Sủng Ái Của Bá Thiếu: Bắt Giữ Cặp Song Sinh Yêu Dấu Của Manh Mẫu - Bạc Nhất Tâm

Thảo luận trong 'Ngôn Tình' bắt đầu bởi Alissa, 16/5/2019.

  1. Alissa

    Alissa Đôraêmon. Chuyển tiền Tìm chủ đề

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    7,548
    Xem: 799
    Nếu bạn cảm thấy hay, hãy chia sẻ để ủng hộ tác giả
    Sủng Ái Của Bá Thiếu: Bắt Giữ Cặp Song Sinh Yêu Dấu Của Manh Mẫu

    [​IMG]

    Tác giả: Bạc Nhất Tâm

    Thể loại: Ngôn tình, hiện đại, đô thị, sủng, HE

    Tình trạng: Đang cập nhật

    Nguồn: Truyenfull.vn

    Văn án:​

    Cả hai người đểu là thanh mai trúc mã của nhau đã được mười năm cứ nghĩ cả hai sẽ kết thúc ngọt ngào ngờ đâu cô dâu của anh lại không phải là cô. Lúc trước chính cô bá vương dùng sức kéo cung, thuần phục được Cảnh đại thiếu giàu nhất nước. Nhưng bất ngờ Bùi Nhiễm Nhiễm trong một đêm biến mất không thấy bóng dáng tăm hơi..

    Năm năm sau, cô dẫn theo một cặp song sinh về nước, trốn qua, tránh qua, vẫn là bị anh bắt quả tang được. "Năm đó anh thề rằng, bắt được em, nhất định sẽ để em không xuống được giường."..
     
    tiểu nữ xinh đẹp thích bài này.
    Chỉnh sửa cuối: 22/8/2019
  2. Đang tải...
  3. Thu gọn
    Nếu bạn cảm thấy hay, hãy chia sẻ để ủng hộ tác giả
    Chương 1

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Trên du thuyền tư nhân xa hoa, hôn lẽ đã bắt đầu.

    Thảm đỏ, đèn thủy tinh Ý, đến ly rượu cũng được khảm vàng, tất cả mọi thứ đều rất xa hoa.

    Âu Dương Lập một thân trang phục lông yến, mặc trên người anh càng khiến anh thêm cao thon, mà cô gái đứng kế bên anh, một thân đồ cưới trắng, kiểu đầm đuôi cá quét đất tôn lên thân hình nhỏ gọn của cô.

    Hai người rất xứng đôi.

    Âu Dương gia là hào môn có tiếng ở thành phố a, người muốn gả vào có vô số.

    Liêu gia tuy không thật sự được xem là tầng lớp thượng lưu, nhưng gia nghiệp không nhỏ, đang ngày càng phát triển mạnh mẽ.

    Trong nhất thời, trong mắt các vị khách đều là lời khen và ngưỡng mộ.

    "Mời cô dâu chú rể đeo nhẫn cưới cho nhau."

    Cuối cùng cũng đợi đến lúc này!

    Khóe miệng Liêu Vi giương lên, mắt đều là ý cười.

    Chỉ cần đeo nhẫn này, cô sẽ thật sự đánh bại Bùi Nhiễm Nhiễm, ngồi vào vị trí thiếu phu nhân của Âu Dương gia.

    Nhưng đến thời khắc đó, cô kích động đến có chút run rẩy.

    Mắt Âu Dương Lập nhanh chóng lướt qua tia lạnh lùng, thần sắc càng lãnh mạc, hôn nhân này đối với anh, chỉ là 1 vở kịch.

    "Chú rể, bây giờ có thể hôn vợ mình."

    Lòng Liêu Vi thình thịch thình thịch đập, nhắm mắt kỳ vọng, má cũng đỏ lên, tay cầm hoa cũng run lên.

    Chính vào lúc này, một đám người ồn ào lên, mọi người đều nhìn cô gái mặc đầm dài gấm vóc màu tím.

    Màu tím cao quý ưu nhã, mặc lên làn da trắng hồng nõn nà của cô, mặt tinh tế như trứng ngỗng, mày cong cong như liễu, đôi môi đỏ hồng, tóc đen như mực.

    - ----------- --------------

    Cô chỉ lặng lẽ đứng đó, đã đẹp đến nỗi người khác không thể rời mắt.

    "Người phụ nữ này là ai? Sao trực tiếp đi về hướng cô dâu chú rể?"

    "Có phải là tình nhân của Âu Dương thiếu gia không? Đến phá rối à?"

    Lời của mọi người truyền vào tai Liêu Vi, nụ cười trên miệng lập tức cứng nhắc, trong lòng rối loạn.

    Mắt chuyển hướng, đến khi nhìn thấy người phụ nữ trước mắt, trong lòng mạnh mẽ trầm xuống!

    Không ai ngu đến nỗi để tình địch vào phá rối hôn lễ, hơn nữa, đây là thứ mà cô cực khổ mới có!

    "Nhiễm Nhiễm.." Âu Dương Lập buông tay Liêu Vi ra, xoay qua hướng khác, sự lạnh nhạt trong mắt hoàn toàn biến mất, chỉ còn là sự ôn nhu. Liêu Vi gấp gáp, lập tức được tay kéo anh lại, "Lập, em mới là cô dâu, Bùi gia đã phá sản rồi."

    Âm thanh rất nhẹ, nhưng lực kéo anh không nhẹ.

    Mặt Bùi Nhiễm Nhiễm mang theo nụ cười, từng bước đi qua.

    "Nhiễm Nhiễm, em nghe anh.." Âu Dương Lập nhìn thấy sự lạnh nhạt trong mắt cô, trong lòng hoang mang.

    "Chúc mừng anh, cô dâu rất đẹp. Sản nghiệp của Liêu gia tuy không lớn, nhưng cũng không nhỏ, quả thật có thể giúp anh." Bùi Nhiễm Nhiễm cười, sau đó lấy lì xì lấp lánh ra.

    "Dù cho Bùi gia phá sản, nhưng chút quà lễ vẫn có thể trả nổi, chúc hai người tân hôn vui vẻ."

    Lời vừa dứt, lì xì trong tay mang tất cả sức lực, hướng về phía Âu Dương Lập đập qua.

    Tờ tiền đập lên mặt Âu Dương Lập, lộn xộn rơi xuống đất, nhìn kĩ, trên đó có vết máu rất nhỏ.

    Liêu Vi nhìn 100 tệ dính máu, tức giận, "Bùi Nhiễm Nhiễm!"

    Cô cười nhẹ 1 tiếng, "Chuyện tốt nên có quà lễ tốt, chỉ tặng tiền không đủ, cần phải có thêm chút máu chó trên đó, đỏ càng thêm đỏ. (Đỏ trong tiếng hoa như điều may mắn). "

    Âu Dương Lập gấp gáp, cầm tay cô: "Nhiễm Nhiễm, em biết rõ, anh yêu em. Ngoan, đừng bướng bỉnh."

    "Lập, anh nói bậy gì đó?" Liêu Vi bị làm mất mặt, người đàn ông này, là chồng cô!

    Cô không bình tĩnh nữa, trực tiếp kéo đầm cưới lên, hai mắt đầy hận ý, "Bùi gia phá sản rồi, cô tưởng cô còn là Bùi đại tiểu thư cao cao tại thượng? Cô và Lập, căn bản không thể nào! Lập tức cút cho tôi!"

    Cô và Bùi Nhiễm Nhiễm luôn là bạn chung lớp, lúc đó Bùi gia, như là mặt trời buổi trưa, quyền thế rất lớn, tất cả mọi người đều nịnh nọt Bùi gia. Bùi Nhiễm Nhiễm lạnh lùng cao quý, là mỹ nhân lạnh lùng nổi tiếng trong trường.

    Haha, bây giờ Bùi gia bị điều tra, tài sản không hợp pháp, người phụ trách toàn bộ bị vô tù. Âu Dương Lập dù cho cưới 1 cô gái bình thường, cũng không thể cưới người con gái có tiền án.

    - ----------- --------------
     
    tiểu nữ xinh đẹp thích bài này.
    Last edited by a moderator: 31/7/2019
  4. Thu gọn
    Nếu bạn cảm thấy hay, hãy chia sẻ để ủng hộ tác giả
    Chương 2

    Bấm để xem
    Đóng lại
    "Yên tâm, lúc cần đi tôi sẽ tự động đi." Bùi Nhiễm Nhiễm nhìn tiền ở dưới đất, tiếp tục nói: "Lì xì nhận rồi, coi như chúng ta đã quen biết."

    "Nhiễm Nhiễm, em có ý gì? Em muốn rời xa anh?" Âu Dương Lập rất lo lắng, tiếng cũng lớn hơn.

    Ký giả tại hiện trường lập tức chụp cảnh này lại, hôm nay thật sự là kịch hay liên tục!

    Mẹ của Âu Dương Lập Tào Lệ Phi thấy không ổn, ra hiệu người phía sau 1 cái, sau đó nhanh chóng đi lên trước.

    "Nhiễm Nhiễm, con là đứa hiểu chuyện. Chuyện của Bùi gia, chúng ta không giúp được. Cũng không thể vì đứa con riêng như con, liên lụy Âu Dương gia." Nhìn khuôn mặt từ bi của Tào Lệ Phi, Bùi Nhiễm Nhiễm cảm thấy ghê tởm.

    "Dì Phi, dì nói không sai, Bùi gia phá sản như thế nào, dì là người biết rõ nhất."

    Âu Dương Lập vừa nghe, chấn động, không lẽ vì muốn anh và Nhiễm Nhiễm chia tay, mẹ đã dùng thủ đoạn, ra tay với Bùi gia?

    Nhìn thấy ánh mắt nghi ngờ của con trai, sắc mặt của Tào Lệ Phi cũng không tốt, "Nhiễm Nhiễm, tâm cơ của cô thật lợi hại. 1 2 câu đã ly gián tình cảm của mẹ con tôi, người như cô, Âu Dương gia có thể nhận sao?"

    "Mẹ, chuyện của Bùi gia, có phải mẹ.." Âu Dương Lập trực tiếp hỏi.

    Hội trường lập tức ồn ào lên.

    "Thì ra cô gái đến quấy phá là thiên kim của Bùi gia."

    "Bùi gia và Âu Dương gia có giao tình, không lẽ thật sự là Âu Dương gia tính kế, Bùi gia mới thất bại?"

    Sau khi Tào Lệ Phi nghe thấy, sắc mặt tối lại, Liêu Vi càng nói lớn tiếng hơn: "

    Ai để người phụ nữ này vào vậy, nhanh cút đi cho tôi!"

    Sau khi cô lớn xong, đột nhiên có vài tiếng bộp, tất cả đèn của thuyền đều tắt, trong hội trường tối đen, không thấy rõ đôi tay của mình.

    "A.." Có tiếng hét chói tai.

    Chính vào lúc này, 1 bàn tay lớn bịt miệng Bùi Nhiễm Nhiễm lại, tay khác khống chế vai cô.

    Đến cơ hội hét lên cũng không có, hiển nhiên cô cảm nhận được viên thuốc gì đó đang nhét vào miệng cô.

    - ----------- --------------

    Cô cắn chặt môi, nhưng vì sức của đối phương quá mạnh, cuối cùng, cũng bị ép nuốt viên thuốc.

    "Tình dược, cô từ từ hưởng thụ." Đối phương cười mỉa mai, sau đó nhân lúc hỗn loạn đẩy cô vào đám đông.

    Chân đang mang cao gót 7-8 phân, Bùi Nhiễm Nhiễm mất trọng tâm, té mạnh xuống đất.

    Trong bóng tối, chỉ sau vài giây, cô cảm thấy toàn thân nóng lên.

    Đáng chết, thuốc đó có tác dụng rồi!

    Bộp.

    Đèn trên thuyền lại sáng lên, sau khi mọi người thích nghi với ánh sáng, mới thấy rõ cô đang cuộn ở trung tâm của phòng.

    Nhất thời, tiếng cười chế giễu vang lên tứ phía.

    Dù sao, bộ dạng bây giờ của cô rất nhếch nhác.

    Tóc dài có chút rối, chảy mồ hôi lạnh, từng giọt dính trên má, toàn thân vô lực, đến nỗi cô đứng không nổi.

    Bùi Nhiễm Nhiễm cố gắng, kiềm chế từng cơn nóng bỏng trong cơ thể, cơ thể khẽ run rẩy.

    Môi bị cô cắn đến không còn sắc máu, hai má đỏ lên.

    Cô sắp không chịu nổi rồi!

    Đột nhiên, boong tàu xuất hiện không ít đàn ông bận đồ đen, bọn họ bước chân rất nhanh, đường thành 1 hàng, rõ ràng là được huấn luyện đến rất quy củ.

    Cho đến khi Cảnh Thần Hạo xuất hiện.

    Người đàn ông mặc bộ đồ tây được cắt thêu thủ công, mặc trên người tôn lên cơ thể thon cao của anh, trên tay đeo đồng hồ Patek Philippe chói mắt, còn có áo sơ mi xanh được bán đấu giá trước đây, không có thứ gì không thể hiện được thân phận cao quý của người đàn ông này.

    Bốn phía không ngừng hít hơi lạnh, không ngờ Cảnh thiếu quyền cao ở hắc bạch hai đạo lại xuất hiện ở hôn lễ này.

    Hơi thở thanh nồng độc nhất của người đàn ông không ngừng bay vào mũi, hương vị này như thuốc mê, tác dụng ngày càng lợi hại.

