Nếu Ngày Mai Tôi Còn Sống - Hạ Mẫn

Thảo luận trong 'Truyện Drop' bắt đầu bởi Hạ Mẫn, 27 Tháng mười hai 2018.

  1. Hạ Mẫn Mẫn Mẫn Đạt Mộc Nhĩ Chuyển tiền

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    1,916
    Nếu Ngày Mai Tôi Còn Sống

    Tác giả: Hạ Mẫn

    Thể loại: Truyện ngắn, tự truyện, hiện đại

    Giới thiệu:

    Tôi chẳng cần một tình yêu vĩ đại, cũng không cần một cuộc sống đủ sa hoa. Sống là được làm những gì mình thích, hãy sống như hôm nay là ngày cuối cùng.

    Sống, không cần những lời hứa suông gió bay. Chỉ cần sống tới ngày mai, mới biết chuyện sẽ như thế nào. Vì vậy, ước mơ hay khát vọng, đừng vội bỏ cuộc, vì... cơ hội vẫn còn ở "ngày mai".

    1545890049874.jpg

    Nêu cảm nhận về truyện: Tại đây


    Danh sách chương:


     

    Đính kèm:

    Ân Tĩnh, Be Xinh, Trắc Y13 người khác thích bài này.
    Chỉnh sửa cuối: 8 Tháng năm 2020
  2. Đang tải...
  3. Hạ Mẫn Mẫn Mẫn Đạt Mộc Nhĩ Chuyển tiền

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    1,916
    Phần I: Một phút gặp gỡ là một đời gắn bó

    Chương 1: Lời nói đầu

    1545890271676.jpg

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Lời hứa không phải một thứ đồ tùy tiện có thể ném đi tùy lúc. Lời hứa phải là một thứ khiến người ta tin tưởng, phải có khả năng thực hiện được. Với tôi, không thể tùy tiện nói ra lời hứa nào để rồi một khi không có cơ hội thực hiện được thì tôi sẽ trở thành kẻ thất hứa. Khi ai đó bắt tôi hứa làm gì đó, tôi chỉ bảo:

    - Nếu ngày mai tôi còn sống, tôi sẽ làm!

    Tương lai ta có gì? Có lẽ sẽ là sự nghiệp, là gia đình hay cũng có thể là tình yêu... Nhưng tất cả đều không thể bên ta đến cuối cùng ngoài bản thân ta. Tôi từng chẳng có ý nghĩ gì về tương lai, nhưng... Năm ấy, vì chị ấy mà tôi mong muốn được trải qua những "ngày mai". Năm ấy, vì anh mà tôi muốn được hít thở không khí của bầu trời hạnh phúc. Cuộc sống đôi lúc sẽ đưa ta đi vào hố sâu, sẽ chệch lối nhưng chính nơi tối tăm ấy ta lại tìm thấy hạnh phúc, tìm thấy chính mình. Chỉ một khi còn là một phần của thế giới, ta mới cảm nhận được cái hạnh phúc ấy là gì!

    Tôi đã may mắn gặp được những người quan trọng tại những thời điểm "đúng lúc".

    ***

    Cuộc đời mỗi người là những bước đi. Có người sẽ sống thật vui vẻ và hạnh phúc với những bước đi thật nhẹ nhàng, êm ái. Có người lại trải qua một cuộc sống thật không mấy suôn sẻ với những bước chân đầy chông gai, vất vả. Những lúc yếu lòng, bạn có nghĩ mình sống để làm gì? Sống mà chỉ nhận lại toàn đau khổ, buồn phiền thì chi bằng không sống còn hơn. Đó là một lối suy nghĩ đầy ích kỷ! Mỗi chúng ta sinh ra ai cũng đều được trao cho một sứ mệnh cao cả, đòi hỏi bạn phải đi hết cuộc đời để thực hiện sứ mệnh ấy. Vì thế con người ta bắt đầu biết sống bằng mục tiêu, biết yêu, biết ghét... Và rồi, người ta khát khao ngày mai mình vẫn còn có thể cảm nhận được hơi thở của khí trời, cảm nhận được cái se se lạnh của gió đông, được nhìn thấy vạn vật chuyển động,... Đó là cảm giác được sống!

    Cuộc sống không thể chỉ tẻ nhạt trôi qua từng ngày như vậy, mà cuộc sống cần có những trải nghiệm bản thân, những người bạn và những người thân thương của ta. Tôi đã từng sống như một cỗ máy, mọi hoạt động cứ lặp đi lặp lại mỗi ngày chẳng có gì mới mẻ. Ngay cả một đứa bạn "hơi thân" cũng không có chứ chưa nói đến bạn thân. Nghe có vẻ thật thảm hại đúng không? Có lẽ bởi vì tôi sống quá khép kín, sau mỗi giờ tan trường lại đi thẳng về nhà, cứ như vậy không giao lưu thêm với bất kì ai. Cả một tuổi thơ tưởng như sẽ rất tươi đẹp ấy, tôi lại chẳng có lấy một "sợi tình" để kể lại. Nghe vậy, ai cũng nhìn tôi với vẻ đồng cảm, "tuổi thơ bất hạnh". Nhưng đó có là lỗi của riêng ai? Phải chăng bởi tôi là đứa không cha? Đúng, tôi mặc cảm về thân phận của mình, tôi không dám nói cho người khác biết mình là đứa không cha. Thậm chí, để che giấu sự thật ấy, tôi đã từng viết vào sơ yếu lí lịch rằng "bố mất".

    Một đứa con bất hiếu có phải hay không? Nhưng tôi đâu nghĩ được nhiều đến vậy, đó chỉ là câu trả lời qua loa, nào ai sẽ quan tâm đến bố tôi là ai. Như thế, tôi lại một lần nữa sống khép kín hơn, sống như một cỗ máy...

    Cho tới một ngày kia, khi quen biết chị ấy thì dường như cuộc đời tôi đã có sự thay đổi lớn. Chị ấy tên Mai, hai chúng tôi quen nhau qua mạng xã hội từ một cuộc nói chuyện tình cờ. Tôi ấn tượng với chị đầu tiên là bởi cái nickname thật đáng yêu và lạ đời "Lật đật biết đi". Ngay cả tên tài khoản Facebook chị ấy cũng đặt như vậy càng khiến tôi có hứng thú muốn tìm hiểu người này. Đó là một cảm giác vui sướng khó có thể tả nổi. Khi đó tôi còn chưa biết con người ấy như thế nào, trai hay gái còn chưa chắc chắn, tốt hay xấu cũng chưa tỏ nhưng... Tôi rất muốn kết bạn với cô gái này.

    Qua tìm hiểu, tôi biết được chị ấy đang học tập tại thành phố N, còn tôi thì ở thành phố D, hai người cách nhau cả ngàn cây số. Nhưng trùng hợp là chúng tôi lại cùng quê, giây phút ấy tôi không còn chỉ đơn thuần là muốn xã giao cùng chị Mai, mà còn muốn làm bạn với chị nữa, một người bạn chân chính.

    Ngày lại ngày trôi qua, chúng tôi ngày càng thân thiết hơn, một ngày 24 giờ thì nhắn tin cho nhau cả 12 tiếng. Chị ấy không xinh đẹp sắc sảo mà lại rất thanh tú và dễ thương. Còn về thân hình thì... Phải nói "danh xứng với thực", lúc bấy giờ tôi mới hiểu ra nguồn gốc của cái tên "Lật đật biết đi". Bởi chị ấy không được "gầy" cho lắm. Và chị cũng tự nhận mình như "bốn cây tăm cắm vào củ khoai tây", càng khiến tôi thêm hảo cảm hơn, đó là một người rất thật thà.

    Thời gian thấm thoát trôi qua, tôi đã từng có một cơ hội được gặp mặt chị Mai ngoài đời, nhưng tự tôi đánh mất cơ hội quý giá ấy. Có lẽ chị đã vô cùng thất vọng vì tôi từ chối gặp, tôi cũng thấy vậy, cảm giác có lỗi dần dần ngấm vào tim tôi. Vì vậy, cô bé luôn sống chẳng biết mình là ai như tôi đã đưa ra một lời hứa thật rõ ràng, lớn lên dù thế nào tôi cũng phải gặp chị ấy. Từ ngày hôm ấy, hai chúng tôi lại vui vẻ trở lại như xưa, và dường như lời hứa vô hình ấy đang dần được thực hiện. Cho đến ngày tôi đủ lớn...
     
    Chỉnh sửa cuối: 23 Tháng năm 2019
  4. Hạ Mẫn Mẫn Mẫn Đạt Mộc Nhĩ Chuyển tiền

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    1,916
    Chương 2: Tôi của 10 năm sau

    1547340866774.jpg

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Quả là thành thị, phố xá đông đúc hẳn ra. Khác với ở những nơi ngoại thành, thỉnh thoảng chỉ có mấy chiếc xe qua lại trông ảm đạm làm sao. Bên ngoài, trời đang mưa. Những ngày nay mưa liên tục không ngớt chút nào, vậy mà xe cộ vẫn cứ qua lại nườm nượp. Cơn mưa đầu hạ làm dịu đi phần nào cái nóng nực của thành phố. Thoang thoảng đâu đây tôi cảm nhận được cái mùi nồng đặc trưng của đất bốc lên. Nghe cứ mằn mặn, vị mặn của quê hương tôi đây mà.

