Sợi Dây Chuyền Định Mệnh - Rô Rô

Thảo luận trong 'Truyện Drop' bắt đầu bởi Rô Rô, 4/10/2019.

  1. Rô Rô

    Rô Rô Chuyển tiền Tìm chủ đề

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    22
    Xem: 111
    Nếu bạn cảm thấy hay, hãy chia sẻ để ủng hộ tác giả
    Tên truyện: Sợi dây chuyền định mệnh

    Tác giả: Rô Rô

    Thể loại: Ngôn tình hiện đại

    [Thảo Luận - Góp Ý] - Các Tác Phẩm Sáng Tác Của Rô Tô

    Văn án:

    Cô là một thiên kim tiểu thư xinh đẹp giàu có. Anh là một tổng tài lãnh khốc, cũng là một sát thủ tàn nhẫn trong giới hắc đạo.

    Ba năm trước, Cô vì thất tình mà có suy nghĩ chạy đến khách sạn năm sao tìm một nam kỹ phá thân.

    Ba năm trước đây, anh tại khách sạn chẳng biết tại sao bị trở thành con rối để bị lợi dụng, xong việc sau này, cô dám thưởng anh một sợi dây chuyền có đính hạt kim cương quý.

    - Nhìn chăm chú sợi dây chuyền trong tay, anh thề! Coi như là đào ba thước đất cũng phải tìm ra người đàn bà kia!
     
    kimnanaAlissa thích điều này.
  2. Đang tải...
  3. Rô Rô

    Rô Rô Chuyển tiền Tìm chủ đề

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    22
    Thu gọn
    Nếu bạn cảm thấy hay, hãy chia sẻ để ủng hộ tác giả
    Chương 1:

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Tại một khách sạn năm sao.

    Hai bên cánh cửa tự động từ từ mở ra. Ngay sau đó trước mắt nhân viên tiếp tân xuất hiện một người đeo kính râm, mặc bộ váy màu đen của người phụ nữ trẻ, giày cao gót bước trên sàn gỗ mịn, phát ra những tiếng leng keng.

    Vương Yến Nhi cố gắng trấn tĩnh bản thân mình, tiếng tim đập bồn chồn, thở sâu đi bộ về phía trước, trên cổ có đeo một sợi dây chuyền có mặt hình bông hoa cỏ bốn lá, dáng đi quyến rũ, chiếu thẳng vào mắt của mọi người xung quanh.

    Nhân viên tiếp tân lộ ra nụ cười chuyên nghiệp, lịch sự nói: "Xin hỏi cô, chúng tôi có thể giúp gì được cho cô?"

    "Cô cần phải nói: Thưa bà". Vương Yến Nhi bỏ kính râm ra, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười.

    "Vâng, thưa bà, xin hỏi chúng tôi có thể giúp gì được cho bà?" Nhân viên tiếp tân liếc mắt nhìn xung quanh người cô, không có chút nhẫn nại nào.

    "Cho tôi một phòng đôi tốt nhất". Vương Yến Nhi giả vờ nói thật lành nghề, có trời mới biết thực ra đây là lần đầu tiên cô ấy ở trong một khách sạn, trong lòng cô lo lắng, ngón tay khẽ vân vê sợi dây chuyền.

    "Vâng, đây là thẻ phòng của bà ạ". Nhân viên tiếp tân giao cho cô thẻ phòng, Vương Yến Nhi cúi đầu nhìn. Phòng 4190.

    "Xin hỏi bà có điều gì cần nữa không?" - Cô nhân viên khẽ cất tiếng hỏi.

    Vương Yến Nhi do dự nửa ngày, cuối cùng lấy hết dũng khí nói: "Tìm cho tôi một người đàn ông lên đây, phải đẹp trai và phục vụ tốt nhất".

    "..."

    Nhân viên tiếp tân sửng sốt, sau đó nhoẻn miệng cười nói: "Hiểu".

    Ánh mắt Vương Yến Nhi như muốn cười, nhưng lại cố gắng nhịn xuống, nhân viên tiếp tân liếc mắt, tâm trạng buồn bực, không phải là kêu 1 con vịt thôi, cần gì phải lo lắng quá? Nhưng mà mặt mình tại sao lại nóng thế? Nhấc chân như chạy trốn tới thang máy. Trời ạ, thực sự là ngại chết đi được.

    Sau khi Vương Yên Nhi quay bước rời đi, nhân viên lễ tân cùng mấy người khác khẽ nói xì xầm gì đó rồi mấy vị mỹ nữ che miệng mà cười.

    Cánh cửa tự động lần thứ hai mở ra, ánh mắt mấy nhân viên nữ tiếp tân lại một lần nữa bị người vừa tới hấp dẫn. Người đàn ông xuất hiện trước mắt rất đẹp trai. Vóc người cao gầy, thể trạng cường tráng, một thân quần áo màu đen được thiết kế thỏa đáng.

