Rẻ Mạt - Lữ Quốc Chiêu Thành

Thảo luận trong 'Truyện Ngắn Sưu Tầm' bắt đầu bởi P.T.N.T, 16/8/2019.

  1. P.T.N.T

    P.T.N.T Người viết truyện viễn tưởng

    Tham gia ngày:
    7/10/2018
    Bài viết:
    371
    Xem: 3,734
    Nếu bạn cảm thấy hay, hãy chia sẻ để ủng hộ tác giả
    [​IMG]

    Rẻ Mạt

    Tác giả: Lữ Quốc Chiêu Thành

    Thể loại: Ngược

    Người sưu tầm: P. T. N. T

    Tình trạng: Đang cập nhật

    Văn án:

    Một thiếu niên bị lạm dụng tình dục, khao khát một tình yêu..
     
    Song NgưAlissa thích điều này.
  2. Đang tải...
  3. P.T.N.T

    P.T.N.T Người viết truyện viễn tưởng

    Tham gia ngày:
    7/10/2018
    Bài viết:
    371
    Nếu bạn cảm thấy hay, hãy chia sẻ để ủng hộ tác giả
    Phần 1:

    Bấm để xem
    Đóng lại
    "Vút"

    Tiếng roi da như cắt xé từ trên cao hạ xuống tựa như cầu vòng, xát vào da thịt tôi một màu tím sẫm túa máu. Tiếng cười man rợ của gã to xác kia thỉnh thoảng lại rúng động khắp căn gác xếp cũ kĩ. Gã lấy làm thích thú khi nhìn thấy vẻ mặt đau khổ và bất lực của tôi, gã ưa thích cái dáng vẻ tôi chật vật với vô vàn vết thương giống như mảnh hình xăm khó phai trên da thịt.

    Tôi chẳng thể phản kháng, cũng chẳng thể gào lên thật to. Dù biết nó chẳng có ích gì ngoài việc thúc đẩy sự hưng phấn của gã ta. Cổ họng đau rát mòn mỏi một giọt nước tinh khiết, cố níu giữ chút dư vị mặn đắng giữa nước mắt và mồ hôi, toàn thân tê liệt bởi những trận đòn dã man cùng kiểu cách tra tấn đáng kinh tởm của ngôi nhà này.

    Tôi ước đây chỉ là một cơn ác mộng, nhưng nào có cơn ác mộng nào kéo dài tới năm năm?

    Tôi ước có ai đó cứu tôi thoát khỏi tình cảnh khủng hoảng này.. nhưng liệu nơi nào có thể chứa chấp một kẻ bẩn thỉu như tôi đây? Hay cho tôi một tia hy vọng để rồi hững hờ dập tắt nó?

    Tôi là một kẻ thừa thãi có phải không? Là con rối xấu xí của Thượng đế?

    Cuộc đời tôi vốn đã rơi xuống tận cùng của bi kịch, nói theo cách hoang dã thì là đầm lầy, khi tôi cố vùng vẫy thì lại càng lún sâu hơn, đến lúc đó chỉ có thể nhìn bản thân mình từ từ chìm trong làn bùn lạnh lẽo..

    Nhưng đó chưa phải là tất cả! Ở thời khắc tuyệt vọng nhất, tôi cố gắng mở mắt đón nhận ánh mặt trời qua khe nứt trần nhà lần cuối cùng, em lại xuất hiện.. em cho tôi biết thế nào là những trái tim đồng cảm va chạm khẽ khàng vào nhau, và giéo rắt một bản tình ca thuở thiếu thời vừa chớm nở. Nhưng cũng chính em cho tôi biết, cuộc đời chỉ là một vở kịch có khởi đầu có kết thúc, em đã biến tất cả sự quan tâm mà em dành cho tôi thành sự bố thí đến rẻ mạt!

    Ngay lúc này đây, gã chủ nhà đã thôi ngừng hành hạ tôi. Gã bực dọc dậm chân xuống phòng khách theo tiếng gọi của vợ gã, miệng lẩm bẩm những câu mắng nhiếc mà gã chẳng dám thốt lên trước mặt ai ngoài tôi cả.