    Mười năm rồi, số lần tôi về quê cũng không nhiều, chủ yếu là đến xem quán cà phê của tôi hoạt động có tốt hay không. Thành phố B cách thủ đô 100 cây số, khá là xa nhưng cũng chỉ mất hơn một tiếng ngồi xe chạy về. Trời mưa như này, mọi phương diện đều giảm tốc độ xe lại, có lẽ tôi sẽ phải đợi lâu thêm chút nữa.

    Hơi bốc lên từ ly cà phê trên tay phả vào mặt tôi như một đôi môi mềm đang dịu nhẹ hôn lên má. Mùi thơm ấy khiến tinh thần tôi trở nên thư thái hơn, bỗng dưng nhận ra chờ đợi cũng là một thú vui. Tầm mắt dừng lên cuốn sách để trên bàn, tôi hài lòng mỉm cười, lát nữa sẽ tặng cho chị ấy.

    Tiếng chuông cửa bỗng vang lên rung rinh, dường như quán lại có thêm khách. Ai mà rảnh rỗi vậy nhỉ, trời mưa gió này ở nhà đắp chăn không sướng hơn à mà lại lêu lổng đến nơi yên tĩnh dành cho những người đọc sách uống cà phê thế này chứ? Tôi tự nhủ. Thế nhưng hình như tôi vừa nghĩ vừa bao hàm luôn cả mình trong đó? Nhưng tôi có lý do nha, vì tôi là chủ quán cơ mà.

    - Anh, chờ chị có lâu không em? _ Bỗng giọng nói của một cô gái vang lên bên tai tôi. Cái giọng đặc chất bắc ấy sao quen quá nhỉ? Không lẽ.. Là chị ấy?

    Tôi bàng hoàng đứng bật dậy quay người lại phía sau, nơi cô gái ấy đang đứng. Đúng rồi, đúng là chị Mai của tôi rồi. Đã ngàn tính vạn tính cái cảm xúc khi gặp nhau sẽ ra sao, nhưng tôi không ngờ, đã chuẩn bị kĩ như vậy nhưng vẫn không thể không xúc động. Tôi đã làm được rồi, lời hứa với chị ấy, tôi đã thực hiện được rồi!

    - Chị Mai, em không biết đây là mơ hay thực nữa. _ Tôi vui vẻ nói mà mắt cứ ươn ướt dần, chị ấy hiện tại đang ngồi đối diện tôi. Cái cảm giác xa cả ngàn cây số của trước kia thật sự đã trở nên mơ hồ. Tôi và chị ấy hiện tại chỉ cách nhau một cái bàn trà. Cảm xúc thật khó tả.

    - Em ngốc quá, không lẽ trong mơ chị cũng béo thế này á? _ Chị Mai tươi cười trêu ghẹo, trong mắt chị tôi nhìn thấy ánh cười từ tâm hồn. Chị ấy vẫn cứ như vậy, lạc quan vui vẻ mà đối diện cuộc sống. Đã 30 tuổi rồi đấy, cơ mà đã chịu gả đi đâu? Chị ấy vẫn là dạng "ăn bám" cha mẹ như tôi, tôi nghĩ đùa.

    Thực ra chị ấy không được tính là mập, chẳng qua là ai mập hơn tôi nên đều là mập!

    - Chị, gặp em mà chị không chuẩn bị quà gì à?

    - Đâu có? Chị dù có quên ăn, quên ngủ, thậm chí là quên lấy chồng cũng không dám quên quà của em đâu. _ Chị Mai lại dí dỏm trả lời, mỗi câu mỗi từ chị ấy thốt lên đều chứa đựng sự cưng chiều, lòng tôi nhất thời như rời vào hũ mật. Nhưng mà, quen rồi, mười năm nay chị ấy vẫn luôn đối xử với tôi như vậy.

    - Thôi đi, đừng đây cái việc ế chồng đó của chị là do em, ăn ở kiểu hì không ai thèm rước vậy chị? _ Tôi buồn cười ghẹo lại, vừa nói vừa xem thường trước cái lý do hết sức "thấu tình đạt lý" của chị.

    - Ừ là do chị mập không ai thương. _ Mặt Mai bắt đầu xị lên làm bộ như tôi đang ăn hiếp chị ấy vậy.

    Tôi chỉ biết cười trừ, thật không biết bao giờ chị ấy mới thôi cái tính trẻ con như vậy nữa. Mai lấy từ trong túi ra một hộp quà nhỏ, trông rất giống hộp đựng trang sức. Chị đưa nó cho tôi, cười bảo:

    - Quà của em đây, chị đã mất rất lâu mới tìm được đó.

    Tôi hớn hở nhận lấy, nhanh chóng mở ra, quả như dự đoán đây đúng là trang sức. Một sợi dây chuyền tinh xảo màu bạc ánh lên những tia lấp lánh làm tôi nhất thời phải nheo mắt lại. Sợi dây chuyền thật đẹp, đường nét tinh tế, ngay lập tức tôi liền thích nó. Ôi, cái mặt dây chuyền.. Đó không phải bé Qoobee mà tôi vẫn luôn yêu thích hay sao? Giờ mới nghiệm ra lời chị ấy nói vừa rồi, chị đã tìm rất lâu. Trên đời còn có kiểu mặt dây chuyền như vậy sao? Thật không nghĩ tới đó.

    - Chị, em yêu chị quá đi!

    - Ừ, yêu đến chết đi em!

    - Hahaha..

    Hai chị em chúng tôi lại bắt đầu nói những chuyện tầm phào, vui như thể chưa từng được vui. Vậy cũng hiểu, tại sao quen nhau những mười năm mà quan hệ của chị em tôi vẫn keo sơn như vậy, mặc dù đây chính là lần gặp gỡ đầu tiên của chúng tôi.

    - Có qua có lại nhé, quà của chị nè! _ Tôi cầm quyển sách vẫn còn tem đang để trên bàn đưa cho Mai.

    - Em lại ra mắt sách đấy à? Em của chị ngày càng giỏi nha, chị tự hào quá đi.

    - Ai bảo chị là chị của em chứ haha..

    Đó là cuốn sách thứ hai tôi cho xuất bản. Nó mang tựa đề "Nếu ngày mai tôi còn sống", tác giả Thùy Anh. Những tác phẩm trước đây của tôi chưa từng lấy cái nghệ danh ấy, đây là tên thật của tôi - Thùy Anh.

    - Nhà văn lớn của chúng ta ngày càng nổi tiếng rồi nha, chị thấy cuốn sách này được người ta hỏi mua rất nhiều, sao em không cho xuất bản thêm?

    - Sách của em chỉ để đọc và chiêm nghiệm, không phải là sản phẩm kinh doanh. Em chỉ xuất bản hai mươi cuốn, một ít em tặng bạn bè, còn lại đưa vào tủ sách của quán chị ạ.

    Chị Mai nhìn tôi đầy ý vị, tôi hiểu cái nhìn ấy là có ý gì. Quyển sách đầu tay tôi cũng làm như vậy, không có ý định bán ra. Có lẽ chị đang thắc mắc, tôi đã nhiều lần sống rất khó khăn, nợ nần chồng chất nhưng vẫn không quyết định bán sách. Nếu sách được bán ra, có lẽ tôi sẽ được đổi đời cũng nên. Nhưng đó là một nghĩa, sách của tôi không phải thứ có thể dùng tiền mà mua. Thậm chí, nếu có người hiểu được giá trị của nó, tôi sẽ hai tay dâng tặng.
     
    Last edited by a moderator: 25 Tháng ba 2019
  5. Hạ Mẫn Mẫn Mẫn Đạt Mộc Nhĩ Chuyển tiền

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    1,916
    Chương 3: Gặp rắc rối

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Tạm biệt chị Mai trong vô vàn tiếc nuối chúng tôi hứa hẹn sẽ gặp lại nhau vào một lần không xa. Nhìn bóng dáng chị đi khuất không hiểu sao lòng tôi bỗng thấy nhẹ nhõm hẳn. Thì ra thực hiện được lời hứa rồi, bản thân như được buông lỏng. Thực ra tôi mong muốn được gặp chị Mai từ rất lâu rất lâu. Lời hứa ấy chẳng qua chỉ là một cái cớ, hay nói cách khác thì nó chỉ là thứ góp phần thúc đẩy mong muốn của tôi mà thôi. Nhìn thấy chị có một cuộc sống ổn định như vậy tôi cũng mừng thay. À phải rồi, Mai hiện tại là một điều dưỡng viên tại bệnh viện thành phố B. Tuy công việc có chút vất vả nhưng được cái chị rất yêu nghề nên cũng không thấy mệt mỏi nhiều. Nhìn lại bản thân mình, tôi thấy mình vẫn cứ lông bông quá. Tôi làm nhiều việc, tuy khác nhau nhưng lại chung một điểm là phải đi đây đi đó liên tục, rất ít khi ở yên một chỗ. Cũng vì vậy mà đến giờ tôi vẫn một mình đơn côi.

