Đam Mỹ Ranh Giới Phân Hồn - Vọng Vô Hải

Thảo luận trong 'Truyện Drop' bắt đầu bởi Vọng Vô Hải, 10 Tháng mười một 2019.

  1. Vọng Vô Hải

    Bài viết:
    0
    [​IMG]

    (Ảnh lượm ở đâu đấy không nhớ)

    Tên truyên: Ranh Giới Phân Hồn

    Tác giả: Vọng Vô Hải

    Thể loại: Đam mỹ, 1v1, linh dị, huyền huyễn phương tây, khoái xuyên (), chuyển thế (), he.

    Văn án: Sẽ chẳng có ai khiến ta yêu hơn chính mình, chỉ có em là đặc biệt.

    P/s: Trước đã từng đăng ký tài khoản nhưng quên rồi, cũng không nhớ tên nữa nên đăng ký lại cái khác. Vẫn còn lơ ngơ xin chỉ giáo nhiều hơn.

    Góp ý: Nhấn vào đây!
     
    Lãnh YAlissa thích bài này.
    Chỉnh sửa cuối: 1 Tháng mười hai 2019
  2. Đang tải...
  3. Vọng Vô Hải

    Bài viết:
    0
    Chương 1: Khởi đầu.

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Khi một vị thần được gọi là Thần Sáng Thế chính là lúc ngài tạo ra một thế giới mới.

    Trong không gian vũ trụ bao la, một mặt phẳng rộng lớn dần dần hiện ra, nó rất lớn, lớn tới mức thân mình của vị thần đã tạo ra nó cũng chỉ giống như một hạt bụi trước mặt một con người, đây chính là một thế giới mới được tạo ra - Thế giới Hỗn Độn.

    Thần Sáng Thế tạo nên căn nguyên của thế giới, các nguyên tố. Chúng vườn quanh thế giới, sản sinh ra thực vật xanh mơn mởn chứa sức sống dồi dào, những đại dương xanh biếc mênh mông hằng hà, bầu trời rộng lớn ôm phủ mặt đất với những tầng mây trắng bóc trôi nổi.

    Một cơn gió nhẹ thổi qua cành lá những nụ hoa chớm nở, mang theo mùi hoa thơm nhè nhẹ lảng vảng trong không khí rồi tan rần, thế giới trở nên tuyệt đẹp.

    Tại tầng trời thứ mười, Thần nghĩ, như vậy liệu đã đủ cho một thế giới? Thế giới như cảm nhận được tiếng thở dài khe khẽ của phụ thần, sau đó, trên mình nó xuất hiện lớp lớp sinh vật, nó bắt đầu sinh động.

    Sáng Thế Thần ngắm nhìn kiệt tác của mình, trong lòng như có một điều còn thiếu mà ngài chưa hoàn thành, cái thiếu này giống như có một bàn tay vô hình đang gãi vào lòng ngài nhưng chẳng bao giờ chịu gãi đúng chỗ ngứa, nó cứ lởn vởn xung quanh làm cho lòng ngài trở nên buồn bực.

    Phía đông đại dương mênh mông, trên mặt biển là những cơn gió thổi qua kéo theo những cơn sóng to nhỏ khác biệt, những sinh vật phù du trôi nổi bên dưới, những con cá nhỏ vờn quanh một con cá to lớn để tìm kiếm thức ăn trên mình nó. Trên thảo nguyên rộng lớn phía nam, một con vật ăn cỏ đang chăm chú cúi gặm từng cái lá trên nhánh cây nó vừa dứt ra được từ cây cao đối diện, không hề hay biết nó cũng sắp trở thành thức ăn trong miệng kẻ săn mồi đang ẩn núp trong bụi cỏ cách đó không xa.

    Một linh quang trợt lóe trong đầu Thần, ngài phát ra một tiếng cười khe khẽ, giống như bàn tay vô hình đó đã mở lòng từ bi, từng chút từng chút gãi vào chỗ ngứa đến phát đau của ngài.

    Sau đó, thế giới tiếp nhận những sinh vật thống trị trên nó.

    Thần tạo ra Thiên tộc mang sức mạnh hồi sinh cứu chữa.

    Thần tạo ra Ma tộc mang sức mạnh hủy diệt phá hoại.

    Thần tạo ra Tinh Linh với tình yêu thiên nhiên tha thiết.

    Thần tạo ra Chu Nho với nhũng phát minh vĩ đại của luyện rèn.

    Thần tạo ra Long tộc có sức mạnh tuyệt đối với cơ thể chứa đầy bảo vật.

    Thần tạo ra Thú tộc kiên cường quyết chiến.

    Thần tạo ra Vong linh bất tử nguyền rủa.

    Thần tạo ra Hải tộc lãnh trị đại dương.

    Thần tạo ra Nhân tộc học tập đoàn kết.

    Hàng ngàn hàng vạn sinh linh với những đặc tính khác nhau với mục đích để thế giới thêm phong phú, nhưng họ lại mang tính cách khác nhau một trời một vực.

    Thay đổi thứ nhất, chiến tranh.

    Thiên tộc cao ngạo không chấp nhận Ma tộc thiên tính chứa đầy dục vọng dơ bẩn, Thiên Ma tộc chiến tranh.

    Chu Nho yêu luyện rèn phá hủy thiên nhiên, chặt đốt cây cối lấy lãnh thổ xây dựng nơi chế tạo, đã khiến cho Tinh Linh ở trong rừng sâu, với một tình yêu thiên tha thiết đứng ra chống lại Chu Nho đang phá hủy tình yêu của họ, chiến tranh.

    Nhân tộc đánh đuổi Thú tộc, chiếm lĩnh hải vực, Hải tộc bất bình phản kháng, chiến tranh.

    Thú tộc bị Nhân tộc đánh đuổi hòng chiếm lĩnh vùng đất Long tộc, hai phe đấu đến thương vong vô số.

