- Xu
- 410
75
0
- Kiếm tiền
- ThuyNamThanh đã kiếm được 750 đ
Truyện: Âm Trấn Tuyệt Đoạn Vân
Thể loại tiên hiệp, kiếm hiệp
Tác giả: Thuy Nam Thanh
Lời dẫn:
Âm Trấn Tuyệt Đoạn Vân là một nơi âm u hẻo lánh, một trấn chết, nay đã sống lại, vốn là nơi tập trung của các thương lái buôn và vận tiêu, tiêu xa, xe ngựa, cũng là nơi tranh đoạt, cũng là nơi yên lặng không tranh đoạt,
Huyền Độc là kiếm thủ lừng lẫy trên giang hồ, tưởng như sắp sa vào âm mưu của các môn phái, và những bí ẩn về những vụ cướp tiêu, vậy mà hóa ra chỉ là nỗi sợ không rõ nguyên nhân. Huyền Độc vốn không phải anh hùng hay người hám danh, cũng không thích xen vào chuyện người khác, tuy nhiên nếu người bị gặp cướp y cũng ra tay tương trợ giúp người thoát nạn.
Chương 1: Đoạn Vân Trấn lái buôn, người ngồi trên tòa lâu .
Đoạn Vân trấn là một nơi khoảng hai trăm người sống, ra khỏi trấn thì có nhiều người hơn, có lẽ là một vạn người.
Nhóm đại hán phu xe bảo tiêu vẫn miệt mài hút tẩu thuốc, tiếng ngựa chạy.
Gió thổi như sương, trăng thu vi vu, sông mờ thuyền hiện. Gã lái buôn đang tiếp tục công việc vốn có, chèo thuyền, chở người, chở hàng, rương kim ngân bảo, thuyền đã được buộc dây ở gần bờ. Hán tử lái buôn vận tiêu, y vận tiêu để có thêm ngân lượng, để sống tiếp.
Ngạo Thành ngồi trên tòa lâu, ngồi ghế, kiếm đã đặt trên bàn uống chung trà, bước lại gần cửa sổ để ngắm cảnh, hoa màu trắng, sáu cánh, có cả hoa Lài rơi, rụng trên sân đất, bãi cỏ gần đó, đám lá nhiều, tuy nhiên Ngạo Thành rất ít khi cầm chổi rơm quét.
Bản tính của y là vậy.
Tối nay y muốn nghỉ ngơi ở đây, không hề muốn bước ra chốn giang hồ đầy tranh đoạt.
Ngạo Thành vận bộ y bạch hoàng (trắng vàng).
Huyền Độc năm hai mươi bảy tuổi thành danh trên giang hồ với kiếm chiêu Hoành Tà Kinh Phi. Đánh bại Toái Ngạo Thành của Lạc Vô Tâm Bang.
Sau cùng thì y cũng không rõ mình sống vì cái gì nữa.
Tuy nhiên.
Sau nhiều ngày bạt kiếm, chỉ dùng hai ngón tay trỏ và giữa làm kiếm.
Có chiêu kiếm ngoại công,
Có chiêu là kiếm khí
Ban đầu là bộ kiếm chiêu chỉ dùng lực tay, nào là Kiếm pháp Âm Nhu.
Nào là kiếm như Tuyết rơi, vừa hàn, vừa mãnh.
Tốn cả tháng cuối cùng đã học được hai bộ, hay là ba bộ, hay là những chiêu thức từ nhiều nơi.
Chỉ thấy một nam nhân vận bộ y phục màu hồ thủy. Tức là áo choàng màu đen, quần màu lam có mang theo hộ phù ngọc bội, bạc , thoạt nhìn là biết đồ giống đạo sĩ. Tức có mang giày vải đen.
Tuy nhiên đầu tóc là để thả, xõa chứ không đội mũ thư đồng. Nếu so với mấy người của môn phái kia.
Tiếu Tầm Tuyết Lãng năm một trăm hai mươi sáu tuổi đã luyện thành vài bộ kiếm chiêu. Không phải là thành danh kiếm hay tiếng tăm lẫy lừng, mà là ẩn cư học kiếm.
