Truyện Teen Ngày Chủ Nhật Vụng Về - Phùng Hồng Ánh

Thảo luận trong 'Truyện Ngắn' bắt đầu bởi Phùng Hồng Ánh, 22/5/2020.

  1. Phùng Hồng Ánh

    Phùng Hồng Ánh Chuyển tiền

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    4
    Xem: 82
    Nếu bạn cảm thấy hay, hãy chia sẻ để ủng hộ tác giả
    Tên truyện: NGÀY CHỦ NHẬT VỤNG VỀ

    Tác giả: Phùng Hồng Ánh

    Thể loại: Truyện teen.

    Link thảo luận - góp ý: [Thảo Luận - Góp Ý] - Các Tác Phẩm Của Hồng Ánh

    Giới thiệu truyện: Truyện mang cảm xúc nhẹ nhàng, sâu lắng mà không làm mất hứng của người đọc. Đặc biệt là phù hợp với tuổi teen của chúng ta <3 <3 <3
     
    annguyet thích bài này.
    Chỉnh sửa cuối: 27/5/2020 lúc 1:44 PM
  2. Đang tải...
    Đề Tài Tương Tự
    1. B.N.M.K
      5 Đọc
    2. B.N.M.K
      5,728 Đọc
    3. B.N.M.K
      46,972 Đọc
    4. B.N.M.K
      879 Đọc
    5. B.N.M.K
      1,387 Đọc
  3. Phùng Hồng Ánh

    Phùng Hồng Ánh Chuyển tiền

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    4
    CHƯƠNG 1

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Ba mẹ tôi quyết định đập căn nhà cũ đi xây mới toàn bộ. Tôi và Na sẽ có phòng riêng, được tùy ý trang trí theo sở thích.

    "Nhà tao sẽ có hẳn một vườn treo Babylon trên sân thượng, có cả ghế đá và những cây dù mà xanh da trời. Cà phê buổi tối ở trên ấy là tuyệt nhất!" - tôi mơ màng.

    - Ờ. Thế trong thời gian xây nhà, cả gia đình mày sẽ ở đâu? - Vân buột miệng hỏi, chân vẫn đung đưa trên chiếc xích đu đã bạc màu ở góc trái sân, chỗ ngồi quen thuộc của hai đứa vào những ngày cuối tuần rảnh rỗi.

    - Thì đi mướn nhà để ở chứ sao nữa- tôi đáp lại.

    - Eo, vậy là tao lại dãi nắng dầm mưa cùng mày rồi- Vân le lưỡi.

    Buổi chiều ngày hôm đó, Vân chở tôi trên chiếc xe đạp điện màu trắng sữa của nó, lòng vòng từ Quận 2 sang Quận 5, suốt mấy tiếng đồng hồ mà vẫn chưa tìm được căn nhà nào đúng theo tiêu chí của ba: Thoáng- đẹp- rẻ. Luồn lách vào những con hẻm chỉ vừa cho một chiếc xe, tối thui và chật ních người, lần đầu tiên tôi được tận mắt nhìn thấy những phòng trọ được dựng lên bằng ván ép ọp ẹp, nóng và ngợp kinh khủng nhưng lại hét giá tới cả triệu bạc, chưa kể chi phí điện nước. Vòng vèo thêm một chặp nữa, Vân đỗ xịch xe trước cửa quán chè rồi nhanh nhảu trấn an tôi:

    - Vào đây nạp năng lượng cái đã. Tối nay tao và mày sẽ lên mạng tìm thông tin nhà trọ, đầy ả đấy. Yên tâm!

    - Tao chỉ có đúng 1 tuần thôi đấy. Trăm sự nhờ mày! - Tôi thở hắt

    Tối khuya, Vân háo hức nhắn tin cho tôi, một địa chỉ khá gần nhà, có kèm cả số điện thoại.

    - Gọi ngay đi, không người ta mướn mát đấy! - Vân hối

    Tôi nhìn đồng hồ. Đã 12 giờ đêm. Gọi giờ này thì vô duyên quá. Nhưng nếu để sáng mai thì.. chẹp.. chắc gì đã còn nhà. Tôi đánh liều bấm số. Vài phút sau, khi tôi còn chưa kịp "alo" thì một giọng nói ngái ngủ ở đầu dây bên kia ồm ồm cất lên:

    - Mướn nhà hả bạn?