    Trán Bùi Nhiễm Nhiễm toàn là mô hôi lạnh, chân nhỏ cũng run rẩy.

    Cô sắp không kiềm chế được bản thân, thật sự muốn ôm chặt người đàn ông này.

    - ----------- --------------
     
    tiểu nữ xinh đẹp thích bài này.
    Last edited by a moderator: 31/7/2019
  5. Thu gọn
    Nếu bạn cảm thấy hay, hãy chia sẻ để ủng hộ tác giả
    Chương 3

    Bấm để xem
    Đóng lại
    "Muốn ôm thì ôm, đừng kiềm chế bản thân." Giọng trầm thấp của người đàn ông truyền đến tai Bùi Nhiễm Nhiễm, trong giọng mang vài phần trêu chọc.

    Giọng này.. Bùi Nhiễm Nhiễm bất ngờ, mạnh mẽ ngẩng đầu, mở to mắt hết sức, mang theo vài phần không thể tin, "Cảnh Thần Hạo?"

    "Không sai, còn biết tới tôi." Nói xong, tay thon dài của anh mở từng cái nút, động tác cực chậm, mang theo ý vị mê hoặc.

    Bùi Nhiễm Nhiễm cắn răng, biết ngay tên đàn ông này, không có lòng tốt!

    Nhưng bây giờ, cô không thể ở lại đây!

    Cô chỉ có thể chịu đựng.

    "Mang tôi đi."

    Cô không thể phát ra âm, chỉ có ầm ừ vài tiếng, mắt người đàn ông nheo lại, rõ ràng là hiểu ý.

    Mấy giây sau, mọi người chỉ thấy, Cảnh thiếu vẫn luôn bị bệnh sạch sẽ lại đích thân cởi áo ngoài của đồ tây đắp lên người Bùi Nhiễm Nhiễm, hai tay dùng lực 1 cái, liền ôm ngang cô lên, đi ra hướng cửa.

    "Nhiễm Nhiễm!"

    Âu Dương Lập thoát khỏi đám đông, nhìn thấy Bùi Nhiễm Nhiễm bị người đàn ông khác ôm trong lòng, hận đến cuộn chặt nắm đấm.

    Cảnh Thần Hạo dừng chân, quay người, cười cực kỳ tà mị, "Chúc mừng tân hôn Âu Dương thiếu gia, chẳng qua, chừng nào muốn coi bệnh cho mắt, có thể nhờ tôi giúp anh liên hệ bác sĩ tốt nhất."

    Ý trong lời này, vậy mà muốn ra mặt giúp cô.

    - ----------- --------------

    Phát giác ra người phụ nữ trong lòng run rẩy ngày càng lợi hại, thậm chí trực tiếp cắn lên vai anh.

    Cảnh Thần Hạo hừ 1 tiếng, sắc mặt lạnh đi, nhanh chóng rời đi.

    * * *

    Cho đến khi rời khỏi nơi ồn ào, Bùi Nhiễm Nhiễm mới vươn tay, nắm chặt áo anh, "Tại sao bây giờ anh lại ở đây?"

    Trán cô toàn mồ hôi, cơ thể run rẩy không ngừng.

    "Chỉ đi ngang qua, làm gì có nhiều tại sao như vậy." Cảnh Thần Hạo cười nhẹ, giọng trầm thấp trong đêm đặc biệt mê người.

    Tim Bùi Nhiễm Nhiễm thình thịch 1 tiếng, hôn lễ cử hành trên du thuyền, thuyền này thuộc Âu Dương gia. Anh nói với cô là đi ngang qua?

    Trừ khi anh lướt trên mặt biển, mới có thể ngang qua!

    Hơn nữa, Cảnh gia là hào môn quyền quý, là tồn tại mà tất cả gia tộc trong thế giới thượng lưu đều phải ngước nhìn.

    "Nếu nhất định phải có lý do, thì, thích bộ dạng thảm hại của cô."

    Dù không thấy mặt anh, cô cũng biết, miệng anh đang giương cao!

    Hai người vốn luôn trong trạng thái đối địch.

    "Im miệng cho tôi, bây giờ tôi không có tâm tình nghe anh tạt gáo nước lạnh." Bùi Nhiễm Nhiễm nói, dùng giày cao gót đá anh 1 cái.

    Nghe tiếng người đàn ông hừ, mới đỡ tức 1 tí.

    Nhưng 1 giây sau, bụng cô cuộn lên 1 luồng nóng. Cơ thể nhịn không được run rẩy.

    Cảnh Thần Hạo đã ôm cô ra khỏi hội trường, đến boong tàu, ánh trăng sáng rọi lên mặt nhỏ đỏ hồng của cô, đẹp không diễn tả được.

    Biết cô đến giờ, anh chưa từng gặp cô yếu đuối cần che chở như bây giờ.

    "Cảnh Thần Hạo, tôi.. tôi nóng quá." Bùi Nhiễm Nhiễm tinh thần khác mọi người, hai tay ôm chặt cổ anh, cả người dính chặt lấy anh.

    Lúc nói chuyện, miệng hơi mở, khiến người khác yêu thích.

    Cảnh Thần Hạo đưa tay sờ trán coi nhiệt độ trên cơ thể cô, hai mắt nheo lại, mang theo tia nguy hiểm.

    Có người hạ thuốc cô rồi, thật là không muốn sống mà!

    "Rất nóng, khó chịu." Bùi Nhiễm Nhiễm rên rỉ đưa mặt mình dán vào cổ anh, tay phải không ngừng ma sát lên da thịt anh.

    Cảnh Thần Hạo chuyển hướng, đi về 1 hướng khác, 1 con du thuyền tư nhân xa hoa khác kế bên thuyền lớn.

    Dưới ánh trăng, toàn thân du thuyền hiện lên ánh sáng bạch kim nhàn nhạt, chất liệu so với thuyền lớn này, không biết mắc hơn gấp bao nhiêu lần.

    Trên du thuyền có mấy người đàn ông cao to mặc áo đen đang đứng, thần sắc nghiêm túc, sau khi nhìn thấy Cảnh Thần Hạo, tự động phân ra, cúi đầu hành lễ.

    Người đàn ông ôm cô vào phòng trong du thuyền, thả lên giường lớn mềm mại, cơ thể cô rất nóng, mặt đỏ ửng.

    Đầm tím dài bị cô kéo lên đến eo, eo thon chưa bằng 1 vòng tay, đôi chân thon dài trắng nõn, mang theo mê hoặc chết người.

    Ánh mắt Cảnh Thần Hạo tối lại, yết hầu động đậy, anh cần phải đưa cô vào bệnh viện ngay.

    Thuốc cô uống, không phải bình thường, mà rất mạnh.

    - ----------- --------------
     
    tiểu nữ xinh đẹp thích bài này.
    Last edited by a moderator: 31/7/2019
  6. Thu gọn
    Nếu bạn cảm thấy hay, hãy chia sẻ để ủng hộ tác giả
    Chương 4

    Bấm để xem
    Đóng lại
    "Cảnh Thần Hạo.." Hai mắt Bùi Nhiễm Nhiễm nhất thời mê ly, thuốc có tác dụng rồi, cô lửa nóng hành hạ, toàn thân vô thức cong lên, hai tay nắm lấy đồ anh 1 cách loạn xạ, bộ dạng như muốn cởi đồ anh ra.

    "Bùi Nhiễm Nhiễm, em nhớ lấy, là em chủ động." Cảnh Thần Hạo ở bên tai cô thấp giọng nói.

    Nói xong, anh không nhịn được nữa, lật người áp cô xuống, chuyển bị động thành chủ động.

    Cơ thể dưới thân anh, chuẩn xác ôm đôi môi đỏ đó, mà tay nhỏ của cô ở sau lưng anh sờ loạn xạ, nhiều lần đốt lửa.

    Anh biết, cô là lần đầu tiên, cho nên, động tác rất dịu dàng.

    Trong phòng, từng tiếng nam nữ truyền ra, âm thanh ngày càng kích động.

    Không biết qua bao lâu, mới từ từ im lặng xuống.

    Du thuyền âm thầm cập bến, bên bờ đừng 1 dãy đàn ông cao to, vệ sĩ của hào môn bậc nhất nhiều vô số, tất cả đàn ông cao to nhưng đều phục vụ cho Cảnh gia.

    Tất cả đều yên lặng đứng đó, biểu cảm nghiêm túc, không ai nói chuyện, đến tiếng nói nhỏ cũng không có, bọn họ không biết Cảnh thiếu đang làm gì, cũng không dám làm phiền Cảnh thiếu.

    Cứ đứng như vậy, nghe tiếng sóng biển vỗ vào bờ.

    Cho đến khi trời chuyển sáng, bọn họ mới thấy cửa phòng du thuyền mở ra, bên trong có người con gái tuyệt đẹp đi ra.

    Chỉ mặt áo sơ mi trắng của Cảnh thiếu, chân rất dài, tóc xoăn dài màu hạt dẻ tùy tiện thả xuống, càng hiện nên sự lười biếng quyến rũ.

    Đẹp đến không thể diễn tả.

    Bọn họ cứ như vậy nhìn cô gái lên bờ, nhìn cô gái rời họ ngày càng gần.

    Hơi thở vô thức như bị chặn lại..

    "Nói với thiếu gia của các người, tôi đi rồi. Trước khi đi, tặng anh ta món quà nhỏ, kêu anh ta đừng quá vui mừng."

    - ----------- --------------

    Người đàn ông trên giường không động đậy, cho đến khi bị tiếng điện thoại làm tỉnh.

    Anh mở hai mắt, không thấy Bùi Nhiễm Nhiễm, nhưng lại thông qua gương, nhìn thấy mặt của mình.

    Trên mặt anh, bị cô vẽ con rùa lớn lên.

    Đáng chết, đêm qua, rõ ràng là cô chủ động.

    Rất tốt, nếu đã như vậy, anh không ngại bắt cô lại tính nợ thật tốt.

    Mắt Cảnh Thần Hạo âm trầm, anh nhanh chóng rửa mặt, sau đó mặc đồ, ăn diện xong, đi ra khỏi phòng.

    "Cảnh thiếu, sáng tốt lành." 1 dãy đàn ông cao to cung kính cúi đầu hành lễ.

    "Người phụ nữ đó đâu?" Giọng âm trầm, ngữ điệu ngược lại bình thản, khiến đám thuộc hạ nhất thời không hiểu ý anh.

    Người phụ nữ đi rồi, Cảnh thiếu rốt cuộc là vui hay tức giận?

    "Cảnh thiếu, cô ấy sáng 5h30 đi rồi, trước khi đi, còn để lại 1 câu.."

    Mắt Cảnh Thần Hạo sáng lên, theo đó lập tức quay lại trạng thái bình thường, "Nói gì?"

    "Cô ấy nói, cô ấy để lại món quà nhỏ cho ngài, kêu ngài đừng quá vui mừng."

    1 câu đã khiến mặt Cảnh Thần Hạo trầm xuống, thuộc hạ trả lời, trong lòng lập tức chảy mồ hôi lạnh.

    Rất rõ ràng, Cảnh thiếu tức giận rồi!

    "Rất tốt!" Giọng Cảnh Thần Hạo lạnh băng.

    * * *

    Năm năm sau, sân bay.

    Hai đứa bé cực kỳ hấp dẫn ánh nhìn đứng ở cửa đại sảnh sân bay, dễ thương đến tan chảy tim mọi người.

    Bé trai mặc quần jean xanh, đội nón jean rất cool, trên mũi còn đeo mắt kính đen, bộ dạng như tiểu soái ca phương đông.

    Đứa kế bên bé trai là bé gái mặt đỏ hồng, bé gái mặc đầm công chúa, đội nón hoa, đôi mắt to xanh biển không ngừng lấp lánh, tóc vàng thẳng tùy tiện xõa ngang vai.

    - ----------- --------------
     
    tiểu nữ xinh đẹp thích bài này.
    Last edited by a moderator: 31/7/2019
  7. Thu gọn
    Nếu bạn cảm thấy hay, hãy chia sẻ để ủng hộ tác giả
    Chương 5

    Bấm để xem
    Đóng lại
    "Thật dễ thương, muốn lên trước ôm cái quá."

    "Con nhà ai thế? Thật có phúc!"

    Một cô gái trẻ mặc đồ đẹp đẽ đi lên trước, cười hỏi: "Bạn nhỏ, có thể chụp hình với dì không?"

    Bé gái cười, giọng hoạt bát vang lên, "Dì, con phải hỏi mẹ đã." Mới nói xong, quay đầu nhìn về phía trước, tay nhỏ đưa cô, "Mami, con và anh ở đây!"

    Mọi người đều theo ánh nhìn của đứa bé, chỉ thấy mỗi người phụ nữ mặc áo ngoài trắng, quần ngắn xanh biển đi qua bên này.

    Người phụ nữ với bộ tóc cổ, mặt đeo kính vàng cổ, sắc mặt vàng vàng.

    Rất nhiều người lập tức thất vọng, thậm chí chê bai, "Không phải chứ, đó là mẹ của 2 đứa bé đó? Xấu như vậy, sao có thể sinh con đẹp vậy chứ?"

    "Có thể do ba mạnh, haha, xấu nữ phối với nam đẹp."

    Bé gái nghe mọi người nói mẹ như vậy, lập tức giận dữ, tức đến hét lớn, "Mami là người đẹp nhất trên đời, các người là người xấu, không chụp hình với các người!"

