Phong Lưu Tiểu Thư Đồng - Chung Ly Muội

Thảo luận trong 'Truyện Drop' bắt đầu bởi Thương Chung Ly, 4/11/2019.

  1. Thương Chung Ly

    Thương Chung Ly

    Tham gia ngày:
    26/10/2019
    Bài viết:
    35
    Xem: 88
    Nếu bạn cảm thấy hay, hãy chia sẻ để ủng hộ tác giả
    Phong Lưu Tiểu Thư Đồng

    Tác giả: Chung Ly Muội

    Thể loại: Cổ Đại, Xuyên Không

    Link góp ý: [Thảo Luận - Góp Ý] - Các Tác Phẩm Sáng Tác Của Chung Ly Muội

    Văn án:


    Một tác phẩm hoàn toàn không có ma pháp, không có kiếm pháp, không có thiên phú, không có ảo tưởng, huyễn hoặc..

    Đơn thuần nó chỉ là một câu chuyện. Kể về Tần Tiêu, đội trưởng cảnh sát điều tra hình sự thành phố, trong một lần làm nhiệm vụ rơi xuống vách núi, vô tình bị cuốn về cổ đại. Ở đây Tần Tiêu chỉ là một gã hạ nhân chăn ngựa, hắn phải bon chen để có cái ăn, hắn phải vận dụng kiến thức để sống, để lấp đầy cái dạ dày vốn "chỉ dám ăn lưng lửng". Truyện rất đời thường, rất gần gũi, không khoa trương hay huyền ảo, chỉ có một thế giới thực, những con người thực và một hình bóng vất vả, bon chen trên từng chặng đường để vươn tới một cuộc sống ấm no, hạnh phúc. Một bộ truyện hay, sáng tạo, hài hước, rất đời thường, rất chân thực mà lại gần gũi, ấm áp tình cảm.

    * * *Trong truyện, bạn sẽ được gặp những vụ án hóc búa, quỷ dị mà ẩn tàng trong đó là vô vàn âm mưu chốn triều đình.

    * * *Nhưng không chỉ có vậy, bạn sẽ còn được gặp những bài thơ bất hủ của những đại thi hào thời phong kiến, được gặp những áng văn thơ hào hùng của bậc anh hùng hào kiệt và thậm chí là cả những bản tình ca lãng mạn, sâu lắng của thời đại.

    Chúc các bạn có những giây phút trải nghiệm vui vẻ cùng câu chuyện..
     
    Lãnh Y thích bài này.
    Chỉnh sửa cuối: 4/11/2019
  2. Đang tải...
  3. Thương Chung Ly

    Thương Chung Ly

    Tham gia ngày:
    26/10/2019
    Bài viết:
    35
    Nếu bạn cảm thấy hay, hãy chia sẻ để ủng hộ tác giả
    Chương 1: Tây Hồ

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Hoàng hôn sắp tàn, đèn hoa mới lên. Hai bên bờ sông Tần Hoài sáng trưng đuốc đèn, thuyền hoa thanh lâu nhiều không kể, sáo trúc ống cung, du nữ trường ca, một mảnh ca múa mừng thái bình. Vô luận thế đạo ra sao, sông Tần Hoài đây vĩnh viễn là chốn thiên đường của bọn người bỏ vàng mua say. Dòng sông đang chảy, nhưng dường như chảy không phải nước sông, mà là hơi tiền của lũ quyền quý, mùi tanh hôi của đám văn nhân và vị chua xót của những bóng hồng.

    Trên thuyền hoa, có mấy công tử hào hoa phong nhã, tiếng cười không dứt.

    "Bổn công tử có hứng làm thơ, muốn ngâm một thủ thơ để trợ hứng."

    Một công tử mặt rỗ, vóc dáng bình thường cười to, bắt đầu rạng rỡ ngâm nga, xiết tay vào nói:

    - Dòng nước đong đưa, một đám vịt, oa oa oa oa oa, ta đến trạm bờ sông, bầy vịt oa oa tản ra.

    "Thơ tốt!" Hai công tử ngồi cùng bàn liền vỗ bàn, kích động đến mức tình cảm bộc lộ trong lời nói. Công tử vóc dáng cao gầy thiếu chút nữa cúi người cúng bái, hai mắt người thấp bé sáng lên, ào ào nói:

    - Vương công tử vẽ rất tốt, tài làm thơ lại càng vô song, thơ tốt như vậy, trong thiên hạ thật khó tìm.

    - Nghe nói Liễu Mị Nương yêu nhất là tài tử, Chu công tử cầm bài thơ này tặng cho hoa khôi, còn sợ không bắt được tâm hồn thiếu nữ của sao?

    "Ha ha ha.." Vương công tử thoải mái cười to, trong vẻ đắc ý mang theo vẻ khiêm tốn, trong vẻ khiêm tốn ẩn ẩn vẻ kiêu ngạo, trong kiêu ngạo mang theo vẻ rụt rè, ngồi xuống nói:

    - Huynh đài quá khen, bổn công tử làm thơ, so với Trình Vĩ còn kém một chút.

    Ở trên bờ, dưới cây liễu, mấy gã gia phó sai vặt rảnh rỗi ngồi đó, một gia đinh tuấn tú nhổ ra một ngụm nước miếng: "Ta nhổ vào!"

    Vè chó má cũng thì thôi, hết lần này tới lần khác còn phải hầu hạ một đám 'công tử' thổi phồng không biết liêm sỉ. Tần Tiêu xúc động chửi thầm

    Lúc này cũng không biết làm thế nào để hình dung tâm tình của Tần Tiêu. Nếu nói không hay ho thì cũng không đủ để hình dung hắn, hẳn là phải dùng thực con mẹ nó không hay ho!

    Tần Tiêu hắn đường đường là đội trưởng đội trọng án cảnh sát thành phố. Tốt nghiệp 5 năm đã là đại úy. Vậy mà lần chấp hành nhiệm vụ đen đủi kia lại khiến Tần Tiêu cả người lẫn xe rơi xuống vách núi. Cổ nhân có câu "nhân họa đắc phúc". Tần Tiêu chẳng những không chết, trái lại gã còn trở thành nhân vật thứ hai sau mèo máy doraemon trải qua cái gọi là "cỗ máy thời gian", nói đúng hơn là hắn đã xuyên không về mấy trăm năm trước, ở một nơi hoàn toàn xa lạ.