    - À.. Ờ..

    - Bạn ở mấy người?

    - Cả nhà. Gồm bố mẹ tớ, em tớ và tớ nữa. - Tôi thật thà

    - Vậy là 4 người. Giá là 2, 5 triệu đồng, chưa kể điện nước. Mà gia đình bạn tính ở lâu dài chứ?

    - À, không. Khoảng nửa năm thôi. Nhà tớ chuẩn bị xây ý mà.

    - Thế thì không được rồi. Nhà này cho mướn ít nhất cũng phải từ 1 năm trở lên. Vậy thôi, chào bận nhé!

    - Ơ? Từ từ đã.. Này bạn ơi! - Tôi hốt hoảng

    Thế là toi. Vân bảo nhà này ngon lắm. Nó đi ngang qua hoài mà. Tôi nhắn tin cho Vân, nói rằng cái gã cho mướn nhà chảnh lắm. Một năm là đúng một năm, không cần nói nhiều. Vân nói:

    - Mày dại quá! Chưa gì đã nói chỉ mướn có nửa năm. Giờ nghe tao, cứ nhắn tin năn nỉ gã đó, và nói thật là thảm thiết rằng chỉ còn vài ngày nữa là nhà mày bị đập tan nát rồi, cả nhà cũng chẳng còn chốn nương thân. Đấy, cứ thử nói thế xem gã có động lòng tí nào không. Nhắn đi.

    Tôi lật đật làm theo lời Vân. Tin nhắn dài thượt, kèm thêm 3 cái mặt méo xệch nữa. Hiệu nghiệm tức thì. Chỉ 30 giây sau, tôi có ngay câu trả lời: "Ok. Hẹn bạn 6 giờ sáng mai tới coi nhà nhé! Ưu ái lắm rồi đó!"

    Cái gì? 6 giờ sáng mai? Thách thức nhau à? Tôi đổ vật xuống giường. Ở đầu dây bên kia, tiếng Vân rú lên:

    - Tao dám cá là gã đó có ý chọc tức mày. Vụ này thú đây! 5 giờ 30 sáng mai tao quá đánh thức mày nhé!

    Hùng đón tiếp hai đứa tôi bằng 1 trận mưa rào.. nhân tạo từ trên tầng hai. Cũng may là câu ấy chỉ còn 1/3 bình nước tưới cây thôi đấy.

    - Sorry cả hai nhé! Tớ có thói quen tưới cây vào buổi sáng. Tụi nó cũng cần được rửa mặt và tắm táp mỗi ngày mà- Hùng phân trần.

    Vân vừa đưa tay vuốt nước trên tóc, vừa ủn ủn vai tôi, đằng hắng:

    - Nhỏ này muốn mướn nhà cậu. Gia đình nó tội lắm, sắp rơi vào cảnh "vô gia cư" rồi. Cậu không cứu nó phen này, nó chết.

    - Hả? Ai bảo mày.. - Tôi ú ớ

    - Rất sẵn lòng - Hùng cúi người, kiểu cách

    Rồi cậu ấy lập tức dắt chúng tôi đi coi phòng ốc. Căn nhà cũng khá thoáng mát và sạch sẽ, giá cả vậy cũng tạm ổn. Đang định gọi khoe với ba thì tiếng Vân oang oang làm tôi giật bắn:

    - Này thế nếu cho mướn nguyên căn thì cậu sẽ ở đâu nhỉ? Trên gác mái à?

    - Thì đi mướn nhà để ở chứ sao nữa! -Hùng tưng tửng

    Vân ôm bụng cười

    - Câu này nghe quen quen! Hí hí hí..

    Tôi đá chân Vân thì thào:

    - Chẳng liên quan gì đến toa. Dẹp đi mày!

    Đoạn, tôi quay sang Hùng đề nghị;

    - Ba mẹ tớ muốn chuyển nhà ngay vào cuối tuần này. Liệu cậu có thu xếp kịp?

