Tản Văn Thanh Xuân Này Em Gọi Tắt Là Anh - Hà Ngọc Băng Tâm

Thảo luận trong 'Truyện Ngắn' bắt đầu bởi Hà Ngọc Băng Tâm, 19 Tháng chín 2018.

  1. Hà Ngọc Băng Tâm

    Bài viết:
    63
    Sáng tác: Em vẫn không đành lòng nói lời chia tay

    Tác giả: Hà Ngọc Băng Tâm

    * * *

    Sài Gòn mùa này buồn bã những cơn mưa. Từng cơn mưa lạnh lẽo tạt ngang vết thương lòng lạnh giá. Nơi con tim hao gầy theo năm tháng, có những kỉ niệm đẹp đẽ về anh. Cái thành phố bé nhỏ xa lạ phút chốc trở nên to lớn thần kì. Tôi vốn chẳng có chút động lòng với cái nơi ồn ào phức tạp này. Chỉ vì đã yêu anh, cũng từng chóng vánh nghĩ tới hạnh phúc trong tương lai của hai đứa. Cũng chỉ vì yêu anh, nên em yêu luôn cả Sài Gòn.

    Góc phố quen, con hẻm nhỏ, mọi thứ chả có gì thay đổi. Chỉ có điều, chắc chúng sẽ thấy lạ. Đôi trai gái hạnh phúc ngày xưa, giờ đâu rồi? Nước mắt chực trào, tôi mới nhận ra giữa bộn bề những thân quen chỉ còn là xa lạ, lời hẹn ngày xưa cũng đã chìm vào miền dĩ vãng từ sau ngày anh rời đi.

    [​IMG]

    Tôi thật sự không biết, anh hiện giờ như thế nào. Dù thật tâm muốn biết, ở nơi bầu trời nơi ấy, anh có đang hạnh phúc. Hai nơi cách nhau hàng cây số. Thở chung một bầu khí quyển, sống dưới một vòm trời nhưng sắc xanh giờ đã khác. Đoạn duyên dang dở này, mình còn cơ hội viết tiếp nữa không?

    Tôi đã vượt qua rồi những đêm dài khóc ướt cả gối. Tôi cũng thôi không còn một mình tìm đến nơi quán cà phê quen của hai đứa để một mình ôn kỉ niệm. Dù là, vẫn còn thoáng buồn khi nghe ai đó nhắc tới tên anh. Hoặc là trên đường tấp nập người kia, thấy bóng người giống anh cũng lạc tim đi mấy nhịp. Lần cuối chia tay, cũng là lần đầu tiên tôi khóc trước mặt anh. Đó là lần đầu tiên tôi để cho anh nhìn thấy sự yếu đuối của mình. Anh ôm tôi vào lòng, xin tôi đừng khóc, anh không thể đi cùng tôi nữa. Phải chăng anh đang lo sợ sẽ chẳng cho tôi một tình yêu bền vững đến cuối, không thể lo cho tôi đủ đầy. Nhưng anh ơi, em đâu cần những điều đó. Em cần anh yêu em. Chỉ có tình yêu mới giúp mình vượt qua được con đường phía trước. Chỉ một việc bình yên yêu em thôi, sao anh cũng không làm được. Đến lần cuối cùng thấy nước mắt em rơi, anh cũng chẳng đủ can đảm để lau khô. Là vì cái gì chứ?

    Anh nói cho em nghe được không, em phải mạnh mẽ bao nhiêu để có thể vượt qua được nỗi đau này, hoàn toàn quên anh.

    [​IMG]

    Tôi chưa từng quên những lời anh nói, những gì đã từng trải qua cùng anh, từng chút một chưa bao giờ, cũng chưa từng muốn quên. Thật ra thì làm sao quên được, càng muốn quên thì lại càng nhớ. Thế mới đau. Nhưng hôm nay, tôi nhận ra có lẽ, có lẽ anh thật sự muốn tôi quên anh, như ngày anh chưa từng đến bên cuộc đời tôi.

