Ngôn Tình Tĩnh Nguyệt, Đời Đời Kiếp Kiếp - Mèo Lười

Thảo luận trong 'Truyện Drop' bắt đầu bởi Bách Lí Tĩnh Nguyệt, 26 Tháng mười một 2018.

  1. Tĩnh Nguyệt, Đời Đời Kiếp Kiếp

    Tác giả: Mèo Lười

    Thể loại: Ngôn tình, huyền huyễn.

    Độ dài: Đang xác định

    Văn án:

    Trăng lên cao, soi sáng bốn bề

    Duy chỉ không soi sáng được lòng chàng

    Dẫu mặt trời kia có rạng đến đâu

    Cũng không ấm được tim chàng

    Nguyện dùng tính mạng đổi chỗ đứng trong tim chàng.

    Yêu chàng không cần biết đúng sai.

    Có thể vì chàng không màng lí trí.

    Ba phần dung nhan, bảy phần cách mệnh.

    Đổi lấy chỉ là huyết lệ thành sông.

    Mọi chi tiết liên hệ tác giả

    [Thảo Luận - Góp Ý] - Các Tác Phẩm Của Mèo Lười - Bách Lí Tĩnh Nguyệt
     
    ngọc1205 thích bài này.
    Last edited by a moderator: 1 Tháng mười hai 2018
  2. Đang tải...
  3. Chương 1: Thức dậy và trở về

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Bốn mùa xuân hạ thu đông trôi nhanh như nước chảy. Ta đứng trên ngọn núi cao nhất của Cửu Trùng Sơn, lẳng lặng nhìn khung cảnh xung quanh. Dưới núi, là một cảnh sắc vô cùng vui vẻ, hòa hợp. Thôn trang dưới núi tấp nập người qua kẻ lại, náo nhiệt, đâu còn dáng vẻ điều hiu ngày nào. Thôn Cửu Sơn thuộc Vệ quốc, cũng chính là biên giới giữa Vệ quốc và Đông Ly. Ta ảm đạm nhìn trời mây, nhẹ nhàng cười chua xót. Đây là quốc gia mà hắn muốn có, là bình yên mà hắn không tiếc mạng bảo vệ, là con dân mà hắn nguyện đánh đổi tất cả, kể cả ta. Toàn thân ta y phục trắng muốt, trên mặt bị che phân nửa bởi một chiếc mặt nạ đen xù xì, xấu xí. Làn da trắng bợt, cơ thể gầy yếu, thậm chí chỉ đi vài bước cũng khiến ta cảm thấy khó nhọc. Suốt một năm trời ta nằm mê man, khắp nơi đã bình yên, đã không còn khói lửa chiến tranh.

    Ngày đó, vương phủ cháy lớn, may mà Hàn Vũ về kịp lúc, hắn liền cứu ta ra khỏi đám cháy, giúp ta trị lại vết bỏng trên mặt. Tuy nhiên, vẫn để lại một vết sẹo tầm nửa ngón trỏ ở dưới cằm. Từ đó, ta theo thói quen đều đeo mặt nạ che đi nửa mặt mỗi khi ra ngoài. Kể ra thì duyên phận của ta và Hàn Vũ cũng tính là ý trời.

    Năm đó ở thảo nguyên của Lí Tự Hãn Ba, ta vô tình cứu hắn một mạng. Không ngờ đổi lại, hắn không ít lần cứu ta. Nếu như là nợ, đáng ra đã trả hết từ lâu rồi. Mà tính ra, mạng này của ta, là ta nợ hắn. Hàn Vũ xuất thân như thế nào trước giờ ta chưa từng hỏi đến. Chỉ biết khi ta cứu hắn, hắn một thân bê bết toàn vết chém, sau lưng là đoàn giáp kị trên trăm người rượt đuổi.