    Đôi mắt tối, ánh mắt lấp lánh có thần, ngay cả bộ dạng bước đi cũng mê người. Cánh tay người đàn ông chạm vào khẩu súng lục đặc biệt, mỉm cười, cánh cửa cảm ứng có vẻ như không có cách nào nhận biết được súng.

    "Hãy cho tôi một gian phòng tốt nhất". Khóe môi anh khẽ nhếch, các nhân viên tiếp tân như rơi vào mộng ảo trước nụ cười gợi cảm đó của người đàn ông.

    Cuối cùng một cô nhân viên tiếp tân cũng đã tỉnh hồn lại, vội lấy thẻ phòng lịch sự nói: "Vâng, thẻ phòng của ngài đây".

    Người đàn ông lấy lại thẻ phòng, không hề nhìn cái liếc mắt của mấy cô gái, đi thẳng đến hướng thang máy.

    Trong thang máy, anh ta lấy điện thoại di động ra, trước màn hình hiện một loạt các dãy số điện thoại, bên kia truyền tới một âm thanh lưu loát của một người đàn ông: "Lão đại, nhiệm vụ đêm nay đã hoàn thành thuận lợi".

    "Được rồi" Người đàn ông bình thản nói ra hai chữ này, tắt điện thoại.

    Gương phản chiếu từ bốn phía, phản ánh trong gương là hình ảnh quyến rũ của anh ta, như mộng ảo trong câu truyện cổ tích.
     
    Last edited by a moderator: 4/10/2019
  4. Rô Rô

    Rô Rô Chuyển tiền Tìm chủ đề

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    22
    Thu gọn
    Nếu bạn cảm thấy hay, hãy chia sẻ để ủng hộ tác giả
    Chương 2:

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Trong phòng số 4190, Vương Yến Nhi nhanh chóng tắm rửa, dùng khăn tắm quấn quanh thân thể. Nhìn vào khuôn mặt trước gương đã nóng lên, trong lòng thầm mắng: "Vương Yến Nhi, không có gì, cùng lắm thì mất chút tiền, một chút là trôi qua!"

    Nhưng mà, trái tim vẫn đập rất nhanh, khuôn mặt cũng càng ngày càng đỏ lên.

    Cô đi đến tắt đèn ở cửa, một phòng tối đen chiếu lên trên người của cô, không nhìn thấy gương mặt của nhau thì không đến mức quá xấu hổ.

    Đang suy nghĩ, cánh cửa không khóa bị đẩy ra, trong bóng tối, một thân ảnh cao lớn như ẩn như hiện.

    Nhanh như vậy đã tới rồi, quả nhiên là khách sạn năm sao, phục vụ thật tốt.

    "Không cho phép bật đèn". Vương Yến Nhi vội la lên.

    Người vừa tới sửng sốt một chút, chỉ một giây qua đi, bước chân trầm ổn tiến đến, ngồi xuống ghế sofa.

    Vương Yến Nhi ngập ngừng một lúc, khuôn mặt biến đen đến bên cạnh anh ta, xấu hổ khiếp sợ nói: "Anh mỗi ngày đều làm việc này, chắc chắn có nhiều kinh nghiệm, tôi không thực sự hiểu nhiều về giá cả loại chuyện này, cho nên, anh đặt một mức giá cả tốt, miễn là dịch vụ tốt, giá tùy anh nói".

    Trong bóng tối, hai ánh mắt lạnh lùng thẳng tắp bắn lên trên người cô, Vương Yên Nhi không khỏi có chút co rúm lại một chút, thấy anh ta không mở miệng, cô đi lại lấy 500 tệ đưa cho anh rồi nói: "Chỗ này là 500 tệ, không biết đã đủ chưa".

    Ánh mắt lãnh liệt liếc nhìn 500 tệ kia, vẫn không đáp lời như cũ. Lòng bàn tay vô thức dò xét vào giữa túi áo véc đen, chiếc súng lục tinh xảo chơi đùa giữa các ngón tay.

    "Thiếu sao?" Vương Yên Nhi suy nghĩ một chút, đưa tay chạm vào sợi dây chuyền trên cổ, đây chính là món quà cô được ba mẹ tặng cho từ hồi còn nhỏ. Cô nói: "Tôi đưa thêm cho anh sợi dây chuyền này của tôi nữa, anh nhìn nó thế thôi nhưng thật ra sợi dây chuyền này rất có giá trị đó, chắc là đủ rồi đấy".

    "..."

    "Này, dù cho anh là đẹp trai nhất khách sạn, phục vụ tốt nhất, cũng không cần đắt như vây, đúng không" Vương Yên Nhi tức giận đến hét to.

    "Cô sợ chết không?" Gọng súng để trên bụng của cô.

    "Không sợ!" Vương Yến Nhi gạt tay hắn bên vòng eo, lắc đầu và lớn tiếng.