    - Thoải mái. Cậu có thể đến bất cứ lúc nào, kể cả hôm nay- Hùng tỉnh bơ- Dồ của tớ rất gọn. Còn chỗ ở thì muốn là có ngay mà. Tớ dễ lắm

    Hùng nói cậu ấy không cần hợp đồng. Chỉ cần thỏa thuận miệng là đủ. Lúc dọn nhà, Hùng tỏ ra dễ thương chưa từng thấy. Cậu ấy gói gọn gia tài của mình trong 1 chiếc vali kéo màu xanh dương chỉ mất đúng 30 phút. Đoạn cậu ấy hì hục phụ ba tôi khuân tủ, tivi, giường, cả bộ bàn ghế bằng gỗ lim nặng trịch. Xong xuôi, cậu ấy khéo cáo từ thì bị ba tôi giữ lại: "Ăn cơm với gia đình bác. Nga nó nấu ăn ngon lắm!". Cậu ta ú ớ: "Thế cơ ạ? Vậy mà cháu cứ tưởng.."

    Thế là xong đời!
     
    Chỉnh sửa cuối: 22/5/2020
  4. Phùng Hồng Ánh

    Phùng Hồng Ánh Chuyển tiền

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    4
    CHƯƠNG 2 <3

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Tôi chẳng thèm lưu số điện thoại của Hùng. Vì chuyện tiền nhà mỗi tháng đã có ba tôi đứng ra lo tất cả. Vả lại, tận nửa năm sau tôi mới phải gọi đến số của cậu ấy để nói chuyện trả nhà. Nhưng Vân thì khác. Nó lưu tên Hùng trong số điện thoại là 'Ngải tướng quân ". Tôi hỏi dò thì Vân bảo:

    - Bộ mày không thấy ban công nhà hắn trồng toàn Ngải tướng quân đó à? Chẳng tinh tường gì cả!

    - Ôi dào, tao chẳng quan tâm - Tôi phẩy tay, rồi tự dưng đưa mắt ngó ra ban công.

    Mấy bồn Ngả i tướng quân xanh mướt rượt, kế bên là cây cóc Thái trĩu trịt trái. Dù chẳng ưa Hùng tẹo nào, nhưng tôi cũng phải thầm công nhận rằng: Cậu ấy quả là 1 tên khéo tay hiếm thấy. Hùng đi, mấy bồn cây ngoài ban công kia được trao cả cho ba tôi và nhóc Na chăm sóc. Chẳng biết Hùng dụ khị thế nào mà nhỏ Na nhất quyết không ngắt một trái cóc Thái nào để chấm với muối ớt.. như tôi. Hễ thấy tôi đưa tay vặt ngoéo một trái, nó lập tức la làng:

    - Na méc anh Hùng!

    - Ừ méc đi - Tôi nạt lại

    Vụ này mà tới tai Hùng thì chắc tôi quê chết bỏ.

    Hùng mướn được một căn phòng nhỏ, cách nhà cũ không xa. Vân bảo cậu ấy học cùng khối với tụi tôi, nhưng khác trường. Cậu ấy học không thật sự xuất sắc, nhưng vẽ đẹp kinh. Tôi cũng đã từng thấy rất nhiều bức tranh phong cảnh vẽ bằng màu nước được treo khắp phòng cậu ấy. Tôi thích nhất bức tranh cậu ấy vẽ mùa thu lá vàng. Góc phố quen thuộc, khoảnh ban công quen thuộc, và bầu trời trong veo cũng quen thuộc nốt. Tôi đoán là cậu ấy đã ngồi ở vị trí này, kế mấy cây Ngải tướng quân để vẽ bức tranh đó.

