Truyện Ngắn Tay Buông Tim Ngừng Nhớ - Kimhoang195

Thảo luận trong 'Truyện Ngắn' bắt đầu bởi hoangkim195, 2 Tháng tám 2021.

  1. hoangkim195 Tác giả tay mơ

    Bài viết:
    38
    Tên truyện: Tay buông tim ngừng nhớ

    Tác giả: Kimhoang195

    Thể loại: Tình cảm buồn, cảm xúc bản thân, cảm xúc ngắn.


    Link thảo luận: [Thảo Luận - Góp Ý] Các Tác Phẩm Sáng Tác Của Kimhoang195 - Việt Nam Overnight (dembuon.vn)

    [​IMG]

    Văn án:

    Truyện miêu tả về cảm xúc của những con người đang yêu, đã yêu và sẽ yêu. Cảm nhận của trái tim khi tình yêu đến, cuộc tình tan vỡ và những nuối tiếc bản thân. Mỗi chương sẽ là một loại cảm xúc khác nhau miêu tả những góc khuất trong tự tình của một cô gái mãnh liệt có, yếu đuối có. Tình yêu không nhất thiết phải cố chấp, phải níu giữ mà tình yêu cũng đồng nghĩa với việc buông tay cho người mình yêu được hạnh phúc. Kỉ niệm trong khi yêu là thứ giết chết con người ta qua ngày tháng có thể bạn quên, có thể bạn nhớ, có thể bạn nhớ nhưng giả vờ quên nó vẫn ở đó nó vẫn hện hữu trong một góc trái tim của mỗi người.

    "Tình đẹp đến mấy cũng đến lúc tàn rồi chuyện buồn đau càng nhớ lại càng thêm đau."

    Nếu một mai ta không còn yêu nhau nữa hãy nhẹ nhàng giải thoát cho nhau. Anh hứa với em trăm ngàn lời hứa nhưng lời cuối cùng xin anh hãy giữ cho riêng anh hãy hứa rằng anh sẽ sống tốt sẽ tìm được người yêu anh như em đã từng yêu anh. Cảm ơn anh!
     
  2. Đang tải...
  3. hoangkim195 Tác giả tay mơ

    Bài viết:
    38
    Chương 1. Muốn yêu nhưng ngại.

    [​IMG]

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Gọi là muốn yêu cũng phải

    Gọi là muốn cô đơn cũng phải

    Gọi là mông lung cũng phải.

    Ngại mở lòng cũng phải

    Em thấy ngại yêu

    Chị Vy Vy: Lục như à à tại sao em không tìm cho mình một chàng trai vậy

    Lục Như: Em thấy chưa muốn chị à hiện tại em có công việc ổn định có bạn bè gia đình có thể làm bất cứ điều gì mình thích thì tại sao e lại phải tìm một người yêu trong khi em có thể yêu chính bản thân mình.

    Chị Vy Vy: Chị biết thế nhưng chị vẫn nghĩ em có một người che chở tâm sự thì vẫn vui hơn đúng không nè.

    Lục Như: Hihi dạ đúng chị nhưng em sẽ đợi chứ em không tìm em sẽ đợi một ngày nào đó chàng trai của em sẽ xuất hiện.

    Chị Vy Vy: Em đợi đến khi nào ngoài kia bạn em hai ba đứa con hết rồi còn gì.

    Lục Như: Dạ đợi bao lâu với em đã không còn quan trọng nữa ạ, em chỉ cần đợi đúng người yêu em là được.

    CHị Vy Vy: Có phải em vẫn buồn về chuyện cũ

    Lục Như: Dạ chuyễn đã qua nói hết buồn thì không đúng nhưng ở hiện tại nó cũng không còn ảnh hưởng nhiều đến em.

    Lục Như cô nàng chịu nhiều tổn thương trong tình yêu và ngại yêu sau mối tình tan vỡ. Cô cũng như những người con gái khác có những cuộc tình không trọn vẹn dành cả thanh xuân 3 năm 5 năm 7 năm thặm chí cả thập kỉ cho một người mà cuối cùng vẫn không có một cái kết viên mãn.

    Cô ngại tiếp nhận một tình yêu mới, ngại mở lòng và không còn mảy may tìm kiếm tình yêu. Chắc bạn cũng là người như thế đứng không.

    Có đôi lúc trong cuộc đời, bỗng thấy ngại yêu đến lại thường. Không phải là không muốn được ai đó ở bên, chỉ là thấy cảm xúc đã không còn từ lâu ngon lửa trong tim đã dần tắt, rồi nghĩ, không biết có điều gì thú vị ở một cuộc tình mới hay không ta có nên thử yêu một lần nữa?

    Người đi rồi người đến, cuối cùng thì từ hai người xa lạ trở thành những kẻ lạ xa nhưng hiểu rõ thói quen, rồi lại lặp lại những quy trình cũ những lời yêu thương lời ngọt ngào, những lời hứa hẹn trăng sao rồi cái kết của câu chuyện sẽ đi đến đâu.

    Không phải là không tin trên đời này không có hạnh phúc, không phải là con người không cần một ai yêu mà là cảm thấy sao những thứ mà mọi người hằng ao ước nó trong bản thân mình quá đỗi bình thường. Ở hiện tại tình yêu có cũng được không có cũng được. Có người sở hữu nó mãi mãi, có người cả đời cũng không tìm thấy vậy nên nhất thời tình yêu có hay không đã không là vấn đề lớn lao nữa rồi.

    Hiện thời bản thân cảm thấy mình sống rất tốt. Quá khứ đã qua đi vui nhiều mà buồn cũng chẳng ít nó đang ảnh hưởng đến hiện tại nhưng cũng không làm cho bản thân trở nên tệ. Nếu bảo rằng tổn thương quá khứ khiến trái tim khép cửa là không đúng chỉ là khi bước qua những khoảnh khắc đáng buồn đó thì mình cảm thấy hiểu mình hơn, hiểu đời hơn, sống thực tế và không ảo tưởng mộng mơ nữa cũng biết phấn đấu vì bản thân mình nhiều hơn ngày trước, biết cách xoa dịu nổi đau của bản thân khi phải ở một mình và quan trọng hơn là không ảo tưởng về một tình yêu như trong phim ảnh.

    Có phải khi trưởng thành, người ta sẽ quen với việc tự đứng vững trên đôi chân của mình mà không cần dựa vào một bờ vai xa lạ nữa không? Nếu quả thực như vậy, thì theo một hướng tích cực nào đó, không có tình yêu là một cách để người ta khám phá bản thân mình tốt hơn, sống với mình thật hơn.

    Khác với những con người luôn than ế ngoài kia, bản thân tự nhận ra ở một nơi nào đó một lúc nào đó ta sẽ tìm được mảnh ghép của cuộc đời. Nên dù bạn có xinh đẹp hay bạn không ưa nhìn bạn ế do bất kì vấn đề gì nó cũng không phải là giá trị cuối cùng được mang ra để đánh giá cho tình yêu. Bản thân ta sẽ tự hoàn thiện hơn sau mỗi cuộc tình.

    Vậy nên ngại yêu chẳng phải điều gì to tát lắm. Chỉ là nhất thời cảm thấy cuộc sống đang rất tốt, bản thân vẫn đang muốn hưởng thụ điều tốt đẹp này nên chưa mong muốn tìm kiếm thứ gì khác mới mẻ hơn. Mỗi người có một cách khác nhau để đốt cháy tuổi trẻ, có người dành trọn nó cho những cuộc tình, có người dành trọn nó cho công việc, có người dành trọn nó để tự yêu thương mình, và cũng có những người chia nó ra, để yêu một vài người, sau đó yêu mình, yêu người xung quanh mình, rồi đến một lúc nào đó thích hợp mới tiếp tục muốn yêu thêm một người.

    Trong cuộc đời rộng lớn này, bất cứ hành động của chúng ta cũng sẽ ảnh hưởng tới tương lai của chính mình. Thay vì bản thân cố gắng tìm kiếm một ai đó thì hãy nên trau dồi và làm bản thân tốt lên cho dù không yêu ai thì bạn cũng không cô đơn vì bản thân có điều kiện để làm những thứ mình thích.

    Chị Vy Vy: Chị hiểu em chị hiểu tâm sự của em chị mong rồi một ngày em sẽ tìm được một người thật sự yêu em. Người mà chẳng bận tâm quá khứ ngày xưa em thế nào, ra sao, em gầy hay béo, xấu hay đẹp, em thương ai và đau khổ vì ai, chỉ quan tâm em của hiện tại, là người họ thương, là người họ muốn che chở cả cuộc đời này

    Lục Như: Chị thấy em có tốt không chị?

    Chị Vy Vy: Người mà thương em, thì sẽ chịu đựng và thương luôn cái bản tính thất thường, khó ở, trẻ con của em nên là đối với một người phụ nữ tốt cũng được mà chưa tốt cũng chẳng sao đâu em quan trọng là người đàn ông của em có muốn tốt với em hay không thôi. Rồi em sẽ tìm được chàng trai đó thôi - chàng trai thương em và sẵn sàng dùng cả đời mình để chở che em.

    Hãy nhớ nhé các cô gái đừng quá quan trọng việc yêu đương kết hôn sớm hay muộn mà hãy quan trọng việc tìm cho mình một người thật sự yêu em. Ngại yêu nhưng đừng từ bỏ tình yêu hãy nắm bắt nó khi bạn thấy phù hợp.
     
    Hiep Tran, trangduong0932Thùy Minh thích bài này.
  4. hoangkim195 Tác giả tay mơ

    Bài viết:
    38
    Chương 2. Giữa chúng đã từng có tình yêu.

    [​IMG]

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Lần đầu gặp nhau anh đã làm cô chú ý, đôi mắt một mí cười không thấy mặt trời, hàm răng đều nhỏ, da ngâm và dáng đi nhanh nhẹn. Anh không phải là hình mẫu lí tưởng của cô. Cô chỉ thấy thích tính anh vì anh vui vẻ hoạt bát.

    Vậy mà, không hiểu sau khi anh ngỏ lời cô đã đồng ý làm bạn gái của anh mà không hề đắn đo tí nào.

    Nguyệt Nhiên cô gái đẹp mong manh nhưng đầy mạnh mẽ. Cô là người thành phố có gu ăn mặt đơn giản hợp thời còn anh là con trai quê nhìn hơi lúa.

    Khi bạn bè biết cô quen anh thì xầm xì to nhỏ có khi nào cô buồn chán quá nên trêu anh, hay cô đang trong một cuộc cá cược nào đó. Cô phớt lờ tất cả lời nói của mọi người, vẫn âm thầm bên anh cùng anh tận hưởng khoảng thời gian hạnh phúc đơn thuần.

    Anh tên là Nhuận Vũ người ở tỉnh lên thành phố học đại học, anh học năm thứ ba còn cô thì mới học năm thứ hai.

    - Em à em có thấy anh nên thay đổi điểm gì để phù hợp với em không?

    - Anh khờ quá, em yêu anh vì sự chân thành chứ không vì bất cứ điều gì cả. Anh phải tự tin lên em thấy anh là một người đàn ông tốt em tin anh sẽ chăm sóc bảo vệ được em nên em mới chọn ở cạnh anh đây nè.

    - Cảm ơn em vì đã luôn ở cạnh anh dù hiện tại anh chưa có gì. Anh sẽ cố gắng tất cả học thật tốt để kiếm được nhiều tiền cưới em làm vợ.

    Cô chỉ khẽ cười mà không đáp gì thêm.

    Cuộc tình của cô và anh lâu dần cũng được mọi người ủng hộ. Họ còn ngưỡng mộ cô và anh vì có một tình yêu đẹp không phân biệt sang hèn ngoại hình xấu đẹp.

    Thấm thoát đã một năm nửa trôi qua ngày anh cầm treen tay tấm bằng cử nhân trở thành một kỹ sư xây dựng. Anh từng có ước mơ xây một ngôi nhà hạnh phúc cho mẹ và người anh yêu thương nên anh đã chọn học nghành này.

    - Chúc mừng anh, em mang cho anh một nhành hoa hướng dương, rồi tí mình đi ăn cùng nhau để chúc mừng cho anh nha.

    - Anh thích lắm, cảm ơn em rất nhiều. Chụp hình với anh nha.

    - Uhm anh phải đứng thẳng còn em sẽ khoác tay anh, em sẽ rửa tấm hình này ra dán vào sổ nhật ký anh phải cười đẹp nha không là em lưu lại khoảnh khắc xấu xí đó.

    - Anh làm như này, hay mặt như này hay nheo mắt như này em thấy sao đẹp.

    - Không đẹp nhưng mà em thích haha.

    Tách tách tách: Xong rồi hai cháu rất đẹp đôi.

    - Cháu cảm ơn chú ạ.

    Sau nhiều lần nộp hồ sơ xin việc anh may mắn được công ty xây dựng và kinh doanh bất động sản TX nhận vào làm thử việc nhờ chăm chỉ chịu khó mà anh đã trở thành nhân viên chính thức chỉ sau hai tháng thử việc.

    Tháng lương đầu tiên anh mua tặng cho cô một cây bút điệu đà có đính đá vì anh biết cô có thói quen hay viết nhật ký.

    Tháng lương thứ hai anh đã dắt cô đi chơi ở công viên nước.

    Cả hai đã rất hạnh phúc vui vẻ cho đến khi.

    Một năm sau.

    - Phó giám đốc Nhuận vũ đây là phòng làm việc mới của anh chúc mừng anh được thăng chức ạ.

    - Anh cảm ơn cậu cố gắng cùng anh nhé.

    Anh đã trở thành phó giám đốc thành công trong công việc được nhiều người trong công ty mến mộ vì thông minh và có tầm nhìn cô vẫn là một cô sinh viên quản trị năm ba ngày ngày vẫn đến trường đều đặn.

    Khoảng cách của cả hai lớn dần thì anh thì quá bận bịu với công việc và những ngày đi công tác xa thành phố. Cô cảm thấy đơn độc vì không còn được nhận tình yêu thương từ anh nữa, cô thấy bản thân mình bị anh bỏ rơi lại phía sau.

    - Anh à cuối tuần này

    - Cuối tuần này anh phải đi công tác cho tổng công ty ở Nha Trang rồi em muốn cùng anh làm gì à.

    - À không em không có. Vậy mai tối thứ năm sẽ có một buổi diễn kịch anh đi cùng em nha. Uhm anh sẽ đi với em.

    Cô cười rất tươi vì đã mong anh và nhớ anh muốn được tận hưởng khoảng thời gian bên anh hiếm hoi từ ngày anh nhận chức phó chủ tịch.