    Hắn tỉnh lại ở trong phủ đệ Vương gia. Vương gia tổ phụ là chiến tướng dưới trướng hoàng đế Chu Nguyên Chương, sau này được phong làm Vinh Quốc Công, đời đời thế tập. Còn thân phận hiện tại của Tần Tiêu là.. tạp dịch. Thân phận có thể xem như thấp kém nhấp trong thời kì này. Đen đủi đếm cực độ là nhiệm vụ của Tần Tiêu trong phủ chính là chăm sóc chuồng ngựa, vinh quang chẳng kém "bật mã ôn" Tôn Ngộ Không năm nào.

    Ý niệm đầu tiên nảy ra trong đầu Tần Tiêu là bỏ trốn. Thế nhưng văn tự bán mình còn để tại Vương phủ, ý nghĩa là hắn không có thân thể tự do. Một khi tự ý rời Vương phủ, quan phủ có thể bắt hắn, in hình xăm ở trên trán, sung quân làm cảnh vệ đi biên ải.

    Thân là nam thanh niên hiện đại. Tần Tiêu tự nhiên có rất nhiều biện pháp bắt đầu cuộc sống mới. Chỉ chỉ là hắn cũng chưa quen thuộc đối với nơi này, hơn nữa đơn thuần vì đào thoát Vương phủ liền bị quan phủ truy nã quả thật có điểm không tốt lắm. Cho nên, cái tạp dịch này hắn còn phải làm tiếp.

    Hơn nữa, cuộc sống tạp dịch dường như cũng không tệ lắm, tuy vất vả một ít, nhưng tiểu thư, nha hoàn trong Vương phủ thành đàn, đều là có chút tư sắc, ngược lại rất hợp khẩu vị của Tần Tiêu

    Chỉ có điều Vương công tử cùng mấy tên bằng hữu chó má giúp nhau thổi phồng, lại để cho Tần Tiêu thân ở phía xa không nhịn được xúc động, hắn tuy là cảnh sát nhưng từ nhỏ đã rất am hiểu các loại nghệ thuật, từ làm thơ đến làm đồ sứ, điêu khắc, tạo nghệ phi phàm. Gặp được bọn này học đòi văn vẻ, Tần Tiêu chỉ im lặng hỏi ông trời.

    Chợt ánh mắt hắn sáng lên. Miệng lẩm bẩm "tiền". Đúng, đường ra tốt nhất chính là nghĩ biện pháp kiếm chút ít tiền chuộc thân.

    Đứng dưới cây dương liễu, cùng với nô bộc khác, so với bọn gia đinh, Tần Tiêu có vẻ một mình đơn lẻ không bầy. Mấy gia đinh nhìn Tần Tiêu có chút không quá thuận mắt, ghé vào một đống nói chuyện tào lao, bài xích Tần Tiêu ra bên ngoài.

    Tần Tiêu cười cười, con mắt rơi một người gia đinh ôm bình rượu trong đó, cái mũi hắn hơi động một chút, mùi rượu nồng đậm tràn ngập quay quanh chóp mũi không tiêu tan.

    "Rượu ngon!" Tần Tiêu nuốt nước bọt, đi qua dò hỏi:

    - Ta đoán không sai, cái này nên là Trúc Diệp Thanh cất giữ mười năm. Chỉ cần vừa ngửi cái này, đã biết nó là thánh phẩm trong rượu.

    Gia đinh ôm vò rượu gọi là Trương Hoành, là người hầu Trương công tử, lạnh nhạt liếc liếc Tần Tiêu:

    - Rượu công tử nhà ta mang đến tự nhiên là rượu ngon. Chỉ có điều rượu này cũng không phải để hạ nhân chúng ta uống, ngươi lại vui vẻ cái gì?

    Mấy gia đinh đều nở nụ cười, có người nói:

    - Có lẽ người ta cũng muốn nếm thử đó, chỉ tiếc cha mẹ không phải vương hầu, chỉ có phần xem thôi.

    Tần Tiêu mỉm cười, nói:

    - Nói như vậy các ngươi là ấn định ta không uống được rượu này rồi?

    "Đúng vậy thì như thế nào?" Trương Hoành ôm chặt bình rượu một chút, trong đôi mắt tràn đầy miệt thị.

    Tần Tiêu thở dài:

    - Gã sai vặt ta rất bội phục dũng khí của các ngươi, chúng ta tới đánh cuộc một lần. Nếu là ta không uống được Trúc Diệp Thanh này, liền trả cho mỗi người các ngươi mười văn tiền. Cần phải là uống, được không?

    Trương Hoành và mấy gia đinh hai mặt nhìn nhau, không biết Tần Tiêu này có phải điên rồi hay không. Một tiền đối với nô bộc mà nói, là một tháng tiền công, tính cả Tần tiêu, tại đây tổng cộng có bốn gia đinh, nếu như Tần Tiêu thua cuộc, khả năng phải trả hơn nửa năm chi phí.

    Tròng mắt Trương Hoành đi lòng vòng:

    - Ngươi muốn đánh bạc cũng không sao, ngươi có thể uống Trúc Diệp Thanh này, chúng ta ra bốn mươi quan tiền cho ngươi. Chỉ có điều sự tình phải nói trước, ngươi phải uống tại trước mặt vài vị công tử.

    Trương Hoành sợ Tần Tiêu dùng kế lừa gạt, người này vụng trộm dính một chút liếm liếm, chẳng phải là trúng quỷ kế?

    Tần Tiêu cười thầm, vậy nhưng bên ngoài lập tức lộ ra khó xử bộ dạng:

    - Như vậy à.. Được rồi, ta thử xem.

    Bốn gia đinh cười cười, Trương Hoành lại càng nở hoa trong bụng. Rượu này là Trương công tử cất kỹ, bảo bối vô cùng quý giá. Tên không có có ánh mắt này dám uống tại trước mặt bọn hắn, lúc tức giận lên, không phải đánh chết thì cũng ngắc ngoải.

