Trọng Sinh Trọng Sinh Mạt Thế An Nhàn Hưởng Thụ - Mlynh

Thảo luận trong 'Truyện Drop' bắt đầu bởi MLynh, 3 Tháng sáu 2018.

  1. MLynh Chuyển tiền

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    17
    Tên truyện: Trọng Sinh Mạt Thế An Nhàn Hưởng Thụ

    Tác giả: MLynh

    Thể loại: Trọng Sinh, Ngôn Tình, Mạt Thế.

    Link góp ý: Các tác phẩm của MLynh


    Văn Án:


    Mạt thế tiến đến, bị vị hôn phu và thứ gọi là gia đình diễn trò lừa cô dùng thân đổi năm thùng mì gói, bị vũ nhục thời khắc, Hạ Nhược Hy kích phát dị năng, cô dè dặt sống sót quay lại bảo vệ gia đình và vị hôn phu vô lương tâm suốt sáu năm trong mạt thế, cuối cùng không có bị thây ma xé toang, lại bị vị hôn phu và cô em gái bày mưu tính kế đẩy cô bán cho tên Tiến sĩ hại cô sống không bằng chết ở phòng thí nghiệm.

    Linh hồn bồng bềnh trôi, lại để cho Hạ Nhược Hy biết được vị hôn phu và em gái lén lúc sau lưng cô vụng trộm ân ân ái ái. Sự thật đau đớn linh hồn cô trôi vào căn hẻm vắng nơi xác cô bị người khác vứt bỏ ở đây, để cô tận mắt nhìn thấy anh trai không cùng huyết thống Nam Cung Lãnh Duệ ôm thân thể cô khóc rống, nhìn xem Nam Cung Lãnh Duệ chủ huyết lưỡi dao thay cô trả thù một đám cừu nhân, nhìn xem Nam Cung Lãnh Duệ ôm cô xâm nhập thây ma đoàn tử!

    Ông trời cho cô cơ hội trọng sinh trở lại, Hạ Nhược Hy bù đắp cho người yêu cô, vì cô mà tử, cô muốn mang theo người yêu đứng ở vị trí cường giả cao cấp nắm trong tay mạt thế.
     
    Chỉnh sửa cuối: 22 Tháng sáu 2018
  2. Đang tải...
  3. MLynh Chuyển tiền

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    17
    Chương 1

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Nam Cung Lãnh Duệ, Thành Phố L, Nam Cung Tổng tài nâng tại trên tay bảo bối, chỉ cần cô muốn, mặc kệ hắn có hay không, Nam Cung Tổng tài tổng hội ở trước tiên tìm người ẩn danh đưa cho cô. Như vậy âm thầm làm động lực bảo vệ cô lớn lên, Hạ Nhược Hy xinh đẹp, lạnh lùng, cũng tùy hứng.

    Nam Cung Tổng tài nói, cô muốn tiền, hắn cấp. Cô muốn bạn trai, hắn làm cho cô tìm. Cô chán ghét hắn muốn hắn biến mất, hắn liền nhìn cô từ xa. Cô muốn biến mất khỏi cuộc đời của hắn, đừng hòng mơ tưởng!

    * * *

    Trước mạt thế, cô là con gái riêng vợ sau của Nam Cung gia chủ. Từ khi mười tuổi ba ruột cô mất, cô theo mẹ vào Nam Cung gia, từ nhỏ cô đã chịu mọi sự ghẻ lạnh của mọi người, là đứa con mẹ không yêu, không có người thân nào thương cô thật lòng. Cô có một người anh không cùng huyết thống Nam Cung Lãnh Duệ con của dượng và vợ trước, cô rất ghét anh vì anh không bao giờ xem cô như em gái mà đối xử, anh khi dễ cô mọi nơi bất cứ lúc nào anh muốn, anh chuyển ra khỏi Nam Cung gia khi cô mười bảy tuổi. Cô còn có một cô em gái Nam Cung Mộc Đình con của mẹ và dượng, được mọi người trong Nam Cung gia xem như công chúa bảo bối mà nuông chiều đối đãi, cô luôn yêu thương bảo vệ đứa em này, từ nhỏ sống trong nhung lụa và sự dung túng của Nam Cung gia làm Nam Cung Mộc Đình sinh ra kiêu ngạo, bướng bỉnh tùy hứng luôn gây chuyện bắt nạn làm khó dễ cô khắp nơi. Người luôn lắng nghe, ôn hòa an ủi cô khi cô buồn cho cô bờ vai để dựa khi mệt mỏi là vị hôn phu và cũng là thanh mai chúc mã từ nhỏ của cô. Cuộc sống vẫn cứ trôi qua nếu như ngày hôm ấy không có tai họa ập xuống làm thay đổi cả cuộc đời cô và cả nhân loại..

    Mạt thế tiến đến, bị vị hôn phu và những người gắn mác người thân dùng nước mắt, lời ngọt diễn trò lừa cô dùng thân đổi năm thùng mì gói, bị vũ nhục thời khắc, Hạ Nhược Hy kích phát dị năng, cô dè dặt sống sót ngu ngốc quay lại tha thứ, bảo vệ gia đình và vị hôn phu vô lương tâm ròng rã hết sáu năm trong mạt thế, cuối cùng không có bị thây ma xé toang, lại bị vị hôn phu và cô em gái bày mưu tính kế đẩy nàng bán cho tên Tiến sĩ, hại cô bị hành hạ đến chết ở trong phòng thí nghiệm.

    Linh hồn bồng bềnh trôi, lại để cho Hạ Nhược Hy biết được vị hôn phu và em gái lén lúc sau lưng cô vụng trộm. Đau đớn, linh hồn cô lại trôi vào căn hẻm vắng nơi xác cô được người khác bỏ ở đó, cô tận mắt nhìn thấy anh trai không cùng huyết thống Nam Cung Lãnh Duệ tìm được thân thể của cô, ôm thân thể cô khóc rống như một đứa trẻ mất mẹ, nhìn xem Nam Cung Lãnh Duệ chủ huyết lưỡi dao thay cô báo thù một đám cừu nhân, nhìn xem Nam Cung Lãnh Duệ ôm cô xâm nhập thây ma đoàn tử!

    Trọng sinh trở lại mạt thế trước, Hạ Nhược Hy thề, này một đời, cô sẽ không đi nhường người yêu cô vì cô mà chết, cô muốn mang theo người yêu đứng ở vị trí cường gia tối cao nắm trong tay Mạt thế.

    Lợi dụng kiếp trước chứng kiến, Hạ Nhược Hy nhiều thêm một cái không gian đột biến đặc biệt, hạng nhất tinh thần lực và Phong dị năng, trở thành người có sức mạnh phá hủy dị năng của người khác, một khi thay đổi, từ một cái bám người ngu ngốc sâu gạo trở thành cái mạt thế nhất cường giả cao cấp tung hoành ngang dọc.

    Cùng Nam Cung ca ca tạo tiểu binh đoàn sức mạnh cường đại, thành lập độc lập an toàn khu, dẫn đầu các huynh đệ cùng an nhàn trải qua mạt thế trước đồng dạng ăn mặc không lo chuyên tâm hưởng thụ mạt thế.

    Chỉ là..

    Dượng và mẹ muốn lợi ích từ anh và cô? Được lợi ích thì lợi ích nhưng không biết hai vị còn hưởng được không.

    Vị hôn phu hối cải? Làm cho hắn sống không bằng chết.

    Phản bội cô em gái thân yêu còn muốn lợi dụng cô chiến tiện nghi? Mặc kệ ngươi, không ném ngươi vào thây ma đoàn đã là khách khí.

    Cái gì? Thiên Kim Lãnh đạo khu an toàn căn cứ Đông Hoa muốn cùng Nam Cung ca ca làm hôn lễ?

    Hạ Nhược Hy hất cằm chống nạnh, muốn cướp nam nhân của ta, thây ma đoàn chờ ngươi!
     
    Chiracat thích bài này.
    Last edited by a moderator: 22 Tháng chín 2018
  4. MLynh Chuyển tiền

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    17
    Chương 2: Trọng Sinh Bắt Đầu Lại

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Mặt Trời dần dần lên cao, tia nắng mai xuyên qua rèm cửa chiếu sáng căn phòng nơi mà có một cô gái đang say giấc nồng. Những tia nắng chiếu lên khuôn mặt kiều diễm của Hạ Nhược Hy làm cô từ ngủ mơ đến bừng tỉnh. Cô giật mình mở to đôi mắt xinh đẹp ngơ ngác nhìn khắp phòng.

    "Đây là đâu? Mình không phải đang ở trong phòng thí nghiệm sao? À mà căn phòng này nhìn quen quá!" Hạ Nhược Hy tự hỏi vô thức. Như suy nghĩ điều gì đó cô nhanh chân chạy lại kéo rèm làm cho những tia nắng tràn vào trong phòng. Cô ngạc nhiên đưa mắt nhìn xung quanh từ đường phố, cảnh vật, con người cho đến tận những tòa cao ốc.

    "Không thể nào!" Cô kéo rèm lại bình tĩnh cảm xúc. Hạ Nhược Hy quan sát khắp căn phòng.

    "Đây là phòng mình mà, vậy không lẽ?" Cô vội vã chạy tới cầm lấy điện thoại quan sát đồng hồ và ngày. 7h30! Ngày 3/5/20xx. Mình sống lại rồi sao? Ngạc nhiên, vui mừng, lo lắng tất cả cảm xúc đang dâng lên trong lòng cô. Hạ Nhược Hy cố gắng áp chế cảm xúc, cô lại nhớ đến từng chuyện xảy ra ở kiếp trước, lòng thù hận dâng lên trong lòng cô.

    "Sẽ sớm thôi! Tôi sẽ chống mắt lên xem không có tôi bảo vệ các người có thể sống sót ở mạt thế này không" Hạ Nhược Hy lướt nhìn điện thoại nhếnh môi cười.

    Cốc cốc cốc!

    "Tiểu thư, mời người xuống dùng bữa" Cô giúp việc nói to.

    Hạ Nhược Hy dừng suy nghĩ, đi về phía cánh cửa mở ra, nói với cô giúp việc: "Được rồi tôi sẽ xuống"

    Hạ Nhược Hy đi vào phòng ăn nhưng không thấy ai cả, cô quay qua hỏi cô giúp việc: "Dượng, mẹ và Mộc Đình mọi người đang làm gì vậy?"

    "Dạ tiểu thư! Ông chủ đi cty, bà chủ và Tiểu thư Mộc Đình đi dạo phố"

    Nói xong cô giúp việc vào phòng bếp bưng trên tay đồ ăn sáng.

    "Mời Tiểu Thư dùng bữa sáng"

    Hạ Nhược Hy gật gật đầu, nhưng lại suy nghĩ về chuyện của mẹ mình.

    Mẹ vẫn như vậy, vẫn yêu thương dung túng cho Nam Cung Mộc Đình, chẳng quan tâm hỏi han gì đến cô, chẳng bao giờ rủ cô đi dạo phố, mẹ đã từ bỏ đứa con như cô từ lâu rồi, nếu không sao mẹ lại để cô dùng thân đổi năm thùng mì? Nếu không sao mẹ có thể biết hết tất cả nhưng lại trơ mắt nhìn cô bị Nam Cung Mộc Đình và Tề Ngôn Thuần hạ thuốc bán cho tên Tiến sĩ kia chứ! Nếu đã vậy cô không cần quan tâm nữa, ta không sống vì ta trời chu đất diệt. Cô đã hạ quyết tâm! Gia đình này ngoại trừ Nam Cung Lãnh Duệ ra cô không còn gì để lưu luyến.