    Kể từ ngày hẹn hôm đó đến nay đã nửa tháng anh chỉ nhắn cho cô vài tin qua loa không còn đưa cô đi học như trước cũng không còn những cuộc gọi kéo dài. Cô đã rất buồn.

    - Nguyệt nhiên bạn làm sao vậy dạo này mình thấy bạn có vẻ không được tập trung.

    - À mình không sao, chỉ là dạo gần đây mình không được khỏe.

    Chuyện của cô và anh bắt đầu bị bạn bè nói ra nói. Anh thì khác anh không quan tâm đến điều gì ngoài công việc nữa anh bắt đầu kiếm được nhiều tiền hon trước biết trau chuốt ăn mặc bảnh bao và thường xuyên tham gia các buổi tiệc của người có tiền.

    - Anh lại say hả anh có say lắm không anh đừng uống nhiều quá đi đường rất nguy hiểm.

    - Uhm anh biết rồi em ngủ đi anh mệt quá.

    Những cuộc hẹn những tin nhắn thưa dần cô cảm thấy mình không còn được yêu không còn là người quan trọng trong tâm trí và trái tim anh nửa.

    - Anh có thể gặp em một chút được không.

    Cô và anh cùng ngồi trên hàng ghế đá cạnh bờ hồ mà cả hai từng rất thích.

    - Mình dừng lại anh nhé.

    - Tại sao em có người khác à. Em làm sao em lại muốn gì đây.

    Cô nước mắt giàn giụa nhưng không giơ tay lên lau đi.

    - Tại sao anh không hỏi em là em buồn anh chỗ nào, tại sao anh không thể hỏi em là em đã trải qua những gì để nói ra lời chia tay.

    - Anh không làm gì sai với em cả, em quá trẻ con được mình chia tay.

    - Em đã nghỉ khi em nói ra câu dừng lại anh sẽ nhẹ nhàng vỗ về em, anh sẽ hóa giải nổi buồn trong em nhưng em đã sai em đồng tình với quyết định này chúc anh sẽ tìm được hạnh phúc tạm biệt anh.

    Cô chạy đi vội với hai hàng nước mắt. Anh thì ngồi đó trầm tư một mình.

    Những ngày đầu sau chia tay cô bỏ cả ăn uống học tâp sa sút không thể ngủ được vào ban đêm đôi mắt đã sưng to như bánh bao. Anh thì khác anh vẫn đi làm vẫn năng động tìm đến những cuộc vui cùng bạn bè, bia rượu.

    Sau nửa năm cô đã bình tĩnh trong tâm trí, trở lại xinh đẹp như xưa chuẩn bị cho kì thi tốt nghiệp đại học.

    Anh đã có người yêu mới, anh thay dổi dù bận cách mấy cũng giành thời gian cho bạn gái của mình, tự tay nấu ăn cho bạn gái và dành cho cô bạn gái mới những món quà đắt tiền mà khi quen Nguyệt Nhiên anh chưa từng tặng. Nhưng hình như anh vẫn nhớ về cô vẫn theo dõi cô và muốn trở về bên cô. Cô thì đã chọn cách buông bỏ sống cho bản thân và gia đình nhiều hơn.

    Tai ngôi trường ấy vào khoảnh khắc ấy khoảnh khắc một năm trước và năm nay vẫn vậy nhưng con người thì đã khác cô trưởng thành xinh đẹp hơn sau một cuộc tình.

    Tách tách tách: Cả nhà chụp ảnh rất đẹp.

    - Dạ cháu cảm ơn.

    - Bố mẹ hôm any con sẽ chính thức xuống bếp làm một bàn tiệc thật hoành tráng.

    Cô nhận ra tình yêu có thể không tồn tại vĩnh hằng nhưng tình thân thì vẫn mãi mãi bên bạn.

    Không cần biết bất luận ra sao sau một cuộc tình, kẻ nào thắng người nào thua ngẫm lại tất cả chỉ như một cuốn nhật kí có trang buồn cũng có trang vui. Hãy biết trân trọng nười bên cạnh để sau này khi nhìn lại bạn đã thấy mình sống một cuộc đời đúng đắn đã trải một câu chuyện thú vị.

    Yêu nhau xong rồi thì thôi ta chúc nhau hạnh phúc anh nhé. Cảm ơn anh những năm tháng từng bên cạnh em.
     
  5. hoangkim195 Tác giả tay mơ

    Bài viết:
    38
    Chương 3. Liệu em chết anh có quay trở lại.

    [​IMG]

    Bấm để xem
    Đóng lại
    - Anh à, anh không nhớ giữa chúng ta đã có những khoảng thời gian hạnh phúc sao anh.

    - Em đừng như vậy nữa anh thật sự không thể làm khác, em về đi, tạm biệt em.

    Cô tự tử, nhưng đến Diêm Vương cũng từ chối cô. Dư luận không ngừng đả kích. Cô ngu, cô vì anh nguời không vì cô, cô bất hiếu, cô ích kỷ. Tất cả mọi tội lỗi đổ dồn về vai cho cô gánh.

    Anh hiển nhiên cũng biết, đêm đó cô có gọi, nhưng anh không bắt máy. Thầm nghĩ lại than vãn khóc lóc níu kéo mè nheo. Có phải là người yêu nữa đâu mà phải cố gắng chịu đựng những giọt nước mắt yếu đuối..

    * * *

    Lầm lũi quay về cuộc sống thường nhật, khóc cũng đã đủ, chết cũng đã chết, chấm hết cũng chẳng đuợc, đau khổ vẫn mãi cứ giày vò, cô học được phải sống thật tốt, cắt vội mái tóc vốn thưa thớt, bôi trét lớp son màu hoa hồng, nhìn trước gương. Tưởng tượng đang đối diện với anh, cô mấp mé khoé môi màu đỏ thẫm: "Anh hối hận khi bỏ em chưa?"

    Đêm nay dưới ánh đèn bắt mắt, mặc cho vết cắt trong tim đang hành hạ, mặc cho ngã vào vòng tay ai, cô cũng sẽ cố quên đi tất cả. Chục người chen lấn nhảy nhót theo điệu nhạc, vài cô gái trên sân khấu ăn mặc mát mẻ nóng bỏng đang khêu gợi, DJ chơi bài hát cực mạnh, ánh đèn sáng chóa, dòng ng như vỡ òa mọi kảm xúc, la hét, cháy hết mình. Nhìn đời, nhìn vòng tay nụ hôn trao nhau vồn vã, mà sao cô thấy thiếu quá. Chọn 1 góc ở quầy bar, nhìn người ta hòa quyện vào nhau, nhìn ánh sáng thay màu, nhìn lệ tràn ướt mi không ai lau, cô muốn say, đễ quên anh, ng cũng làm cô say không đứng dậy được. Nhếch mép: "Lấy độc trị độc".

    Cũng đêm nay. Dưới ánh đèn le lói, anh lẻ loi giữa 1 quán cóc ven đường, nhớ khi đó anh đạp xe chở cô đi giữa dòng đời nhộn nhịp mà sao thấy bình yên đến lạ, nhớ khi đó chỉ nghĩ tới cô, bao gian khổ anh đều vượt qua. Lúc trước chỉ vài ba hàng ghế vắng vẻ, vài ba giọt mưa tẻ nhạt, nhìn đời, nhìn từng vòng xe đạp cứ xoay rồi nhỏ dầu và mất hút, chiếc áo mưa xanh đỏ, anh thấy cũng đủ rồi. Nay anh có trong tay mọi thứ, tiền, nhà, và vợ sắp cưới nhưng lòng vẫn vô chừng và trống trải lắm..

    Vẫn là đêm nay, 2 con người vốn dĩ đã nghĩ mãi thuộc về nhau nay hóa xa lạ nhưng cuối cũng họ vẫn yếu đuối như nhau, vẫn mượn rượu để quên đi đối phương. Âu chỉ khác nhau, anh thầm lặng, bồi hồi nhớ lại thời sinh viên, chiếc xe, li rượu đỏ và cô. Còn cô giả tạo, đau khổ sống thử cuốc sống nhộn nhịp của anh, đồ hiệu, nước hoa bạc triệu, rượu tây, tiếng nhạc xập xình, đôi tình nhân, cặp bạn tình đưa nhau từng ánh mắt đắm đuối và tất thảy hàng vạn mảnh kí ức về anh.. Nơi kí ức anh cùng cô cùng trải qua đời sống cùng cực, dù trời có sập, có mưa to cô vẫn yên tâm vì có anh thầm ôm cô trọn vào lòng dù trong giấc ngủ. Nơi mà với cô anh được viết bằng 2 từ Thế Giới..

    Đời trớ trêu bỏ anh lại giữa đoạn đường cô bước - dù thật chậm, tiền bạc lòa mắt anh. Anh chọn vật chất, thứ có thể làm anh quên quá khứ nghèo khổ như anh nói: "Bằng mọi giá, đỉnh cao nhất anh sẽ đặt chân cùng em lên" Bây giờ anh đánh đổi cô bằng tất cả, nơi mà anh thay nguời đi cùng như thay mọi lời nói..

    Cô bước vội ra nơi không dành cho mình, mua vài vỉ thuốc an thần, người dược sĩ nhìn cô với ánh mắt "Lại thứ tiểu thư, ăn không đi bar, trang điểm ăn bận không ra gì, ôi tuổi trẻ ngày nay" và hỏi: "Mua nhiều thế chị. Uống ít thôi nhá, nhìn chị sức khỏe không tốt đâu." Cô khẽ cuời: "Để quên" Buông vài bước chân mệt nhoài, say khướt, cô thầm ước rượu là chất tẩy não vĩnh viển để quên anh, rồi lại khóc, những giọt nước mắt tiếc nuối đau đớn thi nhau tuôn chảy. Nước mưa hnay có vị mặn..

    Anh vội nâng chân rời quán cóc quen thuộc. Bà chủ niềm nở: "Nhìn cậu bảnh bao quá mà sống bình dân thế, tôi thích lắm lần sau tôi giảm giá cho. Nhớ ghé nha. Người đâu mà.." "Ngày mai con cưới và phải đi nước ngoài rồi bà ạ". Bà chủ tặc lưỡi, vội lục lọi trong ngăn tủ cũ kĩ, lấy ra 1 hoa hồng bằng len màu đỏ như son." "Để làm gì vậy bà"... "

    Để nhớ"..

    Xe anh nhẹ nhàng lăn bánh, say khướt, anh ước ngày mai đừng đến nhanh, anh ước anh đừng tham gia cảnh cô gái ấy, anh ước đừng vì phồn hoa xa ngã mà đánh mất cô, anh ước đuợc sống cuộc sống của chính mình. Và anh khóc, nhữg giọt nước mắt cam chịu hối hận. Nước mưa hôm nay có vị mặn..

    Ngày anh cưới, cô dâu tất nhiên không phải cô, nhưng mẫu đầm cưới màu trắng đuợc thiết kế tinh xảo đích thực là mẫu khi còn sinh viên, anh và cô đều ao ước cắt rời ra mà dán ngay bàn học. Tiếng nhạc vang lên cùng tiếng vỗ tay, cười trong niềm hạnh phúc, người kháo nhau anh chuột sa hủ gạo, kẻ ganh tị cô ta lấy được chồng tốt mã. Cô ta trao tay cho anh đeo nhẫn cưới, nguyện ước..

    Bên này mọi người khóc nấc trách cô dại dột tự tử lần 2 vì anh. Bác sĩ đang ra sức cứu lấy sinh mạng cô. Tiếng khóc, tiếng trách móc càng lớn hơn khi mọi biện pháp cấp cứu đều vô ích. Diêm vương quyết đón nhận cô vì lòng chung thủy. Tắm khăn trắng bạc màu ôm trọn cô vào lòng..

    Nước mắt cô rơi những giọt cuối cùng dại khờ. Cuối cùng cô cũng đủ dũng cảm quên anh đi, đũ dủng cảm xóa anh ra khỏi tiềm thức, uống cạn mọi kí ức về anh.

    Tại 1 nhà thờ nào đó, 1 nguời con gái cũng khóc. Những giọt nuớc mắt hạnh phúc. Khẽ nói: "Con đồng ý"..
     
    haibican thích bài này.
  6. hoangkim195 Tác giả tay mơ

    Bài viết:
    38
    Chương 4. Mặc chiếc áo không phù hợp.

    [​IMG]

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Đã bao giờ bạn thích môt 'người đủ nhiều để chấp nhận mặc một chiếc váy khác size và đeo lên một chiếc mặt nạ cầu kì để được ở cạnh họ. Túm lại là vì họ mà bạn cố gắng trở thành một ai đó khác.

    Tôi đang như thế đây.

    Chủ Nhật hai tuần trước, tôi đến Châu Chấu Gỗ - một quán nhỏ xinh có cà phê, nước hoa quả, kem và các loại bánh ngọt, đặc biệt là món bánh trái cây cực ngon. Đây là địa điểm mà bọn học sinh chúng tôi rất thích đến, dù đi một mình hay hẹn hò, hoặc tụ tập cả bầy.. Thể nào cũng tùyệt cả ở Châu Chấu Gỗ! Trước đây, tôi toàn đến đây một mình hoặc với Thục Anh - cô bạn thân nhắt. Hôm đó là lần đầu tiên tôi đến Châu Chấu Gỗ để gặp mặt một cậu con trai chưa biết mặt.

    Trước đó môt tiếng, Thục Anh gọi điện nhờ tôi đến Châu Chấu Gỗ hay nó. Số là mấy ngày trước nó có hẹn một người của trường để bàn sơ qua về chương trìh giao lưu của hai trường sẽ diễn ra trong thời gian tới. Thế mà đến đúng ngày nó lại sốt nằm bẹp giường không cựa quậy gì nổi. Không còn cách nào khác, nó giao hết giấy tờ kèm ghi chú các thứ về kế hoạch sẽ gom những gì, chi phí dự trù như thế nào để tôi đến nói thay. Cũng không có gì khó khăn lắm. Tôi đã nắm được chút khái niệm về chương trình này khi Thục Anh cứ nói suốt về chủ đề này cả một tuần liền. Và buổi đầu tiên thì chưa đi sâu vào chi tiết lắm nên tôi chắc sẽ dễ dàng trình bày các vấn đề cơ bản. Sớm thôi, Thục Anh sẽ khỏe để tiếp tục công việc vốn là của nó. Thế là tôi lại được tự do.

    Tôi nhìn đồng hồ, mình đến đúng giờ hẹn, vậy mà cậu bạn kia đã ngồi đó rồi. Tôi nhận y ra cậu ta ngay nhờ bộ đồng phục. Vậy là cậu ta không thuộc dạng người thích xài giờ cao su. Trông cũng cao ráo sáng sủa. Tôi có thiện cảm với anh chàng đúng giờ này ngay lập tức.