Rồi còn kiếm pháp của đạo sĩ sống trên núi, kiếm pháp trong Âm có Dương,
À. Thế giới tươi đẹp. Sau cùng y sẽ cầm bút lông để họa vẽ ra những bức tranh đẹp. Tức là y vốn không phải là họa sư hay người vẽ thư pháp. Mà y là một tên nát rượu.
Mặc dù có thể là giả dối.
Nhưng mà giả dối có nhiều loại người
Giả dối để giết người, giả dối để đưa người ta vào chỗ chết, có loại thì giả dối để tự cứu mình.
-Không thể nào... tại sao bao nhiêu lần tu luyện, nỗ lực luyện khí, bao nhiêu lần đạo hạnh ta nỗ lực. Làm việc thiện, nỗ lực giúp người, mấy chục năm...
-Ta vẫn không thể phi thăng lên trời làm tiên...
-Ta không cam tâm.Tam Lãng tự trách.
Tiếu Tầm Tuyết Lãng còn có ngoại hiệu là Tiếu Tam Lãng.
Tam Lãng một lòng muốn phi thăng làm tiên. Chỉ là thất bại. Lãng ngồi ở bàn ghế gỗ, tại một ngôi nhà tranh, ngói nọ, chỗ gần miếu hoang, thờ tượng, thần, thần gì thì không nhìn rõ, có lẽ là thần tài, kế bên là tượng Tiên Nữ Vũ Sa, tượng Hoa Dị Đạo Trưởng cầm phất trắng kèm theo hai tiên đồng, ngọc nữ, chỉ là lư hương cũng có hương thắp, có hương hỏa, khói bốc lên, mùi thoang thoảng, làm cho người ta có cảm giác như ở nơi thân thuộc.
Tiếu Tam Lãng lâu dần đã nhận ra, người khác như nào thì chưa bàn, tuy nhiên nếu là y thì phải sống có tiên đạo, nếu sống mà không theo tiên lộ, thì rất dễ thành người ác, sở dĩ là vậy. Tiếu Tam Lãng nói:
- Luyện thành rồi, Nhiếp Tử Kiếm Pháp với Lăng Hàn Tuyết Kiếm, Tâm Nhược Kiếm Khí, Sơ Ảnh Kiếm Khí
- Chỉ là chưa học được Thiên Tầm Tuyết Kiếm Pháp.
- Không rõ ta có đủ tư cách tự học tự ngộ không hay phải nhờ sư phụ dạy, chỉ là ta toàn tự học cả.
Mái hiên làm bằng ngói, bàn ghế đã trầy, còn vách thì đầy tơ nhện, bốn cái cửa gỗ bám đầy bụi, à hình như bên ngoài có hai cửa, bên trong là bốn cửa. Vò rượu cạnh chung rượu, chén rượu.
Lãng phải uống rượu để cố quên. Uống cho thật say, để quên đi hiện thực. Đến khi mộng là thực, thực là mộng, giả đã cho là thật, hiện thực là giả.
Hoa Dị đạo trưởng đã phi thăng làm tiên ở Ngự Kiếm Thiên Giới. Là thiên cung. Thi thoảng Hoa Dị có xuống trấn để thăm lại môn phái.
Ngày trước Hoa Dị đạo trưởng là chưởng môn phái Thương Ba Nguyệt.
Thương Ba Nguyệt là Thương Ba Vạn Nguyệt.
Bỗng mưa rơi, ngoài cửa sổ. Hoa Dị đạo trưởng quỳ trước tượng Tiên Nhân Cô Quang.
Hoa Dị đạo trưởng cầm hương khấn nói:
- Cầu mong sư phụ, tổ sư gia phù hộ môn phái trường tồn, phú quý vạn năm.
- Ngày mai là đại hội đại điển của môn phái.
-Chỉ chọn ra những đệ tử trong tộc, để xem ai đáng bồi dưỡng, giữ lại, ai là kỳ tài.
- Huyền Độc sau nhiều năm đã trở thành cao thủ nhất đẳng lưu lại trên giang hồ, vậy rốt cuộc ai là sư phụ của hắn? Hắn thuộc môn phái nào?
Bỗng có tiếng nói xung quanh:
- Lão phu chắc chắn môn phái sẽ trường cửu, thọ mệnh trưởng lão như thần.
