Trân Trọng Chính Mình - Sưu Tầm

Thảo luận trong 'Cuộc Sống' bắt đầu bởi Mây Trời, 12/8/2019.

  1. Mây Trời

    Mây Trời Chuyển tiền Tìm chủ đề

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    97
    Xem: 381
    Nếu bạn cảm thấy hay, hãy chia sẻ để ủng hộ tác giả
    Trân Trọng Chính Mình

    Trước nhà ga xe lửa, một người ăn xin ngồi đó với một lọ đầy bút chì. Một nhà kinh doanh trẻ tuổi đi qua, thả một đô la vào lọ nhưng không lấy cây bút nào. Rồi anh bước lên tàu. Khi cửa toa sắp khép lại, anh đột nhiên nhảy xuống và vội vã trở lại chổ người ăn xin. Anh cầm lấy một cây bút chì và bảo: "Tôi sẽ lấy vài cây. Chúng có giá trị mà, phải không? Suy cho cùng, anh cũng là người biết kinh doanh đấy chứ. Anh cũng như tôi thôi". Nói rồi anh vội quay người trở lại tàu.

    Sáu tháng sau, nhà kinh doanh ấy đến dự một buổi tiệc. Người ăn xin trước đây cũng tham dự, anh mặc com lê thắt nơ rất bảnh bao. Nhận ra người đã "mua" bút chi ngày xưa, anh tiến tới chào và nói "Có lẽ anh không nhận ra tôi nhưng tôi nhớ rất rõ anh". Rồi anh thuật lại câu chuyện sáu tháng trước. Nghe xong, nhà kinh doanh bảo "À, anh kể tôi mới nhớ. Hồi đó anh ngồi ăn xin mà. Vậy bây giờ anh làm gì ở đây mà ăn mặc lịch sự vậy?". Người ăn xin tiếp lời "Chắc anh không biết hành động khi ấy của anh đã tác động đến tôi như thế nào đâu. Thay vì chìa tay ban phước cho tôi, anh đã đối xử với tôi rất đàng hoàng. Anh lấy mấy cây bút chì và bảo chúng có giá, và rằng tôi cũng là người biết kinh doanh như anh". Anh đi rồi, tôi mới ngẫm nghĩ "Mình đang làm gì ở cái nhà ga này? Tại sao phải ăn xin cơ chứ?" Thế rồi tôi thu xếp hành trang và bắt đầu đi tìm việc làm và bây giờ tôi đã có mặt ở đây. Tôi chỉ muốn tìm gặp anh và cảm ơn anh đã trao cho tôi phẩm giá đích thật của con người. Giây phút gặp anh đã thay đổi cuộc đời tôi"
     
  2. Đang tải...
Trả lời qua Facebook
Đang tải...