    Cậu ta ngồi ở bên góc phải Châu Chấu Gỗ, cạnh của sổ trông ra mấy giỏ lan. Tôi đi tới, đẩy ghế ngồi xuống phía đối diện.

    - Bạn là Thục Anh à?

    Truớc giờ, Thục Anh và cậu ta chỉ mới nói chuyện sơ qua email thôi. Hôm nay là lần gặp đầu tiên. Tự nhiên tôi nảy ra ý đùa nghịch một tí. Chốc nữa ra về lật ngửa bài cho vui.

    - Ừ, tớ là Thục Anh.

    - Tớ là Tùng!

    Chúng tôi bắt đầu phác thảo sơ bộ về kế hoạch ngay. Đó là một chương trình văn nghệ II có sự tham gia nhân lực của ca hai trường, chỉ dành cho học sinh cuối cấp. Đặc biệt sẽ có một nhóm nhạc của trường biểu diễn vài bài, mà thành viên chơi trống là người đã từng nhận giải nhất một cuộc thi về trống năm ngoái. Địa điểm sẽ tổ chúc ở trường chúng tôi vì hội truòng rộng hơn. Sẽ có cả thúc ăn, nước uống và một bữa tiệc khiêu vũ nhỏ. Nhìn chung, kế hoạch khá trôi chảy và đầy phấn khởi. Đến phần quyết định sẽ chọn nhạc gì, chúng tôi bất ngờ nhận ra gu chọn nhạc của tôi và cậu ta rất giống nhau. Vậy là chúng tôi say sưa bàn luận về chủ đề đó.

    Tôi bị ấn tượng bởi Tùng.

    Bỏi cách mà cậu ấy gật gù mỗi khi nghe tôi nói. Hay bật cười mỗi khi tôi thốt ra điều gì đó thú vị. Hay cái cách mà cậu ấy đẩy cái bánh trái trái cây về phía tôi vì: "Có vẻ cậu rất thích ăn bánh này. Ăn giùm tớ với".

    Có một thứ đã trật khỏi dường ray ban đầu.

    Lúc ra khỏi quán, Tùng thật thà.

    - Tớ cứ nghĩ Thục Anh trông nữ tính hơn cơ.

    Tôi nhìn lại mình. Tôi đang mặc chiếc áo thun trắng, quần jeans rách như thường ngày và tóc đuôi ngựa buộc vội có mấy sợi lòa xòa ra.

    - À, đây là phục trang cho một vở kịch ở truờng. Tớ diễn vai một tomboy. Vì sợ cậu đơi nên chưa kịp thay quần áo tớ đã vội chạy đến đây.

    - Kịch à? Tớ đến xem được không?

    - À, tớ chỉ thử vai thôi. Nhung rớt rồi.

    Tôi cười cho qua chuyện. May là Tùng cũng không để ý nữa. Hai đúa chia tay nhau ở ngã tư đầu tiên khi rời khỏi Châu Chau Gỗ. Cậu ấy cười, chào tạm biệt.

    Từ khoảnh khắc đó tôi đã quyết định mang "mặt nạ" "Thục Anh" thêm một thời gian nữa. Tôi đạp ngay qua nhà Thục Anh và kể lại cho nó nghe. Dù đang nằm trên giuờng xụi lơ, cô bạn thân vẫn không giấu được vẻ hoảng hốt. Nhưng rồi sau môt hồi nghe tôi chúng minh chuyện này sẽ chẳng sao hết, nó cũng đồng ý đrrt tôi làm thay việc của nó, và trở thành nó một thòị gian. Thục Anh sẽ chuẩn bị các mục cần thiết cho buổi giao lưu và đưa cho tôi trình bày lại. Cô bạn của tôi chưa bao giờ giỏi từ chối ại việc gỉ. Dù vậy, nó vẫn ráng nói một câu bằng cái giọng khàn đặc.

    - Chuỵện này sẽ không tốt đâu Như à.

    Tôi gia vờ như không nghe thấy.

    Chuỵện này có thể tệ đến đâu chứ? Tôi thấy chẳng có gì để mà lo lắng nhiều cả. Tôi chỉ, cần bắt đầu trò chơi trong một thời gian ngắn, sẽ cục kì cẩn thận và rồi trước khi quá muộn sẽ nói hết ra một cách chân thành. Một kế hoạch ổn.

    *

    Thục Anh là một cô nàng nữ tính. Tủ quần áo của cô bạn có rất nhiều váy hoa, chân váy và nhũng thứ xinh xắn khác. Cô bạn ăn nói dịu dàng, đáng yêu. Tôi cũng phải như thế nếu muốn đeo vùa chiếc "mặt nạ" Thục Anh. Vậy là tạm biệt jeans, áo pull, tôi kết bạn với váy và nhiều thứ phụ kiện hầm bà lằng khác.. Tiền tiết kiệm của tôi không đủ đi thay toàn bộ tủ quần áo, chỉ có thể mua thêm vài bộ nên đành muợn tạm của Thục Anh. Cô bạn thân dễ tính cho tôi thử tất cả những gì nó nghĩ là hơp. Nhưng Thục Anh gầy hơn tôi một tí nên mỗi khi mặc nhũng chiếc váy hoa của cô bạn, tôi có cảm giác mình hơi giống một khúc giò. May là cũng không đến nỗi. Nhưng tôi cũng lên một thực đơn ăn kiêng.

    Tôi cất Arale đáng yêu của mình đi để đọc tiểu thuyết Kim Đung vì Tùng thích. Mặc dù đi xem phim chuyển thể từ tiểu thuyết Kim Dung thì tôi rất có nắng khiếu, nhưng đọc sách khá là vất vả. Nhưng tôi vẫn cố.

    Trước nay tôi không quen kết bạn với những đôi giày búp bê hay giày cao gót nên sau mấy ngày đầu đi thử, những ngon chân của tôi ê ẩm hết cả. Mội đêm, trước khi đi ngủ, tôi nghĩ đến những ngón chân đang tê rần của mình và tự hỏi mình đang làm cái gì vậy. Nhưng nụ cười dịu dàng của Tùng đột ngột xuất hiện, nhắc tôi nhớ, tất cả những thứ này là đáng giá.

    Việc giả vờ là Thục Anh vừa khó mà cũng vừa dễ. Tôi kiên nhẵn quan sát Thục Anh, mặc váy như cậu ấy, học cách nói chuyện như cậu ấỵ. Nhưng đó chỉ là nói và nghĩ trong đầu thôi. Thực hành khó hơn nhiều. Tôi khá vất-vả để nhập vai. Cuối cùng, tôi nhận ra trở thành một người khác trong một khoảng thời gian ngắn là không thể. Vì thế tôi quyết định dùng xảo thuât. Tôi chẳng thèm đọc tiểu thuyết Kim Dung nữa mà đọc tóm tắt vài sự kiện quạn trọng, đọc nhũng bài bình luận của những mgườỉ khác và chắt lọc nhũng ý kiến có vẻ hay ho cho chính mình. Tôi luôn thụ sẵn một đôi sneaker trong ba-lô, chỉ khi nào đến Chấu Chấu Gỗ mới chui vao toilet đổi sang giày cao gót. Nếu không chắc những ngón chân của tôi sẽ rơi ra hết mất.

    ;

    Vậý nên tôi rất cảm ơn trời vì những lần gặp nhau đều là ở ChâuChấu Gỗ.

    Nhưng hôm nay, sau khi xong việc, Tùng rủ tôi đi dạo một vòng xung quanh cho mát. Dù không mấy thoải mái nhưng tôi cũng mỉm cười đồng ý. Phố xá buổi chiều mát mẻ và nhiều gió. Nếu không phải lo giữ thăng bằng và cảm thấy khó chịu vì nhũng ngón chân bắt đầu ê ẩm thì đối với tôi, buổi chiều đã đẹp hơn nhiều.

    Đột nhiên, tôi bị trật chân, chới với, mắt cá chân ngoẹo qua một bên ê ẩm. Tùng nhanh chóng nắm lấy cánh tay tôi để giữ thăng bằng. Đôi bàn tay cậu ấy rộng;và vững chãị, khác hẳn dáng vẻ thư sinh. Lần đầu tiên tôi nhận thấy thế. Và bỗng dưng tim tội đập liên hồi.

    - Thục Anh có sao không?

    - Không. Không sao.

    Cậu ấy thả tay tôi ra. Tôi đi thêm vài bước và lại loạng choạng. Đột nhiên, Tùng đưa một bàn tay ra

    - Thế này sẽ, không sợ ngã nữa.

    TôI ngần ngại một lúc rồi đưa tay nắm lấy. Bàn tay cậu ấy còn rất ấm. Nữa.

    Dù đang bước trên phố, nhưng tôi cỏ cảm giác mình đang bay lơ lửng giữa những đám rnây. Sau đó, chúng tôi có đi xem phim riêng và ăn kem vài lần. Mọi thứ có vẻ tốt. Tôi cứ ở trong tâm trạng lủng lơ mọi lúc mọi nơi. Và vì cứ lơ lửng như thế đã khiến tôi mất cảnh giảc trong việc giữ chặt chiếc mặt nạ của mình.. Tôi như nàng Lọ Lem quên mất lời dặn về tiếng chuông nửa đêm. Và rồi giấc mơ đẹp đẽ biến mất.

    Buổi giao lưu văn nghệ còn một tuần nữa là tổ chúc. Tùng đến trường tôi để xem qua hội trường, về chuẩn bị cho khâu trang trí cuối cùng. Cậu ấy đi cùng một người bạn học chung lớp nữa. Người bạn đó đi cách cậu ấy một quãng khá xa vì mải ngó nghiêng. Là Chiến. Tùng bảo "Đó là thành viên chơi trống của ban nhạc đấy. Cậu ấy từng đọạt giải nhất một cuộc thi về trống năm ngoái".

    Chiến từng là bạn học cấp hai của tôi. Cậu ấy đã từng dạy tôi chơi trống vài ngày trước khi tôi tuyên bố bỏ cuộc không học nữa. Năm ngoái, Chiến cũng nhắn tin khoe tôi việc đoạt giải nhất một cuộc thi trống. Lẽ ra tôi phải thông minh hơn để liên hệ hai chi tiết này lại với nhau để biết cậu bạn cũ của tôi và người chơi trống xịn mà Tùng nhắc đến là một người.'

    Tôi đã định bỏ đi ngay khi vừa thấy Chiến sạu đó sẽ bảo l. À đau đầu quá, hay đau bụng quá. Nhưng muộn rồi. Chiến đã nhìn thấy tôi.

    - Như!

    Chiến cười thật tươi, chạy lại gần.

    - Sao cậu lại ở đây? Tớ nghe Tùng nói Thục Anh phụ trách chuyện này mà.

    Chiến cũng thân với cả Thục Anh nữa.

    Tôi chỉ biết gượng cười.

    Tùng nhìn Chiến rồi nhìn tôi; Ánh mắt cậu ấy ngạc nhiên và hoang mang. Nhưng cậu ấy không nói gì cả. Cậu ấy làm như không có gì. Tôi cảm ơn vì cậu ấy đã giữ bí mật cho tôi ngay lúc đó.

    Cuối buổi, Tùng mói hỏi.

    - Cậu là ai?

    Tôi nắm chặt hai tay, thú nhận tất cả. Rằng ngay từ hôm đầu gặp gỡ, tôi đã chẳng

    Phải là Thục Anh.

    Sau hôm đó, tôi và Tùng không gặp nhau nữa. Thục Anh trở lại vị trí của mình để hoàn thành vài công đoạn cuối. Tùng nói qua điện thoại với tôi, rằng cậu ấy hoang mang vì có cảm giấc đã đi qua một ảo ảnh. Cậu ấy cần thời gian. Tôi hiểu thế là kết thúc. Đêm hội trường, tôi mặc chiếc váy xanh, đi đôi giày cao gót của Thục Anh. Chẳng rõ để làm gì, như một hy vọng vu vơ thế thôi. Có đôi lần, Tùng nhìn thấy tôi, nhưng cậu ấy cúi đầu bỏ đi, như không thấy. Thục Anh nhận thấy tất cả nhũng điều đó. Cô bạn nắm lấy những ngón tay tôi, siết nhẹ, đầy an ủi: Tôi mỉm cưòi trấn an.

    Nhưng trên đường về, tôi lại bật khóc.

    Nhũng giọt nựớc nóng hổi tràn ra. Không hẳn là vì buồm. Mà còn vì xấu hổ. Và vì một cảm giác gì đó rất khó gọi tên. Tùng nói đúng, rốt cuộc tôi là ai. Và cậu, ấy là ai. Và chúng tôi đã từng là ai. Tôi còn chẳng nhận ra nổi bản thân mình nữa nói gì đến nguờí khác. Nếu một ngày nào đó tôi không tìm thấỵ chính mình của ngày hôm qua, thì tôi bây giờ có thật sự là tôi? Đeo một chiếc mặt nạ quá lâu, sẽ có lúc không gỡ xuống được nữa.

    Đôi gót cao làm tôi buớc hụt khi về đến hiên nhà. Mắt cổ chân ngoẹo qua một bên, ê ẩm. Thở dài, tôi ngồi xuống thềm, tháo đôi giày ra.

    Tôi vốn không thể mặc vừa một chiếc váy ngay từ đầu không phải Ịà size của mình. Cũng như chẳng thể cố gắng là một ai đó.

    Điều đơn giản như vậy ai cũng biết, tôi cũng biết, nhưng chẳng dễ dàng để làm theo. Bởi vì chiếc váy kia đẹp đến mức tôi nghĩ rằng nếu mình cố gắng mặc chắc chắn trông tôi sẽ rất thú vị. Và những gì tôi mong muốn sẽ đến nếu tôi ở trong hình hài đó. Tại sao cứ phải là chính mình khi bản thân chỉ là một cá thể buồn tẻ, nhàm chán. Tôi đã tùng nghĩ thế. Nhưng bây giờ, tôi nhận ra nhũng ngày vừa qua tôi chỉ chạy đuổi theo một thứ không thật sự tồn tại. Bản thân tôi là ảo ảnh, thì những gì đến cũng chỉ là ảo ảnh.

    Đôi giày cao gót giờ nằm một xó. Tôi duỗi và cử động nhung ngón chân. Thật dễ chịu. Và khi đó, tôi thấy mình thoải mái và tự do. Khoảnh khắc đó tôi thấy yêu chính mình hơn bao giờ hết.