- Huyền Độc này theo như đệ tử nhập thất Phong Sương và Ảnh Sát của ta đọc sách biết được, là kiếm pháp của y tự ngộ. Không có sư phụ.
Hoa Dị đạo trưởng đáp:
-Ra vậy, sư phụ quả là cao minh
Chương 2: Hương hoa tử tường vy, mê hồn hay lạc phách
Thể loại tiên hiệp, kiếm hiệp
Tác giả: Thuy Nam Thanh
Lời dẫn:
Âm Trấn Tuyệt Đoạn Vân là một nơi âm u hẻo lánh, một trấn chết, nay đã sống lại, vốn là nơi tập trung của các thương lái buôn và vận tiêu, tiêu xa, xe ngựa, cũng là nơi tranh đoạt, cũng là nơi yên lặng không tranh đoạt,
Huyền Độc là kiếm thủ lừng lẫy trên giang hồ, tưởng như sắp sa vào âm mưu của các môn phái, và những bí ẩn về những vụ cướp tiêu, vậy mà hóa ra chỉ là nỗi sợ không rõ nguyên nhân. Huyền Độc vốn không phải anh hùng hay người hám danh, cũng không thích xen vào chuyện người khác, tuy nhiên nếu người bị gặp cướp y cũng ra tay tương trợ giúp người thoát nạn.
Chương 1: Đoạn Vân Trấn lái buôn, người ngồi trên tòa lâu .
Đoạn Vân trấn là một nơi khoảng hai trăm người sống, ra khỏi trấn thì có nhiều người hơn, có lẽ là một vạn người.
Nhóm đại hán phu xe bảo tiêu vẫn miệt mài hút tẩu thuốc, tiếng ngựa chạy.
Gió thổi như sương, trăng thu vi vu, sông mờ thuyền hiện. Gã lái buôn đang tiếp tục công việc vốn có, chèo thuyền, chở người, chở hàng, rương kim ngân bảo, thuyền đã được buộc dây ở gần bờ. Hán tử lái buôn vận tiêu, y vận tiêu để có thêm ngân lượng, để sống tiếp.
Ngạo Thành ngồi trên tòa lâu, ngồi ghế, kiếm đã đặt trên bàn uống chung trà, bước lại gần cửa sổ để ngắm cảnh, hoa màu trắng, sáu cánh, có cả hoa Lài rơi, rụng trên sân đất, bãi cỏ gần đó, đám lá nhiều, tuy nhiên Ngạo Thành rất ít khi cầm chổi rơm quét.
Bản tính của y là vậy.
Tối nay y muốn nghỉ ngơi ở đây, không hề muốn bước ra chốn giang hồ đầy tranh đoạt.
Ngạo Thành vận bộ y bạch hoàng (trắng vàng).
Huyền Độc năm hai mươi bảy tuổi thành danh trên giang hồ với kiếm chiêu Hoành Tà Kinh Phi. Đánh bại Toái Ngạo Thành của Lạc Vô Tâm Bang.
Sau cùng thì y cũng không rõ mình sống vì cái gì nữa.
Tuy nhiên.
Sau nhiều ngày bạt kiếm, chỉ dùng hai ngón tay trỏ và giữa làm kiếm.
Có chiêu kiếm ngoại công,
Có chiêu là kiếm khí
Ban đầu là bộ kiếm chiêu chỉ dùng lực tay, nào là Kiếm pháp Âm Nhu.
Nào là kiếm như Tuyết rơi, vừa hàn, vừa mãnh.
Tốn cả tháng cuối cùng đã học được hai bộ, hay là ba bộ, hay là những chiêu thức từ nhiều nơi.
Chỉ thấy một nam nhân vận bộ y phục màu hồ thủy. Tức là áo choàng màu đen, quần màu lam có mang theo hộ phù ngọc bội, bạc , thoạt nhìn là biết đồ giống đạo sĩ. Tức có mang giày vải đen.
Tuy nhiên đầu tóc là để thả, xõa chứ không đội mũ thư đồng. Nếu so với mấy người của môn phái kia.