    Dùng bữa sáng xong cô cần lên phòng hảo hảo tắm rửa cho những năm kiếp trước không được tắm.

    * * *

    Hạ Nhược Hy mặc một chiếc Áo thun và quần sọt khi ở nhà, bộ đồ đã lâu cô không còn mặc nữa, cũng đúng thôi ở mạt thế cần mặc nhiều đồ để bảo vệ mình là tốt nhất, không một ai dám mặc như vậy bao giờ đâu. Hạ Nhược Hy ngồi vào chiếc bàn thân yêu gắn bó với cô 7 năm, cô cần lên danh sách chuẩn bị vật tư, không còn nhiều thời gian nữa còn hai tuần nữa ngày đó sẽ đến cô không muốn mình lại rơi vào hoàn cảnh như kiếp trước.

    "Cuối cùng cũng xong" Cô lướt qua mọi thứ mình ghi, hài lòng mỉm cười.

    Hạ Nhược Hy kéo ngăn tủ nhỏ lấy ra một cái hộp mà cô đã đặt tên cho nó là kho báu, cô mở hộp ra kiểm tra những chiếc thẻ ngân hàng bấy lâu nay cô để dành.

    "Mình để dành cũng khá chứ! Nhưng để mua vật tư thì không nhiều" Hạ Nhược Hy vô tình nhìn thấy một miếng bọc giấy trắng khi nãy lo kiểm tra thẻ không để ý, cô mở bọc ra miếng huyết ngọc hồ điệp xuất hiện trước mắt cô.

    "B.. bà ngoại.." Cô xúc động không nói nên lời, đây là miếng huyết ngọc hồ điệp bà ngoại cho cô khi còn nhỏ, bà ngoại luôn là người thương cô nhất nhưng bà đã mất vì căn bệnh ung thư khi cô mười bốn tuổi tính theo kiếp này có lẽ đã sáu năm rồi. Cô trầm lặng nhìn miếng huyết ngọc hồ điệp đã lâu không thấy.

    "Có lẽ! Nó cũng có thể như vậy" Cô nhớ lại khi mạt thế hai năm có lời đồn những miếng ngọc, vòng ngọc có không gian chỉ cần huyết nó sẽ nhận chủ, chắc là cô nên thử. Hạ Nhược Hy để miếng huyết ngọc hồ điệp lên bàn, cô lấy cây dao rọc giấy tự cắt vào ngón trỏ để máu nhiễu lên miếng huyết ngọc hồ điệp, Hạ Nhược Hy quan sát nó đang từ từ hấp thu xong máu của cô. Hạ Nhược Hy dán miếng băng lên ngón trỏ và chờ đợi nhưng nó vẫn như cũ, cô cầm miếng huyết ngọc hồ điệp lên.

    "Tại sao nó không thể vào.." Ánh sáng bỗng lóe lên bao quanh thân thể cô.

    "Đây là không gian sao? Nó lớn quá! Nhưng sao có thể? Không phải không gian của dị năng giả chỉ có giới hạn thôi sao? Nhưng mình vào làm sao nhỉ?" Hạ Nhược Hy ngơ ngác nhìn xung quanh. Không gian có thể nói là rất lớn, xa xa là những ngọn núi trập trùng, dưới chân núi là một dòng sông nhỏ, tiếp đến là bãi cỏ xanh mướt, phía tay trái của cô đang đứng có một ngôi nhà nhỏ bằng gỗ nhìn rất trang nhã và kế bên ngôi nhà là một cây táo tươi mát, mọi thứ như một thế giới khác. Hạ Nhược Hy đi dạo xung quanh, cô lại gần dòng sông nhỏ nước sông rất trong, cô thấy cả họng mình hơi khát liền đưa tay múc nước đưa lên miệng uống, bỗng dưng cơ thể cô bắt đầu tiết ra những mảng đen ở da, Hạ Nhược Hy bắt đầu cảm thấy đau đớn như chết đi sống lại, sau khi cơn đau qua đi cô thấy những mảnh đen rơi xuống bãi cỏ được bãi cỏ hấp thụ, cô ngửi được trên người cô mùi hôi thối khắp người, cô liền chống đậy cố bước từng bước về căn nhà gỗ tẩy rửa cả thân thể.

    Sau khi tẩy rửa xong Hạ Nhược Hy cảm thấy cả thân thể nhẹ tênh, linh hoạt và mạnh mẽ hơn.

    "Không lẽ nước sông có thể thanh lọc giải trừ cạn bã trong cơ thể?" Như nhận ra điều gì đó cô chợt mỉm cười, Hạ Nhược Hy đi về phía dòng sông, quan sát một lược cô nhìn thấy dưới dòng sông là những con trai đang mở miệng Hạ Nhược Hy tò mò đưa tay xuống lượn một hạt ngọc trai nhưng khi cô vừa lượn hạt ngọc trai lên thì con trai kia bỗng dưng biết mất, hạt ngọc trai kia đang được cơ thể cô hấp thụ từ từ, sau khi hấp thụ xong hạt Ngọc trai đã biết thành bột vụng màu đen, cơ thể của cô như có nguồn năng lực đang chạy trong đó, Hạ Nhược Hy bắt đầu cảm nhận tập trung nguồn năng lượng vào tay trái. Tay trái cô xuất hiện một làn gió.

    "Đây không phải là dị năng phong biến dị của cô kiếp trước sao? Nhưng đến mạt thế nó mới xuất hiện mà? Hay tại cô trọng sinh nên đã thay đổi một số thứ?" Hạ Nhược Hy bắt đầu tập trung tất cả tinh thần nhưng tinh thần của cô sao có thể mạnh như vậy chứ? Cô thử tập trung tinh thần vào cách lấy trái táo đỏ tươi kia, trái táo từ từ lại gần xuất hiện trong tay cô.

    "Đây là sự thật sao? Mình có dị năng tinh thần ư? Không lẽ hạt ngọc trai kia có thể mở ra dị năng sao?" Cô hoảng hốt vui mừng nói. Hạ Nhược Hy bắt đầu cảm thấy cuộc sống này đã cho cô rất nhiều thứ, cô biết ơn cuộc sống cho cô được trọng sinh, cô biết ơn bà ngoại đã để lại cho cô một món đồ quý báu như thế, cô tự hứa với lòng là sẽ sống thật tốt vì chính mình để không lãng phí như đời trước.

    Có lẽ cô nên ra khỏi không gian, cô cần chuẩn bị vật tư và gặp anh nữa, nhưng ra làm sao? Cô suy nghĩ về câu nói đã đưa cô vào.

    "Vào ư? A biết rồi, cho ta ra nào" Ánh sáng lại lóe lên kéo cô trở lại căn phòng của mình. Cô nhìn lên bàn nhưng không thấy miếng Huyết ngọc hồ điệp đâu cả, cô hoảng hốt đi tìm nhưng lại vô ý liếc mắt vào lòng bàn tay phải, miếng huyết ngọc hồ điệp đang ẩn trong lòng bàn tay cô như một hình xăm, cô bình tĩnh lại đi thay đồ,

    Cô cần tới gặp anh!

    Nam Cung Lãnh Duệ!

    Cô rất nhớ anh!
     
    ChiracatLang Thang thích bài này.
    Last edited by a moderator: 3 Tháng sáu 2018
  5. MLynh Chuyển tiền

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    17
    Chương 3: Tại Vì Em Yêu Anh

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Kính cong! Kính cong!

    Buổi chiều hôm ấy có tiếng chuông điên cuồng vang lên trong cơn mưa làm người đi đường ngoái lại thắc mắc nhìn cô gái nhỏ bé đang dầm mưa bấm chuông liên tục nhưng chẳng ai thèm hỏi thăm, họ cứ đi qua đi lại ngoái nhìn lại và đi tiếp họ bỏ mặt cô gái ấy trong cơn mưa vì họ chẳng muốn mình sẽ bị nước mưa làm ước đồ, lòng người thật ích kỉ họ chẳng quan tâm ai, thứ họ quan tâm nhất là bản thân mình. Những hạt mưa đang nặng thêm làm ướt đẫm khuôn mặt xinh đẹp của cô gái. Cô gái nhỏ ấy không ai khác là Hạ Nhược Hy, cô đang đứng trước căn biệt thự của Nam Cung Lãnh Duệ hồi hộp bấm chuông cửa liên tục nhưng vẫn không thấy ai, cô bắt đầu mất bình tĩnh. Cô liền lấy chiếc điện thoại ra khỏi túi xách run run gọi cho anh, tiếng chuông đầu dây bên kia vang liên hồi.

    "Alo! Hạ Nhược Hy có chuyện gì mà hôm nay em gọi tôi?"

    Giọng nói trầm ấm của anh vang lên làm cho tất cả mọi cảm xúc cô kìm nén bấy lâu nay dâng lên, Hạ Nhược Hy vui, cô rất vui nước mắt cô chảy dài hòa vào những giọt mưa vì cuối cùng cô cũng nghe được giọng của anh. Hạ Nhược Hy kìm chế nước mắt thút thít nói.

    "Nam.. Nam Cung Lãnh Duệ, anh đang ở đâu vậy? Em đang đứng trước nhà anh!"

    Nam Cung Lãnh Duệ nhìn ra ngoài cửa kính trong phòng làm việc, anh mới họp xong là lại nhận được cuộc gọi của cô gái ngốc này, trời đang mưa sao cô lại đứng trước cửa nhà anh? Cô gái ngốc này hôm nay bị sao vậy? Bình thường cô rất ghét anh cơ mà! Tại sao hôm nay lại đến tìm anh? Anh tức giận lo lắng vừa chạy xuống bãi đỗ xe vừa nói.

    "Hạ Nhược Hy em bị điên à? Em có biết trời đang mưa không? Em tìm nơi trú mưa trước tôi về liền"

    "Vâng em biết rồi! Em sẽ chờ anh"

    Hạ Nhược Hy vui vẻ lên đáp lời. Khi nãy cô nghe thấy giọng anh lo lắng cho cô, anh vẫn như vậy bên ngoài luôn tỏ ra lạnh lùng vô tâm những dù có ra sao đi nữa anh vẫn luôn sẽ lo lắng, bảo vệ cho cô.

    * * *

    [10 phút sau]

    Két..

    Tiếng thắng xe chói tai vang lên trong cơn mưa nặng hạt. Người đàn ông khí thế phi phàm khuôn mặt lạnh băng bước ra khỏi xe bỏ mặt những giọt mưa để tìm kiếm hình ảnh của cô gái ngốc mà anh yêu thầm lặng. Nam Cung Lãnh Duệ đưa mắt nhìn xung quanh, lặng lẽ một góc dưới mái hiên nhà kế bên phải đối diện nhà anh, anh lại thấy một cô gái đang co rúm lại vì lạnh nhưng lại ngồi yên bất động đưa đôi mắt trong veo nhìn anh. Anh nhanh chóng sải bước thật dài bước đến ôm cô gái ngốc ấy vào nhà.

    "Em mau chóng thay đồ đi! Không bị cảm bây giờ, có gì tôi sẽ nói chuyện với em sau"

    "Vâng ạ"

    Hạ Nhược Hy ngoan ngoãn đi lên phòng thay đồ, vừa tắm cô lại suy nghĩ chuyện khi nãy, lúc anh bước ra từ trong chiếc xe ấy tim cô đập rất nhanh cô chỉ biết nhìn anh sau sáu năm trong mạt thế và cả một kiếp bỏ lỡ, cô lại thấy anh, cô mong đây không phải là mơ! Dù là mơ xin hãy cho cô vẫn tiếp tục mơ thấy anh. Cô mãi trầm tư cho đến khi tiếng gõ cửa vang lên làm cắt dòng suy nghĩ của cô.