    Trong những bộ phim, nhũng lúc thế này sẽ có một hoàng tử xuất hiện và nói những câu đại loại như "Tớ thích cậu vì cậu là chính mình". Hoặc những ông bố, bà mẹ sẽ bảo "Chúng ta yêu con vì con chính là con". Thực tế, chẳng co hoàng tử nào ở đây cả và bố mẹ tôi ngủ cả rồí. Nhưng chưa bao giờ tôi hạnh phúc hơn thế. Tôi chí cần là chính mình. Một cô gái thích đọc truyện về cô bé nguời máy Arale, quần jeans và buộc tóc đuôi ngựa ngẫu hứng. "Mình yêu chính bản thân mình", tôi lẩm nhẩm.

    Và nếu tôi cứ như thế khi hoàng tử đến, điều sẽ xảy ra vàọ một ngày nào đó, thì chàng sẽ không bị nhầm lẫn tôi với bất kỳ ai cả.
     
    haibican thích bài này.
  7. hoangkim195 Tác giả tay mơ

    Bài viết:
    38
    Chương 5. Tại sao vẫn chờ người không yêu tôi.

    [​IMG]

    Bấm để xem
    Đóng lại
    "Tình yêu phải bắt nguồn từ sự vun đắp của cả hai người mà thành. Giống như vỗ tay, một tay vỗ làm sao tạo thành âm thanh cho được? Yêu một người không yêu mình suy cho cùng cũng giống như yêu một kẻ đã hết yêu mình mà thôi. Quá trình tuy không giống nhau, nhưng kết quả cũng chỉ có một."

    Tôi đứng chênh vênh giữa phố, ngơ ngẩn nhìn màn hình điện thoại trên tay đã chuyển sang màu tối đen từ lâu.

    "Anh, chúng mình chia tay đi!"

    Lời em nói không ngừng lặp đi lặp lại bên tai. Từng chữ một tựa như vết dao cứa thật mạnh và sâu hoắm, cuối cùng ghim thật chặt không buông vào tận đáy lòng.

    Vài người trên đường đưa mắt nhìn tôi. Có chút tò mò hiếu kỳ, lại có chút thương hại xót xa. Gió bắt đầu nổi, thổi tung đám lá khô rụng dưới chân. Tán cây ven đường lào xào lạc xạc, lay mạnh theo chiều gió.

    Mặc kệ!

    Tôi cứ đứng lặng im như vậy không biết đến khi nào, mãi cho đến lúc bị người ta đập một cái thật mạnh vào vai, mới hoàn hồn sực tỉnh.

    "Hiếu!" – Chị Hồng nhíu mày nhìn tôi, lại nghi hoặc nhìn túi lớn túi bé đang để dưới chân tôi lúc này.

    "Dạ?" – tôi ngớ người ra nhìn, có một thoáng không kịp suy nghĩ được gì.

    "Sao còn chưa về?" – liếc qua chiếc đồng hồ trên tay, chị ngạc nhiên hỏi – "Đừng nói mày cứ đứng đây nãy giờ à nghen? Năm giờ chiều, bây giờ đã là bảy giờ hơn rồi. Mày có bị hâm không đấy hở?"

    "Dạ.." – tôi xụ mặt, chẳng biết nói năng kiểu gì.

    "Dạ, dạ cái gì? Cửa hàng đóng cửa rồi, thằng điên! Mày có chuyện gì kệ mày, nhưng bây giờ vác hết mấy thứ này, đèo chị về rồi tính. Khổ!"

    Chị Hồng cằn nhằn đón chìa khóa xe từ tay tôi, vò vò mái tóc ngắn củn cỡn đến vai rồi quay người đi vào trong.

    Tôi khom người, nhặt từng túi đồ đang nghiêng ngả đủ hướng bên dưới, thở dài ngao ngán nhét điện thoại vào trong túi quần rồi cũng lẽo đẽo đi theo chị.

    Tôi níu lấy áo chị, im thin thít ngồi yên sau xe, chốc chốc lại thở dài thườn thượt, chán nản nhìn hai bên đường.

    Huế buổi tối ấy mà, yên tĩnh và buồn tẻ đến nao lòng. Tiếng xe cộ chạy trên đường vang đập vào tai nghe êm êm, không ồn ào ầm ầm như Đà Nẵng. Thế mà, lòng tôi sao cứ nhớ hoài về nó như thế, mãi không thích nghi được với sự êm đềm cổ xưa của nơi chốn này. Nói là nói vậy, chứ thật tâm tôi cũng biết rằng, nhớ một thành phố, chẳng qua là nhớ người thương nơi ấy, chứ yêu tiếc gì chỉ mỗi cái tên?

    "Haizzz!" - Từng hàng cây vùn vụt thụt dần lại phía sau lưng, ánh đèn đường cam vàng nhảy nhót trên từng tán lá. Trông chúng mày có vẻ vui ấy nhỉ, còn tao, chán đời gần chết đây này!

    "Haizzz!"

    "Haizz!"

    "Mày mà còn thở dài thêm một lần nữa là tao cho mày rớt khỏi xe, tự trường về nhà đó nhen mày!"

    Bà chị sư tử Hà Đông phía trước của tôi lại gào rú điên cuồng. Tôi thức thời ngậm miệng, nuốt tiếng thở dài tiếp theo xuống bụng, thầm nghĩ về đến nhà rồi chui vô toilet thở bao nhiêu đấy thở, muốn dài bao nhiêu đấy dài.

    "Rốt cuộc mày bị sao thế hả? Không vui vì mua đồ ở cửa hàng chị mày đấy à?"

    "Đâu có đâu, chị đừng nghĩ linh tinh!" – tôi có ăn gan hùm cũng không dám nhận, huống hồ nguyên nhân cũng đâu phải là vì chuyện này.

    "Thế chứ sao?"

    "Cô ấy bỏ em rồi!" – tôi tiu nghỉu tựa đầu vào lưng chị, mắt bỗng cay cay.

    "Cái gì?" – chị giật mình đánh thót, xém chút nữa quẹo cổ xe ụi vào lề đường.

    "Ôi mẹ ơi, chị lái xe cẩn thận dùm em cái đi. Em thất tình chứ đâu phải muốn chết?" – tôi hoảng hồn túm chặt eo chị, xíu nữa thôi là chồm lên phía trước giành lấy tay lái.

    "Ơ, lúc nào? Chiều nay ấy à?"

    "Dạ.."

    "Nó bảo sao? Còn đống quần áo, giày dép mày mua lúc chiều cho nó hổng lẽ bây giờ bỏ sọt? Mà này, mua hàng rồi tao không nhận đồ trả lại đâu đấy nhá!"

    "Chưa gì hết mà chị nhảy đông đổng lên rồi. Em có nói trả hàng lại hết đâu?" – tôi bất mãn gắt lên với chị - "Cô ấy bảo yêu người khác rồi, chia tay thôi.."

    "Thế mày đồng ý rồi à, thằng ngu?"

    "Em bảo cô ấy bỏ em đi, chứ em đã hứa sẽ không bao giờ bỏ cô ấy rồi. Cô ấy khóc ghê lắm. Bây giờ em không biết làm sao nữa.." – nhớ lại cuộc gọi lúc chiều, lòng tôi lại âm ỉ đau khôn nguôi. Tôi không hiểu, người hết yêu là em, cớ sao em lại khóc đến đau lòng như thế?

    "Rõ ràng nó bỏ mày rồi chứ còn hỏi tới lui gì nữa! Vớ vẩn, khóc lóc cái khỉ gì ở đây? Nó hổ thẹn đấy mày ơi!" – chị lại giở cái giọng triết lý gia của mình ra rồi.

    "..."

    Tôi im lặng đưa mắt nhìn lên trời. Nếu không, chắc chắn tôi sẽ không ngăn được giọt nước mặn chát đang chực chờ rơi xuống.

    Đúng vậy, em bỏ tôi rồi.

    Tôi và em yêu nhau được bốn năm rồi. Lúc ấy tôi vừa tốt nghiệp cấp ba xong, chuẩn bị vào học Cao đẳng, còn em học lớp mười một, bằng tuổi với em trai tôi.

    Tôi không hiểu tôi yêu em vì điều gì, chỉ biết là mình cứ bị cuốn vào em như thiêu thân lao đầu vào lửa.

    Nếu nói về xinh đẹp, có rất nhiều người xinh đẹp hơn em.

    Giỏi giang, đến nấu món đơn giản nhất em còn chả biết nữa là.

    Ngây thơ, thời này làm gì có đứa nào còn ngây thơ?

    Đáng yêu, xin lỗi, em thực sự không đáng yêu chút nào. Bởi lẽ, bên nhau dần lâu, tôi mới phát hiện ra rằng, em rất hay cáu gắt và ghen tuông vô cớ. Những lúc ấy, em chẳng hề quan tâm chút nào đến lời giải thích từ tôi, chỉ mặc sức thỏa tung mớ tưởng tượng đến mức suy diễn vô căn cứ của mình về tôi và một ai kia đấy. Tuy vậy, tôi vẫn luôn tự nhủ rằng, em như vậy chỉ là vì yêu tôi quá mà thôi. Chẳng phải người ta vẫn thường bảo rằng, ghen tuông là đặc tính vốn có của phái yếu sao?

    Tháng ngày bên nhau, tôi luôn chiều chuộng và quan tâm hết lời với em, sẵn sàng làm theo những gì em muốn, miễn là không thái quá. Ngay từ lúc bắt đầu, tôi chưa từng nghĩ mình sẽ bỏ ra quá nhiều cho một tình yêu như thế này. Hình bóng em ngày càng nồng đậm và in sâu vào trong tâm hồn tôi, nó chi phối tôi cả trong từng giờ ăn giấc ngủ. Bất cứ đi đâu, tôi đều không thèm để mắt tới những người con gái khác, vì đối với tôi, không ai có thể thay thế vị trí em trong trái tim mình.

    Thời gian dần trôi, vì yêu cầu bắt buộc của công việc, tôi được điều ra Huế. Ngày tôi lên xe cách em hàng trăm cây số, em khóc như mưa, tưởng chừng như tôi một đi chẳng có ngày trở về.

    "Ra ngoài kia cấm được léng phéng với cô nào đấy!" – em ra lệnh bằng giọng mũi ướt sũng nước, mắt đỏ hoe hoe.

    "Biết rồi mà, yên tâm đi!"

    Tôi xoa nhẹ khuôn mặt em, mỉm cười đầy tin tưởng. Đương nhiên, yêu là phải tin nhau rồi, nếu không thì yêu làm gì cho mệt! Chính vì lẽ đó, lúc ấy, tôi đã không buông lời dặn dò như em đã nói với tôi. Mãi đến tận lúc này tôi mới thấm thía, tin tưởng, hóa ra cũng chỉ có mình tôi thực hiện được..

    Khoảng cách sẽ chẳng là xa, nếu chúng ta yêu nhau thật lòng. Tiếc là, tình dù có đậm sâu mà không bền lâu, cuối cùng cũng chỉ đổi lại một mảng thương đau cho người ở lại. Cuộc tình này, người buông tay trước lại là em..

    Một tuần sau ngày em nói lời chia tay.

    Đây cũng là cú điện thoại đầu tiên kể từ ngày ấy đến giờ. Chỉ là, em đã đổi số mới.

    "Dung.." – tôi gọi tên em, cũng chẳng biết nên nói gì đây. Tất cả những điều muốn nói đều bị nén chặt trong lòng, không cách nào mở miệng ra được.

    "Anh Hiếu, chắc bây giờ anh giận em lắm phải không?" – tôi nghe tiếng em sụt sùi bên kia.

    "Ừm!" – tôi nhàn nhạt đáp lời. Có lý nào lại không giận cho được? Yêu càng nhiều, giận càng lâu.

    "Chia tay, không phải là vì em hết yêu anh, mà là vì.." – em ngập ngừng một lúc lâu.

    "Là vì người kia ở gần em hơn, quan tâm em hơn, mới lạ hơn.. Đúng không em?" – tôi mỉm cười đầy chua chát. Phải chăng ai yêu xa đều phải chịu một kết cục như vậy? – "Chẳng phải cuối tuần nào anh cũng về với em đấy thôi? Như vậy chưa đủ yêu em, chưa đủ quan tâm đến em sao hả Dung?" Đà Nẵng và Huế đâu phải là khoảng cách kẻ trên trời, người dưới biển?

    "Em xin lỗi anh.." – em bắt đầu khóc mỗi lúc một to hơn.

    "Dung, rốt cuộc bây giờ em muốn anh phải làm sao đây? Chẳng nhẽ, anh cứ mãi yêu em theo kiểu này, hay là ta chia tay mà vẫn cứ lằng nhằng không buông thế này sao?"

    "Anh Hiếu, chỉ là em đang muốn thử thách, em đang muốn xem thử tình cảm của em có thay đôi không nếu sau này chúng ta lấy nhau mà cứ mỗi người mỗi ngả.."

    "Anh không hiểu, thử thách gì ở đây?"

    "Em không xác định được tình cảm của mình. Anh không bên cạnh em lúc em cần anh nhất, không hiểu những điều em muốn nhất. Hơn nữa, tình cảm chúng ta đã quá cũ rồi, nó cứ thiếu vắng một điều gì đó mà anh không thể cho em được.."

    Cũ ư? Em nói tình cảm giữa em và tôi đã cũ rồi. Buồn cười! Bốn năm có thể khiến một mối quan hệ trở nên cũ kĩ nên người ta quyết định phải đi tìm một người mới để tô điểm chút sắc màu mới lạ cho quãng thời gian ấy. Tình cảm, rốt cuộc cũng phai nhạt theo thời gian. Thấm thía thật đấy!

    "Anh cho em thời gian được không? Anh có thể chờ đợi em được không, Hiếu?"

    Tôi ngắt điện thoại.

    -

    Kể từ cuộc gọi ấy, tôi cứ chờ đợi những cuộc gọi tiếp theo từ em như một gã khờ. Biết rõ như vậy là không công bằng với chính bản thân mình, nhưng sao tôi cứ u mê đâm đầu vào mà không chịu quay lại. Đôi lúc cũng tự hỏi, lòng tự trọng của mình rốt cuộc đã bị vứt ở chỗ nào rồi? Tôi mù quáng yêu em như thế, chờ đợi em rong chơi trong chính cái gọi là "thử thách tình yêu" của mình, rồi lại tự cảm thấy khinh thường chính mình. Nhưng, vẫn còn yêu thì làm sao mà buông đây?

    -

    Ba tháng sau ngày em nói lời chia tay.

    "Cốc, cốc, cốc!"

    "Vào đi ạ!" – Tôi xoay người ôm cái chăn trùm lên kín đầu, mặc kệ người vào phòng là ai. Sớm thế này cũng chỉ có một trong hai, bác tôi hoặc chị Hồng sư tử.