    Bên trong ba công tử có một người họ Vương, tên Phi, là con trai trưởng Vinh Quốc Công Vương Trọng Lăng, cũng là chính chủ nhân Tần Tiêu hầu hạ. Hai người khác một người họ Đoàn, một người họ Lưu. Đoàn công tử là công tử tổng binh thành Hàng Châu, gia thế họ Lưu cũng không đơn giản, chính là một trong những cự phú lớn nhất Tô Hàng.

    Ba người tại Hàng Châu nổi danh là thiếu gia ăn chơi, đánh chết còn phải chơi. Cái tên họ Tần này quả nhiên là muốn tiền không muốn mạng.

    Lúc này, thanh âm Đoàn công tử truyền tới từ phía trong thuyền hoa:

    - Trương Hoành, còn không cầm rượu của bổn công tử đến?

    Thẩm Ngạo nói với Trương Hoành:

    - Ta đưa qua.

    Trương Hoành giao bình rượu cho Tần Tiêu, thành tâm muốn xem Tầm Tiêu gây náo nhiệt, Trương Hoành đã sớm không vừa mắt với tên gia hỏa mới tới này. Lúc này hành hạ hắn, còn có thể lợi nhuận một tiền, thật sự là rất tốt.

    Tần Tiêu ôm bình rượu dọc theo đê lên thuyền hoa, Đoàn công tử kia có vẻ có chút bất mãn:

    - Như thế nào con chó Trương Hoành kia không đưa rượu tới?

    Tần Tiêu bước lên cười nói:

    - Cánh tay hắn có chút nhức mỏi, sợ quấy nhã hứng của vài vị công tử, vì vậy mà để cho ta đưa tới.

    Hắn mở nắp, đổ rượu cho vài vị công tử, trong miệng nói:

    - Rượu của Đoàn công tử thật sự rất tốt, chỉ ngửi vị rượu này ta liền say ba phần.

    Đoàn công tử vóc dáng cao gầy có vẻ càng thêm cao ngất, trên mặt đắp phấn cũng lộ ra một ít đỏ tươi:

    - Đây là đương nhiên, rượu tốt như vậy ngày thường ta đều không nỡ uống, chỉ khi gặp được hảo hữu chí giao mới bằng lòng lấy ra.

    Vương Phi vừa rồi ngâm thơ mở miệng cũng hơi khát, giờ phút này cũng đầy chờ mong, bưng chén lên lướt qua một ngụm, vội vàng nói:

    - Rượu ngon, rượu ngon, Đoàn công tử làm thơ tốt, rượu cũng rất tốt.

    Đoàn công tử vội vàng khiêm tốn nói:

    - Vương phủ có rất nhiều rượu ngon, tại hạ là đang bêu xấu thôi.

    Lại giúp nhau thổi phồng, Tần Tiêu đã sắp không nghe nổi nữa, cười ha hả nói:

    - Kỳ thật nói đến rượu này, ta lại có một tuyệt chiêu đặc biệt, chỉ sợ sẽ để cho vài vị công tử chê cười.

    Vương Phi nhăn mặt, quát lớn:

    - Nô tài, không có quy củ, ta cùng với hai vị nhân huynh uống rượu, nói này có phần cho ngươi nói chuyện sao?

    Tần Tiêu vội vàng xin lỗi, Đoàn công bên cạnh tử nói:

    - Vương huynh đừng nóng vội, trước hết nghe xem hắn nói như thế nào? Chúng ta ngâm thơ lại thưởng thức phong cảnh, đang lo tìm không thấy việc vui.

    Tần Tiêu giả bộ bộ dạng như cẩn thận từng li từng tí nói:

    - Ta là người trời sinh có một tật xấu, phàm là uống rượu kém, trên mặt sẽ mọc mẩn ngứa, nhưng uống nếu là rượu ngon, liền không có bất kỳ ảnh hưởng nào. Vì vậy, để biết rượu này có phải là thượng phẩm, chỉ cần ta nhấm nháp thoáng một tý có thể.

    Vương Phi có chút giận:

    - Nô tài, lời này của ngươi không phải nói là rượu của Đoàn công tử là rượu kém?

    Tần Tiêu xua xua tay, lắc đầu:

    - Không phải ý tứ này, rượu tự nhiên là rượu ngon, chỉ có điều rốt cuộc ngon đến thế nào liền không biết được rồi.

    Lời này của hắn xem như ngỗ nghịch cực kỳ, Vương Phi là người nào? Lập tức liền muốn phát tác. Đúng lúc này, Đoàn công tử lại hào hứng, vội vàng nói:

    - Như vậy chỉ có thể phân biệt rượu ngon rượu dở, về phần rượu ngon tốt đến mức nào thì đánh giá như thế nào?

    Tần Tiêu nói:

    - Trong rượu có càng nhiều khuyết điểm nhỏ nhặt, mẩn đỏ trên mặt càng nhiều, rượu này càng là cực phẩm, trên mặt liền không có có dị thường.

    "Hay lắm!" Thần thái Đoàn công tử bắt đầu hào hứng, hắn đã cất kỹ Trúc Diệp Thanh mười năm này, nếu không phải muốn nịnh bợ vị Vương thiếu gia này, hắn cũng không nỡ lấy ra. Đúng vậy, thứ rượu này lại có một chỗ hỏng, tuy có phân chia rượu ngon rượu dở, rượu ngon trong lúc đó lại khó có thể phân biệt, có thể để cho Tần Tiêu chứng minh rượu này chính là hàng cao cấp bên trong hàng cao cấp, hắn ở trước mặt Vương Phi chẳng phải là càng có thể diện? Cần biết Vương Phi chính là thế tử công tước, trong nhà cất kỹ vô số rượu ngon, bên nào không phải vật quý? Nếu không nếm, xuất ra tác dụng tuyệt diệu của Trúc Diệp Thanh mười năm này, chẳng phải đáng tiếc sao?

    "Như vậy ngươi liền tự rót một ly, cho chúng ta mở mang tầm mắt."

    Bên cạnh, Lưu công tử cũng nổi lên hứng thú, đôi mắt thẳng tắp nhìn chằm chằm vào Tần Tiêu. Vương Phi thì không nổi giận, cười hì hì khoanh tay đứng nhìn.