    Cả kế hoạch một năm sẽ đi đâu, làm gì tôi cũng đã lên lịch đầy đủ. Nhưng lúc này bỗng dưng lòng tôi chùng xuống một cách kì lạ. Nhìn lại những năm tháng đã qua kia tôi tự hỏi bản thân mình.. Hạnh phúc hay không? Là một nhà văn đồng thời cũng là một phiên dịch viên tự do, công việc mà tôi đã yêu thích từ hồi bắt đầu hiểu chuyện. Được làm việc mình thích thì còn gì hạnh phúc bằng? Thừa nhận rằng mình rất hài lòng với cuộc sống hiện tại, nhưng tôi vẫn cứ cảm giác thiếu thứ gì đó. Nhìn chị Mai sáng đi làm tối lại về nhà, êm ấm biết bao. Bỗng dưng tôi cũng muốn dừng chân, muốn nghỉ ngơi một lát. Cơn mưa ngoài trời đã ngớt hẳn, ánh chiều tà đã dâng, đâu đây lướt qua cơn gió nhẹ. Có lẽ đã đến lúc tôi nên tìm chốn dừng chân rồi!

    - Chị Thùy Anh, vừa có một đơn hàng đặt 50 ly cà phê ngay bây giờ, nhưng mà hiện tại ai cũng bận rộn mình có nên nhận tiếp không ạ?

    Ngay lúc tôi đang trầm tư thì một nhân viên trong quán đi lại hỏi chuyện. Quán buôn bán ngày một bận rộn như này, chắc phải tuyển thêm nhân viên rồi.

    - Em cứ nhận đi để chị đi giao hàng cho. Ngày mai em treo biển tuyển thêm hai nhân viên nữa nhé!

    - Vâng ạ, em đi làm ngay đây chị.

    Cầm địa chỉ trong tay, vừa đi tôi vừa ngước mắt tìm kiếm nơi đã đặt hàng. Công ty thiết kế T&T, nhìn quy mô công ty này cũng không lớn lắm có lẽ là công ty tư nhân. Tôi đưa vai đẩy cánh cửa kính ra bởi hai tay đã xách đầy đồ. Bên trong mọi người đang bận rộn làm việc rất chuyên tâm, dường như không ai phát hiện sự xuất hiện đột ngột của tôi.

    - Xin hỏi ở đây có anh Đăng Duy không ạ?

    Chỉ một câu hỏi bất chợt tôi đã khiến mọi hoạt động của mọi người dừng lại. Ai nấy đều dừng việc trong tay quay ra hướng có âm thanh vừa phát ra. Không hiểu sao lúc này tôi cảm thấy mình như sinh vật lạ trong mắt người ta. Không khí vốn yên tĩnh nay còn yên tĩnh hơn. Tôi để ý có mấy chị gái công sở thì thầm to nhỏ gì đó với nhau rồi lại thỉnh thoảng nhìn tôi đầy vẻ nghi hoặc. Thấy không ai trả lời, tôi lại lần nữa lên tiếng:

    - Tôi tới giao cà phê, người đặt hàng là anh Trần Đăng Duy. Xin hỏi có anh ấy ở đây không ạ?

    Lại một lần nữa vì câu nói của tôi mà mọi người lại bắt đầu xì xào gì đó, nhưng có vẻ lần này không khí bớt tù túng hơn hẳn. Lúc này một cô gái vừa từ trên tầng đi xuống, vừa nhìn thấy tôi cô ta đã cao giọng hỏi:

    - Cô tới giao cà phê đấy à? Để đó đi.

    Tôi nghe lời cô ta để cà phê xuống bàn trà, nhận xong tiền định đi về thì bị cô ta gọi lại:

    - Khoan đã, tôi cho cô đi chưa?

    Tôi đứng lại nghi hoặc nhìn cô ta, cái tình tiết cẩu huyết thường xuất hiện trong phim Hàn Quốc không lẽ lại diễn ra với tôi? Đè nén cảm giác chán ghét cô gái kênh kiệu này, tôi vẫn lịch sự trả lời:

    - Còn có vấn đề gì sao?

    - Cô lấy cà phê ra mời mọi người đi chứ, đó không phải việc phục vụ mấy người nên làm sao? _ Cô ta tỏ ra khinh thường lẫn dè bỉu, làm như đó là việc tôi nên làm vậy.

    - Xin lỗi, nhiệm vụ của tôi chỉ là giao hàng, còn việc ai uống hay không thì tự ra mà lấy chứ! Tôi thấy ở đây ai cũng có chân có tay cả mà, còn cần phải dâng tận miệng sao? _ Giọng tôi vẫn nhẹ nhàng như vậy nhưng thực tế là đang mắng người. Mắng người cũng cần phải có nghệ thuật, không thể tùy tiện văng những lời vô văn hóa được, như vậy chỉ khiến bản thân trở nên thấp kém. Ngược lại, chửi người mà lời lẽ vẫn lịch sự, có lí thì càng khiến bản thân được nâng tầm cao trong mắt người khác. Mà bản thân tôi rất rất ghét cái thể loại người hở ra là văng tục, thật vô văn hóa.

    Tôi hiểu ý của cô gái này có ý gì. Việc khách hàng coi thường nhân viên phục vụ cũng bình thường thôi. Nếu cô ta có thái độ tôn trọng người khác may ra tôi còn nhiệt tình giúp đỡ, có khi còn giảm giá chút ít. Nhưng với cái thái độ xem thường người khác như vậy, tôi mà đồng ý thì có lẽ heo mẹ cũng biết leo cây.

    - Cô vừa nói cái gì? Cái thứ làm thuê như cô mà cũng dám ăn nói xấc xược như vậy sao? Thái độ phục vụ của quán cô như vậy à, có tin chỉ một cú điện thoại của tôi là cô mất việc luôn không?

    Xem tình hình có vẻ như cô ta đã bị tôi chọc giận không nhẹ, thông minh đó, còn nghe ra tôi mắng cái gì. Nhưng đây không phải điều tôi quan tâm, mà thứ tôi cần để ý bây giờ là uy tín của quán. Tùy hứng đủ rồi, không thể chỉ vì vậy mà làm mất hình tượng quán được.

    - Cô à, việc phục vụ nên đến quán để xem trực tiếp nhân viên quán tôi làm như thế nào. Mà quán cà phê của tôi là quán tự phục vụ, cô nên tìm hiểu kĩ trước khi nói. Còn về việc tôi có mất việc hay không còn phải tùy thuộc vào lỗi mà tôi phạm phải như thế nào.

    - Cô.. _ Cô ta dường như bị chọc tức đến nỗi không nói được gì, như vậy cũng tốt, tôi cũng chẳng muốn ở đây tiếp tục khẩu nghiệp nữa.

    Thế nhưng dường như chuyện chẳng thể dừng lại khi cô ta bất ngờ tạt ly cà phê vào người tôi. Tay cô ta cầm ly cà phê từng chút từng chút một đổ lên nglên tôi như một thứ trò chơi giải trí. Nụ cười của cô ta khiến tôi chói mắt, đó là sự khinh người đến ngạo mạn. Cũng may là loại cà phê lạnh nếu không tôi đã sớm bị bỏng chết. Cả tôi hay những nhân viên khác cũng không ngờ tới cô ta sẽ làm như vậy. Tất cả mọi người đều im bặt không ho he gì, chỉ có tôi và cô ta trừng mắt nhìn nhau.

    Không khí trở nên trầm lắng đến đáng sợ. Ngay khi tôi chuẩn bị bùng nổ thì lại xuất hiện một người khác, anh ta đi tới nghi hoặc hỏi:

    - Có chuyện gì xảy ra vậy?

    Tôi không biết anh ta là ai nhưng những nhân viên kia khi thấy anh ta đến đều khúm núm lạ thường, những người vốn đang chờ xem kịch hay cũng cúi đầu làm việc của mình làm như không liên quan. Ngay cả con mụ điên rồ kia cũng lo lắng nhìn anh ta. Ý thức được người này không tầm thường, có lẽ là sếp lớn gì đó đây, tôi nhanh lẹ mở miệng nói trước.

    - Này anh, tôi giao cà phê đến không có nghĩa là phải chịu sự sỉ nhục của người khác nhé. Nếu như không có một lời giải thích rõ ràng thì tôi sẽ không để yên đâu.

    - Cô.. Cái này, Vân rốt cuộc là đã có chuyện gì? _ Vẻ mặt anh ta trở nên nghiêm túc hẳn, người anh ta hỏi không phải con mụ điên kia mà là một nhân viên đã chứng kiến mọi việc.

    - Dạ thưa anh, cô gái này..

    Tôi cảm thấy coi như cô gái tên Vân kia còn biết lễ độ mà ăn ngay nói thật. Nếu không với cơn thịnh nộ sắp bùng nổ của tôi, cô ta nhất định không xong đâu. Nơi công sở như này chắc chắn có camera, khi ấy chuyện gì cũng sẽ trắng đen rõ ràng ngay thôi.

    - Tất cả tan làm hết đi, còn hai cô đi theo tôi vào đây nói chuyện.
     
    Chỉnh sửa cuối: 27 Tháng một 2019
  6. Hạ Mẫn Mẫn Mẫn Đạt Mộc Nhĩ Chuyển tiền

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    1,916
    Chương 4: Thì ra làm người tốt không khó như vậy

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Mặc dù rất không tình nguyện ở lại nơi này thêm một chút nào nhưng tôi vẫn đi theo người đàn ông kia đi vào văn phòng riêng của anh ta. Trước khi đi, cô gái kia vẫn không quên tặng cho tôi một cái lườm thật đáng sợ. Tôi cũng hùa theo làm mặt quỷ cho cô ta xem. Để rồi xem ai sợ ai!