    Sau tất cả bị Vong Linh chim sẻ đứng sau được cắn một khối bánh to đùng, trở thành thế lực có sức mạnh lớn nhất lúc bấy giờ.

    Thay đổi thứ hai, Nhân tộc thờ kính thiên tộc, hai phe kết hợp đánh thắng vong linh, Thiên tộc tân nhiệm thống trị.

    Thay đổi thứ ba, Sáng Thế Thần chia nhỏ sức mạnh của mình để tạo ra chín Thượng Thần đẫn dắt chín chủng tộc và một Chủ Thần tối cao mang tất cả sức mạnh của chín chủng tộc thống trị Thần tộc với mục đích để Thần tộc lãnh đạo thế giới kết thúc tranh đấu. Đây cũng là sự khởi đầu cho một ách thống trị mới mang tên Thần.

    Sau cùng với tâm tư không thể cho người khác biết, ngài thả ra một mầm mống cuối cùng rồi lâm vào ngủ say.

    Vì thế lực cân bằng cùng một Chủ thầwn mạnh mẽ ở trên đầu nhìn chằm chằm nên chúng Thần sống hòa bình trong thời gian rất dài.

    Mấy vạn năm sau, lục tục có nhiều Trung Thần và Hạ Thần của các chủng tộc xuất hiện, thế lực cân bằng bắt đầu xuất hiện sự nghiêng đổ, mà Chủ Thần lãnh đạo lại bị bài xích ra ngoài, nhưng ngài lại không mảy may lo lắng, đối với người trên cao quá lâu hoặc nhiều hoặc ít sẽ sinh ra sự khinh thường đối với những kẻ phía dưới mình, hiển nhiên Chủ Thần cũng vậy.

    Bởi vì cuộc sống của ở trên tầng trời thứ chín quá mức nhàn dỗi, nên đối với những tranh chấp của các Thần, Chủ Thần chỉ xem như một cuộc vui, chỉ đứng nhìn bàng quan mà không xen vào.

    Mắt thấy chiến tranh của các vị Thần sắp sửa xảy tới, một vị Thượng Thần bỗng được sinh ra, vị Thần này không thuộc bất cứ thế lục nào trong chín chủng tộc nhưng lại mang đặc tính của cả chín chủng tộc.

    Tuy là mang dòng máu Nhân tộc nhưng lại có đôi cánh của Thiên tộc, cặp sừng cong của Ma tộc cùng chiếc đuôi dài của Thú tộc. Sức mạnh của hắn có thể nói là sự kết hợp hoàn mỹ giữa chín chủng tộc khác nhau một cánh nhuần nhuyễn, làn da cứng như vảy rồng, ma pháp lôi điện mạnh mẽ, cứu trị phi phàm, bất tử bất diệt, thiên nhiên kính trọng, hải vực sợ hãi, luyện rèn, học tâp, dũng chiến. Tuy sức mạnh không thể sánh bằng Chủ Thần, nhưng hắn lại có một kỹ cách (kỹ năng Thần cách) khiến Chủ Thần cũng phải kiêng kỵ phần nào, tái sinh.

    Hắn chính là hạt mầm cuối cùng mà Sáng Thế Thần lưu lại trước khi lâm vào ngủ say - Thần Tái Sinh - Gyo

    Bởi vì chưa nhận biết được vị Thần mới xuất hiện này là địch hay bạn, các vị Thần khác đành dừng lại tất cả những hành động sắp tới để quan sát hắn.

    ~~~

    Cuộc vui thường chóng tàn, thế giới ngủ yên đã lâu bỗng dưng thức giấc, sau một hồi vươn vai chuyển thế, tất cả mọi thứ trở nên hỗn loạn.

    Thần Sáng Thế tạo ra Thế Giới Hỗn Độn là hai mặt phẳng phản nhau giống như chiếc đĩa, hình thành hai đại lục khác nhau, gọi là đại lục Chính Diện và đại lục Phản Diện, có thể xem đại lục Phản Diện là lưng của đại lục Chính Diện và ngược lại. Sáng Thế Thần là một vị Thần theo đuổi sự hoàn mỹ nên ngài quyết định chú trọng vào mặt Chính Diện trước rồi mới đến mặt Phản Diện. Nhưng do một vì sơ ý nho nhỏ, mặt Phải Diện sau lại bị Sáng Thế Thần quên lãng, khi Thần lâm vào ngủ say, nó cũng tự bắt đầu sản sinh ra căn nguyên của mình - đất.

    Nếu phân biệt sự khác nhau của hai mặt thế giới thì, mặt đất của phần Chính Diện là do các nguyên tố kết đọng mà tạo thành đất cát, còn phần Phản Diện lại là do những tạp chất mà phần Chính Diện đẩy qua mà thành. Chính vì vậy cho nên qua bao vạn năm hình thành thế giới, mặt Chính Diện luôn muôn mọi nàu sắc nhưng mặt Phản Diện lại chỉ một màu xám xịt không có bất kỳ sinh cơ nào.

    Sau một lần động đậy của thế giới, bởi vì lục rung chuyển quá mạnh, mạnh đến nỗi một phần nguyên tố của phần Chính Diện bị chuyển sang đại lục Phản Diện. Tuy chỉ một phần rất nhỏ nhưng cũng đủ để cho phần Phản Diện tạo ra một đường sinh cơ cho mình. Hơn vạn năm sau nữa, tại trung tâm đại lục Phản Diện, một mầm cây run rẩy nảy mầm vươn ra hai cái lá non nớt của mình hấp thụ ánh sáng mong manh. Rồi không lâu sau, khắp nơi cũng lục tục trồi ra mầm xanh của sự sống, đại lục giống như ăn mừng, dốc một phần nguyên tố ít ỏi mà mình hấp thụ được tạo ra một cơn mưa rào nhè nhẹ thấm đẫm mặt đất cùng các cây non mới nhú.

