Thanh Xuân - Thương Anh Hơn Tất Cả

Thảo luận trong 'Truyện Drop' bắt đầu bởi Thương Anh Hơn Tất Cả, 1/11/2019.

  1. Xem: 123
    Nếu bạn cảm thấy hay, hãy chia sẻ để ủng hộ tác giả
    Tên truyện: Thanh Xuân

    Tác giả: Thương Anh Hơn Tất Cả

    Thể loại: Ngôn tình, ngược năng

    Link thảo luận - góp ý: [Thảo Luận - Góp Ý] - Các Tác Phẩm Sáng Tác Của Thương Anh Hơn Tất Cả

    Giới thiệu:

    Xin chào mọi người, đây là lần đầu tiên mình viết truyện. Chắc sẽ có sai sót rất nhiều mong mọi người thông cảm. Mình rất mong các bạn sẽ có thể đến đọc truyện của mình. Cảm ơn.

    Nội dung: Câu chuyện về Hàm Oanh Oanh cô xấu xí. Mang trong mình tình yêu đơn phương chàng trai cùng lớp Văn Minh Tâm.

    Thành phố đang vào đầu mùa thu tháng tám, lá xanh đang từ từ sang vàng để đón thu. Cũng tức là mùa tựu trường đã đến. Oanh Oanh cũng như mọi bạn khác đều háo hức tới trường.
     
    Last edited by a moderator: 1/11/2019
  2. Đang tải...
  3. Thu gọn
    Nếu bạn cảm thấy hay, hãy chia sẻ để ủng hộ tác giả
    Chương 1: Tựu Trường

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Hôm nay là ngày mà trường Trung học Cơ sở Hà Anh đăng thông báo về ngày nhập học. Hàm Oanh Oanh năm nay 14 tuổi mặc một chiếc quần dài tây cũ bó vố chiếc áo thun hoạt hình nhăn nhúm đang trên chiếc xe đạp tới trường. Khi tới nơi đã rất đông cha mẹ và các bạn học sinh đã vây quanh để coi mình hay con mình được xếp vào lớp nào. Oanh Oanh với thân hình béo ú ục ịch chạy lại đấy để xem bảng thông báo. Sau khi có thể chen lên để xem bảng cô đã dò rất nhiều lớp nhưng lại không thấy tên mình cô hơi hoang sợ là tại sao vậy ta: Năm ngoái khi kết thúc năm học cô đã được học bổng để giải quyết hết học phí rồi mà? Tại sao lại như vậy thì vì gia đình cô rất khó khăn. Mẹ cô đang thiếu một khoản nợ khá lớn đối nhà của Oanh Oanh. Nhiều câu hỏi đã hiện ra trong đầu của Oanh Oanh. Cô đã chạy nhanh qua phòng tài vụ.

    Chào cô ạ! Em là Hàm Oanh Oanh năm ngoái học 8/5 cô cho con hỏI là năm học trước em có học bổng không biết học phí của em còn nợ không cô?

    Cô tài vụ lớn tuổi cười tươi hiện rõ trên mắt cô là những nét chân chim: Đợi cô coi đã.