    Tôi thương anh, một cách ngây ngô nhất, cầu mong cho anh sẽ hạnh phúc với cuộc sống của mình. Và nếu có yêu thêm người sau, hãy giành hết tình cảm cho người ấy và hãy thương họ thật nhiều. Có lẽ anh không biết, tôi đã từng mơ về anh rất nhiều lần từ khi anh đi, những giấc mơ quá khứ chân thật đến nghẹn ngào. Và chắc anh không biết, tôi đã luôn nghĩ về tương lai hạnh phúc bình dị của hai đứa sau này. Tôi đã mơ, có một ngày tôi và anh sẽ ở cạnh nhau, tay trong tay chính thức bước vào thánh đường, chính thức là của nhau mãi mãi. Nhưng xem ra, đúng thật chỉ là mơ mộng. Nếu lấy một người không yêu mình toàn tâm, thì có thật sẽ hạnh phúc không?

    Sau những tháng ngày dài từ khi chia tay anh, không phải tôi chưa từng thử mở lòng mình, nhưng tôi không còn đủ lòng tin hay kiên nhẫn để tin rằng sẽ có một tình yêu đúng nghĩa, không đau lòng. Thương anh, thương đến mức ám ảnh, cả những tháng ngày sau, khi chẳng còn anh cạnh tôi nữa.

    [​IMG]

    Cảm ơn anh vì đã đến bên em, dù chỉ được cùng nhau đi trên một quãng đường rất ngắn. Cảm ơn anh vì đã cho em biết mình xứng đáng có được tình yêu, có được sự quan tâm và yêu thương. Dù cuối cùng, kết thúc anh mang đến chẳng mấy ngọt ngào, nhưng dù sao anh cũng đã từng yêu em nghiêm túc. Thế cũng như một niềm ủi an cuối cùng với em rồi.

    Có phải cả anh và em đều đã sai. Đến với nhau quá vội vàng, để cuộc tình chóng vánh qua mau?

    Em vẫn hy vọng một lần chúng ta tìm gặp lại nhau. Anh à, em vẫn không đành lòng nói lời chia tay. Tại sao anh nỡ?
     
  2. Đang tải...
  3. Hà Ngọc Băng Tâm

    Bài viết:
    63
    Đừng cố ép duyên

    Tác giả: Ngọc Băng Tâm




    Duyên mình ngắn, nên đành đứt đoạn

    Cuối cùng cũng buông bỏ tim yêu

    Được bên nhau là điều quá khó

    Ta và người, lặng lẽ rời xa

    Em rồi cũng sẽ như chiếc lá

    Nằm giấu mình giữa những cô đơn

    Tự ôm mình giữa gió mùa lạnh sớm

    Tự đau lòng nói mình phải quên đi.

    [​IMG]

    Kí ức cũ rồi cũng sẽ phai màu

    Giấc mơ dang dở, bóng anh dáng hình

    Người xa rồi, giờ chỉ còn nỗi nhớ

    Chính tay em tự đâm nát trái tim mình

    Rồi một ngày em sẽ quên đi

    Chuyện ngày xưa, chuyện về anh sẽ chẳng còn nhắc nữa

    Trái tim em bé nhỏ đóng băng rồi

    Vì yêu anh một thanh xuân khờ dại.

    Đôi bàn tay sẽ chẳng còn được nắm

    Dẫu một lần để cảm nhận nhớ thương

    Trời cho gặp nhau, nhưng phận chẳng tròn

    Gặp nhau chóng vánh, ra đi không đành.

    Rồi chiếc lá sẽ úa màu

    Rồi sẽ có ngày em chắc chắn quên anh..
     
    Chỉnh sửa cuối: 23 Tháng chín 2018
  4. Hà Ngọc Băng Tâm

    Bài viết:
    63
    Tác phẩm: Xin làm người xa lạ

    Tác giả: Hà Ngọc Băng Tâm



    Buông tay nhau và làm lại từ đầu. Tổn thương trong em bấy nhiêu cũng đã đủ lắm rồi. Chuyện tình mình em sai anh đúng, em đúng anh sai hay cả hai đều sai giờ không còn quan trọng nữa. Chia tay nhau là hết. Hết duyên. Hết nợ. Hết nhớ. Hết thương. Và hết cả những tháng ngày mình làm khổ nhau.

    Ừ thì có thể em vẫn còn yêu anh. Nhưng tình yêu đó không đủ lớn để em có thể vịn vào để cố chấp yêu anh hay níu kéo anh nữa. Em mỏi mệt trong chính tình yêu của mình cho anh. Mà hình như, anh cũng vậy. Nên thôi, mình dừng lại, để còn động lực đi tiếp chuỗi ngày bình yên phía trước.