    Tần Tiêu cầm một cái chén trống không tới, rót đầy rồi uống một ngụm, hương rượu này vô cùng thuần, vừa vào đã mang đến một hương thơm lá trúc, dư vị vô cùng.

    "Rượu ngon!" Tần Tiêu hít một hơi, dư vị tinh khiết và mùi thơm tràn vào trong, đặt chén rượu xuống liền nói hướng Đoàn công tử:

    - Công tử xem trên mặt ta có sinh ra mẩn đỏ không?

    Đoàn công tử chăm chú xem xét tường tận, lắc đầu: "Không có."

    Tần Tiêu lại cho Vương Phi, Lưu công tử xem, hai người cũng nhiều hứng thú đánh giá một lát, đều là lắc đầu.

    Tần Tiêu chân thành tán dương:

    - Rượu này đã là rượu ngon bên trong cực phẩm rồi, rượu ở trên chợ chỉ sợ trăm quan cũng mua không được, Đoàn công tử thật sự là hào phóng, rượu tốt như vậy cũng cam lòng lấy ra chia xẻ cùng người khác.

    Trong bụng Đoàn công tử đã như là nở hoa, đâu còn quản Tần Tiêu có phải là đang cố lừa gạt, hắn muốn đúng là một câu đánh giá này, nói với Vương Phi:

    - Vương gia quả nhiên không giống người thường, đến một gia nô cũng có ánh mắt như vậy, có thể nói rất tốt.

    Tần Tiêu khen rượu Đoàn công tử. Đoàn công tử lại quay đầu khen gia phong Vương gia, trên mặt Vương công tử mặt rỗ lập tức chói lọi, xem Tần Tiêu cảm thấy thuận mắt hơn nhiều, cười ha ha, bắt đầu khiêm tốn nói:

    - Không dám nhận, không dám nhận.

    Tần Tiêu lại châm rượu cho các thiếu gia, liền rời khỏi thuyền hoa, trở lại dưới cây dương liễu, chỉ thấy Trương Hoành và mấy gia đinh sắc mặt tái nhợt, kỳ quái nhìn qua Tần Tiêu, hoàn hảo không tổn hao gì mang theo mùi rượu trở về. Vừa rồi bọn họ tận mắt nhìn thấy Tần Tiêu uống cạn một ly Trúc Diệp Thanh, muốn cãi cũng không có chỗ cãi.

    "Đưa tiền đây!" Tần Tiêu mỉm cười, vươn tay, chép miệng về phía bốn gia đinh trợn mắt há hốc mồm.

    Một lát liền lừa dối bốn mươi quan tiền, tương đương với bốn tháng tiền công của tạp dịch. Tần Tiêu cầm bạc giá trị bốn quan trong tay, đầu hưng phấn, cảm giác rất thoải mái rất sung sướng.

    Lại nói, cổ nhân thực là đơn thuần, loại mánh khoé nhỏ này có thể làm cho người bị lừa, xem ra xuyên việt cũng không phải chuyện xấu.
     
    Chỉnh sửa cuối: 4/11/2019
  4. Thương Chung Ly

    Thương Chung Ly

    Tham gia ngày:
    26/10/2019
    Bài viết:
    35
    Nếu bạn cảm thấy hay, hãy chia sẻ để ủng hộ tác giả
    Chương 2: Họa vô đơn chí

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Trương Hoành đã tức đến bờ môi trắng bệch, rất không phục trừng mắt liếc nhìn Tần Tiêu.

    Tần Tiêu mỉm cười nói:

    - Ngươi không phục sao?

    Trương Hoành bật thốt lên nói:

    - Tự nhiên không phục.

    Tần Tiêu vuốt vuốt cằm, lát sau cười cười, nói:

    - Ta lại cho ngươi một cơ hội, lại đánh bạc một ván, ngươi có dám không?

    Trong nội tâm Trương Hoành do dự, nhưng thấy Tần Tiêu mang một bộ dáng đoán chừng thắng chắc, lập tức giận không kiềm chế được:

    - Đánh bạc thế nào?

    Tần Tiêu cười hắc hắc, lấy bốn mươi quan tiền bạc vụn kia ra vứt trên mặt đất:

    - Ngươi lấy thêm ra bốn mươi quan ra.

    Trương Hoành nghĩ nghĩ, lại là do dự một hồi. Bạc hắn có, mỗi lần thiếu gia đi ra ngoài đều để hắn làm người hầu. Bình thường mua một ít thứ cũng đều là hắn đi tính tiền, thường xuyên qua lại, nói lý ra thì dấu được mười mấy lượng bạc, những bạc này vì để phòng ngừa tình huống bất ngờ mà lúc nào cũng đều đê ở trên thân thể. Chỉ là tên Tần Tiêu này thần thần bí bí, lại làm cho hắn không thể không đắn đo suy nghĩ.

    "Tiểu tử này khinh người quá đáng, vô luận như thế nào, cũng nên đánh cuộc một keo cùng hắn." Trương Hoành cắn răng, lấy ra đống bạc vụn giá trị bốn quan tiền đặt trên mặt đất.

    "Ngươi xem, trên mặt đất có tám mươi quan tiền. Ta và ngươi, hai bên đấu giá, ai đấu giá càng cao, tám mươi quan tiền này liền cho người đấy, coi như thắng. Như thế nào?" Tầm Tiêu nhàn nhã gom bạc vụn thành một đống, hai gia đinh khác cũng tụ lại.

    Trương Hoành gật gật đầu, trong nội tâm nói: "Ai đấu giá lớn hơn là có thể lấy được tám quan tiền, hắc hắc, cái này còn không phải dễ dàng sao, lúc này đây tuyệt đối không thua ngươi."

    Tần Tiêu mở miệng trước nói:

    - Hiện tại bắt đầu, ta đấu giá bốn mươi quan tiền.

    Trương Hoành vội vàng nói:

    - Ta đấu giá năm mươi quan.

    Tần Tiêu cười cười:

    - Ta đây ra sáu mươi quan.

    Trương Hoành hừ lạnh một tiếng: "Ta ra bảy mươi quan." Trong lòng hắn nghĩ: "Ra bảy mươi quan có thể đổi về tám mươi quan tiền, tính toán tổng cộng còn buôn bán lời một ít lợi trở về, huống chi còn có thể thắng người này một lần. Tiếp theo hắn muốn đấu giá tám mươi quan, sẽ không có lời. Ha ha, lúc này đây ta tuyệt đối không thua."