    Lại tiếp qua vạn năm, chiến tranh của các vị Thần cuối cùng vẫn xảy ra, uy lực của nó không cần nói kinh thiên động địa đến mức nào, chỉ biết là kết cục sau cùng Thần vị của Chủ Thần bị vỡ mất một phần ba, bốn vị Thần bị kéo xuống Thần Đài, năm vị còn lại sức mạnh bị suy giảm kịch liệt, không bằng cả một phần sức mạnh ngày xưa. Thế giới Hỗn Độn ngạnh sinh sinh bị bổ ra làm đôi.

    Theo bốn vị Thần Thú tộc, Nhân tộc, Hải tộc, Chu Nho biến mất, bốn chủng tộc cũng cùng lúc biến mất theo Thần của họ.

    Kẻ nắm giữ sức mạnh nhất bấy giờ chỉ còn lại Thần Tái Sinh, ai cũng nghĩ hắn sẽ thâu tóm cả Thần giới nhưng sự thật lại làm người thất vọng, hắn cũng chẳng liếc một cái không biết từ bao giờ đã biệt tăm biệt tích, chẳng còn ai biết hắn đã đi đâu. Sự tranh rành của các vị Thần giống như một trò cười bày ra trước mặt mọi người.
     
    kimnana thích bài này.
    Chỉnh sửa cuối: 15 Tháng mười một 2019
  4. Vọng Vô Hải

    Bài viết:
    0
    Chương 2: Em là tình yêu của tôi vĩnh viễn.

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Hôm nay trời mưa.

    Hôm nay là một ngày không may mắn.

    Buổi chiều không được mấy vui vẻ.

    Hứa Hạo Hiên đi trên đường, một tay cầm cán của chiếc dù nhỏ, một tay xách theo bọc nilông chứa đầy đồ hộp vừa mua từ siêu thị.

    Hắn đường đường là một lão tổng của một công ty nhưng lại bị sai đi mua này mua nọ, nhưng người sai sử hắn lại là mẹ hắn nên dù muốn dù không hắn vẫn phải cầm theo chiếc dù bước tới siêu thị gần nhà.

    Cơn mưa tí tách rơi càng nặng hạt, hơi lạnh từ nước mưa đã dập đi hết sự ấm nóng của mùa hè, những tia lạnh len lỏi qua lại trong không khí.

    Khép lại cổ áo sơ mi, Hứa Hạo Hiên dừng bước trước vạch qua đường chờ đèn đỏ. Trong lúc vô tình, hắn liếc nhìn sang phía đối diện, ở đó hắn thấy một thanh niên, trong thoáng chốc thế giới như sáng bừng.

    Tuy khoảng cách có chút xa nhưng Hứa Hạo Hiên lại nhìn rất rõ ràng.

    Cậu thanh niên ấy có một khuôn mặt rất đẹp, đẹp đến nhiếp phách câu hồn, đôi mắt đào hoa hơi hơi híp nhìn về phía màn mưa, đuôi mắt hơi cong lên như có chiếc móc câu, rất giống như trong tiểu thuyết hồ yêu, liếc một cái, hồn phách đều đã muốn bị câu đi.

    Thân hình thon dài, nhìn như gầy yếu nhưng Hứa Hạo Hiên biết dưới lớp quần áo thân hình thanh niên chắc chắn rất mê người.

    Một tay thanh niên cầm dù, một tay đút túi quần, chỉ đứng ở đấy mà tất cả khung cảnh như bị lu mờ trước cậu. Màn mưa như chậm lại, từng giọt từng giọt rơi qua trước mặt, một cái chớp mắt mỗi cái hơi thở như được tua chậm, lại khiến Hứa Hạo Hiên bị mê hoặc đến quên hết mọi thứ.

    Người này, hắn chắc chắn phải có được!

    Hứa Hạo Hiên tuy không phải thuần gay nhưng hắn cũng không phải hoàn toàn thẳng, nhưng từ khi nhìn thấy thanh niên đối diện hắn liền biết đời này mình không thẳng được nữa rồi! Cậu ấy đúng là tiểu yêu tinh mê hoặc lòng người mà!

    Bốn mươi giây đèn đỏ nhanh chóng qua đi, dòng người ồ ạt qua lại trên đường, vì bị dòng người xô đẩy qua bên cạnh nên lúc thanh niên đi qua mất hắn cũng không thể bắt kịp. Mắt thấy thanh niên muốn biến mất trong tầm mắt, Hứa Hạo Hiên cuống lên, hắn nhanh chóng chạy đuổi theo.

    Đến một khúc cua Hứa Hạo Hiên va phải một người mới từ đầu bên kia đi tới, ly trà sữa âm ấm đổ lên đầy chiếc áo sơ mi trắng muốt của hắn, tuy ly trà không nóng nhưng bất cứ ai vô duyên vô cớ bị đổ một cốc nước lên người thì cũng phát hỏa đi!

    "Cái.." Vừa muốn lên tiếng chửi người nhưng khi nhìn rõ người trước mặt lập tức cật lực nuốt những lời khó nghe đã đến bên mép mình xuống, đây không phải người hắn đang muốn đuổi theo hay sao.

    "Xin lỗi, xin lỗi, làm dơ áo của anh, tôi có thể mua cái khác đền. Thành thật xin lỗi!" Cậu thanh niên cuống quýt xin lỗi, trông có vẻ rất áy náy.

    "Không sao, không sao, cũng do tôi đi đứng không nhìn đường, làm đổ đồ uống của cậu, người nên xin lỗi là tôi mới phải!" Hứa Hạo Hiên lập tức xả ra một nụ cười có lễ, vẻ mặt đầy thân thiện nói.

    "Nếu không tôi mua bộ đồ mới cho anh đi, đồ của anh cũng không thể mặc nữa rồi!"

    "Vậy cũng được." Thấy thanh niên nhìn áy náy không thôi Hứa Hạo Hiên suy nghĩ một chút rồi gật gật đầu.