    Tôi nằm rũ rượi trên sàn nhà, kéo lê những sợi dây xích gỉ sét lên giường. Chúng là những tên 'cứng cỏi', chúng ngăn không cho tôi phản kháng theo bản năng, và đôi lúc thức tỉnh tôi khỏi những mộng ước tự do hết sức phũ phàng.

    Cứ mỗi lần nhìn chiếc còng cố định trên cổ tay, hay sợi dây xích gắn chặt vào thành giường. Tôi lại miên man nhớ đến một ngày kia, rất lâu trong quá khứ..

    Tôi, một cậu thiếu niên mười lăm tuổi sống nhờ họ hàng, dù họ không thực sự đối đãi với tôi như người một nhà, nhưng ít ra tôi được sống dưới mái nhà chung với những người ruột thịt. Chúng tôi sống ở một vùng quê xa xôi, vừa trải qua một nạn đói khủng khiếp. Cả một vùng trời nhuốm màu ảm đạm và mờ ảo bởi khói tro nghi ngút, bốc ra từ thi thể các nạn nhân không may gục xuống trong đợt tai ương.

    Khi nạn đói vừa dứt, thì chỉ trong vỏn vẹn một đêm trăng tròn, hai nhóm người từ xứ khác lần lượt kéo đến, họ nói thứ ngôn ngữ kì lạ mà tôi chẳng thể hiểu, nhưng qua cái nhìn của một cậu thiếu niên chập chờn có sự dung hòa với tâm hồn nhạy cảm, linh tính hối thúc tôi phải chạy ngay lập tức, chạy thật xa tầm với của chúng, nhưng nó khá mập mờ và chưa đủ thuyết phục rằng tôi phải chạy. Và tôi cũng chẳng biết chạy đi đâu.

    Họ - Những người lạ. Họ mang theo súng và dây thừng, vắt trên thắt lưng một sợi roi da. Tên nào cũng cao ráo và bặm trợn. Loại súng mà họ mang theo, ở vùng quê này chỉ có duy nhất một khẩu được cất giữ ở nhà thờ, ngoài ra thì không còn thứ gì có họ là 'súng' nữa. Chính thế chúng tôi rơi vào thế bí, mọi kháng cự đều trở nên vô nghĩa.

    Họ mang những cô cậu thiếu niên lẫn người trưởng thành đến một vùng đất xa lạ, mà qua lời của tên chỉ huy, đó là vùng đất đầy hứa hẹn! Tôi không biết rằng lần đó chính là trang đầu tiên mở ra cuộc đời bi kịch của chính tôi và nhiều người cùng cảnh ngộ khác.

    Tôi nhớ rõ khung cảnh lúc ấy, con tàu thép neo đậu trên bến cảng, dòng người qua lại tấp nập, họ lùa chúng tôi xuống tàu, và ở đó đã có những chiếc lồng sắt cao hơn đỉnh đầu một khoảng bằng gang tay. Tôi bị giam giữ cùng với ba cậu trai khác - cũng từ quê hương tôi tới đây. Hai tay ai nấy đều bị còng và cổ bị thắt chặt bởi dây thừng.

    Vào mỗi buổi sáng, năm tên đội mũ cao bồi lại áp giải chúng tôi ra từng phiên chợ sầm uất, một vài người ăn vận sang trọng dừng lại xem xét tôi cùng ba cậu còn lại, chốc chốc lại nói với một trong những tên đội mũ bằng thứ ngôn ngữ kì lạ ấy. Họ tỏ ra lưỡng lự, rồi móc trong hầu bao một túi bạc trao cho tên đội mũ, cứ mỗi lần như thế.. thì một người trong nhóm chúng tôi phải ra đi. Chẳng mấy chốc, đã đến lượt tôi..

    Người bỏ tiền ra mua tôi là ông chú cao to, có bộ râu quai nón đẹp đẽ, nhìn sơ qua cũng biết gã thuộc diện khá giả. Miệng ngậm tẩu thuốc đen bóng loáng, phả vào không khí một mùi hương nồng, gã cùng hai đầy tớ đứng quan sát tôi rất lâu trước khi chịu xuất tiền ra. Cái ánh mắt thèm khát ấy không khác gì lũ sói hoang hung hăng và thâm độc!