    Sau này ta mới biết, hắn chính là y quái mà người người sợ hãi. Nghe đồn hắn võ công quái dị, y thuật cao siêu nhưng lại là kẻ dở người. Nghe đồn vài năm trước hắn nhận 2 ngàn lượng vàng, đồng ý cứu con trai Đô đốc họ Trương khét tiếng một vùng. Ai ngờ đang chữa trị dang dở thì hắn đổi ý, biến đâu mất tiêu, chỉ để lại Đô đốc 1 ngàn lượng vàng với câu nói "Ta cảm thấy con trai ông làm nhiều chuyện ác, không đáng được sống." khiến Đô đốc đại nhân tức hộc máu mà căn bản không thể làm gì được hắn. Lại ví như mấy tháng trước, hắn nói xem như đã trả hết nợ cho ta. Ta và hắn từ biệt từ đây, đời này hẹn không gặp mặt. Ấy mà, chỉ mới hơn một tháng, hắn lại trở về, bảo rằng mạng của hắn không thể chỉ đáng giá vài lần mạng của ta. Vì thế, hắn định giúp ta trị lại dung nhan. Nhưng ta không đồng ý, vậy là hắn đưa ta một còi ấu khúc bảo khi nào ta cần hắn giúp, chỉ cần thổi, hắn sẽ đến.

    Ta mang thân mình đầy mệt mỏi, lang thang bước xuống núi. Ta bây giờ chính là tứ cố vô thân, lấy trời làm màn, lấy đất làm chiếu. Khẽ cười nguẩy, cuộc đời ta chưa từng nghĩ sẽ đi đến bước đường này. Trước đây ta chính là tiểu bá vương trong mắt mọi người. Phụ vương chỉ có duy nhất ta là nữ nhi, hơn nữa nghe bảo ta có dáng hình rất giống mẫu phi nên rất được cưng chiều. Bất luận ta gây ra chuyện gì cũng đều có phụ vương che chở. Nhưng từ bây giờ, ta đã không còn nhà để về, không còn người thân để dựa dẫm, ta can bản đã không còn gì.

    Xuống thôn dưới núi, ta bán đi cây trâm cài đầu bằng vàng duy nhất còn xót lại bên người, đổi lấy một con ngựa. Một mình ròng rã hai ngày hai đêm, ta cuối cùng cũng đến được thảo nguyên Lí Tự Hãn Ba. Đây là nơi ta sinh ra và lớn lên.

    Giữa thảo nguyên mênh mông là gió và cát, dường như là dài bất tận. Xa xa là từng bầy cừu, bò, dê chăn thả. Ở đây, không có bất kì quy tắc phân biệt nam nữ nào. Chúng ta có thể cùng nhau cưỡi ngựa, bắn cung. Cùng nhau thắp lửa trại, đêm đêm hát ca, cùng ăn thịt nướng, uống rượu. Sở thích của ta, chính là phi ngựa dong đuối khắp thảo nguyên, ngắm nhìn khoảng trời bao la rộng lớn của tộc Lí Tự. Nhìn lại, thảo nguyên Lí Tự vẫn vậy. Vẫn là khoảng trời bao la rộng lớn, những cánh đồng cỏ nối tiếp nhau dài bất tận, kéo tận chân trời.

    Lí Tự Hãn Ba là tên ông ngoại ta. Ông ngoại có hai người con trai và một người con gái. Mẫu thân Lí Tự Nhược Hân của ta là con gái út, từ nhỏ đã thông minh, là kì tài dược sư, cũng là người được ông ngoại cưng chiều nhất. Đại bá phụ là người trầm tính, lạnh lùng cương liệt, từ nhỏ tài nghệ điều binh bố trận vang xa bốn phương, cũng là người có tính cách giống ông ngoại ta nhất. Nhị bá phụ là người nhu hòa, cũng là người chiều ta nhất. Nhị bá phụ từ nhỏ đã yêu thích văn thơ, là người giỏi mưu tính. Sau khi sinh ta không lâu, mẫu thân qua đời. Ông ngoại ba năm sau cũng mất. Thảo nguyên Lí Tự do đại bá phụ quản lí, đại bá phụ giờ đã là Hãn Vương Lí Tự Hãn Nguyên.