Tiếu Tầm Tuyết Lãng năm một trăm hai mươi sáu tuổi đã luyện thành vài bộ kiếm chiêu. Không phải là thành danh kiếm hay tiếng tăm lẫy lừng, mà là ẩn cư học kiếm.
Rồi còn kiếm pháp của đạo sĩ sống trên núi, kiếm pháp trong Âm có Dương,
À. Thế giới tươi đẹp. Sau cùng y sẽ cầm bút lông để họa vẽ ra những bức tranh đẹp. Tức là y vốn không phải là họa sư hay người vẽ thư pháp. Mà y là một tên nát rượu.
Mặc dù có thể là giả dối.
Nhưng mà giả dối có nhiều loại người
Giả dối để giết người, giả dối để đưa người ta vào chỗ chết, có loại thì giả dối để tự cứu mình.
-Không thể nào... tại sao bao nhiêu lần tu luyện, nỗ lực luyện khí, bao nhiêu lần đạo hạnh ta nỗ lực. Làm việc thiện, nỗ lực giúp người, mấy chục năm...
-Ta vẫn không thể phi thăng lên trời làm tiên...
-Ta không cam tâm.Tam Lãng tự trách.
Tiếu Tầm Tuyết Lãng còn có ngoại hiệu là Tiếu Tam Lãng.
Tam Lãng một lòng muốn phi thăng làm tiên. Chỉ là thất bại. Lãng ngồi ở bàn ghế gỗ, tại một ngôi nhà tranh, ngói nọ, chỗ gần miếu hoang, thờ tượng, thần, thần gì thì không nhìn rõ, có lẽ là thần tài, kế bên là tượng Tiên Nữ Vũ Sa, tượng Hoa Dị Đạo Trưởng cầm phất trắng kèm theo hai tiên đồng, ngọc nữ, chỉ là lư hương cũng có hương thắp, có hương hỏa, khói bốc lên, mùi thoang thoảng, làm cho người ta có cảm giác như ở nơi thân thuộc.
Tiếu Tam Lãng lâu dần đã nhận ra, người khác như nào thì chưa bàn, tuy nhiên nếu là y thì phải sống có tiên đạo, nếu sống mà không theo tiên lộ, thì rất dễ thành người ác, sở dĩ là vậy. Tiếu Tam Lãng nói:
- Luyện thành rồi, Nhiếp Tử Kiếm Pháp với Lăng Hàn Tuyết Kiếm, Tâm Nhược Kiếm Khí, Sơ Ảnh Kiếm Khí
- Chỉ là chưa học được Thiên Tầm Tuyết Kiếm Pháp.
- Không rõ ta có đủ tư cách tự học tự ngộ không hay phải nhờ sư phụ dạy, chỉ là ta toàn tự học cả.
Mái hiên làm bằng ngói, bàn ghế đã trầy, còn vách thì đầy tơ nhện, bốn cái cửa gỗ bám đầy bụi, à hình như bên ngoài có hai cửa, bên trong là bốn cửa. Vò rượu cạnh chung rượu, chén rượu.
Lãng phải uống rượu để cố quên. Uống cho thật say, để quên đi hiện thực. Đến khi mộng là thực, thực là mộng, giả đã cho là thật, hiện thực là giả.
Hoa Dị đạo trưởng đã phi thăng làm tiên ở Ngự Kiếm Thiên Giới. Là thiên cung. Thi thoảng Hoa Dị có xuống trấn để thăm lại môn phái.
Ngày trước Hoa Dị đạo trưởng là chưởng môn phái Thương Ba Nguyệt.
Thương Ba Nguyệt là Thương Ba Vạn Nguyệt.
Bỗng mưa rơi, ngoài cửa sổ. Hoa Dị đạo trưởng quỳ trước tượng Tiên Nhân Cô Quang.
Hoa Dị đạo trưởng cầm hương khấn nói:
- Cầu mong sư phụ, tổ sư gia phù hộ môn phái trường tồn, phú quý vạn năm.
- Ngày mai là đại hội đại điển của môn phái.
-Chỉ chọn ra những đệ tử trong tộc, để xem ai đáng bồi dưỡng, giữ lại, ai là kỳ tài.