    Cốc cốc cốc!

    "Hạ Nhược Hy, tôi mang đồ qua cho em, em mặc tạm đồ của tôi đi, đồ tôi để trên giường"

    Cô nói lớn vọng ra: "Vâng ạ"

    Sau khi tắm xong cô bước ra nhìn thấy chiếc áo sơ mi và quần đùi được đặt ngay ngắn trên giường. Cô nâng niu ôm lấy chiếc áo và mặc vào. Mùi hương bạc hà thanh mát trong chiếc Áo quanh quẩn trên mũi cô. Cô bước xuống tìm anh, cô ngửi được mùi đồ ăn thơm ngon trong phòng bếp. Cô theo hương thơm đồ ăn đi vào. Nam Cung Lãnh Duệ nhìn thấy cô đứng thẫn thờ trước cửa phòng bếp, anh lên tiếng.

    "Chắc em đói rồi ngồi xuống ăn đi"

    "Dạ vâng"

    Cô vui vẻ yên tĩnh ngồi xuống cùng anh dùng cơm. Đây có lẽ là lần đầu tiên cô ăn cơm anh nấu ở hai kiếp. Cô ăn thật no để đền bù cho một kiếp bỏ lỡ.

    Nam Cung Lãnh Duệ nhìn cô nói.

    "Em dùng xong rồi ra ngoài xem tivi đi"

    "Vâng ạ"

    Cô từ từ bước ra ngoài ngồi chờ anh.

    Nam Cung Lãnh Duệ sau khi rửa chén xong lại gọt trái cây mang ra để lên bàn cho cô. Anh thắc mắc hỏi.

    "Em tìm tôi có việc gì?"

    Hạ Nhược Hy nghiêm túc ngồi nhìn anh.

    "Em muốn hỏi anh một chuyện!"

    "Được, em hỏi đi tôi sẽ trả lời cho em"

    Nam Cung Lãnh Duệ hào phóng nói.

    "Anh tin mạt thế chứ?" Hạ Nhược Hy hỏi.

    Anh nhìn cô nghi ngờ, khi nào cô gái ngốc này lại suy nghĩ tiêu cực rồi? Anh nhìn cô nói: "Không"

    Cô lo lắng lên tiếng khẳng định: "Anh phải tin vì đó là sự thật, hai tuần sau sẽ có một trận mưa đó là sự bắt đầu cho mạt thế, những người dính nước mưa sẽ biến thành tang thi đi cắn người còn những người bị cắn cũng sẽ từ từ biến thành tang thi"

    Nam Cung Lãnh Duệ nhìn cô gái ngốc bật cười: "Tại sao tôi lại phải tin em? Em rất ghét tôi không phải sao? Em về phòng nghỉ ngơi đi em suy nghĩ quá nhiều rồi!"

    Nói rồi Anh đứng dậy từng bước về phòng.

    Hạ Nhược Hy lo sợ nhìn bóng lưng của anh. Cô chạy lại ôm anh từ đằng sau.

    "Anh phải tin em! Em không nói lung tung, em sẽ không hại anh"

    Nam Cung Lãnh Duệ gỡ tay Hạ Nhược Hy ra xoay lại đối diện với cô.

    "Tại sao tôi phải tin em lại không hại tôi?"

    Anh nhìn cô im lặng, xoay người bước đi.

    "TẠI VÌ EM YÊU ANH"

    Hạ Nhược Hy hét lớn. Lần đầu tiên cô lấy hết dũng khí đối mặt với tình yêu.

    Nam Cung Lãnh Duệ xoay người nhìn cô. Hai ánh mắt cùng giao nhau. Hạ Nhược Hy cố gắng bình tĩnh.

    "Tại vì em yêu anh cho nên em sẽ không làm hại anh, Nam Cung Lãnh Duệ xin anh hãy tin em một lần được không?"

    Nam Cung Lãnh Duệ suy tư.

    "Nhưng chúng ta là anh em!"

    Hạ Nhược Hy nói.

    "Chúng ta không phải anh em ruột"

    Nam Cung Lãnh Duệ tà mị, gian xảo lên tiếng.

    "Em không hối hận khi yêu anh chứ?"

    "Em yêu anh không hối hận!"

    Hạ Nhược Hy khẳng định.

    Cô đã bỏ lỡ anh một kiếp, nợ anh một đời, cô nhất định sẽ không bỏ lỡ anh nữa, đời này cô muốn bù đắp cho anh, yêu thương anh. Nhưng cô đâu nào biết cô đang sập bẫy của con sói nào đấy.
     
    Chiracat thích bài này.
    Last edited by a moderator: 22 Tháng chín 2018
  6. MLynh Chuyển tiền

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    17
    Chương 4: Chuẩn bị vật tư (1)

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Bầu trời đã tối đen, cảnh vật đã chuẩn bị chìm vào giấc ngủ nhưng trong căn biệt thự trang nhã có hai con người đang ôm nhau hạnh phúc vì cuối cùng họ cũng gỡ bỏ những khuất mắt trong lòng để mở rộng trái tim yêu một người. Hạ Nhược Hy nâng ánh mắt xinh đẹp nhưng chứa sự kiên định nhìn lên Nam Cung Lãnh Duệ.

    "Anh! Anh phải tin em, mạt thế sắp đến"

    Nam Cung Lãnh Duệ mỉm cười nhìn cô gái trong lòng mình, cô thật ngốc! Cô không nhận ra rằng anh chưa bao giờ nói không tin cô nhưng dù anh nói tin cô hay không tin cô thì sao? Chỉ cần lời cô nói ra tất cả đã là sự thật.

    "Hạ Nhược Hy! Em nghe cho kỹ, tất cả những lời em nói đều là sự thật đối với anh"

    Hạ Nhược Hy xúc động run run ôm chặt anh.

    "Cám ơn anh!" Cám ơn anh vì đã luôn bảo vệ cô, cám ơn anh vì che chở cô, cám ơn anh vì đã tin cô.

    "Cô gái ngốc!" Cô gái ngốc em cám ơn làm gì? Trước sau gì em cũng là của anh, chút chuyện đó không đáng để em nói cám ơn anh, nếu em muốn cám ơn thì để khi nào anh tặng em một bảo bối nhỏ của riêng em và anh lúc đó cám ơn cũng chưa muộn a! Nam Cung Lãnh Duệ biết từ nhỏ cô đã mất cha, mẹ không yêu chịu mọi sự ghẻ lạnh, khinh thường mà lớn nên tình thân đối với cô rất mong manh. Anh cũng vậy từ lần đầu gặp cô anh rất ghét cô vì cô là con gái của người phụ nữ đã giết mẹ anh, anh trêu chọc, bắt nạt, khi dễ cô khắp nơi nhưng khi nhìn lại người con gái tuy yếu đuối lại mạnh mẽ kia chịu đựng những trò đùa của anh, chịu đựng lời chỉ trích, la mắng đánh đập của mẹ cô người phụ nữ ác độc, chịu đựng sự khinh bỉ của mọi người anh lại cảm thấy trái tim của mình đau đớn, không biết từ khi nào cô gái ngốc ấy đã đi vào trái tim anh rồi! Anh nhận ra rằng anh không muốn cô chịu tổn thương đó nữa, anh muốn hảo hảo nâng niu, yêu thương, bảo vệ cô, anh muốn người con gái anh yêu thật hạnh phúc hơn bất kì ai, nhưng mọi chuyện lại quá muộn chăng? Khi anh nhận ra rằng mình yêu cô thì cô lại xa lánh anh, ghét mỗi khi anh lại gần, đây có phải là sự trả giá? Nam Cung Lãnh Duệ kiên nhẫn bảo vệ cô nhiều năm, anh kiên nhẫn yêu thương cô nhiều năm, kiên nhẫn nuôi cô nhiều năm có lẽ sự kiên nhận ấy đã được đền đáp. Nam Cung Lãnh Duệ mỉm cười.

    "Bảo bối! Từ đây gọi em là bảo bối"

    Hạ Nhược Hy im lặng cười, bảo bối? Từ khi ba và bà cô mất chẳng ai gọi cô là bối bảo nữa, mẹ cũng không còn coi cô là bảo bối nữa, có lẽ đã rất lâu nay lại có người gọi cô là bảo bối mà người đó không ai khác chính là anh Nam Cung Lãnh Duệ, một ý nghĩ xuất hiện trong đầu cô, cô muốn cả đời này dựa dẫm anh chẳng cần lo chuyện trả thù hay tận thế gì nữa! Nhưng mọi chuyện có dễ dàng như vậy?

    Nam Cung Lãnh Duệ nhìn cô trầm tư lên tiếng.

    "Bảo bối chuyện em nói tận thế có lẽ chúng ta nên chuẩn bị vật tư và vũ khí"

    Hạ Nhược Hy gật gật đầu.

    "Ân để em viết danh sách vật tư"

    Nam Cung Lãnh Duệ sảng khoái đáp.

    "Hảo"

    Hạ Nhược Hy liền cầm bút và bắt đầu viết. Sau một lúc cô kiểm tra lại và đưa cho Anh.

    "Anh! Đã xong"

    "Ân"

    Nam Cung Lãnh Duệ cầm tờ giấy nhìn vào nét chữ tinh tế mà tổng lượt.

    Hạ Nhược Hy nhìn anh chăm chú vào tớ giấy cô trầm ngâm suy nghĩ chuyện về Miếng Huyết Ngọc Hồ Điệp có lẽ cô nên nói cho Nam Cung Lãnh Duệ, cô không muốn giấu anh! Nghĩ là làm, Hạ Nhược Hy ánh mắt long lanh nhìn anh.

    "Anh thật ra em có một chuyện nữa muốn nói"

    Nam Cung Lãnh Duệ để tờ giấy vào túi áo, vuốt tóc cô, sủng nịnh nhìn cô gật đầu.

    "Thật ra trước khi mất bà ngoại có để lại cho em miếng huyết ngọc hồ điệp, em tình cờ để máu nhiễu vào miếng ngọc ấy lại mở ra một không gian rất đặc biệt có nước, có thể trồng cây chăn nuôi gia súc nhưng khi em trở ra từ không gian miếng ngọc ấy lại như hình xăm vào lòng bàn tay em"

    Nói xong Hạ Nhược Hy đưa lòng bàn tay phải có hình xăm hồ điệp ra trước mặt Nam Cung Lãnh Duệ.

    Nam Cung Lãnh Duệ nhìn hình xăm suy nghĩ.

    "Bảo Bối có ai biết nữa không?"

    Hạ Nhược Hy lắc lắc đầu nhỏ.

    "Ngoan! Không được nói cho ai hết chỉ có anh và em"

    Nam Cung Lãnh Duệ trầm ngâm, tuyệt đối không được để cho ai biết bảo bối của anh có không gian nếu không bảo bối nhất định bị người ta tính kế, bảo bối nhất định không được gặp nguy hiểm.

    Hạ Nhược Hy thấy anh im lặng liền lấy ra một ly nước và một hạt ngọc trai, nhìn anh lo lắng nói.

    "Anh thật ra nước trong không gian có thể tẩy tủy, hạt ngọc trai trong nước có thể kích thích dị năng của bản thân, anh thử xem. Em đã thử rồi nhưng nếu anh không muốn thì thôi không thử cũng được"

    Nam Cung Lãnh Duệ kiên định. Anh tin Bảo bối, mạng của anh là của cô.

    "Để anh thử"

    Nam Cung Lãnh Duệ cầm ly nước trong tay Hạ Nhược Hy lên uống. Một lát sau anh cảm thấy cả cơ thể như muốn tan ra những lớp đen rơi xuống từ trên da anh, anh nắm chặt tay, đây là cảm giác Bảo bối của anh phải chịu ư? Anh tuyệt đối không để bảo bối chịu đau đớn như vậy nữa!