    Vừa vào văn phòng riêng trên lầu hai của anh chàng kia, chưa đợi người ta mời tôi đã thoải mái ngồi xuống ghế salon màu xanh xám. Lần đầu tiên tôi gặp phải loại chuyện như vậy, thật sự là không biết phải xử trí ra sao. Không lẽ để cho công bằng mà bắt cô ta lại cũng tạt cho một ly cà phê? Như vậy thì tôi có khác cô ta là mấy đâu chứ? Thấy anh chàng kia cũng ngồi xuống đối diện mình, tôi khẽ hỏi:

    - Cho hỏi anh là?

    - À tôi sơ ý quá, xin tự giới thiệu tôi là Trần Đăng Duy, giám đốc công ty và đồng thời cũng là người đã đặt mua cà phê tại quý cửa hàng. _ Anh ta tự giới thiệu tên mình, và đó cũng là lúc tôi nhìn kĩ hơn người đàn ông xuất hiện chớp nhoáng trong cuộc đời mình thế này. Tên anh ta là Đăng Duy, cái tên nghe sao thật êm tai, cả cách nói chuyện nữa, chuyên nghiệp và thật lịch sự. Đó là ấn tượng đầu tiên tôi có khi gặp Đăng Duy.

    - Vậy, chuyện hôm nay anh thấy nên làm như thế nào?

    - Thật sự mà nói, để xảy ra chuyện đáng xấu hổ như vậy tôi vô cùng xin lỗi cô. Cô Thư đây lại là cấp dưới trực tiếp do tôi quản lý, nhất định tôi sẽ xử lý nghiêm khắc. Cô có ý kiến gì không, xin cứ nói.

    Đăng Duy nghiêm túc giải thích với tôi, cách làm việc nhanh gọn và dứt khoát của anh ta khiến tôi rất hài lòng. Tôi từng gặp nhiều người hay bao che cấp dưới của mình mà không tiếc đổ hết mọi lỗi lầm cho người khác. Nhưng anh ta không làm như vậy, thật là một người công tư phân minh hiếm thấy còn sót lại trong xã hội bây giờ. Thế nhưng về việc xử lý cô gái tên Thư kia, tôi cũng chẳng như mấy nữ chính trong phim tình cảm hiền lành nói "không sao". Và tất nhiên cũng không đến nỗi ác độc như mấy nữ phụ nổi cơn điên hành người ta hết mức có thể. Tôi chỉ muốn một câu xin lỗi chân thành, nếu không làm được, coi như cô ta cũng đủ xui xẻo, tôi cũng chẳng rỗi hơi mà quan tâm.

    Quả như những gì tôi đã nghĩ trước đó, cô ta quả thực giãy nảy lên như cá mắc câu khi nghe được yêu cầu của tôi. Thái độ cô ta vẫn như trước không hề biết hối lỗi là gì. Lúc này vẫn còn trơ tráo gân cổ mà cãi:

    - Sao em phải xin lỗi chứ? Nếu không phải con nhỏ này ăn nói xấc xược như vậy thì em có bị chọc tức mà làm như thế không?

    - Đến bây giờ mà cô còn nói như vậy được à? Không biết xấu hổ sao? _ Đăng Duy lạnh lùng chất vấn, tôi còn nghe ra trong giọng của anh ta chứa đầy thất vọng.

    - Em... Sếp à, anh phải làm chủ cho em, hôm nay trước mặt bao nhiêu nhân viên mà con nhỏ này dám xỉa xói em đủ kiểu. Dù sao em cũng là thư ký giám đốc, sao lại để bị mất mặt như vậy được chứ?

    A, thì ra là thư ký của anh ta, liệu anh ta có niệm tình mà nói giúp người của mình không đây? Tôi vẫn im lặng không nói gì, tựa ra sau ghế đợi chờ phản ứng của Đăng Duy.

    - Cô có thêm một cơ hội, nghiêm túc xin lỗi cô đây rồi xin được tha thứ đi.

    - Sếp, em... _ Mặt cô ta méo mó như muốn khóc đến nơi được. Nhưng Đăng Duy lại nhìn cô ta bằng ánh mắt rất lạnh, tôi không can hệ mà vẫn thấy lạnh sống lưng.

    - Tôi... tôi xin lỗi, là lỗi của tôi mong cô bỏ quá cho. _ Rốt cuộc tôi đã nhận được lời xin lỗi, tuy khá gượng ép nhưng vậy là đủ rồi. Có lẽ với tình hình căng thẳng như bây giờ cũng không nên làm gì quá phận nữa. Lòng tôi cũng đã vơi cơn giận từ nãy rồi, giờ nhìn cô ta, tôi thấy đáng thương hơn là đáng trách. Có lẽ để thay đổi thói kiêu căng của một người là chuyện không thể nghĩ tới, hành động của cô ta hôm nay cũng dễ hiểu thôi. Hôm nay coi như bài học của cô ta, chỉ mong sau này biết cư xử với người khác lễ độ một chút là được rồi.

    - Vậy được rồi, chỉ mong cô sau này đừng lại tiếp tục cư xử khó coi như vậy, chỉ tổ làm bản thân trở nên thấp kém mà thôi. Tôi đi trước, hôm nay, cám ơn anh.

    Tôi bước đi, những bước chân thật nhẹ nhàng và êm ái. Có thế chứ, giải quyết chuyện gì cũng cần lí trí. Như vậy không phải xong rồi sao? Không cần gân cổ lên mà chửi rủa lẫn nhau, cũng không cần đưa tay dùng vũ lực, tất cả đều có thể giải quyết êm xuôi, chỉ cần ta cố gắng lắng nghe. Lòng tôi lúc này dễ chịu hơn bao giờ hết, làm người tốt thật hạnh phúc biết bao. Thậm chí tôi còn cảm thấy vừa rồi mình thật oách, nói những lời lẽ nhẹ nhàng và triết lí như vậy, chắc người ta phục mình lắm đi...

    Ra khỏi tòa nhà văn phòng công ty, sắc trời cũng đã bắt đầu sẩm tối. Tôi lấy điện thoại ra gửi cho chị Mai một tin nhắn "Tối video call đi chị, em có tâm sự" rồi lại bắt đầu hòa mình vào dòng người tấp nập ngoài kia. Có lẽ tôi sẽ không trở lại nơi này nữa, dù đã giải quyết êm xuôi mọi chuyện, nhưng thái độ không trân trọng cà phê - thức uống mang đầy ý vị, tôi vẫn là không ưa.
     
    Ân Tĩnh, Trắc Y, Tố Văn2 người khác thích bài này.
    Chỉnh sửa cuối: 7 Tháng năm 2020
  7. Hạ Mẫn Mẫn Mẫn Đạt Mộc Nhĩ Chuyển tiền

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    1,916
    Chương 5: Lần nữa quay lưng

    Bấm để xem
    Đóng lại
    - Vậy là em bỏ qua cho con bé kia á? Em hiền quá, nếu là chị thì sẽ không để nó lành lặn mà rời đi đâu.

    Bên kia giọng chị Mai lanh lảnh tức giận thay cho tôi mà chửi con mụ điên kia một trận ra hồn. Lòng đang buồn bực cũng dần trở nên ấm áp, vẫn luôn có một người quan tâm tôi như vậy. Vừa rồi khi đem mọi uất ức ra kể một lượt với chị ấy, rối bời trong tôi cũng theo đó mà tan biến. Có lẽ như chị ấy nói, tôi quá hiền, không giận được ai quá lâu.

    - Haizz, em đang rầu lắm nè chị. Vừa định ở lại đây một thời gian mà tự dưng gặp mấy chuyện không đâu thế này, em mất hứng quá.

    - Em ở lại đây rất lâu sao? Được đó, chị em ta sẽ được gặp nhau nhiều hơn rồi. Còn chuyện người ta làm gì thì em đừng để bị ảnh hưởng nhé, kệ họ đi, chắc sẽ không gặp lại nhau lần nào nữa đâu mà.

    Tôi nhìn chị qua màn hình laptop, nghĩ lại những lời chị vừa nói. Cuộc đời ngắn ngủi ai biết đâu là ngày mai, nếu chỉ vì người khác mà thay đổi quyết định của mình thì chẳng phải rất không có chính kiến sao? Chị ấy nói đúng, không nên vì người khác mà làm ảnh hưởng cuộc sống mình.

    - Phải ha, à chị ơi, cuối tuần rảnh không đi với em tới chỗ này đi.

    - Chị rảnh em ạ, mà đi đâu thế?

    - Vậy được rồi, đến lúc đó chị sẽ biết hihi.

    Kết thúc cuộc nói chuyện với chị Mai, tôi rơi vào trạng thái trầm tư một lúc. Phải khó lắm mới có thời gian đi chơi với chị ấy, nhưng nghĩ đến tính chất công việc, tôi lại thấy hơi lo. Nhiều khi muốn nói cho chị ấy biết, nhưng mà...