    "Dậy đi! Mặt trời xỏ xuyên qua cái mông tròn lẳng tròn lơ của mày rồi kìa, không tính ăn sáng à? Hay đang giảm cân một ngày hai bữa?" – tiếng rống như sư tử gầm của cái người mà ai-cũng-biết-là-ai rồi đấy vang lên, kèm theo đó là âm thanh đập bịch bịch của cái gối ôm.

    "Chị à.." – tôi cố kéo dài âm cuối cho thật thương tâm, tốt nhất là chạm tới điểm thương xót tận sâu trong lòng chị càng tốt – "Em vừa mới thất tình đấy, chị làm ơn làm phước cho em nằm yên tí được không?"

    "Ơn phước gì ở đây? Được mỗi cái chủ nhật không phải tới cơ quan, cũng không chịu về Đà Nẵng, mày cứ nằm ườn ra đấy thì con nào nó chả bỏ? Con trai gì mà nhìn vào không có ham nổi miếng nào hết trơn ấy!" – chị bực mình vứt cái gối xuống đầu tôi, đưa chân đá đá vào mông tôi.

    Tối hôm qua cứ trằn trọc mãi đến ba giờ sáng không ngủ được, nhắn hàng chục tin nhắn cho em chỉ đổi lại sự tĩnh lặng đến đáng sợ. Cuối cùng, em cũng nhắn tin trả lời.

    "Anh, đừng làm phiền em nữa!"

    Lúc đọc được những con chữ kia, tôi giật mình sững sờ. Rốt cuộc, tôi còn mong chờ điều gì cơ chứ? Cớ gì cứ mãi chờ một người đã hết yêu? Cớ gì còn mong ngóng trông chờ một sự quan tâm dù có cũng chỉ là thương hại?

    Tôi khóc. Những giọt nước mắt đầu tiên vì em.

    Hóa ra, em đã thay đổi từ rất lâu rồi.

    Thúc ép hồi lâu không có kết quả khả quan, chị Hồng cuối cùng cũng bỏ cuộc, xoay lưng đóng cửa cái ầm.

    Tôi lẳng lặng ngồi dậy, xếp mền mùng chăn gối lại cho ngay ngắn rồi đi làm vệ sinh cá nhân. Sáng nay lại theo thói quen nhắn tin chúc buổi sáng tốt lành đến em. Chỉ là, vừa bấm bàn phím tay chợt chững lại cứng đờ. Thói quen, cũng phải tập dần mà từ bỏ.

    Ném điện thoại lên giường, bước đến cửa sổ mở toang ra. Dòng người bên dưới vẫn theo nhịp độ chậm rãi, bình thường mà trôi. Ngày qua ngày, mặc kệ ai bon chen xô bồ, cuộc sống nơi đây vẫn chỉ có vậy.

    "Được, anh đợi em!" – tôi cẩn thận bấm từng kí tự, lòng nhớ em cồn cào khó tả.

    Tin nhắn đến sau mười lăm phút.

    Tôi đứng chôn chân trước giường, không dám nhìn điện thoại.

    - -

    Một năm ba tuần sau ngày chia tay.

    "Hiếu, mày lại đây!" – Chị Hồng đẩy cái laptop đến trước mặt tôi, sau đó khoanh tay đứng nhìn. Vẻ mặt dửng dưng đến phát sợ.

    Vừa nhìn những hình ảnh trong máy, trái tim tôi lại đập hẫng thêm một nhịp nữa. Cảm giác đau đớn lập tức căng phồng trong lồng ngực đến khó thở vô cùng.

    Em, em sắp cưới ư?

    "Cớ gì mày cứ mãi chờ đợi một người đã hết yêu mình như thế hả, thằng ngu này? Đợi một tháng, hai tháng tao còn thấy được, đây đã một năm trôi qua rồi mà còn đợi. Đợi đợi cái xì mốc! Nó chuẩn bị làm đám cưới với người ta kìa!"

    "Không thể nào!" – tôi cười khan hai tiếng, tay cố nén để không phải run rẩy.

    "Vì sao? Chia tay mày thì nó phải lấy thằng khác chứ sao? Chả nhẽ mày không cho?" – chị mỉa mai đến phát sợ - "Tao không biết đến bao giờ mày mới chịu tỉnh hả con?"

    "Sao lại như vậy được? Cô ấy vẫn còn đang học mà? Mới chỉ năm ba mà đã làm đám cưới rồi sao? Chả nhẽ cô ấy không biết như thế sẽ ảnh hưởng đến việc học sao?"

    Chị Hồng nhìn tôi với ánh mắt đầy thương hại, chép miệng lắc đầu ngao ngán.

    "Hiếu, đó là việc của người ta, sao mày cứ phải xoắn lên như thế? Huống hồ, mày là cái gì của nó? Chả ai cấm việc vừa học vừa lấy chồng cả. Việc nó nó lo, không thì đã có thằng to béo đứng bên là chồng nó lo rồi. Mày hóng mày thêm tức chứ việc gì phải lo?"

    "Nhưng.." – tôi toan cãi lại.

    "Bốp!"

    Nguyên cả quyển thu chi của cửa hàng đập vào đầu tôi.

    "Mày điên vừa vừa phải phải thôi! Nó bỏ mày cũng đã lâu lắm rồi, mày còn chờ với ngóng cái gì? Chả nhẽ cái thế giới quan của mày cũng chỉ có nó, trái đất này cũng chỉ xoay quanh mỗi mình nó, con gái trên thế gian này chết hết rồi hả Hiếu? Nó có gì tốt, mày nói ra tao nghe thử xem!" – chị thở hồng hộc chống nạnh nhìn tôi.

    "Mày xem một năm qua mày sống ra cái kiểu gì? Nên hồn nên xác không? Bố mẹ mày ở Đà Nẵng sống chết theo mày, mày có biết không hả? Sống không chút mục tiêu, không chút lí tưởng vì loại con gái ích kỷ, nhỏ nhen và tham lam như thế, có đáng không? Mày tự ngẫm lại đi! Hừ!"

    Chị Hồng tức giận bỏ đi.

    Tôi vò đầu gục mặt xuống bàn. Đau đớn.

    Một năm đã trôi qua kể từ ngày em nói lời chia tay với tôi. Tôi vẫn cứ mãi chờ như một gã điên đi vào ngõ cụt không lối thoát. Từng ngày trôi qua là từng ngày hy vọng cứ bị bào mòn dần dần, niềm tin cũng sắp lung lay đổ vỡ, nỗi thất vọng lại không ngừng tăng lên. Rốt cuộc, người em chọn vẫn là người ấy. Tình yêu thử thách mà em đã từng nói đã giữ chân em về với người. Tình yêu bốn năm qua chẳng bằng tình cảm mới lạ bất ngờ.

    Tôi mở mục tin nhắn, tìm đến thư mục của bạn, run rẩy nhấn nút Ok để mở tin nhắn đến cách đây đã lâu từ em. Kể từ lần gửi tin nhắn đồng ý đợi em, tôi vẫn không dám đọc tin nhắn gửi tới ấy, chỉ dám lưu vào mục cất giữ để cố chấp đợi chờ một cuộc gọi quay lại từ em. Thời gian đằng đẵng trôi qua, rốt cuộc đáp án mà tôi vẫn mãi chờ đã được hồi đáp. Em sắp cưới rồi. Buồn cười cho tôi chưa? Đáng kiếp thân tôi chưa?

    Tin nhắn được gửi đến từ năm 2013.

    "Xin lỗi anh, đừng đợi em nữa!"

    Nắng bên ngoài chợt tắt, tiết trời bỗng trở nên âm u. Gió thổi thốc lên từng hồi, đám bụi trước cửa hàng cuộn xoáy rồi biến mất trong không gian trước mặt. Mưa rồi.

    Tôi ngồi nhìn mưa bên ngoài, yên tĩnh một mình. Kết thúc rồi, cuối cùng những chấp niệm khó buông đã được chặt đứt hoàn toàn. Phải chăng tôi nên vui mừng mà bắt đầu cuộc sống cho chính mình? Thời gian đã trôi qua, không thể lấy lại được. Tình yêu của một người cũng vậy, mau chóng lắm. Ai có thể dám nói chắc rằng sẽ cùng ai nắm tay đi một mạch đến cuối cuộc đời, chẳng hề thay đổi?

    Nhìn bàn tay trống rỗng của mình, tôi chợt nhớ đến một ngày mưa ở Đà Nẵng nhiều năm về trước, em cũng đã từng nắm lấy tay tôi..

    Nắm được thì buông được.

    Dung, tạm biệt!

    Tất cả những gì đã qua bây giờ hãy xem như là kỷ niệm. Thôi oán trách, thôi giận hờn, cũng thôi chờ đợi. Tình yêu là vô hạn, chỉ có tình cảm của con người là hữu hạn. Điều cần làm là chấp nhận sự thật và tìm cách đứng lên sau một lần đổ vỡ. Trước khi đủ trưởng thành để yêu một người, tôi phải học cách tự yêu bản thân mình trước. Mạnh mẽ lên nào, tôi ơi!
     
  8. hoangkim195 Tác giả tay mơ

    Bài viết:
    38
    Chương 6. Đơn giản là thương thôi.

    [​IMG]

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Việc thầm thương một người có lúc thực sự đơn giản. Đơn giản như hoa bằng lăng trở mình tím ngát khi hạ đến, như lá bàng đỏ ối vào đầu thu. Hỏi: Tại sao lại thương? Không biết! Hỏi: Tại sao lại là người ấy? Không biết! Hỏi: Tại sao không nói? Không biết! Thương là thương vậy thôi. Ai lí giải nổi lí do vì sao. Thương nhiều quá, nói chẳng đặng. Phải không?

    15 tuổi, cậu chuyền cho tôi mảnh giấy xiêu vẹo hàng chữ: "You are the sun in my heart". Tôi thấy tim mình nảy lên một nhịp, tôi nghĩ mình chỉ thích cậu nhiều hơn một chút thôi.

    18 tuổi, lần đầu tiên bước vào cánh cổng đại học, tôi dường như tin tưởng rằng 4 năm sau cậu sẽ nói lời yêu với tôi.

    22 tuổi, tốt nghiệp, xin việc, người ta chỉ tôi khi đi phỏng vấn nên nhìn vào đỉnh đầu người sát hạch để tránh căng thẳng mà vẫn làm người đối diện tin rằng tôi vẫn đang nhìn vào mắt họ. Nhưng khi đứng trước cậu, tôi bất lực thở dài: Đỉnh đầu và mắt cậu chỉ cách nhau mấy cm mà thôi. Vẫn không bình tĩnh được.

    24 tuổi, tôi thấy cậu ôm bạn gái thắm thiết trước Nhà thờ Đức Bà. Tôi không khóc, cũng không thấy đau. Tôi rất bình thường. Chỉ là, tôi không tập trung làm được bất cứ việc gì nữa.

    Này cậu, tôi vẫn luôn gọi cậu là Mắt Buồn, vì đôi mắt chất chứa tâm trạng, sâu thẳm và mênh mang vô tận như màn đêm vĩnh hằng. Tôi cũng không biết nên gọi chuyện chúng mình bằng tên gọi gì cho hợp lí. Không phải mến, cao hơn thương nhưng lại chưa tới mức gọi là yêu.

    Với tôi, mối tình đầu cũng như những cốc cafe vậy. Có người thích ngồi trầm tư quán vắng, trong bóng tối chọn cho mình vị nồng nàn của Capucino; có người lại thích vị ngọt dịu dàng của Latte; cũng có những người không thích sự cao sang, chỉ tìm cho mình một ly đen đá hoặc một ly cafe sữa nơi quán cóc nhỏ xíu bên lề đường. Có người hớp vội năm ba ngụm rồi lại hối hả với bao kế kiếm cơm sinh nhai; có người ngồi tỉ mẩn hít hà hương vị thơm nồng rồi nhấp từng ngụm, chậm rãi thưởng thức vị ngon của thứ đồ uống khó tính này. Cũng có người vô ý để đá lạnh tan ra làm loãng ly cafe, uống vào nghe nhạt nhẽo, vô vị. Có người khen ngon, uống thành nghiện. Có người nhấp miệng đã nhăn mày, chau mặt kêu đắng nghét, bỏ dở lưng chừng.

    Thương là thương thế thôi, yêu đơn phương

    Tình đầu cũng vậy, ngọt, thơm, đắng, cay chỉ người trong cuộc mới hiểu. Có cuộc tình xây dựng vun đắp bằng lòng kiên trì và niềm tin để có kết thúc viên mãn, có cuộc tình như ngọn lửa bùng lên trong phút chốc rồi lịm đi sau men say tình ái. Có cuộc tình dang dở chưa kịp hiểu hạnh phúc là gì vì bao điều bất ngờ của cuộc sống, chỉ còn lại đó lời hứa hẹn cho kẻ chưa thôi vương vấn. Cũng có những cuộc tình vĩnh viễn chìm khuất trong im lặng bởi tình cảm một phía chẳng bao giờ đợi nổi sự hồi đáp. Dẫu sao, thế giới ngoài kia, mỗi ngày vẫn có hàng tỷ cốc cafe được tiêu thụ, và đời người, ai chẳng một lần ngượng ngùng cất giấu sâu thẳm trong tim hình bóng một ai đó, ấm áp, mông lung nhưng đầy ám ảnh.

    Thực ra, nếu soi lại thứ kí ức được gọi là kỉ niệm giữa hai chúng ta, hẳn là quá ít đúng không? Chỉ là những trò rượt đuổi ngộ nghĩnh của tuổi 14, 15 ngây thơ. Ấn tượng còn đọng lại trong tôi là hình ảnh cậu lúc tung người đẩy trái bóng chuyền sang lưới đối phương. Rất mạnh mẽ, ăn ý và linh hoạt. Tôi vẫn nhớ cảm giác tim mình nảy lên dồn dập thế nào khi cậu chắn bóng thành công, khi cậu ngã xuống, khi cậu lau mồ hôi, khi cậu cười. Rất nhiều năm về sau, tôi chưa từng chứng kiến đôi tay nào linh hoạt và chơi bóng hay như cậu. Thật đấy.

    Học chung cùng nhau ba năm cấp 2, tôi vẫn luôn thích việc đến lớp thật sớm, ra gốc bàng ngồi chơi, trông ngóng bóng cậu đến lớp qua những tán lá xanh um, hay sau giờ học, dõi theo bóng lưng cậu gầy gầy nghiêng nghiêng khuất dần sau con dốc về nhà. Một bóng lưng man mác nỗi buồn và cô độc.

    Thời ấy, các bậc cha mẹ thường nghĩ chuyện tình cảm khi còn học là một thứ gì đó cấm kị, nguy hiểm. Và đương nhiên, ở tuổi chúng ta lúc bấy giờ, cũng chỉ có can đảm trao cho nhau mảnh giấy "You are the sun in my heart" trong giờ ôn tập Anh văn nhờ dịch hộ thôi. Không một cái cầm tay, không một vòng ôm, chỉ có những ánh mắt ngượng nghịu vội vàng quay đi khi vô tình gặp nhau.