    Bùi Nhiễm Nhiễm chậm đến gần, sau khi nghe con gái nói, miệng vô thức giương lên, "Dương Dương, Noãn Noãn."

    Bùi Noãn lập tức mở miệng cười, mở rộng chan nhỏ hướng mami ôm lấy, mà Bùi Dương vẫn đứng tại chỗ, ẩn sau kính đen là đôi mắt khẽ động, hàn ý phát ra.

    Bùi Nhiễm Nhiễm sờ mặt nhỏ của Bùi Noãn, "Ở bên ngoài không được nói chuyện với người lạ, biết không?"

    "Noãn Noãn biết rồi, mami, hôn hôn." Nói xong, Bùi Noãn nhón chân lên, hai tay ôm chặt cô, bộ dạng muốn được hôn, dễ thương đến làm tan chảy những người xung quanh.

    Chính vào lúc này, tiếng bà chằn đột nhiên truyền đến, "Nhiễm Nhiễm, đứa không có lương tâm này, cuối cùng cũng biết đường về rồi!"

    Bùi Dương nhìn về hướng người phụ nữ đó, người đó mặc 1 thân đầm liền màu đỏ như lửa, tóc xoăn hạt dẻ xõa ngang eo.

    Người phụ nữ hung hăng chạy về phía mami, Bùi Dương lập tức mở rộng hai chân, lúc cô ta đến gần mẹ chặn cô ta lại, nhíu mày, giọng lạnh lùng, "Cô nói ai không có lương tâm?"

    - ----------- --------------

    Lâm Tri Hiểu thả chậm bước chân, nhìn tiểu soái ca chưa trưởng thành xong, lại nhìn bé gái tóc vàng Bùi Nhiễm Nhiễm ôm trên tay.

    Không nhìn không gấp, nhìn cái cô liền rối.

    Hai đứa nhỏ dễ thương này là con của Nhiễm Nhiễm? Con lai, Nhiễm Nhiễm có chồng ngoại quốc?

    "Dương Dương, không được vô lễ, đây là dì Tri Hiểu." Bùi Nhiễm Nhiễm một tay kéo Bùi Noãn 1 tay vỗ vai Bùi Dương, miệng đầy ý cười.

    Lâm Tri Hiểu mở to mắt, chấn động! Thật là con của Nhiễm Nhiễm, bản thân còn chưa hẹn hò, hai đứa con của Nhiễm Nhiễm đã lớn vậy rồi!

    Rồi nhìn bộ dạng của Nhiễm Nhiễm, bộ dạng như phụ nữ 30 mấy tuổi, còn đâu bộ dạng hoa khôi đơn thuần trước đây?

    Bùi Noãn mới nghe là dì Tri Hiểu, lập tức cười dính qua, "Dì Tri Hiểu, con nghe mami nói qua dì, con là Noãn Noãn."

    Nói xong, cười ngọt với cô, Lâm Tri Hiểu liền bị dễ thương đến chết, cũng không quan tâm đến cô hỏi muốn hỏi Nhiễm Nhiễm, trực tiếp ôm bé lên.

    Bùi Dương nhìn mami 1 cái, sau đó cởi mắt kính ra, lịch sự hành lễ, "Dì Tri Hiểu, xin chào."

    Lâm Tri Hiểu đã từ từ chuyển từ chấn động sang đố kỵ, "Nhiễm Nhiễm, cậu không được rồi! Hai đứa con vừa xinh đẹp vừa biết nói chuyện, thật dễ thương đến chết tớ rồi!"

    "Đương nhiên, không nhìn xem là con của ai." Bùi Nhiễm Nhiễm giương cao khóe miệng, con là niềm tự hào của cô.

    - ----------- --------------
     
    tiểu nữ xinh đẹp thích bài này.
    Last edited by a moderator: 31/7/2019
  8. Thu gọn
    Nếu bạn cảm thấy hay, hãy chia sẻ để ủng hộ tác giả
    Chương 6

    Bấm để xem
    Đóng lại
    "Chẳng qua, có phải chỉ cậu nuôi con? Nhìn cậu tàn tạ như vậy, như bà già vậy."

    Bùi Noãn nghe 1 cái, lập tức sửa lại, "Mami là người đẹp nhất, không phải bà già. Mẹ cố tình cải trang thành vậy, nếu không, sẽ có rất nhiều chú theo đuổi mẹ."

    Lâm Tri Hiểu vừa nghe, liền vui lên, "Mẹ con tất nhiên đẹp, trước đây còn là mỹ nữ tuyệt sắc!"

    "Được rồi, Tri Hiểu, đến nhà cậu trước, tớ có chuyện hỏi." Bùi Nhiễm Nhiễm thu lại ý cười, đột nhiên nghiêm túc.

    Chuyện mà cô nói, Lâm Tri Hiểu không cần hỏi cũng biết.

    Ài, chuyện của Bùi gia. Năm đó chuyện xảy ra quá nhanh, ai biết phải làm sao?

    Không biết Nhiễm Nhiễm làm sao trải qua, nếu là người khác, thật sự muốn chết cũng có.

    Đường Tam Hoàn nhà Lâm Tri Hiểu.

    Bùi Nhiễm Nhiễm dỗ cho Bùi Noãn ngủ rồi, Bùi Dương ở ban công nghiêm túc nghiên cứu bản đồ.

    Lâm Tri Hiểu nghi ngờ nhìn Bùi Dương 1 cái, sau đó theo Bùi Nhiễm Nhiễm vào phòng khác.

    "Con của cậu còn hiểu bản đồ? Mới 5 tuổi à!"

    "Hiểu, 3 tuổi đã bắt đầu đọc."

    Bùi Nhiễm Nhiễm nhàn nhạt nói 1 câu khiến Lâm Tri Hiểu thét lên, "Trời, thiên tài!"

    "Tri Hiểu, Bùi gia.."

    Thấy bạn thân đột nhiên trầm trọng, lòng Lâm Tri Hiểu đau từng cơn, "Nhiễm Nhiễm, 5 năm rồi, cậu nghĩ thoáng chút. Bùi gia đã phá sản triệt để rồi. Âu Dương gia đã thu hết tài sản của Bùi gia."

    Lâm Tri Hiểu thấy sự bi thương trong mắt bạn thân, trong lòng càng khó chịu, cô dừng 1 chút, có chút không nhịn được.

    Lời tiếp sau cô nói, sẽ khiến Nhiễm Nhiễm càng khó chịu.

    - ----------- --------------

    "Nhiễm Nhiễm, ba cậu 2 năm trước đã mất trong tù, mẹ cậu đi đâu không biết. Âu Dương thị mua Bùi gia với giá thấp, coi như tự nuốt miếng thịt béo Bùi gia rồi."

    "Ừ." Bùi Nhiễm Nhiễm ừ nhẹ 1 tiếng, hai tay nắm chặt, mắt lập tức trầm xuống, toàn thân tản phát ra hàn ý.

    Lâm Tri Hiểu bị hàn ý này chấn động, Nhiễm Nhiễm vẫn luôn ôn nhu, lại có thể tản phát ra hơi thở này.

    Nhiễm Nhiễm ở nước ngoài 5 năm, trong thời gian đó, liên hệ với cô không nhiều, cuộc sống ở Anh, cô cũng không hiểu nhiều.

    "Nhiễm Nhiễm, Noãn Noãn nói bộ dạng già nua này là cậu cải trang?" Lâm Tri Hiểu lập tức chuyển đề tài, cô không quen bộ dạng lạnh lùng này.

    Bùi Nhiễm Nhiễm đưa tay lấy thun, mái tóc đen thuận theo xõa xuống, dài ngang eo. Mắt kính vàng cổ tháo xuống, sau đó, cô lại lấy 1 chai nhỏ trong túi ra, lau lên mặt, tẩy hết trang đi.

    Thời gian không đến 1 phút, Bùi Nhiễm Nhiễm quay lại diện mạo cũ, Lâm Tri Hiểu miệng mở to, có thể nhét vừa 1 trái trứng.

    "Người ta đều trang điểm cho mình đẹp lại, cậu học trang điểm, ngược lại để mình xấu đi!" Lâm Tri Hiểu không nhịn được nữa, chỉ thiếu lật bàn than thở vận mệnh không công bằng.

    5 năm rồi, Nhiễm Nhiễm vẫn thanh thuần động lòng người như cũ, đẹp đến nhật nguyệt đều mất màu. Năm tháng thêm cho cô vài phần quyến rũ động lòng người, khiến người nhìn không thể rời mắt.

    "Nhiễm Nhiễm, nếu tớ là đàn ông, nhất định cưới cậu!" Lâm Tri Hiểu vừa nói vừa nhảy, đầm dài đỏ theo đó đung đưa.

    "Cậu được rồi đó, giới thiệu xí nghiệp trong nước cho tớ, tớ gửi CV qua." Bùi Nhiễm Nhiễm liếc Lâm Tri Hiểu 1 cái, sau đó nhanh chóng mở máy tính bảng.

    Lâm Tri Hiểu dừng 1 chút, "Ài, đáng tiếc cậu sinh con rồi. Nói xem, con của soái ca nước nào cưới được cậu?"

    - ----------- --------------
     
    tiểu nữ xinh đẹp thích bài này.
    Last edited by a moderator: 31/7/2019
  9. Thu gọn
    Nếu bạn cảm thấy hay, hãy chia sẻ để ủng hộ tác giả
    Chương 7

    Bấm để xem
    Đóng lại
    "Tớ nuôi con 1 mình, nuôi 5 năm rồi."

    "Cái gì, 5 năm! Cậu có thai trong nước, trước khi Bùi gia xảy ra chuyện? Đừng nói tớ biết là Âu Dương Lập!" Nói đến đây, Lâm Tri Hiểu dừng lại, không thể là tiện nhân đó, Noãn Noãn rõ ràng là con lai.

    "Nhiễm Nhiễm, ba của bọn trẻ là ai?"

    Chính vào lúc này, Bùi Dương đột nhiên đầy cửa, từ từ đi về hướng Lâm Tri Hiểu, "Không có ba, con và Noãn Noãn chỉ có mami."

    Một câu nói khiến Lâm Tri Hiểu đau lòng không thôi, đứa trẻ mới 5 tuổi, đã có thể nói ra lời này.

    "Dương Dương, ra ngoài đi, mami và dì Tri Hiểu có chuyện nói." Bùi Nhiễm Nhiễm nhẹ đẩy Bùi Dương.

    Lúc đi Bùi Dương nhìn Lâm Tri Hiểu 1 cái, "Dì Tri Hiểu, không được ăn hiếp mẹ."

    Lâm Tri Hiểu lập tức gật đầu, Bùi Dương mới yên tâm rời đi.

    "Con trai cậu khí chất thật mạnh, dọa chết tớ rồi." Lâm Tri Hiểu thở dài 1 hơi xong, sợ vỗ vỗ tim.

    Bùi Nhiễm Nhiễm tự hào nâng cằm lên, "Cậu đường đường là thư kí tổng tài, dễ bị hù vậy sao? Dương Dương mới vào nói 2 câu mà thôi."

    Câu đường đường là thư kí tổng tài đã thức tỉnh Lâm Tri Hiểu, "Cậu ở nước Anh làm bộ phận lên kế hoạch nhiều năm như vậy, vừa hay công ty chúng tớ tuyển người lên kế hoạch. Dựa vào tư chất của cậu, được tuyển vào là không vấn đề gì."

    "Tên công ty, địa chỉ, hộp thư." Bùi Nhiễm Nhiễm gật đầu, cảm thấy kiến nghị này không tệ.

    "Cảnh thị, quy mô công ty cực kỳ lớn, tài sản nhiều hơn Âu Dương thị mấy trăm con phố! Chuyện không thể trễ, cậu gửi CV qua mail tớ, mai tớ trực tiếp đem lên phòng nhân sự."

    - ----------- --------------

    Lâm Tri Hiểu 2 mắt sáng lên, Bùi Nhiễm Nhiễm nhất định có thể vào Cảnh thị, với lại tổng tài khí chất cường đại như vậy, thủ đoạn dứt khoát, người càng đẹp trai, bao nhiêu nữ nhân gấp gáp muốn bám lấy.

    Nhưng, tay di chuyển chuột của Bùi Nhiễm Nhiễm dừng lại, Cảnh thị, tập đoàn Cảnh Thiên.. Cảnh Thần Hạo, anh ấy..

    "Nhiễm Nhiễm, ngây ra đó làm gì!" Lâm Tri Hiểu nói xong giành lấy chuột, gửi Cv vào mail mình.

    "Xong! Đến công ty in cho cậu, trực tiếp gửi đến phòng nhân sự."

    Nói đến đây Lâm Tri Hiểu cười hì hì, hai mắt sáng lên "Tổng tài của chúng tớ, Cảnh Thần Hạo á! Mấy năm nay giá trị tăng vọt, ánh nhìn cay độc, giết phạt quyết đoán, bao nhiêu tờ báo giành nhau viết về người này! Ai ya, mai cậu qua đó liền biết."

    Bùi Nhiễm Nhiễm muốn trả lời, suy nghĩ muôn vàn, Cảnh Thần Hạo, cô chết đối đầu, vậy mà lại..

    "Tri Hiểu, tớ gửi CV cho cậu lần nữa." Nói xong, Bùi Nhiễm Nhiễm sửa lại vài cái trên CV.