    Thẩm Ngạo đầy ảo não lắc đầu:

    - Ta có thể ra bảy mươi quan 500 tiền không?

    Trương Hoành cười lạnh nói:

    - Không có cái quy củ này, phải trước sau như một, trước sau ra giá một quan.

    Tần Tiêu thở dài nói:

    - Xem như ta thua, được rồi, ngươi đưa bảy mươi quan tiền cho ta, tám mươi quan tiền này sẽ là của ngươi.

    Trương Hoành cười ha ha: "Xem ngươi còn dám hung hăng càn quấy không!" Nói xong lấy một ít trong tám mươi quan tiền bạc vụn, vung vung trong tay: "Cái này không sai biệt lắm, là mười quan tiền, còn lại bảy mươi quan, ngươi lấy đi."

    Tần Tiêu mỉm cười, thu lại bảy quan tiền bạc vụn, nói:

    - Lúc này đây ngươi thắng, hôm nay chúng ta huề nhau, lần sau lại đánh bạc.

    "Tùy thời phụng bồi!" Trương Hoành dương dương đắc ý thu hồi một tiền, sắc mặt lại đột nhiên thay đổi.

    Vừa rồi hắn lấy ra bốn mươi quan tiền để vào, cộng với Tần Tiêu, tất cả có tám mươi quan tiền. Hiện tại mình thắng tám mươi quan, đúng vậy, trong đó có bốn mươi quan là tiền của chính bản thân hắn. Mình lại xuất ra bảy mươi quan, tính đi tính lại, hắn đúng là thua lỗ ba mươi quan.

    "Lại bị thằng nhãi này lừa gạt!" Trương Hoành rốt cuộc cười không nổi nữa, dở khóc dở cười.

    Mà Tần Tiêu chính là cười hì hì đi đến dưới một cây dương liễu khác phơi nắng mặt trời, trong nội tâm thích ý trêu chọc: "Mấy phút đồng hồ liền có bảy mươi quan tiền nhập sổ sách, xem ra muốn chuộc thân cũng không khó khăn lắm."

    Mắt thấy bộ dạng Trương Hoành kia rất đáng sợ, Tần Tiêu liền không nhịn được muốn cười toáng lên, muốn cười thật to.

    "Chờ ta kiếm tiền chuộc thân cũng muốn làm một công tử, mua một thuyền hoa uống rượu ngắm cảnh trên sông, ngày hôm đó dường như cũng không xấu."

    Vương công tử còn đang say sưa đàm luận thơ văn trên thuyền nên Tần Tiêu cũng tranh thủ đoạn thời gian thăm thú phủ thành Hàng Châu. Dẫu sao sau này hắn còn phải lăn lộn ở mảnh đất này lâu dài.

    Cửa tây Phủ thành, người đi đường lui tới ra vào như thoi đưa. Từng chiếc xe chở ít chở nhiều tơ lụa lá trà đồ sứ xen lẫn trong dòng người nghìn nghịt chậm rãi ra vào. Bên ngoài sông đào bảo vệ thành trải dài hàng loạt quán ăn đơn sơ to có nhỏ có, bên trong ngồi đầy thương khách tạp dịch từ khắp nơi đổ về trong lúc ăn uống vội vã vẫn còn không quên nghiêng đầu bàn tán dò hỏi về chuyện trao đổi hàng hóa với người lạ ngồi cùng bàn. Hai bên bờ của con sông đào bảo vệ thành biểu hiện rõ ràng khung cảnh phồn hoa thịnh thế của tòa thành này.

    Giữa biển người như thủy triều mãnh liệt vồ vập trên đường cái, Tần Tiêu vừa mới bước vài bước thì cảm thấy mình bị người khác hung hăng đụng vào một cái.. hắn vốn gầy yếu nên lảo đảo vài bước, còn chưa kịp mắng mỏ khởi đầu cuộc sống như shjt thì chợt nghe một tiếng quát lớn thanh thúy vang lên sau lưng: "Bắt trộm!"

    Tần Kham ngẩn người, đảo mắt thấy phía trước có một thân ảnh đang hấp tấp chen chúc luồn lách chạy vội trong đám đông, như một cơn gió chạy về phía phương xa. Hắn quay lại thì thấy sau lưng có một người mặc áo dài màu xanh da trời, khuôn mặt nhu mì xinh đẹp.. hiển nhiên là nữ giả nam trang vẻ mặt căm phẫn, mang theo một cỗ khí thế tựa bão táp mưa sa ra sức đuổi giết tới.

    Tần Tiêu cười cười, cái nghề trộm cướp này hiển nhiên là tồn tại từ xưa đấy, đương nhiên chuyện bắt trộm cũng là hoạt động truyền thống dân gian rồi.

    Tần Tiêu phản ứng hết sức bình thường đối với một người hiện đại.. Hắn rất thức thời nhích người sang bên cạnh một chút, tránh ra một lối để nhường cho cô gái hùng hùng hổ hổ kia càng dễ dàng, càng hăng hái truy đuổi kẻ trộm.

    Cũng khó có thể trách Tần Tiêu không có trách nhiệm xã hội, hắn chỉ là người bình thường yếu ớt, không muốn chọc phiền toái, cũng không muốn học các vị đại hiệp lưng hùm vai gấu. Hơn nữa ở cái thời đại lạ lẫm này còn có thêm một nguyên nhân hết sức đặc biệt nữa, đó là lúc còn mới đầu xuyên việt đến Vương phủ thì Tần Tiêu cũng đã trộm cắp không ít, nên nói nghiêm túc ra thì hắn và kẻ trộm kia cũng có thể coi như là đồng nghiệp rồi, như thế thì cho dù không hợp tác làm ăn cũng ít nhất không thể gà nhà đá nhau được.

    Kẻ trộm lẩn trốn rất nhanh, cô gái đuổi trộm cũng chạy rất nhanh.. khi nàng lướt qua Tần Tiêu thì không quên dùng cặp mắt lunh linh sắc sảo hung hăng trừng lên với hắn, sau đó lại như một cỗ cuồng phong tiếp tục lao vút về phía trước.