    Cung Lí Tự nằm ở trung tâm thảo nguyên. Ta đến trước cửa thành, xung quanh tấp nập bách tính qua lại. Ta dắt ngựa vào thành, tìm đến phủ Đại Vương gia. Đại vương gia là con cả nhà Đại bá. Từ nhỏ đã lớn lên cùng ta. Sau khi thông báo, không lâu sau thấy hai nam tử dẫn tùy tùng đi ra. Vừa nhìn liền nhận ra, người mặc trường xam tím là đại ca, còn người mặc y phục trắng kia không phải con lớn nhà nhị bá, nhị vương gia thì là ai. Cả ba chúng ta đều quen nhau từ bé, tình như thủ túc. Nhìn thấy ta bình an, họ đều xúc động không kém. Đại vương gia Hãn Duệ kéo ta ngồi xuống, nhìn khắp một lượt, cốc đầu ta một cái: "Nguyệt Nhi, muội cuối cùng cũng chịu trở về rồi hả?" Nhị vương nhà ta khoa trương hơn nhiều ôm lấy ta, sau đó như bừng tĩnh, lao ra ngoài hét ầm lên. Hôm đó, cả thảo nguyên Lí Tự treo đèn kết hoa, chào đón ta quay về. Cũng từ ngày đó, ta trở thành Quận Chúa Lí Tự Tĩnh Nguyệt.
     
    Chỉnh sửa cuối: 2 Tháng mười hai 2018
  4. Chương 2: Giải quyết

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Cuộc sống ở thảo nguyên vô cùng thoải mái. Hằng ngày ta vẫn cùng hai vị ca ca phi ngựa dong duổi, săn bắn vui vẻ. Đến mùa hè, vùng tiền tuyến cấp báo, quân sĩ mắc bệnh lạ, khắp người nổi mẩn đỏ, cả người như không còn sức lực. Hãn Vương đã nhiều lần phái y sư đi chữa trị vẫn không khỏi được bệnh.

    Chiều hôm đó, Hãn Vương gọi ta và Nhị Vương đến. Trông đại bá phụ như đã già đi không ít. Mấy năm nay thảo nguyên không ít lần nội chiến, đều do bá phụ một tay dàn xếp. Ta nhận ra đại bá đã thêm nhiều nếp nhăn, tóc cũng bạc đi vài phần. Không thay đổi có lẽ là khí chất hào sảng, cũng như ánh mắt hiền từ nhìn ta, như thông qua ta chất chứa yêu thương nhìn về mẫu thân ta. Đại bá phụ nhìn ta, đưa ra đạo thánh chỉ.

    "Nguyệt Nhi, ta lệnh cho con cùng nhị vương Lí Tự Hãn Minh cùng đến vùng biên giới Vệ quốc, xem xét quân tình."

    "Nguyệt Nhi lĩnh chỉ"

    "Nguyệt Nhi, giờ con không còn là Vương hậu Vệ quốc, vương hậu Vệ quốc một năm trước đã táng thân biển lửa. Con giờ là Quận Chúa Tĩnh Nguyệt của thảo nguyên Lí Tự, công chúa cao quý nhất của bộ tộc Lí Tự. Hãy nhớ kĩ thân phận."

    Ta ngước mắt nhìn đại bá phụ. Người như đang cho ta thêm sức mạnh, sau lưng ta chính là cả bộ tộc Lí Tự hẫu thuẫn. Hôm sau, từ biệt đại ca, ta cùng nhị vương đi đến tiền tuyến theo chỉ dụ. Vùng giáp biên Vệ quốc là thôn Hãn Hân. Khác với không khí trên thảo nguyên, thôn trang này thật sự là yên bình. Xung quanh là rừng, bốn bề thanh mát quanh năm, không có cái gọi là khô nóng của thảo nguyên.

    Sâu trong rừng dọc về phía tây là nơi Hãn quân của Lí Tự đóng quân. Khu rừng này vẫn thuộc địa phận thảo nguyên Lí Tự, hết khu rừng sẽ đến dãy núi dài, gọi là dãy Chấn Thủy. Dãy núi cũng là ranh giới giữa Vệ quốc và Lí Tự. Trước đây khi mẫu thân được gả cho phụ thân ta, ông ngoại đã tặng phụ thân một trang viên trên thôn Hãn Hân xem như sính lễ. Trang viên này cũng xem là nơi đẹp nhất cả thôn.

