Truyện Ngắn Người Đàn Bà Nơi Bãi Rác - Tú Thuyết

Thảo luận trong 'Truyện Ngắn' bắt đầu bởi Hơn nửa đời hư, 29 Tháng mười 2019.

  1. Hơn nửa đời hư

    Bài viết:
    21
    NGƯỜI ĐÀN BÀ NƠI BÃI RÁC

    Tác giả: Tú Thuyết

    Chiều buông.

    Những tia nắng mặt trời dịu bớt, vầng dương chuyển sang màu cam trước khi lùi hẳn về phía Tây.

    Mụ ngồi thẫn thờ nhìn những chiếc hủ sành mà mụ vừa bốc ra khỏi mớ rác sinh hoạt trong lúc phân loại rác. Không phải một cái, mà là mười cái như vậy. Đây là "rác sinh hoạt" sao? , mụ nghe ngực trái thắt lại, có một cái gì đó siết lấy trái tim mụ, mụ không thở được.

    Mụ ôm tất cả những chiếc hủ vào căn phòng ọp ẹp của mình, căn phòng mà mụ đã được thương tình đặc cách cho ở miễn phí nằm ngay trong khuôn viên nhà máy xử lý rác. Mụ lấy chiếc khăn sạch nhất trong mớ quần áo cũ kỹ ngả màu của mình, nâng niu lau nhẹ từng chiếc hũ, thì thầm những lời du dương như tiếng gió thoảng: "ngoan nào, con ơi!"

    Mụ nghĩ đến những đứa trẻ đã bị đoạt mất cơ hội làm người bởi chính người đã mang nó trong bụng của mình, những người lẽ ra sẽ làm mẹ, với sự tiếp tay của những kẻ được gọi là từ mẫu vì một thứ lý do được ngụy biện bằng những mỹ từ gọi là nhân đạo.

    Giết đi một sự sống là nhân đạo ư? Giết người thì mang tội hình sự, vậy còn nạo phá thai là tốt đẹp sao?

    Con người ơi, sao thế giới này lại toàn những kẻ đáng sợ.

    Mụ sợ loài người, mụ sợ cái con người mà mụ đã từng là, mụ cười khan, ngửa cổ lên mà vẫn không hết nghẹn.

    Ký ức loang màu máu, đỏ ối, nhầy nhụa.

    * * *

    "Em bỏ đi, giờ em còn đi học, rồi khi em ra trường, sự nghiệp vững vàng mình lại có những đứa con khác, em còn trẻ, việc gì phải lo lắng. Em cũng đâu thể bỏ học về quê để sinh con một mình, còn cưới nhau bây giờ thì chắc chắn là không thể được. Nghe lời anh, bỏ đi em!"

    Nàng nhìn con người hào hoa trước mặt mình với những lời trơn tru không chút đắn đó, bất giác nhớ đến khuôn mặt đầy yêu thương của anh ta trong cái đêm ấy, nàng lơm giọng muốn nôn, một nỗi khinh bỉ chạy dọc cơ thể, mọi cảm xúc của nàng chết lịm, nàng khinh bỉ hắn, khinh bỉ chính mình.

    Nghĩ đến những lời cay nghiệt mà mẹ sẽ dành cho mình, nàng không thể đứng vững.

    Mẹ chưa bao giờ dạy cho nàng phải làm sao để đương đầu với cuộc sống, bà lấy tất cả những nghiệt ngã phủ lên nàng bằng những lời lẽ miệt thị từ khi nàng còn bé.

    Nàng có thể tưởng tượng được ánh mắt khinh miệt và những lời mà mẹ sẽ trút xuống đầu nàng: "Đồ lăng loàn trắt nết, nứt mắt đã thèm hơi trai, mày mang nhục nhã về cho gia đình này, sao mày không chết đi.." Tất cả những gì nàng nhận được từ mẹ là những lời tục tĩu, cay nghiệt, mẹ có thể chửi rủa bất cứ thứ gì trên đời này, bà luôn án thán số phận đã làm cho bà phải sống khổ sống cực, bà than rằng bà vô phước khi sinh ra đứa con gái chẳng ra gì, chỉ vì thằng cha nó là thằng xấu xa vô lại, đã bỏ rơi khi biết bà có thai.

    Nàng đã được sinh ra từ một người mẹ luôn cho rằng cuộc đời mình bất hạnh, và nàng đã luôn cố gắng học thật tốt để thoát khỏi cuộc sống nặng nề mang hai chữ gia đình. Mẹ gom hết oán giận cho vào từng hạt cơm nàng nhai, nàng luôn phải cúi đầu nuốt từng lời chì chiết của mẹ trong mỗi bữa ăn suốt một tuổi thơ dài đăng đẵng.

    Khi gặp anh ta, nàng như sa mạc được tưới mát bằng ánh mắt yêu thương, bằng lời âu yếm ngọt ngào, nàng thấy đó là chỗ dựa duy nhất mà mình có, nàng muốn rời xa mẹ, nàng luôn sợ phải quay về, nàng đã yêu anh ta bằng tất cả bản ngã của một đứa trẻ luôn cảm thấy chỉ một mình cô độc giữa thế gian.