    Khóe miệng người đàn ông lộ ra một chút cười nhạt, cô không nhìn thấy, tựa như không nhìn thấy súng trong tay anh ta, nhưng mà, những giây phút tiếp theo, người cô bị đẩy lên giường lớn, thân thể tráng kiện áp lực đè lên, thô lỗ mà thoát đi khăn tắm trên người cô, bàn tay để trên ngực của cô, đôi môi chăm chú ép chặt vào đôi môi nóng bỏng của cô.

    Vương Yến Nhi bị động tác bất thình lình làm cho sợ đến ngây người, tứ chi giãy dụa, đấu tranh, cố gắng thoát thân khỏi những hành động điên cuồng của anh ta.

    "Này, anh có thể đi tắm trước được hay không?". Cho cô chuẩn bị tâm lý một chút.

    Người đàn ông dường như không nghe thấy được cô nói, hung hăng mà hôn lên mỗi chỗ da thịt trên người cô.

    "Chậm một chút! Anh là đồ Vương bát đản! Anh không nghe lời! Tôi muốn khiếu nại anh!" Vương Yến Nhi kêu to, đẩy đánh thân thể cao to đang ép chặt ở trên người.

    Ở chỗ sâu trong bụng đột nhiên truyền đến một trận đau đớn, cô hét lên một tiếng, tăng sức mạnh bàn tay nhỏ lên trên chiếc lưng khỏe mạnh của anh ta, hét to: "Hỗn đản! Anh làm tôi đau".

    "Hu hu.. Anh phục vụ không tốt, tôi muốn khiếu nại anh!"

    "Anh là đồ vương bát đản!"

    "..."

    Sau một thời gian dài, cuối cùng cô cũng mắng mệt mỏi, người đàn ông kia cũng dừng động tác của mình lại, ngã vào một bên thở hổn hển.

    Mồ hôi trên người của anh ta chảy ra khắp nơi, anh ta thỏa mãn nhắm hai mắt lại ngủ.

    Vương Yến Nhi chịu đựng sự khó chịu trong cơ thể, xoay người xuống giường mặc quần áo, vội vàng chạy ra khỏi gian phòng, thoát khỏi người đàn ông đáng ghét này.

    Phía sau, đôi mắt nóng rực thẳng tắp bắn lên trên người Vương Yến Nhi, cô hoảng sợ chạy đi. Trong bóng tối, khóe miệng anh ta hơi hé mở, lộ ra dáng cười tà mị
     
  5. Rô Rô

    Rô Rô Chuyển tiền Tìm chủ đề

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    22
    Thu gọn
    Nếu bạn cảm thấy hay, hãy chia sẻ để ủng hộ tác giả
    Chương 3:

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Ba năm sau.

    Tại một nhà hàng cách khu vực thành thị không quá xa, một cô gái bồi bàn còn trẻ, miệng tràn đầy nụ cười, cầm giấy bút đứng bên cạnh bàn ăn, chờ đợi khách gọi đồ ăn.

    Khuôn mặt xinh đẹp không tính là nghiêng nước nghiêng thành, nhưng cũng có thể làm cho đàn ông thèm nhỏ nước miếng, bộ váy hoa đồng phục màu xanh lam thể hiện tinh tế rõ ràng thân hình cân đối không bỏ sót chút nào của cô.

    Cô chính là Vương Yên Nhi. Ba năm trước, từ một tiểu thư của một gia đình giàu có lưu lạc cho đến ngày hôm nay hoàn toàn bởi vì lúc đó đầu óc cô nhất thời muốn thử cảm giác phát nhiệt khi ăn trái cấm.

    Hôm đó, cô phát hiện ra người yêu của mình là Tạ Vân Khang đã lừa dối cô, tay trong tay với một ả đàn bà khác dắt nhau từ khách sạn bước ra. Khi bị bắt gặp, hắn không những tỏ thái độ hối hận xin lỗi cô mà hoàn toàn người lại, hắn còn vênh váo lớn tiếng nói rằng hắn chỉ xem cô như là giải trí chứ không hề yêu cô. Cô cười khinh bỉ hắn, cô hận hắn vì sao hắn lỡ quên đi những lời hẹn ước, quên đi tình cảm của cô và hắn mấy năm nay. Tự nhiên cô lại có suy nghĩ buông thả bản thân, muốn thử cảm giác ăn trái cấm để quên đi cái cảm giác bị phản bội kia. Đêm đó cô đã đến khách sạn Thiên Á để tìm một người phá thân, nhưng không may 2 tháng sau đó cô lại phát hiện ra mình đã mang thai. Biết tin, bố mẹ của cô đã bắt cô phải bỏ đi cái thai. Dù không biết cha của đứa bé là ai nhưng dẫu sao nó cũng là máu mủ của cô nên cô đã nhất quyết không chịu bỏ đứa bé đi. Bố mẹ cô tức giận đã đánh đập và đuổi cô đi khỏi nhà cho nên cô đã lưu lạc tới nơi này.