- Huyền Độc sau nhiều năm đã trở thành cao thủ nhất đẳng lưu lại trên giang hồ, vậy rốt cuộc ai là sư phụ của hắn? Hắn thuộc môn phái nào?
Bỗng có tiếng nói xung quanh:
- Lão phu chắc chắn môn phái sẽ trường cửu, thọ mệnh trưởng lão như thần.
- Huyền Độc này theo như đệ tử nhập thất Phong Sương và Ảnh Sát của ta đọc sách biết được, là kiếm pháp của y tự ngộ. Không có sư phụ.
Hoa Dị đạo trưởng đáp:
-Ra vậy, sư phụ quả là cao minh
Chương 2: Hương hoa tử tường vy, mê hồn hay lạc phách
Phong Ảnh Sát cô nương là đệ tử của Tiên Nhân Cô Quang.
Tiên Nhân Cô quang trông tóc bạc, râu cằm dài, khuôn mặt hiền từ, tay cầm kiếm và phất trắng, đôi mắt là trông có vẻ ẩn tàng, mũi cao dọc, hoàng bạc mi.
Phong Ảnh Sát thoạt nhìn như rất trẻ, tóc có vài sợi trắng bạc, đỏ, đen lẫn lộn.
Vận bộ đồ xích y, tóc cài hắc ngân chân.
Thường thì người khác sẽ nghĩ rằng Phong Ảnh Sát cô nương sống không khác gì thuộc hạ của Tiên Nhân Cô Quang, là loại người sống dù không muốn cũng phải phục tùng.
Tuy nhiên thật ra mọi thứ rất khác.
Tiên Nhân Cô Quang đạo hạnh hơn một ngàn năm, là người đức cao trọng vọng, tông sư, không màng nữ sắc hay quyền lực, là một người trong sáng, một đời vì kiếm đạo, tiên đạo, phi kiếm lăng không đạp hư. Lại muốn tự sáng tạo ra kiếm pháp, nội công có thể có chỗ đứng trên võ lâm.
Nên Phong Ảnh Sát cô nương rất quý và coi trọng, cung kính, lễ bái Tiên Nhân Cô Quang.
Phong Sương là đồng môn cũng là đệ tử cùng đợt với Phong Ảnh Sát.
Phong Sương công tử là người tóc đen, nhìn độ khoảng ba mươi sáu tuổi dụng kiếm, ở giữa trán có một dấu đỏ dọc xuống giống như hai lưỡi đoản song thích ngược lại.
Phong Sương công tử cầm quạt, là một người rất tinh thông cầm kỳ thi họa, là kỳ tài hoàn mỹ hiếm có, trăm năm khó gặp, tinh thông khinh công, nội công, thân pháp nhanh nhạy, kiếm chiêu, thể chất dày dặn, nếu phái Thương Ba Nguyệt thiếu y thì quả là nhàm mỏi.
Cây quạt trên tay y là mộc phiến tỏa ánh hào quang lục, đủ biết là y biết vận chân khí truyền vào quạt.
Thoắt thấy nữ nhân khoảng hai mươi tuổi, khuôn mặt trẻ, trắng trẻo, trông còn hơi ngây thơ, nếu dùng hoa để tả cô nương thì chắc phải là bông hoa hồng sắc, tử sắc, bạch sắc, hoa tường vy? Không phải, có lẽ là hoa mẫu đơn, tuy nhiên cũng không phải nốt. Hoa sen lại càng không phải. Thôi thì vụ hoa tạm gác lại, chứ dạo này Tiếu Tam Lãng hiếm khi ngắm hoa.
Ám Hương Phù tóc dài để mái, mặc bộ y màu trắng với quần xanh lục, vạt váy trắng, giày vải, tất lục, đai ngang hông màu đen, tay cầm Mộc Diệp Tán, là cây dù gỗ để che nắng
- Huynh hãy hôn muội đi!
Ám Hương Phù nói.
Tiếu Tam Lãng đáp:
- Muội dễ thương, tuy nhiên ta không thể hôn muội.
Tiếu Tam Lãng cười ngại, dùng ngón tay vuốt tóc, y quả thật không rõ liệu cô nương này có yêu mình hay không.
