Ngôn Tình Tiểu thanh mai càng lớn càng hư hỏng - liễu vân nhi

Thảo luận trong 'Truyện Drop' bắt đầu bởi Liễu Vân Nhi, 4 Tháng sáu 2020.

  1. Liễu Vân Nhi Chuyển tiền

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    60
    Tiểu Thanh Mai Càng Lớn Càng Hư Hỏng

    Tác giả: Liễu Vân Nhi.

    Tình trạng: Đang tiếp tục.

    Link thảo luận - góp ý: [Thảo Luận - Góp Ý] - Các Tác Phẩm Của Liễu Vân Nhi

    Thể loại: Ngôn tình, trinh thám, hài hước, đô thị, hiện đại, hành động, thanh mai trúc mã.



    Ảnh bìa:

    [​IMG]

    Văn án:​


    Vì cái gì mà cô từ một tiểu thư danh gia vọng tộc lại có ngày hôm nay?

    Bi thảm, nhục nhã, hèn mọn quỳ ở dưới chân hắn?

    Hắn rốt cuộc đã đem cô coi thành cái gì?

    Thật đáng thương cho cô vốn luôn coi hắn là bằng hữu tốt đời này khó tìm,

    Vẫn luôn coi hắn là tiểu trúc mã của ngày xưa, coi hắn như anh trai, như người thân của mình mà đối đãi!

    Còn hắn lại hết lần này đến lần khác làm khó cô.

    Thật coi cô thành cái nhóc đáng thương, yếu đuối, vô dụng hay sao?

    Diệp tiểu thư ta đây há có phải đồ chơi để ngươi đùa giỡn.
     
    Chỉnh sửa cuối: 27 Tháng chín 2020
  2. Đang tải...
  3. Liễu Vân Nhi Chuyển tiền

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    60
    Chương 1: Diệp Tịch Tịch

    Bấm để xem
    Đóng lại
    "Vâng thưa quý vị chắc chắn bây giờ mọi người đều rất hồi hộp, muốn biết được bên trong tờ giấy trên tay tôi lúc này là tên của nữ diễn viên nào, ngôi vị ảnh hậu sẽ là ai đây? Đúng là hồi hộp quá! Tôi phải mở ra ngay mới được.. và ngôi vị ảnh hậu năm nay sẽ thộc về.. nữ diễn viên..

    " Yến Thu Nguyệt "

    " Yến Thu Nguyệt "

    Hai âm thanh khác nhau cùng vang lên một lúc nhưng lại đều là tên của một người. Người đó là Yến Thu Nguyệt.

    Đương nhiên rồi, không phải là Yến Thu Nguyệt thì còn có thể là ai được nữa? Bản thân cô chẳng phải cũng rất rõ ràng ngôi vị ảnh hậu này nhất định là của Yến Thu Nguyệt rồi hay sao?

    Dù không nhìn vào màn hình TV đang chiếu trực tiếp trên kia, cô cũng có thể biết được rằng Yến Thu Nguyệt bây giờ xinh đẹp, tỏa sáng biết bao dưới ánh đèn vinh quang, rực rỡ trên sân khấu.

    Làm sao có thể không xinh đẹp được chứ? Yến Thu Nguyệt cho dù có mặc bộ quần áo đã lỗi thời từ cả chục năm trước thì cũng chẳng ai có thể chê cười cô ta bởi cái khí chất tiểu thư sang chảnh sinh ra đã có kia chính là thứ vũ khí giết người hàng loạt đấy.

    Ừ! Chính xác là giết người hàng loạt.. đặc biệt là đàn ông.

    Trên màn hình lúc này vẫn là hình ảnh Yến Thu Nguyệt Với nụ cười rạng rỡ đang cảm ơn mọi người, đẹp đến điên đảo nhân tâm.

    Cô không nhìn lên TV, chỉ nhẹ lắc ly rượu trong tay, khóe môi khẽ nhếch thành một đường cong thật đẹp, ngọt ngào mà đầy quyến rũ. Cô nâng ly rượu lên, uống một hơi cạn sạch rồi lại tiếp tục lấy rượu trong chai, đổ đầy ly, không chút do dự mà uống hết.

    Lúc trước cô không biết người khác tại sao lúc buồn lại thích lấy rượu giải sầu rồi cứ uống hết ly này đến ly khác. Chỉ cần uống rượu liền có thể quên đi hêt thảy nỗi buồn, quên đi hết thảy mọi phiền muộn hay sao?

    Không hề! Lấy rượu giải sầu cái gì chứ? Tất cả đều là lừa người hết, lừa người hết mà thôi.

    Hay là cô uống chưa đủ nhỉ? Đúng, nhất định là chưa đủ. Cô bây giờ chẳng phải đang rất tỉnh táo hay sao? Nghĩ rồi Diệp Tịch Tịch lại lần nữa cầm ly rượu lên, ngây ngẩn nhìn nhìn dòng chất lỏng màu đỏ tươi bên trong tựa như màu máu lại ngọt ngào đến say đắm lòng người.

    Đẹp thật đấy, cũng rất ngọt nữa nhưng sao lại chẳng làm cô say nhỉ?

    " Anh lấy cho tôi cái gì vậy? Chẳng say chút nào cả. Hay không phải rượu đấy chứ? Mau.. Lấy chai khác cho tôi. "

    Anh chàng Bar tender thấy cô như vậy thực sự cũng không đành lòng:

    " Tiểu thư à! Cô đã uống nhiều lắm rồi đó! Cô xem cô cũng uống hết hai chai rồi còn gì. Đây là rượu đấy, không phải nước ngọt đâu! "

    " Là rượu sao? Lại ngọt như vậy? Ừm.. Khoan đã.. Anh nghĩ tôi không uống được rượu sao? Hay nghĩ rằng tôi không đủ tiền để trả cho anh đây?

    Diệp Tịch Tịch mở ví, không đếm cũng chẳng thèm nhìn mà lấy hết tiền trong đó đặt lên bàn.

    "Lấy rượu! Tôi muốn uống."

    Anh chàng Bar tender nhìn trên mặt bàn, số tiền kia chỉ một cái liếc mắt qua thôi cũng đủ biết giá trị tuyệt đối không nhỏ. Mặc dù đều là tiền mặt thôi nhưng nếu muốn cũng có thể mua được mấy chai rượu đắt nhất ở đây - cái loại mà chỉ để chưng bày chứ không có bán ấy.

    Anh hơi do dự nhìn về phía cô. Cô đội một chiếc mũ rộng vành màu đen, che gần hết nửa khuôn mặt. Cả chiếc áo khoác trên người cô cũng là màu đen. Nói không thần bí là giả, không quỷ dị cũng là giả nhưng cô gái xinh đẹp động lòng người trước mắt anh kia lại không thể nào giả được.

    Dù chỉ nhìn được nửa gương mặt kia nhưng chiếc mũ đen rộng vành ấy vẫn không thể che đi được làn da trắng mịn màng, hai gò má ửng đỏ lên vì say, đôi môi anh đào hồng nhuận, đẹp đến dụ hoặc cùng giọng nói mạnh mẽ, sắc sảo mà vẫn tràn đầy nữ tính.

    Ngay cả bộ đồ trên người cô dù cho có kín cổng cao tường đến mấy cũng chẳng thể nào dấu nổi thân hình quyến rũ đến chết người. Cô gái này mới thực sự là bông hoa anh túc kịch độc. Đẹp mà chết người như chơi.

    Anh dám thề với mười tám đời tổ tông nhà anh, anh chưa bao giờ gặp được thiếu nữ nào lại đẹp đến như vậy.

    Bản thân vốn đã thiếu thốn ngôn ngữ lúc này lại nhìn cô, anh thực sự nghi ngờ thành tích ngữ văn đáng tự hào của mình trước kia có phải hay không là ăn may mà được điểm cao?

    Chỉ một từ "đẹp" kia thôi sao có thể đủ để miêu tả cô được. Nhưng bản thân chính là không biết nên miêu tả sao cho phải.

    Haizz.. chữ thầy lại trả cho thầy.. con thành tâm xin lỗi lòng kì vọng của các lão sư!
     
    Meo Meo 2524, GracieeThiên hi thích bài này.
    Chỉnh sửa cuối: 10 Tháng sáu 2020
  4. Liễu Vân Nhi Chuyển tiền

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    60
    Chương 2: Yến Thu Nguyệt

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Có lẽ cũng bởi vì thế mà từ lúc cô ngồi ở đây dù chỉ mới hơn hai tiếng thôi nhưng anh đếm sơ qua ít nhất cũng phải hơn chục người muốn tán tỉnh cô rồi.

    Chỉ có điều đều bị cô hách dịch từ chối, thậm chí mặt mũi người ta cũng không để vào mắt nữa.

    Số còn lại cũng có không ít người muốn tán tỉnh cô mà đồng thời cũng sợ cô nàng kiêu ngạo đến có thể giết người này sẽ lại đá văng bọn họ không cho chút nào thể diện như những vị anh hùng đã dũng cảm hi sinh trước đó.

    Trong cái quán bar ồn ào náo nhiệt này, Diệp Tịch Tịch thực sự đang trở thành tâm điểm của mọi ánh nhìn xung quanh.

    Diệp Tịch Tịch: "Rốt cuộc anh có định lấy rượu cho tôi hay không đây?"

    Bar Tender: "Tiểu thư à, tôi khuyên cô đừng nên uống nữa được không? Cô đã say lắm rồi."

    Diệp Tịch Tịch: "Nếu tôi mà say thì đã không thể tiếp tục nói chuyện với anh như này nữa rồi. Chẳng phải anh cũng mong có thể bán được thật nhiều cho khách hay sao? Tôi muốn uống, người được lợi chính là anh đấy."

    Bar Tender: "Tiểu thư à, tôi thực sự đang lo cho cô đó. Đây là quán bar, loại người gì cũng có. Cô là con gái nhà lành, nên biết bảo vệ bản thân thì hơn."

    Diệp Tịch Tịch nghe anh ta nói vậy liền không nhịn được mà bật cười: "Anh thấy đám người kia có thể là đối thủ của tôi sao?"

    Không thể!

    Không biết tại sao trong đầu anh lúc này lại hiện lên ý nghĩ ấy.

    Nhưng nhớ đến mấy tên cặn bã nam cùng vương tử hộp đêm bị cô một tay quật ngã thê thảm đến kêu cha gọi mẹ mấy phút trước thì trong thâm tâm lại bỗng nổi lên một trận gai óc.

    Cô gái này vừa nhìn thoáng qua chẳng ai nghĩ đến lại có thể là một "cao thủ võ lâm".

    Lại thêm một trận rùng mình.

    "Con gái nhà lành?"

    Diệp Tịch Tịch lại thêm lần nữa hướng ánh mắt nghi hoặc về phía anh ta: "Con mắt nào của anh thấy tôi là con gái nhà lành? Thật không ngờ anh lại ngây thơ đến vậy luôn đấy. Tôi mà là con gái nhà lành thì sẽ chẳng đến những nơi như này để mua say đâu."

    Vừa nói, Diệp Tịch Tịch vừa rời khỏi ghế, lảo đảo bước đi.

    Cô vốn dĩ cũng không hay uống rượu, tửu lượng lại không cao nên vừa đứng dậy liền thấy choáng váng. Chắc bây giờ rượu mới phát huy tác dụng đi.

    Nếu là ngày bình thường cô lập tức quỳ phục sát đất tửu lượng ngày hôm nay của mình.

    Bar Tender: "Tiểu thư, cô còn chưa có lấy lại tiền thừa."

    Diệp Tịch Tịch: "Khỏi đi."

    Cô bước đi được vài bước rồi liền dừng lại, giống như nhớ ra điều gì đó, quay người tặng cho anh chàng bar tender kia một nụ hôn gió.

    "Anh chàng đẹp trai, rượu của anh pha cũng được lắm đó. Chỉ đáng tiếc là không có say gì cả. Cứ như là nước ngọt vậy.. Lần sau tôi lại đến nữa đấy.. Đừng có quên tôi!"

    Bộ dáng cô lúc này thực sự rất lẳng lơ, chẳng khác gì gái làng chơi dụ dỗ đàn ông nhưng lại chẳng thể khiến người ta ghét một chút nào, thậm chí lại kiều diễm đến lạ lùng.

    Còn anh lúc này ánh mắt vẫn không thể rời khỏi bóng lưng cô đang bước dần ra cửa lớn của quán bar. Mãi đến một lúc lâu sau, tim anh vẫn chưa tìm lại được nhịp.

    Cô gái này đến chết anh cũng không quên. Trong lòng lại không khỏi chờ mong lần sau gặp lại cô. Chỉ đáng tiếc anh lúc này lại hoàn toàn không hề hay biết lần gặp sau của hai người liền là mấy năm sau.

    * * *

    Bây giờ đã là hơn một giờ đêm, chỉ có một mình Diệp Tịch Tịch đi trên con đường vắng lặng không một bóng người, chỉ có tiếng lá cây xào xạc trong gió.

    Diệp Tịch Tịch vừa đi vừa xoay vài vòng, thỉnh thoảng lại hát vài câu của ca khúc nào đó, rồi lại cười lớn, vừa hát vừa nhảy theo điệu nhạc.

    May mắn là trên đường lúc này đúng thật là không có người qua lại chứ nếu ai đó mà nhìn thấy được có lẽ lại tưởng cô trốn ra từ trại tâm thần nào đó cũng nên.

    "Yến Thu Nguyệt, cô cũng đạt được ảnh hậu rồi đó. Cô thắng chị ấy rồi, cũng thắng luôn cả tôi nữa. Vui lắm đúng không? Chắc chắn là phải vui lắm nhỉ vì cô thắng tôi rồi, vì mọi thứ, cả tình yêu, cả gia đình, cả sự nghiệp của tôi.. tất cả, hết thảy đều.. tan nát.. thật đúng như những gì cô mong mà nhỉ, tuyệt quá còn gì?"

    Nói đến đây, khóe mắt Diệp Tịch Tịch đã thấy cay cay nhưng cô không khóc, càng không muốn khóc, không muốn vì bất kì ai, bất kì điều gì mà rơi nước mắt thêm một lần nào nữa..

    Nước mắt sao? Sẽ chẳng có ai vì nó mà cảm thương cho cô. Nước mắt.. chỉ khiến cô trở nên thật hèn nhát, yếu đuối mà thôi.

    "Yến Thu Nguyệt, bây giờ cô đã thắng rồi thì cố gắng mà giữ cho tốt ngôi vị đi.. đừng để tôi cướp lại rồi thì có hối hận cũng không kịp đâu!.. BẠN THÂN YÊU Ạ!"

    Cô mang đôi mắt trong sáng nhìn lên bầu trời đêm đầy ánh sao, giọng nói cất lên cũng thật nhẹ nhàng như làn gió thoảng qua nhưng lại quỷ dị đến mức lạnh người.
     
    Meo Meo 2524, GracieeThiên hi thích bài này.
    Chỉnh sửa cuối: 10 Tháng sáu 2020
  5. Liễu Vân Nhi Chuyển tiền

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    60
    Chương 3: Lăng Phong

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Diệp Tịch Tịch mò trong túi xách của mình, lấy ra chiếc điện thoại, mở máy lên, cũng không tìm trong danh bạ mà trực tiếp bấm xuống một dãy số đẫ thuộc lòng từ lâu - một dãy số mà hơn ba năm nay cô chưa từng gọi lại.

    Điện thoại vừa rung lên, đầu dây bên kia liền bắt máy:

    "Tịch Tịch.. Tịch Tịch.. là em sao? Là em phải không Tịch Tịch?"

    Đầu bên kia là một giọng đàn ông trưởng thành, chững chạc, nhưng khi nhắc đến tên cô lại vô cùng vội vã.

    Diệp Tịch Tịch: "Lăng thiếu.. là tôi." Cô từ tốn cất giọng, không nhanh cũng không chậm, một sự bình tĩnh đến lạ lùng.

    Lăng Phong: "Tịch Tịch em đang ở đâu? Anh lập tức đến chỗ em ngay."

    Diệp Tịch Tịch: "Không cần! Tôi chỉ muốn gặp anh bàn chút chuyện mà thôi. Chỗ cũ nhé! Tôi cho anh nửa tiếng đồng hồ để tới."

    Lời vừa dứt cô liền lập tức cúp máy. Ngơ ngẩn mất một lúc Diệp Tịch Tịch lấy hộp trang điểm trong túi xách chỉnh trang lại một chút. Gặp người yêu cũ cơ mà.. ngoại hình chẳng ra làm sao thì mất mặt lắm.

    Diệp Tịch Tịch bước vào một quán ăn truyền thống 24/24.

    Vừa nhìn thấy cô, bà chủ quán liền nhận ra ngay:

    "Tịch Tịch hả con? Lâu lắm rồi bác cũng không có gặp lại con. Sao hôm nay lại đi có một mình thế này?"

    "Con chào bác! Cũng mấy năm rồi thì phải. Con bây giờ cũng đi làm rồi, bận nhiều việc quá! Bác thông cảm cho con nha!" Diệp Tịch Tịch lễ phép đáp.

    "Có gì đâu mà! Con gái lớn rồi cũng đừng mải mê công việc quá, phải nghĩ cho bản thân nữa chứ!.. À mà Tiểu Phong nó không đến cùng con sao?"

    "Dạ! Lát nữa anh ấy sẽ đến ạ."

    Bác chủ quán nghe cô nói vậy thì rất vui mừng: "Được.. thế thì tốt rồi.. Nó mà dám bỏ bạn gái xinh đẹp thế này một mình ở đây là bác xử đẹp nó đấy."

    Bác chủ quán bao nhiêu năm rồi vẫn vậy, lúc nào cũng muốn giúp người khác vui vẻ mà lại không có khiếu hài hước gì cả.

    Nhưng con người của bác chỗ nào cũng đáng để người ta tôn trọng.

    Diệp Tịch Tịch ngồi trong quán đợi chưa đầy 5 phút thì cánh cửa lại được một lần nữa được đẩy ra. Vừa nhìn thấy cô im lặng, một mình ngồi ở đó, Lăng Phong chỉ muốn chạy ngay đến ôm cô vào lòng nhưng lại sợ cô.. bỏ chạy.. thêm một lần nữa.

    Lăng Phong: "Tịch Tịch.. để em phải đợi rồi."

    Diệp Tịch Tịch: "Không sao. Tôi chỉ vừa mới đến mà thôi. Vẫn món cũ chứ?" Cô mỉm cười nhìn anh.

    "Ừ.. Em ăn gì?" Anh lịch sự hỏi lại.

    Diệp Tịch Tịch: "Anh nhớ khẩu vị của tôi mà đúng không?"

    Lăng Phong: "Em giỏi thật đấy, nói cái gì cũng đúng hết. Anh đương nhiên là nhớ.. tất cả mọi thứ thuộc về em."

    Diệp Tịch Tịch bên này lại im lặng nhìn bác chủ quán đang chuẩn bị thức ăn, coi như là không nghe thấy anh nói gì.

    Nhưng bản thân cô và cả anh nữa đều rõ những lời nói kia là sự thực. Thời gian ba năm họ hoàn toàn không hề xa nhau nhưng lại cũng chẳng dám gặp nhau.

    Còn Lăng Phong anh những tưởng ba năm kia có thể quên được cô mà suốt ba năm này vẫn chẳng lúc nào anh quên được, thậm chí lại càng lúc càng nhớ cô hơn.

    Có những lần anh cố gắng liên lạc với cô nhưng đều bị cô từ chối không bắt máy, càng không để hai người có cơ hội gặp mặt nhau.

    Cho đến ngày hôm nay khi nghe được tiếng chuông điện thoại này, khi nhìn thấy cái tên cùng dòng số quen thuộc ấy một lần nữa hiện lên trên màn hình điện thoại, anh thực sự đã không thể kìm chế được cảm xúc của mình.

    Lại nghe được cô muốn gặp mặt mình thì Lăng Phong thậm chí đã nghĩ rằng mình đang nằm mơ. Ngay cả giờ phút này đây khi cô đang ngồi ngay trước mặt anh, rất gần nhưng lại cũng thật xa.. xa đến mức anh không dám với tới.
     
    Meo Meo 2524, GracieeThiên hi thích bài này.
  6. Liễu Vân Nhi Chuyển tiền

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    60
    Chương 4: Giúp tôi

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Bác chủ quán dường như cũng hiểu rất rõ khẩu vị của hai người, rất nhanh sau đó liền xong. Dù sao thì thói quen ăn uống và khẩu vị của cả anh và cô đều tương đối giống nhau, là những món rất thanh đạm cũng không mấy cầu kì.

    Thức ăn vừa được bưng lên Diệp Tịch Tịch cũng không còn mấy để ý đến người bên cạnh nữa mà cầm đũa ăn ngay. Cô vừa mới nôn rượu ra nên bây giờ khá đói.

    Lăng Phong cũng nhận ra cô vừa uống rượu xong nhưng nhìn bộ dáng cô tỉnh táo như vậy đã bớt lo lắng đi phần nào chỉ là lại không khỏi đau lòng. Anh gắp những món ăn mà Diệp Tịch Tịch thích nhất sang đĩa của cô rồi cũng chỉ biết ngồi nhìn cô như cũ.

    Diệp Tịch Tịch cũng biết anh đang nhìn mình nhưng cô không nói gì mà chỉ chuyên tâm ăn uống. Xong xuôi, không cần nói cũng biết không phải chỉ có một mà cả hai phần thức ăn đều bị cô chơi sạch. Thức ăn trong đĩa của Lăng Phong đều được anh gắp hết sang cho cô, suốt cả quá trình anh chỉ im lặng ngồi nhìn cô ăn.

    "Em vẫn tham ăn như ngày nào." Anh nhìn cô mỉm cười, không biết trong ánh mắt mình lúc này tràn đầy yêu thương.

    "Lãng phí thức ăn không phải là thói quen của tôi. Anh không ăn thì tôi ăn. Vậy thôi!" Cô cũng không có đòi hỏi mà là tự anh ta gắp sang cho cô đấy. Là anh ta tự nguyện. Xin đừng nói như cô cướp đồ ăn của người khác vậy.

    Hơn nữa trong trường hợp này cô mà từ chối đồ ăn anh đưa sang thì còn khó xử hơn. Lăng Phong đã cho người khác cái gì lền không mong muốn người ta trả lại.

    Anh vẫn vừa mỉm cười, vừa nhìn cô như vậy. Có cảm giác như chỉ cần nhìn cô thôi cũng thật tốt biết bao.

    Diệp Tịch Tịch: "Được rồi, vào việc chính đi. Tôi muốn chuyển sang nước ngoài sinh sống một thời gian. Cần anh giúp tôi một việc."

    Lăng Phong: "Sao cơ? Ra nước ngoài? Em định đi đâu?"

    Diệp Tịch Tịch: "Ừm.. Tôi dự định sẽ sang nước F. Mọi thứ tôi cũng đã chuẩn bị xong rồi. Chỉ cần anh giúp tôi che giấu chuyện này mà thôi, đừng để bất kì ai trong Diệp gia biết được tung tích của tôi."

    Lăng Phong: "Ý của em là muốn anh ngăn chặn thông tin em sang nước F để người Diệp gia dù có điều tra cũng sẽ không tra được gì sao?"

    Diệp Tịch Tịch: "Cơ bản là vậy. Có vấn đề gì không?"

    Anh không trả lời, chỉ nhìn thẳng vào mắt cô một hồi lâu. Diệp Tịch Tịch cũng không hề động đậy, chỉ ngồi yên đó, bình thản, tĩnh lặng. Hai người bốn mắt nhìn nhau, cô cũng không một phản ứng.

    Sâu trong đôi mắt cô, anh cũng không nhìn ra bất kì dao động nào. Diệp Tịch Tịch đã thay đổi, đã không còn là cô của ba năm trước nữa rồi.

    Vậy cũng tốt. Ít nhất thì cô cũng không còn phải đau khổ vì anh. Có lẽ vậy..

    Lăng Phong: "Được. Nhưng em cần phải nói cho tôi biết lí do."

    Diệp Tịch Tịch: "Chẳng gì cả, chỉ muốn ra ngoài du lịch cùng trải nghiệm cuộc sống một chút mà thôi."

    Lăng Phong: "Vậy sao cần phải giấu diếm người Diệp gia?"

    Diệp Tịch Tịch: "Không muốn.. để bọn họ lo lắng." Cái lí do không còn gì tồi tệ hơn nhưng cũng là thứ duy nhất mà cô nghĩ ra được trong lúc này.

    Lăng Phong: "Tịch Tịch.. Em vẫn không biết nói dối đâu. Chắc em cũng ý thức được tôi có thể điều tra ra mà."

    Nghe anh nói, Diệp Tịch Tịch chỉ mỉn cười, xoay người cầm lấy ly nước ấm trên bàn ăn, uống một ngụm nhỏ để cổ họng bớt khô rồi mới từ tốn nói tiếp:

    "Ha.. Chuyện của tôi anh cũng dám điều tra hay sao? À.. tôi quên mất người ngồi bên cạnh tôi đây là Lăng thiếu cơ mà. Điều tra chút chuyện vặt vãnh này thì có gì là khó đâu."

    Cô im lặng thêm một hồi rồi lần nữa quay sang mặt đối mặt với anh:

    "Sao đây? Anh muốn thẩm tra tôi? Trên cương vị là người yêu cũ, hay là.. anh trai cùng cha khác mẹ của tôi đây?"
     
    Meo Meo 2524, GracieeThiên hi thích bài này.
  7. Liễu Vân Nhi Chuyển tiền

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    60
    Chap 5: Quá khứ

    Bấm để xem
    Đóng lại
    [​IMG]

    Diệp Tịch Tịch nhìn anh cười đến mê hoặc nhưng lời cô nói chẳng khác nào con dao sắc nhọn cứa sâu vào trái tim anh. Không! Là cả cô và anh.

    Cô yêu anh là sự thật, yêu anh từ khi cô mới chỉ là một cô gái 14 tuổi - ở cái tuổi thậm chí còn chưa hiểu rõ tình yêu là gì, điên cuồng theo đuổi anh đến khi anh chịu đồng ý lời tỏ tình. Hai người yêu nhau suốt cả những năm cấp hai và cấp ba. Một tình yêu đẹp đẽ, đáng trân trọng đến nhường nào.

    Nhưng rồi sao? Cuộc đời nào có đẹp như trong mơ chứ? Trong mơ thật đẹp và hiện thực vẫn luôn thực tàn khốc như cái cách mà nó đã đặt ra vậy.

    Cho đến tận bây giờ cả anh và cô vẫn không thể nào quên được ngày hôm đó - khi lần đầu hai bên đình gặp nhau. Bản án tử hình ấy cứ như vậy mà giáng xuống. Người bạn trai của cô, người mà cô vẫn luôn tâm tâm niệm niệm một lòng muốn gả vậy mà lại là anh trai cùng cha khác mẹ của cô.

    Ha.. nhìn mà xem.. thật nực cười.. hai anh em mà lại yêu nhau..

    Cô thừa nhận mình cũng chẳng phải loại con gái mạnh mẽ gì, bản thân cũng chỉ còn biết trốn tránh, không dám đối diện với anh mãi cho đến tận ngày hôm nay.

    Diệp Tịch Tịch cũng từng nghĩ phải chăng tình cảm cô dành cho anh trước kia chỉ là tình cản của một đứa em gái dành cho anh trai, cô cũng nghĩ rằng thời gian sẽ xóa mờ đi tất cả dẫu cho tình cảm của cô có sâu đậm bao nhiêu. Nhưng tình đầu ai nào dễ quên, dù cho có cố gắng bao nhiêu, dù cho có quên lãng thế nào thì vẫn còn đó. Ai cũng vậy mà thôi. Tình đầu có thể phai nhưng quên đi là không thể.

    Từ sau ngày hôm đó Diệp Tịch Tịch cũng bắt đầu chấp nhận những cuộc xem mắt mà ba mẹ cô sắp xếp, mỗi ngày đều cố gắng làm thật nhiều việc hơn, làm quen thêm nhiều bạn mới, chỉ mong có thể quên anh đi.

    Nhưng sao? Ba năm kia rõ ràng là chỉ khiến cô nhớ anh nhiều hơn, nghĩ về anh nhiều hơn.. càng yêu anh nhiều hơn. Diệp Tịch Tịch từ nhỏ đã được giáo dục khắt khe nhiều điều, lại biết rằng thứ tình cảm này chính là loạn luân.. nhưng.. cô rốt cuộc phải làm gì đây.. ngoại trừ chạy trốn?

    Diệp Tịch Tịch: "Lăng thiếu.. anh biết mà tôi cũng không đáng đâu." Cô nói một câu không rõ đầu đuôi nhưng cô biết Lăng Phong chắc chắn rất rõ ràng.

    Lăng Phong: "Tịch Tịch.. Em vẫn còn yêu anh mà đúng không? Anh biết trong lòng em vẫn còn có anh."

    Diệp Tịch Tịch chỉ nhẹ lắc đầu: "Yêu anh.. Ha.. Chỉ là đã từng mà thôi. Tất cả đã dừng lại rồi. Tất nhiên trong lòng tôi vẫn luôn luôn có anh. Một vị trí mà bất kì ai cũng không thay đổi được.. Đó là anh trai tôi. Cả cuộc đời tôi cũng chỉ có mình anh là anh trai mà thôi."

    Vừa nói cô vừa lấy túi xách tính trả tiền.

    Vừa mở túi ra trên mặt Diệp Tịch Tịch là một tầng mộng bức.

    Say rượu đúng là chẳng có việc gì tốt lành cả.

    Đã đến bước này cô cũng hết cách chỉ còn có thể mặt dày thêm một tầng, không chút xấu hổ, ho nhẹ một tiếng:

    "A.. Ừm.. Lăng thiếu ra ngoài giờ này hẳn là mang tiền chứ?"

    Lăng Phong: "Sao vậy? Em lại làm rơi ví tiền ở đâu rồi?" Đây cũng chẳng phải chuyện hiếm lạ gì, cô nhóc Tịch Tịch này thật ra trí nhớ cũng rất tốt, một quyển sách dày đến mấy trăm trang cũng có thể nhớ được cả khái quát lẫn chi tiết chỉ cần một hai lần đọc kĩ càng, chuyên tâm nhưng mấy thứ đơn giản như ví tiền, chìa khóa, điện thoại.. lại là đã có lần một chắc chắn sẽ có lần hai, có lần hai sẽ có lần ba, lâu dần đương nhiên sẽ thành thói quen. Mà thói quen thì đâu dễ bỏ..

    Diệp Tịch Tịch nghe anh nói vậy cũng không khỏi chột dạ một chút nhưng đâm lao thì phải theo lao, tiền ăn hôm nay nhất định phải bắt anh trả:

    "Anh quản nhiều vậy làm gì? Ví tiền đương nhiên vẫn còn.. chỉ là tiền bên trong đem cho trai đẹp hết rồi. Hôm nay phải làm phiền Lăng thiếu thôi, tiền thì hôm sau tôi sẽ trả lại."

    Còn hôm nay thì không được. Hôm nay anh ta mà không trả thì cô chẳng biết phải nói sao với bác chủ quán nữa. Mấy năm mới gặp lại, mà vừa gặp lại cô liền quỵt nợ người ta thế này..

    Lăng Phong nửa cười nửa đùa hời hợt một câu: "Vậy sao? Thật không biết là anh chàng kia đẹp trai đến mức nào mới có thể khiến em bỏ hết tiền trong ví ra vậy? Thật là hiếu kì quá!"

    Diệp Tịch Tịch: "Đương nhiên là.." Đẹp trai hơn anh.

    Lời khiêu khích còn chưa kịp nói hết đã bị anh cắt ngang: "Em lại quên ví rồi."

    Không phải! Không phải! Không phải. Cô thực sự là đem tiền cho trai, lại còn là một anh trai rất đẹp nữa đó. Tại sao anh ta lại có thể không tin chứ?

    Bây giờ nói thật cũng khó khăn vậy là sao?
     
    Meo Meo 2524, GracieeThiên hi thích bài này.
  8. Liễu Vân Nhi Chuyển tiền

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    60
    Chap 6: Tiểu khả ái.

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Đối với việc Lăng Phong có một niềm tin mù quáng dành cho mình, Diệp Tịch Tịch thật không còn lời gì để nói. Nếu còn giải thích nữa thì người phải xấu mặt chính là cô. Dù sao Lăng Phong có hiểu lầm hay không, đối với cô cũng chẳng để lại ảnh hưởng gì.

    Lại nói tiền ăn hôm nay vẫn phải là để Lăng Phong trả đấy.

    "Lát nữa bác chủ quán ra thì anh cứ trả tiền trước đi, tôi sẽ chuyển khoản lại cho anh sau. Tôi đi trước."

    Ba mươi sáu kế, chạy là thượng sách.

    Lúc này còn ở lại đây thêm một giây là mặt cô lại phải dày thêm một lớp nữa đấy.

    Lăng Phong ngồi trên ghế ánh mắt anh vẫn hướng theo bóng hình cô. Nhưng cũng chỉ một thoáng mà thôi. Anh quay người lại, khẽ lắc đầu.

    Được rồi, dù sao cũng đã có thể được gặp lại cô. Anh còn lưu luyến, còn níu kéo gì nữa chứ? Nhưng tại sao đến bây giờ anh vẫn còn yêu cô như vậy? Yêu em gái ruột của mình, anh đúng là một tên biến thái mà.

    Về đến khách sạn, Diệp Tịch Tịch liền chuyển khoản cho Lăng Phong. Chuyện liên quan đến liêm sỉ và nhân phẩm của bản thân mình, cô làm sao có thể chậm trễ được cơ chứ? Lúc ở quán ăn cô cũng đã đủ mất mặt rồi.

    Đã gần một tháng nay, Diệp Tịch Tịch vẫn luôn ở khách sạn, cũng không có trở về Diệp gia. Hơn nữa, cô bây giờ có trở lại nơi đó hay không cũng chẳng còn gì quan trọng rồi. Diệp gia.. nơi đó.. đã không phải là nhà của cô.

    Mở tủ đựng đồ ra, bên trong cũng chỉ có một vài bộ quần áo đơn giản cùng một vài hộp đồ.

    Diệp Tịch Tịch sắp xếp quần áo gọn gàng vào vali, lại lấy thêm một số đồ dùng linh tinh nữa, đến lúc nhìn lại đồng hồ cũng đã là ba giờ sáng.

    Nhanh như vậy sao? Cô vẫn còn chưa ngủ một chút nào nữa.

    Nghĩ vậy, Diệp Tịch Tịch liền nhanh tay dọn dẹp nốt những đồ đạc còn lại. Ít nhiều gì cô cũng muốn ngủ một chút nếu không thì sẽ rất mệt mỏi. Việc xảy ra hôm nay.. đã đủ nhiều rồi.

    Cô vươn người lấy chiếc túi sách ở ngăn tủ trên cùng. Nhưng với chiều cao 1m65 so với cái tủ đồ cao hơn hai mét thì có thấm vào đâu cơ chứ? Vậy nên trong tình thế, hoàn cảnh không mấy thiên thời, địa lợi, nhân hòa, Diệp Tịch Tịch đã có dịp thể hiện tình yêu sâu đậm với đất mẹ bằng một nụ hôn mãnh liệt.

    Và bằng tình yêu thương đó của cô, chiếc túi xách đáng thương đã bị mắc vào tay nắm tủ quần áo, anh dũng hi sinh.

    Trên người có chút đau nhưng cũng không có thương tích gì, Diệp Tịch Tịch cũng đỡ phải xử lí. Nhưng vừa nhìn đến chiếc túi xách màu trắng mấy giây trước vẫn còn xinh đẹp, an ổn nằm trên ngăn tủ quần áo mà giờ đây đã bị tàn phá đến không nỡ nhìn, trong lòng Diệp Tịch Tịch lại không khỏi một hồi đau đớn.

    Dù sao chiếc túi này cũng là.. Lăng Phong tự tay làm tặng cô.

    Đủ rồi, đủ rồi, tại sao lại cứ không ngừng nhớ đến hắn như thế chứ? Ngoại trừ đẹp trai, nhiều tiền, rất hiểu, cũng rất biết lấy lòng cô thì có gì tốt nữa đâu?

    * * *

    Được thôi, tưng đó cũng không phải là "chỉ có" mà là rất nhiều, quá nhiều điểm tốt rồi. Đáng cười là có tốt đến mấy cũng chỉ có thể là anh trai cô.

    Là anh trai.. Là anh trai.. Là anh trai.. chỉ có thể là anh trai cô mà thôi.

    Suốt ba năm nay những lần phải tự điều chỉnh tâm trạng như vậy cũng đã dần trở thành thói quen của cô rồi. Chỉ cần một phút lơ đãng, cô liền có thể nhớ đến anh, chỉ cần một giây không nhắc nhở mình thì có lẽ một giây sau liền không khống chế được bản thân nữa.

    Không sao, không quên được anh chỉ là chưa tìm được người thích hợp hơn anh mà thôi. Còn nếu không tìm được người phù hợp hơn kia.. vậy thì.. không sao cả, cô vẫn còn có tiểu khả ái cũng chung kiếp độc thân nữa mà.
     
    Meo Meo 2524 thích bài này.
  9. Liễu Vân Nhi Chuyển tiền

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    60
    Chap 7: Trở về

    Bấm để xem
    Đóng lại
    9 giờ sáng, sân bay thành phố A.

    Một cô gái trẻ trung, xinh đẹp mang trên mình là một bộ đồ công sở chín chắn, gọn gàng nhưng vẫn không kém phần tinh tế. Cô cũng không hề hay biết bản thân mình đã luôn thu hút ánh nhìn của mọi người xung quanh.

    Hai năm rồi.

    Ngày cô rời đi cũng chưa từng nghĩ sẽ quay trở lại đây sớm như vậy.

    Diệp Tịch Tịch nhìn khung cảnh trong sân bay.. vẫn rộn ràng, tấp nập như ngày đó, chỉ là..

    "Tiểu khả ái" Trong lòng Diệp Tịch Tịch thoáng bất ngờ. Sao cậu ta có thể ở đây giờ này được? Chẳng lẽ là đến đón cô sao? Không thể nào. Lăng Phong mà làm việc chắc chắn sẽ không để lại vấn đề gì. Huống chi việc cô trở về.. Lăng Phong cũng chưa chắc đã biết, người Diệp gia thì lại càng không thì sao cậu ta có thể biết được chứ?

    Trời ơi, lại nghĩ lung tung nữa rồi. Biết đâu cậu ta chỉ đến đón người thân hay bạn bè gì đó thì sao? Chẳng lẽ cô đối với việc cậu ta thường xuyên đến đón mình đã tạo thành ám ảnh tâm lí rồi?

    Rùng mình một cái! Thật đúng là đáng sợ.

    Dù cho cậu ta là đến đón người khác thì cô cũng vẫn nên qua chào hỏi một chút thì hơn. Cậu ta là tiểu khả ái đó nha. Tiểu khả ái rất đáng sợ.

    Ừ! Nhìn thôi cũng thấy sợ. Vậy nên nhất định phải chào hỏi đàng hoàng. Nếu không chẳng may mà đắc tội với tiểu khả ái.. ha ha.. thật không muốn nghĩ tiếp luôn.

    Nghĩ vậy, Diệp Tịch Tịch liền kéo cái vali muốn nặng đến cả trăm kí kia đi về phía tiểu khả ái nhà cô.

    Gọi cậu ta là tiểu khả ái cũng không phải chỉ là thuận miệng gọi không mà nhìn cậu ấy thực sự khiến cô không khỏi nghĩ đến hai chữ khả ái kia. Da trắng, người thanh, đến cả gương cũng mặt tinh tế đẹp đẽ; đẹp đến trong sáng, thanh thuần, một chút bụi trần cũng không nhiễm mà.

    Nếu như cậu ta mà đầu quân vào giới giải trí thì mấy cái danh hiệu tiểu thiên sứ, ông chồng quốc dân hay nam thần quốc dân gì gì đó chắc chắn sẽ là của cậu ta.

    Diệp Tịch Tịch tiến lại gần cậu ta, đến khi chỉ còn cách tiểu khả ái kia có vài bước chân thì không biết người kia chạy đến từ đâu, xô mạnh vào cô. Cũng may va chạm không lớn, không để lại thương tích gì.

    Người đàn ông kia từ trên xuống dưới đều là một màu đen, trên mặt cũng đeo khẩu trang, chiếc mũ lưỡi trai cụp xuống, che hết cả gương mặt của cậu ta. Bao bọc kĩ như vậy có lẽ là minh tinh nhà nào đó cũng nên.

    Người kia dường như rất vội vã, anh ta giúp cô nâng vali hành lí lên, xin lỗi cô hai câu, rồi không đợi cô nói thêm gì đã trực tiếp rời đi.

    Diệp Tịch Tịch nhìn về hướng anh ta chạy đi, vài giây sau cô mới quay người lại, tiếp tục đi về phía của tiểu khả ái.

    Sân bay lúc này rất đông người nên cuộc va chạm nhỏ vừa rồi cũng không ảnh hưởng đến bên này. Thấy cậu ta vẫn một bộ dáng anh tuấn, thanh thuần, ấm áp, nhẹ nhàng đứng đằng kia khiến những cô gái đi ngang qua cũng không khỏi xấu hổ đỏ mặt tía tai, không ngừng quay lại nhìn về phía cậu ta.

