Truyện Ngắn Tết Quê - Kiều Lê

Thảo luận trong 'Truyện Ngắn' bắt đầu bởi Kiềulê, 18 Tháng mười hai 2018.

  1. Kiềulê

    Bài viết:
    15
    Tết quê

    Tác giả: Kiều Lê

    Thể loại: Truyện ngắn

    Số chương: 6 chương

    Tình trạng: Đã hoàn

    Link thảo luận: [Thảo luận - Góp ý] - Các Tác Phẩm Sáng Tác Của Kiều Lê

    * * *​

    Chương 1-Nơi đất khách trời không lạnh mà lòng người lạnh.

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Ngày tết là những ngày xum họp bên gia đình. Xa quê đã bao lâu. Những người con quanh năm vất vả với những mối lo cơm áo, gạo tiền trở về bên gia đình.

    Rời xa ồn ào phố thị, trở về quê vào những ngày cuối năm. Về quê ăn tết, đã hai năm rồi My mới về quê ăn tết cùng gia đình. Đã bao đêm dài thao thức khóc ướt gối mềm vì nhớ ba mẹ, nhớ quê. Nhớ quê hương. Tết năm nay My bỏ hết mọi thứ còn giang giở để trở về quê ăn tết sớm.

    Về quê những ngay cuối năm trong cái lạnh đặc trưng của mùa đông miền bắc. Nhìn xa xa trên những cánh đồng bà con đang cấy lúa.

    Quê My người dân sinh sống chủ yếu là làm ruộng.

    My nhớ ngày My còn ở nhà cũng vào thời gian này mẹ My cùng với các bà các mẹ khác cũng cấy lúa vào thời gian tương tự như thế này. Nhưng hôm nay thời tiết tốt hơn khi ấy. Hôm nay trời có nắng nên cái lạnh không có buốt như hôm trời lất phất mưa. Ngày ấy trời mưa mẹ My từ dưới ruộng lên cả người lạnh cóng, tay run run vì rét. Hai bàn tay dại đi vì lạnh khiến mẹ không thể tự cởi được nút áo, nút quần bao bên ngoài dính đầy bùn đất ra bên ngoài được. Mẹ phải nhờ My cởi cho. Nhưng dù như vậy Mẹ vẫn nở nụ cười tươi trên môi.

    Nhìn người nông dân chân lấm, tay bùn nhưng vẫn cười tươi, hạnh phúc. My nhớ mẹ, nhớ bố mình.

    Bố mẹ My cũng như họ đều là những người nông dân, chịu thương, chịu khó vất vả một nắng hai sương làm ra những hạt gạo trắng ngần, những củ sắn củ khoai nuôi lớn biết bao người.

    Đã hai năm rồi không trở về quê cảnh vật đã thay đổi nhiều. Nhưng có một thứ không thay đổi là những người nông dân kia.

    Về đến nhà nhìn ngôi nhà xây cấp bốn sơn xanh, mái ngói đỏ được dọn dẹp sạch sẽ tinh tươm. Xung quanh là vườn cây cảnh được cắt tỉa gọn gàng. Hai cây đào bích ở góc sân đã nở những bông hoa rực rỡ. Trong hiên nhà đèn lồng đỏ treo cao.

    Mọi thứ vẫn quen thuộc như vậy. Ở quê My cứ đến cuối năm là mọi người lại dọn dẹp nhà cửa, trang hoàng câu đối. Đây là một trong những phong tục của người Việt có ý nghĩa tiễn năm cũ đi đón năm mới đến.

    Nhớ khi xưa cứ mỗi khi dọn nhà mà thấy cái gì mượn của nhà hàng xóm là My lại bị mẹ bắt đem đi trả ngay. Mẹ nói không mượn đồ qua năm, tránh mang nợ nần sang năm mới sẽ không may.

    Mở cửa bước vào nhà. My nhìn quyển lịch treo trên tường thì khóe miệng khẽ nhếch lên. Hôm nay là 22 âm lịch vậy ngày mai là 23 âm là ngày cúng ông công, ông táo rồi. Thế là My sẽ không bỏ lỡ ngày ông táo về trời rồi.

    Nghe tiếng mở cửa mẹ My bà Trang từ dưới bếp đi lên thấy con gái thì mỉm cười hiền hậu.

    "Về rồi đấy hả con? Đi đường có mệt không?"

    My chạy lại ôm mẹ vùi đầu vào ngực mẹ, nước mắt tràn đầy nơi khóe mắt.

    "Mẹ.. con rất nhớ mẹ.."

    Bà Trang âu yếm vuốt tóc con gái.

    "Về nhà là vui rồi. Con gái lớn rồi mà cứ như trẻ con vậy."