    - Chào mừng đến với ngôi nhà này! Người thứ tư.. - Câu đầu tiên mà gã nói với tôi như thế đấy, ba chữ 'người thứ tư', gã nói bằng ngôn ngữ mẹ đẻ của tôi, và nó đã đủ để báo trước số phận của tôi rồi.

    Tôi không phải là người đầu tiên bước chân vào 'địa ngục', cũng không phải là người cuối cùng của tội ác.

    Đêm trước khi giở trò đồi bại, gã đối xử với tôi rất tốt. Thiết đãi tôi một bữa cơm hậu hĩnh. Lúc ấy tôi cứ nghĩ gã thật tử tế.. và đúng là tử tế thật! Gã cho tôi trải qua cái cảm giác vô cùng thiêng liêng: Bữa cơm cuối cùng của tử tù. Và khi ấy, tâm hồn tôi đã chết!

    Bàng hoàng..

    Đau đớn..

    Tủi nhục..

    Vùng vẫy như con mồi nhỏ giữa vòng vây dã thú..

    Một tên..

    Hai tên..

    Ba tên..

    Tôi cũng không nhớ rõ!

    Họ trói chặt hai tay tôi trên thành giường, tất cả đều to xác và khỏe mạnh hơn tôi. Điệu cười man rợ ngày càng trở nên tàn bạo khi tôi thét lên vì sợ hãi..

    - Không! Đừng!

    Tiếng van xin thảm thiết của tôi lọt vào tai họ chẳng khác nào tiếng kêu của động vật không hơn không kém. Bởi họ không hiểu ngôn ngữ của tôi, tôi cũng có khác gì? Nhưng éo le thay, họ không xem tôi là con người..

    "Xẹt" - Tiếng xé áo dứt khoát.

    "Vút! Chát!" - Tiếng roi da bay với tốc độ khó lường đáp xuống thây người khốn khổ.

    - Ha ha! Ha ha ha ha..

    - Xin các người, làm ơn..

    Họ thay phiên nhau cưỡng hiếp tôi, xem tôi là công cụ để thỏa mãn dục vọng. Trong đôi mắt đã bị lu mờ bởi những ham muốn mãnh liệt, cái tư tưởng về giai cấp in sâu trong khối óc, họ tự ban cho mình cái quyền hành hạ tôi - một kẻ nô lệ, một kẻ ngoại bang nghèo khó, rồi vô tư chà đạp đến tận cùng lòng tự trọng của một con người.

    Những màn tra tấn bệnh hoạn chồng chất lên đôi vai của một cậu thiếu niên mới mười lăm tuổi. Đánh đập, cưỡng ép. Tôi phải hứng chịu đủ mọi cảm xúc tiêu cực của người khác. Chẳng ai chịu quan tâm đến tôi, khi gã chủ nhà nổi cáu đập vỡ một cái bát, vợ gã sẽ dày vò lỗ tai gã bằng vô số lời cằn nhằn. Còn tôi, nếu như gã giết chết tôi trong cơn nóng giận hoặc quá khích, thiết nghĩ gã chỉ tiếc vài đồng bạc lẻ mà trước đó gã chi ra để mua tôi. Rồi sau đó gã sẽ làm gì?

    Tất nhiên là suy đến việc chào đón một người nữa với cái tên quá đỗi thân thương: Người thứ năm.

    - Còn tiếp -
     
  4. P.T.N.T

    P.T.N.T Người viết truyện viễn tưởng

    Tham gia ngày:
    7/10/2018
    Bài viết:
    371
    Nếu bạn cảm thấy hay, hãy chia sẻ để ủng hộ tác giả
    Phần 2: Người Thầy

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Ngày nào cũng thế, gã chủ nhà đi ra ngoài vào lúc sáng sớm. Vợ gã - mụ la sát mà gã hay mô tả với lũ bạn, mụ lại hí hửng gọi bạn bè tới. Chẳng bao lâu sau, mụ dẫn họ lên căn gác cũ kĩ trên tầng cao nhất của ngôi nhà, tiếng trò chuyện lẳng lơ ma quái lại vang dội vào bốn bức tường lạnh lẽo.

