Đam Mỹ Phần Tử Ném Bom Nhà Trúc Mã - Di Hoàn Nguyệt

Thảo luận trong 'Truyện Drop' bắt đầu bởi Di Hoàn Nguyệt, 6 Tháng tư 2020.

  1. Di Hoàn Nguyệt " Đáng yêu bao nhiêu tiền một cân?" Chuyển tiền

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    77
    [​IMG]

    Phần Tử Ném Bom Nhà Trúc Mã.


    Tác giả: Di Hoàn Nguyệt.

    Thể loại: Đam Mỹ, Hiện Đại, thanh mai trúc mã, giả bệnh tật cáo già công × háo thắng moe moe thụ, công sủng thụ, sủng, oan gia, hài hước.

    Tình trạng: Đang cập nhật.

    Giới thiệu:

    Nếu có ai hỏi Diệp Lục Chi, người mà cậu căm ghét tận xương tận tủy là ai? , thì cậu sẽ không ngần ngại mà nghiến răng nghiến lợi trả lời: "Cổ Duật".

    Cổ Duật, cái tên quỷ ốm yếu này từ lúc cậu hiểu chuyện, hắn đã bám riết không tha, hắn ta từ nhỏ té giếng nên..

    Ah~nhầm nhầm, hắn ta từ nhỏ sinh ra thân thể yếu ớt nên lúc nào cũng như mấy tiểu thư cổ đại, liễu yếu đào tơ, phấp phơ trước gió, đụng tay một cái là "Đổ Vỡ", ai nhìn đến cũng thương sót, chỉ riêng cậu, riêng một mình cậu là thấy rõ bản mặt thật sự của hắn, đầu trên xóm dưới đều nói hắn lương thiện.

    Mơ đi~

    Có trời mới biết, Diệp Lục Chi đã nhiều lần ao ước có một đôi tay cơ bắp như nhân vật đấm bốc, dùng một nắm đấm, đấm "vỡ" mặt hắn.

    Mối tình đầu của cậu và cô bé nhỏ nhắn cùng trường, bởi vì Cổ Duật mà đổ nát.

    Bức thư tình đầu tiên của hoa khôi gửi cho hắn cũng vì cậu mà nước chảy thành sông.

    "Cổ Duật, anh muốn ế, được, tôi với anh cùng ế!".

    "Diệp Lục Chi, em muốn chơi, tôi và em cùng chơi".

    "Được, Muốn chết vậy thì cả hai cùng chết!".

    Link góp ý: [Thảo Luận - Góp Ý] - Các Tác Phẩm Của Di Hoàn Nguyệt
     
    Linh Chi Nhi, Nayeonkimnana thích bài này.
    Chỉnh sửa cuối: 15 Tháng tư 2020
  2. Đang tải...
  3. Di Hoàn Nguyệt " Đáng yêu bao nhiêu tiền một cân?" Chuyển tiền

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    77
    Chương 1: Oan gia tìm đến cửa.

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Buổi sáng, Diệp Lục Chi vừa tỉnh dậy thì thấy một cảnh tượng vô cùng ngứa răng, mang một bụng dung nham sôi trào đến nặng người ngồi vào bàn ăn, ánh mắt Diệp Lục Chi liền tỏa ra sát khí nhìn chằm chằm vào dáng người mặc áo sơ mi trắng đang ngồi phía đối diện.

    Nói buổi sáng, nhưng thực tế đã hơn 10 giờ rồi, khi cậu bước xuống nhà, thì bị cấn cho một phen khiếp đảm..

    Hắn, Cổ Duật, mới sáng vì cái gì sao lại ở trong nhà cậu? , đã vậy mẹ cậu còn chưng canh nấm cho hắn ăn nữa.

    Diệp Lục Chi nhìn mẹ mình vui vẻ bưng bát canh ra cho hắn, sắc mặt hân hoan thì tức muốn hộc máu.

    "Mẹ, tên này đến đây làm gì?".

    Cậu nhìn tên nào đó đang run đùi đắc ý thì vô cùng chó cắn.

    Mẹ Diệp đang vui bỗng khựng lại, trừng mắt nhìn, đồng thời ánh mắt tên kia cũng cùng một lúc quét lên mặt Diệp Lục Chi như quét mật ong.