    Oanh Oanh sót ruột mặc dù nhà cô nghèo và cô cũng chẳng học giỏi gì nhưng cô luôn muốn được học. Vì trong suy nghĩ của cô chỉ có đi học thì nhà cô mới khá lên được. Một tiếng nói đã cắt đi dòng suy nghĩ "Thanh toán hết rồi con." Kì lạ tại sao đóng hết tiền rồi mà không có tên mình. "Dạ con cảm ơn cô". Oanh oanh bước ra khỏi phòng tiếp tục đi lại bảng thông báo lúc này mọi người đã vơi bớt. Cô lấy tay dò từ 9/7 qua 9/3 mà vẫn không thấy. Đây là lần thứ hai rồi mà hay là họ quên ghi tên cô. Suy nghĩ đó dừng lại khi cô nhìn qua thông báo danh sách lớp 9/1 có Hàm Oanh Oanh cô không tin vào mắt mình đây là sự thật sao. Hai lớp 9/1 và 9/2 luôn là lớp chọn của trường một đứa học lực bình thường như cô sao dám tin là thật. Cô không ngờ rằng năm ngoái cô được hạng ba của lớp nên năm nay được vào lớp giỏi của trường. Niềm vui được nhân lên thêm khi cô còn được báo tin là cô sẽ được học lớp bồi dưỡng học sinh giỏi môn sử. Cô đã rất vui mừng về báo tin với mẹ. Khi chạy xe về nhà cô đã đứng trước gian hàng bán đồ ăn sáng của mẹ la lên: Mẹ ơi năm nay con được sắp vào lớp chọn của trường rồi con còn đươc học chuyên sử nữa. Mẹ rất vui: Chúc mừng con, nhưng năm nay thi chuyển cấp lên cấp ba lo mà học! Oanh Oanh: Con gái của mẹ biết mà. Cô bước rồi lên phòng đóng cửa lại và ngồi cười như người điên nhưng rồi cô lại nghĩ mình sắp vào lớp chọn năm nay lại thi chuyển cấp thì họ cố gắng một thì mình phải cố gắng mười. Nguyên cả trưa đó cô không ngủ mà chỉ nằm mơ là lớp mới bạn mới họ sẽ hòa đồng đón nhận cô, rồi lại là việc học sẽ ổn hơn mình sẽ đạt vào ngôi trường mình muốn. Trong đầu Oanh Oanh hiện giờ là suy nghĩ về một tương lai tốt đẹp thì "Oanh Oanh xuống đi đóng tiền góp cho mẹ" cô quay qua nhìn đồng hồ 3h40 rồi "Dạ con xuống liền" tầm nào giờ này côn cũng đi đóng tiền góp cho mẹ hay nói là đi trả nợ theo ngày. Nếu ngày nào mà không đóng thì mẹ cô sẽ bị người ta chửi. Đóng tiền xong trở về nhà 6h30 ba Oanh Oanh. Ba bước vô cô đã khoe với ba rất nhiều niềm vui ngày hôm nay. Bữa cơm tối nay của nhà cô rất vui vẻ thế là đã kết thúc một ngày. Cô lên phòng nhìn vào lịch và thầm nói: Mười ngày nữa cô sẽ đi học. Bình minh vừa ló dạng gia đình Oanh Oanh đã đầy tiếng nói tiếng la. Mẹ cô: Oanh mày dậy đi trời sáng rồi. Oanh Oanh đang say ngủ lọ mọ tỉnh dậy. Cô đi xuống phòng mẹ cô la lên: Thân hình đã mập rồi còn ngủ hoài, đi ra chợ chỗ bà năm mua rau để bán Phở! Cô vừa "Dạ" vừa mắt nhắm mắt mở đi ra chợ. Xong sau đó cô quay về ba Oanh Oanh chuẩn bị rửa ra để bán. Những chiếc bàn inox được sắp xếp gọn gàng để khách tới. Do khu vực nhà cô bán ở trong hẻm nên những ngu khách tới ăn thường là người hàng xóm quen thuộc. Nơi bàn ăn là những gương mặt quá là thân quen với Oanh Oanh. Đồng hồ chỉ mới 7h đúng đã thấy một bà già khoảng chừng bảy mươi tuổi bị tật ở một chân trên người đeo nhiều vàng da nhăn nheo vừa đi vừa nói: Thái nay bà bán gì vậy? Mẹ Oanh Oanh bán chỗ này cô không thích nhất chính là những cô hàng xóm chưa gì đã xúm tụm lại chỗ mẹ cô bán không ăn gì mà luôn phê phán chê bai cô. Thời gian trôi qua rất nhanh mới đó mà đã trưa gia đình cô dẹp hàng. Và buổi chiều cũng như mọi ngày bình thường nhưng Oanh Oanh cứ nhìn vào tờ lịch lẩm nhẩm "sắp đi học lại rồi" miệng mỉm cười.
     
    Last edited by a moderator: 1/11/2019
Trả lời qua Facebook
Đang tải...