    Phải nói thêm, mụ ta mắc bệnh sạch sẽ, và rất không ưng khi nhìn thấy chồng mình phá hỏng không gian hoàn hảo trong ngôi nhà này, từ những góc 'chết' hiếm ai để ý đến không gian nhỏ dành cho chú cún cưng Bulldog cũng tươm tất, nhưng căn gác này lại bám đầy bụi bặm, một vài thứ tế nhị vung vãi trên sàn nhà đã úa màu. Đối diện với thực tế phũ phàng này, tôi chỉ biết cười, cười nửa miệng một cách tiếc rẻ..

    "Cộp, cộp"

    Tiếng bước chân nặng nề và tiếng nói cười ồn ào vang lên mỗi lúc một gần. Tôi kiệt sức nằm dài trên giường, không một mảnh vải, tôi co người lại và bắt đầu cảm nhận được từng tấc da thịt nổi lên tím tái, run bần bật..

    Không! Không! Đừng chạm vào tôi!

    Mụ chủ nhà tươi cười nhìn tôi như một người mẹ hiền, trên tay mụ mang một cốc nước lã. Theo sau đó là ba vị khách quý, đều là những quý bà đã đứng tuổi, trên mặt phủ một lớp son phấn dày và đậm nét. Nhưng những nếp nhăn phản chủ kia cứ trồi lên mặt phấn, tạo thành vô số rãnh mỏng tuếch, hao hao giống như đường kí hiệu các con sông trên bản đồ địa lí, và cũng làm tôi liên tưởng đến dấu chân chim.

    Song song với nỗi sợ, trước mắt tôi bỗng hiện lên một nhân ảnh quen thuộc, một con người đặc biệt. Điều đó thật điên rồ khi tôi lại có thể hồi tưởng ngay giây phút này, nhưng biết đâu được nó sẽ giúp tôi xoa dịu tâm hồn trước khi chìm vào ác mộng?

    Người đặc biệt ấy - Thầy Henry, xuất thân từ gia đình đa chủng tộc, vốn sinh ra ở vùng đô thị sầm uất, cha mẹ đều hành nghề buôn bán dầu mỏ, nhưng chẳng may bị phá sản, cả hai lọt vào cảnh tù tội và lao động khổ sai. Theo lời khuyên của họ hàng, thầy cùng người anh trai lênh đênh trên biển, mang theo nỗi oan ức trở về vùng quê nghèo xa xôi, sống vật vã với môi trường hoàn toàn khác hẳn chốn xưa cũ. May sao, thầy được học hành tử tế và có đủ tri thức để dạy học, cưới được một cô vợ giỏi giang dù cuộc sống chẳng mấy khi no đủ. Tôi, và cả những người khác nữa, vẫn luôn nghĩ rằng cuộc sống của thầy Henry được thế hãy còn tốt chán, mái ấm nhỏ dần dần trở thành khuôn mẫu gia đình đáng ngưỡng mộ. Nhưng cuộc đời đâu có dễ đến thế, đối với một người từng chứng kiến vô số công nghệ tiên tiến, những loại thiết bị, vật dụng mà chỉ được tìm thấy ở 'vùng đất hứa' như radio, tẩu thuốc, đèn điện.. thì việc phải thỏa mãn với cuộc sống chỉ có thứ ánh sáng chập chờn của lửa nến, đem so với ánh điện thật khiến người ta phát bực, hay việc hút thuốc phải moi một mẩu giấy ra, bóc một ít thuốc rê cho vào rồi cuộn lại, hằng ngày vật lộn với làn khói độc hại xâm nhập vào lá phổi để trấn an cơn nghiện thật sự không dễ chịu chút nào. Người ta không bao giờ thỏa mãn với những thứ mình đã thấy mà không có được, cũng như việc cảm thấy bất công khi mình sẽ chết mà không thấy được cái chết.