    Nhìn thấy trước mắt một bàn nước miếng tung bay, người tai to mặt lớn – sửu nam mĩ nữ, Vương Yến Nhi tuy trên mặt vẫn duy trì bộ dáng tươi cười, nhưng trong lòng lại coi thường tới cực điểm.

    Bàn tròn xoay tới ba lần, vẫn chưa có người gọi món ăn, một gã đàn ông đầu hói ánh mắt chăm chú nhìn lên trên người Vương Yến Nhi không dịch chuyển, cuối cùng dừng lại tại ngực của cô, hiện lên nụ cười dâm đãng, nói vào tai cô: "Cô bé, cả đêm giá bao nhiêu tiền?"

    "Năm trăm vạn". Vương Yến Nhi liếc mắt nhìn ông ta, làm bộ thật thà nói.

    Gã đàn ông đầu hói sửng sốt, sau đó nhìn thấu qua trên người của cô, vẫn là nụ cười dâm đãng như cũ nói: "Vậy sao? Để anh kiểm tra, vừa nhìn vừa ngửi, xem có đáng giá hay không, hợp giá đêm nay đi cùng anh". Khi đang nói chuyện, tay heo không quên mò mẫm vuốt ve bộ ngực cô.

    Vương Yến Nhi kinh hãi, không kịp suy nghĩ hậu quả, ném menu lên trên đầu hói của lão ta, tức giận nói: "Ông muốn chết sao?"

    Gã đàn ông đầu hói đau nhức, kêu to lên một tiếng, ôm đầu một cách giận dữ bắt lấy tay cô, Vương Yến Nhi lùi về phía sau một bước, tránh khỏi lão ta.

    "Con ranh!" Gã đàn ông đầu hói nguyền rủa một tiếng, gã đang muốn tiến lên bắt lấy Vương Yến Nhi, may là quản lý nhà hàng vội vàng tới kéo lại.

    Lúc này, Vương Yến Nhi trở thành tiêu điểm của mọi người, mấy trăm ánh mắt chăm chú nhìn lên trên người cô.

    "Nhanh đến xin lỗi khách hàng". Quản lý nhà hàng trừng mắt nhìn chằm chằm vào Vương Yến Nhi ra lệnh.

    "Là ông ta ra tay trước đó chứ". Vương Yến Nhi cuống quít giải thích, rất sợ quản lý đuổi việc cô trong cơn tức giận, cô sẽ thê thảm.

    "Cô ta nói dối" Gã đàn ông đầu hói không biết xấu hổ mà nói.

    "Xin lỗi" Quản lý ra lệnh một lần nữa.

    Vương Yến Nhi tức giận, không phải lỗi của cô, vì sao cô phải xin lỗi? Lẽ nào bởi vì đây là các ngành dịch vụ, nhất định phải chịu loại uất ức này sao?

    Ánh mắt của cô dừng lại trên người gã đàn ông đầu hói, cười tươi: "Muốn tôi xin lỗi một con lợn giống như ông, đợi kiếp sau đi!" Nói xong, cô rất tiêu sái bỏ menu xuống, xoay người đi qua đám đông, đi ra hướng cửa.

    Phía sau gã đàn ông đầu hói bùng nổ, cô coi như mắt điếc tai ngơ không để lọt tai những lời chửi bậy, nghỉ việc thì nghỉ việc, cùng lắm là đi tìm công việc khác là được, Vương Yến Nhi giận dữ nghĩ.

    Chỉ là tháng này đã là lần thứ bốn nghỉ việc, cô làm không công khắp nơi, tiếp tục một lần nữa như thế, cô chắc phải ôm con nhỏ ra đường phố ăn xin để sống mất.
     
  6. Rô Rô

    Rô Rô Chuyển tiền Tìm chủ đề

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    22
    Thu gọn
    Nếu bạn cảm thấy hay, hãy chia sẻ để ủng hộ tác giả
    Chương 4:

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Vương Yến Nhi khi về đến nhà thấy tiểu Lạc đang ngồi chơi nghịch nước ở trước sân, cô chạy đến nhìn con tay áo đã ướt một nửa, cô trừng mắt nhìn gương mặt nhỏ nhắn: "tiểu Lạc Lạc, lại nghịch nước đúng không?"

    Tiêu Lạc Lạc thấy cô giận dữ, lắc lắc khuôn mặt bụ bẫm nhìn đáng yêu, nhỏ giọng nói: "Con mới chỉ ra chơi một chút mà"

    Vương Yên Nhi tức giận nắm bàn tay nhỏ bé của con, đánh nhẹ vào lòng bàn tay nó: "Con xem con ướt hết rồi".

    "Đau quá" Tiểu Lạc Lạc há mồm oa oa khóc to, nước mắt như những viên đậu nhỏ rơi xuống.

    "Lần sau còn dám nghịch nước nữa hay không?"

    "Không dám!"