    Hả? Nhiễm Nhiễm, sao cậu đổi tên vậy? "

    Vậy mà đổi thành Bùi Dĩ Hàn..

    " Làm gì có nhiều tại sao như vậy, cậu cứ thế mà làm là được. "

    Lâm Tri Hiểu hết cách," Được! Cậu lớn nhất, đều nghe cậu! "

    Xí nghiệp Cảnh thị.

    Bùi Nhiễm Nhiễm một thân đồ công sở màu xanh nhạt, chải tóc lại, vẫn là kiểu tóc quê mùa, trên mặt đeo kính vàng cổ.

    Cô còn chưa vào đã bị bảo vệ chặn lại," Tiểu thư, cô không phải nhân viên Cảnh thị. "

    " Tôi đến phỏng vấn. "Bùi Nhiễm Nhiễm cười, lễ phép trả lời.

    " Phẩm vị của nhân viên Cảnh thị không kém như vậy, tiểu thư cô vẫn là về nhà trang điểm lại cho tốt. "

    " Cái gì, anh dám nghi ngờ trợ lý tổng tài, khẩu vị của Lâm Tri Hiểu?"Bùi Nhiễm Nhiễm miệng uy hiếp, nhưng như cũ mang nụ cười.

    - ----------- --------------
     
    tiểu nữ xinh đẹp thích bài này.
    Last edited by a moderator: 31/7/2019
  10. Thu gọn
    Nếu bạn cảm thấy hay, hãy chia sẻ để ủng hộ tác giả
    Chương 8

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Bảo vệ nghe tên Lâm Tri Hiểu, có chút do dự.

    Vào lúc này, vang lên tiếng người phụ nữ, "Bùi Nhiễm Nhiễm, ai kêu cậu trang điểm thành vậy đi phỏng vấn?"

    Cô muốn tức đến hồ đồ, dù cho có kiến thức, nhưng vòng đầu về vẻ bề ngoài cũng không qua nổi!

    "Tớ cũng không sợ, cậu gấp cái gì?" Bùi Nhiễm Nhiễm mang theo tự tin, dù sao cũng từng làm việc cho tổng tài biến thái có tiếng trong ngành.

    Phỏng vấn nho nhỏ, cô hoàn toàn không gấp.

    "Thật chịu không nổi cậu, không biết sao cậu có thể làm việc!" Lâm Tri Hiểu thở dài, sau đó dẫn Bùi Nhiễm Nhiễm đến phòng phỏng vấn.

    Đi được 1 nửa, phía trước đột nhiên đi đến 1 đám người, Lâm Tri Hiểu thấy có gì đó không đúng, lập tức kéo Bùi Nhiễm Nhiễm, kéo về phía sau mình.

    Nhân viên ở đại sảnh lầu 1 đều nghiêm túc đợi chờ, đứng thành 2 hai, cúi đầu cung kính, đồng thanh hô, "Chào Cảnh tổng."

    Đại sảnh lập tức im lặng, chỉ nghe tiếng bước chân từ xa đến gần, Bùi Nhiễm Nhiễm lại bị Lâm Tri Hiểu kéo về sau, cô có thể cảm nhận được mồ hôi trong lòng bàn tay Lâm Tri Hiểu.

    5 năm rồi, anh từ Cảnh thiếu thành Cảnh tổng, càng trưởng thành hơn, càng lợi hại hơn.

    Ngay lúc đang suy nghĩ, cô nghĩ tiếng bước chân dừng lại, tiếp đó là giọng đầy uy hiếp của người đàn ông, "Lâm Tri Hiểu, dữ liệu của bên bị thu mua."

    Bùi Nhiễm Nhiễm nghe rõ được sự run rẩy trong giọng của bạn thân, "Cảnh tổng, tôi nhanh nhất có thể."

    "Ngay, lập tức." Ngữ điệu của người đàn ông không chút nghi ngờ, đơn giản dặn dò sau đó tiếp tục đi.

    - ----------- --------------

    Bùi Nhiễm Nhiễm ngẩng đầu nhìn bóng lưng người đàn ông, cao thẳng, đường nét trên cơ thể cực kỳ đẹp. Trong lúc đang quan sát, đột nhiên anh quay lại, ánh mắt như ưng nhìn thẳng vào cô.

    Trước đây không phải chưa từng nhìn thẳng qua, nhưng bây giờ, cô vẫn không nhịn được tay run rẩy 1 chút.

    1 thân đồ tây đen, cà vạt sọc đen vàng. Cơ thể cực đẹp, ngũ quan rõ ràng, so với trước đây, càng có hơi đàn ông. Một cái đưa tay, cũng phát ra mê lực vô vàn.

    Nhưng, toàn thân hàn ý đó, cô cảm thấy rất xa lạ.

    "Người nhàn rỗi bậy bạ không được vào Cảnh thị." Lúc nói lời này, ánh mắt người đàn ông không rời khỏi Bùi Nhiễm Nhiễm, mà đánh giá kỹ cô 1 lượt.

    Cô trang điểm già đi, mặc đồ quê mùa. Anh không nhận ra cô, đây là điều cô muốn.

    Lâm Tri Hiểu gấp gáp, không quan tâm gì giành trả lời trước, "Cảnh tổng, cô ấy không phải người nhàn rỗi bậy bạ, cô ấy đến phỏng vấn phòng lên kế hoạch."

    Vừa nói xong, liền nhận được ánh nhìn khinh bỉ của người xung quanh.

    Phỏng vấn của Cảnh thị cực kỳ cao, vòng đầu sàng lọc CV, đã lọc được rất nhiều người.

    Vòng sau, càng nghiêm khắc hơn.

    "Vòng bề ngoài không cần xét nữa sao." Cảnh Thần Hạo lạnh giọng nói, không nghi ngờ gì phán tội chết.

    Bảo vệ nghe xong, lập tức đi qua, chuẩn bị đuổi người.

    Tổng tài đích thân nói, dù cho có quan hệ với trợ lý Lâm cũng vô dụng.

    "Cảnh tổng, người ngài cần là, bình hoa chỉ có não không thể hành động?" Bùi Nhiễm Nhiễm giương miệng cười, trực tiếp lướt qua Lâm Tri Hiểu đi về trước hướng của anh 1 bước.

    Cô cố ý phát ra giọng khàn khàn, diện mạo thay đổi, cộng thêm đổi tên, bây giờ không cần quá kiêng kị.

    Nhưng Lâm Tri Hiểu bị dọa rồi, sao âm thanh nhất thời làm đổi thành thế này!

    Ánh nhìn Cảnh Thần Hạo thay đổi, nhìn ánh mắt tự tin phát sáng của cô.

    Ánh mắt này..

    "Nếu anh cần bình hoa, vậy tôi tự động rời khỏi phỏng vấn. Với thực lực của tôi, dù cho vào công ty nào, công ty đó đều có thể thành đối thủ cạnh tranh của Cảnh thị."

    - ----------- --------------
     
    tiểu nữ xinh đẹp thích bài này.
    Last edited by a moderator: 31/7/2019
  11. Thu gọn
    Nếu bạn cảm thấy hay, hãy chia sẻ để ủng hộ tác giả
    Chương 9

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Tất cả mọi người hít 1 hơi lạnh, Lâm Tri Hiểu mở to mắt, ngây người.

    Lần đầu tiên có người dám nói lại Cảnh tổng, cô rất thưởng thức khí chất cường đại của Nhiễm Nhiễm! Không hổ danh đã từng làm ở Te!

    Hai mắt Cảnh Thần Hạo nheo lại, không khí xung quanh căng thẳng, anh bước về trước 1 bước, khoảng cách với cô, không cách 1m, từ cao nhìn xuống.

    "Cảnh tổng, cô ấy là trưởng bộ phận lên kế hoạch của Te." Lâm Tri Hiểu thoát ra khỏi tâm trạng chấn động, lớn tiếng nói.

    Cô biết, khí chất nguy hiểm của Cảnh tổng phát ra, không ai có thể thoát.

    Thì ra người phụ nữ lớn gan này, đến từ Te.

    Te ở nước ngoài, là đối thủ cạnh tranh quyết liệt với Cảnh thị. Năm ngoái, Cảnh thị mất 1 đơn lớn. Là vì phòng lên kế hoạch của Te giỏi hơn Cảnh thị, không lẽ đơn lớn năm trước là do người phụ nữ này?

    - ----------- --------------

    "Đưa cô ta vào." Anh nói, mắt ánh lên tia cười thú vị, rất nhanh, rất khó có ai nắm bắt được.

    Lâm Tri Hiểu thở phào, vui vẻ cười. Lúc nhìn bạn thân lần nữa, thấy cô ngây người nhìn tổng tài!

    Bùi Nhiễm Nhiễm này, khí chất lúc nãy, đầy tự tin, bây giờ sao như mất hồn vậy. Lông mày tổng tài đại nhân nhíu lại!

    Cảnh Thần Hạo luôn nhìn đôi mắt của Bùi Nhiễm Nhiễm, cảm giác này.. quá quen thuộc..

    "Cảnh tổng, nhân viên đứng sau anh có chút gấp gáp, không phải anh có chuyện gấp cần làm sao?" Bùi Nhiễm Nhiễm cười, hai mắt cong cong.

    Cảnh Thần Hạo thu lại ánh nhìn đánh giá, sau đó quay người rời đi.

    Chỉ là đôi mắt giống mà thôi. Với lại, nếu là cô, nhất định sẽ phì mũi trừng mắt với anh.

    Đợi hình bóng anh hoàn toàn rời đi, đại sảnh lập tức náo loạn, đề tài toàn là Bùi Nhiễm Nhiễm.

    "Người phụ nữ này, cố ý sao? Dùng cách này hấp dẫn Cảnh tổng."

    "Vô dụng thôi, người từng tiếp xúc với Cảnh tổng, người nào không phải mỹ nhân tuyệt thế?"

    "Thì đó, xấu như vậy, muốn trèo lên Cảnh tổng, nằm mơ!"

    Lâm Tri Hiểu nhún vai, biểu thị không quan tâm, "Nhiễm Nhiễm, đừng để trong lòng. Cảnh tổng là đàn ông vàng đơn thân đẹp trai trong ngành, những người phụ nữ này, đều đang cố sức.."

    Còn chưa nói xong, đã bị Bùi Nhiễm Nhiễm ngắt lời, "Có gì đáng quan tâm chứ, tớ cũng là mẹ 2 con rồi. Còn tính toán với họ làm gì?" Nói xong, trong lòng cô thở dài, nhất định phải bảo vệ Dương Dương và Noãn Noãn thật tốt, không để anh phát hiện.

    "Cũng đúng. Tớ đi sắp xếp dữ liệu đây, cấp trên đang cần. Cậu 1 mình đợi ở phòng phỏng vấn, ở góc cua tầng 15. Nhưng mà, giọng lúc nãy của cậu, có chuyện gì?"

    "Về nói với cậu." Bùi Nhiễm Nhiễm cười, vì tránh phiền phức, sau này ở Cảnh thị cô dùng giọng khàn khàn.

    Lâm Tri Hiểu bĩu môi, "Được."

    Sau đó, Bùi Nhiễm Nhiễm đến thang máy, đợi thang máy.

    Tổng cộng 3 thang máy, cô đang đợi thang, thang máy bên phải nhất xuống 1 người đàn ông cao to thư sinh đeo kính vuông không tròng, nam nhân da trắng nõn, mày đậm, bộ dạng phóng khoáng.

    Thích Thịnh Thiên thấy Bùi Nhiễm Nhiễm, lập tức dừng chân, như phát hiện đại lục mới nhìn cô, "Xấu nữ, cô làm sao vào đây được?"

    Bùi Nhiễm Nhiễm liếc anh 1 cái, "Quang minh chính đại vào." Nói xong, thang máy vừa đến tầng 1.

    Cô không rảnh quan tâm người khác, trực tiếp đi vào.

    Thích Thịnh Thiên nhìn cửa thang máy đóng lại và số lầu đi lên, lúc thấy tầng 15, hai mắt mở to, 15 là tầng phỏng vấn nhân viên đã được sàng lọc qua, xấu nữ sao có thể vào được vòng cuối của tuyển chọn?

    - ----------- --------------
     
    tiểu nữ xinh đẹp thích bài này.
    Last edited by a moderator: 31/7/2019
  12. Thu gọn
    Nếu bạn cảm thấy hay, hãy chia sẻ để ủng hộ tác giả
    Chương 10

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Bộ phận nhân sự muốn bị đuổi việc tập thể? Nghĩ vậy, anh lập tức gọi điện qua.

    "Cảnh thị sau khi sàng lọc, chọn 1 xấu nữ, giọng còn khó nghe như vậy."

    "A, không có chuyện đó, đều là mỹ nữ. Trong đó gợi cảm nhất, là Lucy gần đây quan hệ rất tốt với Cảnh tổng. Quản lý Thích, chuyện cười này không thể nói bậy a!"

    "Sao tôi thấy 1 xấu nữ lên tầng 15?" Thích Thịnh Thiên cảm thấy lạ. "Hôm nay công ty có 2 cuộc phỏng vấn, 1 cái khác của phòng lên kế hoạch, nhưng người phòng kế hoạch chọn, ngoại hình cũng không tệ, trừ.."

    "Ai?" Thích Thịnh Thiên hỏi đến cùng, người phụ nữ mới nãy quá khoa trương, gặp Cảnh Thần Hạo, còn được vào.