    Cà phê LUF mở cửa lúc 8 giờ sáng và đóng cửa lúc 6 giờ tối, vẫn quy củ như vậy nhiều năm nay. Cà phê LUF do tôi xây dựng đã được hai năm, thời gian đầu còn gặp nhiều khó khăn về tài chính cũng như kinh doanh, tôi súyt sạt nghiệp vì buôn bán ế ẩm. Cũng may có sự giúp đỡ từ Quỳnh Hoa - một người bạn học cũ của tôi, cô ấy du học bên Hàn Quốc trở về và trùng hợp là cũng học chuyên ngành pha chế. Hai chúng tôi bắt tay hợp tác cùng xây dựng lại quán, quyết định phát triển thành cà phê - sách ở thành phố D. Vài tháng trước chúng tôi lại cùng mở một tiệm ở thành phố B - chính là LUF hiện tại. Cuộc sống như vậy bình ổn mà trôi qua, cho đến khi tôi bắt buộc phải tới thành phố B công tác nên sẵn tiện quản lý quán này. Thời gian trì trệ tại đây sẽ khá lâu.

    Hôm nay khách đến cũng kha khá, đa số là những thành phần trí thức và những người yêu đọc sách. Tôi lại ngồi ở góc quen thuộc của riêng mình, với thiết kế kiểu khép kín nên mỗi bàn được ngăn cách nhau bởi một tấm mành trúc. Lại không chịu được lạnh từ nhỏ, tôi liền chuẩn bị sẵn ở đó một tấm chăn mỏng, vô cùng ấm áp.

    Trừ tiếng nhân viên chào khách thỉnh thoảng vang lại thì không gian xung quanh vẫn luôn yên tĩnh. Mành trúc bên cạnh chỗ tôi khẽ rung rinh, có lẽ đang có khách ở đó. Khu này có thể gọi là phòng làm việc của tôi, có cửa ngăn cách biệt hoàn toàn bên ngoài nhưng vẫn để một khoảng nhỏ để treo mành, tôi thích vậy. Sách bên khu này đều là sách lãng mạn và có cả sách của tôi. Để chúng gần bản thân, tôi cũng muốn biết người đọc sách mình viết là những người như thế nào.

    Hương cà phê đen tỏa ra nghi ngút, tất nhiên không phải của tôi. Tôi không thể uống chúng vì nó đắng. Vị khách bên cạnh có lẽ là nam giới cũng nên, bởi ít cô gái nào lại thích uống cà phê đen đắng nghét.

    Cứ như vậy, thời gian cũng đến trưa, tôi còn có công chuyện phải đi ra ngoài. Lúc đi ra, trùng hợp tấm mành bên cạnh cũng được kéo lên, vị khách kia chắc cũng ra về. Tôi nhìn lướt qua anh ta rồi đi, nhưng lại bị gọi lại:

    - Cô à, cô còn nhớ tôi không?

    Tôi khó hiểu nhìn anh ta thật kĩ, đúng là khá quen mặt, gặp ở đâu rồi thì phải? Thấy tôi đăm chiêu quá, anh ta vội giải thích:

    - Tôi là Đăng Duy, giám đốc công ty T&T lần trước đó, cô nhớ không?

    - À... Là anh à, mà có chuyện gì không vậy? _ Tôi ngơ người đáp lại, thì ra là anh ta. Đăng Duy cũng được xem là trai đẹp trong các dàn mỹ nam mà tôi từng gặp, vậy mà lại không nhận ra anh ta. Chắc ấn tượng đầu kém quá mà, tôi cũng chẳng hy vọng gặp lại anh ta.

    - À, tôi... Chuyện lần trước tôi vẫn áy náy quá, lần nữa xin lỗi cô nhé! _ Anh ta ấp úng trả lời, có vẻ như sự xa cách của tôi khiến không khí trở nên gượng ép hẳn.

    - Chuyện đó tôi quên lâu rồi, cũng đâu phải anh làm sao xin lỗi mãi thế. Tôi đang vội đi trước nhé.

    Lại một lần nữa tôi bỏ mặc người đàn ông gặp gỡ chớp nhoáng kia lại một mình. Anh ta đứng đơ ra đó nhìn tôi đi mà không làm được gì, tự nhiên thấy trong lòng sảng khoái!
     
    Ân Tĩnh, Trắc Y, Tố Văn2 người khác thích bài này.
    Chỉnh sửa cuối: 27 Tháng một 2019
  8. Hạ Mẫn Mẫn Mẫn Đạt Mộc Nhĩ Chuyển tiền

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    1,916
    Chương 6: Gặp phải lưu manh

    Bấm để xem
    Đóng lại
    - Đây là?

    Bước xuống khỏi taxi, chị Mai liền hỏi tôi như vậy. Đây là nơi tôi đã nói sẽ dẫn chị đến vào cuối tuần, cũng chính là hôm nay. Trước mắt là một tòa nhà kiến trúc nhìn rất cổ kính. Tôi cười bí ẩn dẫn chị vào.

    - Theo em.

    Chúng tôi bước vào bên trong, trong đó cũng có khá nhiều người đang tham quan. Hôm nay là ngày tôi ra mắt sách của mình và tôi muốn chị Mai là khách mời đặc biệt.

    - Em, đây không phải sách mà hôm trước em tặng chị sao?

    - Đúng ạ, hôm nay em ra mắt sách và tổ chức buổi kí tặng độc giả. Chị đeo đi!

    Tôi vừa đi vừa với tay lấy hai cái mặt nạ, đưa cho chị một cái. Tôi không muốn xuất hiện trước công chúng là một nhà văn, như vậy cuộc sống của tôi sẽ có thể bị đảo lộn rất nhiều. Vì vậy mà các khách mời hôm nay đều được tặng một chiếc mặt nạ, vừa tạo không gian huyền bí và vừa không làm họ khó chịu khi tôi cứ mãi giấu mặt.

    Tuy hơi khó hiểu nhưng chị Mai vẫn cầm lấy đeo vào, khi hai chúng tôi bước vào hội trường tất cả mọi người vẫn đang trò chuyện xã giao với nhau. Lúc này, tiếng nhạc du dương bỗng chợt tắt, mọi chú ý dường như hướng về phía tôi.

    - Chào mừng mọi người đến với buổi kí tặng ngày hôm nay. Rất cám ơn sự yêu thích của các bạn dành cho Thùy Anh, mong rằng sách lần này sẽ không làm các bạn thất vọng.

    Không hiểu sao hôm nay có cả phóng viên đến dự, tôi hoàn toàn không có chút sự chuẩn bị nào. Ngay lập tức những câu hỏi ấy liên tục và dồn dập đến với tôi.

    - Chị Thùy Anh, xin hỏi vì sao chị vẫn luôn giấu mặt trước công chúng vậy ạ?

    - Xin hỏi, sách của chị đang rất được ưa chuộng, tại sao chị lại không bán trên thị trường vậy ạ?

    * * *

    Lúc ấy tôi thật sự không biết làm sao, nhưng dù làm gì cũng tuyệt đối không được để lộ mặt. Vốn định gọi bảo vệ giải quyết đám phóng viên nhưng thiết nghĩ nếu làm vậy có khi chuyện còn đồn xa hơn. Hít một hơi thật sâu, tôi mỉm cười sau chiếc mặt nạ bán hình mà trả lời:

    - Các bạn phóng viên, tôi không có câu trả lời nào cho câu hỏi của các bạn. Hôm nay các bạn đến dự, tôi rất vui, mọi người hãy vui vẻ tham quan nhé!

    Dứt lời tôi liền đi vào lối riêng dành cho ban Tổ chức, không thấy chị Mai đâu cả nhưng trước tiên cứ thoát khỏi đám phóng viên đã.

    Lúc này điện thoại tôi reo lên, tiếng chuông được cài riêng lâu ngày ngủ yên nay lại bỗng dưng vang lên. Nhất định có chuyện quan trọng! Rời đi một cách bí ẩn, tôi chỉ kịp để lại sự phó thác cho nhân viên cùng lời xin lỗi với chị Mai. Vốn định dành cho chị ấy một món quà đặc biệt đón sinh nhật nhưng thật tiếc à không thành. Cũng may hôm sau mới là sinh nhật chị ấy, vẫn còn cơ hội bù lại. Bây giờ tôi có nhiệm vụ quan trọng hơn phải làm.

    * * *

    Tiếng đập phá chói tai vẫn không ngừng vang lên từ phía một cửa tiệm, và đó không phải nơi nào khác mà chính là tiệm cà phê của tôi. Vừa rồi khi nhận được thông báo từ người ấy, tôi liền lần theo định vị mà tới đây, không ngờ mục tiêu lại đang đập phá quán một cách dữ dội. Cà phê - sách từ khi nào dành cho những kẻ thô lỗ, hung dữ như vậy chứ? Chen qua đám người đang xem náo nhiệt, tôi vội chạy vào trong, ngăn họ lại.

    - Dừng lại, các anh đang làm cái gì đó?

    - Chị Thùy Anh, chị đến lúc quá, em gọi mãi cho chị nhưng không được. Mấy người này vừa rồi đến quán chúng ta, khi biết là tự phục vụ bọn họ rất hung dữ bắt đầu đập phá quán. Em.. _ Nhân viên cửa hàng vừa thấy tôi liền gạt bỏ sợ hãi chạy lại giải thích. Ánh mắt vẫn thỉnh thoảng hướng lũ lưu manh kia với cái nhìn căm ghét.