    "Mẹ.. thì con vẫn còn là trẻ con mà.."

    "Trẻ gì nữa cũng đã25 tuổi đầu rồi còn gì. Lấy chồng được rồi."

    "Mẹ.."

    "Thôi không nói nữa mau ra sau rửa mặt mũi chân tay đi."

    "Dạ."

    Ngày hôm sau là ngày tiễn ông công ông táo về trời.

    Sáng sớm My đã cùng mẹ mình chuẩn bị lễ để cúng ông công ông táo. Trên mâm lễ có rất nhiều thứ nào là gà luộc, xôi trắng, thịt lợn luộc, mâm ngũ quả, rượu, tiền vàng, sớ.. cùng với ba bộ quần áo hoa văn khác nhau, một cho nữ và hai cho nam. Đặc biệt là có ba con cá chép được thả trong chậu nước nhỏ đặt bên cạnh.

    Chuẩn bị mọi thứ xong là đã chín giờ. Bố My đứng trước ban thờ làm lễ. Làm lễ xong thì My được giao nhiệm vụ là đi thả cá chép.

    My mang chậu nước có ba con cá chép ra bờ sông gần nhà rồi thả xuống hoàn thành xong lễ cúng ông công ông táo.

    Thả cá chép xong My nhẹ nhàng thả chậm bước chân đi trên bờ sông. Bên bờ sông lúc này cũng có rất nhiều người đang thả cá chép. My mỉm cười, gió thổi bay tóc Mi cô khẽ kéo lại chiếc áo đang mặc trên người lại. Về quê thật yên lành gió lạnh thổi nhưng cô không thấy lạnh như khi ở một mình nơi đất khách trời không lạnh mà lòng người lại lạnh.

    - Còn tiếp_
     
    Alissa, MiulyĐặng Châu thích bài này.
    Last edited by a moderator: 2 Tháng mười một 2020
  2. Đang tải...
  3. Kiềulê

    Bài viết:
    15
    Tết quê

    Chương 2: Ở bên gia đình tết mới vui.

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Ngày hôm sau My dậy sớm đi thăm ông bà nội ngoại. Nhà ông bà nội My cũng không xa lắm chỉ cách nhà My tầm 20 phút đi xe máy là tới.

    Đã lâu không về thăm ông bà My cảm thấy nhớ. My nhớ ngày bé cứ đến cuối tuần là My được chú út vào nhà mình đón ra chơi. Chú út rất quý My. Mà hình như trong nhà ai cũng chiều vì bên nội My. Ông bà nội My có bốn người con trai mà không có con gái. Đến thời các bác ai cũng sinh toàn con trai. Mãi tới khi bố mẹ My sinh đứa thứ hai là My là con gái thì trong nhà ai cũng vui. Ông bà nội rồi các bác ai cũng yêu thích mà cưng chiều cô. Chú út thì không phải nói cứ có thời gian là sẽ đem cô đi chơi.

    Đến nhà ông bà từ xa My đã nhìn thấy cậu nhóc con trai chú út đang chạy lăng xăng bên bà nội. Bà đang lau một cái mâm đồng cũ. My nhớ cái mâm đồng đó đã có từ rất lâu rồi. Từ ngày My còn bé xíu đã thấy nó.

    "Con chào bà"

    Bà nội My buông giẻ lau ngẩng đầu nhìn lên. Đứa bé con chú út thì chạy lại hô to.

    "A! Chị My.. chị My về.. bố ơi chị My về.."

    Bà nội nhìn cháu gái mắng yêu.

    "Cha bố cô! Về khi nào hả?"

    "Dạ con về chiều hôm kia.."

    "Thế sao? Thế lần này về hẳn hay là về ăn tết thôi?"

    "Dạ. Con về ăn tết thôi sang năm mới về hẳn ạ.."

    "Thế à? Nào mau vào nhà đi.."

    Từ vườn sau đi ra chú út nhìn thấy cháu gái thì cười nói:

    "Ái chà! Tiểu thư nhà ta đã về rồi sao? Về bao giờ mà không nói một tiếng. Lại đây cho chú út xem nào?"

    "Cháu về từ hôm kia. Chú út đang làm gì vậy ạ.."

    "Chú làm mấy thứ linh tinh ấy mà. Sao về lâu không?"

    "Dạ. Cháu về ăn tết xong lại đi.."

    "Thế không dẫn người yêu về sao?"

    "Không ạ. Công việc của anh ấy cũng bânn lắm. Để sang năm về cháu dẫn theo về luôn ạ."

    "Ừ! Thế ở đây ăn cơm chú nhé.."

    "Vâng ạ.."