    Sau khi qua cơn đau cơ thể anh bắt đầu bốc mùi, Hạ Nhược Hy nhét hạt ngọc trai vào tay anh, anh chăm chú nhìn hạt ngọc trai chuyển từ trắng sang đen và tan ra thành bụi. Khi hạt ngọc trai tan ra anh cảm nhận như có ba nguồn nhân lượng chạy trong cơ thể anh.

    Hạ Nhược Hy đau lòng nhìn anh.

    "Anh hãy tập trung nguồn năng lượng vào tay đi"

    Nam Cung Lãnh Duệ tập trung hai nguồn năng lượng vào hai tay. Tay trái của anh hiện ra những tia lửa điện, còn tay phải hiện ra một mảnh khói màu đen.

    Hạ Nhược Hy vui mừng kêu lên.

    "Oa! Lôi dị năng biến dị và Hắc ám dị năng biến dị, anh của em thật giỏi"

    Nam Cung Lãnh Duệ thu hồi hai tay giơ một tay ra và tập trung dị năng cuối cùng vào tay phải, Ngọn lửa màu xanh từ trong tay phải đi ra. Nam Cung Lãnh Duệ đưa mắt nhìn sự khinh ngạc của Hạ Nhược Hy mỉm cười.

    "Bảo bối!"

    Hạ Nhược Hy tròn mắt nhìn ngọn lửa rồi lại nhìn anh. Aaaaa.. Quá trâu bò rồi! Lôi Điện dị năng biến dị, Hắc ám dị năng biến dị, Hỏa dị năng biến dị. Anh là một cái đùi bự trong mạt thế nga! Cô phải hảo hảo dựa.

    "Anh là nhất!"

    Nói xong cô ngoan ngoãn kể chi tiết về dị năng cho anh. Nam Cung Lãnh Duệ trầm ngâm suy nghĩ, anh tò mò nhìn cô.

    "Bảo bối em là dị năng gì?"

    Hạ Nhược Hy suy nghĩ về kiếp trước của anh quá nhập tâm nên không nghe anh hỏi.

    Nam Cung Lãnh Duệ thấy cô im lặng, đau lòng an ủi.

    "Bảo bối đừng buồn không có dị năng cũng không sao, có anh đây! Anh sẽ bảo vệ em"

    Hạ Nhược Hy thoát ra khỏi suy tư nhìn anh an ủi mình mỉm cười.

    "Anh thật ra em có dị năng, dị năng của em là Phong dị năng và Tinh thần dị năng"

    Nam Cung Lãnh Duệ vui mừng cười.

    "Bảo bối của anh là nhất haha.. Bảo bối của anh lợi hại haha.."

    Hạ Nhược Hy nhíu mi.

    "Anh, anh nên đi tắm a~"

    Nam Cung Lãnh Duệ cười cười buông ray cô ra đi vào phòng tắm.

    Hạ Nhược Hy vui vẻ suy nghĩ, giờ anh và cô đều có dị năng có thể an nhàn hưởng thụ nơi mạt thế a! Cô chỉ nghĩ đã cảm thấy hạnh phúc nhưng còn Nam Cung gia, dù sao Nam Cung Lăng cũng là cha anh, Nam Cung Mộc Đình cũng là em gái cùng cha khác mẹ của anh, anh bỏ được sao?

    Một lúc sau anh mặc đồ ngủ bước ra.

    Anh nhìn Hạ Nhược Hy bân khuân suy nghĩ. Anh tiến đến ôm cô vào lòng.

    "Bảo bối nghĩ gì?"

    Hạ Nhược Hy do dự nói.

    "Anh! Còn Nam Cung gia, anh không định nói với dượng à?"

    Nam Cung Lãnh Duệ mắt đầy sát khí.

    "Không"

    "Nhưng ông ấy là ba anh mà!" Hạ Nhược Hy kinh ngạc nói.

    Nam Cung Lãnh Duệ khẳng định lên tiếng.

    "Ba anh mất rồi! Mất lúc mẹ anh mất"

    "Nhưng.."

    Hạ Nhược Hy cô tuy rất hận gia đình đó nhưng người kia là mẹ cô, bà không yêu thương cô nhưng đã có công sinh cô ra và cho cô một khoản thời gian tuy rất ngắn nhưng đã cho cô tình cảm của người mẹ.

    Nam Cung Lãnh Duệ nhìn cô, anh thấy được sự do dự của cô, cô nhìn bề ngoài rất mạnh mẽ nhưng lại yếu đuối vô cùng. Bảo bối của anh đang mềm lòng a! Nhưng không sao trẻ nhỏ dễ dậy từ từ dưỡng.

    "Bảo bối được rồi, anh sẽ kêu họ chuẩn bị thật nhiều đồ ăn nhưng nghe theo hay không là do họ, chúng ta không thể nói cho họ biết về chuyện mạt thế nếu không người nguy hiểm sẽ là chúng ta. Đây là lần cuối cùng chúng ta giúp họ, chúng ta đã hết nhiệm vụ phải giúp họ"

    "Vâng! Em đã biết"

    Hạ Nhược Hy ngoan ngoãn gật gật đầu nhỏ.

    Nam Cung Lãnh Duệ xoa tóc cô, nhìn đồng hồ.

    "Bảo Bối nên đi ngủ thôi"

    Hạ Nhược Hy lo lắng nói.

    "Nhưng còn vật tư?"

    Nam Cung Lãnh Duệ bật cười.

    "Trời tối thế này ai bán cho em? Vật tư cứ để anh lo, Bảo bối ngoan thôi"

    Hạ Nhược Hy ngoan ngoãn gật đầu tựa vào lòng anh.

    "Em muốn ngủ chung với anh"

    Nam Cung Lãnh Duệ tà mị cười.

    "Như bảo bối muốn!"

    Nam Cung Lãnh Duệ vòng tay ôm cả cơ thể nhỏ bé của Hạ Nhược Hy vào lòng từng bước đi lên bậc thang về phòng. Đêm nay có hai người ngủ rất ngon, một giấc ngủ bình yên trước bão tố, cơn bão làm chệnh tất cả ra khỏi quỹ đạo và thay đổi mọi thứ.
     
    ChiracatLang Thang thích bài này.
    Chỉnh sửa cuối: 12 Tháng sáu 2018
  7. MLynh Chuyển tiền

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    17
    Chương 5: Ngôi Nhà Không Còn Là Của Anh

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Những tia nắng xuyên qua rèm cửa tràn vào căn phòng chiếu lên thân ảnh hai người đang ôm nhau ngủ làm cả không gian bừng sáng ấm áp. Chàng trai khẽ mở mắt chống lại ánh sáng ban mai đưa mắt nhìn cô gái trong lòng cong môi mỉm cười thì thầm.

    "Bảo bối"

    Nói xong chàng trai từ từ đưa tay vuốt ve khuôn mặt cô gái một cách nâng niu, bàn tay của anh lướt nhẹ từ lông mày xuống mắt và chiếc mũi nhỏ xinh, cuối cùng là đôi môi nhỏ nhắn màu cherry, anh nhìn vào đôi môi ấy và từ từ cuối xuống trao một nụ hôn lướt nhẹ trên môi cô gái, dường như đã thỏa mãn niềm vui của bản thân mình anh vui vẻ mỉm cười bước nhẹ xuống giường đi vào phòng tắm. Sau một lúc làm vệ sinh anh đi ra ngắm cô gái đang yên giấc trên giường lần cuối rồi chậm rãi bước ra khỏi căn phòng để vào phòng bếp, anh kiểm tra tất cả đồ ăn.

    "Bảo bối ốm quá! Có lẽ anh phải hảo hảo bồi bổ em!"

    Chàng Trai đang an tĩnh làm một bữa ăn sáng cho người mình yêu, nhưng không hề biết cô gái ấy đã bị tia nắng làm cho tỉnh giấc. Cô gái hoảng hốt khi thấy chỗ nằm kế bên mình trống vắng không còn ai, cô vội rời giường bước ra khỏi căn phòng chạy nhanh xuống những bậc thang như đang vội vã rượt theo một thứ quan trọng cho đến khi cô thẩn thờ nhìn thấy một bóng dáng ung dung của chàng trai đang nấu ăn làm cho sự lo lắng của cô biến mất tim cô đập chậm nhịp, sách có nói một trong những lực hấp dẫn phái nữ nhất là người đàn ông khi anh ta đang nấu ăn.

    Chàng trai như cảm nhận được ánh mắt nóng bỏng ấy, anh quay lại nhìn cô gái mỉm cười.

    "Bảo Bối em dậy rồi à? Lại đây ăn sáng nào!"

    Cô nhìn nụ cười ấy vô thức từ từ đi lại gần bàn ăn, nhưng chợt cô nhận ra mình chưa làm vệ sinh a! Hạ Nhược

    Hy thẹn thùng nhìn anh nói.

    "Em.. em chưa vệ sinh, em đi vệ sinh!"

    Nói xong Hạ Nhược Hy nhanh chân về phòng, nhưng trước khi cô kịp để chân lên bậc cầu thang anh lại nói to làm hai rạng mây hồng trên mặt cô đã hồng lại hồng hơn.

    "Bảo bối mới sáng sớm em đã nhung nhớ anh đến vậy sao? Nhan sắc mỹ nam của anh có thể để em từ từ ngắm được mà! Không vội, không vội!"

    Hạ Nhược Hy âm thầm cắn cắn môi, anh đúng là đồ mặt dày vô sỉ nếu không phải lo sợ anh biến mất như kiếp trước thì cô cũng không lo lắng mới sáng sớm đã hoảng hốt tìm anh như thế đâu! Lo sợ ư? Đúng! Cô lo sợ, lo sợ sẽ để mất anh như kiếp trước, cô không thể dũng cảm mà nhìn anh đau khổ như kiếp trước, cô tình nguyện thay thế anh chịu nỗi đau ấy, đừng hỏi cô vì sao lại làm thế! Vì đơn giản cô yêu anh! Có đôi khi yêu một người chỉ là đơn giản muốn hy sinh chịu đau đớn thay người đó để đổi lấy hạnh phúc cho người mình yêu.

    Nam Cung Lãnh Duệ sau khi nhìn cô lên phòng anh lấy chiếc điện thoại của mình ra ấn nhanh bấm gọi cho người nào đó.

    "Alo! Mạc Nghiêm cậu chuẩn bị cho tớ một kho hàng lớn đầy lương thực và gia súc, thuốc men, thực phẩm, quần Áo, hạt giống. Cậu liên lạc với Lưu Phong kêu cậu ta chuẩn bị cho tớ một kho lớn vũ khí tối tân và xe ô tô địa hình cỡ lớn nâng cấp giảm tiếng ồn, Chiều nay các cậu tập hợp ở nhà tớ"

    Nói xong Nam Cung Lãnh Duệ cúp máy, anh tiếp tục chăm chú chuẩn bị đồ ăn sáng như chưa có gì.

    [10 phút sau]

    Cô ngồi vào lòng anh nhìn anh bận rộn chăm cô ăn, bất giác cô mỉm cười.

    "Anh, Hay anh về Nam Cung gia với em một lát nha! Em muốn nhìn mẹ lần cuối"

    Nam Cung Lãnh Duệ ôn hòa.

    "Hảo, anh cũng có một số chuyện muốn nói với Nam Cung Lăng"

    Hạ Nhược Hy ngoan ngoãn tiếp tục hoàn thành bữa sáng.