Chỉ là Tam Lãng coi cô nương là muội muội, không có ý định yêu, chứ đừng nói là hôn, có lẽ thời gian cả hai gặp nhau chưa lâu.
Trở lại với quán rượu cũ.
Tiểu nhị cầm khăn đang rửa chén coi bộ rất bận.
Ngày đó Toái Ngạo Thành gặp Tam Lãng.
Toái Ngạo Thành nâng chung rượu uống cạn rồi đặt lên bàn hỏi:
- Tiếu Tam Lãng các hạ sống vì cái gì?
Tam Lãng đáp:
- Hiện tại tại hạ cũng không rõ, tuy nhiên câu trả lời có lẽ là sống mà chỉ theo đuổi sở thích một chút. Như là cầm kỳ thi họa.
- Vậy các hạ sống vì điều gì?
Toái Ngạo Thành nói:
Ta sống vì bang phái của ta, Lạc Bang
(Tức là Lạc Vô Tâm Bang)
Sở dĩ trên giang hồ có nhiều bang, Long Hổ Bang, Phi Phụng Bang, Bạch Hổ Bang..
Cho nên phải có Lạc Vô Tâm Bang.
Long Hổ Bang có thể bán rượu, bán thịt thỏ, rắn.
Hay kể cả Vạn Độc Trùng Sơn Trang thì có buôn ám khí.
Lạc Vô Tâm Bang chuyên buôn bán các loại rượu, cá, hải sản, bán luôn cả quan tài, vải lụa.
Ngạo Thành Tiếp:
Huynh có sợ địa ngục không?
Tam Lãng Tiếp:
- Kỳ thực cái gọi là địa ngục là người ác viết sách, người hiền đọc sách ác, thành một người ác thứ hai viết ra một cuốn sách ác.
- Ta chỉ nói, địa ngục thì không ai muốn vào, ta cũng vậy, huynh cũng thế.
- Ta chỉ muốn nói, không nên phạm phải tội ác nào, cũng không nên lừa gạt tiền người khác, chỉ có vậy mới không bị vào địa ngục.
- Mặc dù ta từng bị kẻ gian lừa ngân lượng. Chuyện đó quả là tệ.
Ngạo Thành nói:
- Chuyện đó thực hư ra sao, việc huynh bị lừa?
- Ngày đó ta ra cửa hàng kỳ trân bảo, người bán hàng là một tay gian thương, tạo ra một kỳ trân bảo giả thứ hai để lừa ta, sau khi ta hỏi mua một vài viên linh thạch trắng, linh đạn, vậy mà tay gian thương ban đầu bảo là sẽ đưa đồ vào hộp gỗ đựng cho tiện, vậy mà sau đó hắn tráo hộp, đưa ta hộp rỗng toàn là vải rách.
- Hắn lừa ta năm mươi đồng ngân lượng.
Ngạo Thành nói:
- Năm mươi đồng ngân lượng, dành cả mạng để kiếm tiền làm việc vất vả, bị lừa..
- Khó coi hơn việc lấy năm mươi lượng mua một cân thịt bò để nhắm rượu.
Tam Lãng đáp:
- Chỉ là ta không thích ăn thịt bò.
- Ăn cá quen hơn.
Ngạo Thành đáp:
- Ta biết huynh không coi tiền bạc ngân lượng là quan trọng, tuy nhiên ta dám cá tên gian thương đó sau này sẽ bị bệnh rất khó coi, bệnh vì tự tội ác tạo ra mà bị chứ không ai hại.
Tam Lãng nói:
- Ta mệt rồi, dù sao đi nữa thì huynh dạo này có còn gặp Mạn Hàn Diệu cô nương chứ?
Ngạo Thành nói:
- Hàn Diệu là một cô nương rất khả ái, là bạn hữu, tri kỷ tốt ta từng gặp.
Tam Lãng nâng chung rượu tiếp:
- Hàn Diệu là một kỳ tài dùng kiếm, lúc trước từng lấy đan dược để cứu mạng bằng hữu của y.
Ngạo Thành nói:
- Đúng, riêng điểm này y là nữ tử báu vật mà châu ngọc trong rương cũng không bằng.