    - Con ranh này ở đâu chạy tới cản trở việc của ông? _ Một gã đàn ông tướng tá hung tợn nhìn trông như kẻ cầm đầu thô lỗ hỏi tôi.

    Nhìn lại bãi chiến trường xung quanh, tất cả trông thật thảm hại, máu trong người tôi như sôi lên. Cũng may phía ngoài sảnh chỉ là bàn ghế đơn giản, bên trong mới là khu đọc sách. Không thì không gian tôi kì công thiết kế cũng bị bọn người này phá hết.

    - Các anh có biết mình đang làm chuyện phạm pháp hay không? Tôi đã báo công an rồi, tốt nhất các anh nên dừng lại được rồi đấy!

    Tưởng nhắc đến công an thì chúng sẽ dè chừng hơn, nhưng dường như bọn người này không hề tầm thường, như muốn gây sự. Một tên trong đó không biết từ lúc nào đã đến gần tôi như định ra đòn bạo lực. Thế nhưng với trình này thì anh ta làm được gì tôi đây?

    Tiếng kêu đau đớn không ngừng vang lên, mọi người vốn tưởng tôi sẽ không thoát khỏi cú đánh bất ngờ của hắn. Nhưng không, kẻ đang kêu là hắn, tiếng kêu oai oái như heo bị chọc tiết. Tôi đã đánh hắn chỉ bằng cái thúc tay, mọi bực bội gần như trút hết lên cái thúc đó, nên..

    Tôi nhận ra cái ngỡ ngàng trong mắt tên cầm đầu, nhưng thoắt cái liền biến mất. Tôi bắt đầu để ý tên này, trông hắn có vẻ không đơn giản như những tên lưu manh đầu đường xó chợ. Thêm nữa, định vị trên điện thoại tôi vẫn không ngừng nhấp nháy tại địa điểm này, có khi nào hắn là..

    Tôi khẽ đưa mắt ra hiệu cho nhân viên báo cho cảnh sát, còn bản thân thì tìm cách hòa hoãn tình hình hiện tại.

    - Anh à, anh nghĩ lại xem, nếu đợi cảnh sát đến không phải sẽ phiền phức hơn sao? Chi bằng chúng ta ngồi lại đây hòa giải êm đẹp? _ Tôi tiến lại gần tên cầm đầu nói với âm lượng chỉ đủ cho hai người nghe, có thể nói là đang cùng anh ta thương lượng.

    Anh ta nhìn tôi đầy suy tư, không biết đang nghĩ gì nhưng tôi nghĩ anh ta đang động lòng trước đề nghị của tôi. Cũng phải thôi, thường thì khi bị thiệt hại như vậy có chủ quán nào lại đưa ra yêu cầu có thể nói là quá hời cho bọn lưu manh hay không? Anh ta nghi ngờ, tôi cũng nghi ngờ!

    Tất cả những vị khách đã được nhân viên xin lỗi và rời đi, trong quán hiện tại chỉ còn những người trong cuộc. Tôi và anh ta ngồi đối diện nhau, xung quanh im lặng không một tiếng động. Tên vừa bị tôi đánh cũng hằm hằm cảnh giác, như thể chỉ cần tôi có giơ tay nhắc chân một chút thì anh ta cũng có thể sẵn sàng ra tay ứng đối vậy. Tôi nói nhẹ nhàng ra vẻ muốn hòa giải trong êm đẹp với lý do không muốn quán bị mất danh tiếng, tên kia dường như cũng hài lòng cách làm như vậy. Hắn dần buông lỏng cảnh giác, bày bộ dáng quân tử không chấp tiểu nhân mà ra lời "dạy bảo" tôi. Trước tiên cứ vâng dạ thôi, chỉ cần có thể giữ chân hắn lại thì thì làm gì tôi cũng chịu. Mắt thấy hắn muốn rời đi, tôi lại thấy nóng lòng, công an sao giờ vẫn chưa tới chứ? Không thể để chúng chạy thoát được.

    - Đại ca, anh xem, chúng tôi phục vụ không chu đáo như vậy, chi bằng để tôi mời các anh uống vài ly?

    - Bọn này không có thời gian cùng cô dông dài, chuyện này miễn đi, sau này biết điều một chút thì được rồi!

    - Nhưng mà..

    Thấy hắn chuẩn bị đi, tôi vội bắt tay hắn lại. Ánh mắt hung dữ của hắn nhất thời nhắm vào tôi, không khí bắt đầu nặng mùi thuốc súng. Thiết nghĩ mấy tên này cũng không phải đối thủ của mình, chi bằng ra tay bắt gọn một đám cho nhanh. Ngay giây phút tôi định ra tay thì một đám người xông vào, là công an, họ tới vừa kịp lúc!

    Bọn chúng bị giải về đồn, tôi cử quản lý cửa hàng đi theo để lấy lời khai, còn bản thân thì ở lại chỉ đạo nhân viên dọn dẹp. Thiệt hại nhìn như vậy cũng không hề nhỏ, tôi phải bắt đền mới được. Khi xác định không có ai, tôi lấy điện thoại ra gọi cho một người lâu ngày không gọi.

    - Anh ta chính là mục tiêu đúng không?

    * * *

    - Tôi biết rồi, thiệt hại lần này anh tính làm sao đây?

    * * *

    - Tôi biết anh giàu nên mới vòi vĩnh chứ, như vậy nhé!

    Kết thúc cuộc gọi, tôi bắt tay vào dọn dẹp lại quán. Hôm nay đóng cửa nguyên ngày, có khi sang cả ngày mai. Thật là, muốn yên ổn sống cũng không được nữa!
     
    Trắc Y, Thi Thi Cô NươngLangCa thích bài này.
  9. Hạ Mẫn Mẫn Mẫn Đạt Mộc Nhĩ Chuyển tiền

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    1,916
    Chương 7: Phút giây hụt hẫng

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Cuối cùng việc dọn dẹp quán cũng xong, bàn ghế cũng đã được thay mới. Lúc chiều, khi mọi người đang bận rộn thu dọn thì một xe tải chở nội thất đến, họ nói ở đây đặt bàn ghế mới. Tôi biết, chắc chắn là tên giàu sụ kia đang bồi thường đây mà. Cơ mà phải nói chất lượng tốt hơn rất nhiều so với đồ cũ, nhiều lúc nghĩ, biết thế đòi nhiều hơn rồi...

    Trên tay cầm túi rác mang ra cửa để, mặt trời hôm nay chiếu gắt quá, mồ hôi trên trán tôi nhễ nhại chảy thành dòng. Nhìn cái bóng mình đổ dài phía mặt đường, chiều muộn rồi. Bỗng dưng tôi nhận ra cái bóng của chính mình thật đáng yêu. Nó như cái gương phản chiếu mọi động tác của thân chủ. Tôi khẽ nhấc chân tính giẫm nó, nhưng không với tới. Ngay lúc này, tôi thấy một đôi giày da xuất hiện trước tầm mắt mình. Vừa ngẩng đầu lên tôi vừa nói:

    - Xin lỗi quý khách, hôm nay cửa hàng đóng...

    Tôi dừng lại động tác của mình nhìn người đàn ông đứng trước mặt mình. Lại là anh ta? Anh ta hình như dạo gần đây tới quán hơi nhiều. Mặc dù khách hàng đến quán nhiều lần không lấy làm lạ. Nhưng Đăng Duy là trường hợp đặc biệt. Tôi nghĩ vì chuyện lần trước, thái độ hai bên cũng không tốt là mấy, lần đầu anh ta đến nói xin lỗi tôi còn hiểu được, nhưng lần này... Có lí do gì đâu chứ?

    - Anh lại tới có chuyện gì?

    Đăng Duy không trả lời khiến tôi thấy là lạ, đặc biệt là khi anh ta đang ngày một tiến gần đến chỗ tôi. Đang lúc định lên tiếng ngăn lại thì Đăng Duy đột nhiên ngồi xuống, làm cái gì đó dưới chân tôi. Nhìn động tác thành thục ấy, anh ta đang cột dây giày cho tôi. Lúc ấy tim tôi như lỡ nhịp, mọi kí ức ngày xưa như thác lũ cùng một lúc ùa về. Từng có người cũng hay làm vậy cho tôi! Người ấy luôn nói tôi hậu đậu đến dây giày cũng thắt không được chặt. Người ấy luôn cưng chiều, ủng hộ tôi mọi lúc, đó là người duy nhất vô tư nói rằng "em có thể cứ vậy mà hậu đậu đến bên anh, dây giày cứ để anh lo". Người ấy...

    - Cô à?

    Tôi bỗng giật mình tỉnh mộng, nhìn vào thực tại đầy đau thương. Đăng Duy đã đứng lên từ lúc nào, anh ta đang khó hiểu nhìn tôi. Cố gắng thu liễn cảm xúc của mình, tôi trả lời anh ta một cách vô tư nhất.

    - Cám ơn anh, nhưng lần sau đừng làm như vậy.

    - Cám ơn cô!

    Anh ta trả lời như vậy khiến tôi phải nhíu mày lại. Cám ơn vì điều gì?

    - Vì cái gì chứ?

    - Vì lần này cô đã nhớ tôi là ai.