    "Thư ký Lâm giới thiệu Bùi Dĩ Hàn, nước ngoài về, trước đây là trưởng bộ phận lên kế hoạch của Te."

    Câu này khiến Thích Thịnh Thiên không còn lời nào để nói, thật là thâm tàng bất lộ, vậy mà là trưởng bộ phận lên kế hoạch của Te, năm ngoái khiến Cảnh thị mất 1 đơn lớn không phải vì phòng lên kế hoạch sao?

    Nếu có thể chiêu nhân tài như vậy vào, đối với Cảnh thị, cũng không tệ!

    Quên đi, xấu thì xấu, dùng được là được.

    Góc cua tầng 15.

    Bùi Nhiễm Nhiễm ra khỏi thang máy, thấy hành lang đứng nhiều mỹ nữ ăn diện khác nhau, một dãy chân dài, gợi cảm có, thanh thoát có. Còn có 1 số, trực tiếp trang điểm lại ở hành lang, thậm chí còn ngại kéo cổ áo thấp xuống.

    - ----------- --------------

    Phòng lên kế hoạch phỏng vấn cần não, những người phụ nữ này không được rồi..

    "Cảnh thị sao thế, vậy mà xuất hiện loại hàng này." 1 người phụ nữ thu hộp phấn trên tay lại, mặt toàn là sự xấu xa.

    Bùi Nhiễm Nhiễm lướt qua mặt của đám phụ nữ 1 lần, có người còn mặc đồ xuyên thấu, hai cục trước ngực bị dồn đến chật không thể tả nổi.

    "Loại phụ nữ này, có trang điểm cũng là xấu nữ, vào phỏng vấn không phải rước nhục vào thân sao." Người mặc đồ xuyên thấu châm chọc 1 tiếng, mang theo nụ cười lạnh mà cô tự cho là đúng.

    "Số 3-5 vào phòng chờ."

    Người mặc đồ xuyên thấu nghe thấy, mặt đầy nụ cười, ngẩng đầu, ngực rung động 1 cái, mở rộng chân thon dài, đi vào trong.

    Bùi Nhiễm Nhiễm nhíu mày, càng không hiểu tình trạng trước mắt, nhưng Lâm Tri Hiểu cũng không thể nhớ sai nơi phỏng vấn chứ?

    "Nghe nói, Cảnh tổng sẽ đích thân đến."

    "Thật sao? Trang điểm hình như bị lem rồi, nhanh trang điểm lại."

    "Trang điểm tinh tế thì có tác dụng gì, cô không thấy Lucy lúc nãy, là bạn gái tin đồn của Cảnh tổng."

    Bùi Nhiễm Nhiễm im lặng đứng 1 bên, chủ đề của những người phụ nữ này luôn xoay quanh Cảnh Thần Hạo.

    Thời gian 5 năm, anh như ngày càng hút mắt người khác.

    Nếu anh biết Dương Dương và Noãn Noãn là con anh, dù cho không thích, cũng sẽ nghĩ cách giành lấy.

    Nghĩ đến đây, trong lòng thắt lại. Noãn Noãn không giống anh, nhưng Dương Dương rất giống, hoàn toàn như phiên bản thu nhỏ.

    "Số 6-8 vào phòng chờ, người cuối cùng đến, rút số đi."

    Bùi Nhiễm Nhiễm chìm trong suy nghĩ của bản thân, hoàn toàn không chú ý đến có người nhắc cô, cho đến khi giọng phát lên lần nữa, "Cô gái già đứng trong cùng, ra đây rút số."

    1 câu nói dẫn đến 1 trận cười khinh bỉ, Bùi Nhiễm Nhiễm nhìn những người đó, cuối cùng đi đến bên khác, rút số, số 10. Mới thu số lại, cô nghe tiếng giày cao gót, cuối cùng dừng lại trước mặt cô.

    Ngẩng đầu nhìn, chỉ thấy người phụ nữ tóc xoăn bồng bềnh, môi đỏ chót, eyeliner đen ở khóe mắt, shadow mắt màu đậm.

    1 thân đầm dài tím hoa, giày cao gót gợi cảm màu đen.

    Lời thì thầm: Mỗi ngày tụi mình sẽ cố update 6-10 chương, nếu theo thống kê thấy mọi người coi nhiều thì tụi mình sẽ có động lực để dịch nhiều và update nhanh hơn nhe. Cảm ơn m. N ủng hộ Nếu có cảm nghĩ, ý kiến gì đừng ngần ngại viết ở cmt nhe, mọi ý kiến của m. N tụi mình đều đọc và trân trọng. Chúc m. N đọc truyện vui vẻ ^^

    - ----------- --------------
     
    tiểu nữ xinh đẹp thích bài này.
    Last edited by a moderator: 31/7/2019
  13. Thu gọn
    Nếu bạn cảm thấy hay, hãy chia sẻ để ủng hộ tác giả
    Chương 11

    Bấm để xem
    Đóng lại
    "Chị Lucy" Người đàn ông đưa số lúc nãy cung kính nhìn người đằng sau, trên mặt còn treo thêm nụ cười nịnh nọt.

    Bùi Nhiễm Nhiễm đánh giá kỹ người phụ nữ, cô chính là bạn gái tin đồn của Cảnh tổng.

    "Không phải tôi nói cô, Hạo thích gợi cảm quyến rũ, cô.." Lucy nói đến đây dừng lại, hừ nhẹ 1 tiếng.

    "Sở thích của Cảnh tổng không liên quan đến tôi, tôi đã là mẹ của 2 con rồi." Giọng thản nhiên, như là 1 viên đạn, lập tức phóng ra giữa hội trường, sắc mặt Lucy cũng thay đổi.

    "Mẹ của 2 con rồi! Quả nhiên là phụ nữ già, trời ơi, loại người này sao có thể vào đây, vào đây nhất định phải chưa kết hôn!" Có mấy người phụ nữ thét chói tai.

    Vừa đúng Thích Thịnh Thiên đến tầng 15, đôi mắt thanh tú của anh nhíu lại, gật đầu với người bên kia.

    "Xin lỗi, mấy vị tiểu thư, các người đã bị loại, mời lập tức rời khỏi Cảnh thị."

    Người phụ nữ thét lên không thể tin, mở to mắt, còn chưa phỏng vấn đã bị loại, rất không dễ đến vòng cuối này!

    Thích Thịnh Thiên đi về hướng Bùi Nhiễm Nhiễm, đẩy kính, "Xấu nữ, đợi tí phỏng vấn, chờ đợi biểu hiện của cô." Anh cố ý nói vậy, anh muốn đợi coi thử bộ dạng lát nữa của cô khi nhận thức được mình đã vào sai chỗ.

    "Nhất định khiến anh hài lòng." Mấy từ đơn giản rõ ràng thể hiện thái độ của cô, không nóng không lạnh, tự tin từ tốn.

    Vào lúc này, đến số 10, đến lượt cô đi vào.

    Lucy hoàn toàn điên lên, nhìn Thích Thịnh Thiên thét lên, "Anh làm kiểu gì vậy, loại này có thể làm người đại diện cho quảng cáo sản phẩm mới của Cảnh thị sao?"

    - ----------- --------------

    "Đợi cô thật sự trở thành thiếu phu nhân của Cảnh thị, mới ở đó chỉ chỏ đi." Thích Thịnh Thiên miệng đầy ý cười, sau đó đi vào phòng phỏng vấn.

    Lucy tức đến mặt hoàn toàn thay đổi, Thích Thịnh Thiên, chờ đó!

    Bùi Nhiễm Nhiễm rút đề tài ở phòng chờ, mở ra, dùng cách thức độc nhất của cô thể hiện vẻ đẹp hình thể.

    Cô có chút không hiểu được, phỏng vấn phòng lên kế hoạch cũng cần vẻ đẹp hình thể.

    Cái quỷ gì thế? Đề ai ra vậy!

    "Số 10. Vào, chuẩn bị bắt đầu."

    Trong lòng đang gào thét, cô nghe số của mình.

    Số 9 mới vào không lâu, sao nhanh vậy, xem ra bị loại rồi.

    Để giấy trong tay xuống, cô điều chỉnh quần áo, đầu nhanh chóng xoay chuyển, làm sao có thể không thất lễ lại có thể biểu hiện được vẻ đẹp hình thế?

    Đẩy 1 cái cửa khác, trong lòng đã quyết định, sau khi hít sâu 1 hơi, cô đi vào.

    Ánh nhìn hướng về phía người ngồi giữa, hả? Người ngồi giữa, lông mày nhíu lại, tay xoay bút máy, không phải là Cảnh Thần Hạo sao?

    Đại sảnh lầu 1 mới gặp anh, bây giờ lại gặp.

    Chính vào lúc này, Cảnh Thần Hạo ngẩng đầu lên, tay xoay bút dừng lại.

    Thích Thịnh Thiên ngồi kế anh, mày nâng lên, chờ xem kịch hay!

    "Dùng cách thức độc nhất của cô thể hiện vẻ đẹp hình thể." Người phỏng vấn ngồi phía bên phải nhất nói, tuy trong lòng buồn phiền nghĩ sau người phụ nữ già có thể vào được vòng cuối.

    Nhưng 2 boss lớn ở bên không nói, cô chỉ có thể đưa tay, biểu thị bắt đầu.

    Bùi Nhiễm Nhiễm ho 1 tiếng, thấp giọng, "Thể hiện hình thể, chính là thể hiện nơi đep nhất của cơ thể mình. Từ này xuất hiện trong tâm trí, sẽ nghĩ liền đến hình ảnh mặc bikini trên bãi biển, hoặc người mẫu đi catwalk. Nhưng.."

    "Người phụ nữ này thật biết nói chuyện, bây giờ còn không biết đi lộn chỗ." Thích Thịnh Thiên mỉm cười, thấp đầu nói với Cảnh Thần Hạo kế bên.

    - ----------- --------------
     
    tiểu nữ xinh đẹp thích bài này.
    Last edited by a moderator: 31/7/2019
  14. Thu gọn
    Nếu bạn cảm thấy hay, hãy chia sẻ để ủng hộ tác giả
    Chương 12

    Bấm để xem
    Đóng lại
    7012. *Mù mặt bệnh không nhận dạng được khuôn mặt (như mù đường)

    "Cô ta nói cũng khá đúng, do cô ta phụ trách lên kế hoạch quảng cáo lần này.

    " Cái gì! Cậu cho cô ta phụ trách? Gồm cả việc chọn người đại diện? "Thích Thịnh Thiên tròng mắt muốn rớt xuống, nếu chỉ có hai người họ, anh nhất định kêu lớn.

    " Có vấn đề? "

    " Đương nhiên có vấn đề, nếu dựa vào tiêu chuẩn của cô ta, Lucy nhất định không được chọn. "Thích Thịnh Thiên cố ý nói đến Lucy, anh cảm thấy chuyện này, Cảnh Thần Hạo làm rất kì lạ.

    " Dưới đây, sẽ biểu diễn 1 chút cho các vị xem làm sao có thể lịch sự và dùng cách đặc biệt để thể hiện vẻ đẹp hình thể. Xin hai vị phỏng vấn chính cho tôi chút tôn trọng cơ bản nhất. "Cô vừa nói vừa nhìn Cảnh Thần Hạo, trong lời ý rất rõ ràng, hai vị đừng nói chuyện riêng tư với nhau.

    Người phụ nữ ngồi phía bên phải tí nữa té ghế, giọng nói khó nghe vậy, còn dùng ánh mắt trách cứ hiển nhiên đối với Cảnh tổng và quản lý Thích!

    Mặt Bùi Nhiễm Nhiễm mang nụ cười, nhìn sang ấm trà thanh hoa ở bên, điệu bộ cực kì lịch sử.

    Đưa tay cùng đi bộ, đều là cách tốt nhất để thể hiện đường cong ở eo.

    Cầm ấm trà, cô đi đến trước mặt Cảnh Thần Hạo," Lúc rót trà, tay phải để ở đây, trong quá trời đưa tay lên sẽ thể hiện được vẻ đẹp cơ thể. Trung Quốc vẫn luôn chú trọng lễ nghi và văn hóa, từ đây rót, sẽ mang đến hiệu quả khác biệt. Cảnh tổng, không ngại thử xem? "

    Cảnh Thần Hạo thấy cô vì rót trà lộ tay trắng ngần, anh đưa tay nắm lấy bàn tay của cô.

    " Màu da tay và mặt của cô không giống. "Hai mắt Cảnh Thần Hạo nheo lại, lộ ra tia điều tra.

    " Đương nhiên không giống, màu da mặt và màu da cơ bụng của anh có giống nhau không? "

    - ----------- --------------

    Thích Thịnh Thiên lập tức nhìn bụng của Cảnh Thần Hạo, rắn chắc hiện rõ qua sơ mi đồ tây, lần đầu gặp anh, đã biết anh có cơ bụng?

    Cảnh Thần Hạo nhìn đôi mắt đó, đứng lên từ chỗ ngồi, tay vẫn nắm chặt tay cô," Tên? "

    " Bùi Dĩ Hàn. "

    Tâm đã lạnh. (Dĩ Hàn là đã lạnh lẽo)

    Thích Thịnh Thiên thấy Cảnh Thần Hạo rất kỳ lạ, nhìn chằm chằm xấu nữ không rời, còn hỏi tên. Chẳng qua, xấu nữ này lại cùng họ với người phụ nữ kia..

    " Bùi.. Dĩ Hàn? "Cảnh Thần Hạo nheo mắt, ánh nhìn tra hỏi.