    "Ngừng lại, không được khóc" Vương Yến Nhi ra lệnh, Tiểu Lạc Lạc lập tức nín khóc, chớp hai mắt đẫm lệ sợ hãi nhìn chằm chằm Vương Yến Nhi.

    Vương Yên Nhi thở dài, lấy ra khăn tay nhẹ nhàng lau đi nước mắt trên mặt con, dỗ dành: "Tiểu Lạc Lạc ngoan, phải biết vâng lời, bị cảm mẹ còn phải dùng tiền xem bệnh cho con, bác sĩ phải lấy kim tiêm vào tay con, rất tốn kém đúng không?"

    Tiểu Lạc Lạc gật đầu, Vương Yên Nhi khẽ cười, ôm lấy cơ thể bé con bước vào trong nhà.

    "Yến Nhi, sao nay cậu lại đi làm về sớm vậy". Trần Ngọc Phương vừa đi làm về vừa nghi hoặc hỏi.

    Trần Ngọc Phương là một bạn học của Vương Yên Nhi thời đại học, Vương Yến Nhi ở chỗ này, chỉ bởi vì ba năm trước đây cô ấy tốt bụng giữ lại. Tuy rằng nơi này cách thành phố hơi xa, nhưng nó là một nơi yên tĩnh, ở chỗ này, cũng không sợ gặp mặt người quen.

    "Tớ đã sa thải ông chủ nhà hàng rồi" Vương Yến Nhi quay người, vô tội mà nhìn vào Trần Ngọc Phương.

    "Cậu tại sao lại sa thải ông chủ nhà hàng?" Trần Ngọc Phương trông như muốn té xỉu, cô chịu hết nổi rồi nói:

    "Cậu đùa thế này thành nghiện rồi phải không?"

    "Cậu nghĩ rằng tớ muốn sao?"

    Trần Ngọc Phương chỉ vào Tiểu Lạc Lạc, trợn trắng mắt nói: "Cậu xem, nhìn con trai của cậu đều bị ngược đãi ra cái dạng gì, người còn có mấy lượng thịt sao?"

    Vương Yến Nhi nhìn đứa con bé bỏng trong lòng, hi hi cười nói: "Không, vẫn còn nhiều, không tin cậu lại đây ôm một cái đi".

    Tiểu Lạc Lạc mở rộng hai bàn tay, đi tới chỗ Trần Ngọc Phương ôm lấy cô ấy.

    Trần Ngọc Phương vững vàng tiếp được, lười biếng pha trò cùng Vương Yến Nhi, nghiêm túc nói: "Lần này là vì nguyên nhân gì mà không làm?"

    Vương Yên Nhi thở dài một tiếng: "Tớ cảm thấy tớ đơn giản là không thích hợp làm ở khách sạn".

    "Quầy bán hàng cậu không đứng được, khách sạn cậu nói không thể làm được, rốt cuộc cậu muốn làm cái gì? Ngay cả bằng tốt nghiệp đại học cũng không nhận được, thậm chí khi cậu muốn làm bất cứ điều gì cậu cũng muốn người khác phải làm theo sao?"

    "Ngọc Phương à, cậu thử xem tìm giúp mình công việc khác đi". Vương Yến Nhi nịnh nọt nắm lấy cánh tay của cô ấy. "Tớ cam đoan việc tiếp theo tớsẽ làm tốt, sẽ không nghỉ việc nữa".

    "Cậu lần trước cũng nói như thế với tớ". Trần Ngọc Phương đẩy tay cô ra.

    "Lần này cũng không phải lỗi của tớ nha". Vương Yến Nhi đáng thương nói: "Chịu đựng những gã đàn ông tồi phi lễ, tớ thật sự chịu hết nổi rồi".

    Trần Ngọc Phương nhìn cô, cười khẩy nói: "Xem ra ngoại hình xinh đẹp cũng không phải là một chuyện tốt".

    "Cậu cứ nói móc tớ đi, dù sao tớ cũng không hề đến những nơi công cộng đi làm".

    "Tớ biết cậu thích hợp làm cái gì rồi" Trần Ngọc Phương trộm cười một tiếng, nói: "Lao công quét dọn, như vậy thì sẽ không có đàn ông quấy rối cậu".

    "Tốt thôi, chỉ cần tiền lương cao có thể xem xét một chút, bây giờ tớ thiếu nhất là tiền".

    "Được, ngày mai tớ sẽ giúp cậu hỏi xem". Trần Ngọc Phương bế tiểu Lạc Lạc, cười trở về phòng, kén chọn như thế, nên làm cho cô ấy nếm vị đắng mới hiểu được phải quý trọng công việc.
     
  7. Rô Rô

    Rô Rô Chuyển tiền Tìm chủ đề

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    22
    Thu gọn
    Nếu bạn cảm thấy hay, hãy chia sẻ để ủng hộ tác giả
    Chương 5:

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Hai ngày sau, Vương Yến Nhi ngồi bên bàn học dạy Tiểu Lạc Lạc tập tô, Trần Ngọc Phương bất ngờ xông vào, lấy ra tờ giấy A4 vứt lên trên người Vương Yến Nhi.