    * * *

    Nam Cung Gia

    Trong phòng khách có hai người nam nữ đứng tuổi và một thiếu nữ xinh đẹp đang ôn hòa trò chuyện. Nhìn họ thật ấm áp, hạnh phúc nhưng sẽ còn bao lâu?

    Người đàn ông đứng tuổi ôn hòa lên tiếng.

    "Diệp nhi sao anh không thấy Tiểu Hy đâu? Hình như từ tối hôm qua anh không thấy con bé ở nhà"

    Người phụ nữ đứng tuổi được gọi là Diệp nhi không ai khác là Lạc Y Diệp mẹ ruột của Hạ Nhược Hy. Bà ta hừ lạnh nghĩ thầm con nhỏ kia không lo ngoan ngoãn ở nhà mà lêu lỏng chơi bơi đúng là cha nào con nấy đi qua đêm như vậy chắc mai mốt đây lại vác cái bụng to về làm xấu mặt bà nữa đây, Lạc Y Diệp nhìn chồng mình từ tốn nói.

    "Tiểu Hy con bé qua nhà bạn của nó chơi rồi chắc chiều nó về thôi anh đừng lo nó lớn rồi!"

    Người đàn ông đứng tuổi Nam Cung Gia Chủ Nam Cung Lăng nhu đáp.

    "Ừ!"

    Nói xong Nam Cung Lăng quay qua nhìn đứa con gái bảo bối ông thương nhất Nam Cung Mộc Đình sủng nịnh nói.

    "Tiểu Đình tháng sau con tốt nghiệp muốn baba thưởng gì cho con?"

    Nam Cung Mộc Đình vui vẻ nói.

    "Baba hay người làm lễ đính hôn cho con và Ngôn Thuần ca ca đi a~"

    Nam Cung Lăng nhíu mày nhìn Nam Cung Mộc Đình.

    "Tiểu Đình con có biết con đang nói gì không? Tề Ngôn Thuần là vị hôn phu của chị con, là anh rể con đấy!"

    Nam Cung Mộc Đình cắn cắn môi ủy khuất lên tiếng.

    "Baba con yêu Ngôn Thuần ca ca, Ngôn Thuần ca ca cũng yêu con vậy tại sao chúng con lại không thể ở bên nhau? Baba người đừng cản con, con đã quyết không phải anh ấy con không cưới ai hết"

    "Con! Con.."

    Nam Cung Lăng lắc đầu thở dài.

    Nam Cung phu nhân nhìn hai cha con cười nói.

    "Thôi nào cha con hai người bình tĩnh nào! Chuyện của Tiểu Đình không phải là không phải là không thể làm được"

    Nam Cung Mộc Đình vui mừng nhìn mẹ mình.

    "Mẹ người nói chuyện của con và Ngôn Thuần ca ca có thể sao?"

    Nam Cung Lăng nhìn vợ mình.

    "Chuyện này sao có thể? Còn Tiểu Hy thì sao?"

    Nam Cung phu nhân ôn hòa nói.

    "Chuyện của Tiểu Hy và Tề Ngôn Thuần chỉ là lời hứa miệng của hai trưởng bối với lại chưa công khai ra bên ngoài nữa mà, chỉ cần gặp mặt thưa chuyện với bên Tề gia về việc của hai đứa nhỏ là được. Còn về phần Tiểu Hy chỉ cần từ từ lựa lời nói với nó một tiếng chắc nó cũng hiểu, dù sao Ngôn Thuần cũng không yêu nó vậy hà cớ gì phải níu kéo? Người Ngôn Thuần yêu là Tiểu Đình không lẽ nó là chị không thể nhường cho em mình được sao? Tiểu Hy sẽ không chịu thiệt thòi, chúng ta sẽ tìm một gia đình giàu có cho nó sống an nhàn hết đời"

    Nam Cung Mộc Đình cười tươi nhìn Nam Cung phu nhân.

    "Mẹ con thật giỏi! Con yêu mẹ nhất"

    Nói xong Nam Cung Mộc Đình quay qua nhìn baba mình Nam Cung Lăng nũng nịu.

    "Baba.."

    Nam Cung Lăng cưng chiều xoa đầu cô con gái bảo bối.

    "Được rồi để ba nói chuyện với Tề gia đã"

    Nam Cung Mộc Đình ôm chầm lấy ông.

    "Tiểu Đình yêu baba nhất nhất luôn"

    Nam Cung Lăng nhìn vợ và con gái mình mỉm cười. Một khung cảnh gia đình hạnh phúc chỉ dành cho ba người, có lẽ họ đã quên đi những đứa con riêng tội nghiệp của mình rồi, con người là vậy họ luôn không quan tâm đến quá khứ mà họ đã lãng quên và họ không muốn nhớ những thứ đã từng là tất cả của họ cho đến khi họ bỏ rơi nó.

    Kinh coong..

    "Thưa Lão gia, phu nhân Nhược Hy Tiểu Thư về rồi, có Thiếu gia về luôn ạ!"

    Nói xong cô hầu nữ cung kính lui xuống.

    Nam Cung Lăng lo lắng nói.

    "Lãnh Duệ con chịu về nhà rồi? Tiểu Hy con đi đâu sao giờ mới về? Con có biết cả nhà lo lắng cho con lắm không?"

    "Dạ con xin lỗi Dượng và mẹ vì đã làm hai người lo lắng. Con đang làm dự án cho trường có vài chỗ không hiểu nên hôm qua con mới tìm Lãnh Duệ hỏi thôi ạ"

    Hạ Nhược Hy lễ phép trả lời. Cô khinh thường, hừ quan tâm cô? Lo lắng cho cô? Giả dối! Nếu kiếp trước có lẽ cô còn tin.

    Nam Cung Lăng nhu hòa gật đầu.

    Nam Cung Lãnh Duệ nhìn cả nhà ba người, kéo Hạ Nhược Hy ngồi xuống đối diện Nam Cung Lăng.

    "Tôi có chuyện muốn nói với ông"

    "Đi lên phòng làm việc ta nói chuyện"

    Nam Cung Lăng nâng mắt nhìn Nam Cung Lãnh Duệ, ông đứng dậy xoay người bước lên bậc thang. Nam Cung Lãnh Duệ hiểu ý đi theo sau. Nam Cung Lãnh Duệ bước vào căn phòng mà ba mẹ đã từng cùng nhau dạy anh viết chữ, bao nhiêu kỉ niệm tuổi thơ của gia đình anh ở đây ở trong ngôi nhà này. Số phận thật chớ trêu, giờ đây sau tám năm anh bước vào đây nhưng mọi chuyện đã không còn như trước, người ngồi đối diện anh vừa là ba vừa là kẻ thù của anh.

    Nam Cung Lăng trầm ngâm lên tiếng.

    "Con có chuyện gì?"

    Nam Cung Lãnh Duệ lạnh nhạt nói.

    "Một tuần nữa sẽ có chiến tranh, tôi chỉ muốn nhất nhở ông đuổi hết người làm, chuẩn bị vũ khí, lương thực và thuốc men nếu không sẽ không kịp"

    Nam Cung Lăng nhíu mày nghi ngờ.

    "Sao con biết một tuần nữa có chiến tranh?"

    Nam Cung Lãnh Duệ nhìn sự nghi ngờ trong mắt ông nói.

    "Ông không cần biết! Nếu ông không chuẩn bị người hối hận sẽ là ông, đây là lần cuối cùng tôi giúp ông và gia đình của ông"

    Nam Cung Lăng suy nghĩ.

    "Được! Ba biết rồi, con cũng nên chuyển về nhà cho ta an tâm"

    Nam Cung Lãnh Duệ không cảm xúc nói.

    "Không! Đây không phải nhà tôi và hãy nhớ đây là lần cuối tôi giúp ông"

    Nói xong Nam Cung Duệ bước nhanh ra khỏi phòng, anh không muốn ở trong căn phòng đã bị vấy bẩn này thêm chút nào. Anh cần tìm Hạ Nhược Hy, mới một chút anh lại nhớ cô rồi.

    Hạ Nhược Hy nhìn bóng lưng Nam Cung Lãnh Duệ đi khuất, cô cận thận quan sát người mẹ ruột và cô em gái cùng mẹ khác cha.

    Lạc Y Diệp khó chịu với ánh nhìn của Hạ Nhược Hy trên người bà, bà kìm nén sự khó chịu nói.

    "Tiểu Hy ta có chuyện muốn nói với con"

    Hạ Nhược Hy ngoan ngoãn nói.

    "Chuyện gì vậy mẹ?"

    Lạc Y Diệp nhìn cô nói.

    "Chuyện đính hôn của con và Tề Ngôn Thuần ta nghĩ nên hủy bỏ"

    Hạ Nhược Hy thắc mắc hỏi.

    "Sao vậy mẹ? Tại sao lại hủy bỏ?"

    Lạc Y Diệp nhìn cô con gái của chồng cũ lạnh nhạt nói.

    "Tề Ngôn Thuần không yêu con người nó yêu là Tiểu Đình, ta không thể ép nó cưới người nó không yêu, con là chị ta nghĩ con nên tác thành cho em gái con!"

    Hạ Nhược Hy hừ lạnh, thì ra mẹ cô bà ta cũng chỉ vì Nam Cung Mộc Đình đứa con gái bảo bối của bà ta, bà ta chẳng hề nghĩ tới cảm xúc của cô. Hạ Nhược Hy cố gắng kìm chế ủy khuất nói.

    "Dạ mẹ con biết rồi"

    Lạc Y Diệp vui vẻ nói.

    "Vậy thì tốt, con yên tâm ta sẽ tìm cho con một gia đình tốt để con sống an nhàn"

    Nam Cung Mộc Đình từ nãy giờ quan sát mẹ và chị gái riêng của cô ta nói chuyện, đến khi Hạ Nhược Hy đáp ứng Nam Cung Mộc Đình giả vờ đáng thương lên tiếng.

    "Chị Nhược Hy em xin lỗi, em sẽ làm bất cứ thứ gì chị muốn mong chị tha lỗi cho em"

    Hạ Nhược Hy âm thầm khinh bỉ, tỏ vẻ đáng thương với tôi làm gì khi vị hôn phu của tôi cô đã quyết rũ? Nam Cung Mộc Đình a! Kiếp trước tôi yêu thương bảo vệ cô, kiếp này tôi sẽ chóng mắt lên xem không có tôi bảo vệ cô sẽ thế nào và cả cái hạnh phúc đáng khinh của đôi cẩu nam nữ hai người. Hạ Nhược Hy dịu dàng nói.

    "Tiểu Đình em không có lỗi, nếu Ngôn Thuần đã không yêu chị thì chị níu kéo nữa làm gì? Chị chúc cho em và Ngôn Thuần hạnh phúc"

    Hạ Nhược Hy nghe tiếng bước chân liền quay lại nhìn anh cười. Nam Cung Lãnh Duệ thấy cô cười nhanh chân bước lại gần.

    Nam Cung Lăng bước xuống nhu hòa lên tiếng.

    "Lãnh Duệ con về rồi thì ở lại ăn trưa luôn, hôm nay mẹ con tự tay nấu rất nhiều món"

    Nam Cung Lãnh Duệ lạnh nhạt nói.

    "Tôi không cần! Bà ta xứng làm mẹ tôi? Mẹ tôi mất rồi"

    Nam Cung Lăng nhìn Lạc Y Diệp chịu ủy khuất tức giận nhìn Nam Cung Lãnh Duệ.

    "Mày! Mày không được nói với mẹ mày như vậy, mau xin lỗi"

    Nam Cung Lãnh Duệ lạnh lùng nói.

    "Tôi nói có gì sai? Bà ta không xứng làm mẹ tôi!"