    Vì muốn ở lâu hơn với thanh niên, Hứa Hạo Hiện cật lực mời thanh niên ăn cơm với lý do bất cẩn va đổ ly đồ uống của cậu khiến cho hắn áy náy không thôi, rất muốn mời một bữa ăn để tỏ thành ý xin lỗi với cậu.

    Nhưng thanh niên lại một mực từ chối, nói là trong nhà có việc phải đi về trước, không thể nhận lời mời của Hứa Hạo Hiên được.

    ~~~~~~~~~~

    Trước khi chia tay thanh niên, Hứa Hạo Hiên đã thành công lấy được tên và số điện thoại của cậu.

    Tề Tu Kiệt, cao giáo tài giỏi, đích thực là một cái tên hay.

    Tuy nói rất muốn lập tức nuốt người ta vào bụng nhưng Hứa Hạo Hiên vẫn biết là cái gì cũng phải từ từ, việc gì cũng không thể gấp, cần phải có thời gian công lược thì nam thần mới chính là của mình được.

    Sau đó mỗi ngày Hứa Hạo Hiên đều sẽ chủ động gửi tin nhắn cho thanh niên, lúc đầu thì cậu cũng không nhắn lại, những tin nhắn hắn gửi cứ như đá chìm đáy biển, làm hắn còn nghi ngờ không biết cậu có phải cho số điện thoại giả hắn không.

    Nhưng những có gắng luôn đạt được những kết quả như ý, sau nửa tháng đều đều hỏi han, rốt cuộc thanh niên cũng trả lời một số tin nhắn của Hứa Hạo Hiên, điều này giống như một tiếng trống đánh lên sĩ khí, đưa cho hắn một niềm hi vọng lớn lao, khiến hắn càng có lòng tin có thể lấy được trái tim của người đẹp.

    Mỗi lần khi tan ca hắn đều hẹn thanh niên ăn cơm nhưng mấy lần lại bị từ chối, nhưng hôm nay không biết như thế nào, hắn cứ cảm thấy nao nao. Như mọi khi thành thục nhắn tin mời bữa tối, nhiều lầm bị từ chối dẫn đến hắn cũng không ôm gì nhiều hi vọng.

    Tề Tu Kiệt hết lần này tới lần khác từ chối hắn khiến hắn có chút bực dọc trong lòng, hắn tuy yêu thích cậu, nguyện ý bao dung cậu, nhưng hắn cũng là người đứng trên cao lâu, được người kính trọng, được người phủng lâu như vậy, nói không tức giận chính là giả, nhưng hết lần này tới lần khác hắn lại say mê cậu, đúng là gặp hạn mà.

    Chuông điện thoại lanh lảnh vang lên lấy lại lực chú ý của Hứa Hạo Hiên, bên trên chỉ có ba chữ, 'Được, địa điểm?'Nhưng lại làm hắm vui vẻ không thôi, không nghĩ lần này lại có thể mời được thanh niên, thật là một niềm vui bất ngờ.

    Nhanh chóng nhập vào một dãy địa chỉ, Hứa Hạo Hiên lập tức gọi điện cho cấp dưới, muốn không từ thủ đoạn nhất định phải hẹn được chỗ cho hắn rồi nhanh nhẹn đi vào phòng nghỉ riêng bên trong phòng làm việc. Trong phòng riêng của hắn có luôn cả phòng tắm và vệ sinh, quả thận là rất tiện lợi.

    Lựa chọn một bộ vét ôm sát người, có thể làm cho dáng người của Hứa Hạo Hiên hiển lộ rõ rõ ràng ràng, xịt nước hoa lên người, chải vuốt những sợi tóc đen cứng ra sau đầu, để lộ ra vầng trán cao, khuôn mặt tuấn tú góc cạnh rõ ràng, xác định tối nay sẽ không ai đẹp trai hơn hắn rồi mới bắt đầu đi đến chỗ hẹn.

    Thời gian hẹn là sáu rưỡi tối, bây giờ là sáu giờ kém..

    * * *

    Tu Kiệt: Chữ Tu mô tả dáng người dong dỏng cao; Kiệt: Người tài giỏi hay người xuất chúng
     
  5. Vọng Vô Hải

    Bài viết:
    0
    Chương 3: Em là tình yêu của tôi vĩnh viễn.

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Luna là một cái tên rất hay, nó có nghĩa là ánh sáng mặt trăng, dịu dàng, thuần thiện.

    Nhưng tự bản thân người mang tên Luna liệu có mấy ai thuần thiện?

    Từ khi có ý thức, Luna đã nhận biết được mình không phải nhân loại, hắn cũng không biết bản thân là thứ gì, có hình dáng nhưng không ai nhìn thấy, có thân thể nhưng không ai chạm được đến.

    Và hắn biết đến, hắn cần một thân thể.

    Tại một phòng bệnh viện, hắn tìm được thân thể thích hợp cho bản thân, một cậu bé mới sinh. Luna không biết hắn làm sao biết được thân thể này thích hợp với mình, chỉ như một sự kêu gọi, gọi hẵn phải mau mau chiếm được thân thể này. Không hề phản kháng, hắn mà làm theo sự mời gọi đó.

    Như một lần lầm lỡ, Luna thất bại.

    Lúc khi hắn sắp chiếm giữ được thân thể, một luồng lực lớn từ trong linh hồn cậu bé đã đánh bay hắn ra ngoài, suýt thì làm hắn bị thương.

    Muốn thử lại lần nữa nhưng Luna phát hiện ra, thân thể hắn xuyên qua người cậu bé, không thể nào với tới được. Xem ra, một thân thể hắn cũng chỉ có thể có một lần cơ hội.

    Biết còn ở lại nữa cũng chẳng thể có được bộ thân thể này, Luna quay bước rời đi. Một khoảng cách không xa nào đó, Luna bỗng chốc phát giác, hắn bị giam cầm bên cạnh cậu bé, không thể rời khỏi cũng chẳng thể hại tới cậu. Luna gầm gừ như một con thú hoang bị nhốt lại trong lồng sắt mà không thể đào thoát.