    Tôi khá ngây người một lúc khi nghe anh ta nói vậy, một câu nói hết sức trẻ con. Thấy sự vui vẻ trên mặt anh ta, được tôi nhớ mình là ai khiến anh ta vui như vậy sao? Lần đầu tiên tôi thấy có một người ngốc như vậy. Tôi khẽ cười ra tiếng, thì ra một con người trông có vẻ cứng nhắc nhưng cũng có lúc như thế.

    - Anh tới đây là để nói lời này?

    - À không, tôi tới đọc sách, nhưng có vẻ như hôm nay quán không mở?

    - Ừ, một hai ngày nữa anh hãy tới nhé!

    - Tôi có thể xem đây là lời mời hẹn gặp của cô không?

    - Tùy anh!

    Không hiểu sao càng nói chuyện với Đăng Duy tôi càng có cảm giác như đang bị anh ta cưa cẩm. Những lời nói ngọt như mía lùi ấy không phải vẫn thường xuất hiện trong những tình tiết cẩu huyết của phim tình cảm hay sao? Tôi cảm giác sự yên tĩnh của bản thân như đang bị đe dọa, cần phải tránh xa anh ta càng xa càng tốt.

    Tôi bỏ mặc Đăng Duy ở bên ngoài mà tiếp tục việc dọn dẹp của mình, hơi đâu mà nghĩ đến nhiều chuyện chứ! Cứ như vậy, tôi vô thức tặng cho anh ta bóng lưng lạnh lùng đã mấy lần, bỏ mặc anh ta sẽ nghĩ như thế nào, tôi chỉ biết, nên ít tiếp xúc với người đàn ông này thì hơn.

    - Chị Thùy Anh, có anh nào cứ đứng ở ngoài cửa nãy giờ mà không thấy rời đi.

    Tôi kinh ngạc khi thấy Đăng Duy vẫn đứng đó, anh ta cứng đầu quá. Nhưng thôi kệ, cũng đâu phải chuyện tôi nên quan tâm.

    - Kệ anh ta đi, chị không quen người này.

    - Hình như anh ấy đang theo đuổi chị đấy, nhìn ánh mắt đắm đuối mỗi khi nhìn chị kìa, ôi...

    - Đi làm việc hộ tôi đi mấy chị, nhiều chuyện quá.

    Mấy đứa nhân viên lại bắt đầu nhiều chuyện khiến tôi muốn nhức cái đầu. Nói chuyện tầm phào thì cũng cho qua đi nhưng kéo tôi vào làm gì! Thật là...

    Nói không quan tâm nhưng tôi lại vô thức ngước ra nhìn qua cửa thủy tinh, nhưng có thấy gì đâu? Đăng Duy, anh ta đã đi từ lúc nào rồi, ở ngoài đó thỉnh thoảng chỉ có vài người qua lại. Không hiểu sao lòng có chút hụt hẫng... Lúc này tự dưng có tiếng cười nói khúc khích khiến tôi vừa thẹn vừa tức, nay giỏi rồi, dám chơi tôi cơ đấy. Chắc thấy tôi hiền quá đây mà, đợt này cho tăng ca cho biết mặt.

    Mắng tụi nó một chút tôi lại tìm việc để làm cho khỏi nghĩ linh tinh. Nhưng trong đầu tôi vẫn không thoát khỏi ý nghĩ vì sao mình có cảm giác mất mát khi nãy. Tại sao không nhìn thấy anh ta, tôi lại thấy buồn?
     
  10. Hạ Mẫn Mẫn Mẫn Đạt Mộc Nhĩ Chuyển tiền

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    1,916
    Phần II: Yêu thêm lần nữa

    "Đã từng tổn thương tại quá khứ, con tim đã như chết lặng
    Đã tưởng không thể yêu thêm ai, hiện tại lại vì anh mà rung động lần nữa
    Đã từng hết hy vọng với tương lai, nhưng giây phút gặp người lại muốn trân trọng từng phút giây...
    Yêu, cần gì đắn đo?
    Yêu, chỉ là yêu thôi! Đừng bận tâm quá khứ, hiện tại chỉ có người!"

    x0XfZsT.png

    Chương 8: Nhất Bol đã xuất hiện

    Bấm để xem
    Đóng lại
    - Hôm nay có chuyện gì gấp hay sao mà đi vội vậy em?

    - Dạ chị, hôm nay có mấy người đến quán quậy nên em phải về để giải quyết.

    Đến tối khi xong xuôi mọi việc tôi mới rảnh để gọi điện cho chị Mai. Hôm nay chắc chị đã phải vất vả lắm khi lo liệu mọi chuyện ở buổi ra mắt sách. Cũng may mọi thủ tục tôi đã làm xong, chỉ còn việc tiếp đãi khách mà thôi, tôi chỉ tin tưởng và trông chờ vào chị ấy.

    - Thế có chuyện gì nghiêm trọng không em?

    - Cũng không có gì chị ạ, em giải quyết xong hết rồi. Chuyện hôm nay xin lỗi chị nhé, định rủ chị đi chơi cuối tuần mà thành ra khiến chị bận rộn cả buổi.

    - Chị có làm gì đâu, thỉnh thoảng lại chào mấy vị khách thôi mà. Chị nay thấy mấy anh đẹp trai....

    Chúng tôi lại tán gẫu một hồi, chị Mai luôn khiến tôi thoải mái khi trò chuyện. Cả ngày hôm nay áp lực như vậy, thật may khi có chị ấy.

    Để bù đắp lại cho người chị tốt bụng này của mình, tôi lúc này đang vô cùng bận rộn làm quà cho chị ấy đây. Ngày mai sẽ là sinh nhật Mai, thật mong mọi điều tốt đẹp sẽ đến với chị ấy.

    - Này, mấy chị nhìn xem rốt cuộc nhà văn bí ẩn này cũng xuất hiện rồi.

    - Đâu đâu chị xem với.

    - Ôi tưởng gì, đeo mặt nạ như này ai biết là ai đâu, có cũng như không.

    - Chị chẳng biết gì cả, nhìn khí chất người ta xem, giản dị mà cao quý. Chị xem gương mặt cô ấy đi, dù đeo mặt nạ bán hình nhưng cũng có thể đoán người ta đẹp ra sao....

    - Đẹp cũng đâu bằng chị chủ chứ.

    Vừa mới vào cửa tôi đã nghe thấy tiếng xì xào bàn tán gì đó, trông có vẻ sôi nổi lắm. Tiện tay đặt túi xách lên bàn rồi tự rót cho mình một ly nước, tôi vừa uống vừa thuận miệng hỏi:

    - Có chuyện gì mà nhắc đến chị thế mấy đứa?

    - Dạ là chuyện về tác giả cuốn sách "Love you forever" nổi mấy năm nay ấy chị, cô ấy lộ diện rồi.

    - Phụtttt.....

    Tôi có nghe lầm hay không, bị lộ rồi? Tôi nhớ là bản thân chưa từng xuất hiện trước công chúng mà, sao lại có chuyện đó chứ? Ngay đến khi tận mắt nhìn tin tức trên điện thoại của mấy đứa nhân viên, tôi mới ngỡ ngàng mọi chuyện. Thì ra là ngày hôm qua phóng viên đến buổi ra mắt sách của tôi đăng tin. Cũng may là đeo mặt nạ, không thì toi rồi.

    - Mấy đứa đi làm việc đi, nhiều chuyện quá.

    Ngay lúc tất cả đều kinh ngạc và khó hiểu trước phản ứng của tôi thì Ngọc - quản lý cửa hàng đã nhanh nhẹn cho họ giải tán. Chuyện tôi là ai càng ít người biết càng tốt.

    - Mà khoan, bộ đồ nhà văn này mặc sao giống bộ hôm qua chị Thùy Anh mặc quá? Cả thời gian cũng trùng khớp.... Này nhìn xem, tên tác giả này, tên chị chủ.... Không lẽ họ là một?

    Ngay khi tôi đang phần nào an tâm thì con bé tinh ranh nhỏ tuổi nhất trong quán đã la lên. Lần này coi như xong, lộ rồi. Mấy đứa nhân viên đồng loạt nhìn tôi chằm chằm, sau đó lại nhìn ảnh trong hình. Tôi đoán 99% họ đã ngộ ra tôi là ai. Vì thế tôi cần tránh mặt nhanh nhất có thể, tránh bị bu lại hỏi này hỏi nọ. Đánh mắt ra hiệu cho Ngọc, để cô ấy xử lý, tôi vội cầm túi xách đi ra cửa. Mặc kệ đằng sau có tiếng gọi, tốc độ dưới chân tôi vẫn không hề giảm. Đến khi tới công viên gần đó, tôi mới ngồi xuống ghế nghỉ ngơi.

    Ngẫm lại thời gian cách đây hơn hai năm, khi bộ truyện tôi viết trên mạng được đọc giả tìm kiếm nhiều đến bất ngờ. Thời gian ấy, cái tên "Thùy Anh" vẫn còn rất xa lạ với công chúng, nhưng sự xuất hiện của bộ truyện "Love you forever" đã khiến cái tên ấy nổi như cồn. Đã nhiều nhà xuất bản tìm cách liên lạc muốn hợp tác với tôi để in sách, thế nhưng tôi đều từ chối. Đó là khoảng thời gian tồi tệ nhất cuộc đời tôi, khi người tôi yêu nhất đã rời xa tôi, mọi đớn đau chỉ có thể gửi gắm trong cuốn truyện ấy. Chỉ khi gửi gắm trong đó, tôi mới thấy an toàn, anh ấy vẫn sẽ mãi là của tôi. Thế nên cho dù nhận được sự ưu đãi hậu hĩnh tới đâu tôi cũng không đồng ý in sách cũng như việc xuất đầu lộ diện trước công chúng. Tôi không muốn anh ấy đã ra đi oan ức như vậy mà còn bị người ta dòm ngó.