    Chát..

    Nam Cung Lăng giận dữ giơ tay tát Nam Cung Lãnh Duệ.

    "Mau xin lỗi mẹ của mày"

    Nam Cung Lãnh Duệ nhếnh môi.

    "Mẹ của tôi? Nam Cung lão gia ông đã quên rồi sao? Mẹ tôi đã bị ông cùng bà ta hãm hại ôm oán hận mà chết lâu rồi, ông đừng tưởng việc ông và bà ta làm tôi không biết! Ông và bà ta thời trẻ yêu nhau sâu đậm nhưng vì gia nghiệp của ông ngoại tôi để lại cho mẹ tôi mà ông đã chia tay bà ta đi cưới mẹ tôi, rồi sao nào? Hai người gặp lại tình cũ chưa dứt, ông đã nắm chắc sản nghiệp trong tay muốn nối lại tình xưa với bà ta nên hai người đã tìm cách gây tai nạn hại chồng cũ của bà ta và mẹ tôi, Nam Cung lão gia tôi nói đúng chứ?"

    Nam Cung Lăng nhìn qua Lạc Y Diệp hoảng hốt lắp bắp nói.

    "Ta.. ta.. Không phải như con nghĩ đâu"

    Nam Cung Lãnh Duệ híp mắt nhìn ông nói.

    "Không phải? Vậy như thế nào?"

    Nam Cung Lăng ấp úng.

    "Ta.. ta.."

    Nam Cung Lãnh Duệ cười khinh cắt ngang.

    "Ông không cần nói nữa! Từ nay về sau tôi và Tiểu Hy cùng gia đình các người không liên quan gì nhau nữa"

    Dứt lời Nam Cung Lãnh Duệ kéo cô gái đang trầm tư đi ra khỏi Nam Cung gia.

    Nam Cung Lãnh Duệ lo lắng nhìn cô.

    "Bảo bối nếu muốn khóc thì khóc đi"

    Hạ Nhược Hy mỉm cười nhìn anh.

    "Em không sao đâu anh đừng lo! Em sẽ không để chuyện đó ảnh hưởng, mà anh có đau không?"

    Nam Cung Lãnh Duệ nhìn cô quan tâm anh ôn nhu nói.

    "Không đau chỉ là vết xước nhỏ"

    Hạ Nhược Hy đau lòng nhìn anh.

    "Anh.."

    Nam Cung Lãnh Duệ nhìn cô đau lòng an ủi.

    "Anh không sao đâu! Bảo bối ngoan anh dẫn em đi kho hàng thu vật tư"

    Hạ Nhược Hy ngây ngốc nhìn anh, kho hàng? Mới một ngày sao anh có thể thu thập nhanh vậy chứ?

    Nam Cung Lãnh Duệ nhìn cô gái đang ngốc nói.

    "Em không muốn thu thập vật tư sao bảo bối?"

    Hạ Nhược Hy nhanh nhẹn nói.

    "Có chứ! Em muốn nhiều nhiều vật tư"

    Nam Cung Lãnh Duệ sủng ái nói.

    "Hảo, tuân lệnh bảo bối"

    Hạ Nhược Hy nhìn anh cười tươi. Cô muốn phút giây này dừng lại, có lẽ cô ích kỷ nhưng được bên anh cô có thể đánh đổi mọi thứ, dù biết tương lai rất khó đi nhưng chỉ cần có anh cô tình nguyệt đi trên con đường khó đi đó. Tình yêu có đôi lúc rất đơn giản.
     
    Chiracat thích bài này.
    Last edited by a moderator: 22 Tháng chín 2018
  8. MLynh Chuyển tiền

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    17
    Chương 6: Vật Tư

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Tại nhà kho.

    Két..

    Chiếc xe màu đen dừng lại, bước xuống là một chàng trai mang một nét đẹp tựa như một vị thần hy lạp cổ mang thần khí uy nghiêm, lạnh lùng nhưng lại rất tỏa sáng, theo sau là người con gái với đường cong hoàn hảo và khuôn mặt xinh đẹp hờ hững với tất cả mọi thứ xung quanh, chàng trai nắm tay cô gái từ từ bước vào khu nhà kho.

    - Oaa.. Anh! Anh thu thập thật nhiều vật tư a!

    Hạ Nhược Hy tròn xoe mắt nhìn đống vật tư chất đầy nhà kho.

    - Bảo bối em thu thập đống vật tư này đi, anh nghĩ nhiêu đây chắc không đủ! Thời gian chỉ còn hơn một tuần chắc thu thập đến khi đó là vừa.

    Nam Cung Lãnh Duệ trầm ngâm suy nghĩ nói.

    Hạ Nhược Hy ngoan ngoãn đi thu thập từng chút đến khi đống vật tư trong nhà kho không còn sót một cái nào, do năng lực của cô còn yếu nên không thể gia tăng năng lực của chiếc vòng bắt nó thu thập hết đống vật tư này một lúc được, thật phiền a! Sau khi thu thập xong cô mệt mỏi ngồi bệt xuống sàn nhà đưa chai nước lên uống nhanh một ít nước và điều hòa hô hấp, cô xoa bụng quay qua nhìn anh đang đứng chăm chú suy nghĩ nói.

    - Anh, em đói!

    Nam Cung Lãnh Duệ quay qua cuối đầu nhìn cô, đưa tay xoa nhẹ đầu cô cười mỉm.

    - Bảo bối! Anh dẫn em đi ăn.

    Hạ Nhược Hy vui vẻ đưa tay ôm cổ anh.

    - Anh ẫm em, em mệt đến hết sức rồi!

    Nam Cung Lãnh Duệ cưng chiều ôm cô bế lên, anh thong thả đưa cô ra xe, anh ôn nhu nhìn cô nói.

    - Bảo bối muốn ăn gì?

    Hạ Nhược Hy gật gù đáp.

    - Em muốn ăn há cảo thật nhiều thật nhiều.

    Nam Cung Lãnh Duệ mỉm cười nhìn cô.

    - Hảo!

    Nam Cung Lãnh Duệ dừng xe vào một quán ăn nhỏ nhưng trang trí rất ấm cúng, anh bước xuống mở cửa cho cô gái nhỏ đang mất năng lượng vì đói.

    Hạ Nhược Hy bước xuống xe, cô đưa mắt quan sát căn quán ăn nhỏ, quán ăn nhỏ mang đến cho cô cảm giác ấm áp, gần gũi và thoải mái, cô còn ngửi được hương vị đồ ăn nồng nàn đang mê hoặc, cô nhanh chân bước vào bàn ngồi ngay ngắn chờ sẵn.

    - Anh mau gọi món đi, em đói!

    Nam Cung Lãnh Duệ theo bước chân cô vào, anh ngồi xuống cười nhìn cô gái nhỏ hấp tấp vì bị đồ ăn mê hoặc, anh nghe cô thúc giục mau chóng gọi món.

    - Chủ Quán cho hai phần há cảo.

    Sau khi đồ ăn được đem lên, Hạ Nhược Hy đưa mắt nhìn anh rồi lại nhìn bát há cảo nghi ngút khói và chuyện gì đến sẽ đến, cô bỏ qua hình tượng ngoan hiền mà nhào vào đồ ăn như Lang Hổ.

    Nam Cung Lãnh Duệ nhìn cách cô ăn khẽ mỉm cười, trái ngược với cách ăn Hổ đói của cô anh thong thả ăn như một vị Vương giả, một bàn ăn nhưng lại có hai cách ăn đối lập làm tất cả sự chú ý của mọi người trong quán đều đổ dồn vào anh và cô, anh khó chịu với tất cả cái nhìn đó, Nam Cung Lãnh Duệ đưa ánh mắt cảnh cáo quét qua đám người trong quán làm tất cả mọi người sợ hãi cụp mắt xuống, anh thu hồi ánh mắt tiếp tục chăm sóc cô gái đang tập trung ăn.

    [10 phút sau]

    Hạ Nhược Hy xoa xoa cái bụng nhỏ căn tròn của mình khẽ lên tiếng.

    - Anh! Đồ ăn ở đây ngon quá hay mình mua nhiều nhiều đi, em sợ sau này sẽ không được ăn nữa.

    Nam Cung Lãnh Duệ nhíu mày, anh cho cô ăn ở ngoài lần này là vì anh không kịp làm đồ ăn! Sao cô có thể khen đồ ăn ở đây nấu ngon được? Cô chỉ có thể khen đồ ăn của anh thôi! Hừ em đợi đấy Bảo bối anh ghi nợ nhất định sau này sẽ đòi anh không tha cho em đâu, Nam Cung Lãnh Duệ nói.

    - Bảo bối nếu thích ăn anh có thể làm.

    Hạ Nhược Hy chu môi nhỏ gật gật đầu.

    - Ân!

    Nam Cung Lãnh Duệ nhìn cô nói.

    - Em ăn xong rồi chúng ta đi.

    Hạ Nhược Hy tò mò hỏi.

    - Đi đâu vậy anh?

    Nam Cung Lãnh Duệ nhu hòa đáp.

    - Đi kho vũ khí!

    Hạ Nhược Hy hai mắt sáng long lanh mở to hết cỡ ngạc nhiên nhìn Anh.

    - Anh chuẩn bị xong vũ khí luôn rồi sao?

    Nam Cung Lãnh Duệ gật gật đầu.

    Hạ Nhược Hy háo hức, nhìn anh nói.

    - Anh em ăn xong chúng ta đi!

    Nam Cung Lãnh Duệ thong thả nhìn cô bị dao động nói.

    - Đi thôi.

    Hạ Nhược Hy ngoan ngoãn làm cái đuôi nhỏ đi theo anh.

    Chiếc xe màu đen từ từ lăn bánh rời khỏi quán ăn nhỏ giờ đang dừng ở căn nhà kho cũ, Nam Cung Lãnh Duệ thong thả bước ra vòng qua ôm trọn Hạ Nhược Hy vào lòng và từ từ đi vào căn nhà kho cũ.

    - Anh những thứ này là vũ khí a?

    Nam Cung Lãnh Duệ ôn hòa đáp.

    - Đúng! Đây là vũ khí tối tân nhất, Bảo bối em thu thập trước đi.

    Hạ Nhược Hy tò mò chạy xung quanh thu thập từng cái một.

    - Bảo bối cận thận coi chừng chúng làm em bị thương.

    Nam Cung Lãnh Duệ lo lắng nhìn cô nói.

    - Vâng! Anh yên tâm, Tiểu Hy sẽ không phá a!

    Nói xong Hạ Nhược Hy quay lại lè lưỡi trêu anh và tiếp tục đi thu thập tiếp.

    - Ôi mệt quá!

    Hạ Nhược Hy mệt mỏi kêu lên.

    Nam Cung Lãnh Duệ lắc đầu nhìn cô, anh đi lại đưa cô chai nước nói.

    - Bảo bối về nhà thôi nào!

    - Vâng anh.

    Hạ Nhược Hy cô nói trong uể oải.

    Đợi cô đáp ứng anh liền bế cô lên, bước nhanh ra đặt cô vào xe và phóng đi.

    Nam Cung Lãnh Duệ từ suốt đường đi luôn trầm nghĩ, anh bảo vệ cô như vậy là đúng hay sai? Lỡ đâu một ngày không có anh cô có thể dũng cảm đối mặt không? Nếu khi anh gặp nguy hiểm mất đi thì cô sẽ ra sao? Haiz.. Anh thở dài. Có lẽ đã đến lúc anh luyện tập cho cô. Anh mong khi không có anh bên cạnh cô phải thật mạnh mẽ đối đầu với mọi thứ, chỉ cần nghĩ đến không có anh chắc cô gái nhỏ kia rất uất ức là lòng anh lại đau như bị kim châm. Bảo bối anh phải làm thế nào với em đây?
     