    "Cái gì vậy?" Vương Yến Nhi nhanh tay bắt được tờ giấy thông báo không cho nó rơi xuống đất.

    "Giấy nhập chức".

    Vương Yến Nhi nghi ngờ cúi đầu kiểm tra, sau một lúc mới kinh ngạc nói: "Nhân viên vệ sinh? Ngọc Phương à, cậu thật sự để tớ đi làm lao công quét dọn sao?

    " Tất nhiên là thực sự, tớ nói đùa với cậu lúc nào? "

    " Hừ.. "Nếu bị người ta phát hiện, đường đường thiên kim tiểu thư Vương thị đi làm lao công quét dọn, cô còn biết để mặt ở đâu.

    " Tớ xem một chút là ở nơi nào? "

    Vương Yến Nhi nhìn kĩ giấy nhậm chức một lần nữa:" Tập đoàn Hàn thị? Là công ty cậu đang làm sao? "

    " Chính là nó, cậu đừng nghĩ là nhân viên vệ sinh, người bình thường cũng không thể đi vào đó được ". Hàn thị lựa chọn nhân viên rất nghiêm khắc, cô là người quản lý nhân sự, quyền hạn lớn nhất cũng chỉ có thể tuyển một nhân viên vệ sinh. Vương Yến Nhi đã không học những năm cuối đại học, không có bằng tốt nghiệp, Hàn thị, công việc này cũng thích hợp với cô.

    " Tiền lương cao không? "Cô quan tâm nhất chính là điều này.

    " Tiêu thị có thể thấp sao? "Trần Ngọc Phương cười ồ lên.

    Vương Yến Nhi gật đầu, vẫn có một chút không cam tâm tình nguyện đi, sợ Trần Ngọc Phương nổi giận, cũng không dám nói thêm cái gì.

    " Ngày mai đúng giờ đi làm với tớ ". Trần Ngọc Phương cười trộm rời đi, trong lòng có một niềm vui đã chọc ghẹo được người khác.

    Sáng sớm hôm sau, khi Trần Ngọc Phương ra ngoài lấy xe thì nhìn thấy một người phụ nữ xấu xí chính là Vương Yến Nhi đang đứng ở cửa, nhìn thấy xe của mình thì đi ra. Trần Ngọc Phương sửng sốt, kêu lên:" Yến Nhi, tớ bảo cậu đi làm chứ không phải là đi tham gia lễ hội hóa trang "

    " Tớ làm sao? "Vương Yến Nhi liếc mắt nhìn bản thân mình, đi vào trong xe:" Đưa tớ đi làm nha, dù sao cũng không thiệt hại gì cho cậu "..

    Trần Ngọc Phương đánh giá Vương Yến Nhi trước mắt, những lọn tóc quăn sóng lớn đẹp đẽ bị cô buộc qua loa ở sau ót, cô căn bản không bị cận thị, lại đeo thêm một chiếc kính gọng đen lớn che đi một nửa khuôn mặt. Má ơi! Đây có phải là bà nội trợ xấu xí không?

    " Có vấn đề gì không? "Vương Yến Nhi nhận thấy ánh mắt của cô ấy nhìn bản thân mình không chịu rời đi.

    " Không "] . Trần Ngọc Phương ha hả cười rồi thu hồi ánh mắt, khởi động động cơ bắt đầu đi.

    Vương Yến Nhi không phải loại người chưa bao giờ nhìn thấy thế giới, cho nên đối với phong cách sang trọng xa hoa của tập đoàn Hàn thị cô không mấy ngạc nhiên, cô trực tiếp đến bộ phận vệ sinh báo danh.

    Tổ trưởng tổ Vệ sinh cười nhẹ nhìn cô, sau một lúc..

    " Biết công ty làm cái gì không? "

    Vương Yến Nhi sửng sốt, Trần Ngọc Phương cũng chưa nói với cô, chỉ có thể lắc đầu:" Tôi không biết, nhưng tôi đảm bảo sau ba phút tôi có thể biết ".

    Sau một lúc phải tìm người hỏi một chút, hoặc là gọi điện thoại cho Vương Văn Khiết.

    " Kỳ cục! "Tổ trưởng trách cứ mà nói ra hai chữ này, làm thế nào có người vào công ty còn không biết công ty làm về cái gì?

    " Quên đi, cô trước tiên đi xem nội ngoại công ty để quen thuộc với môi trường đã. Tổ trưởng đảo cặp mắt trắng dã nói.

    "Vâng, tổ trưởng". Vương Yến Nhi cười hắc hắc lớn tiếng trả lời.

    "Gọi tôi chị Lệ, chú ý một chút, không nên đi chỗ không thể đi".