    "Không ai muốn có một cuộc sống thụt lùi cả.." - Thầy vẫn hay lặp đi lặp lại câu nói đó như câu cửa miệng mỗi khi đứng lớp giảng dạy. Tôi tự nhận mình rất tự hào vì được thầy ấy công nhận là cậu học sinh chăm ngoan, tuy không được đi học một cách chính thống.. Thuở ấy, giờ học đối với tôi không có giới hạn, có thể là giữa trưa hôm nay đến xế chiều, rồi cách vài tuần lại đến, nhưng là xế chiều đến tối mịt, nói cách khác, giờ học bắt đầu mỗi khi thầy Henry rảnh rỗi và chúng tôi có cơ hội gặp nhau. Tôi nhớ rằng lần đầu tiên là khi tôi nghỉ trưa, lúc cùng chú ruột đến trường sửa đường ống nước.

    Có lẽ trong mắt mọi người, thầy Henry quả thật rất lạ lùng và khó ưa, bọn trẻ không ai thích nổi một người vừa nghiêm khắc, cọc cằn và hay gắt gỏng như thầy ấy. Hơn thế nữa, thiện cảm mà mọi người dân trong vùng dành cho thầy cũng phai nhạt thấy rõ trong buổi tiệc năm mới. Hơi men rượu dần thấm vào đầu óc khiến thầy bước đi loạng choạng, ngân nga bài ca man dại khó hiểu, hát bằng thứ tiếng ngoại quốc pha trộn tiếng bản địa, sau cùng, trước khi ngủ thiếp đi, thầy không ngần ngại mà thét lên bằng ngôn ngữ mà tất cả mọi người có thể hiểu:

    - Tôi chán ghét nơi này! Vùng quê bẩn thỉu! Vô học!

    Những nét mặt từ vui vẻ liền trở nên cau có, cực kì khó coi, kinh ngạc, bàng hoàng, đều có chung một màu tự ái và bị xúc phạm lòng tự tôn. Ngay cả cụ già lớn tuổi nhất cũng phải há hốc mồm, trợn mắt lên giận dữ, nỗi thất vọng cuốn lấy đôi mắt mờ đục nằm chìm trong nếp nhăn trễ xuống sâu thẳm. Không một ai có thể tin được đây là lời khinh bỉ thoát ra từ miệng một người con lai, theo đúng nghĩa đen.

    - Nó mang trong mình một nửa dòng máu của vùng cọ đong đưa, nơi cha nó được sinh ra, nó chưa từng xem nơi này là quê hương thứ hai của nó trong khi chúng ta cố gắng hòa nhập với nó. Ta nghĩ chắc nó đang xấu hổ lắm về xuất thân của nó, cũng như chẳng còn thiết tha gì với nơi này nữa.. - Cụ già nói với vẻ cay đắng, thở dài chống gậy bước vào nhà. Không khí ảm đạm nhanh chóng bao trùm lấy không gian se lạnh đầu năm.

    Sau đêm đó, thầy Henry chẳng nhớ gì như một người vô tâm, cũng không ai thuật lại câu nói phũ phàng kia, và sự xa cách dần hiện lên rõ rệt ở thái độ và hành động thô lỗ mà họ dành cho thầy, chỉ vài tuần sau, khoảng cách giữa thầy với người dân trong vùng đã không thể cứu vãn được nữa..

    Nhưng tôi thì khác, dù gì thì thầy vẫn đối xử tốt với tôi, từ việc chia sẻ với tôi một cốc cà phê, một mẩu bánh mì, đến việc tặng tôi một tấm bản đồ đủ màu sắc và truyền dạy tôi những thứ cơ bản. Lần đầu tiên trong cuộc đời, tôi được biết rằng xa tít tận bờ biển bên kia, có một vùng đất vô cùng nhộn nhịp và khác xa nơi này chứ không phải là nơi ngự trị của thần linh như lời cụ già phán chắc nịch. Ở đấy, người ta có thể chạy bằng chiếc xe hai bánh mà không bị ngã, không còn e ngại gió mạnh khi thắp đèn, và còn nhiều thứ hay ho khác..