    Trộm cùng bị trộm chẳng qua là một chuyện nhỏ, việc nhỏ như thế trong cuộc sống có quá nhiều, có kẻ vui cũng có người buồn.. bất quá cùng người ngoài cuộc như Tần Tiêu thì chẳng liên quan gì cả.

    Chỉ tiếc động tác né tránh của Tần Tiêu hơi có chút khuyết điểm nhỏ khá đáng kể, thế nên ông trời nhất định buộc hắn phải dây dưa với chuyện nhỏ này đấy.

    Vốn định tránh ra một lối, kết quả động tác của Tần Tiêu lại có chút lề mề, thân thể thì đã nhường ra rồi nhưng chân thì lại không kịp tránh ra, vì vậy cô gái truy đuổi kẻ trộm gặp phải bi kịch..

    Cô gái chỉ cảm thấy dưới chân bị vật gì cản qua một chút, sau đó thân thể nàng không tự chủ được bay lên trời, sau đó là một màn sư tử hung hăng chộp thỏ kinh điển.. Đương nhiên, cũng có người sẽ gọi động tác này là "Chó đói giành ăn".

    Không dùng nổi từ hay nào để miêu tả, tư thế cũng không đẹp mắt chút nào, kết quả thì than ôi bi thảm, nữ tử trùng trùng điệp điệp ngã bẹp trên mặt đất.. khuôn mặt đẹp quấn quýt không rời nền đường cái.

    Người chung quanh phát ra một loạt tiếng thét kinh hãi, cô gái vẫn nằm rạp trên mặt đất không nhúc nhích, trong lòng Tần Tiêu lập tức dâng lên vô tận áy náy.

    "Này.. Cô không sao chứ?"

    Tần Tiêu nhích từng bước một lại, vẻ mặt thắc thỏm cẩn thận từng ly từng tí kiểu như đi đút cho sư tử ăn ở vườn bách thú vậy.

    Nữ tử vẫn nằm rạp bất động trên mặt đất, Tần Tiêu đã lo lắng lắm rồi.. ngay khi hắn chuẩn bị lặng lẽ chuồn êm thì cô gái đang nằm úp sấp trên mặt đất bỗng khẽ ung dung thở dài, sau đó chậm rãi đứng lên xoay người nhìn chằm chằm vào Tần Tiêu.

    Cho đến tận lúc này Tần Tiêu mới nhìn rõ bộ dáng cô gái này. Cổ nhân dụ mỹ nữ viết: "Kinh châu bất động ngưng lưỡng mi, duyên hoa tiêu tẫn kiến thiên chân". Cô gái trước mắt quả thật xứng với hai chữ "Mỹ nữ" đấy. Các đường nét thanh tú tao nhã, mặt ngọc hồng hào, mắt hạnh mũi quỳnh, cái miệng nhỏ xinh như trái anh đào. Đúng là cực phẩm trong cực phẩm.

    Nhưng điều khiến Tần Tiêu king diễm hơn cả lại là cô gái này cao tới khoảng 1m7, khi hai người đứng đối lập thì nàng cũng chỉ thấp hơn một chút so với Tần Tiêu mà thôi.

    Kỳ lạ a, con gái cổ đại sao có thể cao tới vậy chứ? Quả thực là nghịch thiên a. Gương mặt tựa thiên thần, vóc người cao gầy, nếu ở kiếp trước sẽ tuyệt đối là người mẫu trời sinh rồi.

    Chỉ tiếc bộ dạng mỹ nữ này bây giờ có chút chật vật, tóc ngà rối bời lõa xõa rủ xuống trán, gò má trắng nõn có hai vết bẩn lem nhem trải dài, thậm chí lỗ mũi cũng đang chậm rãi rỉ máu..

    Cú ngã vừa rồi tuyệt đối không nhẹ..

    Đương nhiên, vẻ mặt bây giờ của mỹ nữ tuyệt đối cùng với "Sắc nước hương trời" không có nửa phần quan hệ nào cả.

    Cô gái phủi phủi tấm áo dài nam màu xanh da trời, mặt như hầm băng trừng mắt nhìn Tần Kham, mắt hạnh phảng phất như phun ra lửa.

    "Này, ngươi, nói ngươi đấy!.. Ngươi có bị bệnh hay không hả?"

    Tần Tiêu bĩu môi: "Ta không có bệnh."

    Nàng ta hung hăng đáp:

    - Không có bệnh thì sao ngáng ta?

    Tần Tiêu thở dài:

    - Người có lúc lỡ tay, ngựa có khi chổng vó.

    Nói còn chưa dứt lời bỗng nhiên ngậm miệng.

    Lời này.. xem ra giống như đang mắng người, hơn nữa còn là đồng thời mắng hai người.

    Quả nhiên, lửa giận trong mắt cô gái đã trở nên rừng rực rồi.

    Cảm nhận được ánh mắt hài hước của đám người đứng vây xem chung quanh, cô gái cắn cắn môi dưới, thần sắc trở nên xấu hổ và giận dữ, bỗng vươn tay nắm chặt lấy vạt áo của Tần Tiêu, thô lỗ kéo hắn tới một ngõ nhỏ yên tĩnh không người bên đường.. sau đó dùng sức ấn hắn lên trên tường.

    "Ta xem ngươi thật sự bệnh không nhẹ, không thấy là ta đang đuổi bắt trộm sao?" Khuôn mặt tinh xảo của mỹ nữ dí sát mặt Tần Tiêu, lửa giận trong mắt nàng đang phun trào cũng rất rõ ràng.

    Tần Tiêu đau khổ cười cười, thở dài:

    - Cho dù ta không giúp ngươi bắt trộm, cô cũng không nên mắng ta bị bệnh có được hay không? Ta chỉ không muốn chọc phiền toái mà thôi.

    Biểu lộ tức giận của cô gái lập tức trở nên có chút quái dị, hai mắt mở to nhìn chằm chằm hồi lâu vào Tần Tiêu.. rồi nàng tựa như đang cố nén cười, căng mặt ra nói:

    - Ngươi đúng là có bệnh, đến giờ vẫn còn chưa rõ là ai đang giúp ai bắt trộm.