    "A Duật sức khỏe không tốt, mẹ hầm canh cho nó".

    Mẹ Diệp nói hết sức tự nhiên, cô nghe xong liền muốn cắn lưỡi tự vẫn, cậu đây này, bệnh còn không được đãi ngộ đặc biệt như vậy, một năm mười hai tháng là mười hai lần bị ma ma bà đuổi ra khỏi nhà với lí do mốc meo là tự lực cánh sinh, một bước ra đi vác lão bà trở về, không có thì đừng hòng sống yên.

    Gì chứ..

    Cho cậu xin đi, cậu nào có vĩ đại đến mức độ đó.

    Diệp Lục Chi giẫm chân ấm ức, ma ma bà sao không hành hạ tên nhóc Diệp Tinh Nguyên kia đi, hai đứa đều là con của bà mà, tại sao ma ma bà một bên truy cùng giết tiệt với cậu, một bên lại để cho tên nhóc em cậu nhởn nhơ giữa quang minh nhật nguyệt như thế chứ.

    Mẹ Diệp hừ hừ với cậu, quay sang tên Cổ Duật, cười nhẹ hai cái múc thêm cho hắn một muỗng canh.

    "Mẹ, con cũng muốn ăn".

    Mẹ Vu liếc xéo: "Canh này là độc quyền, không có phần của con đâu".

    Ai mới là con ruột đây, bà là sợ thiên hạ không đủ loạn hả..

    Diệp Lục Chi ấm ức muốn chết, lầm lì ngồi nhìn tên nào đó đang tỏ ra baby, hai mặt, hai mặt a.

    Ánh mắt quá đốt mông người, nóng đến cháy đen, Cổ Duật hơi mất tự nhiên ho vài cái, nhìn cậu nói: ".. cậu muốn ăn?".

    Đương nhiên là muốn.. nhưng cậu lại không dám động đến Diệp Ma Ma, nếu biết cậu ăn, bà sẽ một đao chém chết, nhưng cậu cũng không cần, ai thèm ăn của hắn.

    Nhưng..

    Diệp Lục Chi gần từ chối thì bỗng dưng bụng réo lên vài cái, ánh mắt nhìn hắn càng thêm căm hận.

    "Khụ, có thể ăn của tôi..".

    Gì? Thức ăn nhà cậu, tại sao mình lại không được ăn mà phải để tên này mời chứ.

    "Ăn, ăn, ăn.. ăn em gái anh!".

    Nói xong, Diệp Lục Chi nghiến răng bỏ lên phòng.

    Diệp Lục Chi nằm ngửa trên giường, nghĩ đến cái tên giả vờ giả vịt đang ở dưới nhà kia là muốn tức điên lên thôi.

    Nhà của cậu mà hắn dám phách lối như thế, khi cậu đến nhà hắn, cậu ăn nói rất khép nép, không có như hắn đâu, ngồi dưới đó ăn uống ngon lành, còn cậu là chủ phải ở trong phòng mình gào thét..

    Khoan.. khoan đã..

    Vu Mẫn lướt lướt lại suy nghĩ rồi như tia chớp bật dậy.

    Nhà của cậu, tại sao cậu lại lép vế để cho Hắn nhàn nhã như vậy.. vậy khác nào cậu sợ hắn?

    Diệp Lục Chi cậu từ trước đến giờ không thua Cổ Duật ốm yếu giả ho hen này bất cứ cái gì..

    Cậu lúc này hùng hổ xuống lầu, nhưng mà.. phòng ăn trống rỗng, chỉ có Diệp Ma Ma đang bận bịu hầm canh, còn.. hắn đầu rồi?

    Cậu ngạc nhiên hỏi Diệp Mẹ: "Tên lúc nãy mới ngồi đây đi đâu rồi vậy mẹ?".

    Mẹ Diệp không thèm quay đầu nhìn cậu, chỉ lo nhìn nồi canh đang sôi ì ục, sang sảng nói vọng ra.

    "Thằng bé vừa nãy về rồi, mẹ thấy bộ dáng lúc đó của nó rất tủi thân".

    Diệp Lục Chi âm thầm bổ sung trong lòng.. cái rắm.. là hắn giả vờ thì có..

    Mẹ Diệp lúc này quay sang lườm cậu, cao giọng: "Có phải con lại bắt nạt thằng bé không?".

    Gì chứ? , oan quá, oan quá, hắn không bắt nạt Diệp Lục Chi này đã là may lắm rồi chứ nói gì mà cậu bắt nạt hắn.

    "Mẹ à, con không có.. không có..".

    Mặt mẹ Diệp có vẻ nghi ngờ: "Thật không?".

    "Ách.. thật.. thật.. còn thật hơn cả vàng".

    Cậu chộp dạ một chút, thề thốt.

    "Con mà bắt nạt thằng bé là biết tay mẹ".

    Ách..

    Cậu đang nghi ngờ.. người con ruột trong cái nhà này, hẳn là cậu hả trời?

    Lúc này Mẹ Diệp vặn nhỏ lửa lại, nhìn cậu rồi nói: "Hôm nay thằng bé đến đây dạy kèm cho em con, em con cũng gần thi chuyển cấp rồi, cũng cần có người kèm cập, đầu óc heo như con thì mẹ không trông chờ gì rồi, vì thế mới nhờ thằng, mẹ thấy thằng bé vất vả mà không kêu ca gì nên cố ý hầm canh cho nó".

    Câu đầu nghe cấn quá đi trời ơi~.

    Nhưng mà..

    Ách~

    Lần này tới phiên cậu ngạc nhiên và chộp dạ.. là.. là như vậy sao?

    Cậu còn tưởng hắn sáng sớm muốn đến khiêu chiến sự nhẫn nại của cậu chứ..
     
    Linh Chi Nhi thích bài này.
  4. Di Hoàn Nguyệt " Đáng yêu bao nhiêu tiền một cân?" Chuyển tiền

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    77
    Chương 2: Xin lỗi.

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Nói như vậy, do cậu đã nghĩ sai về hắn mất rồi hả?

    Diệp Lục Chi chộp dạ lẻn lên phòng mình.

    Nhưng cậu chính là Diệp Lục Chi mà, Diệp Lục Chi này nếu thiếu ai thứ gì mà chưa trả xong thì có cho cậu vàng cậu vẫn sẽ cảm thấy rất vô cùng bức rức.

    Cậu nợ hắn lời xin lỗi.. nhưng mà sao lại khó nói đến thế chứ.. haizzzz..

    Cả người lại thấy thật khó chịu, cậu vì thế quyết định xỏ dép bước ra khỏi phòng.

    Nhà cậu và Cổ Duật đối diện nhau, Diệp Lục Chi thụt thò một lúc lâu, lại ngập ngừng không dám bước vào.

    Diệp Lục Chi thò đầu nhìn vào, xung quanh không có ai cả, bên trái cũng không có, bên phải rất yên tĩnh.

    Cổ Duật đứng trên phòng nhìn xuống thấy bóng dáng cậu thập thò như thế liền muốn cười.

    Cái đầu ngắn, cổ thì vươn dài cứ như rùa, nhìn rất muốn cười lớn.

    Cậu nhóc này, đến đây, vẻ thụt thò như thế, chắc là tìm hắn đi?

    Cổ Duật cười khẽ, lúc này kéo cửa rèm lại, bước xuống dưới nhà.

    Diệp Lục Chi chồm người vào, mãi vẫn không thấy có ai, vì thế lại mon men lén lút tiến vào.

    Cửa nhà không khóa, Diệp Lục Chi mở cửa, cúi người tiến vào, bộ dáng y hệt như đang làm việc xấu.

    Cậu cảm thấy mình đúng là có bệnh, chỉ là chột dạ đi xin lỗi thời mà phải lén lén lút lút như thế này.. như thế mất mặt quá~.

    Diệp Lục Chi chui người vào, không nhìn phía trong mà chỉ lo lắng ngoảnh đầu nhìn ở phía sau, kết quả là đâm đầu vào vật cứng ở phía trước, cậu lập tức nổ đom đóm mắt, ôm đầu.

    Quái~sao cửa nhà của Cố Duật, cửa ra vào sao lại để vật tùy tiện như thế chứ.