    "Vâng, chị Lệ".

    Ngày đầu tiên đi làm, Vương Yến Nhi được đi bộ xung quanh Hàn thị, chỉ tới khi công ty tan ca, chị Lệ mới phân công cô lên tầng thứ ba mươi tám dọn dẹp.

    "Không phải tất cả đều tan ca sao?" Cô nhỏ giọng nói thầm, để Trần Ngọc Phương chạy đi mất, cô còn phải ngồi xe bus về nhà, đúng là lãng phí tiền và thời gian.

    "Làm sạch không được trống chỗ nào nha". Chị Lệ tính tình rất tốt, vẫn cười cười nói nói với cô những điều này. Vương Yến Nhi mang theo thùng nước lên tầng ba mươi tám, bắt đầu từ một văn phòng sạch sẽ, không chịu qua nhiều khổ cực, cô mới làm hơn phân nửa thùng nước lên đã cảm thấy lao lực.
     
  8. Rô Rô

    Rô Rô Chuyển tiền Tìm chủ đề

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    22
    Thu gọn
    Nếu bạn cảm thấy hay, hãy chia sẻ để ủng hộ tác giả
    Chương 6:

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Tầng 38 phòng làm việc của Tổng tài tập đoàn Hàn thị.

    Tiêu Ký Phàm đang gõ bàn phím máy vi tính, khóe môi nhẹ nhếch lên. Biểu tình lãnh đạm trên mặt tăng thêm phần đẹp trai và quyến rũ.

    Thân là tổng tài của Hàn thị, anh có một năng lực siêu cường của một người lãnh đạo. Tiếp nhận công việc chưa đến năm năm, lại có thể đưa công ty quản lý theo trình tự.

    Nữ thư ký đi vào, nhìn vào gương mặt người đàn ông đẹp trai nhưng cũng không quên việc chính nói: "Tổng tài, tổng tài tập đoàn Tạ thị muốn mời ngài buổi tối tới dự buổi liên hoan thành lập công ty Tạ Minh, xin hỏi ngài..

    " Cô thay tôi đến đó dự một chút đi ". Hàn Thiên Vũ cắt đứt lời nói cô, không ngẩng đầu lên, càng không liếc mắt nhìn nữ thư ký xinh đẹp.

    " Vâng ". Bất đắc dĩ, nữ thư ký chỉ có thể nói một câu, đau lòng mà đi ra ngoài cửa.

    Hàn Thiên Vũ tay dừng gõ bàn phím, day day thái dương mệt mỏi, lại mở ngăn kéo bàn làm việc ra, tay sờ vào bên trong ngăn kéo lấy sợi dây chuyền kim cương sáng lấp lánh, khóe môi nhếch lên:" Người phụ nữ chết tiệt kia lại đương nhiên có thể coi mình như một con vịt được, dù có phải đào ba tấc đất lên tôi cũng nhất định phải tìm ra cô ".

    * * *

    Mặt trời buổi sáng tỏa sáng trên khu đô thị phồn hoa, nhìn chạm xe buýt chật ních người, Vương Yến Nhi thấy vận may của mình bắt đầu đến. Cô quay sang Trần Ngọc Phương đang chuyên tâm lái xe nịnh nọt:

    " Ngọc Phuong, kỹ thuật lái xe của cậu thật tốt ".

    Chưa hoàn toàn tỉnh ngủ, Trần Ngọc Phương uể oải liếc mắt nhìn cô nói:" Tớ mỗi ngày đưa cậu đi làm, cậu có nên trả phí nhiên liệu cho tớ không? "Hiện tại giá xăng tăng cao, cô rất quan tâm đến nó.

    " Cậu nhẫn tâm thu tiền tớ sao? "Vương Yến Nhi giả vờ đáng thương nhìn cô nói:" Hơn nữa, bình thường cậu một ngày một người lái xe đi làm, không phải là cũng tốn tiền cho mua xăng sao? "

    " Tớ làm sao lại để cậu đi xe không trả tiền như thế này đây "Trần Ngọc Phương liếc nhìn cô, tức giận nói.

    " Tớ biết là cậu thương tớ nhất, cậu là người tốt bụng cậu sẽ không lấy tiền xe của tớ đâu ". Vương Yến Nhi ôm cánh tay Trần Ngọc Phương nịnh nọt nói.

    " Cậu là đang muốn chết sao, mau bỏ tay tớ ra ". Trần Ngọc Phương tức giận quay sang Vương Yên Nhi nói, suýt chút nữa thì cô đã tông vào xe người khác rồi.

    Nghe Trần Ngọc Phương nói, Vương Yến Nhi vội buông tay cô ra, chu môi nói:" Xin lỗi, tớ chỉ là cảm kích lòng tốt của cậu thôi, tớ còn trẻ lắm chưa muốn chết đâu".