Mạn Hàn Diệu cô nương trông trưởng thành, thuộc phái Đường Môn, tay mang song thích, (là hai con dao ngắn), cũng vắt kiếm ngang hông, thân hình mặc bộ đồ màu đen, vai có giáp nâu, vạt váy đen ở quần, uyển chuyển như phi yến, hơn hỏa tằm nhả tơ, uống trà cũng cho người ta cảm giác như trong sáng hơn viên Minh Châu làm bằng tơ tằm.
Tiên Nhân Cô quang trông tóc bạc, râu cằm dài, khuôn mặt hiền từ, tay cầm kiếm và phất trắng, đôi mắt là trông có vẻ ẩn tàng, mũi cao dọc, hoàng bạc mi.
Phong Ảnh Sát thoạt nhìn như rất trẻ, tóc có vài sợi trắng bạc, đỏ, đen lẫn lộn.
Vận bộ đồ xích y, tóc cài hắc ngân chân.
Thường thì người khác sẽ nghĩ rằng Phong Ảnh Sát cô nương sống không khác gì thuộc hạ của Tiên Nhân Cô Quang, là loại người sống dù không muốn cũng phải phục tùng.
Tuy nhiên thật ra mọi thứ rất khác.
Tiên Nhân Cô Quang đạo hạnh hơn một ngàn năm, là người đức cao trọng vọng, tông sư, không màng nữ sắc hay quyền lực, là một người trong sáng, một đời vì kiếm đạo, tiên đạo, phi kiếm lăng không đạp hư. Lại muốn tự sáng tạo ra kiếm pháp, nội công có thể có chỗ đứng trên võ lâm.
Nên Phong Ảnh Sát cô nương rất quý và coi trọng, cung kính, lễ bái Tiên Nhân Cô Quang.
Phong Sương là đồng môn cũng là đệ tử cùng đợt với Phong Ảnh Sát.
Phong Sương công tử là người tóc đen, nhìn độ khoảng ba mươi sáu tuổi dụng kiếm, ở giữa trán có một dấu đỏ dọc xuống giống như hai lưỡi đoản song thích ngược lại.
Phong Sương công tử cầm quạt, là một người rất tinh thông cầm kỳ thi họa, là kỳ tài hoàn mỹ hiếm có, trăm năm khó gặp, tinh thông khinh công, nội công, thân pháp nhanh nhạy, kiếm chiêu, thể chất dày dặn, nếu phái Thương Ba Nguyệt thiếu y thì quả là nhàm mỏi.
Cây quạt trên tay y là mộc phiến tỏa ánh hào quang lục, đủ biết là y biết vận chân khí truyền vào quạt.
Thoắt thấy nữ nhân khoảng hai mươi tuổi, khuôn mặt trẻ, trắng trẻo, trông còn hơi ngây thơ, nếu dùng hoa để tả cô nương thì chắc phải là bông hoa hồng sắc, tử sắc, bạch sắc, hoa tường vy? Không phải, có lẽ là hoa mẫu đơn, tuy nhiên cũng không phải nốt. Hoa sen lại càng không phải. Thôi thì vụ hoa tạm gác lại, chứ dạo này Tiếu Tam Lãng hiếm khi ngắm hoa.
Ám Hương Phù tóc dài để mái, mặc bộ y màu trắng với quần xanh lục, vạt váy trắng, giày vải, tất lục, đai ngang hông màu đen, tay cầm Mộc Diệp Tán, là cây dù gỗ để che nắng
- Huynh hãy hôn muội đi!
Ám Hương Phù nói.
Tiếu Tam Lãng đáp:
- Muội dễ thương, tuy nhiên ta không thể hôn muội.
Tiếu Tam Lãng cười ngại, dùng ngón tay vuốt tóc, y quả thật không rõ liệu cô nương này có yêu mình hay không.
Chỉ là Tam Lãng coi cô nương là muội muội, không có ý định yêu, chứ đừng nói là hôn, có lẽ thời gian cả hai gặp nhau chưa lâu.
Trở lại với quán rượu cũ.
Tiểu nhị cầm khăn đang rửa chén coi bộ rất bận.
Ngày đó Toái Ngạo Thành gặp Tam Lãng.
Toái Ngạo Thành nâng chung rượu uống cạn rồi đặt lên bàn hỏi:
- Tiếu Tam Lãng các hạ sống vì cái gì?