    Diệp Lục Chi lúc này mới mở mắt nhìn, rồi ngay sau đó trố mắt nhìn.. không phải chứ, cậu đâm vào tên Cổ Duật bệnh đau nhà này rồi.

    Đang yên đang lành mà~sao lại thập thò ở đây làm gì vậy a~

    (người thập thò là ai vậy? , nói Cổ Duật, thụ sai rồi nha).

    Diệp Lục Chi ôm đầu, bên này Cổ Duật cũng chống tay xuống sàn, một thân áo trắng, nhìn hắn vô cùng ốm yếu.

    Lúc này hắn còn vờ ôm ngực ho khan mấy cái.

    Diệp Lục Chi nhíu mày nhìn hắn, thấy hắn giả bộ liền cảm thấy khó chịu, quát lên: "anh ho cái gì chứ?".

    Bị quát, Cổ Duật im lặng hẳn, sắc mặt lại một phen tái nhợt, ngồi một bên run run.

    Hắn mặc áo sơ mi rộng, làm cho cậu lại càng cảm thấy cả người hắn thật gầy.

    Diệp Lục Chi thở dài xùy xùy: "thôi thôi, đại thiếu gia, xin anh hạ giá vào nhà đi".

    Đừng có ngồi đây nữa, tí nữa mọi người thấy lại nói cậu bắt nạt hắn phát bệnh mất.

    Cổ Duật nghe lời, lồm cồm bò dậy, lại như cố ý ho khan.

    ".. cậu đến đây tìm tôi?".

    Diệp Lục Chi lúc này mới nhớ ra mục đích của mình đến đây..

    ".. à.. à..".

    Cậu ấp úng, lại suy nghĩ, nếu mình nói đến tìm hắn thì sẽ làm cho hắn vô cùng phách lối, mà cậu lại rất ghét bỏ bộ mặt đó.

    "Hừ! Vì sao anh biết tôi đến đây tìm anh? , tự trác vàng vào mặt mình".

    Diệp Lục Chi đích thực là đến tìm hắn, nhưng mà do cậu không muốn tên này vểnh mặt, vì thế vẫn gân cổ lên cãi lại.

    Cổ Duật chăm chú nhìn hắn, lúc này ánh đèn hắt lên nửa khuôn hắn, đôi môi có chút khô khốc, sắc mặt dường như tiều tụy.

    Hắn chậm rãi nói: "vậy được rồi, nếu cậu đến tìm ba mẹ tôi thì bây giờ họ không có ở đây".

    Vừa nói xong, hắn chuẩn bị đi vào phòng.

    Diệp Lục Chi thấy thế thì vội vàng ngăn hắn lại, từ từ đã, cậu đến đây tìm hắn mà, hắn đi mất thì làm sao bây giờ.

    Cổ Duật bị cậu kéo tay cậu, đứng lại nhìn Diệp Lục Chi, sau đó, ánh mắt khẽ nhìn cậu như thể "cậu đang làm mất thời gian của tôi" vậy.

    Hắn nhíu mày nhìn Diệp Lục Chi, đang chờ cậu trả lời vì sao kéo hắn lại.

    Cậu khẽ khự khự, nói: ".. anh tính đi đâu?".

    "Tôi lên phòng của mình, sao vậy?".

    "Ha ha, không.. không sao.."

    Diệp Lục Chi cười gượng, lời muốn nói lại không thể nào mở miệng được.

    "Vậy tôi lên phòng đây".

    "Ah~.. đợi đã".

    Diệp Lục Chi không thể nào nói ra được, làm sao đây, làm sao đây..

    Cổ Duật lại nhìn cậu.

    Lúc này Diệp Lục Chi không thể nào chần chừ được nữa: "tôi.. tôi.. thật ra.. thật ra đến tìm anh".

    Cổ Duật lúc này xoay người hứng thú nhìn cậu, Diệp Lục Chi lại ấp úng, muốn nuốt luôn lưỡi mình vào bụng.

    Cậu nhắm chặt hai mắt, quyết tâm nói: ".. xin lỗi".

    Cổ Duật khoanh tay nhìn Diệp Lục Chi nhắm hai mắt, khẽ cười, cậu khả ái đến nỗi hắn muốn cắn một cái.