    Trò chuyện với bà nội một lúc thì My xuống bếp phụ bà nấu cơm. Vợ chú út bận việc mãi chiều mới về. Hai bà cháu đang nấu cơm thì ông nội My cũng đã về. Nghe thănhf cu nhà chú út nói là chị My về thì mặt mày ông rạng rỡ hẳn.

    "Cháu gái ông về hả. Đâu ra đây ông xem nào.."

    "Dạ. Cháu chào ông.."

    "Ôi chao! Cháu tôi càng ngày càng đẹp ra. Nhanh lại đây để ông nội xem cháu gái ông có khác tý nào không?"

    Dùng cơm trưa xong My chào ông bà nội để sang nhà bà ngoại. Bà nội cười hiền từ vỗ vỗ tay cháu gái.

    "Ừ! Phải rồi. Con về phải sang thăm bà bên đó chứ.. đi đi. Mai nhớ sang đây sớm đó."

    "Dạ.."

    Nhà bà ngoại My xa hơn nhà ông nội cô tầm ba cây số. Chạy xe một lát là tới nơi.

    Ông ngoại My mất sớm để lại bà với hai người con là bác Long và mẹ My.

    Đến nhà bà ngoại nhìn bà lưng còng hơi khom xuống. Bà đang cho hai con ngỗng trắng ăn. Miệng bà móm mém nhai trầu.

    "Con chào bà.."

    Bà ngoại ngẩng đầu lên hơi nheo mắt nhìn My.

    "Ôi! Con My phải không? Bay về từ khi nào?"

    "Dạ. Con mới về thưa ngoại.."

    "Ừ! Mau mau vào nhà đi.."

    My ở chơi nhà bà ngoại tới tận chiều thì hai vợ chồng bác Long mới về. Nói chuyện với hai bác một lát rồi My xin phép ra về.

    Ở nhà bà ngoại về cũng là lúc trời tối hẳn. Khi màn đêm buông xuống, có chút sương lạnh. Đi trên đường gió lùa vào người càng làm tăng thêm cái lạnh của mùa đông. Nhìn dòng người hối hả đi trên đường lớn. My bất giác nhớ ra ngày mai đã là 25 tết rồi.

    Về tới nhà My thấy mẹ đang dọn cơm ra bàn. Thấy My về bà đã giục.

    "Mau vào thay quần áo rồi ra ăn cơm nhanh lên."

    "Vâng ạ.. mà mẹ ơi anh con chưa về sao?"

    "Ừ nó bảo hôm nay về. Mà chắc là về muộn.."

    "Thế ạ. Mà bà nội bảo mai nhà mình sang sớm mẹ ạ."

    "Ừ mẹ biết rồi. Thôi vào đi mẹ ra gọi bố con.."

    "Vâng.."

    My cùng gia đình ăn cơm tối xong thì về phòng. Mở facebook cá nhân lên đăng một dòng trạng thái đầy cảm xúc.

    "Về nhà thật thích, có người thân, gia đình bên cạnh mới ấm áp làm sao!.. tết này My về nhà ăn tết còn mọi người thì sao. Đã về bên gia đình chưa? Về nhà thôi. Ở nhà bên gia đình tết mới vui."

    - Còn tiếp_
     
    Last edited by a moderator: 2 Tháng mười một 2020
  4. Kiềulê

    Bài viết:
    15
    Tết quê

    Chương 3: Bữa cơm đoàn viên.

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Ngày 25 tháng chạp hàng năm đại gia đình bên nội nhà My, đều tề tịu đông đủ tại nhà ông bà nội. Ngày này tất cả con cháu đều có mặt đông đủ. Mọi người cùng nhau chuẩn bị một chút lễ vật để mang đi thăm viếng mộ tổ tiên.

    Đi đến nghĩa trang thì mọi người chia nhau ra dọn dẹp cây dại mọc cạnh nơi an nghỉ của ông bà. Những ngôi mộ được quét dọn, lau chùi và quét một lượt nước vôi mới. Sau khi đã xong công việc quét dọn thì đồ lễ được bày lên. Ông nội My đứng trước mộ khấn mời ông bà về ăn tết cùng con cháu.

    Đi tạ mộ về mọi người trong nhà hơ người qua lửa, để xua tan hàn khí rồi mới vào nhà.

    Năm nào cũng vậy cứ đến ngày này thì đông đủ con cháu trong gia đình sẽ về nhà ông bà nội của My để ăn tết. Năm nay cũng vậy. Mọi người cùng nhau ăn một bữa cơm đoàn viên ở nhà ông bà.

    Tết nào ông bà cũng nuôi sẵn một con lợn thật to để đến hôm 25 tết này con cháu về cùng nhau mổ lợn. Làm mâm cúng tế, ăn bữa cơm xum họp gia đình.