    Một lần lại một lần muốn thoát khỏi rồi lại không làm được, như là có một sức mạnh nào đó, cầm giữ hắn lại.

    ~~~~~

    Sau đó là hơn hai mươi năm sống trong nhàm chán. Người à, khi nhìn đi nhìn lại một khuôn mặt nào đó trong suốt nhiều năm thì cũng sẽ có ngày chán ngán dù khuôn mặt đó có suất khí tới đâu cũng vậy.

    Tuy Luna không để ý nhiều lắm không gian bên cạnh nhưng dù sao hắn vẫn là có máu thịt có tình cảm, chỉ là không ai nhìn được không ai chạm tới mà thôi, hắn cũng sẽ có nhiều lúc cảm thấy cô đơn quặn qué, muốn có người có thể nhìn tới hắn, hắn chạm tới được.

    Nhưng rất nhanh, một người xuất hiện khiến hắn được như ý, hắn cảm thấy, thế giới này a, thật ra cũng rất thú vị!

    Gặp được người kia là khi hắn đang theo cậu bé, bây giờ đã trưởng thành nam nhân anh tuấn thành thục, hắn tên Hứa Hạo Hiên, đi dạo trên đường, cũng.. Không hoàn toàn là đi dạo, bởi vì tên kia bị mẫu thân nhà hắn buộc đi mua đồ cho nàng.

    Người kia đứng ở bên kia con đường đối diện hắn, y ánh mắt hờ hững khuôn mặt vô cảm nhưng lại khiến người xung quanh không ngừng liếc nhìn vì khí chất và khuôn mặt rất bắt mắt của y. Ngay cả tên nam nhân bên cạnh hắn cũng nhìn chằm chằm không rời mắt. Thật muốn đào hết những ánh mắt đã nhìn y đi vứt xuống biển, hoặc là.. Tìm một nơi thật bí ẩn, giấu y đi để người khác vĩnh viễn không thể dòm ngó rồi mơ ước người của hắn.

    Sau đó, dòng người rất nhanh che khuất tầm mắt của hắn, hắn muốn đuổi theo, hắn có thể xuyên qua thân thể của nhũng người qua đường khác nhưng chỉ là sức mạnh vô hình đáng giận lại ngăn cản bước tiến của hắn.

    Và rồi, Hứa Hạo Hiên đã không khiến hắn thất vọng, theo vừa kịp tới thanh niên, tuy biết là y không nhìn được hắn nhưng được ở gần cạnh thanh niên vẫn khiến cảm thấy, thỏa mãn?

    Nhìn thanh niên nói chuyện khép nép với gã nam nhân khác khiến hắn rất buồn bực, tức giận tới gần chọt chọt mặt của y. Không ngờ lại thật có thể chạm đến, cảm giác là, ấm áp, mềm mại.

    Hắn xoa xoa đầu ngón tay còn lưu lại chút ấm áp, rất muốn đi đến tận lực xoa nắn mặt thanh niên cho đã nghiền. Như vô tình, thanh niên nhìn lướt qua hắn một chút, giống như y có thể nhìn thấy hắn, hoặc là, cảm nhận được hắn!

    Từ lúc có ý thức đến bây giờ chỉ có hai lần là hắn chạm được tới đồ vật, một là lúc mới sinh Hứa Hạo Hiên, và một là lần này, đây chứng tỏ là thân xác thanh niên có thể để cho hắn sử dụng? Nhưng mà, làm sao hắn cam lòng chiếm mất thân thể y được đây, trên miệng phát ra tiếng cười khẽ.

    Hắn hoàn toàn ôm phủ thanh niên, muốn ngăn chặn tầm mắt của y, không cho y nhìn người khác, nói chuyện với người khác. Giống như thế thật, thanh âm thanh niên có hơi chút dừng lại, nhưng rất nhanh tiếng nói lại vang lên, hắn hơi nghi hoặc ngẩng mặt nhìn, thấy thanh niên mắt lạnh lùng nhìn Hứa Hạo Hiên, hắn ngộ ra, thanh niên cũng không có như biểu hiện nhu nhược như vậy à.. Thật tốt.

    Dù rất không muốn nhưng Luna cũng không thể không theo Hứa Hạo Hiên về nhà, nhìn hắn bị mẹ Hứa mắng vào mặt vì đánh mất túi đồ đã mua đột nhiên có chút sảng khoái, cho hắn dám mơ ước người của hắn.

    Tuy biết thanh niên không phải giới thiệu với mình, nhưng Luna vẫn rất sung sướng vì biết được tên thanh niên, y tên, Tề Tu Kiệt.

    * * *

    Tất cả ý nghĩa của tên đều là dựa vào gg đại đại ạ. Có gì sai sót chính tả gì đó xin hãy chỉ điểm ạ, cảm tạ.
     
  6. Vọng Vô Hải

    Bài viết:
    0
    Chương 4: Em là tình yêu của tôi vĩnh viễn.

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Thời gian hẹn là sáu rưỡi tối nay, bây giờ là sáu giờ kém, từ công ty Hứa Hạo Hiên đi đến điểm hẹn là sáu giờ, trước ba mươi phút.

    Bởi vì muốn gây ấn tượng tốt cho Tề Tu Kiệt, Hứa Hạo Hiên trang điểm cho bản thân trông vô cùng tuấn mĩ, khuôn mặt góc cạnh càng thêm rõ ràng, thêm một thân tây trang đỏ, khí chất toàn thân đã tao nhã lại thêm một chút tà mị.

    Được phục vụ dẫn vào cửa, Hứa Hạo Hiên thấy Tề Tu Kiệt ngồi trên ghế xem di động, nhìn đồng hồ, mới có sáu giờ hơn, hơi thở phào, gã không có tới muộn.

    Nghe thấy tiếng động, thanh niên đang chăm chú vào điện thoại ngẩng đầu, thấy người hẹn đã tới, cậu nở nụ cười ngại ngùng, "Xin chào, anh Hứa, anh đến sớm thế." Cậu hơi liếc mắt nhìn phục vụ rồi chào hỏi với Hứa Hạo Hiên.