    "Cậu đến xin lỗi tôi chuyện gì?".

    Diệp Lục Chi mở to hai mắt: "là.. là chuyện lúc sáng".

    Cậu nghe hắn à một cái, lại im lặng chờ đợi cậu nói tiếp.

    Diệp Lục Chi đang muốn bức tóc, tên ốm yếu chết tiệt, đã xin lỗi như thế còn khoe mẽ.

    "Xin lỗi vì đã hiểu lầm anh".

    Diệp Lục Chi lại cắn răng, nói một lần nữa.

    Khóe môi Cổ Duật khẽ nhếch, rất có hứng thú xem cậu diễn trò, vô tội nói: "nhưng vì sao tôi không thấy được sự chân thành của cậu".

    Hắn giả vờ quay lưng, làm cho cậu nóng vội muốn chết: ".. vậy anh muốn như thế nào?".
     
  5. Di Hoàn Nguyệt " Đáng yêu bao nhiêu tiền một cân?" Chuyển tiền

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    77
    Chương 3. Bóc hạt dẻ.

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Cổ Duật dừng lại, lúc này mới nghiêm túc nói: "Dưới bếp có một gói hạt dẻ, tôi muốn ăn".

    "Vậy để tôi lấy cho anh".

    Diệp Lục Chi chân chó nói.

    Cổ Duật khẽ cười: "Ừ".

    Đi lấy hạt dẻ cho hắn, hắn sẽ bỏ qua, nếu hắn còn bắt bẻ, Diệp Lục Chi này thề sẽ cho hắn nát như tương.

    Cậu hớn hở chạy xuống nhà bếp nhà Cổ Duật, quen thuộc mở ra kệ bếp, lục tìm, cuối cùng kéo ra túi hạt dẻ vẫn còn nguyên vỏ.

    Cái gì đây? Cái này muốn ăn thì phải bóc vỏ.

    Đừng nói là hắn ăn hạt dẻ, ăn luôn cả vỏ nha, nói ra cậu cũng không tin..

    Cậu nghĩ chắc hắn sẽ rảnh rỗi ngồi bóc.

    Xùy xùy, hắn muốn bóc hay không thì tùy hắn đi, cậu lười để ý.

    Diệp Lục Chi ôm túi hạt dẻ, bước lên lầu, theo thói quen không thèm gõ cửa, cứ thế trực tiếp bước vào.

    Lúc này Cổ Duật đang ngồi dựa vào đầu giường đọc sách, nhìn thấy cậu vào cũng không thèm liếc mắt lên nhìn một cái.

    Diệp Lục Chi vô cùng tò mò, muốn đi đến xem thử rốt cuộc hắn đang xem cái gì mà chăm chú như thế, bất ngờ, Cố Duật đột nhiên thả sách xuống, ho khan không ngừng.

    Cậu bị hắn làm cho bất ngờ, thấy hắn ho đến nỗi muốn phun cả gan ra ngoài, vội vã chạy đến vỗ vỗ lưng hắn.

    "Thật là, anh bình thường chiếm tiện nghi của tôi thì rất mạnh mẽ, sao bây giờ lại ốm yếu như thế chứ".

    Diệp Lục Chi lườm nguýt hắn, tay không khách khí đập vào lưng hắn ầm ầm.

    Cổ Duật ôm ngực, lúc này không ho khan nữa, sắc mặt trắng toát nhìn cậu: "Tôi muốn uống nước".

    Diệp Lục Chi nghe thế cũng không nghĩ ngợi gì mà chạy nhanh xuống lầu lấy nước, ho như thế không khát mới là lạ.

    Lúc cầm lấy cốc nước đã rót xong, Diệp Lục Chi đột nhiên a một tiếng, nhìn cốc nước chằm chằm, rốt cuộc cũng suy nghĩ lại.

    Ơ~cậu vì sao lại phải lấy nước cho tên đó chứ?

    Diệp Lục Chi đinh ninh nhưng vẫn đem nước lên lầu, sau đó lại vì vẻ sắp chết tới nơi của Cố Duật lay động, làm cu li ngồi bóc vỏ hạt dẻ cho hắn ăn.