Tam Lãng đáp:
- Hiện tại tại hạ cũng không rõ, tuy nhiên câu trả lời có lẽ là sống mà chỉ theo đuổi sở thích một chút. Như là cầm kỳ thi họa.
- Vậy các hạ sống vì điều gì?
Toái Ngạo Thành nói:
Ta sống vì bang phái của ta, Lạc Bang
(Tức là Lạc Vô Tâm Bang)
Sở dĩ trên giang hồ có nhiều bang, Long Hổ Bang, Phi Phụng Bang, Bạch Hổ Bang..
Cho nên phải có Lạc Vô Tâm Bang.
Long Hổ Bang có thể bán rượu, bán thịt thỏ, rắn.
Hay kể cả Vạn Độc Trùng Sơn Trang thì có buôn ám khí.
Lạc Vô Tâm Bang chuyên buôn bán các loại rượu, cá, hải sản, bán luôn cả quan tài, vải lụa.
Ngạo Thành Tiếp:
Huynh có sợ địa ngục không?
Tam Lãng Tiếp:
- Kỳ thực cái gọi là địa ngục là người ác viết sách, người hiền đọc sách ác, thành một người ác thứ hai viết ra một cuốn sách ác.
- Ta chỉ nói, địa ngục thì không ai muốn vào, ta cũng vậy, huynh cũng thế.
- Ta chỉ muốn nói, không nên phạm phải tội ác nào, cũng không nên lừa gạt tiền người khác, chỉ có vậy mới không bị vào địa ngục.
- Mặc dù ta từng bị kẻ gian lừa ngân lượng. Chuyện đó quả là tệ.
Ngạo Thành nói:
- Chuyện đó thực hư ra sao, việc huynh bị lừa?
- Ngày đó ta ra cửa hàng kỳ trân bảo, người bán hàng là một tay gian thương, tạo ra một kỳ trân bảo giả thứ hai để lừa ta, sau khi ta hỏi mua một vài viên linh thạch trắng, linh đạn, vậy mà tay gian thương ban đầu bảo là sẽ đưa đồ vào hộp gỗ đựng cho tiện, vậy mà sau đó hắn tráo hộp, đưa ta hộp rỗng toàn là vải rách.
- Hắn lừa ta năm mươi đồng ngân lượng.
Ngạo Thành nói:
- Năm mươi đồng ngân lượng, dành cả mạng để kiếm tiền làm việc vất vả, bị lừa..
- Khó coi hơn việc lấy năm mươi lượng mua một cân thịt bò để nhắm rượu.
Tam Lãng đáp:
- Chỉ là ta không thích ăn thịt bò.
- Ăn cá quen hơn.
Ngạo Thành đáp:
- Ta biết huynh không coi tiền bạc ngân lượng là quan trọng, tuy nhiên ta dám cá tên gian thương đó sau này sẽ bị bệnh rất khó coi, bệnh vì tự tội ác tạo ra mà bị chứ không ai hại.
Tam Lãng nói:
- Ta mệt rồi, dù sao đi nữa thì huynh dạo này có còn gặp Mạn Hàn Diệu cô nương chứ?
Ngạo Thành nói:
- Hàn Diệu là một cô nương rất khả ái, là bạn hữu, tri kỷ tốt ta từng gặp.
Tam Lãng nâng chung rượu tiếp:
- Hàn Diệu là một kỳ tài dùng kiếm, lúc trước từng lấy đan dược để cứu mạng bằng hữu của y.
Ngạo Thành nói:
- Đúng, riêng điểm này y là nữ tử báu vật mà châu ngọc trong rương cũng không bằng.
Mạn Hàn Diệu cô nương trông trưởng thành, thuộc phái Đường Môn, tay mang song thích, (là hai con dao ngắn), cũng vắt kiếm ngang hông, thân hình mặc bộ đồ màu đen, vai có giáp nâu, vạt váy đen ở quần, uyển chuyển như phi yến, hơn hỏa tằm nhả tơ, uống trà cũng cho người ta cảm giác như trong sáng hơn viên Minh Châu làm bằng tơ tằm.
Chỉnh sửa cuối:

