Ngôn Tình Thiếu Gia Biến Thái - Nguyet

Thảo luận trong 'Truyện Drop' bắt đầu bởi Nguyet, 25/2/2020.

  1. Nguyet

    Nguyet Chuyển tiền

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    9
    Xem: 251
    Nếu bạn cảm thấy hay, hãy chia sẻ để ủng hộ tác giả
    Thiếu gia biến thái

    Tác giả:
    Nguyet

    Thể loại: Ngôn tình

    Link góp ý: [Thảo Luận - Góp Ý] - Các Tác Phẩm Của Nguyet

    Văn án.

    Cô và anh yêu nhau. Tình yêu của họ như cá với nước không thể chia lìa. Nhưng để rồi duyên phận trói buộc, rào cản xã hội quá lớp họ lạc mất nhau. Nỗi đau về thể xác và tinh thần không thể vá lại thành lành. Vậy nên cô đã chấp nhận dấn thân vào những việc ghê tởm nhất để quên đi được anh. Nhưng không được, bởi vì cô yêu anh quá nhiều cho nên những điều trân quý nhất vẫn sẽ khắc sâu trong tâm trí, mỗi khi lục lại nó vẫn còn đó vẫn cào xé trái tim cô từng chút một. Cô không biết làm thế nào cả mỗi lần thức giấc là mỗi lần nỗi đau xâm nhiễm khắp cơ thể. Câu chuyện sẽ đi về đâu liệu cô có thể quay về bên anh được nữa không. Mời các bạn đón đọc.
     
    Last edited by a moderator: 25/2/2020
  2. Đang tải...
  3. Nguyet

    Nguyet Chuyển tiền

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    9
    Chương 1:

    Bấm để xem
    Đóng lại
    "Thiếu gia, anh mau thả em ra phu nhân thấy thì không hay đâu."

    "Đến nước này rồi em vẫn còn cự tuyệt tôi sao." Lục Khang dồn sát Bạch Liên vào tường, dán chặt hai mắt lạnh lẽo vào em ấy.

    "Đừng, em chỉ muốn tốt cho anh. Thà một lần kiềm chế còn hơn liên lụy cả đời.." Bạch Liên lắp bắp dựa vào góc tường, tay liên tục kháng cự anh.

    "Liên lụy sao, để xem hôm nay em có thoát khỏi tôi không đã."

    Lục Khang nói rồi dồn hết bực dọc lên cánh môi của Bạch Liên. Từng đợt cuồng hôn như vậy làm cô dường mất đi khả năng kháng cự của bản thân mình, chỉ biết gào thét trong vô vọng. Đầu lưỡi len lỏi vào trong quấn chặt lấy đầu lưỡi của Bạch Liên, chiếm hết phần dư vị ngọt ngào trong ấy.

    Từng tấc áo bị hắn manh thú lột sạch, chỉ trong một giây sau đó hắn xâm chiếm lấy cô như một con thú khát máu, cô bị hắn hành hạ không thương tiếc.

    Và rồi nỗi đau xen lẫn dục vọng vây kín khắp cơ thể. Cô chỉ biết khóc, nấc trong khổ đau và đớn hèn..

    Lần đầu tiên của cô. Đúng lần đầu tiên đã mất như vậy sao..

    [..]

    Sáng hôm sau.

    Khi cô vừa mở mắt, thì trời đã ngoi lên tận đỉnh đầu. Từng ánh nắng le lói qua khung cửa sổ phòng bếp, cô bất giác tỉnh dậy theo phản xạ nhưng rồi nhận ra viễn cảnh đau đớn hôm qua lại xuất hiện trước mắt cô..

    Bạch Liên lắc nhẹ người cậu chủ bên cạnh, gọi anh tỉnh dậy.

    "Huhu, cậu chủ phải làm sao bây giờ, em sợ bà chủ mắng.."

    Lục Khang thức dậy, một phần cơ thể vẫn phơi trần, trên nét mặt anh hiện lên tia khó chịu vì bị đánh mất giấc ngủ.

    "Không sao, tôi biết phải làm gì. Em cứ yên tâm.."

    "Anh nói như thế được sao. Nhỡ may, nhỡ may bà chủ phát hiện bắt em thả sông thì sao.." Bạch Liên vừa lo lại vừa sợ. Cô khóc nức lên, nước mắt giàn giụa nơi khoé mi, mếu máo như một đứa trẻ con.

    Thật sự chuyện này mà đến tai bà chủ thì người lo nhất là cô chứ. Nếu như bà ấy biết có khi cô cũng chẳng được sống đâu. Lúc đó mọi người sẽ nói như thế nào về cô đây..

    Một cô hầu gái thối nát sao..

    Hay một đứa con gái lẳng lơ..

    "Đừng lo. Hôm qua em giúp tôi thỏa mãn hôm nay và mai sau nữa tôi sẽ bảo vệ em cả đời, có được không." Anh quấn chăn lên ôm cô vào lòng và lau lau nước mắt cho cô. Nhìn cô khóc mà anh sót lắm, cũng bởi vì yêu cô cho nên dù cho cô không muốn thì anh sẽ dùng mọi cách để chiếm lấy cô về cho riêng mình.

    "Cậu chủ phải giữ lời." Hai mắt Bạch Liên sáng long lanh ôm chầm lấy cậu chủ. Anh nói vậy cô cũng an tâm phần nào. Nhưng mà cho dù anh có nói vậy bao nhiêu lần đi chăng nữa thì cô sẽ không bao giờ tin dù chỉ một lần. Bởi cô đâu có tư cách để nhận được điều ấy..

    Đúng, cô chỉ là một cô hầu gái làm sao xứng với cậu chủ được chứ..

    "Nín đi, cô hầu nhỏ của anh, anh thương."

    "Anh thương em thật sao, hay chỉ muốn thứ kia thôi."

    "Ngốc, sau này em là của tôi rồi dù cho em có kháng cự thì anh vẫn đè em xuống được thôi. Cho nên thương hay không thương còn tùy vào lúc trên giường nữa."

    Bạch Liên nức nở đẩy anh ra.

    "Đồ đáng ghét, anh chỉ coi em là con búp bê tình dục thôi sao."

    "Không phải. Em là của tôi trước sau như một là những tôi yêu tôi, vợ tôi và mẹ của các con tôi."

    Bạch Liên vùi thân thể vào trong chăn, nước da trắng trẻo được lấp kín.

    "Anh im đi, em muốn vào phòng vệ sinh ngay bây giờ."

    Bạch Liên nói rồi quấn chăn vào vệ sinh khóa chặt cửa lại. Trái tim đột nhiên đập loạn lên, lồng ngực nóng ran khó hiểu..

    Thật chứ, anh ấy nói thật chứ. Anh nghĩ với một câu nói ấy em sẽ tin sao, không thể..

    Ở phía ngoài cửa phòng, Lục Khang đã thay xong y phục. Anh cười khẩy đứng trước phòng vệ sinh nói lớn.

    "Đừng lo tối qua tôi có dùng BCS.."

    Còn người con gái trong ấy, đỏ thẹn tía tai, bỗng dưng tâm trí rối bời.

    Anh ấy có cần phải nói như thế hay không

    [..]

    Mấy ngày sau đó, vì còn ám ảnh cái đêm tình thú ấy, Bạch Liên tìm cách để rời khỏi anh.

    Rời xa tình cảm lén lút ấy..

    "Cô hầu nhỏ, em đi đâu vào giờ này."

    Thấy Bạch Liên đi ra ngoài vào đêm khuya, Lục Khang gọi lại.

    "Em đi mua thuốc tiêu chảy.."

    "Vô lý quầy bán thuốc giờ này đâu có mở. Em nói dối tôi phải không.."

    "Em bị tiêu chảy thật mà.."

    "Tôi không tin. Em tưởng tôi không biết sao, mấy ngày hôm nay tôi đã bí mật theo dõi em rất nhiều, có phải hay không em gặp chuyện gì đó."

    "Không có đâu. Thật đấy."

    "Lại nói dối, phạt em hai ngày không xuống được giường."
     
  4. Nguyet

    Nguyet Chuyển tiền

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    9
    Chương 2:

    Bấm để xem
    Đóng lại
    "Lại nói dối, phạt em hai ngày không xuống được giường." Lục Khang cười đểu trá chiếu thẳng vào gương mặt ngây ngốc của Bạch Liên.

    "Không được.. em bận rồi. Chẳng nhẽ em bị tiêu chảy anh còn muốn hành em hay sao." Bạch Liên quơ tay trước ngực, tỏ ý bất mãn.

    "Tôi muốn kiểm tra xem lời em nói là thật hay giả."

    Ánh mắt ấy càng thêm sắc nét hơn nữa, Lục Khang kề sát mặt vào Bạch Liên, ngữ khí giận dữ nổi lên từng hơi thở của anh ấy như muốn đốt cháy tâm can cô.

    Biết Lục Khang phát hiện mưu đồ trốn thoát của mình, cô run rẩy, hai hàm răng nghiền chặt vào nhau sợ sệt..

    "Em xin lỗi.. là em sai.. sau này em không dám nói dối cậu chủ nữa.."

    Bạch Liên quỳ xuống níu vạt áo anh xin lỗi. Ừ là cô nói dối đấy, vì anh cả..

    Hai bàn tay Lục Khang nhẹ nhàng vuốt lên má cô bóp nhẹ. Cô hầu của anh hư rồi đấy, anh còn phải dạy bảo dài dài.

    "Biết vậy sao không nói sớm, em có biết tôi lo cho em lắm không. Vào nhà, tôi phạt em ru ngủ cho tôi.."

    "Nhưng em không biết hát, em sợ giọng hát của em sẽ khiến anh mất ngủ.."

    "Giờ thế nào, tôi cho em hai lựa chọn một là ru tôi ngủ hai là làm chuyện người lớn cùng tôi. Nói đi em chọn cái nào.." Lục Khang đôi mắt tàn ngập tia lạnh lẽo nhìn cô.

    "Thôi được rồi em sẽ ru ngủ cho anh.." Bạch Liên bối rối, hai má phiếm hồng đi trước vào phòng anh một bước. Trải ga giường cho anh, chuẩn bị nước rửa chân để anh thoải mái. Đối với cô việc nào cô cũng có thể làm được nhưng mà việc hát cho anh ngủ có vẻ hơi khó khăn.

    Cô chưa bao giờ tự tin về giọng hát của mình vậy nên chưa có ai biết được tài lẻ của cô là gì cả. Nhưng mà vì cậu chủ, cô sẽ cố gắng..

    Đang rửa chân cho Lục Khang, đột nhiên anh cốc vào đầu cô một cái khiến cô rơi thẳng từ đỉnh everest xuống đáy Everon. Bạch Liên thất thần lại, mắng mỏ anh.

    "Cậu chủ, em đau.."

    "Nghĩ gì vậy, kể cho tôi nghe đi."

    "Bí mật.." Bạch Liên chu môi đáng yêu nói.

    Giọng nói moe một ấy, khiến người đàn ông nào đó chợt cười thầm. Cô hầu nhỏ của anh thật đáng yêu chết đi được..

    [..]

    "Em hát xong rồi, sao cậu chủ còn chưa ngủ. Có phải em hát dở lắm không."

    "Em hát hay lắm, sao bây giờ em mới chịu hát cho tôi nghe hả."

    Lục Khang nằm trên giường, đôi mắt khẽ khép hờ, nụ cười trên môi của anh như khiến cô dần loạn nhịp. Sao nụ cười của anh ngọt quá vậy, anh có biết là em tan chảy rồi không..

    "Anh toàn đùa em, em đâu có phúc phận ấy." Bạch Liên cười cười, chọt vào anh một cái.

    "Tôi nói sự thật, nếu em không tin đánh tôi đi này."

    Cảm thấy thời gian trôi qua là quá đủ, Bạch Liên căn dặn anh đi vào giấc ngủ. Nếu còn trêu đùa thêm nữa không biết tối nay anh mất ngủ hay cô mất ngủ đâu.

    "Thôi được rồi anh ngủ đi, bà chủ biết không hay đâu."

    "Trước khi ngủ, em phải nói cho tôi bí mật của em." Lục Khang nhíu tay cô nói, gương mặt vô sỉ,

    "Em không nói." Cô lắc đầu cự tuyệt.

    "Anh không ngủ nữa.."

    Lục Khang tiết tháo bay theo nước bọt, liêm sỉ tăng theo cấp số nhân. Làm bộ làm tịch hờn dỗi vu vơ, giận hờn vô cớ.

    Bạch Liên bất giác giật mình. Chết rồi cậu chủ giận mình rồi, anh ấy mà không ngủ ngày mai bà chủ đánh gãy chân cô mất..

    Lưỡng lự một hồi, Bạch Liên kề sát vào tai anh, môi thì thầm.

    "Bí mật này của em nhỏ nhoi lắm nhưng anh đừng nói cho ai biết nhé. EM YÊU ANH."

    [..]

    Sáng hôm sau.

    Bạch Liên tỉnh dậy từ rất sớm. Cô chuẩn bị rất nhiều món ăn trưa cho anh nào là thịt bò hầm hạt sen, sườn nướng sốt me. Toàn là món anh rất thích. Đối với cô anh là tuyệt nhất cho nên những thứ cô làm ra cho anh đều rất tỉ mỉ, rất kì công và đặc biệt là tình cảm cô dành cho anh sông núi cũng không thể đo được.

    Ngửi thấy mùi thơm đặc biệt từ trong bếp bốc ra, Lục Khang tò mò bước vào bếp, ôm lấy bờ eo nhỏ nhắn của cô hầu nhỏ.

    "Em nấu cho anh đấy à."

    "A.. anh làm em bỏng rồi này." Bạch Liên giật mình khiến canh bắn vào tay bỏng rát.

    "Xin lỗi em, ai bảo em quá hấp dẫn đi.."

    "Món ăn hấp dẫn hay em hấp dẫn hơn." Bạch Liên cầm muỗng lên hỏi.

    "Tất nhiên là.. Em đấy bảo bối.." Lục Khang tặc lưỡi, cọ cọ mũi mềm vào hõm cổ cô.

    "Xạo quá đi."

    "Hay tôi lột quần áo em ra thử xem em ngon bằng đồ ăn em nấu không nhé."
     
    Last edited by a moderator: 25/2/2020
  5. Nguyet

    Nguyet Chuyển tiền

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    9
    Chương 3:

    Bấm để xem
    Đóng lại
    "Hay tôi lột quần áo em ra thử xem em ngon bằng đồ ăn em nấu không nhé."

    "Người em chát lắm, không ngon đâu.." Bạch Liên ưỡn người về phía sau, lắc đầu nguầy nguậy.

    "Làm sao em biết được thân thể em có ngon hay không. Hay là thế này, em cho tôi hôn một cái tôi tha cho em." Lục Khang dịch sát vào cơ thể cô đùa cợt, toàn thân cô rất ấm áp, rất thơm và đặc biệt nó có thể giúp anh thư thái mỗi ngày. Mỗi ngày được ở bên cô hầu gái dễ thương như này anh rất thích.

    "Chỉ hôn một cái thôi nhé.." Đôi mắt Bạch Liên long lanh, hai má đã phiếm hồng từ lúc nào nói.

    "Ừ. Một cái tức là một cái.. không nhiều cũng không ít.."

    Thế rồi, hai đôi môi tiến sát lại gần nhau hơn. Gần đến nỗi có thể cảm nhận được lông tơ kẽ hở của nhau, cả hơi thở ấm nóng ấy nữa nó cứ dồn dập như muốn thôi thúc hai người hòa vào nhau, thành một thể, không bao giờ tách rời.

    Nụ hôn nhẹ nhàng nhưng lại mang theo một ý vị đắm say khó tả. Anh mút nhẹ cánh một, đắm chìm cô vào nụ hôn sâu. Đầu lưỡi ngọt ngào len lén tiếng vào trong bắt gặp thẩm thấu những mùi vị tuyệt mĩ bên trong ấy. Thật sự, nếu có thể anh nguyện mãi mãi đắm chìm trong đôi môi này thôi.

    Tiếng ướt át liên tục phát ra, từng cánh môi thuần thục đan vào nhau. Cảm giác hạnh phúc tràn ngập khắp hai người. Màu hồng chăng, màu hồng của hạnh phúc, màu hồng của cánh môi ngọt ngào đỏ mọng ướt át mỗi buổi sáng thức dậy..

    Cho đến khi thực sự đã chìm đắm trong nụ hôn tình thú, Bạch Liên mới sưc nhớ ra, có một việc làm dở dang đang chờ cô, rất quan trọng..

    "A.. cậu chủ.. ưm bỏ em ra.." Hai tay Bạch Liên liên tục càn quấy nơi ngực anh nhưng không thể, anh càng mạnh bạo hôn cô nhiều hơn.

    Một mùi khét bốc lên, khói đen bay nghi ngút..

    Bây giờ anh mới chịu rời khỏi môi cô, để cô lấy lại sinh khí. Nhưng không khí nghi ngút khói như này cho dù không có bị anh hôn đi chăng nữa thì cô cũng ho đến chết mất thôi.

    "Khục.. khục.. hộc.." Bạch Liên vừa thở, vừa ho. Tay quạt quạt trước mặt để khói bay đi.

    Chiếc chảo màu đen huyền bí hiện ra trước mắt, Bạch Liên nhanh tay tắt bếp rồi quay xang oán trách Lục Khang.

    "Cậu chủ, anh nhìn xem tại anh mà thịt bò cháy hết rồi.."

    "Cháy thì thôi, ăn em cũng đủ no rồi." Lục Khang khẽ lau cánh môi, cười khẩy.

    "Anh là đồ nói dối, em nói hôn một cái, sao anh lại hôn nhiều thế hả." Bạch Liên đập vào ngực anh, giận hờn. Không gian khắp căn bếp bừng sáng hẳn, không còn nồng nặc mùi khói như trước nữa.

    "Nụ hôn thứ nhất tôi cho em còn những nụ hôn tiếp theo tôi tặng em đấy. Em phải cảm thấy vinh hạnh khi được tôi hôn đấy, cô gái."

    "Em không thèm.." Bạch Liên chu môi, dọn dẹp thành quả của việc hôn nhau quá lâu.

    "Không thèm sao lúc nãy trông em mê luyến đến vậy. Cơ mà công nhận.."

    "Công nhận cái gì?"

    "Công nhận em ngon lắm đấy cô hầu nhỏ ạ."

    Nói rồi Lục Khang vô liêm sỉ hôn chụt vào má cô một cái rồi chạy đi. Chuẩn bị sách vở để đến trường..

    Còn Bạch Liên một mình trong bếp, bỗng y thơ thẩn, bàn tay toàn vết than đen bôi lên trán tạo thành vết mặt mèo trông rất dễ thương và ngây thơ vô số tội..

    Cậu chủ thật sự thích mình hay cái môi nhỏ của mình đây..

    [..]

    Tại trường học của Lục Khang.

    Giờ ăn trưa, theo quy định của nhà trường học viên phải xuống phòng ăn tập thể để chuẩn bị bữa trưa. Nhưng anh vẫn không xuống bởi vì được ăn cô cũng đủ no rồi không còn thiết nghĩ đến những thứ khác nữa.

    Thấy Lục Khang vẫn ngồi trong lớp với bài vở, cô gái tóc dài, hai má đỏ hồng đến đặt lên bàn anh một hộp cơm.

    Cô gái này là nhất đại mĩ nữ của trường- Hạ Thi.

    "Khang, cậu ăn cơm cùng tớ đi, tớ chuẩn bị hai hộp liền là mẹ tớ mấu đó, ngon lắm.."

    Lục Khang không thèm nhìn lấy mặt Hạ Thi một cái, gạt hộp cơm ra khỏi bàn.

    "Tôi không ăn, cô đi đi."

    "Cậu không ăn.. cậu không thấy đói sao.."

    "Không." Lục Khang lạnh lùng trả lời.

    Hạ Thi ngiến răng, đôi môi đỏ bặm vào nhau cố kiềm chế cơn giận của mình. Thực ra là cô thích Lục Khang từ lâu rồi, nhưng dù có làm bao nhiêu cách đi chăng nữa thì Lục Khang cũng chỉ cho qua, chẳng thèm để ý đến cô.

    Nhưng mà cô có nhiều tiền, có sắc đẹp cũng có một ngày anh phải đổ cô thôi..

    "Cậu không ăn, thì tớ đổ đi vậy."

    "Đứng lại. Đồ ăn ấy thay vì vứt đi cậu nên đem cho mấy chú cún sau trường thì hơn.."
     
    Chỉnh sửa cuối: 25/2/2020
  6. Nguyet

    Nguyet Chuyển tiền

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    9
    Chương 4:

    Bấm để xem
    Đóng lại
    4

    "Đứng lại. Đồ ăn ấy thay vì vứt đi cậu nên đem cho mấy chú cún sau trường thì hơn.."

    Gương mặt Hạ Thi càng trở nên biến sắc, đôi mắt của cô giờ đây tràn ngập một cỗ lửa giận. Cô cầm lấy hai hộp cơm còn nóng hổi, nét mặt càng trở nên khó coi. Như thế nào nhỉ, thất thủ hay chăng, một đứa con gái làm trùm thiên hạ giờ đây lại thất bại thảm hại trước chàng trai tuấn mã. Thật sự mà nói, thật quá xấu hổ đi. Nhục nhã lắm ấy chứ..

    Hạ Thi rưng rưng run rẩy bờ vai bắt đầu mếu máo, hành xử như một đứa con nít ba tuổi.

    "Cậu.. chỉ coi tớ bằng lũ súc vật thôi sao."

    Lục Khang nhìn Hạ Thi cười nhạt, gương mặt chẳng hề thay đổi. Việc này anh đã quen rồi. Cho nên bạn bè với nhau nên giáo điều chút xíu, mồm miệng động địa ắt sẽ khiến đối phương hãi.

    "Phải biết quý trọng đồ ăn, điều cơ bản ấy cậu cũng không biết."

    "Nhưng.."

    Hạ Thi lắp bắp, hai má phiếm hồng hẳn lên dù cho cô đã dặm đến hai lớp trang điểm trước khi đến đây.

    "Không nhưng nhị gì hết, tôi ăn trưa rồi. Với lại dù cho cậu có tặng đi chăng nữa tôi cũng không nhận đâu.."

    "Cậu! Cậu, tại sao chứ.. cậu ghét nhiều đến thế."

    "Làm sao mà ghét được. Chẳng qua tôi sợ nam sinh lớp bên cạnh xang đấm thôi."

    Lục Khang nói rồi cất hết tập sách vở vào cặp. Rồi không nói không rằng xoay lưng bước đi..

    Tôi có người yêu rồi, cô không có cửa đâu..

    [..]

    Giờ tan tầm.

    Như thường lệ, sau tiếng trống vang lên các học viên sẽ phải ở lại lớp thực hiện công tác vệ sinh lớp học. Có học sinh vui vẻ với công việc này. Còn những bạn học khác, là thiếu gia con nhà giàu sống trong chăn ấm đệm êm. Họ lại kiếm cớ này cớ này cớ nọ tìm cách ra về.

    Còn Lục Khang thay vì cúp lao động đi chơi thì anh ở lại lớp chỉ đạo các bạn làm việc, dù gì anh cũng làm lớp phó học tập cơ mà. Làm một người cương trực, chín chắn, đảm đang sau này sẽ là một anh chồng tốt cho em ấy, đem đến cho em ấy hạnh phúc suốt đời.

    "Ê.."

    Đang loay hoay nhặt rác dưới gầm bàn cuối lớp thì có một chiếc máy bay giấy bay thẳng qua rồi tìm đến bến đáp là trán Lục Khang mà đâm tới. Anh vội la lên, bóp nát cái máy bay đó rồi chạy tới trả thù thằng bạn hỗn xược.

    "Tiểu Quang, mày bị ngốc hay sao?"

    "Có mà mày bị ngốc ý! Đã gần 17 giờ rồi đi chạy bộ cùng tao đi."

    Nó cố ý mời mọc tươi cười, gương mặt khả ái góc cạnh hoàn hảo đẹp như ánh nắng mùa thu. Cầm lấy tay Lục Khang kéo đi nhưng mà, ngoặt nỗi Lục Khang không đi.

    "Không đi! Tự đi rủ thằng khác."

    Lục Khang cầm bọc giấy ném vào Tiểu Quang nhưng may mắn thay nó lại tránh được phát đòn mày. Nó vui lắm như rồi lại dập tắt nụ cười để hỏi han Khang.

    "Ể! Ông bạn tôi hôm nay chán nhể."

    Tiểu Quang làm mặt ngờ vực, chán nản.

    Tiểu Quang là bạn của Lục Khang, rất lâu rồi từ hồi còn bé đến bây giờ vẫn chưa bỏ nhau bao giờ cả. Hai người đều là con nhà giàu, nhà có điều kiện, sức học tốt lại đẹp trai cao ráo cho nên vẫn luôn đứng top đầu của trường. Mọi hoạt động hay phong trào lớn nào cũng có mặt của Lục Khang cà Tiểu Quang. Chỉ tiếc rằng trong mắt con gái Lục Khang thì đứng top nhất còn anh thì chỉ chiễm chệ ở số hai mà thôi.

    Nhưng mà tình bạn của hai người vẫn mãi là nhất.

    "Đi đi! Hôm nay có chỗ vui."

    "Không có hứng đi.."

    Lục Khang trả lời cộc lốc quay đi, cầm cây chổi đôn đốc các tổ viên dọn sạch phòng học.

    Căn phòng học bụi bặm hết cả lên, Tiểu Quang ho sặc sụa mặt mày nhăn nhó khó hiểu. Có một thằng bạn thôi mà sao khó dễ nhau đến vậy. Trước kia có như thế đâu, gọi phát đi luôn còn bây giờ dù cho mặt dày dùng đến cách này cách nọ rủ đi feline đi chăng nữa từ mà nó nhận được chỉ là ' không'.

    Trời ơi.

    Thiên hạ ơi.

    "Được rồi không đi thì không đi. Nói tao nghe có chuyện gì hả.." Tiểu Quang ngồi chiễm chệ lên bàn hỏi han thằng bạn.

    "Có.. có gì đâu chứ.." Phủi phủi hết bụi bặm, anh nói.

    "Có phải người yêu mày cấm túc mày không." Tiểu Quang nghiêng mặt hỏi.

    Tiểu Quang nói đến đây, Lục Khang bất giác gượng cười. Lại nhớ cô hầu nhỏ rồi nhớ quá, ước gì được về nhà sớm để gặp em. Người yêu của anh..

    Khoảnh khắc Lục Khang gượng cười hạnh phúc, niềm vui tràn trề Tiểu Quang nhìn thấy hết. Dù không nói ra như nó biết, Lục Khang đang có ý trung nhân.

    Tiểu Quang xách cặp lên đeo vào người, cũng cười lớn như một tên bệnh hoạn xoa xoa mái tóc sơ rối có chút bồng bềnh của Lục Khang nói lớn.

    "Lục Khang! Chúc mừng mày sắp xuất truồng."
     
  7. Nguyet

    Nguyet Chuyển tiền

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    9
    Chương 5:

    Bấm để xem
    Đóng lại
    "Lục Khang! Chúc mừng mày sắp xuất truồng."

    "Im miệng."

    "Nói tao nghe xem, có phải mày vã lắm rồi không."

    "Nói sằng nói bậy không biết xấu hổ.." Lục Khang liếc xéo mắt về phía Tiểu Quang một cái, cơn thịnh nộ dồn lên tới đỉnh đầu. Ánh mắt anh sắc lạnh đến nỗi ngay cả lũ bạn trong lớp thi nhau đơ người toàn tập.

    Ai lại làm bạn học Lục Khang giận vậy, cậu ấy giận sẽ không biết sẽ như thế nào đâu, bình hoa có thể vỡ huống chi là sự giận dữ của con người..

    Cậu bạn trai cuối lớp lắc đầu tặc lưỡi như đã quen với chuyện này. Đập đập cán chổi xuống sàn ngoe nguẩy.

    "Hai cậu ấy trêu nhau như cơm bữa chả hề hấn gì, còn bây giờ căng như thế là gay go rồi."

    "Ừ." Người bên cạnh đồng tình.

    "Tiểu Quang hù quá đà rồi."

    Lại có thêm người con gái tóc tai xinh xắn nói xen vào.

    "Ê! Lục Khang có bạn gái từ hồi nào vậy."

    "Đẹp trai mà có bạn gái rồi! Haiz! Tớ còn đang có ý định tán cậu ấy.. thế mà.."

    "Cậu ấy đã là cây có chậu, chúng ta không nên đụng vào."

    "..."

    Tiếng xì xầm càng to hơn, Lục Khang bóp chặt cán chổi, gân xanh cơ hồ nổi lên rõ rệt. Mặt anh trở nên nóng hổi, đáy mắt ẩn chứa vài tia ái ngại, đồng tử như phút chốc bỗng khép lại như không muốn người khác áp đặt lời nói sai sự thật vào mình. Chưa bao giờ anh lại thấy mình khốn đốn đến mức này. Tình yêu nho nhỏ của anh, anh muốn giữ kín cho mình anh thôi, không ai có thể động vào đồng nghĩa với việc bất cứ người nào cũng không thể biết người yêu anh là ai. Lục Khang anh nhỏ mọn đấy, tham lam đấy nhưng yêu mà đâu ai muốn người mình yêu vì mình mà đau khổ.

    Cũng như việc Tiểu Quang nói anh có người yêu như vậy, chả khác nào khiến anh rơi vào sự nghi ngờ của mọi người. Tính nó ai cũng biết cẩu thả lắm mồm không biết chừng vì nó mà cả trường biết người yêu của anh là ai thì hơn. Lúc đó người buồn nhất chắc chắn là em ấy..

    Tôi sợ em lại bỏ anh đi lần nữa, sợ những nỗi buồn em vẫn giữ sâu trong lòng chẳng hề nói ra, sợ một ngày nào đó em nói em không yêu tôi..

    Giữ kín là cách duy nhất để anh bảo vệ em..

    Suốt đời..

    Cho nên, Lục Khang phải dạy Tiểu Quang một bài học nhớ đời. Cho nó biết thế nào là lễ độ.

    "Quang! Cẩn thận mồm miệng, tao không muốn đi tù sớm vì tội giết bạn."

    Tiểu Quang đứng bên lan can cũng cảm nhận được sức lạnh từ ánh mắt lục Khang.

    "À! Xin lỗi xin lỗi mày, bớt giận bớt giận.."

    "..."

    Lục Khang khiến răng siết chặt cán chổi rồi tìm đến phía Tiểu Quang mà ném tới. Tiểu Quang phản ứng nhanh chạy ba chân bốn cẳng chạy tuột xuống lầu một, vừa thở hồn hển vùa nhận ra cái sai lớn nhất của cuộc đời mình..

    Chính là..

    Đừng đùa với lửa..

    "Các cậu nhớ kĩ chuyện tôi có người yêu hôm nay hắn biết mấy người biết, nếu để người nào đó biết được chuyện này đừng trách tôi ra tay tàn độc."

    Cả lũ câm như hến mắt lồi, lặng ngắm con người giận dữ bước ra ngoài..

    Bình minh đã tan dần tại sao ngọn lửa ấy vẫn chưa được dập tắt..

    [..]

    Về đến nhà.

    Một không khí tràn nhập mùi hương của thức ăn, còn em ấy đang tỉ mẩn với đồ ăn trên bàn. Em ấy lúc nào cũng vậy, luôn cẩn thận từ những cái nhỏ nhất.

    Trông thấy em ấy, bộ mặt lạnh lùng cao lãnh của anh cũng vứt bỏ tan biến hoàn toàn. Nhìn anh giờ đây chỉ như một chú mèo đói khát tình yêu của gia đình, cần sự trở che an ủi. Và em ấy, người mà anh yêu, chính là người anh hướng tới đầu tiên. Ôm chầm lấy bé, cảm nhận từng nhịp thở ấm của bé thật hạnh phúc biết bao..

    Bạch Liên mỉm cười, nhìn anh ôm chầm lấy mình, phối hợp quay về phía anh hỏi nhỏ.

    "Nhớ em lắm sao?"

    Lục Khang khẽ cong cong khoé mắt, chu môi như làm nũng với thỏ con.

    "Nhớ.. lúc nào cũng nhớ.."

    "Vậy tại sao không về gặp em, em cũng nhớ em nhiều lắm."

    Bạch Liên xoa xoa hai má anh, trông cậu chủ như vậy nhìn rất đáng yêu.

    "Bé ngốc.. anh còn học, học thật giỏi để sau này cưới em làm vợ, đem đến cho em một cuộc sống hạnh phúc.. em thích không.." Lục Khang cưng chiều sủng nịnh cô hầu nọ, đầu mũi khe khẽ cọ cọ vào mũi em rất đỗi ngọt.

    "Có em thích lắm.." Bạch Liên gật đầu, vòng tay vào eo anh nói nhỏ.

    "Ngoan! Cô hầu nhỏ của anh."

    "Nhưng mà cứ lén lút như thế này thì thích nhỉ! Không chừng hai chúng ta có nhiều thời gian ở bên nhau hơn. Em sợ bà chủ biết sẽ ngăn cấm anh và em, cuối tuần này bà chủ về rồi đấy."

    "Đừng lo chỉ cần hai chúng ta là của nhau rồi, mọi thứ khác coi như vô hình."

    "Dạ.." Bạch Liên nhìn anh, cảm nhận thứ hơi ấm mà anh ban tặng.

    "Anh không sợ gì cả, nhưng chỉ sợ mất Em mà thôi.." Lục Khang nói.

    Bạch Liên nước mắt không kìm được lã chã rơi xuống ôm chầm lấy cậu chủ. Chưa bao giờ cô được nhận một tình cảm chân thật như vậy. Cô hạnh phúc, khi có anh hạnh phúc ấy được nâng lên gấp trăm vạn lần. Đúng cô chẳng có gì cả nhưng chỉ có mình anh mà thôi. Anh là vật báu mà cô có được, là món quà ý nghĩa nhất mà thượng đế đã ban tặng, là một phần tất yếu trong cuộc sống của cô nếu thiếu nó thì có lẽ cô cũng không thể can đảm sống tận bây giờ..

    Cảm ơn tình yêu của anh..

    Anh ấn cô vào một nụ hôn sâu, nụ hôn minh chứng cho tình yêu của cả hai người..

    "Anh à! Nếu như một ngày anh thật sự mất em rồi thì sao."
     
Từ Khóa:
Trả lời qua Facebook
Đang tải...