    Ăn cơm xong buổi chiều tất cả mọi người cùng nhau gói bánh chưng. Người thì rửa lá dong, người thái thịt, người vo gạo, ngâm đỗ, trẻ lạt..

    Lá dong để gói bánh được thím út My mua từ hôm trước rồi. Còn lạt để buộc bánh đã được chú út lên rừng chọn mang về. Lạt để gói bánh là lạt được trẻ từ một gióng nứa dài, to, lạt trẻ ra rất mỏng, mềm và dẻo.

    Mỗi người một việc nói cười vui vẻ. Đây là dịp mà mọi người cùng hỏi han nhau về công việc, cuộc sống một năm đã qua. Những dự định của năm sắp tới. Nhưng vấn đề được hỏi nhiều nhất phải kể đến là chuyện lập gia đình của mấy người trẻ như My và anh trai. Đứa nào bị hỏi đến thì cũng tìm đủ lý do để nói tránh đi.. khiến cho người lớn phải ngao ngán lắc đầu.

    Bánh khi gói xong thì được cho vào một cái nồi thật to. Bên duới đánh nồi được lót một lượt những đầu cuộng lá dong còn thừa. Bánh được xếp lần lượt vào nồi rồi lại được phủ thêm một lượt lá dong lên trên. Cuối cùng là đổ đầy nước vào và bắc lên bếp lửa để luộc. Bếp để luộc bánh được nhóm bằng những thanh củi vừa to vừa chắc.

    Đêm hôm đó mọi người cùng ngồi bên nồi bánh để canh bánh. Bên ánh lửa hồng những kỉ niệm được từng người trong họ kể lại. Tiếng cười, tiếng nói hòa vang theo tiếng sôi *lục.. ục* của nồi bánh.

    Ông nội My mang ra một rổ khoai lang và sắn nhà trồng cho con cháu ngồi nướng ăn. Hương thơm ngào ngạt của khoai, sắn gợi nhớ nhiều kỉ niệm đã qua.

    Bác cả My nhìn mấy đứa trẻ đang nướng khoai, sắn nói:

    "Một đứa vào trong bếp xem lấy một ít mỡ lợn mới rán lúc chiều thêm một ít vừng ra đây."

    Thằng cu nhà chú út nghe vậy thì vội đứng dậy chạy vào bếp lấy ngay.

    Bác cả rang vừng lên rồi giã qua một lượt. Củ sắn nướng được bẻ đôi (theo chiề dài của củ) rồi được phết lên một lớp mỡ mỏng rồi rắc thêm một lớp vừng nữa. Khi ăn miếng sắn vào vị ngọt, bùi, của sắn hòa quyện cùng sự béo ngậy của mỡ thêm một chút vị thơm vừng. Tất cả tạo lên một mỹ vị mang đậm chất dân quê. Nó làm cho người ăn cảm thấy được hương vị của quê hương, muốn ăn thêm mãi không ngừng..

    Thưởng thức những món ăn từ đồng quê, cùng nói chuyện bên bếp than hồng, chờ bánh chín khiến My cảm thấy được sự ấm áp của cái tết đoàn viên quê nhà..

    Bánh được luộc suốt tám tiếng trên bếp lửa. Bánh chín được vớt ra xếp ngay ngắn và được ép cho ra bớt nước. Vậy là đã có những chiếc bánh thơm ngon dành cho ngày tết rồi.

    Sau khi bánh chín mị người mới bắt đầu tản ra để đi nghỉ ngơi. Sau một ngày dài tất cả đều đã mệt nhưng mà vui.

    My nhìn lên bầu trời đêm hít vào một hơi thật sâu. Không khí ở quê thật trong lành làm con người ta muốn thả mình nhẹ nhàng vào đó, yên bình đến kì diệu. Thật muốn níu giữ lại ngày hôm nay thật lâu.. níu giữ những khoảnh khắc hiếm hoi bên gia đình, rời xa những xô bồ, lo toan của cuộc sống ngoài kia..

    - Còn tiếp_
     
    Last edited by a moderator: 2 Tháng mười một 2020
  5. Kiềulê

    Bài viết:
    15
    Tết quê

    Chương 4: Chợ tết.

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Ngày hôm sau đã là 26 tết. My cùng mẹ đi chợ tết. Chợ tết ở quê My bắt đầu họp từ ngày 25 tháng chạp đến ngày cuối cùng trong năm theo âm lịch.

    Chợ tết đông và nhôn nhịp hơn những phiên chợ vào ngày thường trong năm.