    Tôi cũng không quá đặt nặng luồng suy nghĩ: "Tại sao ông ấy lại đối xử tốt với mình hơn bất cứ người bản địa nào, kể cả vợ?'- Chắc có thể vì tôi vẫn luôn tôn trọng thầy, điều mà thầy không bao giờ nhận được từ những đứa học trò xắc láo trong vùng. Còn về phần dì Nippi, vợ thầy Henry, có lẽ vẫn còn đó nỗi tổn thương niềm kiêu hãnh của một người phụ nữ, và lòng nghi ngờ tình yêu của người chồng dành cho mình chỉ là giả dối ngày một lớn dần. Vào một đêm mưa bão, dì quyết định mang theo đứa con trai mới năm tháng tuổi bỏ đi biệt xứ cùng với một người đàn ông lạ mặt, nhưng vụ bỏ trốn đã không thể trót lọt! Ba ngày sau, người ta tìm thấy thi thể họ trôi dạt vào bờ biển, rải rác vài mảnh gỗ vỡ nát ướt sũng - Họ gặp sóng lớn, và tai hại hơn là không hiểu rõ về địa lý, có lẽ dì Nippi đã quá tự tin khi cho rằng mình đã chung sống với thầy giáo dạy môn này gần hai năm, và ít nhiều gì cũng nghe ngóng được rằng bến bờ bên kia là một vùng đất triển vọng, mà không biết rằng khoảng cách giữa hai châu lục vô cùng xa xôi..

    Nhưng sao, thầy Henry không hề rơi bất cứ một giọt lệ nào trong tang lễ, tôi đinh ninh rằng thầy ắt hẳn rất hận vợ mình, nhưng cũng phải nghĩ cho đứa con chứ? Thằng bé nào có thể mở miệng khuyên can mẹ nó? Thế mà, thầy Henry, vẫn cái dáng vẻ tư lự ấy, đôi mắt xa xăm nhìn ra phía biển cả, và môi khẽ đáp lại điều tôi thắc mắc: 'Dù mẹ con Nippi bỏ đi, hay là đã chết, đằng nào thì cũng không quay về bên ta nữa. Bà ấy trở về và ra đi cùng một lúc, cũng như ta từ một người chồng bị phản bội trở thành góa bụa, đáng lẽ ra ta phải cười lên thật tự hào khi bà ấy là người phụ nữ duy nhất trên thế giới này có thể dùng danh xưng để giày vò tâm hồn chồng mình một cách ngặt nghèo đến thế!"

    Và cuộc đời thầy Henry bước sang trang khác với một màu xám xịt, cô độc, bi thương. Những biến cố cuộc đời cứ nối tiếp nhau ập đến như muốn chèn ép con người ta đến bờ vực thẳm, chỉ sau một năm vợ con mất, cha mẹ thầy cũng bị xử tử, người anh trai duy nhất chẳng may mắc phải chứng bệnh quái ác, mất hết khả năng lao động, gánh nặng chồng chất lên vai thầy như lẽ tất yếu trong sự hả hê của dân làng, và gây áp lực sâu sắc lên những đồng lương ít ỏi. Đến bây giờ tôi cũng không sao hiểu nổi phép màu nào đã giúp thầy vượt qua tháng ngày cùng cực đó.

    Bất thình lình, một tai họa ập đến quê hương tôi..

    Tôi nhớ mãi câu nói cuối cùng mà thầy hét lên ở bến cảng khi nhìn tôi cùng những cô cậu kém may mắn khác đã bước lên con tàu định mệnh, và đi xa bờ một khoảng không thể tự bơi về được nữa..

    - Jigar! Jigar! Hướng Đông, hướng Mặt Trời mọc! Hướng Đông!

    Không khó để thấu được nỗi bất lực của thầy Henry trong giọng nói như muốn chèn ép dây thanh quản một cách tối đa ấy, và tôi cảm nhận được ở tận cùng của sự bất lực, có một niềm tin lẫn hi vọng khôn nguôi.

    Buồn thay, tôi không đủ đầu óc để hiểu thầy nói vậy có nghĩa lí gì, tất cả chỉ là những mảnh ghép mơ hồ thúc giục trái tim. Đau thay, lời sau cuối cũng như an ủi ấy đến từ một người xa lạ chứ không phải ruột thịt như tôi tưởng tượng..

    Khung cảnh quê hương hiện lên rõ rệt trong chốc lát rồi tan biến bởi hiện thực. Trước mắt tôi là thứ hình ảnh quái dị, tối tăm, cơ thể nóng bức với đau đớn, mụ chủ nhà cho tôi uống một loại nước pha, tôi cũng không rõ là loại thuốc gì mà khiến tôi nảy sinh ý đồ tồi tệ và kinh tởm đến vậy, cảm giác này tương tự những lần trước. Ngột ngạt, tê dại, có cả kích thích, trong giây phút yếu lòng, tôi đã phản bội chính bản thân tôi..