    Tôi nghĩ mình chỉ thích, không phải một chút, là nhiều hơn một chút một tẹo thôi.

    Khi thi tuyển vào lớp 10, tôi nhận kết quả ở A7, bạn thân tôi ở A1. Không hiểu sao tôi lại nôn nóng tìm tên cậu và những người bạn của cậu. Cậu ở A3, hai bạn thân ở A1. Tôi quyết định đánh cược lần đầu tiên trong đời, chuyển vào A3 với niềm thấp thỏm không yên. Thế là, một lần nữa, lại gặp nhau, lại chung lớp, lại bắt đầu cho những nốt lặng cho duyên phận giữa chúng ta.

    Ba năm phổ thông trôi qua nhanh như một chớp mắt dưới vô vàn những tiết học 45 phút, những giờ nghỉ giải lao, những kì hội trại.. dãy muồng quanh trường mỗi khi hè đến lại kéo kén đầy nhộng sâu, để mỗi khi trưa nắng về lại thả đi hàng ngàn cánh bướm vàng vỗ cánh lả lướt khắp sân trường. Cậu luôn thích ngồi bàn gần cuối, còn tôi lại luôn ngồi bàn số 2. Vậy nên, những giờ giải lao, cậu không hề biết rằng toàn bộ hành động của mình đều đang được tôi ngấm ngầm theo dõi qua việc áp chiếc thước kẻ mica lên gần mắt, nhờ lớp bóng kính phản xạ để thấy nụ cười của cậu.

    Thương là thương thế thôi, yêu đơn phương

    Khi đi học, tôi cố tình căn giờ để vô tình gặp cậu khi cất xe đạp, nhưng dường như cậu chẳng bao giờ nhận ra. Tôi vô thức kiếm tìm bóng dáng cậu khi giờ tan tầm đến, trong muôn ngàn chiếc áo trắng trước mắt, vui mừng khi bắt gặp hình bóng cậu trong đám đông hỗn tạp ấy, lại dõi theo những câu chuyện bất tận của cậu trên đường về. Nhưng nếu cậu ở gần, lại làm ra vẻ không quan tâm.

    Tôi không thấy cậu chơi bóng chuyền nữa. Chân cậu hơi khập khiễng. Tôi đoán cậu bị chấn thương sau cú nhảy đập bóng đầu hè trước. Những ngày trường tổ chức giải, lần nào tôi cũng đi cổ vũ, nhưng nguyên nhân sâu xa chỉ mình tôi biết. Tôi đi vì tôi biết, cậu cũng có mặt trong đám đông ấy, chỉ khác trước, lần này cậu chìm nghỉm trong những tiếng hò hét cổ vũ khí thế. Tôi thấy ánh mắt cậu dõi theo trái bóng với niềm đam mê cháy bỏng, với khao khát lộ rõ trên bàn tay nắm chặt mỗi khi đội mình thua. Nhưng rồi, ánh mắt ấy vụt trở nên ảm đạm khi trận đấu kết thúc trong niềm vui chiến thắng reo hò vang dội. Cậu đến im lặng, rồi cũng lặng lẽ trở về trước khi người khác nhận thấy sự có mặt của mình. Miệng nói không thích đi, nhưng thực ra..

    Cậu nhìn trái bóng, tôi nhìn cậu.

    Khi có kết quả thi đại học. Tôi mừng cho tôi, mừng cho cậu. Nhưng tự thấy vô duyên ghê gớm. Khi cậu tổ chức liên hoan, tôi không đi, nhưng mượn cớ thể dục cùng mẹ buổi tối, lại quét mắt qua cánh cửa nhà cậu. Tôi thấy cậu, thấy ánh mắt rạng ngời của cậu, thấy khóe môi cậu kéo lên không ngừng trong một chớp mắt ấy. Và tôi nghĩ, hình như tôi đã thương mất rồi.

    Đại học.

    Tôi luôn vô tình hay hữu ý nghe đến tin tức về cậu, về cuộc sống mới của cậu từ đám bạn phổ thông. Trong suốt những năm tháng đằng đẵng ở một nơi xa lạ, tôi không còn nhớ nổi làm thế nào bản thân đã vượt qua tất cả nhớ nhung, lo lắng, dằn vặt về cậu. Tôi gõ tên cậu và tìm kiếm như điên trên tất cả các trang mạng, có lẽ cậu sẽ chẳng thể hiểu nổi cảm giác hạnh phúc khi tìm thấy địa chỉ blog người mình mong nhớ như thế nào, để từng ngày, ảo tưởng rằng những dòng câp nhật đấy, cậu viết cho riêng cho tôi.

    Thời đại của Facebook, tôi lại mòn mỏi lục lọi danh sách bạn bè của mọi người quen chỉ để tìm kiếm tên cậu. Đôi khi, tôi thấy thật may mắn vì cậu có thói quen lấy tên thật và ảnh thật của mình làm avatar. Tôi không biết mình đã ngồi lặng hằng đêm ngắm ảnh cậu như thế nào, không nhớ nổi mình đã trải qua nỗi nhớ giày vò khắc khoải ra sao. Tôi nghĩ thật sự phải cảm ơn facebook, vì nếu không có nó, tôi sẽ chẳng thể nào biết dù chỉ là chút ít hình ảnh về cậu, về cuộc sống của cậu, về dấu vết cậu để lại. Hẳn tôi sẽ rất tuyệt vọng nếu không biết bất cứ tin tức gì về cậu, có lẽ thế.

    Nói như một nhà văn: "Bây giờ Facebook là thứ duy nhất có thể giữ những người xa lạ như tôi và em, một mối dây vô hình liên kết. Để mỗi khi thoát khỏi trang cá nhân của em, tôi lại ao ước giá như đừng có nó, giá như tôi đủ dũng cảm chặn em vĩnh viễn, giá như tôi đừng đăng nhập vào nó nữa.. Giá như.."

    Con người ta, có phải vì câm lặng thương nhớ một người quá nhiều mà chấp nhận bám víu vào bất kì lí do gì tự mình nghĩ ra để lừa mình. Vì sợ rằng, nếu không thế, sẽ chẳng biết đi về đâu, sẽ chẳng rõ mình sống vì điều gì.

    Tôi bỏ mặc mình lang thang trong dòng nhật kí của cậu, biết cậu vui, biết cậu buồn, biết cậu ấm ức, biết cậu đã cao lớn và trưởng thành hơn xưa. Tôi quen với việc mỗi lần lén lút vào "nhà" cậu phải luôn cẩn thận để không ấn nhầm nút "send friend request" hay "like". Tôi sợ. Nhưng lại chẳng hiểu tại sao lại như vậy.

    Tôi và cậu: Chung lớp tận 8 năm, có tới hơn 50 bạn chung, nằm trong vô số hội nhóm cộng đồng, nhưng chẳng ai mở lời kết bạn với ai. Đã bao lần tự nhủ lòng mình: Một lần cuối thôi, chỉ vào profile của cậu một lần này nữa thôi, nhưng lại chẳng đặng đừng mà hết lần này đến lần khác âm thầm theo dấu cậu.

    Việc thầm thương một người có lúc thực sự đơn giản. Đơn giản như hoa bằng lăng trở mình tím ngát khi hạ đến, như lá bàng đỏ ối vào đầu thu. Hỏi: Tại sao lại thương? Không biết! Hỏi: Tại sao lại là người ấy? Không biết! Hỏi: Tại sao không nói? Không biết!

    Thương là thương vậy thôi. Ai lí giải nổi lí do vì sao. Thương nhiều quá, nói chẳng đặng. Phải không?

    Tôi lên mạng tham gia vào mấy trò bói toán. Cậu cung Bảo Bình, tôi Sư Tử, Bảo Bình với Sư Tử là hai cung hoàng đạo luôn xung khắc với nhau. Bói ngày sinh, rồi bói cả số điện thoại, kết quả cuối cùng vẫn là "không hợp". Tôi tin rằng cô gái nào khi yêu cũng sẽ tẩn mẩn bói toán cho mình và người thương như hướng dẫn trên Internet. Vô số lần tôi làm trắc nghiệm như thế, để hứng lấy niềm vui nhỏ nhoi khi được chữ "hợp", nếu có "không hợp", cũng nhất định sẽ làm đi làm lại, thay đáp án cho đến khi được kết quả như ý mới thôi. Để rồi nhận ra rằng, ngày lại ngày, tôi dường như đã thương cậu nhiều hơn 1 chút của ngày xưa.

    Đôi khi, trong tình yêu, người ta thật cả tin, khờ dại và ngu ngốc một cách đáng thương. Cậu đã bao giờ nghĩ thế chưa?

    Năm thứ ba, tôi gửi cho cậu một bức thư trên radio, nói rằng sẽ quên đi, sẽ bước tiếp chặng đường tương lai mà ở đó, không có hình bóng cậu nơi phía cuối con đường. Chúc cậu sẽ là một cốc trà chanh giải nhiệt cho ai đó trong những ngày nắng gắt. Cậu nghe được, nhưng vẫn im lặng như bao lâu nay vẫn thế. Tôi nghĩ cậu ngốc, nhưng thật ra, cậu không ngốc như tôi tưởng. Bạn tôi hỏi tôi chờ đợi điều gì? Thực ra, tôi đâu có đợi bất cứ điều gì đâu. Chỉ là, ít nhất, cũng nên gọi cho tôi một cuộc điện thoại, lòng tự trọng của tôi đã hạ đến mức thấp nhất, chỉ một cuộc điện thoại thôi mà, một lời nói chúng mình hãy chỉ là bạn thôi nhé, có quá khó không? Vài lời nói vội vàng cách cả nghìn cây số, phải chăng là một thứ quá ư xa xỉ?

    Thương là thương thế thôi, yêu đơn phương

    Dòng nhật kí của chị tôi dừng lại ở ngày 24/12/2013. Tôi biết, đó là ngày chị ấy quyết định tham gia vào đoàn tình nguyện của các bác sĩ theo chiến dịch hỗ trợ dân thường Banglades - ngày mà ảnh cưới của một người con trai tràn lan lên dòng cập nhật của bạn bè cùng trường.

    Thương thầm một người thực sự là việc quá đơn giản, bởi kẻ trong cuộc không biết đến vị gì ngoài vị đắng chát chúa của mối tình đơn phương. Thương đến mấy, đau khổ đến mấy cũng chỉ là chuyện của chính họ, không ai biết, cũng chẳng ai buồn bận tâm. Nếu cuộc sống là những mảng màu được pha trộn đầy màu sắc thì cuộc sống những người trót lỡ yêu đơn phương đơn điệu lắm, không ai biết rõ màu của nhung nhớ và lặng lẽ bằng họ. Tình yêu cũng giống như những cái cây vậy, nếu những cái cây cần nguồn nước để sinh trưởng thì tình đơn phương sở dĩ có thể phát triển được chỉ vì hằng ngày, chúng ta vẫn kiên trì nuôi dưỡng chúng bằng sự cố chấp.

    Chị đã từng mạo nhận người khác gọi cho anh, muốn biết anh sẽ nghĩ gì khi có người thích anh từng ấy năm. Để rồi một câu nói "Là người đó tự làm khổ mình mà thôi" đã dìm chị xuống tận cùng sự hụt hẫng, tuyệt vọng. Mùa hè năm ấy, dọc chặng đường xuống trường, lần đầu tiên trong đời chị khóc, khóc vì một người lạ đã từng quen. Chị dặn lòng phải quên đi, nhưng trái tim yếu đuối không ngăn nổi sự lo lắng cho anh nơi phố thị, chị lại gọi điện dặn dò anh tránh những tệ nạn buông tỏa khắp chốn phồn hoa bậc nhất đất nước.

    Những số máy lạ đột ngột vang lên lúc chiều muộn ấy. Anh sẽ chẳng bao giờ biết đằng sau là một người duy nhất. Chị.

    Tình yêu của chị nhút nhát đến đáng thương. Sợ sẽ làm phiền người ta nên đến việc quan tâm cũng phải giấu giếm. Suốt đời câm nín giữ chặt một bóng hình từ thuở áo trắng vấn vương. Mãi không chịu hiểu rằng, có những lúc, có những việc, có những người, chỉ là cảm động thôi, mà cảm động thì có bao giờ ươm mầm thành tình yêu được. Tình yêu là sự hòa hợp đồng điệu về tâm hồn, là những gì rung cảm sâu xa nhất của con tim, là những gì đẹp đẽ nhất, quý giá nhất của đời người. Nếu chỉ có một người, đâu thể gọi tình yêu.

    Yêu thương không được đáp lại, như những cơn gió cuối đông, thốc đến mang theo lạnh lẽo khô khan rồi vội vã rời đi, phủ một lớp bụi thời gian nhạt nhòa. Giữa nhịp sống hiện đại hối hả, những cuộc tình đến rồi đi trong chớp mắt của thế gian, tôi rất muốn nói rằng người con trai kia thật may mắn xiết bao, may mắn vì đã có người yêu anh ta chân thành đến thế. Mười năm không phải quãng thời gian ngắn cho một tình cảm vụng dại của tuổi mới lớn, và, có mấy ai đủ can đảm dõi theo một người không hề yêu mình trong suốt từng ấy năm? Cũng không nén nổi tiếng thở dài, chàng trai ấy cũng thật bất hạnh, bất hạnh vì mãi mãi chẳng thể nào biết tấm chân tình của chị có bao nhiêu sâu nặng.

    Thương là thương thế thôi, yêu đơn phương

    Những đêm khuya phả khói thuốc ngoài ban công, nhìn ánh đèn loang loáng như những con thoi chạy mãi trên chiếc khung cửi Sài thành phồn hoa; tôi lại nhớ bóng lưng chị nghiêng nghiêng bên khu lán trại nhếch nhác tạm bợ sau vụ nổ súng, màn trời tối đen chỉ chừa lại đốm lửa bập bùng cạnh những băng ca cấp cứu. Chị ngồi đấy, nhắm mắt cầu nguyện yên bình cho người ở Sài Gòn, tĩnh lặng và trang trọng như một nghi lễ. Tôi không biết sao băng có mang những lời nguyện của chị đến bên người ấy hay không, bởi chỉ thấy lòng buồn man mác.

    Năm nay, chị 26, và mang trong mình một vệt xước nhức nhối mỗi khi đêm về. Có người con gái 18 tuổi ở nơi giá rét mà lo lắng cho Sài Gòn chuyển mùa nóng bức; có người con gái 22 tuổi vứt bỏ gia đình thương yêu, lặn lội tìm đến Sài Gòn chỉ để thỏa mãn an ủi cùng hít thở chung dưới bầu trời một thành phố; có người con gái 24 tuổi, rời Sài Gòn mà vẫn thương Sài Gòn.