    Thôn Hãn Hân vốn đã trù phú, vô cùng rộng lớn, tập trung vô số khách buôn từ khắp các vùng miền, đặc biệt là từ Đông Ly và Vệ quốc. Trang viên này là trang viên rộng lớn nhất, lại nằm ở trung tâm thôn. Đây là nơi có lượng khách đến nhiều nhất, một trong những cứ điểm thu thập tin tức lớn nhất của Lí Tự.

    Ta và Nhị vương chọn hai phòng thượng đẳng trung tâm lầu ba. Nghỉ ngơi qua đêm, ta theo Nhị vương đi sâu vào rừng tìm doanh trại, nơi đóng quân. Càng đi vào rừng, nhiệt độ càng xuống thấp. Nhị vương Lí Tự Hãn Minh vốn dĩ là kẻ cuồng khám phá nhưng lại ưu sạch sẽ.

    Trước khi đi ta nhìn Nhị vương một thân y phục đỏ, tay cầm quạt tì bà phe phẩy. Trước đây mỗi lần Nhị vương ra ngoài ít nhất cũng dẫn theo một đám tùy tùng am hiểu những trò ăn chơi. Lần này đi đến thôn Hãn Hân, Nhị gia nhà ta đã đem toàn bộ các giương hòm đựng đủ thứ đồ đến theo một đám người cùng đến.

    "Nguyệt Nhi, đi thôi! Minh ca ca ta muốn đi tham quan rừng" nói rồi nhị vương liền kéo ta đi.

    Ta chỉ đành lắc đầu ngao ngán. Quả nhiên, vào sâu trong rừng, nhiệt độ hạ xuống, đất cũng mềm nhũn như bùn khiến cho đường đi trở nên lầy lội. Nhị vương quả nhiên vừa đi vừa lau giày, miệng không ngừng chửi, khiến cho đám quan đi đường toát mồ hôi.

    Gần trưa chúng ta mới đến doanh trại. Trước giờ kỉ cương của quân Lí Tự rất tốt, mặc dù dịch bệnh hoành hành nhưng khi chúng ta đến, các tốp quân sĩ vẫn đứng tập hợp, thực hiện nghi lễ chào đón người trong hoàng tộc.

    Lần này dịch bệnh không nhỏ, đã lan sang gần nửa số quân mà không có dấu hiệu dừng lại. Chẳng trách đại bá phụ lại hao tâm như vậy. Từ nhỏ, ta đã có thiên phú về y thuật như mẫu thân.

    Khi ông ngoại còn sống, hết lòng bồi dưỡng ta trở thành kì tài dược sư. Mặc dù, ta chưa thể có y thuật siêu phàm như mẫu thân, nhưng cũng được xem là có chút thành tựu. Xem xét xung quanh một hồi, nguyên nhân gây bệnh có lẽ là do từ nguồn nước. Vì doanh trại ở sâu trong rừng núi, lại đang là mùa hè nên thời tiết có những trận mưa to, dồn một lượng nước lớn xuống suối- nguồn nước của doanh trại. Tuy nhiên nguồn nước này chảy, kéo theo các loại nấm độc trong rừng hòa vào nước dẫn đến nước nhiễm độc. Khi dùng nước tất nhiên sẽ trúng độc. Ta kê một đơn thuốc, đồng thời dặn việc thay đổi nguồn nước, khử trùng nước.

    Đến tối cả đoàn người chúng ta quay về trang viên. Nghe chủ quản trang viên quay lại báo, sau khi chúng ta rời đi, có một đoàn thương nhân từ Vệ quốc đến, đã bao gần như toàn bộ lầu hai và một phòng lầu ba.