    Cố Duật nhìn cái người đang bóc vỏ trước mặt, bóc xong một hạt, nhìn cũng không thèm nhìn cứ thế thẳng tay nhét vào miệng hắn, hắn cũng cứ thế ngoan ngoãn mở miệng, có lúc còn cố ý liếm qua ngón tay cậu.

    Sau đó sẽ nghe thấy tiếng cậu gầm rú, hắn khẽ cười, giả vờ ho một chút cũng đau cả họng.

    Hắn lại uống một ngụm nước.

    Cứ thế bóc hạt cho Cổ Duật, đến lúc Diệp Lục Chi trở về nhà mới chửi bới mình ngu ngốc.. lại bị tên đó lừa..

    Cậu thật muốn chặt tay..

    Mẹ Diệp dưới nhà, nghe cậu ầm ĩ trong phòng liền bước lên gõ cửa: "Lục Chi à, con đang ầm ĩ cái gì?".

    Diệp Lục Chi im bặt, ngồi trong phòng lắp bắp nói: "Không.. không có gì.. con vừa thấy một con gián..".

    Mẹ Diệp xì một tiếng: "Có ai lại sợ gián như con gái không, nếu con là con gái mẹ đã gả con cho Cổ Duật lâu rồi".

    Hả? Cái gì? Gả cho Cổ Duật? , vì sao không phải là Cổ Duật gả cho cậu?

    Từ.. từ từ, cậu đang nghĩ cái gì thế này, Diệp Lục Chi phẫn hận cắn chăn.

    Cổ Duật bên này nghe thấy tiếng gầm rú bên kia thì liền biết xảy ra chuyện gì, còn có thể là gì? , tiểu gia hỏa của hắn lại nổi đóa đây mà.

    Hắn chỉ khẽ cười một cái, thong thả bước vào phòng tắm, dáng vẻ thong dong khác xa với dáng vẻ bệnh tật trước mắt Diệp Lục Chi.

    * * *

    Nhà của cậu và Cổ Duật nằm gần trường đại học A, vì thế đều không ở lại kí túc xá, cậu bởi vì nhà gần, còn tên đối diện do bệnh tật nên phải về nhà.

    Nhà Cổ Duật làm kinh doanh, cho nên từ trong máu tên Cổ Duật này cũng được xem là đại thiếu gia, phía dưới có một đứa em trai, hiện tại đang du học ở nước ngoài, nếu tên đó không mắc bệnh thì e là cũng đã được đi du học luôn rồi, hắn thông minh như thế mà.

    Nhà cậu thì chỉ là công nhân viên chức bình thường, mẹ cậu làm giáo viên cấp hai, cậu còn có một đứa em trai chuẩn bị lên đại học, Diệp Lục Chi từ nhỏ không thông minh nhiều như tên có bộ não quái vật kia.

    Từ nhỏ đến lớn đều ngồi cùng bàn với Cổ Duật, năm cấp hai cuối cùng cũng thoát khỏi hắn, nhưng chỉ thong thả được 2 ngày, hắn lấy lý do bệnh tật thuyết phục cô chủ nhiệm cho hắn lại ngồi cùng bàn với cậu, đến năm đại học thì quá may mắn, cuối cùng cũng thoát được khỏi hắn.

    Hắn học kinh doanh, còn cậu học mỹ thuật, nói đến đây nghe cũng thật nhột.

    Đại học A chia ra hai mảng, Cố Duật dựa vào thành tích nên được tuyển thẳng, được học ở khu vực chính, còn cậu miễn cưỡng đậu vào khu phụ.

    Ba Lục thì vừa lúc đi công tác ở tỉnh H 3 ngày, còn Mẹ Lục thì buổi chiều đi dạy học, em trai cũng đến trường, cậu hôm nay không có tiết, chỉ còn lại cậu ở nhà, vì thế vùi đầu vào chăn ngủ cả một buổi chiều, ngay cả khi Cổ Duật bước vào phòng cậu cũng không biết.

    Cổ Duật nhìn cậu ôm chăn bông, cả người nhỏ nhắn, tâm liền chao đảo.

    Hắn không kìm được đến gần, ngồi kế bên, như có như không khẽ vuốt ve môi cậu.
     
Trả lời qua Facebook
Đang tải...