    Trong lòng Tần Tiêu bỗng xẹt qua một tia dự cảm chẳng lành.

    - Cô nương có ý gì?

    Cô gái cười lạnh:

    - Chính ngươi tự nhìn một cái xem túi tiền của ngươi có còn hay không đi.

    Tần Tiêu vội vàng mò mò lại trong ngực, rồi thì.. mồ hôi lạnh cuồn cuộn túa ra, hắn bây giờ đã rõ hết thảy tiền căn hậu quả.

    Khi con người đột nhiên biến thành kẻ nghèo thì lại bỗng có thể hiểu rõ ràng rất nhiều thứ - một định luật kỳ quái.

    Biểu tình của cô gái bỗng trở nên vặn vẹo, không ngừng cười lạnh với Tần Tiêu, trong nét cười không thể che dấu vẻ hả hê.

    - Hiện tại biết rõ cái gì gọi là hại người cuối cùng hại mình đi à nha? Vị công tử này, nói xem tâm tình hiện giờ của ngươi..

    Tần Tiêu lau mồ hôi lạnh, thanh âm khàn khàn nói:

    - Tâm tình của ta hiện tại chỉ có hai chữ.. Bắt trộm!

    Nói xong Tần Tiêu vén vạt áo dài định vùng ra đường đuổi trộm, ai ngờ lại bị mỹ nữ nắm chặt ống tay áo lại.

    Cô gái kia ngăn hắn lại, miệng ý cười, nói:

    - Đã xong, kẻ trộm đã chạy trốn không thấy rồi, đừng quên bây giờ còn có một phiền toái càng lớn hơn nữa đang chờ ngươi.

    Tần Tiêu ngẩn ngơ: "Phiền toái gì?"

    Mỹ nữ chỉ chỉ mặt của mình, nói:

    - Nhìn một cái mặt của ta xem, có gì muốn nói hay không?

    Tần Tiêu lắc lắc đầu:

    - Ngoại trừ thích can thiệp chuyện bất bình, thật sự không còn gì để nói.

    Cô gái vỗ vỗ vai y tựa như giang hồ đòi nợ, nói:

    - Còn gì nữa không?

    Tần Tiêu thở thật dài:

    - Còn có.. cô bị thương.

    Mỹ nữ gật đầu nhẹ:

    - Ta vì sao lại bị thương?

    Tần Tiêu ái ngại nhỏ giọng:

    - Bị ta ngáng chân..

    Mỹ nữ giờ phút này rõ ràng lại cười rồi, nhưng trong đôi mắt đẹp lại không thấy chút vui vẻ nào ngược lại còn lóe ra hàn quang.

    - Rất tốt, xem ra ngươi mặc dù có bệnh, nhưng bệnh còn không quá nghiêm trọng. Ngươi chẳng những gặp nghĩa không làm mà còn làm bị thương người khác, giờ theo ta đi nha môn gặp quan phủ
     
    Chỉnh sửa cuối: 4/11/2019
  5. Thương Chung Ly

    Thương Chung Ly

    Tham gia ngày:
    26/10/2019
    Bài viết:
    35
    Nếu bạn cảm thấy hay, hãy chia sẻ để ủng hộ tác giả
    Chương 3: Kỹ Nghệ Đong Đưa

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Cô có biết ta mất bao nhiêu bạc hay không? Mười hai lạng a! Ta cũng đã xui xẻo như thế rồi mà cô còn muốn kéo ta đi báo quan, cô còn là người sao? "Tần Tiêu đã có chút phẫn nộ rồi, hai tay nắm chặt thành nắm đấm gào lên.

    Lòng hắn đang rỉ máu.

    Mỹ nữ cười lạnh:

    - Ngươi biết rõ ta đang đuổi trộm, chẳng những không giúp mà còn ngáng chân khiến ta bị thương, ngươi còn là người sao?

    Tần Tiêu cứng miệng, cái nhau với gái đẹp chưa bao giờ là điểm mạnh của hắn, cả hai đời đều như thế.

    Ngây người hồi lâu thì Tần Tiêu rốt cục thở dài:" Ta.. quả thực không phải là người. "

    Mỹ nữ tự nhiên cười rộ lên, sau đó nghiêm mặt, không nói thêm gì mà nắm chặt tay áo của hắn kéo ra ngoài hẻm.

    " Ngươi có phải là người hay không chúng ta nói cũng không ăn thua, để cho huyện tôn đại nhân phán đi! "

    Mỹ nữ vốn đang giằng co chợt dừng tay lại. Nàng thấy khuôn mặt Tần Tiêu thoáng chốc mang đầy ưu thương, không nhịn được hỏi:


    - Ngươi.. ngươi sao vậy.

    Tần Tiêu nhìn lên trời, lát sau lại cúi đầu xuống, âm thanh phát ra mang đầy tâm sự:

    - Chẳng dám giấu cô nương. Số bạc kia là tiểu đệ mang đi mua thuốc trị bệnh cho mẹ già trong nhà. Bà ấy tuổi đã cao, nay lại nhiễm phong hàn. Nếu không uống thuốc sợ là không qua khỏi..

    Nói đến đây, mắt Tần Tiêu đã ngân ngấn nước. Tưởng chừng chỉ một xúc tác nhỏ là sẽ vỡ ào, lệ rơi đầy đất.

    Mỹ nữ chăm chú quan sát, thấy Tần Tiêu thành thành thật thật, cúi đầu hèn mọn trông bộ dạng sắp khóc tới nơi. Nàng thở dài:

    - Tại sao không nói sớm. Thôi ngươi đi đi, bản cô nương không chấp trách với ngươi nữa.

    Tần Tiêu ngẩng đầu lên, ánh mắt cảm kích nhìn cô gái, hồi lâu khom người vái tạ:

    - Cảm tạ tiểu thư, cảm tạ tiểu thư

    Chỉ là có trời mới biết, thằng nhãi này vừa ngoảnh mặt đi thì lại trưng ra sắc thái hoàn toàn khác. Miệng hắn kéo thành một vòng cung rộng như hố xoáy, ánh mắt nhìn gian xảo vô sỉ đến cực độ.