    - Còn tiếp -
     
    kimnana thích bài này.
  5. P.T.N.T

    P.T.N.T Người viết truyện viễn tưởng

    Tham gia ngày:
    7/10/2018
    Bài viết:
    371
    Nếu bạn cảm thấy hay, hãy chia sẻ để ủng hộ tác giả
    Phần 3: Adele

    Bấm để xem
    Đóng lại
    "Kẹt.."

    Tiếng đẩy cửa khẽ khàng mở đường cho ánh đèn dầu đâm thẳng vào không gian tối tăm của căn phòng gác cũ. Tôi im bặt, tim đập mỗi lúc một nhanh hơn, buông xuôi cho đôi mi mắt nặng trĩu của mình hạ xuống. Bởi cơn kích tình, không, cơn điên loạn và ghê tởm mà tôi vừa trải qua với bốn người đàn bà đó vẫn còn, chúng để lại từng nỗi xót xa, ân hận, chậm rãi nhỏ từng giọt nóng rát vào sâu thẳm trái tim tôi. Tôi chẳng buồn mở mắt xem ai lại tìm đến nữa, vì dù sao họ cũng không hề tốt lành gì, rồi cũng sẽ tìm cách vũ nhục tôi thôi - Tôi chắc thế!

    Toàn thân tôi lúc này nặng như đá tảng, mà như lơ lửng trên không trung. Ngay cả bốn sợi dây xích lạnh lẽo kia cũng không cảm nhận được. Tôi biết mình kiệt sức rồi.. Giá như có ai đó một phát bắn chết thân này ngay lập tức!

    Nhưng sao..

    Không có động tĩnh gì cả, ai đó vẫn đứng lặng lẽ bất động, tôi gắng gượng mở mắt hòng xoa dịu sự tò mò. Như đã lường trước, ánh đèn dầu le lói hắt vào mắt tôi gây nhức nhối trong giây lát, cũng hắt vào khuôn mặt của người lạ, xa xa, hai hòn ngọc đẹp đẽ đăm đăm nhìn tôi, thỉnh thoảng chớp. Tôi khó chịu ra mặt, nhưng biết sao được khi mình đang và mãi mãi ở thế bị động, thậm chí còn dưới cơ những người đàn bà mà chỉ nhìn thấy gián thôi đã nhảy cẩng lên. Lỗi cũng tại tứ chi bị trói buộc bởi đống sắt vụn chết tiệt này!

    - Cậu không sao đấy chứ? - Một giọng nữ trong trẻo cất lên.

    Tôi không nói gì. Nhưng dù có nhận lại thái độ khinh rẻ của tôi, cô gái ấy không hề có ý định rời đi, vẫn kiên nhẫn nói tiếp:

    - Mọi người đi dự tiệc hết rồi.. Tôi có thể giúp gì cho cậu không? Ngoại trừ việc..

    - Cô có thể thả tôi đi không? Xin cô đấy! Làm ơn..

    Tôi khẩn thiết van xin, để rồi hối hận với những gì mình đã trót lỡ lời, nói hết những điều thâm tâm mình luôn nghĩ khi chưa biết cô gái này là ai. Nếu như cô ấy nói chuyện này với vợ chồng gã chủ nhà thì chết mất, và lúc đó tôi sẽ cắn lưỡi tự tử chứ không còn đủ dũng khí để chịu những hình thức tra tấn bệnh hoạn của gã nữa. Còn nếu cô ấy không nói, thì cũng có thể thả tôi được sao? Vết sẹo mang tên gã vẫn hằng đêm tấy lên đau rát ngay trên cánh tay mặt, tôi chỉ thuộc sở hữu của gã, và cô gái này chắc hẳn sẽ bị trách phạt thật nặng cho xem..