    Đến chợ phả vào mặt người, lòng người một bầu không khí tươi vui. Chợ được tô điểm sặc sỡ như một khung cảnh đầy màu sắc. Vào chợ như bước vào thế giới của màu sắc và âm thanh. Màu sắc của những mặt hàng được bày bán, âm thanh tươi vui của tiếng nhạc của nhưng bài hát về mùa xuân.. như dang hòa ca. Tất cả tạo nên một bầu trời mang hơi thở của mà xuân.

    Thả nhẹ bước chân qua từng gian hàng My cảm thấy tết đang gõ cửa từng hơi thở, trong không khí thoảng đưa hương mùi bánh kẹo, trái cây hòa theo mùi thơm của nhang đèn.. mùi của tết là đây. Cái mùi thôi thúc lòng người xa xứ trở về.

    Trong tiếng rao bán mời gọi khách mua hàng là tiếng cười nói hỏi thăm nhau. Có người đi xa trở về dạo chợ quê ngày tết gặp bà con lối xóm thì hỏi thâm nhau vài câu chuyện. Âm thanh nhốn nháo mà vui tai.

    Cùng mẹ đi một vòng chợ My thấy mẹ tay đã đầy đồ và trên tay cô cũng vậy. Vậy mà mẹ bảo vẫn còn thiếu nhiều lắm hôm sau lại đi tiếp phiên nữa mới đủ.

    Trên tay hai mẹ con đầy những thứ nào là mắm muối, hành, tiêu, tỏi, ớt.. nhang đèn, và cả trái cây để bày mâm ngũ quả..

    Trở về nhà My giúp mẹ mình bày mâm ngũ quả trang trí đèn nháy..

    Xong tất cả thì đã hết ngày rồi. Trở về phòng My gọi điện cho Nam. Nam là người yêu My tết này Nam không về ăn tết được vì bận qua nhiều công việc. Không có Nam về cùng My cũng hơi hụt hẫng một chút nhưng thời gian bên gia đình giường như đã lấp vơi đi phần nào trong cô..

    Điện thoại được kết nối. Đầu bên kia vang lên tiếng nói trầm ấm của Nam..

    "Em về nhà ăn tết vui không? Ở nhà chắc giờ này lạnh lắm, em nhớ mặc thêm áo ấm đấy.."

    "Em biết rồi. Anh ở bên đấy bận lắm sao? Anh đừng có mải làm mà quên ăn đó, kẻo lại đau dạ dày.."

    "Anh biết rồi. Em về nhà thế nào vui không? Anh nhớ em lắm. Thật tiếc không thể về cùng em.."

    "Cũng vui. Về bên gia đình em cảm thấy thật ấm áp và hạnh phúc. Nhưng thiếu anh mọi thứ không được chọn vẹn.."

    "Anh xin lỗi. Tết năm sau chúng ta sẽ cung trở về được không?"

    "Vâng. Em hiểu mà. Anh nghỉ ngơi đi, chú ý giữ gìn sức khỏe đấy nhé.."

    "Anh biết rồi. Em cũng nghỉ ngơi sớm đi nhé. Yêu em.."

    Sáng 27 tết My cùng bố mẹ và anh trai đi chợ hoa.

    Chợ hoa đúng như tên của nó. Ở đây chỉ toàn hoa là hoa. Bước vào chợ người ta như lạc vào thế giới tràn ngập sắc hoa. Không biết bao nhiêu loài hoa đang đua nhau khoe sắc nào là đào, lan, huệ, cúc, ly.. mỗi loài đều mang vẻ đẹp riêng của mình.

    Trong không gian tràn ngập hoa mùi hương của hoa đan xen nhau tỏa ra dịu êm khiến người ta say đắm..

    Chợ hoa có rất nhiều người già có, trẻ có đang cùng nhau chụp những bức ảnh xuân. Những người bán hàng niềm nở giới thiệu những cành hoa đẹp nhất cho khách đến mua.

    Dạo quanh chợ hoa một vòng My đã có những bức ảnh xuân cùng gia đình.

    Cả nhà My quyết định mua hoa lan và hoa ly cùng một cây quất về chơi tết.

    Rời chợ hoa trở về nhà đã là buổi chiều rồi. My trở về nhà rồi một mình ra bờ sông gần nhà tản bộ. Vậy là tết đã đến rất gần. Nhìn trên bầu trời có đàn chim én đang bay lượn, phía xa là những cành cây đang đâm lộc biếc. Thoang thoảng trong không khí mùi hoa cỏ. Mùa xuân đã về rồi. Một năm cũ sắp qua đi một mùa xuân mới lại đến. Tất cả cuốn theo như một dòng chảy nhẹ nhàng mà ấm áp của đất trời..

    - Còn tiếp_
     
    Last edited by a moderator: 2 Tháng mười một 2020
  6. Kiềulê

    Bài viết:
    15
    Tết quê

    Chương 5: Tết.