    Phải biết rằng trang viên của chúng ta vô cùng rộng, giá thành cũng coi như là cắt cổ, chỉ dành cho khách thuộc giới thượng lưu. Phòng lầu hai đã là những kẻ có máu mặt trên thương trường, thuê đến cả lầu 2, chúng tỏ kẻ này không tầm thường. Hơn nữa hắn còn thuê đến một phòng lầu ba. Lầu ba chủ yếu dành cho vương hầu quý tộc các nước với giá trên trời, phải chăng kẻ đến đây là người hoàng tộc Vệ quốc.

    Không hiểu sao trong đầu ta lại hiện lên hình ảnh vạt áo tím sẫm, cùng khuôn mặt lạnh lùng của nam tử làm tim ta run lên, cả người lạnh đi. Ta lắc đầu tự cười chính mình, thật sự là tự mình dọa mình mà.
     
  5. Chương 3: Lần đầu gặp gỡ.

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Trang viên rộng lớn này có tên là Nhật Nguyệt trang. Trang viên Nhật Nguyệt thuộc quyền quả lý trực tiếp từ Hoàng tộc Lý Tự, là một nơi hội tụ nguồn tin tức hùng mạnh khắp mọi nơi.

    Tính khí ta ngày từ khi còn bé đã hiếu động, lại thêm khoảng thời gian dài ở thảo nguyên nên liền trở nên vô cùng nghịch ngợm. Ngày từ bé, ta đã nổi danh là tiểu bá vương không sợ trời đất trong Kinh đô Vệ quốc, trước có hai vị ca ca cưng chiều, sau có Phụ vương che chở, tuổi thơ của ta chính là vô cùng sinh động.

    Trở về phòng, ta nhanh chóng tắm gội, thay y phục. Nhìn hình dáng trong gương, quả thật mập lên không ít so với khi mới tỉnh lại, ít nhất giờ đã có thể đi lại bình thường, so với trước đây bớt đi vài phần nhợt nhạt. Nhìn vào trong gương, ta lại nhớ đến hắn, hắn từng nói, cho dù ta có biến thành dạng gì, hắn cũng nhất định nhận ra ta. Nghe nói, sau khi ta "qua đời" vị hoàng thượng cao cao tại thượng kia chỉ sau hai tháng lập tức cưới con gái Yên vương Yên Lạc Nhan, phong làm Yên Quý phi.

    Mẫu thân của Yên Lạc Nhân vốn là công chúa Đông Ly được đưa sang Vệ quốc cầu thân. Yên vương gia không hề có con trai, chỉ có duy nhất Yên Lạc Nhan là nữ nhi, hết mực cưng chiều. Yên Lạc Nhan ta từng gặp qua nhiều lần, nàng ta không chỉ xinh đẹp, mà còn vô cùng dịu dàng ôn nhu, chính là hoàng hoa khuê nữ chốn kinh thành.

    Lại nghe nói hoàng đế bây giờ hết mực cưng sủng vị Quý phi Yên, đến mức cả năm qua không hề nạp thêm phi tần. Ta chợt bật cười nhưng lòng chợt lạnh. Hắn từng nói cả đời này sẽ chỉ yêu mình ta, mới đó mà đã quên rồi?

    Ngoài trời buổi tối dần lạnh, ta sau khi tỉnh dậy sau một năm chính là ngày một sợ lạnh. Khép chặt cửa sổ, lại ăn chút điểm tâm tiểu nhị mang lên, ta quyết định đi ngủ sớm.

    Ta lại mơ, mơ thấy hắn. Hắn vẫn vậy, vận bộ sam y tím thẫm, ôm chặt ta từ sau lưng, nhẹ nói với ta:

    - Nguyệt Nhi, trẫm cả đời này hứa chỉ yêu mình nàng, lập duy nhất nàng làm Vương hậu, cả đời nguyện không đổi.

    Ta lại thấy, thấy lần đầu gặp hắn. Năm ấy ta 14 tuổi, ngay từ lần đầu gặp hắn, ta đã thầm nghĩ, thì ra trên đời có nam tử đẹp đến vậy, thậm chí còn so được với Nhị ca Hãn Minh của ta a.