    Cô gái nhẹ nhàng và khoan thai, kéo một chiếc ghế ngồi cạnh tôi, thở dài tiếc nuối:

    - Thực xin lỗi, điều cậu vừa nói cũng là điều tôi sắp nói, sẽ không có khả năng đâu. Bác Hearth sẽ đánh tôi mất. Tôi chỉ có thể cho cậu đồ ăn thôi..

    - Thế thì khỏi cần! Đi đi!

    Tôi đáp một cách sáo rỗng, quên mất việc câu nói này có thể tổn thương đến tâm hồn thiếu nữ đài các. Càng không hiểu được vì cái gì mà mình lại cáu gắt đến thế..

    - Tôi không thể bảo bác Hearth thả cậu ra, nhưng tôi có thể giúp cậu bỏ trốn.. - Cô ấy nói bằng giọng khản đặc.

    - Thật chứ? - Tôi sửng sốt ngồi bật dậy, nhất thời quên bẵng đi việc mình đang bị trói. Dây xích quá ngắn, và nó thẳng thừng chối bỏ sự cố gắng của tôi, khiến vùng da cổ tay bị trầy xước một mảnh đỏ như tơ máu.

    Rốt cuộc, tôi chỉ có thể ngẩng đầu lên nhìn. Dưới ánh đèn lập lòe, một nửa khuôn mặt của cô gái hiện ra, khiến tôi phải thẩn thờ nhìn nhận rằng: Cô rất đẹp, đẹp không tì vết, làn da trắng sứ tôn lên những đường nét mềm mại uyển chuyển trên khuôn mặt, đôi mắt long lanh nhưng kiên định, vẫn giữ được cái nét gì đó của tuổi đôi mươi, trong sáng với thuần khiết, nhưng sớm bật lên những nét tính cách tuổi trưởng thành qua hành động và lời nói. Hơn thế nữa, cô sở hữu mái tóc dài chấm vai màu hạt dẻ quá đỗi mềm mượt, tôi đoán thế vì căn gác tối quá, chẳng buồn cho tâm trạng tôi lúc này, rối bời và xao động.

    Tôi hỏi tiếp:

    - Bằng cách nào được?

    - Vài hôm nữa cửa hàng đá quý nhà này sẽ khai trương, nhân lúc họ đi vắng tôi sẽ lẻn vào và phá hủy khóa xích cho cậu, sau đó cậu hãy trèo qua cửa sổ mà chạy đi, tôi sẽ vờ như là nạn nhân bị cậu uy hiếp. Khi đó nhà bác Hearth sẽ không có cớ trách mắng tôi, vụ này có trót lọt không thì phải trông cậy vào cậu rồi, nếu để bị bắt lại thì tôi chẳng thể làm gì hơn được nữa..

    Cô ấy nói một cách hồn nhiên như thể đi guốc trong bụng tôi vậy, cô ấy hoàn toàn biết tôi đang cần gì, muốn gì, và cô ấy có thể giúp tôi thực hiện điều đó?

    * * *

    Tôi vui mừng đến nỗi cả đêm hôm ấy không thể chợp mắt, vài ngày nữa thôi, cơ hội chỉ đến một lần duy nhất buộc tôi không thể bỏ lỡ. Có lẽ vì quá vui mừng, mà khi nghe tin có thể trở về quê nhà, gặp lại mọi người, thầy Herry, hay bất kể là ai, cho dù có là kẻ tôi ghét nhất, cũng đủ làm tôi rơi nước mắt ngập tràn, bởi một niềm hạnh phúc nhỏ nhoi.. tôi chỉ muốn nhìn thấy một khuôn mặt nào đó quen thuộc, vốn đã in hằn đường nét đặc trưng xứ sở.

    Niềm hân hoan đến bất ngờ và đột ngột, khiến tôi chẳng mảy may để ý đến động cơ nào xui cô ấy đến giúp đỡ tôi. Mà chuyện đó chẳng còn quan trọng nữa rồi, chưa bao giờ tôi vui như thế này qua bao nhiêu năm tháng vùi mình trong đầm lầy hiểm hóc, cuối cùng tôi cũng được vớt lên. Người đó là một cô gái xinh đẹp. Mà cô ấy tên gì nhỉ? Phải! Cô ấy là.. Adele.

    - Còn tiếp -

     
Từ Khóa:
Trả lời qua Facebook
Đang tải...