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Chớp mắt một cái ấy vậy mà đã đến ngày cuối năm. Ngày 30 tết mọi người gác lại hết thảy công việc của mình trở về nhà ăn bữa cơm xum họp chiều cuối năm.

    Sau bữa cơm chiều My cùng bố mẹ và anh trai chuẩn bị sẵn hai mâm lễ để cúng giao thừa. Lễ cúng được chuẩn bị tỉ mỉ. Trên mâm lễ có gà trống đỏ, xôi đỏ, bánh chưng xanh cùng nhiều món ăn khác.. cùng rượu, trà, mâm ngũ quả. Còn có thêm tiền vàng và nhang đèn.

    Chuẩn bị xong lễ My cùng anh trai xin phép ra quảng trường xem bắn pháo hoa cùng những người trẻ tuổi.

    Những giây phút cuối cùng của năm cũ mọi người cùng hô to, đếm ngược từng giây. Khi đồng hồ điểm đúng 00h00p pháo hoz được bắn lên tất cả cùng hô vang "CHÚC MỪNG NĂM MỚI..".

    Cùng nhau nói với nhau những lời chúc tốt đẹp nhất. Vậy là một năm cũ đã qua một năm mới lại đến với bao dự định khát khao của tuổi trẻ.

    Trở về nhà sau khi bắn pháo hoa kết thúc. My cùng anh trai về đến cổng thì dừng xe lại. Anh trai My năm nay được giao nhiệm vụ quan trọng là xông đất nhà mình. Anh dựng xe, ? Sửa lại quần áo cho chỉnh tề rồi mở cổng vào. Anh đi vòng quanh nhà rồi vào nhà.

    "Con chúc bố mẹ một năm mới dồi dào sức khỏe. Vạn sự như ý, vạn điều bình an. An khang thịnh vượng.."

    Bố My mang ra một bao lì xì đỏ mừng tuổi cho anh.

    "Bố cũng chúc anh sang năm mới sức khỏe, thành công và mau mau lấy vợ.."

    "Con cảm ơn bố.."

    Lúc này My mới từ cổng vào.

    "Năm mới con chúc bố mẹ, một năm mới an lành, ấm no, hạnh phúc. An khang thịnh vượng, gặp nhiều may mắn.."

    Bố My lì xì cho cô.

    "Bố phát lộc cho con gái rượu nào. Bố chúc con gái sang năm mới khởi đầu mới, mọi sự tốt lành, gặp nhiều may mắn, hạnh phúc tràn đầy.."

    "Con cảm ơn ạ.."

    Sáng sớm mùng một tết My cùng cả gia đình sang nhà ông bà nội để chúc tết.

    Đến nơi thì đã thấy trong nhà ông bà đông chặt toàn người. Mùng một con cháu đến chúc tết ông bà. Những đứa trẻ được ông bà phát lì xì thì cười tươi tít mắt. Đối với những đứa trẻ có lễ tết chúng thích nhất chính là được lì xì.. nhìn bọn bọn nhỏ vô tư không lo nghĩ mà người lớn cũng thấy vui lây..

    Cùng cả đại gia dình bên nội ăn một bữa cơm. Cơm nước xong xuôi cả nhà My chào tạm biệt ông bà nội rồi đi sang chúc tết ông bà ngoại.

    Nhà ông bà ngoại My không có đông người như bên nội nhưng hôm nay là tết cũng có rất nhiều người đến chúc tết ông bà. Ở nhà ông bà ngoại trở về thì trời đã sâm sẩm tối. Vào nhà My cũng vào facebook đăng một bài viết về năm mới trên trang cá nhân của mình.

    "Năm cũ qua đi, năm mới đến. Chúc tất cả những người thân, bạn bè của My một năm mới tràn ngập niềm vui. Một năm mới nhiều thành công mới. Anh khang thịnh vượng. Vạn sự như ý, tỉ sự như mơ, ngàn điều bất ngờ, hạnh phúc tràn đầy."

    Mùng 2 tết cả gia đình My cùng đi đền thắp hương cầu may. Ở Việt Nam đầu năm mọi người coi việc đi chùa hoặc đền, miếu cầu may đầu năm là việc làm không thể thiếu mỗi độ tết đến xuân về.

    Người Việt có câu "Tháng giêng là tháng ăn chơi..". Đầu năm có rất nhiều lễ hội đền chùa lớn. Mọi ngườ đi trẩy hội rất đông. Ở quê My cũng vậy..

    My cùng gia đình mang lễ vào thắp hương xin thẻ.. cầu cho một năm mới gặp nhiều may mắn, phúc lộc đong đầy, vạn sự an khang..

