[Bài Thơ] Nhớ Huế Quê Tôi - Thanh Tịnh

Thảo luận trong 'Thơ Ca' bắt đầu bởi Lê Gia Hoài, 28 Tháng mười một 2018.

  1. Lê Gia Hoài

    Bài viết:
    556
    Nhớ Huế Quê Tôi - Thanh Tịnh

    Sông núi vươn dài tiếp núi sông

    Cò bay thẳng cánh nối đồng không

    Có người bảo Huế xa, xa lắm

    Nhưng Huế quê tôi ở giữa lòng.

    *

    Mười một năm trời mang Huế theo

    Đèo cao nắng tắt bóng cheo leo

    Giọng hò mái đẩy vờn mây núi

    Man mát sông Hương lướt đỉnh đèo

    *

    Tôi gặp bao người xứ Huế xa

    Đèn khuya thức mãi chí xông pha

    Mở đường giải phóng về quê mẹ

    Dựng khắp non sông bóng xóm nhà

    *

    Có bao người Huế không về nữa.

    Gửi đá ven rừng chép chiến công

    Có mồ liệt sỹ nâng lòng đất.

    Buồm phá Tam Giang gió thổi lồng.

    *

    Nặng trĩu trăm năm bóng cổ thành

    Bao lần máu đỏ nhuộm đồng xanh

    Cờ sao ngày ấy buồn cung cấm

    Sông nước xôn xao núi chuyển mình

    *

    Bao độ thu về, thu lại qua

    Huế tôi thăm thẳm nhớ con xa

    Mỗi lần phượng nở rung màu đỏ

    Càng giục canh sương rộn tiếng gà.

    [​IMG]
     
    Admin thích bài này.
    Last edited by a moderator: 28 Tháng mười một 2018
Trả lời qua Facebook
Đang tải...