    Cô cố ý ngước đầu nhìn nịnh nọt anh," Đúng, Bùi Dĩ Hàn. "

    Bộ dạng này, khiến anh nhíu mày," Ngày mới đến bộ lên kế hoạch báo danh, toàn quyền phụ trách kế hoạch quảng cáo sản phẩm mới lần này của Cảnh thị. "

    " Không vấn đề. Trước đó, mời Cảnh tổng thả tay tôi ra. "

    Người phỏng vấn bên phải mở to mắt, đây là nơi phỏng vấn chọn người quảng cáo, sao biến thành bộ phận lên kế hoạch rồi?

    " Cảnh tổng, Lucy đang đợi cậu. "Thích Thịnh Thiên sợ thiên hạ không loạn nói 1 câu.

    " Lucy, không quen. "Anh buông tay cô ra, gấp tài liệu lại, ngữ khí lãnh mạc đến không chấp nhận được.

    Thích Thịnh Thiên mở to miệng, khoa trương đến không còn chút hình tượng," Bạn gái tin đồn của cậu, báo chí đã nói 1 tháng rồi, còn thường xuyên đến Cảnh thị. Bây giờ cậu còn không nhớ? Sớm đã nói cậu mù mặt, còn không tin. "

    " Mù mặt? "Bùi Nhiễm Nhiễm quay đầu, nghi ngờ.

    " Đúng vậy, không nhớ mặt phụ nữ, trong số phụ nữ, chỉ có thể nhớ mặt mẹ mình. Phụ nữ khác, gặp bao nhiêu lần cũng quên."Thích Thịnh Thiên cố ý bỏ qua 1 người phụ nữ.

    Thực ra, ngoài mẹ ra, Cảnh Thần Hạo còn nhớ 1 người phụ nữ khác.

    Bùi Nhiễm Nhiễm không tin, sao anh có thể mù mặt được.

    - ----------- --------------
     
    tiểu nữ xinh đẹp thích bài này.
    Last edited by a moderator: 31/7/2019
  15. Thu gọn
    Nếu bạn cảm thấy hay, hãy chia sẻ để ủng hộ tác giả
    Chương 13

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Tên này, thích ghi hận! Có bệnh mù mặt, quả thật là chuyện đùa!

    "Trợ lý Lâm bên cạnh anh ta, cũng không nhớ, trợ lý Lâm.." Thích Thịnh Thiên còn muốn nói liền bị giọng lạnh lùng ngắt lời.

    "Tối nay trợ lý Lâm sẽ gửi cô 1 phần tài liệu, trong đêm lên kế hoạch, mai đem lên phòng làm việc cho tôi xem." Nói xong, Cảnh Thần Hạo di chuyển ghế, đi ra ngoài.

    Đi được vài bước, anh nghe được giọng khàn khàn từ sau truyền đến.

    "Cảnh tổng, anh thật sự mù mặt? Vậy tôi có cần đeo 1 cái bảng đặc biệt?"

    Lời nói xong, Thích Thịnh Thiên không nhịn được nữa, trực tiếp cười lớn, "Trợ lý Lâm hàng ngày đeo 1 cái bảng màu đỏ lớn, nếu bảng tháo xuống, Cảnh tổng căn bản không nhận ra."

    Thích Thịnh Thiên vừa nói vừa cười, nhưng khi tiếp xúc ánh nhìn lạnh lẽo của người đàn ông, liền dừng cười ngay lập tức.

    "Không cần đeo bảng, tôi nhớ cô."

    Lời nói trực tiếp dọa đến Thích Thịnh Thiên, anh vậy mà nói, có thể nhớ cô ta.

    Anh còn tưởng chỉ có Bùi gia đại tiểu thư..

    "Vì muốn đề phòng vạn nhất, tôi chọn 1 màu khác, mai đeo bảng. Dù sao là bộ lên kế hoạch, lại phụ trách.." Cô chỉ muốn chứng minh, anh rốt cuộc có thật..

    Nếu thật, 5 năm trước, cô sẽ phát hiện được.

    "Tôi nói không cần là không cần, nghe không hiểu?" Cảnh Thần Hạo chuyển ánh nhìn lạnh lẽo qua, sau đó di chuyển bước chân, đi ra ngoài.

    - ----------- --------------

    "Điên rồi! Kế hoạch quảng cáo lớn như vậy, với người đại diện đều giao cho cô phụ trách. Còn nói nhớ cô, hì hì.." Thích Thịnh Thiên chéo chân, "Cô nói đây thể hiện điều gì?"

    "Thể hiện tôi phải đi rồi, mai nộp bản kế hoạch lên phòng làm việc của tổng tài."

    "Người phụ nữ anh ta có thể nhớ không nhiều, cô được tính.." Thích Thịnh Thiên miệng mang ý cười, được tính là người thứ 3.

    Thật là trò cười ngàn năm!

    Cảnh Thần Hạo có lẽ không biết Bùi Dĩ Hàn đã là mẹ có con rồi.

    Bùi Nhiễm Nhiễm không quan tâm anh, trực tiếp đi ra.

    Trong phòng phỏng vấn chỉ còn lại Thích Thịnh Thiên ngồi cười hì hì ra tiếng.

    Thang máy đến lầu 1, Bùi Nhiễm Nhiễm mới ra thang máy, liền thấy Lucy đi về hướng mình, bộ dạng hung hăng.

    "Người cô không nên kiếm chuyện." Bùi Nhiễm Nhiễm ngẩng đầu nhìn cô, cười, thản nhiên như không.

    Nói như vậy, nói chung là muốn tránh phiền phức mà thôi.

    "Tôi là người phụ nữ của Hạo, ông chủ lớn của tập đoàn Cảnh thị. Chỗ dựa của cô, sao tôi không kiếm chuyện được? Nói, là ai?" Lucy liếc nhìn, mặt toàn là tức giận.

    "Muốn biết là ai, tự đi hỏi Cảnh tổng." Lười phiền phức với cô, Bùi Nhiễm Nhiễm nói xong muốn quay người đi.

    Lucy từ sau kéo cô lại, "Ngữ khí thật lớn, cô dám nói, cô là phụ nữ của Cảnh tổng? Eo cô có thon bằng tôi không? Ngực lớn bằng tôi không? Có mê hoặc bằng tôi không?"

    Mắt thấy càng nhiều người đến, Bùi Nhiễm Nhiễm rút tay lại, nhanh chóng dứt khoát thoát khỏi Lucy, "Ngực tôi không lớn bằng cô, nhưng, tôi có não để làm việc. Xin hỏi, cô có não không?"

    Cô dừng 1 chút, đánh giá trên dưới 1 lượt, không khách khí cười, "Hơn nữa, không phải chỉ là độn ngực 1 chút, cũng không đáng để so sánh?"

    Lời vừa nói ra, toàn hội trường ồn ào, sắc mặt Lucy càng khó coi.

    Người xung quanh, toàn bộ dừng bước, có người đã bắt đầu xì xầm to nhỏ.

    - ----------- --------------
     
    Last edited by a moderator: 31/7/2019
  16. Thu gọn
    Nếu bạn cảm thấy hay, hãy chia sẻ để ủng hộ tác giả
    Chương 14

    Bấm để xem
    Đóng lại
    "Vậy mà chửi Lucy không có não, Lucy là bạn gái tin đồn của Cảnh tổng, gan thật lớn, không muốn sống nữa à."

    "Lucy là người mẫu nổi tiếng trong giới, lại có chỗ dựa là Cảnh tổng. Người phụ nữ già chọc tức Lucy, quả thật là muốn chết."

    Lucy nghe lời người xung quanh nói, càng có tinh thần, "Thật sự nghĩ không thông, sao cô có thể giành được trở thành người đại diện cho quảng cáo? Một chút hình tượng cũng không có, âm thanh thì khó nghe."

    Bùi Nhiễm Nhiễm ngây người, "Người đại diện quảng cáo?" Cô rõ ràng đi phỏng vấn cho bộ phận lên kế hoạch.

    "Còn ở đây giả ngốc, lúc nãy là vòng cuối của phỏng vấn chọn người đại diện quảng cáo. Tôi cảm thấy, cô cảm thấy có thể đấu với tôi?" Lucy vừa nói vừa ưỡn ngực, tay đưa lên, làm 1 tư thế khoe cơ thể.

    Sắc mặt Bùi Nhiễm Nhiễm thay đổi, cô vừa đi sai chỗ! Lâm Tri Hiểu quả nhiên nhớ lộn chỗ!

    Nhìn Lucy đang tạo kiểu trước mặt, Bùi Nhiễm Nhiễm đột nhiên cười nhẹ ra tiếng.

    "Cô, không trở thành người đại diện sản phẩm mới của Cảnh thị."

    Cơ thể Lucy cứng nhắc, "Nói bậy, không ai thích hợp hơn tôi."

    Nói đến đây, âm thanh cô bén nhọn, "Cô tính là thứ gì, đến lượt cô chỉ chỏ sao."

    Bùi Nhiễm Nhiễm mặt cười càng sáng lạn hơn, "Ngại quá, quảng cáo lần này, bao gồm tuyển chọn người đại diện, đều do tôi phụ trách. Lucy, nếu có câu hỏi, trực tiếp hỏi Cảnh tổng."

    "Cô.." Miệng Lucy mở to, nhìn bóng dáng Bùi Nhiễm Nhiễm rời khỏi, 1 câu cũng không nói nên lời.

    - ----------- --------------

    Trước cửa nhà, Bùi Nhiễm Nhiễm còn chưa lấy chìa khóa ra, đã bị mở cửa.

    Nhìn thấy nụ cười tỏa nắng của con gái, mặt cô lập tức thả lỏng rất nhiều.

    "Mami, ôm ôm." Bùi Noãn đưa hai tay, mềm mại nũng nịu.

    "Noãn Noãn ngoan, anh đâu?" Cô ôm con lên, đưa tay đóng cửa.

    "Anh nói mami làm việc mệt, làm đồ ngon cho mami ăn."

    Bùi Nhiễm Nhiễm nghe vậy, gấp gáp, đứa nhỏ này sao có thể vào bếp. Cô lập tức để con gái xuống, đi vào bếp.

    "Dương Dương."

    "Mami, đừng gấp, lập tức có thể ăn, dì Tri Hiểu về cùng mẹ sao?" Bùi Dương vừa nói vừa múc canh cà chua trứng ra to lớn.

    Nhìn 3 món mặn 1 món canh được xếp gọn gàng trên bàn, Bùi Nhiễm Nhiễm cảm thấy con mình làm việc quá giỏi.

    "Mami, hôm nay phỏng vấn thế nào?" Bùi Dương quan tâm nói, bộ dạng giống như người lớn.

    Bùi Nhiễm Nhiễm nhìn con trai, trong đầu hiện lên mặt người đàn ông đó, nếu bị phát hiện..

    "Mami, mẹ sao vậy?" Bùi Noãn mếu máo, mặt sắp khóc.

    Bùi Nhiễm Nhiễm lập tức đưa tay, ôm con trai và con gái vào lòng, "Các con là tiểu phúc tinh của mami, phỏng vấn thuận lợi, 1 cái liền được tuyển."

    Lúc không khí ấm áp, cửa bị đập ầm ầm, Lâm Tri Hiểu mạnh mẽ đi vào.

    "Nhiễm Nhiễm, cậu đánh chết tớ, tớ nói sai nơi phỏng vấn rồi." Lâm Tri Hiểu nhìn thấy bộ dạng chau mày của Bùi Dương, lập tức ngây người, nhìn 1 cái, Dương Dương và Cảnh tổng có chút giống!

    Suy nghĩ thoáng qua, Lâm Tri Hiểu sắc mặt thay đổi, cô kéo Bùi Nhiễm Nhiễm qua, nghe giọng thám tính "Nhiễm Nhiễm, cậu có phát hiện, Dương Dương rất giống Cảnh tổng?"

    Bùi Nhiễm Nhiễm tim đập nhanh 1 nhịp: "Thế giới chuyện trùng hợp rất nhiều, cậu nhìn Noãn Noãn, nó là sinh đôi với Dương Dương, một người giống con lai, 1 người giống trung quốc."

    "Đúng vậy, trùng hợp mà thôi. Chỉ là, cậu đừng để Cảnh tổng nhìn thấy Dương Dương, nếu không.."

    - ----------- --------------
     
    Last edited by a moderator: 31/7/2019
  17. Thu gọn
    Nếu bạn cảm thấy hay, hãy chia sẻ để ủng hộ tác giả
    Chương 15

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Bùi Nhiễm Nhiễm gật đầu, "Tớ biết, chuyện này tuyệt đối không thể xảy ra."

    "Mami, mẹ và dì Tri Hiểu nói gì thế? Noãn Noãn cũng muốn nghe." Bùi Noãn uất ức kéo tay áo của Bùi Nhiễm Nhiễm.

    "Dì Tri Hiểu đang khen anh con, làm cơm rất ngon."

    Lâm Tri Hiểu lập tức tiếp lời, "Dương Dương thật giỏi, làm còn ngon hơn dì, hay là sau này đều để con làm."

    Vừa nói xong, cô bị Bùi Nhiễm Nhiễm kéo 1 cái, "Sao có thể để con trai tớ cực khổ, cậu đừng hòng lười biếng."

    "Phì phì, tình mẹ thật vĩ đại. Ok, vì chúc mừng mami Nhiễm Nhiễm thuận lợi vào Cảnh thị, tối nay chúng ta ra ngoài ăn, dì mời!"