    "Em đến còn sớm hơi không phải sao! May mà anh không đến muộn, nếu không em phải chờ lâu rồi." Nở một nụ cười hoàn mĩ, Hứa Hạo Hiên kéo ghế ngồi xuống, tiện tay lấy menu cho cậu chọn món, nếu người đã đủ thì dùng bữa luôn cũng được.

    "Công ty tôi ở gần đây nên tan ca liền ghé luôn, làm phiền anh rồi."

    "Không sao, anh mới là người làm phiền em thì có. Em muốn ăn gì cứ tự nhiên không cần gò bó khách khí với anh."

    Tề Tu Kiệt chọn mấy món rồi đưa thực đơn trả lại cho Hứa Hạo Hiên, gã lại chọn mấy món nổi danh của nhà hàng rồi cất thực đơn qua một bên, chuyên tâm trò truyện cùng Tề Tu Kiệt.

    Bởi vì làm trên thương trường lâu, cách ăn nói của Hứa Hạo Hiên rất tốt, kiên nhẫn dẫn dắt chủ đề, không khí quanh hai người cũng trở nên dần hòa hợp.

    Sau khi dùng bữa xong, Hứa Hạo Hiên đề xuất đưa Tề Tu Kiệt về nhưng cậu lại từ chối.

    Hứa Hạo Hiên hơi thất vọng nhưng cũng biết dục tốc bất đạt.

    Từ hôm đó quan hệ của hai người thân lên nhanh chóng, nhưng cũng chỉ dừng lại ở ranh giới bạn bè, thế nào cũng chẳng thể tiến triển hơn một bước được.

    Hứa Hạo Hiên cũng từng bạo gan ám chỉ với cậu về tình cảm của mình nhưng không biết là cậu không hiểu vẫn là giả vờ không hiểu, không có đáp lại gã.

    Hứa Hạo Hiên cảm thấy không thể cứ như thế được, gã phải làm gì đó để tăng tiến tình cảm lên mới được, gần nhất luôn cảm giác thân thể rục rịch, cấm dục lâu rồi hắn cũng thèm thịt a!

    Một tinh quang lóe lên trong đầu..

    Buổi tối thứ bảy.

    Công ty Tề Tu Kiệt đang làm là một công ty nhỏ mới mở, kinh doanh một số sản phẩm trên mạng, tất cả công nhân viên chức hợp lại không quá trăm người. Tuy văn phong công ty thuê gần chỗ sầm uất nhưng thực chất chỉ là gần thôi.

    Công ty vì mới mở chưa có mặt bằng chính thức nên giám đốc đã thuê một gian phòng trọ để làm văn phòng tạm thời, bởi vì địa lý không tốt nên chỗ này không được nổi danh, giá cả cũng khá là rẻ, mà bọn họ chủ yếu là làm việc trên mạng, đối với văn phòng không có yêu cầu gì nhiều nên chỗ này cũng thích hợp.

    Bởi vì có họ hàng với giám đốc nên Tề Tu Kiệt bị giao nhiệm vụ khóa cửa văn phòng, việc này thật ra là của giám đốc công ty nhưng vợ anh ta sắp sinh nên đã sớm về trước, việc này bây giờ lại rơi vào trên đầu cậu.

    Như mọi khi chờ người ở lại tăng ca cuối cùng ra về, đã hơn chín giờ tối, Tề Tu Kiệt kiểm tra kỹ lại một lần rồi đi ra của khóa lại của văn phòng, cất kỹ chìa khóa rồi đi về.

    Nhà Tề Tu Kiệt cách chỗ này cũng không xa, đi bộ hơn mười phút là đến.

    Trên đường phố, những căn hộ xung quanh đã sớm tắt điện đi ngủ, chỉ còn lại những chiếc đèn điện với cái cột cao mấy mét trên đỉnh đầu chiếu ra những ánh sáng vàng nhạt nhè nhẹ và tiếng chó sủa đinh tai nhức óc. Hình bóng Tề Tu Kiệt từ đằng trước chiếu ra đằng sau lại từ đằng sau chiếu ra đằng trước khi cậu đi qua những cột đèn.

    Những âm thanh ô tô và tiếng người tranh cãi ầm ĩ bên kia con phố thỉnh thoảng truyền lại, chỉ cách một con đường mà hai con phố như hai thế giới khác biệt, một bên vắng bóng đến đáng sợ, một bên lại bởi vì quá đông đúc mà thường xuyên gây ra ùn tắc đường đến hàng ki lô mét.

    Rất nhanh, Tề Tu Kiệt đã thấy căn nhà của mình phía trước, chỉ cần vài bước nữa là có thể về đến nhưng nếu cậu có thể về đến thì tác giả cũng đã không mất công miêu tả từ nãy đến giờ.

    Từ bóng ma tường rào của một căn hộ gần nhà, mấy thanh niên ẩn núp đã lâu bước ra.

    Thanh niên cầm đầu tóc nhuộm mấy màu, tai bấm đầy lỗ xỏ những chiếc khuyên dài nhọn to tướng, miệng ngậm thốc lá chặn đường Tề Tu Kiệt.

    Lúc ở xa không thấy rõ chiều cao, khi đến gần cậu thanh niên kia mới thấy, má, cái tên này thế mà còn cao hơn cậu ta nữa.

    Hơi nhếc cằm, "Lão già, giao tiền trên toàn thân chú ra đây, tôi có thể xem tâm tình để tha cho chú một lần, nếu không.." Gõ gõ cây gậy trên tay, ý không cần nói cũng hiểu.

    Đối với mấy thanh niên tuổi phản nghịch mà nói, trên tuổi hai mươi đã rất già.

    Đàn em của cậu thanh niên kia lên tiếng cổ vũ đại ca, một đám chỉ lo lửa cháy chưa đủ dầu.