    Chiracat thích bài này.
    Last edited by a moderator: 22 Tháng chín 2018
  9. MLynh Chuyển tiền

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    17
    Chương 7: Đồng bạn

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Chiếc xe màu đen từ từ chạy vào căn biệt thự mang phong cách Châu Âu hai màu đen xen lẫn trắng, cửa xe mở ra chàng trai mang dáng vẻ của một vị Vương giả bước xuống xe từ từ đi vòng qua ôm trọn cô gái nhỏ vào lòng, anh thong thả đi vào bên trong.

    Cô gái yên lặng nằm trong lòng chàng trai cho đến khi cô đưa mắt nhìn hai người con trai xa lạ đang đứng trong phòng khách, cô thẹn thùng khẽ nhúc nhích thân mình mong chàng trai đang bế cô thả cô xuống, nhưng trái ngược với sự thẹn thùng của cô tên mặt dày nào đấy vẫn đang ôm chặt cô trong lòng, cô ngượng ngùng khẽ nói thầm.

    "Duệ! Anh thả em xuống đi"

    Nam Cung Lãnh Duệ ngang bướng ôm cô lại gần sôpha, để cô ngồi vào lòng mình.

    "Bảo bối! Em nói gì? Anh không nghe rõ"

    Hạ Nhược Hy lúng túng lắc lắc đầu nhỏ.

    Nam Cung Lãnh Duệ cong môi cười nhẹ nhìn hai tên bạn thân đang đứng đơ người trước mặt mình.

    "Mạc Nghiêm! Lưu Phong tôi gọi hai cậu đến đây là có chuyện muốn nói với hai cậu"

    Mạc Nghiêm nghe giọng Nam Cung Lãnh Duệ nói làm hắn từ trong hốt hoảng bừng tỉnh, hắn hốt hoảng từ khi thấy Hạ Nhược Hy nhu nhược nằm trong lòng Nam Cung Lãnh Duệ, hắn tự nhận là chơi thân từ nhỏ cùng với Nam Cung Lãnh Duệ nhưng theo hắn được biết không phải Hạ Nhược Hy rất chán ghét Nam Cung Lãnh Duệ sao? Hắn đưa mắt nhìn qua Lưu Phong chưa thoát khỏi sự ngạc nhiên, có lẽ một số chuyện không biết vẫn tốt hơn, hắn nhìn Nam Cung Lãnh Duệ thấy anh đang cong môi cười làm hắn cảm thấy ớn lạnh, hắn cố lấy lại sự tự nhiên thắc mắc hỏi.

    "Nam Cung Lãnh Duệ có chuyện gì sao?"

    Nam Cung Lãnh Duệ nhìn Mạc Nghiêm, Lưu Phong bĩnh tĩnh nói.

    "Tôi muốn hỏi hai cậu một chuyện"

    Mạc Nghiêm im lặng gật đầu chờ đợi câu nói từ Nam Cung Lãnh Duệ.

    Lưu Phong sau khi lấy lại tinh thần tò mò hỏi.

    "Có chuyện gì cậu nói đi"

    Nam Cung Lãnh Duệ nghiêm túc nhìn hai người bạn.

    "Hai cậu có tin vào Mạt Thế?"

    Mạc Nghiêm nhíu mày nhìn anh.

    Lưu Phong ngơ ngác nhìn thái độ nghiêm túc của anh nói.

    "Mạt thế? Sao có thể? Không phải trái đất đang yên bình sao?"

    Nam Cung Lãnh Duệ dõng dạc nói.

    "Tại sao không? Tôi muốn nói cho hai cậu biết mười hai ngày sau Mạt Thế sẽ đến, tang thi sẽ hoành thành, lương thực khan hiếm, con người sẽ tranh giành nhau vì lương thực."

    Lưu Phong nhìn Nam Cung Lãnh Duệ ôm bụng cười.

    "Nam Cung Lãnh Duệ! Cậu hài hước từ khi nào vậy?"

    Nam Cung Lãnh Duệ bỏ qua tên điên nào đấy đang ôm bụng cười mà tập trung nhìn Mạc Nghiêm.

    "Mạc Nghiêm còn cậu?"

    Mạc Nghiêm quan sát thái độ nghiêm túc của Nam Cung Lãnh Duệ gật đầu nói.

    "Tôi tin cậu"

    Lưu Phong ngưng cười quay lại nhìn Mạc Nghiêm.

    "Mạc Nghiêm cậu tin sao?"

    Mạc Nghiêm nhìn Nam Cung Lãnh Duệ kiên định nói.

    "Cậu ấy không bao giờ lừa chúng ta!"

    Lưu Phong trầm ngâm nhìn Mạc Nghiêm rồi lại đưa mắt nhìn Nam Cung Lãnh Duệ.

    "Nam Cung Lãnh Duệ sao cậu biết?"

    Nam Cung Lãnh Duệ lạnh nhạt nói.

    "Vô tình biết được ở bên viện nghiên cứu"

    Mạc Nghiêm suy tư nhìn Nam Cung Lãnh Duệ.

    "Cậu kêu bọn tớ chuẩn bị lương thực và thực phẩm là như vậy sao?"

    Nam Cung Lãnh Duệ gật đầu.

    "Đúng"

    "Cậu tính làm sao?"

    Mạc Nghiêm tò mò nhìn Nam Cung Lãnh Duệ hỏi.

    Nam Cung Lãnh Duệ nhìn Mạc Nghiêm, Lưu Phong thong thả nói.

    "Các cậu đồng ý theo tôi?"

    Lưu Phong nhìn Nam Cung Lãnh Duệ vui vẻ lên tiếng.

    "Hảo! Dù sao cũng không có nơi nào đi"

    Mạc Nghiêm nhìn Lưu Phong đồng ý rồi lại trầm ngâm gật đầu.

    "Tôi đi theo cậu"

    Lưu Phong thắc mắc nhìn Mạc Nghiêm.

    "Mạc Nghiêm vậy còn Mạc gia? Cậu tính rời bỏ họ à?"

    Mạc Nghiêm nhếch môi hừ lạnh.

    "Không bỏ thì thế nào? Mang một đám Bạch nhãn lang theo bên người à?"

    Lưu Phong dường như không tin nổi nhìn Mạc Nghiêm, Lưu Phong từ nhỏ đã là trẻ mồ côi cậu có được như ngày hôm nay là nhờ vào Nam Cung Lãnh Duệ nên từ khi còn nhỏ cậu đã khát khao có một gia đình đầy đủ, khi nghe Mạc Nghiêm nói về gia đình của cậu ấy làm cậu cảm thấy tức giận xen lẫn ngạc nhiên nhìn về phía Mạc Nghiêm.

    "Nhưng Mạc Nghiêm họ là gia đình của cậu!"

    Mạc Nghiêm lạnh lùng nói.

    "Tôi chỉ là đứa con rơi! Trong cái gia đình ấy đáng ra có lẽ không nên có sự tồn tại của tôi"

    Lưu Phong yên lặng nhìn Mạc Nghiêm, nhìn cách Mạc Nghiêm nói chuyện và cái thái độ đó! Có lẽ cậu ấy đã phải chịu đựng rất nhiều, chắc chắn là Lưu Phong cậu sẽ không bao giờ hiểu được cảm giác của cậu ấy.

    Nam Cung Lãnh Duệ nhìn hai người nói.

    "Hai người đã lựa chọn đi theo tôi thì chữ phản bội sẽ không có trong lựa chọn này, nếu một ngày hai cậu đã phản bội tôi thì việc trả giá cho sự phản bội sẽ tăng lên gấp năm lần! Tôi Nam Cung Lãnh Duệ thề sẽ bằm nát xương của các cậu"

    Lưu Phong không sợ nói.

    "Hảo"

    Mạc Nghiêm ôn hòa nói.

    "Không phản bội"

    Nam Cung Lãnh Duệ hài lòng cong môi.

    "Bây giờ hai cậu đi chuẩn bị lương thực và vũ khí"

    Lưu Phong mở to hai mắt bất ngờ hỏi.

    "Không phải đã chuẩn bị rồi sao? Chuẩn bị nhiều thế cậu định để chỗ nào?"

    Nam Cung Lãnh Duệ nhìn Hạ Nhược Hy, vì sự an toàn anh không thể để hai người họ biết không gian của bảo bối! Hãy để thời gian chứng minh sự trung thành của bọn họ, đến lúc đấy có lẽ không cần anh nói họ cũng đã hiểu được phần nào, Nam Cung Lãnh Duệ từ tốn nói.

    "Càng nhiều càng tốt! Chúng ta không biết khi nào Mạt Thế sẽ kết thúc, còn chỗ chứa tôi đã có các cậu không cần lo"

    Lưu Phong tò mò về chỗ chứa của Nam Cung Lãnh Duệ.

    "Cậu định chứa.."

    Mạc Nghiêm cắt ngang lời Lưu Phong, hắn hiểu được khi nào nên hỏi và không nên hỏi.

    "Hảo! Bọn tôi sẽ chuẩn bị"

    Lưu Phong không vui nhìn Mạc Nghiêm cắt ngang lời của cậu, cậu hậm hực đưa mắt quan sát cô gái nhỏ an tĩnh trong lòng Nam Cung Lãnh Duệ.

    "Chào em! Em là Tiểu Hy à? Em còn nhớ anh không? Anh là Lưu Phong này, khi nhỏ em hay theo sau lưng anh trốn Nam Cung Lãnh Duệ này"

    Hạ Nhược Hy nghe tên mình liền thoát khỏi lòng ngực của Nam Cung Lãnh Duệ đưa đầu nhỏ ra nhìn Lưu Phong, cô hồi tượng lại kí ức lúc nhỏ.

    "Anh là A Phong?"

    Lưu Phong vui mừng mỉm cười.

    "Đúng anh là A Phong"

    Hạ Nhược Hy mỉm cười ngọt ngào đáp lại anh.

    "A Phong"

    Lưu Phong thất thần nhìn nụ cười của Hạ Nhược Hy bất giác cười theo và thế là một tên điên nào đấy đang tự dẫn mình vào đống lửa mà không hay biết.

    Nam Cung Lãnh Duệ âm trầm nhìn Lưu Phong, anh đang muốn đấm vào bản mặt tên kia rụng hết răng đây!

    Mạc Nghiêm nhìn Lưu Phong lắc đầu thở dài, hắn phải kéo cậu ta đi trước khi tên Tâm Thần kia lên cơn, hắn ôn hòa lên tiếng.

    "Chúng tôi đi đây! Sáng mai gặp"

    Thế là Lưu Phong ngây ngô bị xách áo kéo theo.

    Nam Cung Lãnh Duệ liếc nhìn hai tên kia khuất bóng sau cánh cửa liền đưa mắt nhìn cô gái nhỏ trong lòng khẽ xoa đầu.

    "Bảo bối không được cười với người khác"

    Hạ Nhược Hy khó hiểu.

    "Tại sao vậy?"

    Nam Cung Lãnh Duệ ôm Hạ Nhược Hy vào lòng, anh hôn nhẹ lên trán cô nói.

    "Anh sẽ ghen! Bảo bối hứa với anh không được cười với ai khác"

    Hạ Nhược Hy ngoan ngoãn gật đầu nhỏ.

    Tên tâm thần nào đấy hài lòng nở nụ cười, anh ít kỉ khi chia sẻ nụ cười của em cho người khác vì vậy bảo bối em chỉ được cười với mọi anh.
     
