tầng cao nhất, điện thoại cũng được kết nối.

    Cửa thang máy chậm rãi mở ra hai bên, Tô Trản nhìn qua theo bản năng.

    Từ Gia Diễn xách một túi bia từ trong thang máy đi ra, người mặc độc một màu đen, càng tôn thêm dáng vẻ gầy gò, tóc dường như vừa mới tắm xong, còn chưa sây khô, phía sau có dính nước, óng ánh óng ánh, so với dáng vẻ ở sân bay hôm trước có chút lười biếng hơn một chút.

    Tô Trản nhìn đến thất thần.

    Thật ra Từ Gia Diễn hơi mệt, nhưng vừa rồi lại mới đoạt được chức vô địch nên cả đội bảo hôm nay muốn mở tiệc ăn mừng ở nhà anh. Có điều hôm qua anh mới bay tới San Francisco tập huấn, nửa đêm vừa bay về định nằm nghỉ ngơi do lệch múi giờ, cả bọn Mạnh Thần đã kéo tới rồi.

    Mất công xuống dưới tầng mua bia, lên tới nơi lại chạm mặt một cô gái mắt to tóc dài.

    Thực ra thì cũng không có gì đặc biệt.

    Quan trọng là, bên trong anh không mặc áo, chỉ mặc bộ đồ lông vũ màu đen dài tói gối, cổ áo còn chả bẻ, khóa kéo tới tận đỉnh.

    Thế mà ánh mắt của cô nhóc này cũng to gan thật, cứ nhìn anh như vậy chằm chằm nãy giờ.

    Trong điện thoại, Tạ Hi alo từ lâu mà không thây tiếng trả lời, "Chị hai Tiểu Tô ơi! Sao rồi, cô hài lòng hay khồng?"

    Tô Trản nhìn chằm chằm bóng dáng thon dài chững chạc kia, từ từ phun ra hai chữ

    "Hài lòng"

    Hài lòng đến chết đi được ấy.

    Chú thích:

    [1] Gank: Giết một đối thủ một cách bất ngờ

    Mid: Người ở vị trí đi đường giữa.

    [2] Bá Nhạc gặp được Thiên Lý mã:

    Năm (770 – 500 TCN), thời Xuân thu chiến quốc, ở Trung Hoa có một người họ Tôn tên Dương là bậc thầy am hiểu về ngựa, qua vóc dáng, ngoại hình có thể tìm kiếm và biết được đâu là Thiên Lý mã – loài ngựa có sức khỏe dẻo dai, chạy xa vạn dặm, nhưng nhẹ như lông hồng, chân không in dấu, nên người đời nể phục gọi là Bá Nhạc.

    Thiên Lý mã vốn là tên gọi của loại ngựa tốt và quý nhất trong các giống ngựa, nhưng rất ít người biết được nó. Song nhờ có Bá Nhạc mà Thiên Lý mã được phát hiện và trở nên nổi tiếng, quý hiếm trong dân chúng.
     
Trả lời qua Facebook
Đang tải...