    Đi dạo quanh đền một vòng My thấy rất nhiều người đến đây cầu khấn đầu năm. Mỗi người một ý nghĩ tâm nguyện riêng. Nhưng đều thành tâm mà cúi đầu trước đấng linh thiêng trên cao mà cầu nguyện..

    Đầu xuân trăm hoa đua nở. Ánh nắng xuân tran hòa. Ai ai cũng diễn những bộ quần áo đẹp màu sắc tươi vui. Trẻ em ríu rít chạy vui, nô đùa trong nắng xuân mới. Mùa xuân mới đã về rồi!..

    Những ngày đầu xuân năm mới trôi đi thật nhanh. Ngoảnh qua ngoảnh lại đã là mùng ba tết. Mùng ba tết nhà My được ngày hóa vàng. Lễ hóa vàng là lễ mà gia chủ thể hiện lòng biết ơn tới chư phật, thần linh, gia tiên.. đã luôn ủng hộvaf yểm trợ và phù hộ cho gia chủ trong một năm qua.

    Lễ hóa vàng cũng là lễ đón thần tài lộc về với gia đình, hi vọng một năm làm ăn thuận lợi, hanh thông.

    Sau khi cúng tạ thần linh, đưa tiễn ông bà về cõi âm coi như hết Tết, mọi người cùng nhau hướng về năm mới với nhiều công việc và bề bộn lo toan cho cuộc sống trong một năm mới đến.

    - Còn tiếp_
     
    Last edited by a moderator: 2 Tháng mười một 2020
  7. Kiềulê

    Bài viết:
    15
    Tết quê.

    Chương cuối. Mẹ ơi xuân tới con lại về.

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Tết hết cũng là lúc quay về với guồng quay của cuộc sống. Những người nông dân bắt đầu ra ruông cày, cấy một mùa vụ mới. Những người đi làm xa cũng bắt đầu rời nhà đi làm nơi xa. My nhìn dòng người nơi bến xe tấp nập. Những tiếng hò hét gọi nhau lên xe. Những lời dặn dò trong tiếng xe kéo còi vội vã. Xuyên qua dòng người hối hả My nhìn thấy những người già đứng đó ngậm ngùi tiễn con đi làm ăn xa..

    Hôm nay cũng là ngày My phải rời nhà đi làm lại. Những ngày ngắn ngủi ở bên gia đình khiến My cảm thấy thật lưu luyến không muốn rời xa.

    My nhớ hàng cây khẽ lay lay trước gió, cây đào nở rộ trước sân nhà, bờ sông với bãi cát trải dài, cánh đồng với màu xanh lúa non.. ôi thật yêu thương cái sự bình yên ấy.

    Lũy tre xanh rì rào trong gió, trong tiếng gió khe khẽ thì thầm, mùi cỏ non, hương thơm man mác của đồng quê như hơi thở mùa xuân quê hương như níu lòng người không muốn rời xa..

    Nhìn ông bà, bố mẹ các bác cùng anh chị mắt My ửng đỏ giọt nước mắt long lanh chực tràn khóe mi..

    Mẹ My cầm tay con gái, bàn tay nhiều vết chai sạn như vuốt nhẹ vào trái tim cô. Bà vỗ tay My, vuốt tóc My giọng nói có chút nghẹn ngào.

    "Đi đến nơi phải gọi điện về cho mẹ ngay nghe chưa. Qua đó phải giữ gìn sức khỏe, đừng có tham công tiếc việc quá kẻo mà sinh bệnh.. không được bỏ bữa, cũng đừng ăn đồ ăn sẵn quá nhiều.."

    My ôm mẹ, nước mắt chảy dài. Vùi đầu vào lòng mẹ cô tham lam mà ôm ấp lấy hơi ấm trong lòng mẹ.

    "Mẹ con nhớ rồi.. mẹ ở nhà cũng nhớ giữ gìn sức khỏe.."

    Bà nội My đưa tay lau giọt nước mắt mới tràn ra. Đưa tay vuốt nhẹ má cháu gái.

    "Ngoan. Sang bên đấy nhớ thương xuyên gọi điện về. Làm việc cho thật tốt, bà sẽ nhớ cháy gái lắn đó. Nhớ giữ gìn sức khỏe.."

    My ôm bà khẽ nghẹn ngào.

    "Dạ con biết rồi.. bà ở nhà cũng nhớ giưc gìn sức khỏe. Con yêu bà.."

    Chú út khẽ nhét vào tay cô một bọc thuốc nhỏ mà dặn.

    "Sang đấy khi nào mệt mỏi hay bị cảm mạo thì lấy ra đun nước tắm nghe chưa. Mà sang bên đó đừng có thức khuya như vậy sẽ nhanh già lắm đó.."