    Chiracat thích bài này.
    Last edited by a moderator: 22 Tháng chín 2018
  10. MLynh Chuyển tiền

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    17
    Chương 8: Vị Hôn Phu

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Sáng hôm sau..

    Hạ Nhược Hy mơ màng thức dậy, cô thẫn thờ nhìn trần nhà cho đến khi chợt nhớ về điều gì đó cô vội vàng bật người đứng dậy, cô nhanh chóng làm vệ sinh cá nhân, Hạ Nhược Hy bước nhanh xuống từng bậc thang, cô liếc nhìn xung quanh như đang tìm kiếm thứ gì đó, cô hoảng loạn gọi lớn.

    "Duệ! Duệ! Anh ở đâu? Nam Cung Lãnh Duệ!"

    Căn nhà trống vắng đến kì lạ, Hạ Nhược Hy lo lắng chạy căn phòng bếp, cô đi lại gần bàn ăn nhìn vài món ăn được đậy kính cận thận, phía trên lồng đậy là một tờ giấy ghi chú nhỏ do anh để lại có viết:

    "Bảo bối! Ở nhà ngoan anh đi chuẩn bị vào thứ cùng bọn Mạc Nghiêm lát anh về, đồ ăn anh để trên bàn em hâm lại là có thể ăn.

    Nam Cung Lãnh Duệ"

    Hạ Nhược Hy bất giác nở nụ cười xua tan sự lo sợ, cô đem đồ ăn trên bàn hâm lại rồi từ tốn nhâm nhi từng chút nhỏ để có thể tiêu hóa tốt nhất, chợt điện thoại cô vang lên tiếng chuông bài hát mà cô đã cài đặt cách đây không lâu.

    "Yêu không phôi phai ta dìu nhau qua chông gai, trên đường dài mình cùng say ân ái.

    Qua bao nhiêu đau đớn

    Qua bao nhiêu cay đắng

    Điều gì mà đời ta kiếm tìm?

    Duy nhất là tin yêu cho nhau, qua trời đông qua mưa ngâu, tay nắm tay mãi mãi không xa rời.

    Mãi bên nhau không xa rời.."

    Hạ Nhược Hy nhìn lướt qua điện thoại, một dãy số lạ nhưng lại rất quen thuộc trên màn hình, nếu cô nhớ không lầm thì giờ này hắn ta đang công tác thành phố C một tháng sao lại gọi cho cô giờ này? Hạ Nhược Hy hừ lạnh nhắc máy.

    "Alo"

    Đầu giây bên kia một giọng nam từ tính vang lên.

    "Alo, Tiểu Hy em khỏe chứ?"

    Hạ Nhược Hy lạnh nhạt trả lời.

    "Tôi rất khỏe! Cám ơn anh đã quan tâm"

    Người đàn ông bên kia vui vẻ bỏ qua sự nghi hoặc trong tiếng nói của cô, anh ta lên tiếng.

    "Tiểu Hy! Hôm nay anh công tác về em ra chỗ cũ đi anh có quà tặng em"

    Hạ Nhược Hy cười lạnh.

    "Tôi cũng có chuyện nói với anh! Hẹn 15p nữa chỗ cũ"

    Nói xong cô cúp máy bỏ mặt câu hỏi dang dở của người đàn ông đầu giây bên kia. Cô vội vàng thay đồ ngủ thành một chiếc áo sơ mi trễ vai và quần kate đen dài. Hạ Nhược Hy nhanh chóng lên chiếc xe Ferrari 812 Superfast hướng về quán cafe Balck Moon chỗ cả hai vẫn thường hẹn hò nhau.

    Trên đường cao tốc chiếc xe màu đỏ hiên ngang lao vút như một vị thần với tốc độ 339 km/h làm người đi đường vội tránh sang một bên kinh sợ, trên xe một cô gái đang ung dung cầm lái điều khiển điêu luyện.

    Két.. két..

    Chiếc xe thắng gấp làm bánh xe ma xát vời đường tạo nên một tiếng kêu chói tai vang xa, những tia lửa nhỏ được tạo ra nhờ bánh xe bắn rãi rác trên mặt đường, cửa xe bật mở một cô gái xinh đẹp mang khí chất thanh thoát cùng với đôi chân dài miên man bước xuống, cô thong thả dạo bước vào quán cafe tiến lại chỗ chiếc bàn mà người đàn ông tuấn tú đang ngồi, cô lịch sự nói.

    "Chào!"

    Người đàn ông tuấn tú mỉm cười rực rỡ đáp lại.

    "Tiểu Hy em ngồi đi!"

    Hạ Nhược Hy ung dung ngồi đối diện người đàn ông ấy, cô nhìn anh lạnh lùng nói.

    "Tề Ngôn Thuần! Tôi có chuyện muốn nói với anh"

    Tề Ngôn Thuần nhìn cô dịu dàng nói.

    "Tiểu Hy có chuyện gì từ từ nói! Để anh kêu nước và đồ ăn cho em"

    Hạ Nhược Hy phất tay nói.

    "Khỏi! Tôi có chuyện muốn nói với anh ngay bây giờ"

    Tề Ngôn Thuần nghi ngờ nhìn cô.

    "Em có chuyện gì sao?"

    Hạ Nhược Hy lạnh nhạt nhìn anh nói.

    "Chúng ta chia tay đi!"

    Tề Ngôn Thuần ngạc nhiên đưa mắt nhìn cô.

    "Tiểu Hy hôm nay em bị làm sao vậy?"

    Hạ Nhược Hy thờ ơ đáp.

    "Tôi không sao cả! Tôi muốn chia tay từ giờ đừng làm phiền tôi"

    Tề Ngôn Thuần bình tĩnh lại ôn nhu nhìn cô.

    "Tiểu Hy anh biết mấy ngày nay anh không quan tâm đến em là lỗi của anh nhưng em phải hiểu cho anh! Anh là đi công tác, anh có mang quà cho em đây"

    Nói xong Tề Ngôn Thuần lấy ra một hộp quà nhỏ màu hồng, hắn ta mở ra bên trong là một sợi dây chuyền hình giọt nước đưa cho cô.

    "Tiểu Hy em đừng giận nữa! Đây là món quà mà anh đã tỉ mỉ chọn rất lâu cho em"

    Hạ Nhược Hy nhìn sợi dây chuyền hắn ta tỉ mỉ chọn cho cô? Hay nói đúng hơn là hắn ta tỉ mỉ chọn bộ trang sức Ngọc Thạch cho Nam Cung Mộc Đình sẵn tiện chọn luôn cho cô? Nhớ lại kiếp trước cô rất vui mừng đến xúc động khi nghe hắn ta nói là bỏ ra tâm tư chọn nó tặng cô nên cô đã mang theo nó bên người trong Mạt thế cho đến khi mình bị bán đi mới biết được từ miệng hắn ta rằng hắn chỉ tùy tiện chọn đại mang tặng cho cô. Cô cười khinh nhìn hắn.

    "Anh thôi đi! Đây cùng lắm chỉ là thứ tùy tiện anh mua mà thôi"

    Tề Ngôn Thuần chột dạ nhìn cô cứng miệng nói.

    "Tiểu Hy em nói gì vậy? Em hiểu lầm rồi! Đây là quà anh tỉ mỉ chọn cho em! Anh đã chọn rất lâu tất cả là vì em"

    Hạ Nhược Hy bật cười.

    "Haha tỉ mỉ chọn cho tôi? Vậy bộ trang sức Ngọc Thạch cho Nam Cung Mộc Đình thì sao?"

    Tề Ngôn Thuần bị cô làm cho bất ngờ, hắn ta tự hỏi tại sao cô lại biết? Hắn ta lo lắng nhìn cô.

    "Tiểu Hy bộ trang sức Ngọc Thạch nào? Em nghe anh nói.."

    Hạ Nhược Hy cắt đứt lời nói của hắn, cô nhếch môi.

    "Tề Ngôn Thuần đủ rồi! Tôi và anh chia tay! Mong anh đừng làm phiền cuộc sống tôi nữa"

    Nói xong Hạ Nhược Hy đứng dậy liếc mắt nhìn hắn ta xoay người thong thả đi.

    Tề Ngôn Thuần không cam tâm nhìn theo bóng lưng của Hạ Nhược Hy, hắn ta chạy tới ôm chầm từ đằng sau của Hạ Nhược Hy nỉ non.

    "Tiểu Hy.. Tiểu Hy đừng rời bỏ anh"

    Hạ Nhược Hy lạnh mặt ánh mắt âm trầm nhìn xuống đôi tay đang ôm mình, đây là hắn ép cô! Lúc đầu cô muốn cho hắn sống an nhàn rồi từ từ bóp chết hắn ta nhưng nếu hắn ta không muốn vậy đừng trách cô, Hạ Nhược Hy âm thầm điều khiển tinh thần dị năng luồn vào trí não của hắn phá tan một nửa ý thức của não bộ, cô chính là muốn xem hắn sống thế nào khi không có dị năng trong mạt thế. Nhưng có một điều cô không hề biết, đó là đã có một chiếc xe đen lướt qua quán cafe và người đang ông ấy đã liếc một ánh mắt sắc bén đến chỗ hai người đang ôm nhau và rời đi.

    Tề Ngôn Thuần nhíu mày cố gắng kìm chế những cơn đau ở đầu nhưng dường như càng kìm chế nó càng bộc phát, cơn đau đầu như tăng thêm làm hắn ta ngã quỵ xuống nền đất đưa tay lên cố gắng ôm đầu mình để giảm bớt cơn đâu, hắn ta nhìn cô khẩn khiết giọng nói đứt quảng.

    "Tiểu Hy cứu anh.. Cứu anh.."

    Hạ Nhược Hy xoay người nhếch mỉm kinh bỉ nhìn hắn ta.

    "Cứu anh sao? Được!"

    Hạ Nhược Hy từ từ đi lại gần, cô đứng trên cao cuối xuống nhìn Tề Ngôn Thuần mỉm cười thật tươi, cô giơ đôi chân nhỏ lên dùng gót giày đạp mạnh xuống tiểu cường tráng của hắn ta.

    "Aaaa.. Aaaa"

    Tề Ngôn Thuần đau đớn đưa tay che tiểu cường tráng la lớn.

    Hạ Nhược Hy thích thú nhìn phản ứng của Tề Ngôn Thuần hạ thấp giọng vui sướng nói.

    "Hừ! Anh quá ngây thơ! Ah.. Tôi lỡ đạp chúng nó rồi xin lỗi a!"

    Hạ Nhược Hy cuối đầu nhìn xuống đáy quần đã nhuốm ít máu của hắn ta thỏa mãn xoay người bước đi.

    Tất cả mọi người trong quán cùng nhau quanh quân lại giúp hắn ta vào bệnh viện, trước khi đi Tề Ngôn Thuần đưa mắt ác độc nhìn Hạ Nhược Hy nghiến răng thề rằng:

    "Hạ Nhược Hy cô sẽ phải trả giá!"

    Hạ Nhược Hy vui vẻ ung dung phóng xe về nhà nhưng cô không hề biết rằng sẽ có một sự trừng phạt nhỏ của một người đàn ông đang mỉm cười ở nhà chờ con thỏ nhỏ ham chơi của mình về.
     
    Chiracat thích bài này.
    Last edited by a moderator: 22 Tháng chín 2018
  11. MLynh Chuyển tiền

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    17
    Chương 9: Nam Cung Lãnh Duệ ghen (18+)

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Ủng hộ tác giả:
    Bạn cần đăng nhập & nhấn Thích để xem
     
    Chiracat thích bài này.
    Last edited by a moderator: 22 Tháng chín 2018
Trạng thái chủ đề:
Đã bị khóa
Trả lời qua Facebook
Đang tải...