    Sài Gòn hanh hao, Sài Gòn nắng nỏ; Sài Gòn cũng vô tình, hững hờ lắm thay.

    Đâu đó, Giọng ca của Tank rền rĩ vang lên, thấp thoáng nỗi day dứt trong điệu nhạc cô độc:

    ".. Cause I can't make you love me if you don't

    You can't make your heart feel something that it won't.."

    Im lặng không phải là cách để biện minh cho những nếp gấp trong chuyện tình cảm. Im lặng, là mặc định cho sự thờ ơ. Bởi không bận tâm nên chẳng cần phiền lòng. Im lặng, là mặc định cho sự bỏ qua. Bởi không muộn phiền nên bình yên xếp nỗi nhớ vào khe tủ kí ức. Im lặng là mặc định cho sự buông tay. Bởi chỉ khi yêu, người ta mới hiểu rằng sự im lặng của đối phương có sức tàn phá ghê gớm đến mức nào. Nhưng im lặng, không có nghĩa là quên đi.

     
  9. hoangkim195 Tác giả tay mơ

    Bài viết:
    38
    Chương 7. Phải chăng là duyên số.

    [​IMG]

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Tai nạn bất ngờ, không hẳn tất cả đều là xui xẻo, biết đâu là do duyên phận đưa đẩy khiến hai nửa gặp nhau rồi kết thanh một đôi thì sao? Hãy tin tôi đi.

    - Ê! Cẩn thận..

    Nghe như tiếng ai đó đang gọi, nó quay đầu sang trái nhìn, chỉ kịp nhận thấy một quả bóng lao đến rất nhanh, sau đó "rầm" một cái, nó ngã xuống.. Trong lúc mơ hồ, nó nhìn thấy một bóng người rất cao chạy thật nhanh về hướng nó, sau đó nó lăn ra ngất xỉu luôn.

    Nó mở mắt, duỗi tay một cái thật sảng khoái như lúc một người vừa ngủ dậy, chống tay ngồi thẳng lên và thoáng có chút chóng mặt. Nó lấy tay đập đập vào đầu mình vài cái như thể cố nhớ ra chuyện gì đã xảy ra. Nó đánh mắt một lượt quan sát cái phòng y tế trắng toát và dừng lại khi nhìn thấy một tên đang nằm tựa lên chiếc ghế dựa ngủ khì, chân thì bắt chéo, gác lên chiếc giường nó đang ngồi.

    - A ha! Tên này chẳng phải là đội trưởng đội bóng chuyền của trường đây ư, mà sao hắn lại nằm ở đây, chẳng lẽ cũng bị bóng bay vào đầu như mình à? - Nó nói thầm những suy nghĩ trong đầu. Nhưng vô tình lại bị hắn nghe thấy. - Có nhóc mới bị bóng bay vào đầu đó. Tưởng ai cũng hậu đậu như mình sao hả?

    - Á.. định dọa chết người ta hả? - Nó giật mình hét toáng lên.

    - Ấy ấy, hét to quá sẽ đau họng đấy, người thì bé xíu xiu mà sao to mồm thế hả nhóc?

    - Nhóc, nhóc cái gì? Muốn đánh nhau hả tên kia? - Nó nắm tay lại giơ giơ lên trước mặt.

    - Ố ồ.. đánh có tới không mà đòi đánh hả? Haha! - Hắn cười.

    Duyên số

    Nếu so chiều cao với hắn thì nó thấp hơn hẳn một cái đầu. Biết nếu xảy ra đánh nhau thì nó nắm chắc phần thua, nên nó không nói gì nữa, chỉ cúi gầm mặt, bước xuống giường, mang giày vào và đi thẳng ra khỏi phòng y tế. Trong lúc mang giày nó đã ngáp thêm một cái rõ dài khiến cho mi mắt nó ứa nước và nếu như có ai vô tình không nhìn thấy chắc sẽ nghĩ là nó đang khóc. Và người vô tình ấy chính là hắn. Thoáng sững sờ sau khi nhìn thấy khuôn mặt của nó, hắn chạy đuổi theo, kéo tay nó lại, lo lắng hỏi.

    - Sao lại khóc rồi? Nhóc còn đau ở đâu, nói tôi nghe xem nào?

    - Tôi không khóc, cũng không đau ở đâu hết. Được chưa? - Nó ngước lên nhìn hắn, đôi mắt ráo hoảnh! - "Nếu để hắn biết được lý do chảy nước mắt là vì mình mới ngáp thì mất mặt chết được". Sau đó nó quay đi, bỏ lại hắn với dấu hỏi to đùng: "Chẳng lẽ mình nhìn nhầm sao?"

    Kể từ sau ngày ở phòng y tế trở về, hắn xin chuyển sang học cùng lớp với nó, với lý do là chịu trách nhiệm với "cái đầu" của nó. Ngày lại ngày trôi qua, hắn vẫn luôn cố ý đi muộn hơn rồi sau đó là chiếm dụng chỗ ngồi với nó với lý do rất đơn giản.. "sợ lạnh mông'. Nên những lúc như thế, nó không cáu gắt như lúc ban đầu nữa, mà lặng lẽ ngồi sang chỗ trống bên cạnh, cãi nhau với hắn cũng vô ích, chỉ thêm mỏi miệng vì người chiến thắng sau cùng vẫn luôn là hắn.

    - Ngồi nhích qua bên kia nhóc! Trưa nay đi ăn với tôi, không gặm bánh mì nữa, nhìn nhóc bây giờ cứ như ổ bánh mì di động vậy! - Hắn lớn tiếng đề nghị.

    - Không thích. Đại thiếu gia đào hoa như cậu nếu sợ cô đơn thì chỉ cần búng tay một cái là sẽ có cả đám con gái theo hầu, cần gì tôi chứ? - Nó liếc xéo hắn một cái rồi lại cắm đầu vào cuốn sách vừa mượn ở thư viện.

    - Nhóc ghen à?

    - Tôi chỉ sợ những ánh mắt toé lửa xung quanh sẽ làm cháy áo tôi thôi.

    Từ khi hắn chuyển đến và ngày nào cũng như cái bóng, luôn luôn song hành với nó thì dần dần theo thời gian, nó trở thành cái gai trong mắt của đám con gái. Tuy không thể nhổ bỏ vì sợ mất lòng hắn, nhưng những cái nhìn hết sức" trìu mến ", những lần va chạm với bọn họ dù là vô tình hay cố ý cũng để lại cho nó những vết thâm tím không nhẹ trên da.

    Suốt buổi học chiều nay, không thấy hắn đến lớp, nó cũng lấy làm lạ nhưng không suy nghĩ nhiều. Giờ nghỉ giải lao, có một đám con gái đến tìm, khi được hỏi nó chỉ trả lời rằng không biết lý do vì sao hắn lại nghỉ học. Vừa quay lưng đi thì nó bị ai đó xô vào lưng. Do không kịp phản ứng nên nó mất thăng bằng, chúi về phía trước, bụng va vào cạnh bàn rồi ngã xuống đất, rất đau. Nó nghe thấy tiếng cười của đám con gái trước khi rời khỏi lớp nó, cả câu mỉa mai" đáng đời' phát ra từ một người trong số đó nữa. Một cô bạn cùng lớp chạy đến đỡ nó dậy, nhưng chân nó hình như cũng bị trật luôn rồi. Cô bạn đó muốn đưa nó đến phòng y tế nhưng nó chỉ lắc đầu cười nhẹ. Giáo viên chủ nhiệm cho phép nghỉ ba tiết cuối, nó cảm ơn rồi mang cặp bước ra khỏi lớp.

    Vừa ra đến cổng trường, nó thấy hắn đang bước ra từ bãi gửi xe. Nó bỗng thấy tủi thân, cố gắng bước thật nhanh qua hắn nhưng gương mặt với đôi mày nhíu chặt của nó không thể giấu được cơn đau ở bụng và chân. Thấy nó đi đến, hắn ngoác miệng cười thật tươi định sẽ trêu nó nhưng lại bị nó bỏ lơ, bước qua luôn. Thấy có điều bất thường, hắn bước nhanh theo, kéo nó ngồi xuống chiếc ghế đá bên cạnh.

    - A.. Cái chân của tôi, đau lắm đó, biết không hả?

    - Nhóc làm sao vậy? Chân sao lại sưng to thế này?

    - Là tôi bất cẩn, mà cậu cũng buông tay ra đi, tôi còn phải về nhà.

    - Có chịu ngồi yên để tôi xem cho không, sao nhóc bướng quá vậy hả? Còn vết bầm tím trên cổ tay là như thế nào mà có. Vắng tôi mới có một buổi thôi mà sao bị thương thế này hả?

    - Tôi bướng thì kệ tôi đi, cậu đừng bận quan tâm nữa.

    - Là bạn cùng lớp, tại sao lại không thể quan tâm? Tôi đối với nhóc..

    - Cậu là người nổi tiếng, còn tôi chỉ là một đứa bình thường, làm sao có thể chống lại cả đám con gái hâm mộ cậu. Nếu cậu quan tâm tôi thì đừng có suốt ngày theo tôi nữa.

    - Thôi được rồi, tôi sẽ không theo sát nhóc nữa. Còn cái chân, về nhà đừng bóp dầu nóng, sẽ sưng to và lâu khỏi lắm. Nhóc về nhà dùng đá chườm lên, sẽ đỡ đau hơn, nhớ là quấn băng chịu lực ở cổ chân trước khi đi học và hạn chế đi lại nhiều. Tôi về trước đây.

    Hắn không nói thêm gì, chỉ nhìn nó rồi thở dài. Sau đó khoác cặp lên vai rồi đi thẳng ra cổng trường. Những ngày tiếp sau đó, hắn không đến lớp. Giáo viên chủ nhiệm thông báo là vì hắn phải tập luyện cho trận đấu bóng sắp tới của trường nên sẽ không đến lớp một thời gian. Còn bọn con gái cũng không còn động đến nó nữa, và có vẻ kiêng sợ nó hơn thì phải. Nhưng nguyên nhân là do đâu thì nó không rõ.

    Thời gian đầu nó thấy thật thoải mái vì không bị hắn lải nhải bên tai hay lẽo đẽo theo sau làm phiền nữa. Một tuần, rồi nửa tháng trôi qua, nó lại cảm thấy trống trải, lúc đi trên đường cũng nhiều lần nhìn lại xem có hắn đi sau lưng không, nhưng mỗi lần nhìn lại là mỗi lần thất vọng. Nhiều lần nó cũng định đến sân bóng tìm, nhưng vì lúc trước đã lỡ nói những lời làm tổn thương hắn nên lại thôi

    Cũng như mọi ngày, vừa dắt xe ra khỏi cổng trường, tim nó bỗng đập rất nhanh khi bắt gặp bóng dáng thân quen. Là hắn. Hắn cố ý đứng đợi chỉ để hỏi xem nó có thể đến cỗ vũ cho hắn trong trận chung kết ngày mai không? Vì sáng mai nó bận việc, nên không trả lời chắc chắn nhưng nó hứa sẽ đến. Không biết tâm trạng khi nghe câu trả lời của nó là như thế nào nhưng hành động vừa chạy vừa nhảy chân sáo của hắn cũng đủ hiểu là hắn đã rất vui.

    Nó đến sân bóng vừa kịp lúc trọng tài thổi còi bắt đầu trận đấu. Nhưng có vẻ hắn không tập trung, mắt cứ nhìn đâu đâu như tìm kiếm gì đó trên khán đài, giúp đội bạn có cơ hội ghi điểm trước. Là hắn đang đảo mắt tìm nó từ trước khi trận đấu bắt đầu. Khi đã xác định rằng nó đã đến, hắn mới chính thức vào cuộc và trận đấu bắt đầu sôi nổi hơn. Kết quả sau cùng của trận đấu, phần thắng thuộc về đội của hắn.

    - Thì ra người khiến đội trưởng mất tập trung, đã để đội bạn ghi điểm trước vì mãi lo tìm kiếm ai đó trong đám đông khán giả là cậu. Xin chào, tôi là bạn của Khánh (tên hắn).

    - Chào cậu.

    - Trông cậu rất quen nha, hình như đã gặp ở đâu thì phải? À, tôi nhớ rồi, xe đạp và thẻ thư viện..

    Anh chàng vừa bắt chuyện với nó là Phong, bạn thân của hắn trong đội bóng. Giờ thì nó đã biết hắn không phải là ném bóng trúng nó, là người luôn giúp đỡ nó hết lần này đến lần khác. Hôm chiếc xe đạp bị tuột xích, người gắn lại giúp nó là hắn, không phải bác bảo vệ. Lần nó làm mất thẻ thư viện, là hắn đã nhặt và để vào ngăn bàn của nó. Cả việc bọn con gái không dám làm gì nó nữa cũng là do hắn ra mặt. Thì ra, hắn luôn dõi theo nó mà nó không hề nhận ra.

    Duyên số

    Sau khi bạn hắn vừa đi khỏi thì hắn cũng mang nước đến cho nó. Thấy nó cúi mặt, không nói gì, vì chân của nó chưa thực sự khỏi, hắn nghĩ nó lại đau nên không khỏi lo lắng.

    - Nhóc sao thế, chân lại đau à? Lát nữa chờ tôi, tôi sẽ chở nhóc về.

    - Tôi đã nghe cậu ấy nói hết rồi. Cảm ơn cậu nhiều lắm, Khánh! Cũng xin lỗi cậu vì những lời tôi nói lúc trước, tôi không cố ý nói ra đâu, chỉ là vì.. - Nó ngước đôi mắt như sắp khóc lên nhìn hắn. Đây cũng là lần đầu tiên nó gọi tên hắn, nghe sao thật dịu dàng, khác hẳn với mọi ngày.

    - Cái tên nhiều chuyện đó đã nói hết rồi sao? Mà nè, tôi biết là nhóc cảm động nhưng sao dễ khóc thế hả, lần gặp ở phòng y tế cũng khóc? Nín đi xem nào, nhỡ mọi người cho là tôi bắt nạt nhóc thì sao? - Hắn vừa lấy tay lau những giọt nước mắt vội rơi trên má nó, vừa vỗ về nhìn nó thật trìu mến.

    - Lần đó không có khóc nha, chỉ là lúc đó tôi vừa mới.. Cậu mà nhắc lại là tôi sẽ.. sẽ! - Nó thấy ngượng khi bắt gặp ánh mắt đó từ hắn, lời buông ra chưa dứt đã vội quên.