    Trần Ngọc Phương liếc mắt khinh cô, làm sao cô lại không biết Vương Yên Nhi kia đang nịnh nọt cô cơ chứ, xe cũng gần tới trước cửa cao ốc tập đoàn Hàn thị rồi nên cô cũng không muốn tranh cãi với Vương Yến Nhi này nữa.
     
  9. Rô Rô

    Rô Rô Chuyển tiền Tìm chủ đề

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    22
    Thu gọn
    Nếu bạn cảm thấy hay, hãy chia sẻ để ủng hộ tác giả
    Chương 7:

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Buổi trưa, tại nhà ăn dành cho nhân viên của tập đoàn Hàn thị,

    Hàn Thiên Vũ quen tính ngồi ở vị trí hắn thường ngồi để ăn cơm trưa, đầu bếp ở nhà hàng là đầu bếp giỏi trong thành phố này, làm được đồ ăn có đủ toàn bộ sắc hương vị, hắn thích hương vị của thực vật nơi này, cũng thích ngồi ở một góc, nghe nhân viên nói chuyện phiếm, lý giải một ít ý nghĩ của bọn họ, chỉ là hắn chưa bao giờ gia nhập vào cuộc đàm luận của bọn họ. Rất kỳ quái, chưa từng có người dám ngồi cùng bàn với hắn, từ từ, cái bàn này thành vật chuyên dụng của hắn. Có lẽ là người nơi này đều không nhận thức hắn -- diện mạo tổng giám đốc, không phải kẻ nào cũng có thể nhìn thấy, ngoại trừ một ít chủ quản cao cấp cùng những giám đốc lão thành, người khác không có cơ hội nhìn thấy, nhưng mà những người đó làm sao có thể xuất hiện ở nhà ăn của nhân viên? Thời gian ăn cơm trưa của nhân viên tập đoàn chỉ có một giờ, người nơi này truy cầu chính là hiệu suất cao, thời gian ăn cơm trưa cũng là phi thường trân quý, có bao nhiêu người sẽ chú ý người xa lạ như hắn?

    "Ngọc Phương, nhìn người kia xem." Vương Yến nhi nhắc nhở Trần Ngọc Phương nhìn người đang ngồi ở cạnh cửa sổ.

    Trần Ngọc Phương theo ánh mắt của Vương Yến Nhi nhìn qua, phía trước các nàng, cách hai cái bàn có một bóng lưng ngồi cô độc. Cô để ý mỗi lần hắn đều ngồi ở vị trí kia. "Vương Yến Nhi rất hưng phấn nói:" Nếu như là trước đây chưa xảy ra chuyện thì có lẽ hắn là bạch mã hoàng tử trong lòng tớ! Chỉ tiếc.. ". Vương Yên Nhi khẽ thở dài bỏ dở câu nói của mình. Bỗng cô quay sang Trần Ngọc Phương nháy mắt nói:" Ngọc Phương, hay là cậu thử làm quen người ta đi, mà cậu làm ở đây lâu rồi có biết hắn là ai không? "

    Trần Ngọc Phương liếc mắt khinh bỉ nhìn cô nói:" Cậu bớt xàm đi, tớ là hoa đã có chủ rồi. Hắn ta dạo gần đây mới thấy xuất hiện ở nhà ăn này, chắc là nhân viên mới đi, mà nhìn hắn ta đúng thật là đẹp trai quá đi ".

    " Chúng ta đi qua xem? Đi làm quen hắn nha! Tớ thật sự là thấy hắn rất là soái ca nha! "Vương Yến Nhi quên luôn bộ dạng bản thân mình đang hóa trang mà không thoát được mê hoặc, cũng vì thỏa mãn lòng hiếu kỳ, hai người đi về hướng người kia. Ngẫm lại đều cảm thấy có chút hoang đường, Vương Yến Nhi lắc đầu, nàng thật không hiểu chính mình: Nàng đang làm gì? Đang ở trong suy tư, hai người đã đến trước mặt người kia.

    " Xin chào "Trần Ngọc Phương cho hắn một cái mỉm cười ngọt ngào, vươn tay," Tôi là Trần Ngọc Phương, còn cô ấy là Vương Yến Nhi."Rất chờ mong hắn cũng nhiệt tình hồi đáp.

    Vương Yên Nhi khẽ quay đầu sang nhìn Trần Ngọc Phương, mới vừa rồi không phải là rất nhạt nhẽo khi nói về người này hay sao, làm thế nào mà sang tới đây đã thay đổi 180 độ rồi.

    Hàn Thiên Vũ nhếch khóe môi, ngẩng đầu, đôi mắt sắc lạnh nhìn về hai người phía trước đánh giá. Hắn nhìn Vương Yến Nhi, một thân thùi lùi, mái tóc búi rối xù phía sau, trên mặt đôi kính cận đã che đi gần nửa khuôn mặt, nhưng dáng người nhỏ nhắn, có chút quen mắt.
     
Trả lời qua Facebook
Đang tải...