    Nghĩ đến những chuyện đã qua, đến giờ tôi vẫn không thể nguôi ngoai trong lòng. Kẻ ác nhân đó, tôi nhất định phải tìm cho ra. Để chuẩn bị tốt cho điều ấy, trước tiên tôi không thể để lộ thân phận, như vậy sẽ khó hành động hơn. Nghĩ vậy, tôi liền lấy di động ra gọi tới dãy số đó.

    "Cô gọi đúng lúc quá, tôi đang có chuyện quan trọng muốn nói với cô đây. Theo nguồn tin đáng tin cậy, Nhất Bol đã xuất hiện tại thành phố B, rất có thể hắn sẽ ở đây một thời gian. Đây chính là cơ hội của chúng ta!"

    - Tốt quá rồi, vậy nhờ anh tìm thêm thông tin về hắn giúp tôi.

    "Tối nay, 7 giờ sẽ có buổi tiệc khánh thành khách sạn VTP, có thể hắn sẽ xuất hiện."

    - Được, tối nay tôi sẽ có mặt.

    Hắn đã xuất hiện, xuất hiện thật rồi. Lần này tôi nhất định sẽ không bỏ lỡ cơ hội nữa!
     
    Last edited by a moderator: 25 Tháng ba 2019
  11. Hạ Mẫn Mẫn Mẫn Đạt Mộc Nhĩ Chuyển tiền

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    1,916
    Chương 9: Quà sinh nhật

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Tôi chợt nhớ ra hôm nay sinh nhật chị Mai, phải làm sao đây? Cơ hội tuyệt đối không được bỏ lỡ, nhưng chuyện của chị Mai lại càng không thể sơ sót cho qua. Nhắn tin xin lỗi vì không đến dự tiệc được, tôi chạy xe về chung cư lấy quà đã chuẩn bị xong đem đến bệnh viện chị đang làm. Cả quá trình đều không nghỉ chút nào, không gặp được chị, tôi chỉ có thể nhờ đồng nghiệp của chị chuyển quà hộ. Làm xong việc, tôi lại bận rộn đi chuẩn bị cho công tác tối nay.

    Tìm kiếm thông tin tập đoàn VTP trên mạng, chỉ mới là cái tên, những thông tin liên quan hàng loạt xuất hiện cả mấy trang. Có vẻ như tập đoàn này làm ăn rất được. Càng nổi tiếng thì cơ hội tiếp xúc càng khó khăn. Bữa tiệc quan trọng như vậy chắc chắn sẽ có bảo an nghiêm ngặt. Tôi nhìn thấy thời gian địa điểm của bữa tiệc, khách sạn đó nằm ngay trung tâm thành phố, cách chỗ tôi ở khoảng 6 cây số. Khách đến đó phải có giấy mời, không có thì tuyệt nhiên mời đi chỗ khác. Đây chính là vấn đề, lấy đâu ra giấy mời đây? Đúng lúc này điện thoại của tôi vang lên, là anh ấy.

    - Tôi cần anh giúp...

    "Giấy mời đúng không? Vừa hay bố tôi có hai vé mời nhưng ông ấy đã đi công tác nước ngoài, tôi có thể cho cô."

    - Vậy thì tốt quá rồi, Nhật Minh cám ơn anh nhiều lắm.

    "Tôi có điều kiện, đến đó cô phải hoàn toàn nghe theo lệnh của tôi, tuyệt đối không được hành động theo cảm tính, rất nguy hiểm."

    - Được, tất cả nghe theo anh!

    Có giấy mời rồi, việc tôi cần làm là chờ đợi, đợi thời cơ đến để bắt được Nhất Bol. Theo như lời Nhật Minh nói, tập đoàn VTP rất có thể có liên quan đến Nhất Bol. Như vậy thì anh ta mới có thể xuất hiện ở đó chứ. Tuyệt nhiên bây giờ thật hiếm có những công ty nào làm ăn sạch sẽ. Liên quan đến bọn buôn ma túy, chắc chắn cũng có phần của họ trong đó.

    Đúng lúc tôi đang tìm hiểu thông tin về người đứng đầu tập đoàn VTP thì chuông cửa bất ngờ vang lên. Lòng nghi hoặc ai lại tới giờ này nhưng chân vẫn bước ra mở cửa. Người biết nơi tôi ở không nhiều, đây vốn là căn hộ của Quỳnh Hoa thuê dự định ra thành phố B lập nghiệp, nhưng vì bận quản lý cửa hàng chính ở Miền Nam nên cho tôi mượn nhà. Tôi mới chỉ nói địa chỉ với chị Mai và quản lý LUF. Không biết sẽ là ai?

    Có lẽ là thần giao cách cảm, tôi vô thức mong người đến là chị Mai, không ngờ người bấm chuông thực sự là chị ấy. Tôi hoàn toàn kinh ngạc nhìn người đang tươi cười đứng trước mặt mình. Tay chị ấy cầm thật nhiều đồ, những túi đồ lỉnh kỉnh.

    - Còn đứng ngây ra đó làm gì, còn không mau cầm phụ chị với, nặng quá.

    - À vâng!

    Phải mất một lúc lâu tôi mới hiểu được chuyện gì diễn ra. Chị Mai mang cả bánh sinh nhật đến rồi, tất nhiên là muốn cùng tôi ăn sinh nhật. Vốn thấy áy náy khi không thể dự tiệc của chị, giờ thấy chị một thân đem đồ đến như vậy, tôi càng cảm thấy có lỗi hơn. Thấy tôi đứng ngẩn ngơ một góc, chị Mai thúc nhẹ:

    - Em sao thế, nếu thấy áy náy với chị thì nhớ ăn hết chỗ đồ ăn này nghe chưa!

    - Tuân lệnh!

    Bữa tiệc sinh nhật diễn ra, chỉ có hai chị em chúng tôi. Tuy không nhiều người nhưng tôi lại cảm nhận được cái không khí ấm cúng thường ngày. Cuộc sống của tôi có thể nói đã quá ổn rồi, chỉ cần bắt được Nhất Bol nữa thôi thì mọi chuyện sẽ êm đẹp thôi. Ngày nào còn chưa bắt được hắn, tôi tuyệt đối không thể sống thoải mái.

    - Vậy là chiều nay em sẽ đến buổi tiệc đó à?

    - Vâng, bữa tiệc hôm nay rất quan trọng với em.

    - Chị không biết là có chuyện gì nhưng mà dù em có làm bất cứ chuyện gì thì chị vẫn luôn ủng hộ em!

    Lòng tôi ấm! Có nhiều chuyện tôi chưa nói với chị ấy, nhưng chắc chắn không lâu nữa mọi chuyện sẽ rõ ràng. Bản thân là cảnh sát chìm, tôi cần phải giữ bí mật tuyệt đối. Thậm chí gia đình tôi cũng không biết, cách đây gần ba năm, đột nhiên tôi nghỉ việc ở sở cảnh sát thì mọi người chỉ biết tôi kinh doanh cà phê. Thực chất, tôi đã tham gia vào đội cảnh sát hình sự đặc biệt, trở thành công an mật không một ai biết.

    - Chị nhận được quà của em chưa?

    - Nói mới nhớ, không nghĩ em lại viết nhật ký về quá trình chị em ta quen biết nhau? Chị vừa bất ngờ vừa xúc động, em lúc nào cũng chu đáo như vậy.

    - Nói thật thì thời ấy em yêu thích cảm giác lãng mạn lắm. Cứ xem phim thấy người ta viết nhật ký cũng học theo. Nhưng đến khi đặt bút lại chẳng biết viết gì, sau quen chị thì lại có quá nhiều chuyện không viết kịp ấy chứ!

    - Thứ quý giá như vậy, em nỡ tặng cho chị à?

    - Chị có để ý cuốn nhật ký ấy rất dày không? Em muốn nửa cuốn còn lại chị sẽ là người đặt bút, viết về những tháng ngày sau này. Thật hy vọng mối quan hệ của chúng ta trường tồn vĩnh cửu!

    Tôi hoài niệm một quá khứ tươi đẹp, một tình bạn vĩnh hằng sẽ tiếp bước vào tương lai. Nếu ai đó hỏi bạn, giữa lợi ích cá nhân và bạn bè, nếu phải chọn bạn sẽ chọn bên nào! Tôi nghĩ nếu là bản thân thì chẳng cần đắn đo gì cả, tất nhiên là bạn. Còn bạn còn tất cả! Chỉ cần còn hơi thở cuối, người ấy vẫn mãi bên cạnh ta chứ không phải một ai khác!

    Nói như thời gian trôi qua thật nhanh nhưng để đi đến hôm nay, để tình cảm chị em bền vững như vậy thật không dễ dàng. Giữa tôi và chị ấy, thật sự có nhiều điều để hoài niệm!
     
    Trắc YMa nữ Mary thích bài này.
Trả lời qua Facebook
Đang tải...