    Nhiều khi, ngồi một mình ngoài ban công, ngắm mấy lá Ngải tướng quân rung rinh rung rinh trước gió, tôi vẫn tự hỏi rằng: Cái anh chàng tên Hùng này có gì đặc biệt mà ai cũng yêu mến thế? Cả ba tôi, mẹ tôi, nháo Na, và Vân- nhỏ bạn thân chí cốt của tôi nữa. Những ngày cuối tuần, ba tôi thường gọi Hùng tới" dùng bữa cùng gia đình ", rồi hỏi cách chăm cây kiểng. Nhỏ Na thì khoái đu lên tay Hùng, để cậu ấy nhấc bổng nó lên, quay vài vòng cho thiệt đã. Vân thì bảo nó hay chat với Hùng lắm. Hùng thì thức rất khuya. Cậu ấy phải hoàn thành rất nhiều bài vẽ để chuẩn bị cho kì thi Đại học vào tận 2 năm sau. Tôi nghĩ Hùng là chúa lo xa, dù ngành Mỹ thuật- ngành mà cậu ấy đang theo đuổi đúng là phải cần chuẩn bị từ rất sớm. Tôi vẫn thường gặp Hùng trong những bữa cơm gia đình vào cuối tuần, vẫn thường nghe Vân và Na thao thao kể về cậu ấy. Nhưng ngồi nói chuyện với cậu ấy trong một buổi chiều mưa tầm tã như thế này thì chưa.

    Chiều chủ nhật, trời chuyển mưa xối xả. Hùng phụ tôi khiêng mấy bồn cây kiểng ngoài ban công vào nhà. Tôi vụng về tới mức suýt làm rơi bồn cây cóc Thái. Hùng lẩm bẩm:

    - Cẩn thận đấy. Bể một cái là cậu mất ăn!

    - Hả? Gì cơ? - Tôi lúng túng hỏi lại

    - À, không có gì - Hùng quay mặt đi, cười tủm tỉm

    Rồi, chẳng ai bảo, cậu ấy cứ ngồi ì ở đó, mặc mưa bay rát mặt. Lần đàu tiên, Hùng kể cho tôi nghe về gia đình cậu ấy. Ba mẹ Hùng li dị từ năm cậu ấy 4 tuổi. Hùng vào lớp 1. Mẹ cậu ấy quyết định sang Mỹ định cư, còn ba thì đi qua Đức. Hùng ở lại cùng với ông nội. Khi ông nội mất, cũng chính là năm Hùng tròn 15 tuổi, cậu ấy nhất quyết ở Viêt Nam, trong căn nhà quen thuộc này, mặc dù ba mẹ hối chọn nước nào thích để đi du học.

    - Thế sao cậu lại cho mướn nhà? - Tôi ngây ngô

    - Cậu nghic tớ đủ tiền học chắc? Lên cấp 2, tớ quyết định không nhận tiền từ ba mẹ nữa rồi. Tớ bắt đầu dùng tới khoản tiền tiết kiệm trước kia của tớ, của ông nội, và cả khoản tiền tớ dành dụm được lúc đi làm thêm trong hè..

    Tôi ngồi bó gối, nghe cậu ấy chậm rãi kể về cuộc sống của mình. Tự do nhưng cô độc. Có những lúc, cậu ấy gần như mất phương hướng và muốn buông trôi.

    - Nhưng luôn có một ai đó vô tình kéo tớ lại! - Hùng thì thầm

    - Ví dụ?

    - Cậu và gia đình của cậu chẳng hạn!

    - Cụ thể hơn xem nào?

    - Tớ thích cái cách ba mẹ đặt trách nhiêm lên vai cậu, tự hào về cậu, và coi cậu như một cô gái đã trưởng thành. Tớ thích cả những bữa cơm cuối tuần của gia đình cậu. Ở đó, mọi người có thể thoải mái kể cho nhau nghe những câu chuyện trời ơi vừa gặp. Vụ ba cậu bị sếp la vô cớ, hay mẹ cậu bỏ quên ví tiền ở trạm xe buýt, rồi cả chuyện nhóc Na sắp có bạn trai..

    Tôi ngẩn ngơ. Chưa bao giờ tôi nghĩ về những điều này, cho đến khi chính Hùng đã chỉ cho tôi thấy, Đúng như Vân nói:" Cậu ấy rất đặc biệt!"
     
    Last edited by a moderator: 23/5/2020
Trả lời qua Facebook
Đang tải...