    Bố My nhìn đồng hồ khẽ giục.

    "Thôi đầu xuân năm mới cháu nó đi làm mọi người phải vui vẻ, cười lên mới đúng. My nó đi làm thì phải cười lên cho nó vui vẻ may mắn chứ.. My chào mọi người rồi đi không muộn con."

    My nhìn mọi người một lần nữa, khẽ gật đầu mỉm cười nhẹ nhàng ôm tạm biệt từng người một.

    "Dạ. Thôi cháu đi đây. Con đi mẹ ạ. Em chào các anh các chị.. mọi người ở nhà giữ gìn sức khỏe.."

    Ngồi trên xe My khẽ đưa mắt nhìn khung cảnh quê nhà đang dần lùi xa khuất về phía sau. Khẽ nở một nụ cười nhẹ.

    Quê hương một từ thân thương mang bao tình cảm nhung nhớ, khắc khoải trong tim.

    Quê hương nơi đó có gia đình làng xóm. Vậy là một cái tết quê với bao nhiêu ấm áp đã qua..

    Gió xuân nhè nhẹ thổi trên không trung bắt đầu lác đác có những hạt mưa xuân đầu tiên. My chợt ngâm nhẹ bài thơ "Mùa Cuân chín - của Hàn Mạc tư" mà cô từng rất thích. Khi đi học cứ đến mùa xuân My lại nhớ đến. Mùa xuân trong bài thơ được Hàn Mạc tử nhắc đến nhẹ nhàng, mộc mạc như mùa xuân quê cô vậy. Đọc thơ làm cô như nhìn thấy quê mình trong đó vậy.

    "Trong làn nắng ửng: Khói mơ tan,

    Đôi mái nhà tranh lấm tấm vàng.

    Sột soạt gió trêu tà áo biếc,

    Trên giàn thiên lý bóng xuân sang.

    Sóng cỏ xanh tươi gợn tới trời.

    Bao cô thôn nữ hát trên đồi.

    Ngày mai trong đám xuân xanh ấy,

    Có kẻ theo chồng, bỏ cuộc chơi.

    Tiếng ca vắt vẻo lưng chừng núi,

    Hổn hển như lời của nước mây.

    Thầm thì với ai ngồi dưới trúc,

    Nghe ra ý vị và thơ ngây.

    Khách xa gặp lúc mùa xuân chín,

    Cảnh trí buâng khuâng sực nhớ làng.

    " Chị ấy năm nay còn gánh thóc,

    Dọc bờ sông trắng nắng chang chang. "

    Ôi mùa xuân ấy. Mùa xuân mùa của sự bắt đầu, mùa của yêu thương. Chồi non đung đưa trước gió khẽ hát khúc ca của yêu thương.

    Vậy là thật sự phải xa quê. Tết đoàn viên đã qua thật rồi. Tết quê đến thật nhanh đi cũng thật vội. Vội vã trở về trong gió đông cuối năm, cũng vội vã rời xa trong gió nhẹ mùa xuân. Tết quê nhẹ nhàng đến thế nhưng để lại cho người xa quê trở về rời đi trong nhung nhớ hương vị tết quê nhà.

    Làm thủ tục xong xuôi My vẫn cố ngoái lại nhìn. Nhìn quê một lần nữa để khắc sâu vào tâm trí mình hình ảnh quê nhà. Một năm nữa không biết cô có thể trở về không. Công việc bộn bề kế hoạch cũng chỉ là kế hoạch mà thôi, trở về được không còn nhiều việc khác có ảnh hưởng đến. MY không thể nắm chắc được Cô chỉ cố khắc ghi hình ảnh của quê hương cho đỡ nhớ mong mà thôi.

    Ngồi trên máy bay nhìn những cảnh vật xa mờ My khẽ nhắm mắt lại. Trong My khẽ vang lên tiếng cười nói của gia đình. Tiếng nồi bánh chưng sôi ùng ục.. tiếng rao trong buổi chợ tết quê nhà và cả tiếng cười trẻ thơ.. một giọt nước mắt khẽ rơi xuống, khóe môi khẽ nhếch lên một đường cong mờ nhạt. My khẽ thì thầm.

    " Mẹ ơi xuân tới con lại về.

    - HẾT_

    P/s: Cảm ơn những ai đã quan tâm đón đọc Tết Quê của Kiều Lê. Mong rằng các bạn sẽ ủng hộ mình nhiều hơn nữa. Mình rất mong nhận được những ý kiến góp ý của các bạn để mình có đông lực viết tiếp.
     
    Last edited by a moderator: 2 Tháng mười một 2020
Từ Khóa:
Trả lời qua Facebook
Đang tải...