    - Sẽ thế nào? - Hắn dừng lại một lúc rồi nói tiếp. - Hứa với tôi là đừng làm mình bị thương nữa, vì những lúc nhóc đau thì tôi cũng sẽ đau đó, biết không?

    Nó không nói gì, chỉ khẽ gật đầu thay cho lời đồng ý. Hắn ngồi xổm xuống, đưa lưng về phía nó rồi vỗ vỗ, bảo nó leo lên lưng hắn cõng về, vì chân nó vẫn chưa khỏi, sợ nó lại đau. Nhưng nó lắc đầu nguầy nguậy, không chịu leo lên.

    - Lên mau nào, tìm gì đó ăn rồi còn về, tôi đói bụng lắm rồi.

    - Thôi không cần đâu, tôi tự đi được mà.

    - Không được bướng, nhỡ chân lại đau nặng hơn thì biết phải thế nào. Mau lên, không tôi nổi giận bây giờ.

    - Được. Được rồi. Nhưng tôi nặng lắm đó nha!

    - Tôi là người chơi thể thao nên rất khoẻ, nhóc yên tâm đi.

    Tiếng cười nói cứ vang vang dọc theo con đường cả hai đi qua. Thì ra, không cần phải nói, chỉ cần âm thầm quan tâm, lo lắng cho nhau thôi cũng đủ để thấy con tim thật ấm áp, thật hạnh phúc rồi.

    Dù đường đời có không như ý nguyện ta mong đợi, nhưng mất cái này ta sẽ lại được cái kia. Chỉ cần có lòng tin thì ta nhất định sẽ làm được, nên đừng nản lòng mà buông xuôi tất cả nhé các bạn. Cũng giống như tình yêu tuổi học trò vậy, lúc nhẹ nhàng, hồn nhiên, nhưng cũng có lúc phải trải qua rất nhiều khó khăn, sóng gió cũng chưa thể chắc chắn được điều gì. Tôi không thể nói là không có tình yêu tuổi học trò, tình cảm ấy đã vượt qua mức tình bạn nhưng đã phải dừng lại khi chưa chạm đến vạch tình yêu. Vì tôi sợ, sợ rằng nếu có tan vỡ thì tình bạn cũng chẳng thể nào giữ được. Vì thời còn cắp sách đến trường, tôi nhát như thỏ vậy đó các bạn ạ.
     
  10. hoangkim195 Tác giả tay mơ

    Bài viết:
    38
    Chương 8. Yêu, với một trái tim bao dung.

    [​IMG]

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Ngân đi du học, hai năm trời. Để lại ở nhà một đám bạn thân bơ vơ và một tên bạn trai cũng bơ vơ nốt. Tiễn Ngân ra sân bay có tui, Khiêm và một đám dân tình tổ 2 cực nhí nhố. Đứa cười, đứa rơm rớm nước mắt. Duy chỉ có mình Khiêm là im lặng, đứa nào chả hiều là "Chẹp, người ta đang nhớ nhau í mà." Lúc máy bay cất cánh, Hưng mập còn vỗ vỗ vai Khiêm, thông cảm "Nếu.. khóc được thì cứ khóc đi. Cố nhịn làm gì!" Hằng múp cười hi hi "Dào, đi một tí rồi lại về. Còn điện thoại, e-mail nữa chi? Tụi ông cứ làm như nó đi là đi luôn í."

    Cả đám rời sân bay, lục đục dắt nhau đi ăn. Lúc về, Khiêm chở tui chầm chậm, giọng nhẹ tênh:

    – Buồn không?

    Tui gật đầu, thở hắt ra:

    – Ừ. Buồn chết đi được.

    Tới khúc quẹo vô con hẻm nhỏ, Khiêm dừng hẳn xe. Nắng xuyên qua đám ti-gôn lấp lánh. Hai đứa thả bộ. Bất giác, Khiêm quay sang tui, ngập ngừng:

    – Hy vọng sẽ có một boy may mắn nào đó ở bên cạnh Ngân những ngày tới. Ngân cứng cỏi vậy, nhưng thế nào chẳng có lúc buồn, Vy nhỉ!

    Yeu3

    "Chuông reo vào lớp, cả đám nháo nhào xô nhau về chỗ ngồi. Không một ai kịp để ý tới vẻ mặt lúng túng không-thể-chối-cãi được của Khiêm, trừ tui, cái đứa đã hứa hẹn với Ngân sẽ" canh chừng "Khiêm giúp cô nàng.."

    Tui trố mắt, im như thóc. Không phải chỉ mới tối hôm qua, Ngân còn dặn dò tui phải ở nhà để "trông nom" Khiêm cho cẩn thận sao? Thế này nghĩa là thế nào?

    Một tuần trôi qua kể từ ngày vắng Ngân – con bạn thân lúc nào cũng líu la líu lo như chim chích. Tan học, cả đám kiếm cớ ở lại chờ hết.. kẹt xe để cùng nhau lang thang đâu đó. Bốn cái miệng chụm lại làm xôn xao cả một góc phòng. Tới khi tiếng chổi loẹt quẹt của cô lao công vọng lên từ tầng trệt, cả đám mới líu ríu dắt nhau ra về.

    Dạo này tui hay nhận được tin nhắn của Khiêm. Sẽ chẳng có gì lạ nếu như tin nhắn đó không tới vào lúc.. nửa đêm hay tờ mờ sáng. Khiêm bị mất ngủ. Bằng chứng là lúc tui invi để chat với Ngân thì nick của Khiêm luôn sáng. Và bao giờ cũng vậy, khi tui chuẩn bị sign out thì lại nhận được tin nhắn offline của Khiêm. Khiêm nói Khiêm vừa chat với Ngân. Cả hai đều rất ổn. Chỉ có điều là không hiểu tại sao dạo này Khiêm hay bị mất ngủ thôi. Tui tắt máy, mobile chợt rung lên. Tin nhắn của Khiêm "Vy. Sang mai nho nha may goi Khiem day di hoc nhe. Nho do." Tui bật cười.

    – Êu! Tin nổi không? Thằng Khiêm sẽ có người iêu đó. Nghe cho kĩ nè: Trắc nghiệm tháng 9, cung Thiên Bình "Bạn sẽ tìm được một nửa của mình. Một tháng ngập tràn cảm xúc". He he he..

    Hưng mập rú lên và dứ dứ tờ báo vô sát mũi tui. Tui nhăn mặt, đẩy ra:

    – Hâm! Để tối nay tui về báo tin cho con Ngân nó.. mừng, nhá?

    Hằng múp đẩy gọng kính, nhìn Khiêm tò mò "Ông chuẩn bị iêu ai thế? Khai mau! Ôi Ngân ơi là Ngân. Tao xin tạ lỗi vì đã không trông nom được.. chồng mày.

    Cả đám đập bàn, cười rú lên. Hưng mập gật gù:

    Chuông reo vào lớp, cả đám nháo nhào xô nhau về chỗ ngồi. Không một ai kịp để ý tới vẻ mặt lúng túng không-thể-chối-cãi được của Khiêm, trừ tui, cái đứa đã hứa hẹn với Ngân sẽ" canh chừng "Khiêm giúp cô nàng.

    Cuối tuần, Khiêm rủ tui đi lang thang. Những phi vụ" đi lang thang "ngày trước thường có ba người: Tui chở Ngân chạy xe song song với Khiêm. Còn bây giờ, khi Ngân tạm thời vắng mặt, tui vẫn không tập được thói quen" leo đại lên xe Khiêm ngồi cho đỡ tốn xăng "mặc cho Khiêm nhiệt tình đề nghị. Tụi tui chạy xe vòng vòng qua nhà thờ Đức Bà. Hai đứa gửi xe rồi ngồi bệt xuống bậc thềm ngay sát chân tượng Đức Mẹ. Khiêm duỗi thẳng chân, dựa lưng và lôi Ipod ra để hai đứa nghe chung.

    – Lần này thì không phải tranh giành nhau rồi ngồi ước giá như có 3 cái tai phone để nghe cho đều nhé! – Khiêm gắn một tai phone cho tui, cười nhẹ.

    – Nhớ Ngân à?

    – Không hẳn.

    – Xạo! – Tui trề môi. Và bỗng thấy mình im lặng.

    Tuy ở cách nhau hai giờ bay, nhưng ngày nào tui và Ngân cũng tranh thủ chat chit hoặc nhắn tin offline cho nhau. Nhờ thế, tui mới biết dạo này Khiêm rất ít liên lạc với Ngân." Hình như Khiêm bận. ", Ngân nói." Tên ấy mà bận gì. Có mà bận ngồi không cả ngày để.. nhớ mày í. ", tui trấn an.

    Nhưng Ngân đúng, dạo này Khiêm rất lạ. Cậu ấy gần như" biến mất ": Không nhắn tin, không đi lang thang, không tụ tập ăn uống, không chuyện trò và đặc biệt là không hề đề cập tới nhân vật cực kì quan trọng nhưng tạm thời vắng mặt, là Ngân.

    Yeu4

    " Cảm giác chạy trốn chẳng dễ chịu tẹo nào, nhất là khi tui đang là kẻ thứ ba ngay trong chuyện tình cảm của hai đứa bạn thân.. "

    Tối, tui nhắn tin cho Khiêm, hỏi thẳng" Đang yêu? ". Mobile của tui rung lên. Tin nhắn trả lời của Khiêm" Chính xác ". Tui sững sờ, vội vàng nhắn lại" Không phải Ngân? "." Uhm ". Hai má tui nóng bừng. Bấm số máy quen thuộc, giọng tui lạc đi" Là ai? Ai? "." Là Vy "– Khiêm thì thào rồi tắt máy. Là tôi?

    Điểm phẩy học kì I xuống dốc thê thảm. Tui lại vừa mới rớt khỏi danh sách đội tuyển đi thi học sinh giỏi Hóa. Tiết sinh hoạt, tui trình đơn xin thôi chức lớp trưởng không lý do. Tui bắt đầu ít nói hơn. Và nụ cười bỗng trở thành một món quà xa xỉ

    Tụi Hưng mập, Hằng múp tò mò nhìn tui như nhìn một vật thể lạ. Có vẻ như tụi nó đang tập cách làm quen với một cựu-lớp-trưởng mới: Không ồn ào, muốn được" bình yên "và không chia sẻ. Giờ ra chơi, Hưng mập từ đâu chạy ào vô lớp, huơ huơ ổ bánh mì ốp-la ngay trước mặt tui, la lớn:" Ăn không? Không ăn. Tui ăn, nghen? "Hằng múp khều khều tui:" Nghe đồn là mày đang.. iêu, hả?" "Ai đồn?", tui nhảy dựng lên. "Thì.. tụi tao đồn chứ ai. He he he.." Cả đám lại phá lên cười.

    Cảm giác trống rỗng không biết tới từ khi nào. Đã một tuần nay tui không lên net, không liên lạc với cả Ngân và Khiêm. Cảm giác chạy trốn chẳng dễ chịu tẹo nào, nhất là khi tui đang là kẻ thứ ba ngay trong chuyện tình cảm của hai đứa bạn thân.

    Rồi tui cũng đành mở máy rồi lụi cụi ngồi gửi tin nhắn offline cho Ngân. Tôi nói với Ngân mọi chuyện bên này vẫn ổn. Tui ổn. Lớp ổn. Và Khiêm cũng ổn. Vài phút sau, Ngân reply "Tao biết từ lâu rồi. Bởi thế nên tao mới nhờ mày gần gũi Khiem giùm tao đó. Tao muốn đề chính Khiêm nói với mày. Động viên tên ấy mãi hắn mới dám tỏ tình đó.." Đúng lúc đó, mobile của tui rung lên. Tin nhắn của Khiêm "Khiêm đã nói hết mọi chuyện với Ngân. Không phải lỗi của Vy. Chỉ là tình cảm của Khiêm đã thay đổi. Đừng suy nghĩ nặng nề quá nhé!"

    Đừng suy nghĩ nặng nề quá ư?

    Tan học, tui chạy thiệt lẹ ra khỏi lớp để tránh ánh nhìn của Khiêm. Khiêm không chạy theo, nhưng đám bạn ồn ào thì không tha. Hưng mập chặn tui ngay ở cửa, hất hàm "Đi đâu? Chiều nay nhóm họp. Tui có nhiệm vụ không được phép để lọt bất cứ tên nào." Hằng múp kéo tuột tui đi, nói chanh chách:

    – Đi ăn. Mày có nhiệm vụ phải giải thích cho tụi tao lý do tại sao dạo này mày học hành sa sút. Con Ngân ở bên kia mới gọi điện về..

    Hưng mập có nhiệm vụ tháp tùng Khiêm. Tui cứ lếch thếch đi theo sau hệt như một cái máy. Quán ăn quen thuộc. Mái vòm của nhà thờ Đức Bà và khóm hoa hướng dương cũng quen thuộc. Ừ nhỉ? Đã lâu lắm rồi cả nhóm chưa đi chơi. Kể từ ngày vắng Ngân, mà không, chính xác là kể từ ngày cuộc sống "vô tư" của tui bị đảo lộn.

    Hằng múp gọi món. Khiêm bấm máy gọi điện cho Ngân, giọng vui vui "Cả đám đang đi ăn đây này. Thèm không? Ừ. Khoẻ hết í mà. Rồi, vụ Vy đang học hành sa sút hứa sẽ.. đào tạo lại. Yên tâm!"

    "Tôi thầm cảm ơn Ngân và cảm ơn Khiêm, cả Hằng và Hưng nữa, cũng cảm ơn chính mình. Bởi chúng tôi đã yêu, đang yêu và sẽ yêu với một trái tim rộng mở, để tình yêu có thể nói thật lòng mình.."

    Tối, Khiêm chở tui về. Gió lùa vào tóc mát lạnh. Băng qua một con dốc lớn, Khiêm thả cả hai chân và hét lên "A.. a.. a..". Bất giác, tui cũng hét tướng lên. Cảm giác trống rỗng hoàn toàn biết mất. Khiêm quay hẳn ra phía sau, nói to như muốn đọ với gió "Ngân lo cho Vy lắm đấy. Cả Hưng, Hằng và Khiêm nữa. Vy tính sao đây?" Tui gật đầu "Ừ. Bắt đầu từ ngay mai, Vy sẽ khôi phục lại chức.. lớp trưởng. Nhớ ủng hộ, nghen!" Khiêm cười to "Okay. Phải thế chứ!"

    Tôi thầm cảm ơn Ngân và cảm ơn Khiêm, cả Hằng và Hưng nữa, cũng cảm ơn chính mình. Bởi chúng tôi đã yêu, đang yêu và sẽ yêu với một trái tim rộng mở, để tình yêu có thể nói thật lòng mình.

    - Hết-
     
Trả lời qua Facebook
Đang tải...