    [​IMG]

    Em sẽ bước tiếp cuộc sống không có anh. Ngoài kia cũng biết bao cô gái chông chênh, hụt chân bước lỡ trong tình yêu như em. Họ có thể mạnh mẽ vượt qua được. Thế sao em lại không? Không có anh không đáng sợ. Chấp nhận từ bỏ cuộc sống, từ bỏ hạnh phúc phía trước của chính mình, đó mới là điều đáng sợ.

    Mọi chuyện rồi cũng sẽ trôi qua. Những tình cảm dại khờ vừa qua của em rồi cũng sẽ thành quá khứ, cũng sẽ được chôn vùi, phủ kín bởi lớp bụi thời gian. Rồi sẽ có một ngày, cỏ sẽ mọc xanh trên nấm mồ kỉ niệm. Rồi sẽ có một ngày, em chắc chắn quên được anh. Em không thể vì yêu một người trong quá khứ mà tự làm khổ mình ở hiện tại. Cũng không thể vì từng yêu anh mà tương lai không thể yêu ai khác.

    Ngày mai, trên đường đời tấp nập, nếu có vô tình chạm mặt người xưa, dù lòng còn chút xao động về một chuyện tình đã cũ, thì cũng xem nhau như người xa lạ. Mỉm cười lướt qua như những người dưng đã từng.
     
    Last edited by a moderator: 20 Tháng chín 2018
  5. Hà Ngọc Băng Tâm

    Bài viết:
    63
    Tác phẩm : Vì lòng còn yêu

    Tác giả: Hà Ngọc Băng Tâm

    Yêu anh, đã thực sự đến với anh bằng cả trái tim và lý trí, dẫu đôi lúc cũng mông lung, chếnh choáng nhưng cuối cùng vẫn dành trọn về anh. Yêu anh đến ám ảnh, cả đến khi chia tay, ánh mắt, nụ cười, dáng hình của anh vẫn vẹn nguyên hiện lên trong tâm trí.

    Bây giờ anh và em đã thực sự không còn là của nhau nữa rồi. Những món quà anh tặng, em vẫn còn giữ đấy, nhưng đã nhạt màu mất rồi. Sẽ chẳng có gì là mãi mãi đúng không anh. Tình yêu thiên trường địa cửu, không tồn tại nơi trần gian bao giờ. Đến với nhau vội vàng, ra đi cũng vội vàng. Thời gian bên anh là ngọt ngào nhưng kết thúc câu chuyện này lại đau biết chừng nào.

    Yêu anh quá đậm sâu. Yêu anh bằng cả thanh xuân tươi đẹp.

    Cũng vì yêu anh nên giờ không có anh bên cạnh, em vẫn sẽ đi tiếp, một cách mạnh mẽ. Những kỉ niệm về anh, về tình yêu của hai đứa mình, đó là tất cả những động lực tinh thần mà em có.

    Không trách được những cơn mưa bất chợt làm em nhớ anh. Khi lòng không quên được, thì dù qua ngày mai trời có nắng hay mây mù, lòng cũng sẽ ngổn ngang thương nhớ. Vì còn yêu anh..
     
    Tài PhạmThanh Vũ thích bài này.
  6. Hà Ngọc Băng Tâm

    Bài viết:
    63
    Tập thơ: Thanh xuân này em gọi tắt là "Anh"

    Tác giả : Hà Ngọc Băng Tâm

    Ai rồi cũng đến lúc nếm trải hết thảy các hương vị của tình yêu. Ai rồi cũng đến lúc gặp phải một người mà yêu thương không được, giữ lại cũng không đành. Và người đó là cả thanh xuân của họ. Tập thơ này thay tiếng lòng em gửi đến cho anh. Là gửi cho những kỉ niệm lỡ làng trong quá khứ. Em không trách sao duyên mình ngắn vậy. Em sẽ chỉ cảm ơn vì đã gặp được anh, dù cuối cùng chuyện tình mình viết gọn cũng chỉ một chữ "buồn".

     
    Rùa Siêu Tốc thích bài này.
Trả lời qua Facebook
Đang tải...