    " Chậc chậc, nữ nhân suy cho cùng vẫn là khờ dại. Chỉ vài ba câu của ông đây mà nàng ta đã tin đến sái cổ "

    " Khoan đã ". Phía sau truyền tới thanh âm nhẹ nhàng của cô nương kia

    Bà bà tổ sư nhà nó, không phải là bị lộ hàng rồi chứ. Tần Tiêu hít sâu một hơi, lại cúi đầu hèn mọn:" Cô nương.. "

    Mỹ nữ lấy trong tay áo ra một ít kim loại, bạc trắng, là bạc trắng nguyên bảo a!

    " Ngươi đã bị trộm hết tiền, làm sao đến y quán lấy thuốc cho mẹ được. Ta chỉ có ngần này, ngươi cầm tạm đi vậy "

    Tần Tiêu trợn tròn mắt nhìn mỹ nữ. Trong lòng không khỏi cảm khái." Tần Tiêu ơi là Tần Tiêu, kỹ năng diễn xuất của ngươi có thể tranh giải oscar được rồi ".

    Sau một hồi cảm kích đến rơi nước mắt. Tần Tiêu và vị mỹ nữ tốt bụng, phải gọi là một mỹ nữ não phẳng mới đúng. Hai bọn họ đi về hướng ngược chiều nhau. Trong lòng Tầm Tiêu chỉ cầu mong bồ tát phù hộ từ giờ đến cuối đời không gặp lại bà nương tính khí thay đổi nhanh hơn thời tiết này nữa. Chỉ tiếc cuối cùng vẫn là quả đất tròn a!

    Đợi Tần Tiêu trở lại thuyền hoa thì sắc trời đã tối sầm, ánh nến thoáng hiện trên thuyền hoa, đèn lồng ngũ sắc treo ở đuôi thuyền, trông rất đẹp mắt.

    Vương Phi say khướt được người vịn rời thuyền, Tần Tiêu mang theo đèn lồng đi trước, tìm được xa phu nghỉ tạm cách đó không xa, cùng đẩy Vương Phi lên thùng xe, Tần Tiêu ngồi nghiêng ở càng xe, dẹp đường về phủ.

    Phủ đệ Vinh quốc công chiếm diện tích mấy trăm mẫu, khí phái hùng vĩ, trước cửa có sư tử đá dữ tợn hung ác, lại tăng thêm một phần khí thế nghiêm túc và trang trọng.

    Mới đến nội phủ, nha đầu vịn Vương Phi trở về phòng ngủ nghỉ tạm, công tác hôm của Tần Tiêu nay coi như là hoàn thành. Chỗ ở của hắn là một ngóc ngách đông bắc Vương phủ, nơi hắn ở có vẻ rất kém, một lầu nhỏ cũ màu xám, bọn gia đinh hai người ngủ một gian phòng, người ở cùng Tần Tiêu gọi là Lục Viễn Chí, hắn vẫn hay quen gọi y là Lục mập. Lục Viễn Chí thấy Tần Tiêu trở về, buồn rầu nói:

    - Tần đại ca, cuối cùng ngươi đã trở lại, ồ, làm sao ngươi có mùi rượu?

    Tần Tiêu cầm chậu đồng đổ chút ít nước sạch rửa tay, nói:

    - Không có gì, nhìn như ngươi như vậy hẳn là lại là vụng trộm chuồn ra phủ đi bài bạc cùng người rồi?

    Lục Viễn Chí thở phì phì nói:" Lại bắt gặp Ngô Thường kia, một tháng tiền tiêu vặt, toàn bộ mất bởi hắn, tháng này chỉ sợ không thể gửi tiền cho lão nương ở nông thôn. "Hắn tát mình một cái:" Đều tự trách mình không không chịu thua kém, biết rõ mười lần đánh bạc chín lần thua, lại cứ không nhịn được, muốn thắng tiền thua dĩ vãng trở về, ai.."

    Tần Tiêu cười cười, lấy ra một tiền cho hắn:

    - Cầm lấy đi gửi cho mẹ ngươi.

    Lục mập thoáng cái ngây ngẩn cả người:

    - Tần đại ca, ngươi.. Ngươi cũng không dư dả, ta sao có thể lấy tiền của ngươi? Tiền tiêu vặt của ngươi tháng này còn chưa được phát, tiền này là từ nơi nào đến vậy?

    Tần Tiêu nhét tiền vào trong tay hắn:

    - Ngươi cầm lấy là được, ta vẫn còn.

    Lục Viễn Chí cầm tiền, vội vàng cảm ơn, trong miệng hưng phấn nói:

    - Ngày mai ta liền nhờ người đem tiền này về nông thôn, không bao giờ.. đánh bạc nữa.

    Những lời này Tần Tiêu lại nghe được nhiều lần, ung dung cười một tiếng, ngồi ở mép giường cởi giày, lại lấy vải trắng bó chân xuống, đi theo Vương thiếu gia kia ở bên ngoài làm loạn một ngày, đã ủ rũ muốn nằm vật ra.

    Chợt nhớ ra điều gì, Lục mập vỗ vỗ người Tần Tiêu, hào hứng nói:

    - Tần ca, đệ nghe gia nhân trong nội phủ nói tiểu thư vừa trở về đấy

    Tần Tiêu bị hắn vỗ vai có hơi giật mình, lười biếng đáp:

    - Nhà này còn thiếu tiểu thư hay sao, mập mạp ngươi đâu cần hào hứng quá mức vậy chứ

    Lục mập ra sức lắc đầu, giọng tràn ngập hâm mộ:

    - Nhưng đây là đại tiểu thư, đại tiểu thư đấy Tần ca. Nàng ấy là đích thiên kim của Vinh quốc công. Hơn nữa được xưng danh đứng đầu trong Giang Nam tứ đại mỹ nhân. Lại là tài nữ nổi danh Tôn Hàng, tinh thông thơ họa..

    Tần Tiêu cả ngày mệt mỏi, thật sự không lấy đâu ra hơi sức nghe tên này lải nhải, xua xua tay:

    - Stop, stop lại. Mỹ nữ hay tiên nữ lão tử cũng mặc kệ. Dù đẹp đến mấy cũng đâu có mài ra mà ăn được.
     
Trả lời qua Facebook
Đang tải...