    Tề Tu Kiệt khoanh tay trước ngực, lại bị vướng cặp công văn, đành một tay đút túi một bên nói, "Còn trẻ không lo học hành, dẫn bè kết lũ đi gây chuyện khắp nơi, còn bày đặt đi trấn lột cướp bóc người khác, cậu có thấy xứng đáng với cha mẹ cậu đã vất vả kiếm tiền nuôi cậu nên người không!"

    "Há, tôi làm sao, ông bà già nhà tôi làm sao không liên quan đến chú, tâm trạng của tôi bây giờ rất không vui, bọn mày, lên đánh lão già kia cho tao." Thanh niên nhăn mặt, hất hàm đưa ánh mắt cho đàn em của mình.

    Đang chuẩn bị ra tay, phía trước bỗng nhiên đi đến một chiếc ô tô, vì trời tối, đèn ô tô chiếu ngay mặt mà sơn ô tô cũng đen nên không nhìn rõ hình dáng ra làm sao, chỉ thấy một nam nhân mặc áo sơ mi trắng từ trong xe nhanh chóng bước xuống, nhìn thấy thình huống liền quát lên, "Mấy cậu định làm gì!" Nhanh chóng bước đến kéo Tề Tu Kiệt ra sau người, người đến không phải ai khác chính là Hứa Hạo Hiên.

    Mấy thanh niên chờ một lát không thấy có người bước xuống nữa, chỉ thêm một ông chú mà thôi, lại không có vũ khí phòng vệ, chỉ có thể nói là gã tự nạp mạng. Mấy thanh niên ánh mắt nhìn nhau một lát, đồng loạt cầm gậy tiến lên động thủ.

    Hứa Hạo Hiên vừa chống đối mấy thanh niên vừa muốn che chở Tề Tu Kiệt ở sau người, từ bắt đầu đã rơi vào thế hạ phong, trên người rất nhanh hiện ra mấy vết máu.

    Tề Tu Kiệt thở dài, kéo nam nhân ra sau, một tay cầm lấy cây cậy đang vung xuống của một đàn em, đầu gối cong lên húc vào bụng của cậu ta khiến cậu ta bay ra ngoài va vào bức hàng rào bên cạnh mới dừng lại, thanh niên rượt xuống miệng phun ra một ngụm máu tươi trông như trên phim chưởng.

    Bị biến cố sảy ra làm cho ngây người mấy thanh niên hơi khụy lại, Hứa Hạo Hiên cũng hơi dừng một chút, rất nhanh lại trở lạu bình thường. Mấy thanh niên tuy nói năng hùng hổ, nhưng cũng chỉ là tuổi mới lớn, thấy cảnh này sợ hãi liền dìu đồng bạn của mình chạy tán loạn, rất nhanh đã mất bóng.

    Hứa Hạo Hiên rất hợp thời ngã ngồi xuống đất, tỏ vẻ mình bị thương rất nghiêm trọng, cần được mang về nhà chăm sóc.

    * * *

    Thay đổi xưng hô một chút ạ, bởi vì hai hắn thì quá khó thấy, nên cho một hắn một gã ạ (Đây là truyện 1x1). Còn xưng hô Tề Tu Kiệt sẽ theo cách nhìn của hai người mà xưng hô khác nhau. Thân!

     
  7. Vọng Vô Hải

    Bài viết:
    0
    Chương 5: Em là tình yêu của tôi vĩnh viễn.

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Luna tỉnh lại trong một căn phòng xa lạ, tuy trạng thái hiện giờ của hắn có thể không cần ngủ, nhưng nếu cứ dứng yên nhìn Hứa Hạo Hiên ngủ từ tối đến sáng hay ngồi làm việc từ sáng đến tối thì hắn sớm muộn gì cũng phát điên.

    Cho nên, phần lớn thời gian Luna đều chìm vào giấc ngủ, cũng không hoàn toàn là ngủ, chỉ là phong bế ngũ giác lại, hắn cũng không sợ sẽ có người nhìn thấy và hại hắn, vì hai mươi mấy năm qua đều chẳng có ai có thể chạm vào hắn hết, tất nhiên Tề Tu Kiệt là đặc biệt.

    Quan sát căn phòng này, Luna cũng không biết đây là chỗ nào, căn phòng hơi nhỏ, một gian phòng khách, một gian phòng ngủ và một phòng bếp, tất cả cũng không đến hai trăm mét vuông đi. Chẳng lẽ Hứa Hạo Hiên trong lúc hắn ngủ đã chuyển nhà, công ty phá sản dẫn đến bây giờ phải sống cơm áo khó lo? Càng nghĩ càng cảm thấy sung sướng, nhìn Hứa Hạo Hiên đắc ý bao nhiêu năm nay hắn đã sớm chướng mắt, chỉ hận không thể để cho hắn táng gia bại sản lập tức mới tốt.

    Trong phòng ngủ có thông với một gian phòng tắm, nghe bên trong có tiếng nước chảy chắc Hứa Hạo Hiên đang tắm rửa, bây giờ Luna rất muốn nhìn thấy bộ dáng thảm thương của Hứa Hạo Hiên, vừa lúc phòng tăm vang lên tiếng mở cửa, người bên trong chưa ra hơi nước dày đặc đã ra trước, từ trong phòng tắm thanh niên bước ra.

    Nhìn rõ khuôn mặt người vừa bước ra, Luna ngẩn người, thanh niên mới tắm xong làn da hơi hồng hồng, những giọt nước do tóc không được lau khô nhỏ giọt tích theo đường cong cơ thể chảy xuống và biến mất ở chiếc khăn đang quấn quanh hông y, tạo ra mỹ cảm tuyệt diệu.

    Luna đầu óc hơi đình chỉ một chút lại rất nhanh nghĩ đên điều gì đó, khuôn mặt phẫn nộ chất vấn, "Tôi mới chỉ không ở vài ngày em đã ở chung với tên đó rồi sao! Em cơ khát đến vậy à? Thật quá đáng mà!.." Muốn đập phá một trận nhưng đồ đạc lại không chạm vào được, người có thể chạm vào hắn lại không nỡ làm y bị tổn thương, Luna như một quả bóng bị xì hơi, càng nhìn càng thấy thương.