    Nhà hàng Nặc Thiên.

    "Dương Dương Noãn Noãn, dì đi gọi rất nhiều món. Các con ở Anh lâu vậy, thực ra, vẫn là món trung đậm vị nhất." Lâm Tri Hiểu vừa nói vừa gắp thức ăn cho 2 đứa.

    Bùi Nhiễm Nhiễm con gái đang tập trung ăn, hai mắt mang toàn ý cười. Nhìn sang con trai, lông mày cô khẽ nhíu.

    "Dương Dương, tại sao không ăn? Đồ ăn không hợp khẩu vị?" Cô vừa nói vừa vỗ vai con trai.

    - ----------- --------------

    "Mami, đồ ăn ở đây ngon hơn con nấu, con đang nghiên cứu, mẹ khoan làm phiền con."

    Lâm Tri Hiểu nhìn bộ dạng nghiêm túc suy nghĩ của Bùi Dương, nhịn không được cười ra tiếng, "Nhiễm Nhiễm, con trai cậu quả rất tuyệt. Biết xem bản đồ, biết nghiên cứu món ăn, mới lớn cỡ này, 18 loại vũ nghệ, đều biết. Thiên tài tương lai mà, thật sự ngưỡng mộ đố kỵ hận mà."

    "Dì, ngưỡng mộ đố kỵ hận hơn nữa cũng vô dụng, hay là dì cũng sinh 1 đứa." Bùi Dương ngẩng đầu, lông mày khẽ nhíu, mang theo bộ dạng nghiêm túc cực giống người đàn ông nào đó.

    Tim Lâm Tri Hiểu đập mạnh 1 cái, rất liên tiếp nhảy lên mấy lần.

    Mẹ nó, bị phiên bản nhỏ của Cảnh tổng nhìn cô, cô có thể nói thẳng, là cô sợ ánh mắt này không?

    "Tri Hiểu, Cảnh tổng mù mặt rất lợi hại sao? Đặc biệt là phụ nữ?"

    Lâm Tri Hiểu ngây người 1 lúc, không biết tại sao bạn thân hỏi câu này, nhưng vẫn trả lời thật, "Cảnh tổng những phương diện khác, đều mạnh không thể tả. Chỉ là không thể nhớ phụ nữ, công ty có người âm thầm nói giỡn, sau này nếu Cảnh tổng đến vợ cũng không nhớ, nên làm thế nào?"

    "Không nặng đến vậy chứ.." Bùi Nhiễm Nhiễm kinh ngạc, vậy mà anh có bệnh này.

    "Cậu còn chưa nói với tớ, giọng cậu là sao? Lúc thánh thót, lúc khàn đặc."

    "Mami từng học 1 nhà thanh nhạc nổi tiếng, giọng khàn đặc, chuyện nhỏ." Bùi Dương vừa nói vừa gắp đồ ăn cho mẹ, bộ dạng như người lớn.

    "A, cậu lợi hại thật!"

    Bùi Nhiễm Nhiễm cười, "Sau khi cậu học, cũng biết. Sau này rảnh dạy cậu, nhưng mà, tối nay cho cậu 1 danh sách nghệ nhân."

    "Mami, lúc ăn cơm đừng nói chuyện công ty." Bùi Dương thân thiết mà nghiêm túc nói.

    Bùi Nhiễm Nhiễm cười nhẹ đưa 2 tay đầu hàng, đối với con trai cô không có cách nào.

    "Mami, con khó chịu." Noãn Noãn kêu lên 1 tiếng, sắc mặt Bùi Nhiễm Nhiễm thay đổi ôm cô đến phòng vệ sinh.

    Lâm Tri Hiểu nhìn Bùi Dương đang nhìn chằm chằm mình, lập tức căng thẳng, đứa trẻ này có thể đừng nhìn cô như vậy không?

    Từ lúc cảm thấy Dương Dương giống Cảnh tổng, lòng cô luôn sợ hãi.

    Bùi Nhiễm Nhiễm ra khỏi cửa không hề dừng bước ôm con gái đến nhà vệ sinh, Dương Noãn trong lòng cô vặn vẹo.

    Mỗi lần con gái làm động tác này, cô biết con gái nhịn không nổi.

    "Noãn Noãn, phía trước là nhà vệ sinh rồi, con nhịn 1 chút, đừng đi trên người mẹ, con 5 tuổi rồi."

    - ----------- --------------
     
    Last edited by a moderator: 31/7/2019
  18. Thu gọn
    Nếu bạn cảm thấy hay, hãy chia sẻ để ủng hộ tác giả
    Chương16

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Bùi Noãn nước mắt đầy khóe mắt, cắn chặt môi.

    Lúc ôm chặt con đến khúc cua, đột nhiên xuất hiện 1 thân hình cao to, Bùi Nhiễm Nhiễm không dừng kịp, trực tiếp đụng vào. Người đàn ông phản ứng tự nhiên ôm bé gái trong lòng cô, đụng mạnh vào vật to lớn khiến mũi Bùi Noãn bị đau, nhất thời không chịu được, trực tiếp đi ra, chảy ướt đồ tây thẳng thớm của người đàn ông.

    Bùi Nhiễm Nhiễm mở to miệng, còn chưa thấy rõ người đàn ông liền trực tiếp xin lỗi, "Xin lỗi, xin lỗi, con bé chịu không nổi."

    "Bùi Dĩ Hàn?" Giọng nói từ tính của đàn ông vang lên.

    Lúc nghe tiếng người đàn ông, mắt Bùi Nhiễm Nhiễm giật giật, sau đó lập tức ngẩng đầu.

    Vậy mà là anh.. anh sao lại ở đây, Bùi Noãn đi trên người anh!

    May mắn là, hôm nay cô không tẩy trang, với lại hồi nãy dùng giọng khàn đặc.

    Càng may mắn hơn là, bị nhìn thấy là Bùi Noãn, không phải Bùi Dương.

    "Con cô?" Cảnh Thần Hạo vừa hỏi xong, Bùi Noãn trong lòng vặn vẹo, ủy khuất nói, "Chú ơi xin lỗi, mami ôm ôm."

    Anh chỉ là tùy ý hỏi, mà cô bé gọi cô là mami, thì ra cô có con rồi.

    Đôi mắt này.. Cảnh Thần Hạo di chuyển ánh nhìn, không nhìn mắt cô.

    "Ngại quá, Cảnh tổng." Mặt Bùi Nhiễm Nhiễm toàn là xin lỗi, giọng khàn đặc, hai tay đưa ra muốn ôm lấy Bùi Noãn.

    Càng tốt, anh không chú ý giọng lúc nãy của cô.

    Ai ngờ, tay vừa muốn chạm vào Bùi Noãn, Cảnh Thần Hạo nghiêng người.

    "Cô kết hôn rồi?" Cảnh Thần Hạo lạnh giọng hỏi.

    - ----------- --------------

    Cô lập tức gật đầu, "Đương nhiên kết hôn rồi, con cũng 5 tuổi rồi."

    "Chồng nước ngoài?" Người đàn ông nhếch mày, ánh nhìn lưu chuyển đánh giá.

    "Đúng." Trả lời đơn giản dứt khoát, cô chỉ muốn nhanh chóng thoát khỏi anh, nếu bị anh nhìn thấy Dương Dương thì không tốt.

    "Mami, con khó chịu." Bùi Noãn lên tiếng giải thoát không khí ngại ngùng.

    Chính vào lúc này, 1 người đàn ông trung niên chạy đến, thấy Cảnh Thần Hạo ôm đứa con lai, ngây người. Nhưng rất nhanh khôi phục lại, cung kính cong lưng, "Cảnh tổng, mời bên này."

    "Tôi có chuyện, đi trước." Lời trầm ổn của Cảnh Thần Hạo khiến người đàn ông trung niên bất ngờ, rất không dễ mời được Cảnh tổng, đột nhiên lại phải đi.

    "Cảnh tổng.." Đàn ông trung niên lộ mặt cầu xin.

    Cảnh Thần Hạo không nhìn ông 1 cái, trực tiếp đi về phía trước.

    "Cảnh tổng!" Bùi Nhiễm Nhiễm gấp gáp, mắt thấy anh ôm Noãn Noãn không buông, cũng không quan tâm lễ nghi, lớn tiếng kêu lên.

    "Mami." Bùi Noãn cũng gấp, vẫy vẫy 2 chân, ở trong lòng Cảnh Thần Hạo vặn vẹo không yên phận.

    "Chú mang con đi thay đồ, con không phải khó chịu sao?" 1 câu nói khống chế được Bùi Noãn.

    "Noãn Noãn muốn đầm công chúa."

    "Được."

    Bùi Nhiễm Nhiễm cũng không biết 2 người nói gì, khi thấy con gái ngoan ngoãn trong lòng anh, càng gấp hơn.

    Không lẽ đây là vì có máu mủ? Dù cho không biết đối phương là con ruột, cũng bất giác muốn lại gần.

    "Cảnh tổng, xin trả con cho tôi." Bùi Nhiễm Nhiễm đuổi theo Cảnh Thần Hạo cả con đường, chân anh quá dài, cộng thêm cố ý đi nhanh, đến cửa thang máy, cô mới đuổi kịp.

    "Bây giờ nó không thích hợp, đi thay đồ trước." Cảnh Thần Hạo nói xong, trực tiếp nhấn thang máy.

    Cô gấp gáp vào thang máy theo, vào mới thấy thang máy có chút không đúng, bên trong chỉ hiển thị 1 số, 18."

    Thang máy đi từ tầng 1 lên 18. Rất hiển nhiên, là thang máy riêng của ai đó.

    - ----------- --------------
     
    Last edited by a moderator: 4/8/2019
  19. Thu gọn
    Nếu bạn cảm thấy hay, hãy chia sẻ để ủng hộ tác giả
    Chương 17

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Nghĩ đến đây, trong lòng cô chửi Lâm Tri Hiểu 1 phen, nhà hàng Nặc Thiên là của Cảnh thị!

    "Mami" Bùi Noãn nhỏ tiếng kêu, kêu xong, cô lại cúi đầu, vùi vào lòng người nào đó.

    Bùi Nhiễm Nhiễm thật muốn giành lại con bé, hung hăng đánh vào mông.

    "Cảnh tổng, không phiền anh. Đưa con cho tôi, tôi mang về thay đồ. Ở đây anh không có đồ con nít."

    Cảnh Thần Hạo nhìn cô, mắt sáng lên, "Ai nói không?"

    "Chú nói, có đầm công chúa." Bùi Noãn đột nhiên cười, hai chân vẫy vẫy, như lượm được báu vật vậy.

    "Chỉ biết đầm công chúa, ở nhà có bao nhiêu đầm công chúa rồi?" Con gái dán chặt anh, lòng Bùi Nhiễm Nhiễm có chút dư vị, khẩu khí có chút dữ.

    "Mami lớn tiếng với con." Miệng Bùi Noãn mếu máo, khóe mắt đầy nước, dưới áp lực của Bùi Nhiễm Nhiễm, không hoàn toàn khóc lên. "Đến rồi" Cảnh Thần Hạo nói xong vỗ đầu Bùi Noãn, sau đó đi ra thang máy.

    Thang máy lên thẳng tầng 18, căn phòng trang thị xa hoa, chiếm hết cả tầng, mở màn cửa sổ sát đất, view rất đẹp. Đây là căn phòng riêng của Cảnh Thần Hạo.

    "Đồ trong tủ, cô giúp nó thay." Cảnh Thần Hạo để Bùi Noãn xuống đất, sau đó tự đi về hướng phòng khác.

    - ----------- --------------

    Bùi Nhiễm Nhiễm lập tức ôm con gái, sợ bị giành mất.

    "Mami, chú này rất tốt, nếu là ba thì tốt." Bùi Noãn vô thức nói nhưng khiến tim Bùi Nhiễm Nhiễm hoang mang.

    "Đừng nói bậy, sao con biết đó là người tốt."

    "Con cũng không biết, chỉ cảm thấy chú tốt." Bùi Noãn cười, cười rất đơn thuần.

    Nhìn thấy mặt mẹ trầm xuống, Bùi Noãn lập tức chuyển đề tài, "Mami, thay đồ."

    "Noãn Noãn, nếu chỉ chọn 1, con chọn mẹ hay chú?" Bùi Nhiễm Nhiễm rất xúc động, con trai vậy mà nói ra những lời này.

    Nước mắt lại đầy khóe mắt Bùi Noãn, "Mami, mẹ đừng bỏ con. Con không cần gì nữa, chỉ cần mami."

    "Noãn Noãn ngoan, mami đi lấy đầm công chúa." Bùi Nhiễm Nhiễm yên tâm, đi về hướng tủ.

    Mở to, thấy bên trong 1 dãy đầm công chúa cho bé gái. Anh ở đây thay đồ, còn là thang riêng, hiển nhiên đây là phòng riêng của anh.

    Phòng riêng mà có những đầm này, không lẽ anh giấu phụ nữ, sinh con rồi?

    "Chú." Lúc đang suy nghĩ, giọng ngọt ngào của con gái lại vang lên.

    Tim Bùi Nhiễm Nhiễm cảnh giác kêu lớn, lấy đầm công chúa màu hồng, lập tức quay người.

    Mới quay người, liền thấy người đàn ông chỉ mặc quần ngắn đen, cơ thể cao thẳng, cơ bụng hiện lên đặc biệt hữu lực và thu hút.