    Gen Kỷ gia thật là quá tốt rồi a! Sao người nào cũng đẹp đến điên đảo nhân tâm như vậy chứ? Ừ.. tất nhiên là tiểu khả ái còn ở một cái đẳng cấp khác, cao đến mức, chói đến mức mà cô nhìn cũng không dám nhìn, nghĩ cũng chẳng dám nghĩ tới.

    "Kỷ Minh"

    Cậu ta không biết việc cô hay gọi cậu ta là tiểu khả ái, nếu như mà biết chắc chắn sẽ không tha cho cô, càng đừng mong có thể tiếp tục gọi cậu ta là tiểu khả ái nữa.
     
  10. Liễu Vân Nhi Chuyển tiền

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    60
    Chap 8: Đây là muốn công khai quan hệ sao?

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Diệp Tich Tịch không nghĩ trong vòng một ngày lại có thể xảy ra nhiều chuyện trùng hợp như vậy.

    Chẳng hạn như cô tại sân bay có thể nhìn thấy Kỷ Minh.

    Chẳng hạn như cô bất cẩn đến mức bị người ta vô tình đụng trúng.

    Hay như có thể gặp được Yến Thu Nguyệt cười nói, ôm ấp Kỷ thiếu gia ngay trước mặt bàn dân thiên hạ như lúc này.

    Đây là vô cùng dũng cảm hay không thèm để ý?

    Một đại minh tinh, người hâm mộ vô số lại không chút kiêng kị như vậy.. Là muốn công khai quan hệ sao?

    Chuyện này hoàn toàn có khả năng. Có thể lăng xê, có thể tạo scandel, còn có thể lên hot search.. Nhìn ở điểm nào cũng là Yến Thu Nguyệt được lợi. Có thể gần gũi, thân mật với Kỷ thiếu gia như vậy thì có cái gì không tốt đây?

    Dù sao thì chị ấy cũng đã không còn..

    Yến Thu Nguyệt cũng chẳng còn gì phải kiêng kị..

    Diệp Tịch Tịch dừng lại bước chân, không tiếp tục đi về bên đó, để lại sân khấu cho vị đại minh tinh xinh đẹp, tỏa sáng kia.

    Cô im lặng, hòa vào dòng người đông đúc đang điên cuồng hô tên Yến Thu Nguyệt. Từng tiếng bước chân, từng tiếng hô vang, những ánh sáng chói lóa từ điện thoại, máy ảnh hướng về Kỷ Minh cùng Yến Thu Nguyệt dần dần đẩy lùi cô về phía sau, càng lúc càng xa.

    Từng hình ảnh, từng âm thanh bên tai Diệp Tịch Tịch càng lúc càng mơ hồ, càng lúc càng xa vời, hư hư thực thực..

    Không sao đâu!

    Như vậy đã là rất tốt rồi.

    Cô vẫn không thể bình tĩnh, coi như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Diệp Tịch Tịch biết điều đó. Nhưng ít nhất cô đã không còn mất khống chế, không ngừng tìm chết cho mình như ngày đó nữa.

    Diệp Tịch Tịch dứt khoát quay đầu lại, ngược hướng dòng người đang vội vã theo chân Yến Thu Nguyệt cùng Kỷ Minh mà rời đi.

    Cô khẽ nhếch môi cười.

    Rõ ràng là một mĩ nhân đẹp đến xao tâm động phách, rõ ràng là đại tiểu thư con nhà quyền quý, rõ ràng đã từng là bạn thân của nhau, đã từng sẻ chia vui buồn, thậm chí là cả những bí mật mà đáng nhẽ chỉ mình mình biết.

    Vậy mà..

    Đã kết thúc rồi. Tất cả chỉ là đã từng, đều đã là quá khứ, không phải là hiện tại, càng không dính líu gì đến tương lai.

    Diệp Tịch Tịch cô của ngày hôm nay chỉ sống cho bản thân của hiện tại.

    Mọi thứ.. đều phải bắt đầu từ đầu.

    * * *

    "Cửa chính Sân bay F thành phố A, tôi cho anh 10 phút, lập tức đến đón tôi."

    "Hả.. Tiểu thư à, tôi cũng không phải Tôn Đại Thánh cưỡi Cân Đẩu Vân chỉ trong 3 giây là đến đón cô được đâu. Cô có nhớ tôi đến da diết, hận không thể gặp tôi ngay lập tức thì cũng đừng đưa ra yêu cầu quá đ.."

    Đầu dây bên kia còn chưa nói xong, Diệp Tịch Tịch đã nhanh tay cúp máy trước.

    Tên này sao đến bây giờ vẫn không chịu thay đổi gì vậy?

    Đàn ông con trai lại nói nhiều hơn cả đàn bà con gái..

    Haizz.. Mệt mỏi.

    Cúp máy trước đúng là một sự lựa chọn thông minh, sáng suốt và vô cùng đúng đắn.

    Đáng tiếc, Diệp Tịch Tịch vừa vui với quyết định của mình chưa đầy ba giây thì chuông điện thoại đã vang lên liên hồi, rõ ràng là bắt buộc cô phải nhận máy.

    Tên này sao cứ dai như đỉa vậy?

    Từ đầu đến chân không một chỗ nào là không có khuyết điểm.

    Diệp Tịch Tịch ngày càng nghi ngờ có phải có mắc bệnh tự ngược rồi không hay là lúc trước rối loạn cái dây thần kinh nào đó mới có thể đồng ý kết bạn với tên gia hỏa chết tiệt này. À.. còn là "Bạn Thân" nữa chứ.

    Mẹ kiếp!

    Thật muốn đoạn tuyệt quan hệ luôn cho rồi.

    Diệp Tịch Tịch không chịu nghe. Tắt máy. Tiện thể tắt nguồn luôn.

    Này thì gọi.. này thì công kích điện thoại này.. mi giỏi thì gọi cho ta nữa thử xem!

    Cô tự tin đầy mình dù là tổ tông mười tám đời nhà tên đó ngoi lên cũng không làm gì được.

    Huống chi chỉ là một tên Kim Tử Dương vô dụng, tán gái 3 năm đến tên người ta cũng không biết thì làm ăn được gì?
     
    Last edited by a moderator: 4 Tháng bảy 2020
Trả lời qua Facebook
Đang tải...