    Cũng không thể trách hắn nghĩ như vậy, sau khi đoạt xá không thành công, hắn chỉ có thể quanh quẩn phạm vi hơn mười mét xung quanh Hứa Hạo Hiên, bây giờ hắn ở đây dĩ nhiên điều đầu tiên nghĩ đến là Tề Tu Kiệt cùng Hứa Hạo Hiên ở bên cạnh nhau.

    Nhưng dù có nói gì thì hiển nhiên thanh niên cũng không nghe thấy, y đi đến mở tủ, lấy một bộ đồ ở nhà thoải mái, trực tiếp gỡ bỏ chiếc khăn trên hông xuống, mặc vào.

    Luna đi đến bên cạnh thanh niên, lúc y gỡ bỏ chiếc khăn, bên tai hắn hơi hồng, mắt lại phát ra ánh sáng xanh mãnh liệt, giống như một con sói đang rất đói khát. Hình ảnh chậm dần, thanh niên gỡ bỏ chiếc khăn tắm, bên dưới hạ thân là một vùng gạch men, chính xác một trăm phần trăm là gạch men, cái loại mà người ta làm mờ khi một số hình ảnh cấm độ tuổi xuất hiện trong video ấy.

    Luna có cảm giác giống như một câu nói hay thấy ở trên mạng, quần tôi cũng cởi rồi mà em cho tôi xem cái này à, thật thất vọng ghê gớm!

    Tuy Luna không chạm được vào đồ vật nhưng mỗi khi Hứa Hạo Hiên dùng di động hắn cũng có thể ở bên cạnh xem ké, đừng nhìn Hứa Hạo Hiên thường nghiêm túc mà nhầm, gã rất hay xem mấy thứ linh tinh trên mạng xã hội ngày nay, việc này đã từng bị Luna cười nhạo mấy trận liền, tất nhiên là Hứa Hạo Hiên không biết.

    Thanh niên sau mặc xong quần áo thì đi ra phòng khách, rót một cốc nước ấm để lên bàn nhỏ ở góc phòng, rồi lấy một quyển sách trên kệ tủ cạnh giường ngồi xuống sô pha bắt đầu lật xem. Luna nhìn tiêu đề, là một quển sách về tâm linh, giới thiệu sơ lược về thế giới sau khi chết vv.. Nói chung Luna xem không hiểu, cũng không ngờ là thanh niên còn có sở thích đọc loại sách này.

    Luna buồn chán ngồi ở bên cạnh ngắm nhìn thanh niên, ánh đèn sáng vừa đủ không gây chói mắt cũng không tối mờ, nhu nhu hòa hòa chiếu lên khuôn mặt y. Nhìn gần mặt Tề Tu Kiệt cũng không thấy lỗ chân lông, rất mịn màng, cái mũi cao thẳng vừa phải, không quá cao cũng không phải thấp, đôi môi mỏng hơi mím, đôi mắt hơi rũ xống khiến cho lông mi vừa dày lại dài của y tạo thành một bóng ma quanh mắt, nhìn qua tựa hồ giống như đang ngủ.

    Luna cảm thấy, y thật sự chính là người đẹp nhất trần đời, không xuất hiện thì thôi, một khi xuất hiện sẽ lập tức hấp dẫn ánh mắt của hắn, như thế nào cũng gỡ không ra.

    Căn phòng Luna chê nhỏ cũng xảy ra sự khác biệt, có thanh niên ở, cả căn phòng như một căn nhà nhỏ ấm áp, không có vẻ chật chội như mới vừa rồi nữa, còn cảm thấy rất thoải mái. Lâu không thấy Hứa Hạo Hiên nên Luna cũng có thể yên tâm, thanh niên và gã không có ở chung với nhau.

    Đang nghĩ ngợi, một cơn mê mang ập tới, khi tỉnh táo lại, Luna thấy mình ở trong phòng của Hứa Hạo Hiên, hắn đang đứng cạch giường mà gã thì đang nằm trên giường lướt di động. Cũng may Hứa Hạo Hiên không nhìn thấy Luna, nếu không đang yên đang lành đột nhiên một người lớn lù lù bỗng từ khoảng không hiện ra dù không dọa ngất thì ba hồn cũng chạy mất hai cái, một cái còn lại thì vì sợ quá mà không chạy nổi, nhất là khi hắn còn đang dùng khuôn mặt âm trầm tới cực điểm nhìn chằm chằm gã nữa.

    Không biết có phải do cảm ứng được hay không, Hứa Hạo Hiên liếc về phía Luna một chút, không thấy gì lại quay đầu chăm chú vào điện thoại. Giống như nhìn thấy gì không ưng ý, Hứa Hạo Hiên hơi nhíu mày lại, Luna cúi người liếc nhìn, thấy mấy cái tin nhắn được gửi đi mà người bên kia không có trả lời, nhìn số thấy đúng là số Tề Tu Kiệt, Luna hừ lạnh, y làm sao sẽ coi trọng gã, tự mình đa tình tìm mất mặt!

    Không để ý đến Hứa Hạo Hiên, Luna đi sang bên kia phòng ngồi vào sô pha nhắm mắt dưỡng thần, có thể là sức mạnh tăng lên, hắn cảm thấy thân thể mình hiện rõ ràng hơn chút so với mấy hôm trước, còn có thể rời đi Hứa Hạo Hiên trong một thời gian ngắn mà không bị hạn chế, tuy rất nhanh đã bị hút về nhưng vấn đề này thật sự rất có tính nghiên cứu sâu xa.

    * * *

    Thật ra cũng muốn sửa lại những xưng hô mấy chương trước mà lười biếng, mọi người thông cảm ạ. Thân!

     
Trả lời qua Facebook
Đang tải...