    "Không biết xấu hổ." Cô không nhịn nổi, trực tiếp chửi, khó trách bên mình nhiều lời đồn.

    Cô ăn diện kiểu phụ nữ già, anh còn mang cô về phòng riêng, bây giờ đến áo trên cũng không mặc.

    "Mami, không biết xấu hổ là ý gì?" Bùi Noãn hoài nghi hỏi.

    "Chính là kêu con đừng nhìn." Bùi Nhiễm Nhiễm đến bên con gái, nắm lấy tay nhỏ của con di chuyển qua hướng khác.

    "Con gái cô đi trên người tôi, tôi không cảm ơn, còn nói tôi không biết xấu hổ?" Cảnh Thần Hạo giọng âm trầm, mang theo nguy hiểm.

    Bùi Noãn đứng giữa 2 người tuy không hiểu chuyện gì xảy ra, nhưng trong lòng lại có chút vui vẻ.

    - ----------- --------------
     
    Alissa thích bài này.
    Last edited by a moderator: 10/8/2019
  20. Thu gọn
    Nếu bạn cảm thấy hay, hãy chia sẻ để ủng hộ tác giả
    Chương 18

    Bấm để xem
    Đóng lại
    "Tôi thích, cô có ý kiến?" Mắt Cảnh Thần Hạo sáng lên, lời nói ra khiến cô câm nín.

    Quả nhiên, tên này, phương diện nào đó vẫn vậy, không đổi! Chỉ cần anh thích, liền muốn làm.

    Anh thích khoe cơ bụng thì khoe, lười quan tâm anh.

    "Noãn Noãn, chúng ta đi phòng khác." Cô ôm con lên, nhanh chóng đi vào phòng.

    Lúc này, điện thoại Cảnh Thần Hạo vang lên.

    "Cảnh tổng, Lucy đến rồi. Vẫn như trước, không quan tâm cô ta, để cô ta đợi ở Cảnh thị?" Thích Thịnh Thiên bên kia điện thoại, cực kỳ mất kiên nhẫn. Tăng ca đã thôi, Lucy còn đến làm phiền.

    "Tống ra." Cảnh Thần Hạo nhíu mày, hạ lệnh, chỉ là phụ nữ không liên quan mà thôi.

    "A? Tống ra?" Thích Thịnh Thiên chút nữa té ghế.

    "Cậu biết Lucy nào không, chính là người ngực bự cực kỳ gợi cảm." Thích Thịnh Thiên cố ý miêu tả, anh biết Cảnh Thần Hạo bị mù mặt.

    Cảnh Thần Hạo nghe tiếng ồn ào của Thích Thịnh Thiên, nhíu mày, lúc này, phòng bên kia mở cửa.

    "Tôi đưa con về, cảm ơn ý tốt của Cảnh tổng."

    Cảnh Thần Hạo lập tức cúp máy, mà âm thanh lại bị Thích Thịnh Thiên nghe thấy. Tuy không nghe rõ, nhưng anh xác định bây giờ Cảnh Thần Hạo đang ở bên Bùi Dĩ Hàn!

    - ----------- --------------

    Giọng khàn đặc như vậy, anh không thể nghe lộn.

    Không xong rồi, không ngờ, Cảnh Thần Hạo không phải thích loại như Bùi Nhiễm Nhiễm! Phụ nữ già, còn có con!

    "Ai cho cô đi?" Sau khi Cảnh Thần Hạo nói xong, từ trong tủ sách lấy máy tính, để lên bàn.

    "Không đi, tôi ở đây làm gì? Đừng quên, mai còn nộp bản kế hoạch cho anh."

    Cảnh Thần Hạo mở máy tính, trực tiếp nói: "Bây giờ tối 7h, viết ở trên đây, tôi xem." Anh muốn biết người phụ nữ này, ở phương diện lên kế hoạch, lợi hại thế nào. Đơn lớn năm ngoái Cảnh thị mất, đều nằm ngoài dự liệu của anh.

    "Ở đây viết, con gái tôi thế nào? Ít nhất cũng phải để tôi dỗ nó ngủ mới được." Bùi Nhiễm Nhiễm không quan tâm anh, trực tiếp kéo tay con, đi về cửa lớn.

    Ai ngờ Bùi Noãn nói 1 câu, "Mami, mẹ ở đây cũng được. Dì Tri Hiểu ở dưới lầu, mẹ nói với dì, đón con là được."

    Bùi Nhiễm Nhiễm vừa nghe, trong lòng ý muốn đập đầu vào tường cũng có, thời điểm quan trọng, con gái lại giúp người ngoài.

    "Con biết dì Tri Hiểu là ai?" Cảnh Thần Hạo hỏi Bùi Noãn.

    "Dì Lâm Tri Hiểu, bạn tốt của mami." Bùi Noãn thành thật đáp.

    "Thư ký Lâm sao?" Cảnh Thần Hạo nhìn sang Bùi Nhiễm Nhiễm, tùy ý đem điện thoại lên.

    Anh muốn gọi kêu Lâm Tri Hiểu đón Bùi Noãn sao?

    Nhất thời gấp gáp, cô lập tức lên trước, muốn giành lấy điện thoại của anh.

    Cảnh Thần Hạo chuyển điện thoại qua tay phải, gọi được cho thư ký Lâm. Cơ thể nghiêng 1 chút, tay trái bên eo Bùi Nhiễm Nhiễm, dùng sức ôm 1 cái, khiến cô không thể động đậy.

    Với góc độ của Bùi Noãn, lúc này, chú đang ôm chặt mami trong lòng.

    "Anh buông tôi ra!" Bùi Nhiễm Nhiễm cũng không quan tâm con ở bên, kêu lớn.

    Trùng hợp không may, chính vào lúc này, điện thoại được bắt máy.

    Lâm Tri Hiểu thấy Cảnh Thần Hạo gọi đến, tay cầm đũa tí nữa rớt mất.

    Sau khi nghe điện thoại, lại không nghe thấy tiếng lạnh lùng mạnh mẽ của tổng tài, mà tiếng thét của bạn thân, cô hoàn toàn không hiểu, trực tiếp làm rớt đũa.

    "Thư ký Lâm, nhà hàng Nặc Thiên thang máy lầu 1 đợi đó, đón con gái của Bùi Dĩ Hàn." Nói xong, Cảnh Thần Hạo tắt máy.

    Lâm Tri Hiểu ngây người, cúi đầu nhìn màn hình điện thoại, Cảnh tổng mới nói, đợi ở thang máy, đón con gái của Nhiễm Nhiễm?

    Nhiễm Nhiễm không phải mang con đi vệ sinh sao? Đến giờ chưa về, bây giờ Cảnh tổng nói vậy, trời ơi! Lâm Tri Hiểu cuối cùng phản ứng lại, Nhiễm Nhiễm đang chung chỗ với Cảnh tổng, còn kêu cô mang Noãn Noãn về.

    Cô nam quả nữ, có thể làm gì! Lâm Tri Hiểu đến túi cũng quên mang, trực tiếp chạy về hướng thang máy.

    Bùi Dương phát giác sự bất thường, tay trái nhặt túi Lâm Tri Hiểu làm rơi, nhanh chóng chạy ra ngoài.

    Mami và em ra ngoài lâu chưa về, nhất định xảy ra chuyện rồi!

    - ----------- --------------
     
    Last edited by a moderator: 10/8/2019
  21. Thu gọn
    Nếu bạn cảm thấy hay, hãy chia sẻ để ủng hộ tác giả
    Chương 19

    Bấm để xem
    Đóng lại
    "Dì Tri Hiểu, chúng ta tại sao không đi lên?"

    Lâm Tri Hiểu nhìn Bùi Dương, lòng hoảng loạn, nếu Cảnh tổng thấy nó..

    "Dương Dương, sao con đi theo, nhanh về phòng bao ngồi. Nếu không, mấy người đó tưởng dì Tri Hiểu ăn chùa!" Lâm Tri Hiểu vừa nói vừa đẩy.

    "Có phải mami xảy ra chuyện, con muốn lên xem." Bùi Dương nói xong đưa tay ấn thang máy.

    Lâm Tri Hiểu lập tức chặn lại, lúc này, thang máy mở ra.

    "Dì Tri Hiểu." Bùi Noãn thân đầm công chúa màu cánh sen, cười ra khỏi thang máy.

    Lâm Tri Hiểu nhìn thang máy, thấy không có người, hoang mang trong lòng yên xuống.

    "Noãn Noãn, có phải mami ở trên? Sao không đi xuống cùng em?" Bùi Dương kéo em gái, mặt lạnh lùng hiện lên tia lo lắng.

    Bùi Noãn cười trộm, vui vẻ chớp mắt "Anh, chúng ta cứ bị nói là không có cha, em muốn có daddy."

    Cơ thể Lâm Tri Hiểu cứng nhắc, Bùi Nhiễm Nhiễm và Cảnh tổng chung 1 phòng.. Cô hy vọng Bùi Nhiễm Nhiễm tìm được người đàn ông đáng tin.

    Tuy không nói Cảnh tổng không đáng tin, nhưng, trước mắt, Cảnh tổng nhiều tin đồn quá, lúc này người này, lúc này người khác. Với lại còn không nhớ mặt phụ nữ. Nói trắng ra, đối với phụ nữ lạnh nhạt vô tình.

    "Noãn Noãn, tuy anh cũng muốn có daddy, nhưng nếu daddy không tốt với mami, chúng ta cần hắn làm gì? Đợi anh lớn lên, sẽ bảo vệ mami và em." Bùi Dương bộ dạng người lớn nhí, nhẹ vỗ vai Noãn Noãn.

    - ----------- --------------

    Bùi Noãn mím môi, qua 1 lúc gật đầu, "Anh, chúng ta lên tìm mami."

    "Được." Bùi Dương nói xong, tay lại ấn thang máy.

    Lâm Tri Hiểu gấp rồi, kéo Bùi Dương, "Dương Dương, về nhà với dì, mami sẽ không có chuyện gì đâu."

    Để Cảnh tổng thấy Bùi Dương, thì thảm rồi!

    Tuy 2 người không có máu mủ, nhưng quá giống, khó tránh không thể..

    Nhưng mà, tay cô vừa kéo Bùi Dương, cậu liền kéo Bùi Noãn đi vào thang máy.

    Trong căn phòng xa hoa tầng 18, Bùi Nhiễm Nhiễm không biết sao, không cẩn thận đụng vào lòng Cảnh Thần Hạo, hơi thở thơm mát của người phụ nữ bay vào mũi anh.

    "Kêu cô viết kế hoạch mà thôi, sao phản kháng thành vậy."

    Bùi Nhiễm Nhiễm mạnh mẽ ngẩng đầu, liền đụng cằm anh.

    Bây giờ anh không mặc áo, bây giờ là mùa hè, đồ cô mặc cũng mỏng. Gần anh như vậy, cô có cảm giác da thịt tiếp xúc.

    Thật sự muốn chết mà!

    "Cô cứ phản kháng, trang phục nút đều muốn bưng ra rồi." Cảnh Thần Hạo chuyển ánh nhìn xuống ngực cô.

    Bùi Nhiễm Nhiễm lập tức nhìn xuống, sắc mặt cũng thay đổi, nút không phải sắp bưng ra, mà đã bưng ra!

    "Da cơ thể cô trắng vậy, mặt, sao lại vàng thế?" Cảnh Thần Hạo buông cô ra, nói hoài nghi của bản thân.

    Bùi Nhiễm Nhiễm lập tức quay người đóng nút áo lại, "Cần anh quản!"

    5 năm sau, anh lại tiếp tục không biết xấu hổ rồi!

    1 câu cần anh quản, khiến anh nhớ đến người đó, ánh mắt âm trầm đi nhiều.

    "Có phải tôi viết xong, anh mới thả tôi đi?" Bùi Nhiễm Nhiễm ngẩng đầu nhìn thẳng anh, kiêu ngạo trong mắt khiến người khác chói mắt.

    Cảnh Thần Hạo dựa lên bàn, hai tay khoanh trước ngực, từ tốn mở miệng, "Đúng."

    "Phiền anh mặc áo đàng hoàng, sẽ ảnh hưởng đến cảm giác của tôi, càng ảnh hưởng đến sư phát huy của tôi." Bùi Nhiễm Nhiễm liếc anh 1 cái, rất nhanh dịch đi.

    Anh nhìn cô gái ngồi trên ghế, nhanh chóng lên mạng tìm các loại thông tin, mắt lưu chuyển sự tập trung và tỉ mỉ, khiến anh quên đi khuôn mặt xấu xí của cô.

    Sao anh có thể nhớ cô? Thích Thịnh Thiên luôn nói anh mù mặt, đối với phụ nữ, chỉ nhớ mẹ và..

    Nhưng vì vậy, anh mới gặp cô 1 lần, có thể nhớ cô?

    Cô là Bùi Dĩ Hàn, không phải Bùi Nhiễm Nhiễm.

    "Thông tin trên mạng quá nhiều, mail nội bộ phòng kế hoạch đưa tôi, bên trong nhất định có dữ liệu."

    Sau khi nghe cô nói, Cảnh Thần Hạo cười, cố ý làm khó cô, "Nếu tôi nói, không có thì sao?"

    "Không có?" Cô cười mỉa mai.

    - ----------- --------------
     
    Last edited by a moderator: 10/8/2019
Trả lời qua Facebook
Đang tải...