    Hắn có làn da trắng, mắt phượng, mày kiếm, sống mũi cao, dáng người cũng cao hơn hẳn so với đám người đi cùng ngày ấy. Gió thổi có chút mạnh, làm rối tóc hắn, cũng làm lung lay vạt áo tím sẫm kia. Ta thấy rõ ngày ấy, hắn chỉ ngồi cười nhạt, mang phong thái ung dung không màng thế sự, cũng không để ý xung quanh. Ta quả thật có chút thất thần nhìn hắn.

    Hôm đó vốn là sinh thần 18 tuổi của đại ca, khắp nơi trong Vương phủ giăng đèn kết hoa, tiệc tùng linh đình. Ta cố gắng nán lại nửa buổi rồi ngấm ngầm chuồn ra ngoài. Chỉ là ta quen tự do tự tại, có chút không quen không khí bên trong. Một đám người xúm vào nịnh nọt lấy lòng Phụ vương và ca ca, trước nay vẫn vậy, chỉ cần có cơ hội liền không ngại bợ đỡ, chỉ mong có thể thăng tiến.

    Ta nhớ mới năm ngoái, Đô đốc Đại nhân cất công muốn gả cô em gái nào đó cho Phụ vương làm thê thiếp. Dì đó quả thật đúng mạo không tồi, còn biết nấu ăn, thêu thùa may vá. Nhưng khuyết điểm lớn nhất chính là mới vào cửa đã đòi giáo huấn ta rồi. Khi ấy Phụ vương vô cùng lo lắng, ta chính là suốt ngày chơi bời, náo loạn gây chuyện khắp nơi, cũng là có người chống lưng nên ta mới không sao. Nhưng ta là nữ nhi, Phụ vương quả thật có chút lo lắng, chính vì vậy mới muốn tìm cho ta một di nương, dạy ta chút kì nghệ.

    Có điều vị di nương nhà Đô đốc cũng quen cưng chiều rồi, lại thấy ta chỉ là tiểu oa đầu, chính là đã đánh giá thấp ta rồi. Mới ngày đầu không cho ta ra ngoài chơi, ta nhịn. Ngày thứ hai bắt ta ngồi chép mười lần Nữ tắc, ta nhịn. Đến ngày thứ ba còn dám bắt ta học thêu thùa may vá. Ta quả thật nhịn không nổi. Chuỗi ngày sau đó ta bắt đầu trả thù, hết bắt chuột, gián hù họa dì ta rồi lại nửa đêm cho người sướng kịch khiến dì ta đau đầu. Ta cùng vị di nương mới chính là như nước với lửa, không ai chịu nhường ai.

    Tối hôm sinh nhật đại ca, ta vốn lẻn ra ngoài chơi, đến hậu hoa viên trong phủ, bất chợt gặp di nương. Ta vốn muốn đến trêu chọc dì ta một chút, trong lúc đôi bên giằng co, ta liền ngã xuống hồ nước. Ta từ nhỏ đã sợ nước, căn bản không biết bơi, vùng vẫy một hồi liền chìm xuống. Di nương liền hốt hoảng gọi người tới cứu nhưng căn bản quanh hậu hoa viên bình thường đã vắng, tối nay là sinh thần đại ca, hầu hết đều tập trung ở đại sảnh, ta nghĩ thầm, lần này ta xong rồi.

    Ta mơ màng được vớt lên, khi có ý thức, đập vào mắt là vạt áo tím thẫm, ta được hắn cứu lên.

    Sau này ta mới biết, hắn là bạn với đại ca ta, là cửu hoàng tử, người con thứ chín của hoàng thượng. Mẫu thân hắn xuất thân không cao, là một nữ tử dân gian được hoàng đế sủng hạnh được phong hàm Phu nhân. Hơn nữa, mẹ hắn sau khi sinh hắn liền qua đời, từ nhỏ đã sống cô độc một mình, lại không được lòng các hoàng tử, công chúa khác trong cung. Hắn thường xuyên ở ngoài, từ năm 12 tuổi đã thường theo các vị tướng quân Nam chinh Bắc phạt, hiếm khi ở trong cung.
     
Trả lời qua Facebook
Đang tải...