    Là do nàng, không thể thoát khỏi dục vọng của người đàn ông với lời lẽ ngọt ngào mơn trớn, mà không đúng, là nàng không thể thắng nổi dục vọng của chính mình, nếu nàng không muốn thì người ta không thể làm gì được nàng, từ khi cho phép người ta ở bên cạnh mình trai đơn gái chiếc là tự nàng đã ngầm thỏa thuận với u mê.

    Nàng có thể nuôi con một mình không? Con rồi sẽ như nàng, sẽ bị chính người mẹ của mình biến thành một nơi để trả thù, oán hận đời sống. Không, nàng thà không sinh con ra, còn hơn để con sống một cuộc đời đày đọạ, là ngay lúc đó, nàng bị ám thị rằng nàng không thể, rồi nàng sẽ như mẹ mà thôi.

    Khi nghe một cảm giác đau đớn nơi vùng bụng, một cái gì đó đã tuột ra khỏi cơ thể nàng, nàng biết mình sẽ không bao giờ tìm lại được nữa, đứa con mà nàng đã tàn nhẫn bỏ đi vì bản tính hèn nhát và vô dụng của mình

    Nàng đã từng nghĩ, nếu con là con trai, nàng sẽ dạy cho con biết có trách nhiệm với đời sống, biết bảo vệ người con gái mà mình yêu thương.

    Nếu con là con gái, nàng sẽ dạy con biết sống bản lĩnh, biết chọn lựa để sống hạnh phúc.

    Chỉ là nàng nghĩ vậy, mãi mãi nàng không được có cái quyền làm mẹ, mọi thứ đã chết trong cái ngày nàng rũ bỏ giọt máu chưa kịp tượng hình của chính mình.

    Nàng xuôi theo xe đường dài, cũng không biết đã qua bao nhiêu chặng xe, và cuối cùng nàng dừng lại, nơi mảnh đất tận cùng của đất nước hình chữ S.

    Cà Mau đón nàng bằng cái chân chất của một vùng sông nước mênh mông, bàng bạc, con người đôn hậu giàu lòng thương, nàng sống mà không cần biết mình là ai, và cũng không ai đặt ra câu hỏi nào về thân phận của nàng. Chỉ riêng điều đó thôi cũng khiến nàng hàm ơn họ, hàm ơn miền đất lạ mà nay đã là nơi duy nhất nàng thuộc về. Nàng sẽ luôn nhớ vị ngon của món cá nâu kho trái giác với chén cơm nóng hổi mà dì Tư đã chu đáo nấu cho nàng ăn trong cơn đói lả, dì Tư chỉ ngồi nhìn nàng ăn với ánh mắt bao dung chan chứa mà không hỏi thêm bất cứ điều gì.

    Nàng xin vào công ty vệ sinh, với công việc đơn giản nhất là phân loại rác. Người quản lý ái ngại nhìn cô gái trẻ, những định từ chối, nhưng nàng đã gần như van xin, nàng chỉ muốn làm duy nhất công việc này mà thôi.

    * * *

    Hai mươi năm, kết quả kiểm tra sức khỏe lần gần nhất, hồ sơ đề nghị theo dõi bệnh nghề nghiệp, kết quả X-quang phổi mụ có một vết nám bất thường, những cơn ho khan không dứt như muốn xé rách lồng ngực, mụ mặc nhiên chịu đựng.

    Mà ai quan tâm đâu chứ, chỉ là khám cho đúng thủ tục với người làm trong nghề nặng nhọc độc hại thôi mà.

    Có chỉ thị từ người quản lý về những chiếc hủ sành, họ bảo mụ chờ, chờ giải pháp từ những người có trách nhiệm.

    Mụ cười, nghe nhạt thếch, ừ thì mụ cũng đang chờ, chờ ngày tái sinh, chờ ngày thế giới được tái sáng chế một lần nữa.

    Mụ là rác, ngoài kia toàn là rác, một địa cầu đầy rác, một xã hội đầy rác, chỉ những đứa trẻ thơm tho này là của Mụ.

    Mụ xếp những chiếc hủ sành ngay ngắn chỉn chu, Mụ nằm nghiêng, lưng cong lại, vòng tay quanh những chiếc hủ, mụ muốn dùng toàn bộ tấm thân mỏng manh để che chở lấy những đứa bé này. Mụ khép mắt sau cơn ho dài, mụ mơ màng thấy những đứa trẻ hồng hào, dễ thương với ánh mắt trong veo thánh thiện đang ngước nhìn mụ, có trai, có gái quây quần bên mụ, chúng muốn mụ kể chuyện cổ tích cho chúng nghe, kể cho chúng về những chàng hoàng tử khôi ngô tuấn tú, những nàng công chúa xinh đẹp tuyệt trần, kể cho chúng nghe về một thế giới đầy những điều kỳ diệu trong những trang sách, những đứa trẻ này sẽ sống hạnh phúc, ký ức mụ lại tràn về hình ảnh mụ từng bị mẹ đánh cho một trận thừa sống thiếu chết chỉ vì dám trốn sau nhà đọc một cuốn sách không phải là sách giáo khoa, mẹ đã xé và vứt ngay vào bếp lửa mẹ đang đun cám heo, và nàng phải chép bài suốt cho đứa bạn để trừ nợ cuốn sách ấy, mụ cười, nước mắt rơi dài trên gương mặt khô sạm.

    Đêm ấy có mười một ngôi sao hóa sáng trên bầu trời.
     
  2. Đang tải...
Trả lời qua Facebook
Đang tải...